Edit: Quillpetal
“Mẹ ơi!”
Một cậu bé tóc bạc nhỏ xíu chạy ùa đến, ôm chặt lấy eo Aristella. Chiều cao chỉ bằng khoảng nửa người cô. Aristella mỉm cười, vuốt đầu cậu con trai đang nũng nịu dính lấy mình.
“Có chuyện gì vậy? Improche.”
“Anh Leonid làm chuồng ngựa rối tung hết rồi ạ!”
“Lại nữa à?”
Aristella nhìn sang Lloyd bên cạnh với vẻ mặt ngơ ngác. Anh nhún vai.
“Nó đòi cưỡi ngựa, anh bảo còn nhỏ quá chưa được, chắc giận dỗi lắm.”
“Dù vậy cũng không được phá chuồng ngựa chứ. Lỡ ngựa nổi giận thì sao.”
Không phải lo bị đá hậu hay bị cắn tay. Thật ra nếu cô có thể lo lắng được như vậy thì tốt biết mấy.
“Phải sang chuồng ngựa xem sao. Lloyd, nhờ anh trông Improche nhé.”
“Vâng. Lại đây nào, Improche.”
Khi Lloyd gọi, Improche đang bám eo Aristella lập tức nhảy sang vòng tay cha. Lloyd bế con lên vai, vừa đi dạo vừa hướng về hậu viên.
Aristella đi sang chuồng ngựa của hiệp sĩ đoàn, nơi Leonid vừa gây chuyện.
“Á, thật đấy! Sao lại không được chứ!”
“Vincent đang mang thai. Nguyên tắc là không được động vào ngựa cái đang mang thai mà.”
Cậu bé mở toang cửa chuồng, thả hết ngựa ra. Để bắt lại chúng, các hiệp sĩ thánh phải biểu diễn kỹ năng cưỡi ngựa mà bình thường chẳng bao giờ dùng. Chỉ có Isaac là giữ được Vincent – con ngựa yêu cũ của hiệp sĩ đoàn trưởng Lloyd – an toàn. Là đứa trẻ từng nghịch ngợm một thời, Isaac biết rõ Leonid đã lừa các hiệp sĩ thế nào để tiếp cận chuồng ngựa.
“Dù sao cũng chẳng cưỡi được mà. Thả tự do luôn đi chứ?”
“Một khi đã quen tay người thì không thể quay về hoang dã được nữa. Vincent giờ cũng không còn là ngựa chiến. Khi sinh con và đi lại được thì sẽ chuyển sang chuồng khác.”
“Chậc. Giữ con ngựa vô dụng thế để làm gì.”
“Leonid!”
Tiếng gọi từ phía sau khiến cả Leonid và Isaac đồng thời giật mình cứng người.
“Mẹ… mẹ ơi.”
“Thánh nữ đến rồi ạ.”
Isaac cúi đầu chào, Aristella đáp lại bằng cái gật đầu rồi sải bước đến trước mặt Leonid.
“Không cho cưỡi ngựa mà mở toang hết cửa chuồng, con có biết các hiệp sĩ thánh vất vả thế nào không?”
“Ư… Nhưng con giận mà.”
“Giận thì cũng không được làm phiền người khác.”
Aristella nắm lấy hai vai Leonid, cúi xuống ngang tầm mắt cậu bé và nói. Khi bị nhìn thẳng vào mắt thế này, dù Leonid có nghịch ngợm hay hỗn hào đến đâu cũng không dám cãi lại.
Leonid là con trai cả của Aristella, tóc đen, mắt tím, khuôn mặt đẹp như thể lấy một nửa Hyperion và một nửa Aristella ghép lại.
Mọi người từng mong cậu sẽ lớn lên thành tư tế trầm tĩnh, chăm chỉ, tài giỏi giống cha mẹ – nhưng trái ngược hoàn toàn, Leonid lớn lên thành một cậu bé nghịch ngợm kinh khủng.
Thật sự có khi nào ngoại hình di truyền từ Hyperion, còn tính cách lại thừa hưởng từ người khác không nhỉ? Leonid hoạt bát, thích nghịch ngợm. Đi đâu cũng để lại dấu vết phá hoại.
Đập vỡ bát đĩa, đổ chậu cây là chuyện thường ngày. Có lần cậu nối rèm lại thành dây thừng, trèo lên cao rồi “thoát hiểm” khiến mọi người hoảng hồn.
Con thứ hai là Colette, giống Joshua với mái tóc nâu, cô bé trầm tĩnh. Cô bé hay theo cha qua lại giữa phòng hoa và vườn thực vật, học tên hoa, trồng thảo mộc. Thỉnh thoảng hái lá tự trồng, vụng về pha trà mời Aristella.
Con thứ ba là Improche, rất giống Aristella. Trừ tóc bạc và là con trai, cậu bé gần như là bản sao thời thơ ấu của Aristella. Vì vậy dù Lloyd có chủ trương “con trai phải nuôi mạnh mẽ”, anh vẫn cưng chiều Improche như con gái.
May mắn là Improche ngoan ngoãn, vui vẻ, không gây phiền phức cho người khác như Leonid.
“Nếu muốn cưỡi ngựa thì nói với mẹ là được rồi. Mẹ sẽ làm con ngựa gỗ to hơn cho con mà.”
“Con ngựa gỗ chán lắm. Con muốn cưỡi ngựa thật cơ.”
“Con còn quá nhỏ để cưỡi ngựa. Lớn thêm chút nữa thì…”
“Sợ con ngã à? Dù sao con cũng không bị thương mà.”
Khi sinh Leonid, Aristella từng cầu nguyện và ban phước, mong con không bị thương, không bệnh tật, lớn lên khỏe mạnh.
Vấn đề là vì lần đầu ban 「phước lành sinh mệnh」, cô điều chỉnh lực không đúng.
Trong đền thờ nơi quyền năng nữ thần bao phủ khắp nơi, Leonid nhận được phước lành từ chính Aristella – không bị thương, không bệnh tật – gần như bất tử một nửa.
Có lần chơi trốn tìm trong thư viện, làm đổ giá sách, bị sách đè mà không hề hấn gì. Có lần nghịch lửa trong kho, đốt sạch kho mà chỉ quần áo hơi bẩn, mặt không dính chút muội than.
Vì Hyperion bận việc đại tư tế, việc dạy dỗ Leonid giao cho Noel là sai lầm. Leonid thông minh, nhanh chóng nhìn thấu lời nói dối vụng về của Noel, đập tan lòng tự trọng thích ra vẻ của anh ta. Bị một đứa trẻ vạch trần mưu đồ rồi còn bị chỉ trích, Noel uất ức nằm liệt giường.
Với trí óc bẩm sinh, phước lành bất thương bất bệnh, lại có mẹ là thánh nữ và cha là đại tư tế, trong đền thờ này không ai dám đối xử nặng tay với Leonid. Không sợ trời đất, Leonid tự nhiên trở nên ngạo mạn.
Aristella luôn lo lắng cho cậu con trai cả này. Khi nuôi Leonid, cô cũng lần đầu làm mẹ, không biết phải làm gì. Dù đọc bao sách về mang thai và nuôi con, lý thuyết vẫn khác thực tế. Thấy con mình hư hỏng, gây phiền phức cho người khác, Aristella buồn lòng.
“Leonid. Không phải lúc nào con cũng được toại nguyện đâu.”
“Nhưng mẹ muốn gì cũng được mà. Mẹ cầu nguyện cho con được cưỡi ngựa được không?”
“Không được. Leonid, không thể dùng quyền năng thần thánh cho việc con người có thể tự làm được. Lớn lên rồi mẹ sẽ cho con học cưỡi ngựa, giờ thì nhịn nhé.”
“Nhưng con muốn cưỡi ngay bây giờ…”
“Leonid. Khi không làm được điều mình muốn, không phải là gây chuyện hay phá hoại những thứ không vừa ý. Là tìm ra điều tiếp theo mình muốn làm.”
Đặt thứ tự ưu tiên, từng bước đạt được mong muốn. Nếu chưa đạt được điều mong muốn, hãy nghĩ xem mình cần làm gì để đạt được nó.
“Leonid. Ngoài cưỡi ngựa, con còn muốn làm gì nữa không?”
“Ừm… Con muốn vẽ bậy lên tường.”
Không phải giấy vẽ hay canvas, mà cố tình nói “tường”. Đó là phần nghịch ngợm của Leonid. Có lần cậu đổ sơn đỏ khắp khu phía tây của hiệp sĩ đoàn và phía đông của tư tế, trông như máu bắn tung tóe, trông thật đáng sợ. Lúc đó Aristella đã mắng rất nặng.
Từ sau lần ấy Leonid không phun sơn lên tường nữa, nhưng vì vậy Aristella càng ngại mắng cậu.
Sợ mắng nặng rồi con bị tổn thương thì sao, sợ con trở nên dễ bị tổn thương thì sao. Những suy nghĩ ấy khiến cô do dự.
Aristella thời thơ ấu ít bị cha mẹ mắng. Dù gây chuyện cũng chỉ trong phạm vi cha mẹ giải quyết được, dù hỗn hào chỉ cần nhắc một lần là cậu bé cúi đầu không tái phạm. Có lẽ vì vậy mà cô trở nên dễ bị tổn thương.
Cô không muốn mắng con. Nhưng cũng không muốn con hư hỏng. Thật mâu thuẫn. Nghĩ vậy, Aristella vuốt mái tóc đen mượt của Leonid.
May mắn là sau lần bị mắng ấy, ý nghĩ “muốn vẽ bậy lên tường trắng” vẫn còn đọng lại.
“Ừ. Vậy thì cùng mẹ vẽ tranh nhé.”
“Thật ạ?”
“Phun sơn thì không bằng vẽ bằng cọ vui hơn nhiều. Con không muốn vẽ tranh tường sao?”
“Ừ. Vậy đi thôi.”
Aristella chào Isaac, nắm tay Leonid rời khỏi chuồng ngựa. Khi về đến tòa nhà trung tâm, cô đặt tay lên bức tường tầng một, dọn sạch mọi vật cản trở. Đó không phải quyền năng thần thánh mà là ma thuật thần thánh. Giống như Hyperion từng biến ga giường trắng thành áo thánh cô mặc, Aristella có thể biến đổi không gian hiện có thành hình dạng khác.
Cửa sổ di chuyển sang bên, biến thành cửa kính lớn, tạo ra một khoảng không mới.
“Wow…….”
“Nào. Chúng ta vẽ lên bức tường này đi. Con muốn vẽ gì?”
“Hươu cao cổ ạ.”
“Vậy cần màu vàng rồi.”
Cô vẫy tay, những tiên nữ quản lý đền thờ bay ùa đến, mang từ kho ra sơn, thùng nước và cọ. Aristella pha loãng sơn với nước, chấm cọ rồi bắt đầu phác thảo hình hươu cao cổ.
“Ừm…… Hươu cao cổ trông thế này sao nhỉ?”
“Mẹ ơi. Trông giống búp bê rơm ấy.”
“Mẹ vẽ kém quá…… Giá mà có bố ở đây thì tốt.”
“Gọi bố sao?”
Giọng Hyperion vang lên từ phía sau. Aristella và Leonid giật mình quay lại, thấy anh bước tới với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Bố nghe chuyện rồi. Leonid, con làm rối tung chuồng ngựa phải không?”
“Ư…….”
“Con nằng nặc đòi cưỡi ngựa với Lloyd, rồi lẻn vào chuồng thả hết ngựa ra. Thậm chí còn định làm chuyện xấu với Vincent đang mang thai.”
“Isaac mách lẻo hết rồi!”
“Không được gọi Isaac một cách tùy tiện, Leonid. Anh ấy là hiệp sĩ thánh bảo vệ đền thờ này.”
Hyperion nói cứng rắn, thêm vào rằng anh ấy là người bảo vệ cô chứ không phải đầy tớ.
Dù đối với Aristella luôn dịu dàng và ân cần, Hyperion vốn là người tính tình sắc bén như dao. Anh nghiêm khắc trong thưởng phạt, luôn công bằng với tư tế lẫn hiệp sĩ thánh. Công minh chính trực nghe thì như lời khen, nhưng cũng có nghĩa là không ai được đặc biệt đối xử.
Hyperion sải bước đến đứng bên cạnh, Leonid hơi rụt vai, nép sát vào Aristella.
“Con đang vẽ gì lên tường vậy?”
“Leonid muốn vẽ hươu cao cổ, nhưng ta vẽ không ra. Chàng vẽ giúp được không?”
“Leonid. Con muốn xem hươu cao cổ sao?”
“A, ư…… Vâng ạ.”
“Nếu con hứa sẽ không bao giờ coi thường người khác nữa, bố sẽ vẽ cho.”
“Coi thường…… Ư, a, con biết rồi ạ.”
“Phải nói ‘Con biết rồi ạ’ cơ.”
“Con biết rồi ạ…….”
“Tốt lắm.”
Lúc này Hyperion mới mỉm cười. Thánh nữ xinh đẹp bên cạnh đại tư tế anh tuấn. Chỉ đứng cạnh nhau thôi đã như một bức tranh, khiến Leonid cảm thấy chút xa lạ kỳ lạ.
“A, không phải. Con muốn tự vẽ!”
“Con tự vẽ sao? Bố giúp nhé.”
“Ưwa!”
Hyperion bế Leonid lên, nâng cậu đến vị trí có thể vẽ đầu hươu cao cổ. Dù gầy thế này mà bố lại có sức mạnh bế nổi mình, Leonid chớp mắt ngạc nhiên, rồi cẩn thận cọ lên tường. Màu vàng lan ra.
“Wow. Màu vàng thật đấy.”
“Đúng vậy.”
“Bố ơi, hạ con xuống chút nữa. Phải vẽ cổ nữa…….”
“Ưhm.”
Hyperion hạ thấp cậu xuống một chút. Leonid cọ cọ vẽ cổ hươu, rồi thân và chân. Bức vẽ của mẹ trông như búp bê rơm, còn bức của cậu thì giống sao biển mập ú.
‘Không phải thế này.’
Thấy mặt Leonid xị ra, cuối cùng Hyperion thêm sơn phủ lên, vẽ lại hươu cao cổ. Với nét cọ tài hoa của bố, một con hươu cao cổ đẹp đẽ hiện ra, Leonid hài lòng rồi về phòng mình.
“Xin lỗi nhé, Hyperion. Ngài cũng đang bận mà…….”
“Không sao. Đúng lúc nghỉ ngơi.”
“Hì hì. Nhờ ngài mà Leonid hài lòng rồi. Chắc tạm thời sẽ ngoan hơn một chút.”
“Tạm thời thôi sao…….”
“Giá mà có thầy dạy Leonid thì tốt, nhưng trong đền thờ không có ai phù hợp. Tính nó quá khủng khiếp thật. Không biết giống ai nữa…….”
“Chắc giống ta rồi.”
“Hả?”
“Hồi nhỏ, khi việc ta muốn làm bị cản trở, ta cũng không chịu nổi.”
Aristella ngạc nhiên nhìn Hyperion. Không thể tưởng tượng được người đàn ông luôn trầm tĩnh chăm chỉ lại từng như vậy.
“Ở tu viện, thầy dạy có vẻ khinh thường ta, ta bực mình. Thế là ta học thuộc lòng nguyên bản kinh thánh cổ ngữ, rồi đọc vanh vách trước mặt thầy hướng dẫn. Ta nói không còn gì để học từ thầy nữa, rồi đi thẳng đến phòng quản lý xin nhảy lớp.”
“Wow…….”
Bố không chỉ là trẻ con bướng bỉnh. Người thường bị khinh thường thì chẳng ai nghĩ đến việc học thuộc lòng nguyên bản kinh thánh cổ ngữ. Chỉ có trí tuệ xuất chúng mới làm được. Aristella tròn mắt nhìn khuôn mặt Hyperion, thấy một mặt khác của người đàn ông luôn dịu dàng.
“Thế nên ngài mới thuộc kinh thánh vanh vách thế.”
“Lần đầu nhảy lớp, mấy tư tế tập sự cùng lớp bắt nạt ta. Xé sách giáo khoa, đổi chữ để nội dung thành hoàn toàn khác nhằm làm ta xấu hổ. Ta nghĩ nếu thuộc hết sách thì chúng không giở trò được nữa, thế là thuộc luôn.”
“Giỏi quá. Người thường không làm được đâu…….”
“Người thường thì sẽ nghĩ cách hòa giải và hòa nhập thôi.”
Hyperion khẽ nhíu mày, cười chua chát. Aristella khẽ “A” lên. Hyperion đi con đường tinh anh không ai sánh bằng, cuối cùng những người bên cạnh không thể coi anh là kẻ thù, nhưng anh cũng chẳng dành tình cảm cho ai.
Nếu là Aristella, có lẽ cô sẽ nhẫn nhịn đến giới hạn rồi đối đầu trực diện hoặc thuyết phục những kẻ bắt nạt.
“Giá mà cơn giận của Leonid được giải tỏa theo cách tích cực như vậy thì tốt.”
“Trẻ con nghịch ngợm là chuyện bình thường. Quan trọng là cách xử lý khi chúng nghịch ngợm.”
“Nhưng ta và chàng không thể lúc nào cũng theo sát mắng mỏ được. Mọi người bảo khi Leonid hư thì phải nghiêm khắc nhắc nhở, nhưng chẳng ai làm. Lloyd, Kane, thậm chí Enoch cũng…….”
“……Về chuyện đó.”
Hyperion hơi do dự rồi nói.
“Gửi Leonid đến Giáo hoàng cung thì sao?”
“Hả? Giáo hoàng cung ạ?”
“Trong đền thờ này không ai đủ tư cách dạy dỗ Leonid. Vì nể mặt nàng và ta, không ai dám nghiêm khắc với nó. Nếu đến Giáo hoàng cung, va chạm với người khác, có lẽ nó sẽ nhận ra điều gì đó.”
“Giáo hoàng cung…….”
“Không phải ai học ở Giáo hoàng cung cũng trở thành tư tế. Chỉ có môn thần học là bắt buộc, còn lại là giáo dục phổ thông, sau đó có thể làm quản lý hoặc nghề khác.”
Quản lý hoặc chuyên môn. Aristella cũng nghĩ Leonid không phải kiểu người chịu ở mãi trong đền thờ. Rồi một ngày nó sẽ thấy chật chội, muốn ra thế giới bên ngoài.
Rời khỏi đền thờ nơi có Aristella và Hyperion.
“Chuyện đó…… vẫn còn sớm. Leonid còn quá nhỏ mà.”
“Mười tuổi không nhỏ nữa đâu.”
Với Hyperion – người vào Giáo hoàng cung từ năm bốn tuổi – thì vậy, nhưng Aristella không nghĩ thế.
“Ừm…… Em sẽ suy nghĩ thêm. Chưa hỏi ý Leonid nữa.”
“Sắp tới Đức Giáo hoàng sẽ tuần tra toàn quốc. Khi ngài đi ngang qua đây, đưa Leonid đi ra ngoài một chút thì sao?”
“Ra ngoài ạ?”
“Chúng ta chưa từng cùng nhau ra ngoài bao giờ nhỉ?”
Hyperion cười. Lúc này Aristella mới nhận ra anh đang rủ hẹn hò, má cô đỏ lên.
“Ừm…… Không biết Leonid có thích không. Cả chàng và ta đều không quen việc bên ngoài đền thờ.”
“Vậy thì coi như cả chúng ta cùng học hỏi đi.”
Hyperion nhẹ nhàng nắm tay Aristella. Cô nhìn bàn tay bị nắm, rồi dùng tay kia nắm lại.
“Được thôi.”
Không biết Leonid có thích “bên ngoài” không. Có thể sau khi thấy điều mới lạ sẽ muốn ra ngoài, hoặc ngược lại sợ hãi và ngoan ngoãn ở lại đền thờ.
Trải nghiệm bên ngoài chắc chắn sẽ là cú sốc mới mẻ. Với đứa trẻ, và cả với họ.
“Hì hì. Sẽ là chuyến đi chơi gia đình đầu tiên nhỉ.”
Aristella cười rạng rỡ.
Ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm tường trắng đền thờ thành màu vàng kim.
💬 Bình luận (0)