Edit: Quillpetal
Hyperion không hiểu nổi tại sao Aristella lại đưa ra yêu cầu như vậy. Trong phòng tắm, cô đã lên đỉnh nhiều lần, giờ rõ ràng không còn sức để nâng đỡ cơ thể mình. Anh tưởng cô sẽ kiệt sức mà thiếp đi ngay, vậy mà Aristella dường như không có ý định để anh rời đi.
Đó cũng là điều anh mong muốn. Hyperion cũng không muốn rời xa cô. Nếu có thể ở bên người phụ nữ anh yêu suốt đêm, thì mệt mỏi chẳng là gì cả.
‘Nhưng tại sao chứ?’
Từ lúc dụ dỗ anh trong phòng tắm, Aristella cứ nói những lời như đang thử thách anh. Anh đã sẵn sàng tuân theo mọi mong muốn của cô, vậy mà cô lại nói những câu như thăm dò, anh không hiểu nổi.
Có lẽ cô nghi ngờ anh không phải là người hầu trung thành. Anh đang giấu diếm sự thật, nói dối cô, nên cô mới thử xem phản ứng của anh chăng. Hyperion – người có điều gì đó áy náy trong lòng – bắt đầu nghĩ theo hướng ấy.
“Thánh nữ. Việc tôi ôm ngài không làm ngài hài lòng sao ạ?”
“Hả? Sao đột nhiên lại hỏi vậy?”
“Ngài mệt lắm rồi. Cơ thể không chịu nổi nữa đâu ạ. Vậy mà vẫn đòi hỏi tiếp theo, chẳng lẽ vì tôi chưa đủ…….”
“Không phải vậy đâu, Đại thần quan.”
Không hài lòng sao nổi. Cô chưa từng lên đỉnh liên tiếp mạnh mẽ như vậy trong thời gian ngắn. Cô đã mất hết lý trí, để lộ bộ dạng xấu hổ mà lên đỉnh.
Những cái vuốt ve chu đáo của anh, những nụ hôn dịu dàng và ấm áp, tất cả đều tuyệt vời. Nếu có gì chưa thỏa mãn, thì không phải là bản thân hành vi, mà là thái độ của Hyperion sau khi kết thúc.
Khi hòa quyện cơ thể, cô cảm giác như hai người hòa làm một. Nhưng khi cao trào qua đi và trở về thực tại, anh lại tỏ ra như xong việc là xong, khiến cô khó chịu. Nhìn anh tỉnh táo như không có chuyện gì, cô cảm thấy tình cảm mình vừa trải qua chỉ là ảo tưởng.
Sau khi quan hệ với Lloyd, sáng hôm sau anh vẫn đối xử với cô bình thường như không có gì, khiến cô tổn thương. Vì vậy cô lạnh lùng với anh, và đêm đó lại quan hệ với người đàn ông khác.
Chỉ cần nắm tay và trò chuyện thôi cũng khiến hai người gần nhau hơn. Vậy mà dù đã quan hệ với Hyperion, cô vẫn không cảm thấy gần gũi hơn trước.
Thái độ cứng nhắc ban đầu của anh đã dịu dàng hơn nhiều, khi cô đòi hỏi anh cũng ôm cô dịu dàng, nhưng ánh mắt anh nhìn cô vẫn đầy do dự và buồn bã.
“Tôi từng nói là không thích quan hệ không có tình yêu mà…….”
Lời Aristella khiến ánh mắt Hyperion rung động dữ dội.
“Thánh nữ. Tôi…….”
“Không sao, xin lỗi.”
Anh chỉ giả vờ yêu thôi, chứ không thực sự yêu cô. Một tư tế như anh sao có thể yêu một người phụ nữ. Việc tuân theo lệnh chủ nhân mà lên giường đã là cố gắng hết sức rồi.
Nhưng Aristella không muốn vậy. Cô muốn khi anh mang lại khoái cảm cho mình, cô cũng mang lại niềm vui cho anh. Sau khi quan hệ, cô muốn hai người trở nên đặc biệt hơn với nhau. Dù biết đó là dục vọng ích kỷ vô lý, cô vẫn không thể ngừng mong muốn.
“Tôi vừa nói linh tinh thôi. Quên đi nhé.”
“Thánh nữ.”
“Ngài đã cho tôi quá nhiều thứ mà tôi không thể báo đáp nổi, vậy mà tôi còn tham lam…… Tôi đúng là hỏng rồi.”
“Không phải vậy đâu, thánh nữ.”
Hyperion nắm lấy cổ tay cô – người đang dùng mu bàn tay ấn mạnh vào khóe mắt để ngăn nước mắt – rồi hôn lên khóe mắt ấy. Anh không muốn nhìn thấy nước mắt của người phụ nữ đáng yêu này. Anh sợ và ghét việc cô oán trách anh.
Nhưng từ lúc nào đó, Hyperion bắt đầu mong muốn dù là oán hận hay giận dữ, cô cũng hãy hướng mọi cảm xúc về phía anh
Anh muốn ánh mắt cô chỉ nhìn mình, giọng nói cô chỉ gọi tên mình, cơ thể mảnh mai ấy chỉ nép vào vòng tay anh, làn da mịn màng ấy chỉ chạm vào anh. Dù biết là không thể, nhưng ý nghĩ muốn độc chiếm cô không bao giờ ngừng.
Có lẽ Aristella đã nhận ra sự si mê ấy.
Không hiểu sao anh lại cảm thấy tức giận. Cơ thể cô vẫn đẹp đẽ, ngọt ngào và quyến rũ như cũ. Trên làn da trắng mịn, mỗi nơi môi anh lướt qua đều dần ửng hồng, mồ hôi lấm tấm khiến da óng ánh.
Aristella từng kinh ngạc khi anh làm sáng hoặc đun nước, nhưng với Hyperion, những thay đổi trên cơ thể cô mới là điều kỳ diệu như ma thuật.
Cơ thể mang trong mình nữ thần dâm dục – kẻ công khai phủ nhận giới luật tư tế – tại sao lại quyến rũ đến vậy. Anh nghĩ rằng việc các tư tế đời trước coi thánh nữ sa đọa là có cơ sở.
‘Tư tế phải kính cẩn phụng sự thần linh, vậy tại sao chỉ một cử chỉ của thánh nữ lại khiến tâm trí ta rối loạn đến thế.’
Mỗi lời cô nói đều khiến trái tim anh như có gió thổi mưa rơi. Khi cô cười thì lòng anh rực rỡ, khi cô cau mày thì như bão tố ập đến, khi cô khóc thì trời đất rung chuyển.
Hyperion chưa từng nghi ngờ lời Kinh Thánh rằng thần sáng tạo thế gian. Khi chỉ một lời nói, một cử chỉ của cô đã khiến thế giới trong lòng anh đóng băng rồi nở hoa liên tục, thì thế giới bên ngoài sao có thể khác được.
Aristella từng nói muốn yêu đương như người yêu. Dù chưa từng yêu đương, Hyperion vẫn cố gắng đáp ứng mong muốn ấy. Nhưng liệu những điều đó có làm cô thỏa mãn không. Anh không tự tin.
‘Trước thần linh mà giấu diếm lòng mình, dùng dối trá và lừa lọc để phụng sự – một Đại thần quan như vậy, thánh nữ nghi ngờ cũng là lẽ đương nhiên.’
Nếu không có dũng khí tỏ tình, ít nhất cũng nên có sự khôn ngoan để từ bỏ tình yêu này. Hyperion tự giễu cợt mình.
“Thánh nữ, mở mắt nhìn tôi đi ạ.”
“Đại thần quan…….”
“Hãy xác nhận xem người hầu đã dâng hiến cả thể xác lẫn linh hồn cho ngài trông như thế nào ạ.”
Hyperion nắm tay cô đặt lên ngực mình. anh không thể nói ra bằng lời. Nhưng có lẽ cơ thể sẽ truyền tải được. Khi nhìn cô, nhịp tim đập mạnh mẽ này, có lẽ phần nào truyền đến được.
Dưới làn da mịn màng rộng lớn là cơ bắp săn chắc, và bên dưới là trái tim đang đập mạnh. Thình thịch. Thình thịch. Dù là người đàn ông đẹp như tượng tạc, anh vẫn là con người với dòng máu nóng. Dù là người hầu của nữ thần, trên giường anh chỉ là một người đàn ông bình thường.
Không phải Đại thần quan nghiêm trang trong bộ áo thánh chủ trì thánh lễ, mà là chàng trai trẻ Hyperion – da đỏ ửng vì hưng phấn tình dục, trần truồng quấn lấy người phụ nữ.
“Đẹp quá…….”
“Hả ạ?”
Aristella buột miệng nói ra suy nghĩ của mình, rồi vội im lặng một chút trước khi mỉm cười rạng rỡ.
“Từ lần đầu gặp ngài, tôi đã nghĩ ngài rất đẹp.”
Mái tóc đẹp, ngoại hình đẹp, làn da mịn màng không tì vết nhưng vẫn toát lên vẻ nam tính với cơ thể săn chắc. Giọng nói của anh chỉ cần nghe thôi đã khiến cô thấy dễ chịu, như dòng nước chảy. Và điều cô thích nhất chính là ánh mắt anh.
Khi vị Đại thần quan lạnh lùng đối diện ánh mắt cô, trái tim cô lại dao động. Như gợn sóng trên mặt nước, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. Mỗi lần nhìn ánh mắt ấy, lòng cô vừa thanh khiết vừa nảy sinh chút tinh nghịch.
Cô muốn làm anh rung động.
Aristella khẽ đưa tay vuốt ve môi Hyperion. Có lẽ vì hôn nhau suốt trong phòng tắm, môi anh vẫn đỏ và ướt át.
Ngón tay Aristella chậm rãi lướt từ đôi môi mềm mại xuống theo đường nét cằm nam tính của anh. Từ cằm xuống cổ, qua xương quai xanh rắn chắc, rồi đến lồng ngực rộng lớn, cô vuốt ve như đang vẽ nên hình dáng anh. Hyperion thoáng bối rối, nhưng rồi nhanh chóng thả lỏng biểu cảm, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chải mái tóc cô.
Dù đã gặp anh từ lần đầu tiên đến thần điện này, dù đã gặp gỡ, trò chuyện và hòa quyện cơ thể nhiều lần, cảm giác chạm vào cơ thể nhau vẫn luôn mới mẻ. Với Hyperion, cơ thể mềm mại, mịn màng của Aristella là điều thần bí; còn với Aristella, cơ thể anh vừa mịn màng vừa săn chắc lại khiến cô thấy lạ lẫm.
Không phải cơ bắp cuồn cuộn như các hiệp sĩ, cũng không mảnh khảnh như Joshua hay Chris. Cơ thể đàn ông thật đa dạng, Aristella thầm nghĩ trong lúc tiếp tục vuốt ve anh.
‘Đại thần quan chăm sóc da thế nào nhỉ.’
Tóc anh chỉ gội, sấy và chải, vậy mà vẫn dày dặn, khỏe mạnh, óng ả. Chắc là bẩm sinh. Làn da mịn màng như bột mịn được nén chặt thành hình cũng vậy, hẳn là do trời sinh.
Aristella đang vuốt ve ngực anh thì khẽ cúi mắt xuống, rồi vội quay mặt đi.
Cơ thể đẹp đẽ đến thế, vậy mà thứ duy nhất xâm nhập vào cô lại dữ tợn đến kỳ lạ. Nhìn dương vật căng cứng, Aristella do dự, Hyperion liền cúi xuống hôn nhẹ lên cổ cô.
“Ưm…….”
“Xong việc kiểm tra chưa ạ?”
“Không phải kiểm tra gì hết…….”
Nhìn phản ứng ngượng ngùng vụng về của Aristella, Hyperion chậm rãi, nhưng không ngừng nghỉ, tiếp tục vuốt ve cơ thể cô. Làn da trắng ngọc trai vừa mới lấy lại bình yên lại dần ửng hồng.
Hyperion nâng má cô lên để cô nhìn mình. Khi tò mò quan sát anh, ánh mắt cô luôn sáng rỡ, nhưng giờ đây lại e thẹn, đỏ hoe mí mắt, chớp liên hồi.
“Phải kiểm tra chứ ạ. Từ giờ trở đi, cơ thể này lại là của ngài mà.”
“Không cần kiểm tra gì hết…… tôi biết rồi mà.”
Cô xấu hổ muốn quay mặt đi, nhưng Hyperion đang giữ má nên không thể. Aristella nhắm mắt, nâng chân quấn quanh đùi anh.
“Dù nhắm mắt tôi vẫn biết mà.”
***
Isaac trở về phòng, cẩn thận để không đánh thức Ernst đang ngủ trên giường bên cạnh, rồi nằm xuống giường mình. Đã quá nửa đêm, nhưng cậu không tài nào chợp mắt được. Isaac bị đuổi khỏi phòng thánh nữ, còn Hyperion thì ở lại. Dù biết Hyperion là người hầu nên việc đó là bình thường, cậu vẫn cảm thấy như mình thua cuộc, lòng dâng lên cơn tức giận.
‘Vì anh ta là Đại thần quan, còn mình chỉ là thánh kỵ sĩ cấp thấp…….’
Nghĩ đến đó, cậu lắc đầu. Thánh nữ không phải người phân biệt đối xử dựa trên địa vị. Giữa tư tế và thánh kỵ sĩ có sự phân cấp rõ ràng, dù cậu chấp nhận hay phản đối thì cũng không thay đổi được thực tế. Và trong thần điện này, không ai không biết điều đó – ngoại trừ một người: thánh nữ Aristella.
Cậu đã sỉ nhục và xâm phạm cô khi cô đến cầu cứu đoàn kỵ sĩ. Tội lỗi ấy dù có chết cũng không thể chuộc hết. Vậy mà Aristella không trừng phạt cậu, còn giữ bí mật chuyện cậu đã làm với cô.
Gặp lại người đàn ông từng xâm phạm mình chắc chắn không thể thoải mái. Đáng lẽ phải đuổi cậu khỏi thần điện hoặc cấm tiếp cận, vậy mà Aristella không tránh né, không oán trách, mà đối xử với cậu một cách tự nhiên.
Không, có lẽ cô đang cố gắng đối xử như vậy.
Có phải vì cô là chủ nhân thần điện, nên che giấu lỗi lầm cho người hầu của mình? Hay vì cô muốn cho cậu cơ hội ở bên, giống như đã làm với Lloyd?
Nếu có thể quay lại ngày hôm ấy, Isaac sẽ túm cổ áo mình mà đập xuống đất. Nhưng quá khứ không thể thay đổi, và hôm nay khi cậu cuối cùng lấy hết can đảm đến phòng cô, Hyperion đã giám sát suốt, khiến cậu không thể nói lời xin lỗi hay bày tỏ chân thành.
‘Chân thành sao nổi.’
Isaac khẽ thở dài, nhìn chiếc hộp nhỏ trên kệ. Chiếc hộp bọc lụa đỏ, đóng dấu vàng. Hoa «Carus Entata» – loại hoa khiến người ta nói thật, nuốt dối trá. Đặc sản vùng Sprout, một bông thôi cũng đủ đổi lấy cả một dinh thự.
Khi Clovis rời thần điện về hoàng cung, hắn đã đưa phần hoa trà còn lại cho Isaac.
“Cái gì đây. Tôi không cần.”
“Cậu là thằng không biết nói thật, nên phải mượn sức hoa này thôi.”
“Tôi nói không cần mà!”
“Nhìn thánh nữ bằng ánh mắt nóng bỏng thế kia còn giả vờ.”
“…….”
“Dùng sức mạnh ma đạo còn không dám mở miệng, chỉ biết đau khổ trong lòng. Đồ ngu.”
Clovis tặc lưỡi, nhét chiếc hộp bọc lụa vào thắt lưng Isaac dù cậu từ chối.
“Thánh nữ là người nhân hậu và giàu tình cảm. Nếu cậu bám riết thì cô ấy sẽ không nỡ đuổi đâu.”
“Bám riết cái gì. Xấu hổ chết…….”
“Có thứ dù ném hết cả bản thân cũng khó mà có được, đó là trái tim con người. Cậu còn biết xấu hổ là còn chưa đói đủ.”
Vừa mắng vừa cười khẩy, Clovis xoa đầu Isaac. Trước đây cậu ghét anh trai đến thế, vậy mà giờ bị xoa đầu lại chẳng thấy khó chịu.
“Đừng do dự quá. Sẽ bị cướp mất đấy.”
Tim Isaac nhói lên.
Lời cuối cùng của Clovis vẫn khiến tim cậu thắt lại, dù đã nhiều ngày trôi qua kể từ khi hắn rời đi.
Cậu từng ôm thánh nữ cùng anh trai Clovis. Isaac vẫn chưa nhận ra Aristella và Wigmentar là hai người khác nhau, nên mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh Aristella trần truồng rên rỉ trong giấc mơ lại hiện lên, khiến cơ thể cậu nóng ran ngay lập tức. Cậu lắc đầu xua tan ý nghĩ xấu xa, cởi đồ đại khái rồi nằm xuống giường.
Ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào khá sáng, đến mức cậu nhìn rõ cả hoa văn trên trần nhà.
‘Thánh nữ nghĩ gì về mình nhỉ.’
Isaac nhớ lại dáng vẻ quyến rũ của Aristella, trong mơ cậu đã ôm cô bao lần. Liệu cô có nhớ khoảnh khắc hòa quyện cơ thể với cậu không. Liệu cô có mơ về cậu không. Thực tại không có cơ hội bày tỏ khiến Isaac cảm thấy nghẹn ngào.
‘Bị cướp mất á, vớ vẩn.’
Chưa từng có được thì làm sao bị cướp. Hiện tại thánh nữ Aristella đang nhận được tình yêu từ Đại thần quan Hyperion, cựu đội trưởng Lloyd, và đội trưởng hiện tại Kane. Chưa kể có lẽ còn nhiều tư tế khác thầm mến cô. Giữa những người đàn ông xuất sắc ấy, liệu Isaac có thể chiếm được dù chỉ một góc nhỏ trong trái tim cô? Thật lòng cậu không tự tin.
Isaac xoay chiếc hộp nhỏ trong tay. Bên trong, những bông hoa khô xào xạc. Cậu lật qua lật lại vài lần rồi đặt lại lên kệ.
Chưa cần dùng đến thứ này. Tỏ tình bằng sức mạnh ma đạo thì chẳng nam nhi chút nào. Nếu không có cơ hội nói chuyện, thì cứ tạo ra cơ hội. Isaac – kẻ từng bị gọi là “tai nạn di động” vì tính cách bốc đồng từ thời huấn luyện – nhắm mắt, nhớ lại biệt danh ấy của mình.
***
“A… aa…!”
Đã bao lần hòa quyện cơ thể rồi không biết nữa, giọng nói mảnh mai quyến rũ giờ đây đứt quãng, khó nhọc thoát ra. Mỗi lần da thịt ướt át mồ hôi cọ xát nhau, tiếng rên dâm đãng lại vang lên, nước bắn tung tóe. Những giọt nước lấp lánh dưới ánh trăng bạc, rơi lộp độp xuống ga giường.
“Haa… Đại thần quan… làm ơn…….”
“Làm ơn cái gì ạ?”
Trên lưng người đàn ông trắng mịn giờ đầy những vết cào đỏ rực. Đó là dấu tích từ lúc Aristella, sợ bị dục vọng nuốt chửng trong khoảnh khắc cao trào, đã bấu chặt lấy anh mà cào cấu. Suốt đời chưa từng có vết sẹo nào trên lưng, vậy mà Hyperion lại thấy tự hào với những dấu vết đỏ ấy cô để lại.
Ban đầu nhìn Aristella với vẻ ngây thơ, anh nghĩ cô giống thỏ. Sau đó khi cô co ro cảnh giác, anh lại nghĩ giống chim nhỏ. Nhưng giờ nhìn cô cào cấu không thương tiếc thế này, anh thấy cô giống mèo hơn cả.
“Làm ơn… á…….”
“Ý ngài là muốn thêm nữa ạ?”
Hyperion ngồi dậy, nắm chặt eo cô. Góc độ xâm nhập thay đổi khiến Aristella lại rên rỉ, vặn vẹo cơ thể.
“Hư… a…….”
Trên chiếc giường lớn, Aristella nằm thõng xuống, không còn sức lau nước mắt, chỉ run rẩy yếu ớt theo nhịp lắc của Hyperion.
Hyperion nắm chặt eo cô, rung hông trong khi vẫn giữ nguyên tư thế xâm nhập. Cảm giác dương vật to lớn cọ xát thành trong khiến Aristella không nói nổi, chỉ phát ra những tiếng kêu the thé.
“Haaa…!”
Đùi và mông cô ướt nhẹp chất lỏng dâm. Ga giường hai người quấn lấy nhau cũng ướt đẫm mồ hôi và dịch thể. Vậy mà Aristella chẳng thấy khó chịu chút nào.
Cô gắng gượng nắm chặt ga giường nhàu nhĩ bằng bàn tay yếu ớt, ngước nhìn Hyperion. Anh chậm rãi rút ra rồi lại đẩy vào. Dương vật chậm rãi rút ra rồi xâm nhập trở lại, như thể đang thưởng thức từng nếp gấp bên trong cô.
“A… a… aaa…….”
“Huu…….”
Nước mắt khiến tầm nhìn mờ đi. Mệt mỏi và kiệt sức, cô chỉ còn biết nắm chặt ga giường. Dù vậy cơ thể cô vẫn nhạy cảm và nóng bỏng. Dù đã quan hệ nhiều lần đến mức đáng lẽ phải mỏi mệt, mỗi khi dương vật anh xâm nhập, lớp thịt bên trong lại tham lam quấn lấy, như thể đang nuốt chửng.
“Thích… thích quá…… hức……!”
Lý trí và cảm xúc tê liệt, cơ thể chỉ còn biết đón nhận dục vọng, run rẩy theo từng đợt khoái cảm mỗi khi hông anh di chuyển. Toàn thân nóng ran như tan chảy, nhưng không thể thoát ra. Chất lỏng dâm từ nơi kết nối nhỏ giọt xuống ga giường, để lại những vết loang.
“Haa… haa… Đại thần quan…….”
“Ngài thật đẹp, thánh nữ.”
“A… sao… có thể…….”
Aristella thở hổn hển lắc đầu. Tóc tai rối bù, cơ thể ướt đẫm mồ hôi và dịch thể lấp lánh. Đầu óc mơ màng vì khoái cảm, khuôn mặt buông lỏng không kiểm soát nổi, làm sao có thể đẹp được.
Nhưng trong mắt Hyperion, dáng vẻ rối loạn của Aristella là đẹp nhất. Nhìn cô run rẩy trong vòng tay mình, lên đỉnh vì anh, Hyperion thực sự cảm thấy hạnh phúc. Một cảm giác tràn đầy, khác hẳn khoái cảm từ tình dục, lấp đầy lồng ngực anh.
Người phụ nữ anh yêu đang cảm nhận khoái cảm và vui sướng vì anh. Chỉ thế thôi cũng khiến Hyperion lên đỉnh nhiều lần. Anh muốn làm cô thỏa mãn hơn nữa. Muốn lại nhìn thấy cô run rẩy không chịu nổi khoái lạc, hét lên rồi ngất đi.
“Trong thế giới của tôi, điều đẹp đẽ nhất chính là ngài…….”
Vị thần toàn năng sáng tạo và cai quản thế gian, vị thần thống trị thế giới bên trong anh đang ở ngay trước mắt.
Nếu đây không phải sự giao cảm với thần, thì là gì?
“A… ưm… aaa!”
“Thánh nữ, xin hãy…….”
Anh định nói xin hãy chỉ cho riêng anh thấy vẻ đẹp ấy, nhưng lời không thốt ra được. Lớp thịt mềm mại từng đàn hồi giờ co rút mạnh mẽ như muốn vắt kiệt tinh dịch của anh.
“Hư…!”
Cùng với áp lực siết chặt thân dương vật, lớp thịt mềm mại ở đầu quy đầu co giật trêu chọc, Hyperion không chịu nổi nữa, đổ sụp lên người Aristella.
💬 Bình luận (0)