Edit: Quillpetal
Căn phòng hai người đang ngồi chính là căn phòng gương mà Aristella tỉnh dậy lần đầu. Những tấm gương từng phản chiếu hình ảnh của cô và những người khác đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại những bức tường trắng tinh bao quanh hai người.
“Xin lỗi. Tôi lại…….”
Cô không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng rõ ràng Hyperion đã lo lắng tìm kiếm cô và bước vào đây. Tuy nhiên, Aristella không thể tiếp tục lời xin lỗi.
Vì Hyperion đã vòng tay ôm lấy vai cô, kéo cô vào lòng, khiến tầm nhìn tối sầm lại và lớp vải áo mềm mại chạm vào má.
“May mắn thay, ngài vẫn bình an……”
Giọng nói cố kìm nén cảm xúc dâng trào, khó khăn thốt ra từng chữ, khiến Aristella không thể nói nên lời. Đây là lần đầu cô nghe giọng hắn như vậy.
Trong lời nói ấy chứa đựng sự lo lắng, căng thẳng, bồn chồn, và một nỗi khao khát tha thiết nào đó. Bàn tay Hyperion đang ôm vai cô khẽ run rẩy. Vị Đại thần quan luôn trầm tĩnh, thanh lịch và bí ẩn, sao lại để lộ vẻ yếu đuối đến thế này. Aristella nghĩ chắc chắn là vì cô đã khiến hắn lo lắng đến mức ấy.
‘Chỉ vì thế…… thôi sao?’
Khi Aristella khẽ giật mình, Hyperion siết chặt lấy cô hơn, kéo hẳn vào lòng. Bình thường hắn sẽ buông ra ngay vì biết cô khó chịu, nhưng Hyperion lúc này tuyệt vọng. Như thể đang ôm lấy một thứ gì đó sẽ tan biến nếu buông tay. Giống như một đứa trẻ sợ cát trong tay sẽ rơi hết nên không dám nhúc nhích. Có lẽ so sánh như vậy là hơi quá.
Cô nhắm mắt, nắm lấy vạt áo của Hyperion. Từ bộ áo thánh mềm mại của hắn tỏa ra mùi hương thanh mát. Giống như mùi rừng mát lạnh khi giữa mùa hè oi bức, mệt mỏi vì đi bộ, ngâm chân vào dòng suối mát và hít thở sâu. Nhưng mùi hương này còn dịu dàng hơn một chút.
“Đại thần quan Hyperion.”
“……Xin lỗi.”
Nghe Aristella gọi, Hyperion như bừng tỉnh, vai khẽ run lên rồi buông cô ra. Khuôn mặt hắn giống như đứa trẻ bị giật mất viên kẹo đang tiếc nuối trong tay. Nhìn vẻ mặt đáng thương ấy, tim Aristella nhói lên từng cơn.
“À, sao ngài lại tìm được tôi vậy? Bên kia hình như không nghe thấy tiếng tôi……”
“Hả?”
Khi Aristella hỏi lại, Hyperion đỏ hoe khóe mắt, quay mặt đi.
“Dù sao thì vấn đề là làm sao thoát khỏi nơi này.”
Nhìn những bức tường và trần nhà khít kẽ không một khe hở, Hyperion cau mày.
“Căn phòng này được bao bọc bởi kết giới cực kỳ mạnh mẽ. Vào được thì dễ, nhưng ra ngoài sẽ rất khó.”
“Sao lại thế……!”
Aristella nổi da gà, run rẩy toàn thân. Giờ có Hyperion ở bên nên còn đỡ, nhưng không biết lúc nào những bức tường trắng kia lại hiện ra gương và các thánh nữ, tư tế trong đó, kéo hai người vào không gian khác.
“Đại, Đại thần quan. Chúng ta ở bên nhau nhé.”
“Thánh nữ?”
Cô không muốn trải qua lần nữa cảnh các tư tế trong bích họa nhìn chằm chằm mình, hay các thánh nữ trong gương kéo cô đi. Hơn nữa, cô sợ lại bị một người đàn ông lạ mặt xâm phạm trong giấc mơ.
Aristella nắm lấy tay áo Hyperion, tựa đầu vào cánh tay hắn. Hyperion hơi bối rối, nhưng nghĩ rằng thánh nữ đã ở một mình trong nỗi sợ hãi nên nhẹ nhàng ôm lấy cô để an ủi.
“Không sao đâu, thánh nữ. Tôi tuyệt đối sẽ không rời xa ngài.”
“Đại thần quan……”
“Hôm nay tôi là người hầu của ngài mà.”
Không phải giọng trầm thấp dịu dàng như Lloyd, cũng không nặng nề như Kane, nhưng giọng Hyperion dù trầm vẫn lạ lùng rõ ràng.
Có lẽ vì là Đại thần quan, đại diện các tư tế dâng lời cầu nguyện và chủ trì thánh lễ. Dù nói chuyện bình thường, giọng hắn vẫn mang nhịp điệu kỳ lạ.
Nói “giọng dễ nghe” thường ám chỉ lời nói nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng với Hyperion thì đúng nghĩa đen là “dù nói gì cũng không nhàm chán, rất dễ nghe”.
“Đại thần quan.”
“Vâng, thánh nữ.”
“Gì cũng được…… Hãy nói gì đó đi.”
Cô muốn xua tan nỗi bất an. Nhưng Aristella cũng đơn thuần muốn nghe giọng Hyperion thêm nữa. Nghe giọng hắn, cô cảm thấy sẽ được an lòng.
“Ừm. Vậy thì……”
Hyperion ngập ngừng một chút rồi bắt đầu chậm rãi ngâm nga nội dung Kinh Thánh từ đầu. Đúng là hành động điển hình của một Đại thần quan mẫu mực.
‘Thật không ngờ lại thuộc lòng được toàn bộ cuốn Kinh Thánh dày cộp ấy, chắc Đại thần quan đã đọc rất nhiều lần.’
Aristella thầm cảm thán, lắng nghe giọng hắn. Aaron cũng phát âm rõ ràng, nhưng giọng điệu cứng nhắc khiến nghe xong có phần bị áp lực. Còn giọng Hyperion thật sự vang vọng, du dương.
Đặc biệt khi thì thầm gần thế này, giống như nước trong suốt rót vào ly thủy tinh rồi tràn ra thấm ướt sàn, vừa trong trẻo vừa mát lạnh len vào tai.
‘Thoải mái quá…….’
Bị chạm vào cơ thể thì đã thích rồi, nhưng được giọng nói dễ chịu thì thầm bên tai cũng khiến tim đập thình thịch. Aristella nhắm mắt, vùi mặt vào ngực Hyperion.
“Thánh nữ……”
Hyperion gọi cô với vẻ hơi khó xử, rồi lại tiếp tục ngâm nga phần sau của Kinh Thánh, đồng thời nhẹ nhàng vuốt ve lưng Aristella.
Giọng nói dễ nghe, nhịp tim đập mạnh, hơi ấm cơ thể và lớp vải áo mềm mại. Bàn tay chậm rãi vuốt lưng như đang dỗ dành khiến Aristella yên lòng, cô vòng tay ôm lấy lưng Hyperion. Qua lớp áo, ngực hai người chạm nhau, nhịp tim của nhau truyền sang rõ ràng.
Tim Hyperion bắt đầu đập nhanh hơn. Giọng ngâm Kinh Thánh bị ngắt quãng. Tại sao vậy nhỉ. Aristella ngẩng đầu lên vì thắc mắc, và ánh mắt chạm phải Hyperion.
Cả hai từng có đêm bên nhau, cũng từng nhìn nhau gần đến thế này. Lúc ấy, cả Aristella lẫn Hyperion đều giật mình, vội vàng tránh mắt và quay lưng lại. Nhưng lần này, Aristella không quay đi, Hyperion cũng không né tránh.
Trong đôi mắt tím của Aristella in bóng Hyperion, trong đôi mắt đỏ của Hyperion in bóng hình Aristella.
“Ưm……”
Không ai chủ động trước, môi hai người tự nhiên chạm nhau.
Chỉ là khẽ chạm môi thôi. Thế nhưng đôi môi ấy mềm mại và ngọt ngào đến lạ, Aristella vô thức nhắm mắt, bám chặt lấy Hyperion.
“……Haa.”
Không có chuyện quấn lưỡi. Cũng không phải liếm láp, cắn mút, khám phá nhau một cách dai dẳng. Chỉ đơn giản là chạm môi rồi chậm rãi cọ xát. Vậy mà sao lại nghẹn thở đến thế này. Aristella không hiểu nổi.
“Xin lỗi……”
Má Aristella ửng hồng, đôi mắt long lanh nhìn Hyperion, hắn đột nhiên quay mặt đi và xin lỗi.
“Hả? Cái gì cơ ạ?”
“Không xin phép thánh nữ mà đã…….”
Giọng Hyperion xen lẫn bối rối. Có vẻ hắn thực sự đang rất khó xử. Vì hành động vừa rồi của mình.
Nếu chỉ là vì đã hôn mà không xin phép thì hắn sẽ cúi đầu xin lỗi đàng hoàng trước mặt cô.
Nhưng Hyperion lúc này, ngay cả với đôi mắt chậm hiểu của Aristella cũng thấy rõ ràng là đang hoảng loạn. Lông mày thanh tú nhíu lại, đôi mắt đỏ rung động bất an. Không phải thái độ xin lỗi vì đã làm sai. Hyperion đang thực sự bối rối vì không hiểu tại sao mình lại hành động như vậy.
“Xin lỗi. Tôi đã làm gì thế này……”
“Đại thần quan.”
Aristella gọi hắn, nhẹ nhàng đặt tay lên má hắn. Hyperion giật mình, lùi người lại. Bàn tay vừa chạm khẽ liền rơi xuống. Chính hắn tự lùi lại, vậy mà vẻ mặt lại lộ ra tiếc nuối khi bàn tay ấy rời khỏi. Nhận ra điều đó, Aristella đột nhiên thấy Hyperion thật dễ thương.
‘Đại thần quan, hóa ra đây là nụ hôn đầu của ngài.’
Tư tế phải tránh xa sắc dục, nên chuyện yêu đương là không thể. Đêm hai người từng hòa quyện cơ thể cũng không có nụ hôn, vậy nên lần này chắc chắn là nụ hôn đầu. Tự mình hôn rồi lại hoảng loạn rõ rệt như vậy, Aristella khó mà kìm được nụ cười nơi khóe môi.
“Đại thần quan. Vừa nãy ngài đã hôn tôi mà.”
“Xin lỗi. Tôi…… tôi sai rồi.”
Hắn hoảng loạn như đứa trẻ bị phát hiện làm điều sai trái.
Hyperion hơn Aristella tám tuổi. Vậy mà giờ đây trông hắn còn trẻ con hơn cả đứa trẻ tám tuổi so với cô, đang luống cuống không yên. Chẳng lẽ đối với hắn, nụ hôn còn gây sốc hơn cả việc làm tình với cô?
“Vâng. Ngài sai rồi.”
Cô khẽ cười, lần này dùng cả hai tay ôm lấy má hắn để hắn không thể tránh né.
“Thánh nữ……?”
“Nụ hôn là phải làm thế này cơ.”
Cô nghiêng đầu nhẹ, chạm môi vào môi Hyperion. Cơ thể hắn cứng đờ lại. Aristella rời môi ra, mỉm cười nhìn hắn rồi thè lưỡi khẽ liếm lên môi hắn.
“……!”
Đồng tử Hyperion mở to. Hắn lớn tuổi hơn Aristella, là Đại thần quan của thần điện này, hai người đã từng một lần hòa quyện cơ thể, vậy mà chỉ một nụ hôn liếm môi thôi đã khiến hắn hoảng loạn đến thế, thật sự kỳ lạ.
“Thánh nữ……”
“Suỵt.”
Cô chậm rãi liếm môi hắn, rồi dùng môi mình bao lấy môi hắn mà mút nhẹ. Như đang ngậm kẹo, chậm rãi thưởng thức lớp mềm mại ấy.
‘A…….’
Hyperion không biết cách hôn. Nghi thức của tư tế chỉ là hôn mu bàn tay, ngay cả nụ hôn từ thánh nữ cũng chỉ là chạm nhẹ môi. Dĩ nhiên Hyperion chưa từng nhận nụ hôn từ thánh nữ, nên việc nhìn Kane hôn cô mới là lần đầu hắn thấy.
Hắn nghĩ nụ hôn chỉ là chạm môi rồi rời ra. Không ngờ lại có chuyện liếm láp, mút môi như thế này.
“Ưm……”
Hyperion vụng về cử động môi và lưỡi, dùng đầu lưỡi liếm môi Aristella rồi cẩn thận mút lấy.
“Ư…… ha……”
Tiếng rên ngọt ngào xen lẫn tiếng thở dài. Chưa bắt đầu nụ hôn thực sự, chỉ cọ xát môi thôi đã khiến Hyperion cảm thấy đầu óc bay bổng.
Aristella thích kiểu hôn cọ xát môi, phát ra tiếng chụt chụt hơn là quấn lưỡi mãnh liệt, nên kiến thức về hôn của Hyperion cũng dừng lại ở đây.
Cô chợt nghĩ, hay là dạy hắn cách quấn lưỡi đi. Nhưng ngay lập tức Aristella xua tan ý nghĩ xấu xa ấy.
Đại thần quan Hyperion cao quý và thanh lịch. Người đàn ông từng miễn cưỡng đóng vai người yêu để hầu hạ cô ban đêm vì phải phục vụ cô. Cô không muốn làm khó người đã giúp đỡ và động viên mình.
Vậy mà giờ đây hành động dạy hắn hôn của chính mình lại thật mâu thuẫn, Aristella
Aristella nghĩ thầm.
“Ưm, haa…….”
Nụ hôn với Hyperion thật ngọt ngào. Không phải kiểu ngọt đến mức đầu lưỡi tê dại hay miệng đầy nước bọt khiến bụng réo lên. Vậy mà cô vẫn lạ lùng nghĩ rằng nó ngọt ngào.
Đôi môi mềm mại, lưỡi ẩm ướt và trơn nhẵn, hơi thở nóng hổi luân chuyển giữa hai môi. Hôn hắn khiến cô cảm thấy thật dễ chịu. Không chỉ dễ chịu, mà còn khiến tim nhột nhột, đầu óc mơ màng.
“Đại thần quan. Thêm lần nữa…….”
“Thánh nữ…….”
Hai người chạm môi, liếm láp môi nhau như người khát nước uống nước. Giống như bị nghiện. Không phải khoái lạc tột độ như khi làm tình, vậy mà sao lại hạnh phúc đến thế này.
Aristella nhẹ nhàng nắm lấy tóc Hyperion. Mái tóc đen bóng mượt chảy trơn tru qua kẽ ngón tay cô. Có lẽ do không khí trong thần điện, tóc hắn hơi lạnh nhưng vẫn ẩm ướt.
“Haa, haa…….”
Liếm một đường dọc giữa hai môi, khẽ cắn và mút lấy môi dưới, từ đôi môi hé mở thoát ra một tiếng thở dài. Mềm mại mà thanh mát.
Như ngậm kẹo, dùng đầu lưỡi chọc chọc môi rồi chụt một tiếng buông ra, Hyperion cũng làm y như cô vừa làm: liếm môi cô rồi khẽ cắn môi dưới.
‘Đại thần quan học nhanh thật…….’
Cô đã đoán được từ việc hắn thuộc lòng cuốn Kinh Thánh dày cộp ấy, quả nhiên Đại thần quan của thần điện thì trí nhớ khác người.
Hyperion nhanh chóng nắm bắt kỹ năng hôn mà Aristella dạy, rồi chăm chỉ ôn lại như một học sinh ngoan. Hơn nữa còn quan sát phản ứng của cô để vuốt ve môi theo cách cô thích, khiến Aristella vừa ngạc nhiên vừa thấy hắn đáng yêu.
‘Nghĩ vậy về Đại thần quan lớn tuổi hơn mình có lẽ là bất kính…….’
Với Aristella, nụ hôn với Kane là lần đầu. Từ đầu đã được dạy kiểu hôn quấn lưỡi mãnh liệt, nên kiểu hôn nhẹ nhàng liếm mút này có lẽ hơi nhạt nhẽo.
Nhưng Aristella thích kiểu hôn nhột nhột này. Hơn cả nụ hôn khiến đầu óc choáng váng, cô thích kiểu chậm rãi, ngọt ngào, đùa giỡn trao đổi tình cảm.
Dù không phải người yêu thật sự, nhưng hôn nhau thế này khiến cô cảm giác như đang hôn người mình thực sự thích, tim đập thình thịch.
Khi hôn sâu thì nhanh chóng mất kiểm soát và hưng phấn, không thể tận hưởng cảm giác rung động dễ chịu này. Vì vậy, nụ hôn ngọt ngào là tốt nhất.
“Haa. Haa…….”
Không quấn lưỡi mà vẫn có thể thở dốc thế này. Aristella cảm thấy như vừa trải qua một điều mới mẻ.
‘Giờ thì không còn sợ nữa.’
Trong căn phòng ngầm bị kết giới bao bọc. Cô không còn nghĩ rằng sẽ lại có người lạ xuất hiện và kéo họ đi như trước.
Không biết vì sao, nhưng khoảnh khắc Hyperion ôm cô và hôn, cô bỗng có niềm tin chắc chắn rằng sẽ không có chuyện nguy hiểm nào xảy ra nữa.
‘Vị tư tế trong giấc mơ dường như nhầm tôi với thánh nữ đời trước…… Có lẽ khi thấy tôi hôn Đại thần quan, hắn nhận ra tôi không phải chủ nhân của hắn.’
Nghĩ vậy, cảm giác tội lỗi vì hành động bốc đồng cũng giảm bớt đôi chút. Dù không có bằng chứng nào cho rằng nụ hôn với Hyperion đã xua tan nỗi sợ hãi khủng khiếp ấy, nhưng chỉ cần tin như vậy thôi đã khiến lòng cô nhẹ nhõm.
“Đại thần quan Hyperion, môi ngài đỏ quá.”
“Môi thánh nữ cũng vậy.”
Tóc đen, da trắng, môi đỏ. Liệt kê thế này trông hắn giống như Bạch Tuyết Công chúa trong truyện cổ tích. Dáng vẻ nam tính rõ nét, nhưng có lẽ vì là thần quan, nên dù cao quý và bí ẩn vẫn toát lên vẻ thuần khiết nào đó.
Cô dùng đầu ngón tay vuốt ve đôi môi đỏ và ẩm ướt của Hyperion. Hắn cũng cẩn thận đặt tay lên môi cô, sờ soạng. Khi ngón tay Aristella lần theo đường cằm xuống cổ họng, Hyperion cũng trượt tay xuống vuốt ve chiếc cổ mảnh mai của cô.
‘Hình như đang bắt chước theo mình làm…….’
Lại thấy tim nhột nhột, ý nghĩ xấu xa thoáng qua. Aristella suy nghĩ gì đó một lúc rồi đưa hai tay lên sờ ngực Hyperion, khiến hắn hơi bối rối, mặt đỏ lên.
“Thánh nữ……?”
“Chạm…… cũng được…….”
Cô biết tình huống này – không phải người yêu mà lại sờ soạng cơ thể, còn cầu xin được chạm – thật sự vô lý đến mức nào. Nhưng Aristella là chủ nhân, còn Đại thần quan Hyperion là người hầu của cô. Dù miệng nói không thích quan hệ chủ – tớ, cô vẫn lợi dụng địa vị để nũng nịu hắn.
‘Mình đúng là không cứu nổi.’
Tự ghê tởm bản thân, cô khẽ nhăn mặt. Hiểu lầm biểu cảm ấy là thúc giục, tay Hyperion vội vàng ôm lấy ngực cô.
“Ha……!”
Đang mải suy nghĩ nên không phòng bị, Aristella run lên và rên khe khẽ khi bàn tay đàn ông đột ngột chạm vào ngực mình. Hyperion còn vụng về về chuyện tình dục, thấy phản ứng của cô liền dừng tay lại.
“Xin lỗi, thánh nữ. Tôi dừng lại đây.”
“A, không được!”
Khi Hyperion định rút tay, Aristella nắm lấy tay hắn kéo về phía ngực mình. Bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay hắn dẫn đến bầu ngực mềm mại khiến Hyperion giật mình mở to mắt.
“Vừa nãy…… tôi giật mình thôi…….”
Nhìn Aristella mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm, vội vàng thanh minh, hắn khẽ bật cười. Hóa ra không chỉ mình hắn căng thẳng. Nhận ra cô cũng đang ở tình trạng tương tự, trái tim đang đập loạn xạ của hắn dần bình tĩnh lại.
Hyperion thả lỏng đầu ngón tay đang căng cứng vì căng thẳng, nhẹ nhàng xoa nắn ngực cô.
“A, a…….”
Ngực mềm mại đến kinh ngạc mà vẫn đàn hồi. Dù không cần dùng sức cũng dễ dàng thay đổi hình dạng theo bàn tay, nhưng buông ra là lập tức trở về hình dáng ban đầu.
Phần nhô lên duy nhất cứng rắn giữa bầu ngực – đầu vú – đang dựng đứng, khẳng định sự tồn tại qua lớp áo thánh mỏng. Hyperion chậm rãi xoa bằng lòng bàn tay, rồi dùng đầu ngón tay khẽ kẹp và vặn nhẹ.
“Haa!”
Aristella run rẩy toàn thân, ngửa đầu ra sau. Cơ thể cô vẫn nhạy cảm như cũ.
Hyperion thoáng do dự, không biết có nên cởi áo cô không. Dù bị kết giới bao bọc không ra được, nhưng vào thì không khó. Nếu cởi áo thánh nữ rồi Aaron, Noel hay Isaac phát hiện hai người thì sao.
Nhưng điều hắn lo nhất là, một khi cởi áo cô rồi, bản thân sẽ không thể dừng lại giữa chừng.
“Thánh nữ, hãy ngồi lên đùi tôi.”
“Ưm, vâng…….”
Aristella ngoan ngoãn ngồi lên đùi Hyperion như hắn bảo. Lưng cô chạm vào ngực hắn. Cả hai đều mặc áo thánh, nhưng qua lớp vải mỏng vẫn cảm nhận rõ hơi ấm cơ thể và nhịp tim của nhau.
“Ư…….”
Cảm nhận bàn tay đàn ông từ phía sau ôm lấy và xoa nắn ngực, Aristella chậm rãi mở mắt nhìn xuống. Trên lớp áo thánh trắng, bàn tay hắn di chuyển, vuốt ve ngực cô.
“A, aa…….”
Da trắng, ngón tay dài thon thả. Bàn tay thanh lịch của người đàn ông di chuyển trông thật dâm đãng. Aristella thả lỏng cơ thể, để mặc bàn tay hắn hành hạ ngực mình mà rên rỉ. Hôn đã thích rồi, nhưng bị chạm ngực cũng tuyệt vời không kém.
“Aa, Đại thần quan…….”
Khi hắn vặn vẹo núm vú qua lớp áo khiến Aristella run vai, ngửa đầu, ngay lập tức nụ hôn từ Hyperion rơi xuống từ phía trên.
“Hưm, ưp…….”
Hôn hắn trong khi bị ôm từ phía sau và xoa nắn ngực khiến hơi thở nghẹn lại hơn cả khi đối diện mặt đối mặt.
Dù vậy Aristella vẫn không tránh môi hắn. Nhắm mắt, cô đón nhận cảm giác dễ chịu mà không kháng cự. Không phải khoái lạc choáng váng như khi làm tình, mà là niềm hạnh phúc ấm áp, mơ hồ lan tỏa từ sâu thẳm trái tim.
Khi hàng mi dài rung động và mí mắt mở ra, trong đôi mắt đỏ như hồng ngọc in bóng hình Aristella. Cô khẽ xoay người trong lòng hắn để đối diện. Hai người nhìn nhau một lúc, rồi như đã hẹn trước, đồng thời nhắm mắt và chạm môi.
“Hyperion, Đại thần quan…….”
Cô vòng tay qua cổ hắn, Hyperion nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống sàn. Mái tóc đen mượt chảy xuống trên cơ thể Aristella. Hắn định hòa quyện cơ thể ở đây sao. Aristella kéo tay hắn về phía cổ áo mình như ngầm cho phép. Nhưng Hyperion chậm rãi lắc đầu, vuốt ve má cô.
“Không được.”
“Hả……?”
Khóe mắt Hyperion đỏ hoe. Trong đôi mắt đỏ của hắn cũng tràn ngập dục vọng hướng về cô. Vậy mà hắn không cởi áo cô, chỉ chậm rãi chớp mắt, vuốt lại mái tóc rối của cô.
“Thánh nữ. Hiện tại, ngài có đang khó chịu vì dục vọng không?”
“Hả? À, không ạ.”
Dù bị hắn chạm thì rất thích và muốn được chạm thêm, nhưng không phải vì dục vọng tình dục. Bàn tay ôm lấy cô khi cô bất an, vuốt ve lưng, giọng nói êm ái vang vọng, nụ hôn vụng về nhưng đầy chân thành – tất cả khiến Aristella cảm thấy an lòng.
“Khi Đại thần quan chạm vào thì rất thoải mái. Nhưng…… tôi không có cảm giác muốn làm tình đâu ạ.”
Dù đã quan hệ với đàn ông nhiều lần, cô vẫn thấy ngại khi nói từ này. Hyperion chắc chắn đã biết hết bản chất thật của cô, vậy mà sao vẫn xấu hổ thế này. Aristella đỏ mặt vì chính lời mình nói.
“Vậy thì tôi muốn cứ thế này thôi.”
Trải nghiệm hòa quyện cơ thể mang lại khoái cảm quá mức mãnh liệt. Thân thể thánh nữ hơn bất cứ thứ gì đều đầy sức quyến rũ. Một khi ôm lấy cô, sẽ không thể kiềm chế mà chìm đắm hoàn toàn. Hyperion sợ bị dục vọng mê hoặc. Hắn lo rằng nếu theo đuổi dục vọng của mình, có lẽ sẽ làm tổn thương cô.
Nhưng lý do lớn nhất khiến hắn muốn tránh né mối quan hệ với Aristella chính là vì hắn muốn khắc sâu khoảng thời gian ở bên cô này vào ký ức một cách chắc chắn.
Khi hòa quyện cơ thể, thời gian trôi qua quá nhanh. Giữa chừng đầu óc mơ màng, sau khi kết thúc chỉ còn lại hơi nóng và dư âm của tình dục. Hơi ấm cơ thể cô, mùi hương, tiếng rên rỉ hòa quyện trong đầu khiến hắn không thể chậm rãi nhớ lại chuyện gì đã xảy ra.
‘Hôm nay chỉ có một ngày thôi. Không muốn phí hoài.’
Hắn muốn khắc sâu nụ cười đáng yêu ấy, ánh mắt trong sáng ấy vào ký ức. Muốn hôm nay trở thành kỷ niệm rõ nét đến mức nhắm mắt cũng hiện ra. Không phải khoái lạc ngắn ngủi thoáng qua, mà là nhớ rõ hai người đã ở đâu, làm gì, cô đã biểu lộ biểu cảm gì trước hành động của hắn, đã trả lời ra sao. Hắn muốn dành khoảng thời gian quý giá chỉ thuộc về hai người.
Nếu khắc sâu từng khoảnh khắc của người phụ nữ đáng yêu này vào tâm trí, thì dù sau này không thể ở bên cô nữa, hắn cũng sẽ không đau khổ vì lý do ấy.
Thèm muốn người phụ nữ, lại còn lừa dối thánh nữ – dù là Đại thần quan hay chỉ là tư tế bình thường cũng không thể được tha thứ. Hắn biết rõ mình là kẻ tồi tệ nhất cả với tư cách tư tế lẫn đàn ông, vì không dám thổ lộ tình cảm với người phụ nữ mình yêu. Vậy mà Hyperion vẫn tự biện minh cho bản thân.
‘Ta sẽ không bao giờ nói ra. Chỉ yêu thầm trong lòng, nên sẽ không gây hại cho thánh nữ.’
Hắn không nghĩ mình có thể dừng lại tình yêu này. Nhưng nếu cố gắng hết sức, có lẽ vẫn có thể giấu kín. Nỗi đau của tình đơn phương sẽ là gánh nặng chỉ mình hắn chịu.
Kẻ không có dũng khí mà chỉ đầy nuối tiếc, chính là bản thân hèn nhát này. Hắn sẽ không đổ trách nhiệm cho cô.
‘Xin hãy cho phép tôi chỉ được nhớ nhung ngài thôi.’
Nuốt trọn lời nguyện thiết tha vào lòng, Hyperion khắc sâu hình bóng người phụ nữ đáng yêu trong vòng tay vào đáy mắt mình.
Đúng lúc ấy.
Từ đâu đó vang lên một giọng nói. Khi Hyperion và Aristella ngồi dậy, bức tường trắng đối diện hai người gợn sóng, rồi hình dáng một người đàn ông hiện ra.
“A……!”
Tóc đen ngắn, đôi mắt vàng kim. Người đàn ông có ấn tượng mạnh mẽ đến đáng sợ, chính là kẻ trong giấc mơ từng định xâm phạm Aristella. Hắn giống Aaron, chắc chắn là một trong những tư tế hầu cận thánh nữ đời trước.
Hắn nhìn Aristella với vẻ mặt buồn bã, rồi khi thấy Hyperion đang ôm cô, khuôn mặt hắn trở nên đáng sợ. Aristella nhìn thấy ánh mắt giận dữ của hắn, liền siết chặt cánh tay Hyperion. Hyperion cũng cảm nhận được sự bất an của thánh nữ, ôm chặt lấy cơ thể cô.
「Tại sao ngài không chọn thần?」
Với khuôn mặt pha trộn giữa giận dữ, tự ti và uất ức, người đàn ông hỏi. Có lẽ đối tượng hắn hỏi là thánh nữ đời trước Miliaaria. Hoặc là nữ thần Wigmentar đang lưu giữ ký ức của bà.
Dù Wigmentar có lưu giữ ký ức của tất cả các thánh nữ đời trước hay không, Aristella không thể giao tiếp trực tiếp với Wigmentar. Vì vậy cô không biết Wigmentar, hay thánh nữ Miliaaria, đã nghĩ gì về người đàn ông này.
Nhưng nỗi buồn và đau đớn mà cô cảm nhận được khi nhập vào cơ thể Miliaaria vẫn còn rõ mồn một. Cả cảm xúc “Xin lỗi” khi bà ấy thổn thức cũng vậy.
“Dù ngài hỏi tại sao…… Tôi cũng không thể chọn ngài được.”
「Tại sao lại chọn người đàn ông đứng sau lưng ngài? Hắn và thần có gì khác nhau chứ?」
Người đàn ông trừng mắt nhìn Hyperion mà hỏi. Có lẽ hắn hiểu lầm rằng Aristella và Hyperion đang yêu nhau. Dù sao nếu thấy hai người hôn nhau và sờ soạng cơ thể trong căn phòng này, thì cũng dễ hiểu vì sao hắn nghĩ vậy. Không thể biện minh rằng hai người chẳng có quan hệ gì.
‘Nhưng Đại thần quan chỉ làm theo yêu cầu của mình thôi mà.’
Cảm nhận ánh mắt hung dữ lại lóe lên trong mắt người đàn ông, Aristella sợ hãi, liền dang hai tay ôm lấy Hyperion như bảo vệ hắn.
“Không liên quan đến Đại thần quan đâu.”
“Thánh nữ…….”
Không phải vì chọn Hyperion, nên mới không chấp nhận người đàn ông kia. Cũng không phải vì chọn Hyperion mà không thể chấp nhận hắn. Người đàn ông này là tư tế hầu cận thánh nữ đời trước, chứ không phải tư tế hầu cận Aristella hiện tại.
Nhưng dù người đứng ở đây là Miliaaria chứ không phải Aristella, bà ấy cũng sẽ không chấp nhận hắn. Aristella không biết tâm tư của Miliaaria, nhưng điều này thì cô chắc chắn.
“Dù không phải Đại thần quan mà là bất kỳ ai khác cũng vậy. Dù tất cả đàn ông xung quanh tôi biến mất, ngài cũng sẽ không bao giờ được thánh nữ chọn.”
「Tại sao?」
“Vì ngài đã sỉ nhục tôi.”
Trong giấc mơ, người đàn ông vừa xâm phạm Aristella vừa trách móc cô. Nhìn cô run rẩy vì khoái cảm dưới bàn tay hắn hành hạ cơ thể, hắn mắng cô dâm đãng. Chính hắn là kẻ dùng ánh mắt đầy dục vọng để xâm phạm cô, vậy mà lại oán trách và nguyền rủa Aristella vì đã khơi dậy dục vọng của hắn.
「Đó là vì thánh nữ đã mất đi sự trong sạch, trở nên ô uế……」
“Nếu là kẻ ô uế thì ngài có thể tùy tiện làm gì cũng được sao?”
「Thần chỉ muốn thanh tẩy ngài sau khi đã sa đọa thôi.」
“Tôi không sa đọa.”
Kẻ kỹ nữ trong chốn lầu xanh. Aristella ghét những người phụ nữ bán thân lấy tiền. Nhưng Miliaaria khi còn là kỹ nữ có mong muốn trở thành thánh nữ đâu.
Một khi đã được thần dụ chọn làm thánh nữ, Miliaaria chính là chủ nhân của họ. Nhưng Aristella không nghĩ rằng họ thực sự coi bà ấy là chủ nhân.
Có thể khinh bỉ thánh nữ tiếp nhận nữ thần dâm dục mà không kiềm chế được dục vọng, kéo bất kỳ người đàn ông nào vào phòng ngủ để giao hoan. Có thể giam cầm hoặc khiến bà ấy ngủ say để ngăn bà ấy làm chuyện dâm loạn.
‘Nhưng tại sao.’
Tại sao họ lại xâm phạm thánh nữ – một người phụ nữ không nhìn thấy, không đi lại được. Với danh nghĩa trách phạt thánh nữ không đứng đắn, những việc các tư tế làm có khác gì hành vi dâm loạn mà bà ấy từng phạm phải đâu.
“Người sa đọa chính là các người.”
💬 Bình luận (0)