Chương 81:
Cuộc giằng co giữa thần và người
Cuộc giằng co giữa thần và người

Edit: Quillpetal

Trong căn lều cũ kỹ, hai nam nữ đang quấn lấy nhau.

“A, aaa……!”

Tiếng rên cao vút vang lên. Chiếc giường cũ kêu cót két. Trần nhà gỗ lâu năm nứt nẻ ở nhiều chỗ, trông xa lạ. Aristella cào móng tay lên thân hình rắn chắc của người đàn ông đang đè lên mình. Qua lớp ngực chạm nhau, nhịp tim đập mạnh truyền sang nóng bỏng. Tiếng thở hổn hển vang bên tai.

Đây là mơ sao. Có lẽ lại đang nhìn trộm ký ức của ai đó.

“Hưư, a…… Vẫn còn đau không?”

“Ưm, thích lắm……!”

Dương vật của người đàn ông ép buộc mở rộng âm đạo non nớt. Hành vi thô bạo tự ý cọ xát, đâm sâu khiến lối vào căng giãn đến giới hạn đau rát, nhưng lạ thay khoái cảm lại càng lớn hơn.

“Thích quá. Cứ thế này, xin chàng…….”

“Hư. Cứ thế này? Hay muốn sâu hơn?”

“Aaa! A, sâu quá……!”

Cây cột cứng ngắc lướt qua thành âm đạo, đi sâu vào trong, đầu quy đầu căng phồng đâm thẳng vào cổ tử cung. Người phụ nữ hét lên, hông giật nảy, góc độ đâm thay đổi khiến dương vật càng chui sâu hơn.

“Aang! Aaaa!”

Khoái cảm khiến lý trí tan biến. Người phụ nữ giãy giụa điên cuồng, gọi tên người đàn ông. Người đàn ông cũng gọi tên nàng, dùng cánh tay rắn chắc ôm chặt thân hình mảnh mai.

Qua tầm nhìn mờ nước mắt, khuôn mặt người đàn ông hiện ra. Không nhìn rõ, nhưng đó là khuôn mặt của người nàng yêu. Nàng thở hổn hển thè lưỡi, người đàn ông liền ghép môi. Lưỡi quấn lấy nhau, động tác đâm dưới càng thêm dữ dội.

“Ưưưm!”

Trên lưng rộng của người đàn ông in hằn dấu móng tay đỏ. Nàng rên rỉ vì khoái lạc và đau đớn trong âm đạo, liên tục vặn hông. Từ dưới ướt át nóng bỏng vang lên tiếng nước dâm đãng.

Người đàn ông là vị hôn phu của nàng. Hai người đã hứa giữ trinh tiết đến ngày cưới, nhưng cuối cùng vẫn phá vỡ lời hứa, hòa quyện cơ thể.

Dù sao cưới rồi cũng sẽ có đêm tân hôn, giờ làm trước thì có gì khác đâu?

Nhưng lời hứa……

Ta muốn ôm nàng ngay bây giờ. Nàng thì sao?

Người đàn ông yêu thương nói rằng muốn nàng. Không có lý do gì để từ chối. Dù có lý do, nàng cũng không muốn từ chối.

Được ạ.

Trong căn lều cũ không ai lui tới, họ vội vã cởi quần áo nhau, vuốt ve cơ thể. Những nơi kín đáo chưa từng cho ai thấy được âu yếm, môi chồng môi. Khoảnh khắc hòa làm một, đau đớn xen lẫn khoái cảm choáng ngợp lan khắp cơ thể.

“Hưư, thích quá, quá, aaa……!”

“Làm tình thích hay thích ta?”

“Thích chàng, hức……!”

“Nàng yêu ta không?”

Người đàn ông hỏi. Nàng dùng hết sức ôm chặt lấy hắn.

“Yêu chàng. Ta yêu chàng……!”

Tim đập thình thịch, niềm vui tràn đầy. Nàng quấn chân quanh hông hắn. Hạ thân quấn quýt, hai bộ phận sinh dục càng dính sát. Dương vật hắn đâm một phát sâu tận cùng.

“Aaaa!”

Như bị sét đánh. Nàng lần đầu lên đỉnh, hét lên cao vút không tin nổi, cơ thể run rẩy. Ngay sau đó người đàn ông theo kịp, phóng tinh vào trong nàng.

“Haa. Haa…….”

Hai người ôm chặt nhau, tận hưởng dư âm cao trào. Cọ mũi, hôn nhau, mỗi lần mắt chạm nhau lại thì thầm lời yêu thương và mỉm cười. Dù đã phá vỡ lời hứa giữ trinh tiết đến ngày cưới, nhưng không hề có cảm giác tội lỗi. Vì đang ở bên người mình yêu.

“Em không ngờ làm tình lại thích đến thế.”

“Haha. Thế à?”

“Sau khi cưới…… chàng sẽ ôm em thế này mỗi ngày chứ?”

Khoảnh khắc hòa quyện với người đàn ông yêu thương thật sự mê hoặc không thể tin nổi. Nếu mỗi đêm đều được yêu thương thế này thì hạnh phúc biết bao. Mang theo kỳ vọng rung động, nàng hỏi, nhưng sắc mặt người đàn ông đột nhiên tối sầm.

“Sau khi ngủ với ta rồi, dù có ngủ với ai cũng không thỏa mãn được đâu.”

“Hả?”

Người đàn ông cười nhếch mép. Đôi mắt đầy yêu thương giờ trở nên lạnh lẽo. Nhịp tim dữ dội từng cảm nhận từ ngực chạm nhau biến mất. Người đàn ông khẽ lắc đầu. Hình dáng hắn thay đổi.

“Hức……!”

Nàng nuốt khan. Tóc trắng dài chảy xuống trên người nàng. Mềm mại nhưng lấp lánh ánh sáng, như một dòng thác trắng.

“Nói yêu ta, vậy mà định cưới gã kia sao?”

Tóc trắng dài, mắt vàng kim. Khuôn mặt đẹp đến mức không giống người sống.

Nàng từng nghe kể. Về vị thần phong lưu hóa thân thành chàng trai đẹp đến mức làm mù mắt, dụ dỗ thiếu nữ rồi qua đêm một lần. Vị thần sáng tạo thế giới, khiến mùa trôi qua và vạn vật sinh trưởng, trò chơi của ngài chính là mê hoặc những thiếu nữ trẻ đang yêu rồi chiếm đoạt họ.

“A, ư…….”

“Thôi, cũng chẳng sao. Hahaha.”

Người đàn ông đẹp đẽ nhún vai cười. Tiếng cười ấy trong trẻo và vang vọng.

Trước mặt người phụ nữ đã thề thốt tình yêu chân thành, hắn hiện ra dưới hình dạng người đàn ông mà nàng yêu, dụ dỗ nàng. Thật thú vị biết bao khi chứng kiến cảnh nàng sa vào trò đùa của thần linh, tự nguyện lao vào vòng tay hắn và rên rỉ trong khoái lạc.

“Biến thân mà cũng không nhận ra, vậy mà còn dám nói đến tình yêu chân thành, thật nực cười.”

Cười khục khặc, hắn đứng dậy khỏi giường. Chỉ một cái phẩy tay, tấm vải lụa bay phất phơ đã hiện ra, quấn lấy cơ thể hắn.

“Chúc mừng hôn lễ. Hãy sống hạnh phúc nhé.”

Hắn đặt ngón tay lên môi rồi thả ra, gửi một nụ hôn gió. Quay phắt người, thân hình hắn tan biến như sương mù.

“A, a…….”

Người phụ nữ bị bỏ lại một mình trên chiếc giường cũ kỹ trong căn lều, run rẩy ôm lấy vai mình. Âm hộ vẫn rát bỏng. Thứ gì đó trơn nhẫy chảy ra, lăn dài xuống đùi nàng.

“Aaaa!”

Tiếng thét đầy tuyệt vọng và phẫn nộ vang vọng khắp căn lều trống rỗng. Giọng nàng gào thét đến khản đặc, nhưng chẳng ai nghe thấy.

***

“Hự!”

Khi tỉnh giấc, cơ thể Aristella đã ướt đẫm mồ hôi. Nàng mơ thấy ác mộng. Thở hổn hển cố trấn tĩnh, cố gắng xua tan ký ức rùng rợn trong giấc mơ, thì đột nhiên một bàn tay to lớn vuốt ve lưng nàng.

“Kya!”

“Dường như nàng đã mơ thấy ác mộng.”

Giọng Enoch vang lên. Nàng chỉ nhờ anh ở bên đến khi ngủ thiếp đi thôi, vậy mà giờ hai người lại cùng ngủ sao. Giọng anh không hề ngái ngủ. Chẳng lẽ anh thức trắng đêm ư. Aristella khẽ liếc mắt quan sát, Enoch liền nhắm mắt tránh ánh nhìn, tiếp tục vuốt ve cơ thể nàng.

“Thấy thánh nữ cần ta, nên ta đã ở lại bên cạnh.”

“Enoch…….”

“Ta xin lỗi vì đã tự ý làm việc không được sai bảo.”

“Không, không sao đâu.”

Aristella nắm lấy vạt áo Enoch. Dụi mặt vào lớp vải mềm mại, hít thở sâu, cảm giác bình tĩnh dần trở lại. Enoch không hỏi gì cả, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve nàng cho đến khi cơ thể ngừng run rẩy.

“Enoch. Bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Sắp đến giờ dậy rồi ạ. Nàng muốn dùng bữa sáng không?”

“A, không. Sáng nay…….”

Vừa trải qua cơn ác mộng khiến toàn thân rùng mình, giờ làm sao nuốt nổi thức ăn. Aristella lắc đầu, Enoch thở dài đầy khó xử.

“Thánh nữ. Bỏ bữa sáng không tốt cho sức khỏe đâu ạ.”

“Nhưng giờ ta chẳng muốn ăn gì cả.”

“Hừm.”

Bàn tay đang vuốt lưng chuyển ra phía trước, nâng cằm Aristella lên. Nàng đang nép trong lòng anh, chỉ ngẩng đầu nhìn anh. Mái tóc đen ngắn, đôi mắt vàng kim. Khuôn mặt nghiêm nghị của anh đang nhìn nàng.

“Tối qua nàng cũng chỉ ăn chút ít thôi. Có lẽ thánh nữ không cảm thấy đói là do thiếu vận động.”

Aristella muốn nói rằng chỉ vì khẩu phần ăn ở thần điện quá nhiều thôi, nhưng lời Enoch cũng không sai.

Luôn được thị vệ chăm sóc chu đáo, sống thoải mái, Aristella rõ ràng thiếu vận động tuyệt đối so với trước kia khi còn sống ngoài thần điện. Giờ không còn phải dậy từ sáng sớm đến khuya muộn làm việc như xưa. Ngoài đi dạo và lang thang khắp nơi, nàng chẳng làm lao động gì thêm.

“Nên tăng lượng hoạt động lên một chút sao?”

“Vâng. Nàng nên tập thể dục thì hơn.”

Tập thể dục thì nên làm gì đây. Aristella hoàn toàn mù tịt về kiếm thuật lẫn cưỡi ngựa. Nếu đến đoàn hiệp sĩ nhờ dạy, họ chắc chắn sẽ dạy, nhưng nàng lo làm phiền các thánh kỵ sĩ vốn đã bận rộn với công việc.

Hay là ra khoảng đất trống tập giãnhoặc chạy bộ thì sao. Đang nghĩ ngợi như vậy, bàn tay Enoch đột nhiên nắm lấy bầu ngực nàng.

“Haa!”

“Ta sẽ giúp nàng.”

“Enoch? Khoan, chờ đã……, aaang!”

Bàn tay chậm rãi xoa nắn bầu ngực, rồi nắm lấy đầu ti kéo nhẹ, Aristella bất giác siết chặt vạt áo Enoch, rên lên khe khẽ. Cảm giác bị Hesius xâm phạm trong ác mộng vẫn chưa tan biến. Enoch chỉ nhẹ nhàng âu yếm ngực nàng thôi, nhưng cơ thể Aristella nhạy cảm với thần lực của anh, chỉ bị chạm ngực đã khiến hai má đỏ bừng, hơi thở dồn dập.

“Enoch, ưm. Anh bảo tập thể dục mà…….”

“Tập bằng dụng cụ có nguy cơ chấn thương, còn kiếm thuật hay cưỡi ngựa thì ta cũng không rành, khó mà hỗ trợ sát sao ngay bên cạnh.”

“Nhưng cái này…… a, aưm!”

Ngón tay lướt từ cổ qua xương quai xanh xuống rốn, lớp áo lễ mỏng manh khẽ bung ra, để lộ làn da trần. Da nàng không còn trắng ngần như thường ngày, mà ửng hồng nhạt.

“Ta tưởng nàng mơ thấy ác mộng cơ mà.”

Trước lời nhận xét bình thản của Enoch, mặt Aristella đỏ đến tận mang tai. Anh chỉ nói có thế, nhưng nàng cứ như nghe thấy tiếng thì thầm đâu đó hỏi rằng đêm qua mơ mộng dâm đãng suốt đêm phải không.

“Hức, không phải. Ta chỉ…… chỉ là, ư!”

Dù miệng không bị bịt, chỉ cần chiếc lưỡi dài ướt át luồn vào vành tai thôi là tiếng nói đã đứt quãng. Nàng khẽ hét lên, thở hổn hển, bàn tay to lớn đang vuốt ve cơ thể nàng từ từ cởi bỏ lớp áo lễ mỏng.

“Enoch. Khoan đã. Sáng sớm thế này thì…….”

“Sáng sớm là lúc tinh lực dồi dào nhất mà.”

“Nhưng anh…… anh bảo không thích làm chuyện đó với ta mà…….”

Nhìn Aristella đỏ mặt, lắp bắp nói, Enoch khẽ cụp mắt xuống, mỉm cười nhẹ.

“Ta là thị vệ của nàng. Lẽ nào lại ghét được chứ.”

Cắn nhẹ lấy bầu ngực, rồi dùng chiếc lưỡi dài liếm qua đầu ti đang dựng đứng, Aristella hít vào một hơi sắc, ôm chặt lấy đầu Enoch. Mái tóc ngắn hơi cứng cáp lọt vào những ngón tay mảnh mai.

“Enoch……!”

“Hãy phó thác tất cả cho ta.”

Những ngón tay dài và rắn chắc luồn vào giữa hai đùi, xoa nắn âm hộ đã ướt át. Ánh nắng mai rực rỡ xuyên qua lớp rèm mỏng manh. Sáng sớm mà đã làm chuyện này, thật sự ổn sao. Aristella nhăn nhó do dự, cuối cùng vẫn khẽ dạng chân ra.

***

Sau khi được yêu thương đến mức ký ức ác mộng trở nên mơ hồ, Aristella ăn sáng nhiều hơn bình thường rồi cùng Enoch hướng về thư viện.

“Nàng muốn kiểm tra tư liệu về Hesius và Wigmentar ạ?”

“Trong kinh thánh thông thường chỉ ghi chép về những kỳ tích của thần linh thôi. Ta muốn xem có tài liệu nào nghiên cứu về các vị thần không.”

Wigmentar là nữ thần ghen tuông. Cảm xúc của con người chỉ là một phần rất nhỏ được chia sẻ từ cảm xúc của thần linh. Nếu Wigmentar thực sự yêu Hesius thì sao nhỉ. Thế giới mà hai người cùng tạo ra. Những sinh vật xinh đẹp sống trong thế giới ấy. Liệu bà ấy có chịu nổi khi chứng kiến chồng mình đùa giỡn và chiếm đoạt những sinh vật ấy không.

Giấc mơ không cho thấy hậu quả sau khi người phụ nữ bị Hesius sỉ nhục. Nhưng Aristella có thể chắc chắn. Nàng ấy sẽ đau khổ vì tội lỗi không nhận ra người yêu, phá vỡ lời hứa.

Khi chứng kiến chồng mình hành hạ những sinh vật do mình tạo ra, nữ thần Wigmentar đã nghĩ gì. Kinh thánh ghi rằng đại tai ương xảy ra vì con người ác độc, hại lẫn nhau và làm chuyện dâm ô.

Aristella hiểu điều đó nghĩa là con người gây chiến tranh giết hại nhau, không giữ trinh tiết, chỉ đắm chìm trong khoái lạc mà phạm tội dâm loạn. Vị tư tế từng dạy nàng kinh thánh cũng giảng như vậy.

Nhưng liệu đó có phải sự thật không.

‘Ghi chép không phải lúc nào cũng chứa đựng sự thật nguyên vẹn.’

Kinh thánh là lời thần linh được diễn giải bằng ngôn ngữ con người. Trong sự diễn giải ấy tất yếu có phần giải thích của con người.

Thư viện thần điện đầy ắp ghi chép của các đời thần quan trước. Nơi đó chỉ toàn nội dung chỉ trích thánh nữ dâm đãng qua các thế hệ. Với họ, “ghi chép” chỉ là công cụ để hợp lý hóa việc mình thực hiện nghi thức thanh tẩy lên thánh nữ.

Liệu kinh thánh có hoàn toàn không mang ý đồ như vậy không.

‘Hại lẫn nhau, phạm tội dâm loạn…….’

Người phụ nữ trong mơ đã nghe “câu chuyện”. Câu chuyện về vị thần phong lưu hóa thân thành chàng trai đẹp mê hoặc thiếu nữ đang yêu rồi chiếm đoạt họ. Việc có câu chuyện được tạo ra nghĩa là ít nhất chuyện ấy không chỉ xảy ra một hai lần.

Nữ thần ghen tuông liệu có không nổi giận trước hành vi của chồng? Nếu bà ấy phẫn nộ khi thấy Hesius ngoại tình với phụ nữ phàm nhân thì sẽ làm gì. Không thể trừng phạt thần bất tử, vậy nên có phải bà ấy trút giận lên con người không.

‘Chẳng lẽ đại tai ương bắt nguồn từ cãi vã vợ chồng sao.’

Enoch nghiêng đầu, không hiểu tại sao Aristella lại nhìn chằm chằm vào đống tài liệu nghiên cứu như vậy.

***

Người đảm nhận vai trò thị vệ của thánh nữ được miễn trừ mọi công việc khác, nhưng Enoch tận tụy vẫn muốn hoàn thành trách nhiệm của một tư tế tập sự, nên đã xin phép thánh nữ.

“Xin lỗi, thánh nữ.”

“Không sao đâu. Ta cũng sẽ cùng cầu nguyện bên cạnh anh.”

Sau khi học kinh thánh xong, các tư tế tập sự dựa vào nội dung đã học để bày tỏ những điều mình ngộ ra và những phần cần phản tỉnh, rồi dâng lời cầu nguyện lên thần linh. Để tránh trùng giờ sử dụng phòng cầu nguyện, họ phân chia theo ngày và khung giờ, nhưng vì Enoch đột ngột trở thành tư tế tập sự nên việc điều chỉnh thời gian gặp khó khăn.

Enoch quyết định giảm số lần cầu nguyện sám hối trong tuần từ hai lần xuống còn một lần, nhưng dành gấp đôi thời gian cho lần cầu nguyện ấy.

“Thánh nữ?”

“Ồ, Chris.”

Hai người vừa xuống cầu thang bước vào hành lang thì chạm mặt Chris đang đi ra từ phòng cầu nguyện. Hôm nay là ngày Chris cầu nguyện sao. Chris cúi chào Aristella và Enoch, rồi né sang một bên cửa để không làm phiền.

“Anh đang cầu nguyện à?”

“Vâng. Hôm nay bắt đầu hơi muộn nên…… vừa mới xong. Mời vào đi, Enoch.”

“Cảm ơn.”

Enoch cảm ơn Chris rồi mở cửa phòng cầu nguyện. Aristella cũng định theo anh vào, nhưng Chris gọi nàng.

“Thánh nữ cũng định vào sao?”

“Ừ. Không được à?”

“Cầu nguyện sám hối là để xưng tội với thần linh. Phải thú nhận hết mọi tội lỗi của mình mà không giấu diếm.”

Có lẽ ý Chris là nếu Aristella ở bên, Enoch sẽ ngại nói ra. Nàng khẽ liếc nhìn Enoch, anh đáp lại bằng giọng điềm tĩnh, khuôn mặt nghiêm trang.

“Thánh nữ là hiện thân của nữ thần, trước mặt ngài không có tội lỗi nào mà ta không thể thú nhận.”

Dù có Aristella hay không, Enoch vẫn định thú nhận một cách chân thành. Không biết Enoch đã phạm tội gì mà phải sám hối, nhưng việc nghe lỗi lầm của người khác khiến Aristella hơi e ngại. Nếu anh đang phản tỉnh thì như vậy là đủ rồi chứ.

“Enoch. Ta sẽ chờ ngoài này. Cầu nguyện xong thì ra nhé.”

“Không thể để thánh nữ đứng ngoài được.”

“Để tôi hầu thánh nữ.”

Chris vòng tay qua vai Aristella, mỉm cười rạng rỡ. Hành động nhanh nhẹn như đã chờ sẵn cơ hội này khiến lông mày Enoch khẽ nhướn lên. Việc hầu hạ thánh nữ là nhiệm vụ của thị vệ, nhưng Enoch đã xin phép Aristella để thực hiện cầu nguyện sám hối. Giờ nàng đã từ bỏ việc tham dự, anh không thể nuốt lời thay đổi ý định.

“……Nhờ cậu chăm sóc thánh nữ, Chris.”

Dù không hoàn toàn tin tưởng Chris, nhưng hiện tại Enoch chỉ là tư tế tập sự, không có vị trí để ra lệnh cho anh ta. Enoch cúi đầu chào Aristella rồi đóng cửa phòng cầu nguyện.

Cánh cửa nặng nề khép lại, viên đá linh hồn bên cạnh tay nắm cửa phát sáng màu xanh lam. Đó là dấu hiệu có người đang cầu nguyện bên trong.

“Nếu biết cầu nguyện sám hối là xưng tội thì ta đã không theo vào rồi. Takhông biết thật.”

“Nếu để thánh nữ một mình trong phòng rồi đi cầu nguyện thì mới là vấn đề lớn. Từ nay vào giờ cầu nguyện của Enoch, tôi sẽ ở bên thánh nữ.”

Chris không bỏ lỡ cơ hội. Aristella không biết ý đồ của anh, chỉ đáp rằng sẽ suy nghĩ rồi cùng Chris đi dọc hành lang.

“Thánh nữ. Thị vệ mới có làm ngài hài lòng không ạ?”

“Ý anh là Enoch à?”

Chris từng cảm thấy khó chịu khi nghe tin Enoch trở thành thị vệ của thánh nữ.

Dĩ nhiên Enoch từng là thần quan, năng lực và kiến thức của anh không thể bị coi thường chỉ vì anh từ bỏ chức vị rồi bắt đầu lại từ tư tế tập sự. Chắc chắn dù gia nhập muộn, anh sẽ sớm được phong chức tư tế chính thức, rồi lại thăng lên thần quan. Thông thường, năng lực của người có thể trở thành tư tế được đánh giá trong vòng một tháng sau khi vào tu viện. Những người tài năng đủ để lên thần quan thường nổi bật từ nhỏ.

Hiện tại thần điện này không có ai thay thế được vị trí “thần quan Aaron” để lại. Enoch chỉ có thể tự mình thăng tiến để lấp đầy chỗ trống cũ.

“Anh ấy vốn là thần quan mà. Chắc không quen việc hầu hạ người khác lắm…….”

“Không có gì bất tiện cả.”

Việc hỗ trợ người khác được học từ thời tư tế tập sự. Sau khi trở thành tư tế chính thức, họ luân phiên hỗ trợ các thần quan nên không ai không biết cách hầu hạ. Chỉ là thánh nữ là phụ nữ, cách suy nghĩ của nàng khác biệt so với các tư tế trong thần điện nên mới xảy ra rắc rối.

“Ở bên Enoch ta thấy thoải mái lắm.”

“Thoải mái ạ? ……Ở điểm nào vậy?”

“Làm sao nói nhỉ…… Ta thích vì anh ấy không quá đáng.”

Mỗi khi Aristella định làm gì, các tư tế lại xông ra làm thay, điều đó khiến nàng thấy lạ lẫm và gượng gạo. Ví dụ như cầu thang hơi cao thì không cho nàng tự bước xuống, mà bế xốc lên di chuyển. Nàng thích được ôm trong lòng người khác, nhưng không phải lúc nào di chuyển xa hay đường khó đi cũng muốn được bế. Bị đối xử như trẻ con khiến nàng xấu hổ. Enoch không làm vậy nên nàng thấy thích.

“Lloyd hay Kane cứ bế ta suốt, nên ta hầu như không được đi bộ.”

“Đó là để hầu hạ thánh nữ thoải mái mà.”

“Không thoải mái đâu. Nếu cứ bị bế suốt mà không dùng chân đi lại, cơ chân ta sẽ teo lại, đến mức không đi được nữa đấy.”

Không đi được nữa. Nghe câu ấy, Chris nhìn chằm chằm vào Aristella.

Nếu thánh nữ không đi được nữa, mỗi lần di chuyển sẽ phải dựa vào sự đỡ đần của ai đó. Một thánh nữ không thể tự đi, không thể đến nơi mình muốn mà không có sự giúp đỡ. Hình dung nàng đáng yêu bám víu vào mình, Chris cảm thấy thứ gì đó âm u len lỏi trong lòng.

“Chris?”

Thấy cuộc trò chuyện đứt quãng, Aristella nghiêng đầu hỏi, Chris giật mình, ho khan rồi vội quay mặt đi.

“Ừm…… đúng vậy.”

Nghe nói thánh nữ đời trước Milia Aria ngay khi bước vào thần điện đã bị lời nguyền của nữ thần khiến mù mắt và không đi được. Với bà ấy chắc chắn là bi kịch lớn lao.

Nhưng nếu Aristella cũng trở nên như vậy. Không nhìn thấy, không đi được, phải dựa dẫm vào Chris, lo lắng nếu anh không ở bên, chỉ yên tâm khi nghe giọng anh.

Khi ấy, anh có thể độc chiếm tất cả của nàng không.

‘Ta thật sự là kẻ tồi tệ.’

Với thánh nữ chắc chắn là bất hạnh khủng khiếp, vậy mà Chris lại nghĩ nếu nàng như vậy thì mình sẽ hạnh phúc.

Nếu nàng không thể làm gì nếu không có sự giúp đỡ của mình, được ở bên chăm sóc nàng thì tuyệt vời biết bao. Một thánh nữ ỷ lại vào mình, làm nũng, trông đáng yêu đến nhường nào. Chăm sóc một sinh mệnh nhỏ bé không thể sống thiếu mình, thật ấm áp làm sao.

Nếu nàng mù mắt thì sẽ không còn nhìn thấy khuôn mặt anh nữa, điều đó thật buồn, nhưng không chỉ buồn thôi. Ý nghĩ được đút cho nàng ăn, chải tóc, bế nàng đi dạo, cùng cầu nguyện thật ngọt ngào.

“Thánh nữ không cần cố gắng đâu ạ.”

“Hả?”

“Càng hoàn hảo, thì những việc chúng tôi – những người hỗ trợ – có thể làm cho ngài càng ít đi.”

Anh từng nghe thoáng qua lời đoàn trưởng hiệp sĩ Lloyd nói với Hyperion khi đi làm việc vặt. Ngài ấy xin phép muốn dạy thánh nữ cưỡi ngựa.

Dạy thánh nữ chưa qua giáo dục tư tế về kinh thánh, cách cầu nguyện, phép thuật thần thánh. Các tư tế có cách của mình, thánh kỵ sĩ có cách của họ, đều muốn làm gì đó cho thánh nữ. Nàng càng thiếu sót, càng cần giúp đỡ, thì họ càng có nhiều việc để làm.

Nhưng nếu nàng thành thạo mọi thứ, trở thành thánh nữ hoàn chỉnh, thì sẽ không còn cần sự giúp đỡ của họ nữa.

“Chris!”

“Vâng!”

Chris giật mình khi bị gọi.

Bị đau nhói ở sườn, Chris kêu lên ngắn gọn rồi lùi lại. Đó là vì Aristella véo vào sườn anh.

“Th, thánh nữ…….”

“Những lời anh nói yêu ta, là giả dối sao?”

“Hả? Không, không phải đâu ạ!”

Sao đột nhiên lại hỏi thế này. Chris luống cuống bước lại gần Aristella.

“Tôi yêu Aristella thánh nữ mà. Là thật lòng ạ.”

“Vậy thì phải ủng hộ ta chứ?”

“Ủng hộ…… ạ?”

“Ta không muốn trở thành gánh nặng cho mọi người. Ta không phải trẻ sơ sinh cần người bảo vệ mới sống được đâu.”

Aristella vốn chỉ là một cô gái thôn quê bình thường, nên việc đứng trước các tư tế và thánh kỵ sĩ với tư cách thánh nữ luôn khiến nàng thấy gượng gạo. Dù vậy nàng vẫn cố gắng. Vì họ đã hy sinh vì nàng, nàng cũng muốn mau chóng trở thành thánh nữ thực thụ để họ cảm thấy xứng đáng. Nàng không muốn xấu hổ với danh xưng chủ nhân của thần điện, muốn bảo vệ những người hầu của mình như một chủ nhân thực thụ. Nếu chỉ nhận sự bảo vệ, sao nàng có thể tự xưng là chủ nhân của các tư tế và thánh kỵ sĩ được.

“Ta muốn trở thành sức mạnh cho mọi người. Ta muốn ổn định hơn sức mạnh của nữ thần, mau chóng thành thạo phép thuật thần thánh để làm mọi người vui lòng. Đó là mục tiêu của ta.”

“Thánh nữ…….”

“Ta có thể tự mình gánh vác một phần, có thể trưởng thành, trở thành thánh nữ không hổ thẹn với ai. Mọi người có thể chứng kiến và ủng hộ nỗ lực ấy không? Hay mọi người không tin ta?”

“A…….”

Chris đỏ mặt cúi đầu. Không dám nhìn thẳng vào mắt nàng. Chris muốn giúp đỡ Aristella đến nhường nào, thì nàng cũng muốn giúp đỡ anh, thậm chí còn hơn thế.

Chính Aristella thánh nữ đã cứu vớt anh – kẻ bị ghen tuông nuốt chửng trở thành quái vật. Nếu không có nàng, anh đã bị Lloyd giết chết hoặc bị thiêu thành tro bởi phép thuật thần thánh của Hyperion. Chính nàng đã liều mình chui vào cơ thể quái vật, thuyết phục và ôm lấy anh để anh trở lại làm người.

Từ lúc ấy, nàng đã hướng tới mục tiêu xa xôi vô cùng.

“Ta tin thánh nữ…….”

Chris thấy xấu hổ với chính mình. Nếu muốn ở bên bảo vệ và chăm sóc nàng ngày càng trưởng thành, thì anh chỉ cần tự mình trở nên xuất sắc hơn nàng là được. Thay vì kéo chân nàng xuống đất, anh chỉ cần đi trước nàng.

“Anh sẽ ủng hộ để ta trở thành thánh nữ tuyệt vời chứ?”

“Vâng, thánh nữ. Ta sẽ ủng hộ.”

“Vậy nhìn mặt ta đi.”

Chris khẽ ngẩng đầu lên, đối diện với Aristella. Đôi mắt tím trong veo đang nhìn anh. Lúc đầu khi xuất hiện cùng Enoch, đôi mắt tím ấy còn vương chút lo âu, nhưng giờ đây đã tràn đầy sức sống rực rỡ.

“Cảm ơn anh đã nói tin ta, Chris.”

Thánh nữ thấp hơn anh một cái đầu mỉm cười rạng rỡ. Nàng vẫn đẹp đến chói mắt, nhưng không còn là cô thánh nữ mới đến lúng túng trước mặt anh nữa, mà đã mang dáng vẻ của một chủ nhân thực thụ, đầy tự tin.

Hoa yếu đuối có thể bị bẻ gãy chỉ bằng một cái giật tay, nhưng nếu rễ còn sống, nó sẽ lại nở hoa. Không phải không bị bẻ, mà là bị bẻ rồi vẫn nở lại. Sinh mệnh mà anh từng nghĩ chỉ yếu ớt, thực ra lại kiên cường hơn anh tưởng rất nhiều.

“Ta sẽ đáp lại niềm tin của anh.”

Aristella chắp chặt hai tay. Chris đã nói tin nàng. Enoch đã nói sẽ làm thị vệ của nàng. Joshua đã nói sẽ cùng nàng. Hyperion, Lloyd, Kane, và tất cả trong thần điện đều tôn thờ nàng làm chủ nhân.

Giờ là lúc nàng phải trở thành chủ nhân thực sự.

Cài đặt

180%
14px
Chương 91: Ngoại truyện 8: Câu chuyện 10 năm sau
Chương 90: Ngoại truyện 7: Khi đứa trẻ chào đời
Chương 89: Ngoại truyện 6: Việc đeo vòng cổ 🔞
Chương 88: Ngoại truyện 5: Lời đáp lễ món quà
Chương 87: Ngoại truyện 4: Tên gọi mang đến hạnh phúc 🔞🔞🔞🔞
Chương 86: Ngoại truyện 3: Miliaaria và Aristella
Chương 85: Ngoại truyện 2: Bữa tiệc sinh nhật bất ngờ 🔞🔞🔞🔞
Chương 84: Ngoại truyện 1: Nhảy múa trên lưng ngựa 🔞
Chương 83: Thiên đường vĩnh cửu 🔞
Chương 82: Ngay cả thần cũng ly hôn
Chương 81: Cuộc giằng co giữa thần và người
Chương 80: Thần sinh mệnh, Hesius 🔞
Chương 79: Người lạ bí ẩn
Chương 78: Người hầu, Enoch 🔞
Chương 77: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 76: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu
Chương 75: Đêm của kỳ thi cuối cùng 🔞🔞
Chương 74: Trái tim không thể che giấu
Chương 73: Gương soi chiếu sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 72: Kẻ bị trục xuất và kẻ chạy trốn
Chương 71: Đêm khoái lạc 🔞🔞🔞🔞
Chương 70: Sự lệch lạc nhỏ 🔞
Chương 69: Lời cầu hôn của Công tước Sprout
Chương 68: Thử thách thứ hai. Và… 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 67: Giáo hoàng, Valerianus 🔞🔞🔞
Chương 66: Vị khách bất ngờ
Chương 65: Cuộc tái hợp ngắn ngủi 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 64: Ngày hoa rơi
Chương 63: Chứng minh trái tim
Chương 62: Đêm thử thách đầu tiên 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 61: Dù không thể chạm vào 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 60: Sự trong sạch nghĩa là gì
Chương 59: Thánh nữ chịu thử thách
Chương 58: Trước cơn bão 🔞🔞
Chương 57: Quả của hoa dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 56: Thời gian học của ba người 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 55: Bông hoa dục vọng, Pathostia
Chương 54: Lời giải của sự ghen tuông
Chương 53: Vì đêm vẫn còn dài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 52: Nước biết sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 51: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 50: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 49: Khi tình yêu dẫn đến sự cứu rỗi
Chương 48: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 47: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 46: Giấc mộng khác nhau của đàn ông và phụ nữ
Chương 45: Quyết tâm của Lloyd 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 44: Mê cung của tình yêu và dục vọng
Chương 43: Giờ học thứ hai 🔞
Chương 42: Con đường tình yêu lạc lối
Chương 41: Việc lựa chọn một ai đó 🔞
Chương 40: Chỉ đêm nay thôi, hoàn toàn là của ngài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 39: Nội tình của những người đàn ông ấy
Chương 38: Học thần thánh ma pháp
Chương 37: Sự thật của đêm 🔞🔞🔞
Chương 36: Kẻ hèn nhát khao khát
Chương 35: Kẻ biến mất đã sa đọa 🔞🔞🔞
Chương 34: Hiệp sĩ chỉ thuộc về em
Chương 33: Cuộc cá cược và xung động 🔞🔞
Chương 32: Kẻ lừa dối thần linh sẽ không được tha thứ
Chương 31: Giữa hai người anh em 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 30: Quan hành hình, Clovis
Chương 29: Đó là đêm tàn khốc nhất 🔞🔞🔞
Chương 28: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác
Chương 27: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 26: Dù sợ hãi cũng đừng né tránh
Chương 25: Dũng cảm nghĩa là gì
Chương 24: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞🔞
Chương 23: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞
Chương 22: Vòng xoáy của dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 21: Một bước đến sự thật
Chương 20: Quyết tâm của Aristella 🔞🔞🔞
Chương 19: Quyết tâm của Aristella
Chương 18: Tỉnh giấc từ ác mộng 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 17: Hiệp sĩ không hái hoa 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 16: Hiệp sĩ không hái hoa
Chương 15: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ 🔞🔞🔞
Chương 14: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ
Chương 13: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ
Chương 12: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ 🔞
Chương 11: Những Trái Tim Xung Đột
Chương 10: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 9: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 8: Lần Đầu Tiên Của Aristella
Chương 7: Lần Đầu Tiên Của Aristella 🔞
Chương 6: Đại Thánh Lễ 🔞
Chương 5: Đêm Phá Hoa 🔞
Chương 4: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 3: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 2: Thánh Nữ Aristella
Chương 1: Thánh Nữ Aristella 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.