Chương 58:
Trước cơn bão 🔞🔞
Trước cơn bão 🔞🔞

Edit: Quillpetal

“Tôi xin lỗi.”

“Tôi xin lỗi.”

Noel và Chris cúi đầu trước tư tế quản lý Marco. Marco nhìn nhà kính tan hoang mà mặt méo xẹo.

“Cái này, rốt cuộc……”

Phòng hoa vốn là nơi chỉ có người quản lý Marco mới được ra vào. Vì Noel – người dạy thánh nữ ma pháp thần thánh – cần dùng cho buổi học nên anh ta mới mở cửa, vậy mà chưa đầy một ngày nhà kính đã thành ra thế này.

Chậu hoa đổ ngã vỡ tan, những bông hoa lẽ ra phải khoe vẻ đẹp rực rỡ giờ nằm la liệt khắp nơi như thể say hương mà đùa giỡn quá đà rồi mệt lử ngủ thiếp đi.

“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Tôi xin lỗi. Chúng tôi sẽ dọn dẹp!”

“Cậu biết cách chăm sóc hoa không? Phải thay chậu vỡ, cần loại đất nào, đĩa hứng nước dưới chậu phải dùng loại gì, hoa nào không được để chung, muốn sắp xếp để không bị che nắng thì phải đặt ở vị trí nào? Không biết thì đừng có nói bừa là giúp đỡ!”

Marco giận dữ tuôn một tràng. Noel và Chris không dám đáp lại, chỉ mím chặt môi cúi đầu. Mái tóc dài tết đuôi gà của Noel cũng rũ xuống như đuôi chó con ủ rũ.

Dù giận hai người, nhưng nhìn cảnh họ bị Marco mắng, Aristella lại thấy lòng không vui. Bởi nguyên nhân nhà kính bị lộn xộn chính là do cô.

Do cô thổi quá nhiều thần lực, dây leo hoa loa kèn khổng lồ đã quét sạch nhà kính. Việc Noel và Chris làm chuyện quá đáng với cô là sau khi tình huống đã được giải quyết, nên nghiêm túc mà nói, người đáng bị Marco mắng không phải Noel và Chris, mà là Aristella.

“Tôi xin lỗi, Marco. Nhà kính thành ra thế này không phải lỗi của hai người họ.”

“Thánh nữ?”

“Tôi luyện tập ma pháp nên đã thổi quá nhiều thần lực vào, khiến hoa loa kèn to ra…… rồi làm hỏng luôn cả những bông hoa khác.”

“Không, không phải lỗi của thánh nữ.”

Lý do tạo ra phòng hoa trong nhà kính này là để chuẩn bị hoa dâng lên trong thánh lễ, mà thánh lễ ấy là để ca ngợi thánh nữ – hiện thân của nữ thần.

Vì vậy, dù làm gì với hoa trong nhà kính này cũng là ý của thánh nữ. Dù cô ra lệnh đốt hết hoa cũ rồi thay bằng hoa mới, họ cũng phải tuân theo.

Trong đền thờ này, thánh nữ không phải con người mà là thần.

“Thánh nữ đã nói vậy thì tôi sẽ không truy cứu nữa. Phải dọn dẹp nên xin ngài ra ngoài giúp.”

“Nhà kính bị hỏng là do tôi mà. Tôi sẽ giúp dọn.”

“Không được. Làm sao để thánh nữ……”

“Hãy để tôi giúp.”

Đối với Aristella, đền thờ này cũng như nhà mình, nên nhà kính bị cô làm lộn xộn cũng như phòng cô vậy. Làm bừa phòng rồi bảo người khác dọn là hành vi lười biếng và vô trách nhiệm cực kỳ.

Aristella kiên quyết muốn chịu trách nhiệm cho việc mình gây ra, Marco không thể làm trái ý thánh nữ nên đành hướng dẫn cô và hai người cách dọn dẹp.

***

“Vậy thì tôi sẽ gửi thư cho Tòa Thánh để yêu cầu gửi hạt giống hoa mới, xin phép tạm rời đi một lát.”

“Tôi xin lỗi, Marco. Những chậu vỡ và đất này nên vứt ở đâu ạ?”

“Theo nguyên tắc của đền thờ, mọi thứ hỏng hóc đều phải trả về vòng tay của thần. Việc xử lý sau này sẽ do các tư tế chúng tôi lo, thánh nữ không cần bận tâm nữa đâu ạ.”

“Ừm…… Vâng. Tôi hiểu rồi.”

Marco cúi chào Aristella rồi rời khỏi phòng hoa. Aristella cùng Noel và Chris kiểm tra xung quanh một lượt để xem còn chỗ nào chưa dọn sạch, sau đó cũng rời phòng.

“Cửa có nên để mở không ạ? Marco nói sẽ quay lại mà.”

“Tháp phía nam thường không có ai sử dụng, nên để mở cũng không sao đâu.”

Aristella gật đầu với câu trả lời của Noel, rồi quay đầu về phía hành lang. Từ xa, cô chạm mắt với Joshua đang bước lên cầu thang.

“Joshua.”

“Thánh nữ. Buổi học kết thúc tốt đẹp chứ ạ?”

Joshua mỉm cười bước tới, nhưng khi nhìn thấy tóc Aristella hơi rối và cổ áo – vốn được anh chỉnh tề tươm buổi sáng – giờ hơi lỏng lẻo hơn bình thường, anh khẽ cau mày.

“Joshua đi đâu vậy?”

“……Tôi ở trong thư viện ạ. Có việc cần tra cứu.”

“Joshua lúc nào cũng chăm chỉ thật.”

Aristella nhớ lại lời Hyperion từng khen Joshua ham học hỏi, dù đã trở thành tư tế vẫn không ngừng nghiên cứu. Chris cũng từng nói Joshua thông thạo nhiều lĩnh vực, bao gồm y thuật, nên nhiều tư tế hay nhờ anh giúp đỡ. Việc anh ít giao tiếp, thường đi một mình cũng vì quá đam mê tìm tòi.

Aristella nghĩ Joshua chỉ đơn giản là đến thư viện học như thường lệ nên mỉm cười rạng rỡ. Nhưng Joshua không đáp lại nụ cười, chỉ khẽ gật đầu chào rồi quay người bước về phía cửa.

Qua khe cửa mở, anh nhìn thấy một góc nhà kính chất đống chậu vỡ và đất, rõ ràng vừa xảy ra chuyện gì đó làm lộn xộn.

“Noel. Trong phòng hoa có chuyện gì xảy ra sao?”

“Hả? À, tôi……”

“Có sự cố trong buổi học ạ.”

Chris trả lời thay cho Noel đang lắp bắp.

Noel rõ ràng rất tệ trong việc nói dối. Khi cố tình khoác lác thì anh ta nói trơn tru như thật, nhưng nếu không chuẩn bị trước thì ngay cả trẻ con cũng không tin nổi vì lắp bắp kinh khủng. Chris biết rõ điều đó.

“Chúng tôi đã không chăm sóc thánh nữ chu đáo. Dù đã hứa hẹn nhưng không hoàn thành trách nhiệm, xin lỗi ngài, Joshua sư huynh.”

Chris chắn trước mặt Noel, cúi đầu trước Joshua. Nếu là ‘sự cố’ xảy ra trong lúc dạy dỗ thánh nữ, thì đáng lẽ phải kể chi tiết cho thị vệ biết, vậy mà anh ta không nói rõ tình hình.

Joshua lặng lẽ nhìn Chris với vẻ mặt bình thản.

Lần đầu tiên khi cùng dạo đêm với thánh nữ và khiến cô gặp nguy hiểm, Joshua đã giận dữ mắng Chris dữ dội. Anh chỉ sơ cứu chân bị thương cho Chris rồi phạt cậu ta nhốt trong phòng cầu nguyện cả đêm để sám hối. Lúc ấy, Chris không phải là cậu thiếu niên ngoan ngoãn chấp nhận hình phạt như vậy.

Nhìn thấy trên vạt áo Chris vẫn còn dính phấn hoa vàng óng chưa phủi sạch, Joshua khẽ thở dài.

‘Điều lo lắng đã thành sự thật rồi.’

Tóc Aristella rối có thể viện cớ do luyện ma pháp ngã hoặc gió thổi, nhưng việc thánh y – chỉ có tay đàn ông mới cởi được – bị cởi ra thì chỉ có một lý do duy nhất.

“Thánh nữ. Ngài không sao chứ ạ?”

“Vâng, vâng.”

Dù đã nói chuyện với Chris và dọn dẹp để bình tĩnh lại, nhưng từ Aristella vẫn tỏa ra hương thơm ngọt ngào. Khóe mắt hơi đỏ như vừa khóc, và mang chút không khí mệt mỏi lười biếng.

‘Nếu hỏi chi tiết sự cố là gì, chắc chắn thánh nữ sẽ khó xử.’

Nhìn vẻ mặt thoải mái của hai người đàn ông, anh đã đoán được bên trong đã xảy ra chuyện gì. Khác với hai người họ, Aristella hẳn đã rất vất vả.

Aristella vốn nhút nhát, không biết bằng cách nào mà lại quan hệ với hai người đàn ông, nhưng nếu bị phấn hoa Pathostia mê hoặc, hai người đó đòi hỏi thì cô không có cách nào từ chối.

Hy vọng phương pháp của họ không phải cưỡng ép, Joshua nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt lại tóc cho Aristella.

“Ngài hẳn mệt mỏi lắm. Tối nay vốn định đi xem huấn luyện của các thánh kỵ sĩ, nhưng tốt hơn nên nghỉ ngơi thôi ạ.”

“K, không sao đâu.”

“Việc nắm rõ tình trạng cơ thể thánh nữ và điều chỉnh lịch trình cũng là trách nhiệm của thị vệ. Nếu đến chỗ kỵ sĩ đoàn xem huấn luyện rồi tối mới về, ngài sẽ kiệt sức thật sự đấy ạ.”

Lời Joshua nghe sao mà sắc bén lạ thường. Lẽ nào anh đã nhận ra chuyện cô hòa quyện cơ thể với Noel và Chris trong phòng hoa? Aristella thầm giật mình, lặng lẽ cúi đầu.

“Vâng. Tôi sẽ làm vậy.”

Thể lực đã hồi phục khá nhiều nhưng vẫn còn chút mệt mỏi lười biếng. Có lẽ nghỉ ngơi mà không cố gắng sẽ tốt hơn. Aristella chào Noel và Chris, nắm tay Joshua rồi rời khỏi tháp phía nam.

***

Khi rời khỏi tháp phía nam và bước vào hành lang nối với tòa nhà trung tâm, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm vàng khu vườn từng xanh mướt lá.

“Bây giờ giờ này mặt trời đã lặn rồi nhỉ.”

“Vì là mùa thu mà.”

“Đúng vậy. Ở quê nhà giờ này chắc đã thu hoạch xong rồi.”

Sau khi thu hoạch xong, lễ hội kéo dài ba ngày để kỷ niệm. Họ dựng tường đá ở quảng trường làng, đốt lửa trại, mọi người quây quần xung quanh lửa, ghép đôi nhảy múa. Có khi vợ chồng hoặc bạn bè nhảy cùng nhau, nhưng hầu hết là dịp để thanh niên nam nữ chọn người mình thích.

“Họ đốt lửa trại, vừa nhảy múa vừa ăn đồ ngon, uống rượu. Ở quê nhà thì hàng năm đều có lễ hội như vậy.”

“Thánh nữ cũng từng tham gia lễ hội làng sao ạ?”

“Tôi chủ yếu là bên làm đồ ăn. Vì tôi còn nhỏ nên phải trông nom. Nhưng đồ ngon thì tôi ăn thoải mái. Cũng xem nhảy múa nữa.”

Cô chưa từng trực tiếp nhảy múa. Lúc ấy cô nghĩ việc gặp gỡ đàn ông và yêu đương là điều xa vời, nên từ chối mọi lời mời nhảy. Nhưng giờ nghĩ lại, cô thấy tiếc vì trước khi đến đền thờ, ít nhất cũng nên thử nhảy một lần.

“Joshua có từng nhảy múa chưa? Ừm, hỏi tư tế chuyện này có hơi lạ không nhỉ.”

“Bây giờ hình thức nghi lễ đã thay đổi nên không còn nữa, nhưng thời cổ đại có nghi thức nhảy múa dâng lên thần. Tôi cũng học lúc còn là tư tế tập sự.”

Nhảy múa dâng thần. Đó là loại gì nhỉ. Chắc hẳn vừa trang nghiêm vừa đẹp đẽ. Cô muốn được nhìn Joshua dịu dàng uyển chuyển hay Hyperion tuyệt mỹ nhảy múa dù chỉ một lần.

“Nếu mọi người cùng tụ họp kể chuyện vui, nhảy múa, và trong đền thờ cũng mở lễ hội giống như bên ngoài thì tốt biết bao…….”

“Nếu thánh nữ mong muốn, chỉ cần ra lệnh là được.”

“Hả? Có được không? Nhưng điều lệ cấm……”

“Trong đền thờ này, ý nguyện của thánh nữ quan trọng hơn điều lệ của tư tế. Nếu ngài ra lệnh, chúng tôi sẽ tuân theo bất cứ điều gì.”

“Ơ, vậy thì——.”

Dù không thể ồn ào uống rượu như lễ hội làng, nhưng tụ họp tám chuyện và vui chơi cùng nhau thì có lẽ được. Aristella định mở miệng đề nghị mở lễ hội thì Joshua tiếp lời.

“Nhưng tạm thời, tốt hơn nên tránh những việc khiến các tư tế khác không vui.”

“Hả? Sao vậy?”

Có lẽ vì tư tế và thánh kỵ sĩ không hợp nhau. Dù sao cũng cùng tham dự thánh lễ, vậy việc cùng vui vẻ trong lễ hội thì có gì khó. Aristella nghiêng đầu thắc mắc, Joshua dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa môi cô rồi thì thầm.

“Aaron sư huynh đang nghi ngờ mối quan hệ giữa thánh nữ và tôi.”

“Hả, hả? Aaron á?”

Tên bất ngờ từ miệng Joshua khiến Aristella giật mình co người.

Dù đã thân thiết với Joshua, Hyperion và một số tư tế khác, nhưng phần lớn tư tế vẫn khiến Aristella khó tiếp cận. Khác với thánh kỵ sĩ luôn hành động thống nhất theo lệnh Kane, các tư tế dường như không hoàn toàn tuân theo lệnh Hyperion.

Có lẽ thứ bậc giữa các tư tế khác với thánh kỵ sĩ. Trong số đó, người khiến cô lo lắng nhất chính là Aaron.

“Aaron thực tế có ảnh hưởng lớn hơn cả đại thần quan trong đám tư tế. Không nên gây thù chuốc oán với anh ấy.”

“Gây thù chuốc oán…… Tôi chưa từng đối xử tệ với Aaron bao giờ.”

“Vì chính Aaron là người dẫn dắt nhóm tư tế luôn tránh né thánh kỵ sĩ.”

Aaron dẫn dắt nhóm tư tế. Nghe câu đó, Aristella chợt nhớ lại cơn ác mộng đêm đầu tiên bị Lloyd cưỡng ép.

Lần đầu trải nghiệm nghi thức thanh tẩy trong mơ, những người xâm phạm cô đều là các tư tế lạ mặt. Có lẽ là tư tế từng phục vụ thánh nữ tiền nhiệm.

Vấn đề là ở cuối giấc mơ ấy, người xuất hiện là Aaron. Trong mơ, Aristella đạt cao trào khi dâng thân cho Aaron. Cô cảm nhận khoái cảm tột độ đến mức ngất đi mấy lần. Nhưng lúc ấy Aaron mang vẻ mặt đau khổ vô cùng.

Cô từng mơ bị ôm ấp bởi người đàn ông chưa từng quan hệ, lúc đó nghĩ đó hoàn toàn là ác mộng nên gạt đi. Nhưng sau khi bị người giống Aaron xâm phạm ở tầng hầm, suy nghĩ của cô thay đổi.

Ngay cả Kane cũng thú nhận bị hương thơm của thánh nữ mê hoặc mà xâm phạm cô. Joshua giải thích rằng lời nói của Aristella có sức mạnh lay động tâm trí tư tế và thánh kỵ sĩ, khi cô ra lệnh họ sẽ bản năng không thể từ chối.

Chỉ Aaron là khác.

‘Khi hầu tắm cho tôi, Aaron không hề hứng thú.’

Anh ta không xâm phạm cô. Trong phòng tắm, Aristella rõ ràng đạt cao trào vì ngón tay Aaron, nhưng vẻ mặt anh ta vẫn bình thản. Không hề có dấu hiệu kiềm chế dục vọng.

‘Aaron…… không bị ảnh hưởng bởi sự quyến rũ của thánh nữ sao?’

Mọi người trong đền thờ này đều là thuộc hạ của thánh nữ. Việc các tư tế qua các đời xâm phạm thánh nữ cũng vì bị dâm dục của nữ thần cuốn hút.

Bi kịch nằm ở việc phương thức ấy diễn ra dưới hình thức cưỡng ép gọi là nghi thức thanh tẩy, chứ việc tư tế và thánh kỵ sĩ khao khát thánh nữ – người ôm ấp nữ thần dâm dục – là điều hết sức tự nhiên.

Tại sao chỉ mình anh ta lại khác. Aristella không hiểu lý do.

“Joshua. Vậy tôi nên làm thế nào bây giờ?”

“Tạm thời, chỉ cần tránh hành động quá nổi bật là ổn rồi ạ.”

“Vậy sao…….”

Có nên tìm Aaron nói chuyện không nhỉ. Hãy nhường một chút đặc quyền mà tư tế đang nắm giữ cho thánh kỵ sĩ, và cô sẽ cố gắng để tư tế không buồn lòng.

‘Dỗ dành Aaron, mình đúng là nghĩ lung tung thật.’

Anh ta là người đàn ông mạnh mẽ theo cách khác với thánh kỵ sĩ. Không phải kiểu người cần sự an ủi của cô như Chris.

Aristella khẽ tựa vào, Joshua vòng tay ôm vai cô. Khi đi qua đại sảnh, lên cầu thang rồi bước dọc hành lang, Aristella trầm ngâm suy nghĩ mình có thể làm gì.

***

Khi trở về phòng, Aristella tắm rửa xong, dặn Joshua sáng mai đến đánh thức cô rồi tiễn anh ấy đi. Có lẽ vì không đi xem buổi huấn luyện tối của các thánh kỵ sĩ, trời đã tối om nhưng vẫn còn sớm để ngủ.

“Mình mở cửa sổ thông gió một chút nhỉ.”

Phòng thánh nữ luôn duy trì nhiệt độ và không khí trong lành tối ưu nhờ đá ma lực, nên việc thông gió là không cần thiết, nhưng Aristella cảm thấy tiếc nếu cứ ngủ ngay, nên bước đến bên cửa sổ và mở ra.

“Huu~!”

Gió mát lành chạm vào mặt. Cô vươn vai, mở mắt ra, bầu trời đỏ rực và xanh thẫm hòa quyện tạo nên sắc màu kỳ ảo. Thật đẹp.

Cô chậm rãi ngắm nhìn đám mây trôi từ một bên và những vì sao lấp lánh, thì từ đâu đó vang lên tiếng vỗ cánh phành phạch.

“Ủa?”

Aristella nhìn quanh, rồi phát hiện một con chim trắng nhỏ đang đậu ngay bên cạnh tay mình trên bậu cửa sổ.

“Ôi trời……”

Đây là con vật đầu tiên cô thấy kể từ khi đến đền thờ này. Con chim trắng nhỏ bé, dù bị cô nhìn chằm chằm cũng không bay đi, chỉ nghiêng đầu tò mò.

“Dễ thương quá. Tên cậu là gì vậy?”

Biết chim không hiểu, Aristella vẫn nói chuyện với nó. Gặp động vật thế này đã lâu lắm rồi. Khách bất ngờ nên càng vui mừng.

“Cậu từ đâu đến? Đến tìm thức ăn hả?”

Con chim nghiêng đầu đáp lại câu hỏi của Aristella, rồi đặt bàn chân ẩm ướt lên lòng bàn tay cô. Ở quê nhà cô cũng thấy nhiều chim, nhưng chưa từng thấy con nào thân thiện với người đến thế.

‘Có lẽ là chim ai đó nuôi?’

Lông chim sạch sẽ bóng mượt, không giống chim hoang. Aristella chậm rãi đưa tay lên ngực, con chim vẫn ngoan ngoãn ngồi yên. Khi cô lật lòng bàn tay, nó vỗ cánh bay lên rồi đậu lại.

“Hì hì hì. Dễ thương thật.”

Aristella mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve con chim trắng đang vỗ cánh trên lòng bàn tay mình.

Lông chim mềm mại đến bất ngờ. Viên cầu ánh sáng của Noel cũng mềm mại, nhưng khác hẳn vì đây là sinh vật sống, đầu ngón tay cảm nhận được hơi ấm cơ thể và nhịp tim đập thình thịch.

Con chim trắng dường như thích được vuốt ve, chớp đôi mắt đen láy rồi kêu “pi—” nhẹ nhàng.

“Đói bụng hả? Ừm, còn ít bánh thừa lúc uống trà……”

Cô để chim đậu lên vai, đi đến chiếc bàn nhỏ bên giường.

Trên kệ tường cạnh bàn có giỏ bánh đậy khăn ren xinh xắn. Bên trong còn chút bánh mì và bánh quy. Là đồ ăn nhẹ còn thừa từ lúc uống trà với Joshua buổi trưa, cô không dọn đi mà đậy lại để dành.

“Không cứng chứ nhỉ?”

Aristella dùng ngón tay ấn thử, dù đã nướng lâu nhưng bánh vẫn còn mềm.

Không biết do không khí đặc biệt trong đền thờ khiến thức ăn không dễ nguội hay hỏng, hay do đầu bếp có tay nghề cao, nhưng dù sao cũng tiện, Aristella nghĩ vậy.

Cô xé nhỏ bánh đặt lên bàn, con chim từ vai bay xuống mổ ăn.

“Ngon không? Ăn ngoan ghê.”

‘Ai đó nuôi sao nhỉ? Trong đền thờ có người…….’

Nghĩ đến đó, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Dù đền thờ có khép kín đến đâu, bầu trời vẫn thông với mọi nơi. Dù có kết giới bao quanh, nhưng chim có lẽ vẫn bay vào được. Vậy thì cũng có khả năng đây là chim của người ngoài đền thờ.

‘Nhưng nếu là chim của người ngoài thì khó trả lại quá.’

Cô không thể ra ngoài đền thờ để tìm chủ. Aristella bối rối, nhưng con chim dường như không biết gì, vẫn chăm chỉ mổ vụn bánh.

“Dù sao cậu có cánh, có thể bay đi đâu cũng được nhỉ.”

Con chim nhỏ xíu thế này mà có cánh, có thể bay vút lên trời. Cô cũng mặc đồ trắng, nhưng không có cánh, cũng không thể tự do ra ngoài. Nghĩ đến hoàn cảnh của mình, Aristella khẽ thở dài.

Đền thờ khép kín, nơi cô không thể thoát ra suốt đời. Trừ việc phải sống bị giam cầm ở đây với tư cách thánh nữ, thực ra cuộc sống không có gì bất tiện.

Không như ở quê nhà, nơi nếu không làm việc thì không thể sống sót. Cô không còn phải nhổ cỏ, cuốc đất, chở mùa màng thu hoạch lên xe, cho gà ăn, dọn chuồng ngựa nữa.

Không chỉ vậy, bộ thánh y cô mặc do các tư tế may, nên không cần tự may quần áo. Bữa ăn do đầu bếp nấu, nên không phải rửa rau, nhóm lửa, rửa bát.

Ngoài việc phải sống trong đền thờ, không ai ép buộc hay thúc ép Aristella phải làm gì cả.

Buổi sáng dậy tắm rửa, tham dự thánh lễ trưa có lẽ là vai trò duy nhất của thánh nữ. Học ma pháp thần thánh cũng do chính cô yêu cầu, tham quan buổi huấn luyện tối của thánh kỵ sĩ cũng là lịch trình cô chọn để thay đổi không khí.

‘Rõ ràng cuộc sống rất thoải mái, nhưng sao nhỉ…… Mình cứ tiếp tục sống thế này mãi được không.’

Bề ngoài sống như thánh nữ ban phước lành và cầu nguyện cho tư tế cùng thánh kỵ sĩ, nhưng khi dục vọng trỗi dậy để kiểm soát nữ thần dâm dục, cô bí mật ngủ với đàn ông. Hành vi ban đầu khó chấp nhận giờ đã quen thuộc.

Ban đầu là Joshua, sau đó Kane, Chris, Lloyd, Isaac, Hyperion, đến cả Noel. Thậm chí còn quan hệ với Clovis khi anh ta đến đền thờ với tư cách chấp hành quan.

Dù cơ thể ôm ấp nữ thần dâm dục, nhưng bề ngoài thánh nữ là tồn tại thần thánh và trong trắng. Nếu cuộc sống này lặp lại, liệu một ngày nào đó các tư tế hay thánh kỵ sĩ khác có biết về đời sống dâm đãng bí mật của cô không. Aristella lo lắng điều đó.

‘Nếu mọi người không tin rằng nữ thần Wigmentar trong tôi là nữ thần dâm dục…….’

Có lẽ cô có thể thuyết phục được người khác. Nhưng khi nhớ đến khuôn mặt Aaron, Aristella rùng mình run vai.

Joshua nói Aaron có uy tín lớn trong đám tư tế, thậm chí hơn cả đại thần quan. Nếu Aaron không tin, ông ta có thể dẫn dắt các tư tế xét xử cô như trong giấc mơ. Việc quan hệ với đàn ông là sự thật, nên có thể bị trừng phạt.

Nếu bị đẩy vào vị trí thánh nữ sa đọa như các thánh nữ tiền nhiệm, và phải chịu nghi thức thanh tẩy thì sao.

‘Tuyệt đối không muốn.’

Cô không muốn trải qua nghi thức thanh tẩy bị đàn ông xâm phạm đến ngất đi như các thánh nữ khác. Không muốn trở thành người phụ nữ thực sự vui vẻ và đạt khoái cảm khi bị vô số đàn ông xâm phạm.

Dù đã quan hệ với không ít đàn ông, Aristella không muốn trở thành con người bị dục vọng chi phối. Dù chỉ là danh nghĩa, cô muốn những quan hệ ấy chỉ dành cho người mình yêu, dù không phải chỉ một người.

Tiếng “pi— pi—” kéo cô về thực tại. Nhìn bàn, bánh mì xé nhỏ đã biến mất sạch.

“Ôi. Ăn hết rồi sao? Không còn gì cho cậu nữa rồi.”

Aristella chắp tay đưa về phía bàn, con chim nhỏ vỗ cánh bay lên đậu trên tay cô. Thật kỳ lạ khi nó thân thiện với người đến vậy.

“Nào, giờ về tổ của cậu đi.”

Aristella bước đến cửa sổ, thả con chim ra ngoài qua khung cửa mở. Nhưng con chim không bay đi, mà đổi hướng, lại bay vào phòng cô.

“Ơ?”

Có phải vì được cho ăn không? Con chim trắng đậu lên vai Aristella, cọ cọ thân mình vào cổ áo cô.

Khi cô đưa tay ra, nó ngoan ngoãn đậu lên lòng bàn tay, nhưng khi thả ra ngoài cửa sổ, nó lại bay về phía cô. Có vẻ con chim nhỏ không có ý định rời xa cô.

“Làm sao bây giờ? Trong phòng mình không có lồng chim…….”

Không thể ép buộc con chim có cánh bay ra ngoài được. Có lẽ không phải bay từ ngoài vào, mà là chim do ai đó trong đền thờ nuôi. Không, khả năng đó còn cao hơn.

Nếu chủ nhân đang tìm thì sao, Aristella lo lắng, nhưng giờ đã muộn, không thể triệu tập tư tế và thánh kỵ sĩ để tìm người chủ không biết có trong đền hay không.

‘Đã muộn rồi…… Chỉ đêm nay thôi.’

Phòng thánh nữ rộng rãi, chim bay lượn cũng không dễ va vào vật cản. Nghĩ rằng để nó ở lại một đêm chắc không sao, Aristella đặt giỏ bánh nghiêng sang bên, trải khăn dưới sàn, tháo quai giỏ ra duỗi thẳng làm chỗ đậu cho chim nghỉ.

“Hôm nay cứ nghỉ ở đây nhé. Mai mình sẽ nhờ Joshua tìm chủ cho cậu.”

Con chim nhỏ có chủ không nhỉ. Nếu không thì sẽ nuôi nó trong đền thờ sao.

Lẽ ra chim tự do nên bay vút trên trời, khám phá thế giới bên ngoài, nhưng con chim nhỏ lại cố tình bay vào phòng người. Aristella không hiểu nổi.

‘Nhưng có ai đó trong phòng cũng tốt thật.’

Ngủ một mình trong căn phòng rộng lớn thật cô đơn. Cô để đèn nhỏ ở chân giường khi ngủ, nhưng thế vẫn chưa đủ.

Tòa nhà trung tâm nơi thánh nữ ở thường chỉ có cô và thị vệ sử dụng. Vì vậy dù có ngủ cùng Joshua cũng ít khả năng bị phát hiện. Cô hơi mệt vì vừa quan hệ với Chris và Noel, và nghĩ rằng tránh hành động khiến nghi ngờ của Aaron tăng lên nên đã đuổi họ đi.

Cô thích quan hệ đến kiệt sức rồi ngủ trong vòng tay rộng lớn, nhưng không đến mức phải quan hệ mỗi ngày vì thèm khát.

Đúng như lời Hyperion và Joshua, Aristella đang giải tỏa dục vọng khá tốt. Gần đây cô không còn bị cơ thể nóng ran đến mức không ngủ một mình được nữa. Có lẽ nữ thần trong cô sẽ dần ngoan ngoãn.

‘Ước gì được như vậy.’

Hyperion và Joshua đều bảo nếu dục vọng trỗi dậy thì đừng kiềm chế. Nhưng ít nhất cho đến khi mọi người trong đền thờ biết được bản chất nữ thần bị phong ấn trong cô, cô muốn kiềm chế thêm một chút nữa.

“Ngủ ngon nhé.”

Aristella chào con chim nhỏ đang đậu trong giỏ, rồi nằm xuống giường, kéo chăn đắp lên.

***

mơ.

Trong giấc mơ, Aristella đứng một mình lẻ loi trong phòng mình. Không biết bây giờ là sáng, trưa, chiều hay tối. Có nên đi tham dự thánh lễ không, có nên đến lớp học ma pháp không, hay nên đi xem huấn luyện của thánh kỵ sĩ. Lạ lùng thay, cô không hề có cảm giác muốn ngồi hay nằm nghỉ ngơi. Aristella cứ đứng yên tại chỗ, chờ đợi ai đó. Cô đang chờ một người.

“Thánh nữ.”

Cánh cửa nặng nề mở ra, có người bước vào. Là thị vệ của cô.

“Aaron……?”

Thân hình cao lớn, vóc dáng cường tráng. Mái tóc đen ngắn, đôi mắt vàng sắc lạnh. Đúng là Aaron của đền thờ này mà cô nhớ, không phải người đàn ông nào khác chỉ giống mặt.

“Ơ, ừm…… Aaron. Anh là thị vệ của tôi sao?”

“Ồ. Có vẻ ngài không nhớ gì nhỉ.”

Cô nghĩ mình vừa hỏi câu ngốc nghếch, nhưng câu trả lời của Aaron lại bất ngờ. Đôi mắt vàng của anh ta híp lại, ánh nhìn lướt qua cơ thể cô.

“Trước mặt thị vệ thì ngài nên thoải mái mới phải, sao lại lo lắng thế này.”

“Hả? Không, tôi, cái đó……”

“Quả nhiên ác quỷ trong thánh nữ vẫn còn đang hoành hành.”

Nghe câu ấy, cơ thể Aristella run lên. Aaron bước tới, ôm lấy hai vai cô kéo về phía mình. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp.

Cô vô thức vùi mặt vào ngực Aaron. Bàn tay to lớn vuốt ve lưng cô. Từ phần dưới eo chậm rãi vuốt lên, khi chạm đến gáy, Aristella co người lại.

“Ư, ưm……”

“Ngài lạnh sao. Cơ thể run thế này.”

“Không, không phải. Tôi……”

“Tắm một chút chắc sẽ đỡ hơn.”

Khi Aaron định cởi quần áo cô, Aristella giật mình nắm lấy cổ tay anh ta.

“Sao, sao lại thế này?”

“Trước khi tắm thì phải cởi đồ chứ. Hay ngài muốn tắm mà vẫn mặc quần áo như lần trước?”

Aristella bối rối. Cô đã quen dần với việc đàn ông khác cởi quần áo cho mình, nhưng Aaron là ngoại lệ. Với cô, Aaron vẫn còn xa lạ và khó xử. Cởi quần áo đã ngại rồi, nếu cùng vào bồn tắm với anh ta thì chắc chắn bí mật của cô sẽ bị lộ.

Joshua đã bảo phải tránh gây nghi ngờ mà. Nếu ngâm mình trong nước thánh làm nhạy cảm giác quan, rồi để Aaron chạm vào cơ thể, cô không tự tin mình sẽ không hứng thú.

“Ơ, tôi nghe nói cũng có cách dùng khăn thấm nước thánh lau người thay vì ngâm bồn đấy!”

Cô nhớ lại lời Kane từng nói khi hầu tắm cho cô lần đầu: nếu không chịu nổi sự thanh tẩy của nước thánh có thể ngất xỉu. Lúc ấy Kane nói dối để che giấu việc đã xâm phạm cô, nhưng giờ cô đành dùng lời ấy làm cái cớ.

“Tôi mong thánh nữ sớm quen với việc thanh tẩy, nhưng tuân theo ý nguyện của ngài cũng là nghĩa vụ của thị vệ. Vậy thì làm thế đi.”

Aaron lấy một xô nước từ đâu đó, mang vào phòng tắm. Dù tránh được việc cùng ngâm bồn, nhưng nếu anh ta lau người cho cô thì cô vẫn phải khỏa thân trước mặt anh ta.

‘Mong là không có chuyện gì xảy ra.’

Tại sao đột nhiên Aaron lại trở thành thị vệ của cô, giờ là sáng hay tối, cô vẫn không biết. Cảm giác ký ức đang rối loạn, Aristella run rẩy chắp hai tay trước ngực.

Aaron mang nước thánh đến không mất bao lâu. Anh ta đặt xô bên cạnh, bắt đầu cởi quần áo cho Aristella. Tháo dây lưng, mở vạt áo, bộ thánh y trắng tinh do Hyperion làm rơi xuống sàn.

‘Không sao. Bình tĩnh nào. Chỉ lau người thôi mà. Sẽ không bị lộ đâu.’

Cô nhắm mắt, hơi căng thẳng chờ khăn thấm nước thánh chạm vào cơ thể. Nhưng khi bàn tay Aaron nắm lấy ngực cô, Aristella giật mình mở mắt.

“Kya, Aaron? Bây giờ……!”

“Nếu ngâm mình trong nước thánh thì lau bằng khăn cũng được, nhưng chỉ thấm ướt thế này thì không thanh tẩy triệt để. Đặc biệt thánh nữ vẫn chưa quen với thanh tẩy, nên tôi trực tiếp dùng tay truyền thần lực hỗ trợ sẽ tốt hơn.”

“A, thanh tẩy gì chứ, ưm……”

Sau khi nhúng tay vào nước thánh, Aaron cẩn thận bao lấy ngực cô, xoa bóp nhẹ nhàng như massage. Động tác còn dai dẳng hơn cả lúc chuẩn bị đại lễ. Bàn tay to lớn nắm lấy bầu ngực mềm mại, vuốt từ dưới lên trên, dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy núm vú đỏ au rồi vặn.

“Haa!”

“Phải chịu đựng chứ, thánh nữ. Phải thanh tẩy cơ thể bằng nước thánh mà.”

Rốt cuộc là thanh tẩy cái gì chứ. Sao càng thanh tẩy cơ thể lại càng nóng ran thế này, cô không hiểu nổi, nhưng cũng không thể thẳng thắn nói trước mặt Aaron rằng “anh chạm vào là tôi lại thấy dâm đãng”.

Aristella nhắm mắt, cầu mong buổi tắm mau chóng kết thúc.

“A, hự! A ưm!”

Bàn tay lướt xuống sườn và bụng dưới, vuốt ve âm hộ khiến Aristella bất giác rên rỉ, cơ thể run lên. Aaron dùng một tay ôm eo cô để cô không trốn thoát, tay kia vuốt ve âm hộ đang run rẩy. Ngón tay dài to luồn vào khe hở, Aristella lắc đầu.

“A ưm, Aaron, chỗ đó không thích……!”

“Tôi biết dịch nhờn của thánh nữ đẩy nước thánh ra, khiến bên trong không được thanh tẩy sạch. Tôi sẽ lau kỹ từng ngóc ngách, xin hãy tin tưởng và giao phó cơ thể cho tôi.”

“Haa, sao lại……”

Ngón tay xoay tròn trên môi âm hộ, khiến hai đùi khép chặt run rẩy rồi dần nới lỏng. Aaron luồn bàn tay to lớn vào giữa, bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng phần đùi trong của cô.

“Aa, a……”

Aristella rên khẽ, dang rộng chân. Khi động tác của anh ta thuận tiện hơn, Aaron dùng mu bàn tay vuốt qua âm hộ, rồi dùng lòng bàn tay cọ xát, kích thích cô.

Bàn tay Aaron rất to nhưng không thô ráp như các hiệp sĩ, mà mịn màng và chắc chắn. Động tác lại tinh tế. Chỉ cần bị chạm như vậy, bụng dưới cô đã nhức nhối, dịch nhờn nhỏ giọt từ âm hộ.

“A ư, ưm, aa……!”

“Dịch dâm vẫn đang chảy ra. Phải hút sạch thôi.”

Aaron áp môi vào âm hộ cô, chụt hút lấy dịch nhờn.

“Hư aaang!”

Âm hộ tê rần, khoái cảm ngứa ngáy dâng lên từ bụng dưới. Khi môi mềm mại chạm vào nơi chỉ tay mới kích thích, Aristella bồn chồn vì khoái cảm lên xuống, lắc hông qua lại.

“Aa! Đừng liếm chỗ đó……, a……!”

“Vẫn đang chảy ra kìa. Tôi sẽ lau bên trong.”

Aaron liếm hột le của thánh nữ bằng lưỡi, đồng thời đẩy ngón tay thấm nước thánh vào cửa vào đang co giật.

“Aaaang!”

Eo Aristella cong lên mạnh mẽ. Hơi thở nóng hổi thoát ra từ miệng. Cô nghĩ trước mặt Aaron thì phải kiềm chế. Nhưng chỉ vài lần chạm đã khiến cơ thể nóng ran, cô không thể nén tiếng rên nữa.

Có lẽ vì nữ thần dâm dục đang ngự trong cơ thể này. Khi Hyperion chạm vào cô còn chịu được, nhưng khi Aaron chạm thì cơ thể tự động run rẩy, hông xoay tròn theo bản năng.

“Aa, Aaron…… Thích quá……!”

Aristella nhắm mắt, rên rỉ vì ngón tay dài cứng của Aaron ra vào trong mình. Ý thức bắt đầu mơ hồ.

Đây là mơ hay hiện thực vậy. Các giác quan khác đều xa xăm như lúc chìm vào giấc ngủ, chỉ có khoái cảm từ ngón tay Aaron truyền đến là rõ ràng bao trùm toàn thân cô.

“Ưm, ư, aa……”

Trong khoái cảm dễ chịu, Aristella thở dài lười biếng, vươn tay vuốt ve mái tóc Aaron.

Giống Hyperion, tóc đen, nhưng tóc Aaron dày và cứng. Cô nghĩ nó giống như tính cách anh ta, rồi lắc hông.

Lưỡi ẩm ướt nhẹ nhàng bao lấy hột le rồi mút, ngón tay dài cong mềm mại như chơi đàn, xoay tròn.

“A ưm!”

“Chỗ này phải không.”

“A, a, aaa……!”

Đây là lần đầu cô cảm nhận khoái cảm mạnh mẽ chỉ từ ngón tay. Aristella hoảng loạn trước tiếng rên ngày càng cao, nhưng vẫn siết chặt ngón tay đàn ông đang quét qua trong mình bằng lớp thịt bên trong. Cô cảm thấy mình có thể lên đỉnh thêm vài lần nữa.

“Haa, a…… ưm.”

Đột nhiên, thứ gì đó mềm mại phủ lên môi Aristella. Là môi Aaron sao?

Không, rõ ràng là nụ hôn ngọt ngào mà cô nhớ.

Môi ẩm ướt cọ xát, liếm nhẹ khóe miệng một cách nhột nhạt, rồi chậm rãi mút như ngậm kẹo – một nụ hôn dịu dàng.

Aristella thích được hôn theo cách này. Và người đàn ông hôn cô như thế, chỉ có thể là một người duy nhất.

Cảm giác nặng nề như chìm sâu dưới nước dần tan biến. Khoái cảm ngứa ngáy từ âm hộ lan tỏa khiến tâm trí bồn chồn dần lắng xuống.

Ngón tay cứng chắc ra vào cọ xát lớp thịt bên trong, lưỡi liếm hột le căng phồng vì hưng phấn – tất cả đều biến mất.

Aristella ngừng lắc hông, chuyển sang di chuyển môi và lưỡi để đáp lại nụ hôn của người đàn ông. Cơ thể mệt mỏi dần tỉnh táo hơn.

“Ưm, ư ưm……”

“Huu……”

Hơi thở ngọt ngào trao đổi qua đôi môi chồng lên nhau. Đầu óc cô như được làm sạch. Mí mắt nặng nề tự động mở ra. Cô thấy đôi mắt đỏ đang nhìn mình.

“Ưm, Hyperion…… Đại thần quan……”

Người hôn cô khi đang ngủ là Hyperion. Sao anh ấy lại ở đây. Aristella chậm rãi chớp mắt.

Hyperion thở phào nhẹ nhõm, dùng mu bàn tay lau môi ướt át vì nước bọt. Anh chậm rãi đứng dậy, nói với Joshua đang đứng sau lưng.

“Thánh nữ đã tỉnh. Joshua sư huynh.”

Khi Hyperion gọi tên Joshua, Aristella giật mình kéo chăn che miệng. Joshua đã nhìn thấy cô hôn Hyperion sao. Màn che giường được vén lên, Joshua bước vào, Aristella chỉ chớp mắt, dùng chăn che miệng.

“Ngài không tỉnh lâu quá nên chúng tôi lo lắng lắm, thánh nữ. Ngài có chỗ nào khó chịu không ạ?”

“Vâng, vâng……”

Nghe câu trả lời lắp bắp của Aristella, Joshua cau mày. Có phải vì cô vừa hôn Hyperion không. Aristella hoảng loạn đảo mắt. Cô không hiểu sao Hyperion lại ở trong phòng mình, cũng không hiểu sao anh ấy lại hôn cô.

Cô cố gắng hít thở sâu để trấn tĩnh trái tim đập thình thịch, thì Joshua lại lên tiếng.

“Thần lực của thánh nữ đã bị ô nhiễm.”

“Hả? Ô nhiễm…… ạ?”

“Thần lực của thánh nữ rõ ràng là dồi dào và tinh khiết nhất trong đền thờ này. Nhưng màng chắn kiểm soát nó lại chưa hoàn hảo.”

Trong số các thiếu nữ đương đại, người có thần lực mạnh nhất sẽ trở thành thánh nữ. Tổng lượng thần lực của Aristella rõ ràng vượt trội hơn cả đại thần quan Hyperion. Tuy nhiên, cô không biết cách vận dụng thần lực của mình. Ma pháp thần thánh cô mới chỉ học đến cấp sơ cấp.

Thông thường, những người có thần lực xuất sắc từ nhỏ đã trở thành tư tế, học cách vận hành và bảo vệ thần lực cùng lúc. Thần lực giống như nước sạch. Tùy cách dẫn dắt mà có thể thành mưa phùn hay bão tố. Đó chính là vận dụng thần lực.

Một yếu tố khác là bảo tồn thần lực. Nước càng sạch thì càng dễ bị ô nhiễm dù chỉ một chút. Tổng lượng càng lớn thì nguy hiểm càng cao.

Người thần lực ít có thể nhanh chóng thanh tẩy dù bị ô nhiễm nhẹ, nhưng với người thần lực dồi dào, nếu bị ô nhiễm thì các phép thanh tẩy thông thường không thể khôi phục được độ tinh khiết ban đầu.

Sáng nay đến đánh thức thánh nữ, Joshua cảm thấy tình trạng của cô bất thường nên kiểm tra. Không phải ác mộng bình thường. Thần lực tỏa ra từ cô lẫn tạp chất ô uế, như bị nguyền rủa.

Aristella chưa biết cách tự thanh tẩy thần lực của mình. Chưa ai dạy cô, nên đương nhiên thôi. Cả Joshua lẫn Hyperion đều không nghĩ thần lực của thánh nữ có thể bị ô nhiễm.

Người không tự thanh tẩy được thì cần người khác thay thế. Người thi triển truyền thần lực sạch của mình vào cơ thể đối phương, hút thần lực ô nhiễm về rồi thanh tẩy. Đó là phép chữa trị thông thường.

Joshua là tư tế có thần lực vượt trội hơn bình thường, nhưng ngay cả anh cũng không thể thanh tẩy thần lực của thánh nữ. Không còn cách nào khác, Joshua gọi đại thần quan Hyperion. Vì ngoài thánh nữ, anh ta là người có thần lực tinh khiết và dồi dào nhất đền thờ.

Phán đoán của Joshua là đúng. Nhờ Hyperion dốc hết sức truyền thần lực để thanh tẩy thánh nữ, cô đã tỉnh lại.

“Thần lực của tôi bị ô nhiễm sao? Tại sao……”

“Không phải chuyện lớn. Nhưng vì thần lực của thánh nữ vượt xa các tư tế thông thường, chỉ cần ô nhiễm một chút cũng gây hậu quả nghiêm trọng.”

“Hôm qua tôi ngủ sớm, không cố gắng gì cả…… À, con chim!”

“Chim ạ?”

“Đêm qua có một con chim nhỏ bay vào phòng tôi. Tôi phải tìm chủ cho nó……”

Aristella nhìn về phía bàn. Giỏ bánh đặt nghiêng, khăn trải dưới sàn, quai giỏ duỗi thẳng làm chỗ đậu – tất cả vẫn y nguyên. Nhưng con chim đã biến mất.

“Không thấy nữa…… Joshua đã tìm chủ giúp rồi sao?”

“Khi tôi vào phòng, không có con chim nào cả ạ.”

“Vậy sao?”

Aristella quay đầu nhìn ra cửa sổ. Cửa sổ khẽ hé mở. Có lẽ đêm qua nó nghỉ ngơi ở đây, rồi sáng sớm tỉnh giấc bay đi. Hy vọng nó về được với chủ nhân. Aristella vỗ nhẹ vai hơi nhức, bước xuống giường.

“Tôi làm phiền anh rồi, Joshua. Xin lỗi nhé.”

“Không sao ạ. May mắn là thánh nữ tỉnh lại bình an.”

“Cảm ơn ngài đã thanh tẩy cho tôi, đại thần quan.”

“Việc hầu hạ thánh nữ là nghĩa vụ của tôi.”

Hyperion chậm rãi điều hòa hơi thở, thu lại thần lực của Aristella vừa chảy vào mình. Rồi anh tìm kiếm nguồn gốc ô nhiễm thần lực, từng chút một thanh tẩy. Dù không mạnh, nhưng cũng khá mệt mỏi.

“Nhưng mà…… tôi…… từ sáng sớm đã làm ngài vất vả vì tôi rồi.”

“Không sao đâu.”

Hyperion khẽ cúi đầu về phía Aristella, rồi quay mặt đi.

Thực ra để chữa trị bằng thần lực thì không cần phải hôn. Chỉ cần đặt tay lên ngực hoặc trán, truyền thần lực vào và hút thần lực ô nhiễm ra là được.

Nhưng Aristella dường như đang gặp ác mộng. Ngày bị Lloyd cưỡng ép cũng vậy. Cô nhăn mặt đau đớn, nhưng lại rên rỉ ngọt ngào như đang tận hưởng khoái cảm khi bị đàn ông ôm ấp, lắc hông.

Anh cũng muốn an ủi cô đang đau khổ. Khi bị hút vào bức họa ở tầng hầm, bị nhốt trong phòng gương, cô đã bình tĩnh lại ngay khi anh hôn.

Nhưng Hyperion hôn Aristella không chỉ vì lý do đó.

Anh muốn xóa bỏ người đàn ông đang quan hệ với cô trong giấc mơ. Nếu đã phải bị ai đó ôm ấp trong mơ, thì thà là anh còn hơn. Nhìn cô đau khổ vì ác mộng mà vẫn nảy sinh dục vọng ích kỷ, Hyperion cảm thấy ghê tởm chính mình. Nhưng anh không dừng lại được.

‘Tại sao dục vọng càng có càng lớn thế này.’

Ban đầu chỉ cần ngắm Aristella từ xa là đủ. Sau đó là được ôm cô một đêm. Tiếp theo là được ở bên cô cả ngày, khắc ghi nụ cười của cô vào ký ức. Đêm ấy anh quên mất nghĩa vụ, ôm ấp người phụ nữ mình yêu theo ý muốn. Đến khi cô khóc mệt rồi ngất đi.

Tình yêu lẽ ra phải cao cả và đẹp đẽ, nhưng dục vọng của anh lại xấu xí và bẩn thỉu. Đáng lẽ phải lo lắng và buồn bã khi cô mơ bị người khác xâm phạm, nhưng Hyperion lại ghen tị với người đàn ông trong giấc mơ ấy.

“Tôi đã không hầu hạ thánh nữ chu đáo. Việc bảo vệ thánh nữ an toàn trong đền thờ là trách nhiệm của tôi……”

“Đại thần quan? Tôi ổn rồi, thật đấy.”

“Tôi xin lỗi. Tôi phải kiểm tra lại bên trong đền thờ. Thánh nữ hãy nghỉ ngơi cả ngày hôm nay.”

“Tôi thật sự ổn mà? Tôi sẽ tham dự thánh lễ trưa.”

Cô vẫn còn hơi mệt mỏi, nhưng chắc vì ác mộng. Thần lực bị ô nhiễm đã được Hyperion thanh tẩy rồi. Cơ thể không khó chịu, tâm trạng cũng không u ám. Aristella nắm tay Joshua.

“Trong lúc đại thần quan làm việc, tôi sẽ chuẩn bị nhanh thôi. Joshua. Giúp tôi chuẩn bị buổi sáng nhé.”

“Vâng, thánh nữ.”

Joshua một tay nắm tay thánh nữ, tay kia ôm vai cô. Dẫn cô vào phòng tắm, Joshua mỉm cười với Hyperion.

“Cảm ơn ngài đã vội vã đến giúp, đại thần quan Hyperion. Hẹn gặp lại ở thánh lễ trưa.”

Giọng nói dịu dàng hơn lời chào hình thức. Joshua nói lời cảm ơn, nhưng Hyperion không hề vui. Anh ta chứng kiến Hyperion nhân danh thanh tẩy mà hôn môi Aristella, vậy mà vẫn bình thản đến thế. Điều đó như thể anh ta quá tự tin vào tình cảm dành cho thánh nữ, khiến Hyperion khó chịu.

“Hẹn gặp lại ở thánh lễ trưa.”

Hyperion chào hai người rồi quay người rời khỏi phòng thánh nữ.

Việc thanh tẩy đã thành công, thánh nữ cũng tỉnh lại. Anh đã hôn cô – người mà anh nghĩ sẽ không bao giờ tiếp xúc lại. Anh cũng nhận được lời cảm ơn. Vậy mà lòng anh lại nặng trĩu lạ thường.

‘Chẳng lẽ thần lực của mình cũng bị ô nhiễm rồi sao.’

Hyperion vuốt ngực với vẻ mặt u sầu

Cài đặt

180%
14px
Chương 91: Ngoại truyện 8: Câu chuyện 10 năm sau
Chương 90: Ngoại truyện 7: Khi đứa trẻ chào đời
Chương 89: Ngoại truyện 6: Việc đeo vòng cổ 🔞
Chương 88: Ngoại truyện 5: Lời đáp lễ món quà
Chương 87: Ngoại truyện 4: Tên gọi mang đến hạnh phúc 🔞🔞🔞🔞
Chương 86: Ngoại truyện 3: Miliaaria và Aristella
Chương 85: Ngoại truyện 2: Bữa tiệc sinh nhật bất ngờ 🔞🔞🔞🔞
Chương 84: Ngoại truyện 1: Nhảy múa trên lưng ngựa 🔞
Chương 83: Thiên đường vĩnh cửu 🔞
Chương 82: Ngay cả thần cũng ly hôn
Chương 81: Cuộc giằng co giữa thần và người
Chương 80: Thần sinh mệnh, Hesius 🔞
Chương 79: Người lạ bí ẩn
Chương 78: Người hầu, Enoch 🔞
Chương 77: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 76: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu
Chương 75: Đêm của kỳ thi cuối cùng 🔞🔞
Chương 74: Trái tim không thể che giấu
Chương 73: Gương soi chiếu sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 72: Kẻ bị trục xuất và kẻ chạy trốn
Chương 71: Đêm khoái lạc 🔞🔞🔞🔞
Chương 70: Sự lệch lạc nhỏ 🔞
Chương 69: Lời cầu hôn của Công tước Sprout
Chương 68: Thử thách thứ hai. Và… 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 67: Giáo hoàng, Valerianus 🔞🔞🔞
Chương 66: Vị khách bất ngờ
Chương 65: Cuộc tái hợp ngắn ngủi 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 64: Ngày hoa rơi
Chương 63: Chứng minh trái tim
Chương 62: Đêm thử thách đầu tiên 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 61: Dù không thể chạm vào 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 60: Sự trong sạch nghĩa là gì
Chương 59: Thánh nữ chịu thử thách
Chương 58: Trước cơn bão 🔞🔞
Chương 57: Quả của hoa dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 56: Thời gian học của ba người 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 55: Bông hoa dục vọng, Pathostia
Chương 54: Lời giải của sự ghen tuông
Chương 53: Vì đêm vẫn còn dài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 52: Nước biết sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 51: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 50: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 49: Khi tình yêu dẫn đến sự cứu rỗi
Chương 48: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 47: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 46: Giấc mộng khác nhau của đàn ông và phụ nữ
Chương 45: Quyết tâm của Lloyd 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 44: Mê cung của tình yêu và dục vọng
Chương 43: Giờ học thứ hai 🔞
Chương 42: Con đường tình yêu lạc lối
Chương 41: Việc lựa chọn một ai đó 🔞
Chương 40: Chỉ đêm nay thôi, hoàn toàn là của ngài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 39: Nội tình của những người đàn ông ấy
Chương 38: Học thần thánh ma pháp
Chương 37: Sự thật của đêm 🔞🔞🔞
Chương 36: Kẻ hèn nhát khao khát
Chương 35: Kẻ biến mất đã sa đọa 🔞🔞🔞
Chương 34: Hiệp sĩ chỉ thuộc về em
Chương 33: Cuộc cá cược và xung động 🔞🔞
Chương 32: Kẻ lừa dối thần linh sẽ không được tha thứ
Chương 31: Giữa hai người anh em 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 30: Quan hành hình, Clovis
Chương 29: Đó là đêm tàn khốc nhất 🔞🔞🔞
Chương 28: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác
Chương 27: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 26: Dù sợ hãi cũng đừng né tránh
Chương 25: Dũng cảm nghĩa là gì
Chương 24: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞🔞
Chương 23: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞
Chương 22: Vòng xoáy của dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 21: Một bước đến sự thật
Chương 20: Quyết tâm của Aristella 🔞🔞🔞
Chương 19: Quyết tâm của Aristella
Chương 18: Tỉnh giấc từ ác mộng 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 17: Hiệp sĩ không hái hoa 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 16: Hiệp sĩ không hái hoa
Chương 15: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ 🔞🔞🔞
Chương 14: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ
Chương 13: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ
Chương 12: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ 🔞
Chương 11: Những Trái Tim Xung Đột
Chương 10: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 9: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 8: Lần Đầu Tiên Của Aristella
Chương 7: Lần Đầu Tiên Của Aristella 🔞
Chương 6: Đại Thánh Lễ 🔞
Chương 5: Đêm Phá Hoa 🔞
Chương 4: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 3: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 2: Thánh Nữ Aristella
Chương 1: Thánh Nữ Aristella 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.