Chương 57:
Quả của hoa dục vọng 🔞🔞🔞
Quả của hoa dục vọng 🔞🔞🔞

Edit: Quillpetal

“Haa, a, haa…….”

Nằm nghiêng trên sàn, Aristella tiếp tục thở dốc ngắn mà rên rỉ. Sau hai lần cao trào liên tiếp từ hai người đàn ông, cơ thể cô trở nên nhạy cảm cực độ, da thịt tê rần. Chỉ thở thôi cũng cảm thấy dâm đãng.

“Thánh nữ…….”

Chris nắm lấy hai đùi hồng hào ướt đẫm mồ hôi và dịch tình, banh rộng ra. Cửa âm đạo đỏ au co giật, phun ra tinh dịch của đàn ông. Chris lặng lẽ nhìn cảnh thứ của mình chảy ra, rồi dùng đầu ngón tay chậm rãi xoa xát cửa âm đạo cô.

“A, a ưm…….”

“Thánh nữ. Vẫn còn chưa đủ sao?”

“A, không…… ừm, ưm…….”

Aristella vẫn chưa thoát khỏi dư âm cao trào, âm hộ bị kích thích ngứa ngáy. Ngón tay đang xoa cửa âm đạo lần lên môi âm hộ, lăn lộn hột le, khiến cơ thể cô tự động giật nảy, tiếng rên dâm đãng đứt quãng thoát ra.

“Ưm, ahư, dừng, a, a ưm……!”

Khoái cảm liên tục sau cao trào gần như là đau đớn. Chris nhìn xuống Aristella đang nhăn mặt thở hổn hển mà hỏi.

“Thánh nữ. Giữa tôi và Noel sư huynh, ngài thích bên nào hơn?”

“Chris, cậu hỏi gì vậy?”

“Noel sư huynh cũng tò mò mà, phải không?”

“Cái, cái đó…….”

Con người là sinh vật luôn so sánh với người khác để xác định vị trí của mình.

Dù trước đây luôn nhận sự giúp đỡ nhỏ nhặt từ Chris, Noel vẫn coi Chris như em trai. Chris trẻ hơn, chưa được phong chức, không thể là đối thủ cạnh tranh của Noel. Vì thế anh mới có thể đối xử thoải mái và thân thiện với Chris.

Nhưng khi biết Chris đã từng quan hệ tình dục với thánh nữ không phải lần đầu, Noel cũng bị sốc. Khoảnh khắc nhận ra cậu em trai mà anh luôn nghĩ còn non nớt đã trưởng thành, thì hóa ra cậu ta đã vượt xa mình từ lâu.

Với Noel còn vụng về trong chuyện chăn gối, việc không ngất xỉu trước cơ thể mê hoặc của thánh nữ đã là giới hạn. Thế nhưng Chris lại thuần thục dẫn dắt cô đến cao trào.

Noel gần như không biết gì về tình dục, nhưng anh vẫn nhận ra tiếng hét run rẩy toàn thân của Aristella không phải vì đau đớn.

“Thấy chưa. Noel sư huynh cũng đang tò mò đấy, thánh nữ.”

“A, a, dừng…….”

“Không trả lời được sao? Vậy thì tôi sẽ tiếp tục thế này cho đến khi ngài trả lời.”

“Aaaang!”

Ngón tay Chris kẹp hột le rồi vặn, eo Aristella bật lên.

“A, a, a! Dừng, dừng lại, xin……!”

Không chịu nổi kích thích quá mức, Aristella khóc nức nở như thể thứ gì đó sụp đổ. Noel nhìn cảnh ấy rồi nắm lấy cổ tay Chris.

“Chris. Dừng lại! Tôi thua rồi!”

“Ơ, chưa nghe kết quả mà đã chịu thua sao?”

“Cậu thật sự lạ lùng. Đầu óc cậu bị sao vậy?”

“Có lẽ vậy.”

Chris nhún vai rồi lui ra. Noel ôm vai Aristella, nâng phần thân trên cô dậy.

Aristella vẫn chưa thoát khỏi khoái cảm và đau đớn, tựa mặt vào vai Noel mà nức nở. Âm hộ đỏ ửng vì tiếp nhận hai dương vật đang nhức nhối. Vẫn như có ai đó chạm vào hột le, chỗ ấy tê rần, khoái cảm châm chích lan trên da thịt.

“Hức, hức…….”

“Thánh nữ, đừng khóc…….”

Dù bị phấn hoa Pathostia mê hoặc mà xâm phạm thánh nữ, Noel vẫn mù tịt về phụ nữ và tình dục. Chỉ đến khi thấy nước mắt thánh nữ, anh mới nhận ra tội lỗi của mình. Noel cẩn thận lau sạch cơ thể Aristella.

“Ưm…….”

“Chịu khó một chút nhé, thánh nữ.”

Khăn sạch chạm vào âm hộ vẫn đang rỉ tinh dịch trắng. Chỗ nhạy cảm ấy bị chạm vào khiến Aristella đau đớn, cô rên khẽ và run rẩy.

Chris lặng lẽ nhìn cái lỗ dâm đãng mà anh vừa ngoáy nát đang dần được làm sạch.

“Bây giờ tôi mặc quần áo cho ngài nhé.”

“Hự, ừm……. Vâng…….”

Aristella dường như đã bình tĩnh lại, tiếng nức nở thưa dần. Noel bỗng thấy tim nhói đau vì phản ứng của cô. Anh thực sự cảm thấy mình đã phạm tội lớn.

Dĩ nhiên việc kẻ hầu hạ thánh nữ lại xâm phạm cô là tội nặng, nhưng ít nhất lúc đầu khi chạm vào cơ thể cô, anh không cảm thấy tội lỗi đến thế. Giờ thì lòng anh lại đau đớn lạ lùng. Noel mặc quần áo cho Aristella mà không dám nhìn vào mắt cô.

“Xong rồi ạ.”

Noel chỉnh lại vạt áo thánh nữ, thắt dây lưng, rồi dùng ngón tay vuốt sơ mái tóc rối, sau đó lui ra sau.

Aristella ngồi bệt trên sàn, chậm rãi nhìn quanh. Những dây leo hoa loa kèn khổng lồ để lại cảnh tượng tan hoang. Chậu hoa vỡ nát khắp nơi, những bông hoa đủ màu nằm la liệt trên sàn như mưa hoa từ trời rơi xuống, khoe sắc rực rỡ.

“Nhà kính…… tan hoang hết rồi.”

“Việc dọn dẹp để chúng tôi lo. Thánh nữ không cần làm gì cả.”

“Nhà kính này là nơi chăm sóc hoa để dâng lên bàn thờ mà.”

“Không sao đâu. Chúng tôi sẽ nói với tư tế quản lý là lỗi của mình.”

“Thú nhận lỗi lầm và dọn dẹp phòng là có thể coi như chưa từng xảy ra sao?”

“Ừm……?”

Noel lén lút ngẩng đầu lên để dò xét sắc mặt Aristella, nhưng vừa chạm mắt cô liền vội vàng cúi đầu xuống ngay.

“Tại sao lại làm thế với tôi?”

“T, tôi sai rồi…….”

“Biết là sai mà vẫn làm sao?”

Trước câu hỏi của Aristella, Noel cúi gằm đầu đến mức tưởng chừng chạm sàn. Lý do anh xâm phạm cô chỉ có một.

Chỉ đơn giản là, muốn ôm lấy cô.

Khoảnh khắc ôm lấy cơ thể mềm mại ấm áp ấy, lý trí bay biến. Mọi tế bào trong cơ thể anh như lao về phía cô mà cuồng loạn. Khi ôm chặt cô, hôn cô, chui sâu vào nơi kín đáo nóng bỏng và sâu thẳm, từng dây thần kinh trên người như bị thiêu đốt rồi lại được tái tạo. Đó là trải nghiệm mãnh liệt và sốc đến nhường ấy.

Anh không phải không biết tội lỗi khi bỏ qua ý muốn của thánh nữ mà xâm phạm cô. Anh đã sẵn sàng chịu cơn thịnh nộ và hình phạt từ cô. Nhưng anh không hối hận. Đó là tâm trạng chân thật của Noel.

“Noel, Chris.”

Aristella khẽ dịch mông sang bên, nhặt lên sợi cỏ na rơi trên sàn.

Có lẽ bình hoa vỡ, mảnh sứ sắc nhọn vương vãi khắp nơi. Cô phủi đất dính ở rễ và những mảnh vụn có thể còn sót lại. Sợi cỏ na mảnh nhưng cứng, lại có độ đàn hồi nhẹ, nếu tách bỏ phần hoa và rễ thì có thể dùng làm roi.

Rắc. Rắc.

Aristella tách bỏ hoa và rễ của sợi cỏ na, rồi giơ nó lên hướng về phía hai người.

“Cả hai người, xắn ống quần lên hết đi!”

***

―Chát!

“A!”

―Chát!

“Th, thánh nữ!”

“Đừng né! Né là tôi đánh mạnh hơn đấy!”

Trên hai bắp chân trắng nõn của hai người đàn ông, dấu roi để lại vệt đỏ rực. Dù không thể so với vết dao cắt, nhưng bị roi cỏ na quất vào bắp chân cũng đủ khiến nước mắt trào ra vì bỏng rát.

Aristella giận dữ thực sự, quất roi đến khi hai chân hai người run lẩy bẩy mới miễn cưỡng dừng tay.

“Cả hai người, kéo quần xuống và đứng nhìn tôi đi.”

Noel và Chris vẫn còn bỏng rát ở bắp chân nên khom người, xoa xoa chân rồi đứng song song trước mặt Aristella.

“Tôi đã bảo dừng lại rồi mà. Sao không nghe lời?”

“Nhưng không kiềm chế được. Nghe tiếng rên của thánh nữ, đùi cứ giật giật, giữa hai chân nóng ran……”

“Kya aaa!”

Aristella hét lên vì Noel mô tả chi tiết tình huống, Chris vội huých vào sườn Noel để bịt miệng anh ta.

“Anh đang nói cái gì vậy?”

“Tôi muốn ôm thánh nữ.”

Chris trả lời ngay lập tức. Khác với Noel ấp úng, thái độ Chris rất bình thản. Dù bắp chân đang nhức nhối đau đớn, ánh mắt anh ta vẫn không hề có chút hối hận.

“Muốn ôm thì có thể bỏ qua ý muốn của tôi mà ôm sao? Giữa giờ học, trong nhà kính, lại còn có người khác nhìn nữa chứ!”

“……”

Chris im lặng. Nhưng không phải vì không có gì để nói. Anh ta liếc nhìn Noel, rồi lại nhìn Aristella, chậm rãi cụp mắt xuống. Chắc hẳn vì có Noel ở đây nên anh ta kiềm chế lời nói.

Aristella định quất roi thêm để ép họ thú tội, nhưng rồi dừng lại. Việc vừa nãy quất roi cho hai người là để họ cảm nhận nỗi đau khi đột nhiên phải trần truồng hòa quyện cơ thể trước mặt hai người đàn ông. Cô không muốn dùng roi như công cụ tra khảo.

“Noel, Chris. Hãy xin lỗi tôi cho đàng hoàng, và thề rằng sẽ không bao giờ làm thế nữa.”

“Tôi sai rồi, thánh nữ. Tôi sẽ không bao giờ làm thế nữa.”

Noel quỳ sụp xuống xin lỗi đúng như Aristella nói. Nhưng Chris không quỳ, không cúi đầu, mà nhìn thẳng vào cô và mím chặt môi.

“Chris, cậu không hối hận sao?”

“Nếu ngài muốn tôi xin lỗi, tôi sẽ làm.”

“Ừm……?”

Bảo xin lỗi và hối hận mà giờ lại bày ra thái độ cao ngạo gì đây. Aristella khó chịu, nhăn mày xinh đẹp. Noel đang quỳ sấp xin tha thứ khẽ nghiêng đầu nhìn Chris, lo lắng không hiểu sao cậu ta lại thế.

“Nếu ngài muốn tôi nói rằng tôi sai vì đã làm thánh nữ đau đớn và khổ sở, tôi sẽ nói. Nhưng tôi không thể hứa sẽ không bao giờ làm thế nữa. Tôi không muốn nói dối thánh nữ.”

Cằm Chris khẽ run. Anh ta nuốt nước bọt, chớp mắt chậm rãi rồi tiếp tục.

“Từ nay về sau, nếu có cơ hội, tôi vẫn sẽ ôm thánh nữ. Dù ngài có nói không thích, tôi vẫn sẽ làm. Dù ngài có ghét tôi, có đánh tôi, tôi cũng không dừng lại.”

“Chris!”

“Vậy ngài sẽ vứt bỏ tôi sao?”

Cơ thể Aristella giật mình run lên. Vứt bỏ? Sao đột nhiên lại nói thế.

Nếu thích cô, thì hãy tôn trọng cô chứ. Hãy kiềm chế dục vọng tùy theo thời gian và địa điểm. Không phải cô ghét việc được Chris ôm ấp.

Nếu Chris muốn, Aristella sẵn sàng dành đêm với anh ta. Cô muốn trò chuyện chậm rãi, nhưng nếu anh ta muốn hòa quyện cơ thể, cô sẽ không từ chối. Chỉ là cô ghét việc bị đối xử tùy tiện ở nơi thế này, trước mặt Noel, mà không báo trước. Thế mà Chris lại nói ngay cả điều đó cũng không thể sao.

“Tôi yêu thánh nữ. Ở bên ngài là tôi muốn chạm vào, muốn ôm, muốn hôn. Tôi khao khát ngài đến mức không thể kiềm chế. Điều đó sai sao?”

“Vì thế nên những chuyện đó, ừm, trước mặt người khác thì……”

“Đừng quan tâm người khác. Tôi chỉ nhìn mỗi thánh nữ thôi. Nếu ngài muốn, giữa buổi lễ tôi cũng có thể cởi quần áo và lao vào lòng ngài đấy.”

“Ai thèm muốn thế chứ!”

Aristella hét lên vì ngớ ngẩn, nhưng Chris không hề nao núng. Nếu cứ để thế này, không biết cậu ta sẽ nói gì trước mặt Noel nữa. Cảm thấy nguy hiểm, Aristella nói với Noel.

“Noel. Ra ngoài đi.”

“Hả? Tôi, tôi á?”

“Giờ học xong rồi mà? Tôi có chuyện cần nói với Chris. Ra ngoài đi.”

Aristella nói cương quyết, Noel ấp úng một lúc rồi cúi đầu chào, lùi ra sau chậm chạp.

Nhà kính tan hoang vì dây leo hoa loa kèn khổng lồ quét qua. Sau này phải biện minh thế nào với tư tế quản lý đây. Noel thở dài sâu để xua đi cơn đau đầu, rồi rời khỏi phòng hoa.

***

Cánh cửa nặng nề khép lại, trong phòng hoa chỉ còn lại hai người: Chris và Aristella. Xác nhận cửa đã đóng, Aristella nhìn về phía Chris, anh ta lại lên tiếng.

“Thánh nữ mong muốn tôi làm gì ạ?”

“Tôi không mong cậu làm gì cả, Chris. Tôi chỉ muốn được ở bên cậu một cách dịu dàng như trước đây thôi.”

“Tôi không muốn đau khổ như trước nữa.”

Giọng Chris chứa đựng sự tha thiết khiến Aristella giật mình run vai. Cô vô thức lùi lại một bước, Chris liền lộ ra vẻ mặt như sắp khóc.

“Thánh nữ là chủ nhân của tôi, ngài đã lấy đi tất cả của tôi rồi. Vậy nên, chỉ một chút thôi, chỉ một chút thôi, ngài có thể đáp lại tôi được không?”

“Chris…….”

“Tôi mong thánh nữ luôn nhìn về phía tôi. Dù ở bên người khác, cũng hãy tìm xem tôi đang ở đâu. Dù đang ôm người khác, cũng hãy nghĩ đến tôi. Khi thức dậy buổi sáng, khi đi ngủ buổi tối, trong buổi lễ, lúc ăn uống, khi học bài, khi đọc sách, khi xem các hiệp sĩ huấn luyện…… Bất cứ lúc nào, nếu không thể gọi tôi đến bên, thì ít nhất hãy nhớ đến tôi. Tôi không muốn bị thánh nữ quên mất.”

“Chris. Cậu là thị vệ đầu tiên của tôi. Và là một người…… quan trọng, giống như em trai vậy. Làm sao tôi quên cậu được. Tôi rất trân trọng cậu mà…….”

“Tôi không cảm thấy mình đang kết nối với thánh nữ.”

Khi tư tế dâng lời cầu nguyện, họ nhận được phước lành của thần và có thể giao cảm với thần. Dù chỉ là tư tế tập sự, nhưng vì có tố chất trở thành tư tế nên mới được đưa đến đền thờ này.

Người thường không có tố chất sẽ không được gửi đến đền thờ của Wigmentar, nơi họ phải bị giam cầm cả đời. Chỉ cần được vào đền thờ này với tư cách tập sự, cũng đồng nghĩa với việc tố chất của họ đã được công nhận.

Mùa xuân đến, Chris sẽ chính thức được phong chức, tên anh ta sẽ được ghi vào danh sách tư tế của đền thờ. Vậy mà tại sao.

“Tại sao vậy? Tại sao tôi càng ngày càng cảm thấy xa cách hơn?”

Mỗi khi thức dậy lúc bình minh để cầu nguyện, cơ thể và tâm hồn luôn trở nên trong sạch. Khi tham dự thánh lễ, anh ta cảm nhận được tràn đầy khí thiêng. Nhưng giờ đây cảm giác ấy không còn nữa.

Khi nhìn cô, nói chuyện với cô, ôm lấy cô và hòa quyện cơ thể, anh ta cảm thấy mình đang kết nối với cô với tư cách kẻ hầu hạ nữ thần. Hạnh phúc đến mức muốn rơi nước mắt.

Nhưng khi cơ thể xa rời, khi tầm mắt rời khỏi cô, thế giới tràn đầy khí thiêng đột nhiên mờ ảo, không khí lạnh lẽo của đền thờ đau đớn đâm vào da thịt. Thời gian không gặp cô dài đằng đẵng và cô đơn đến mức không chịu nổi.

Nếu thực sự là tư tế giao cảm với thần, thì dù không cầu nguyện cũng không cảm thấy sợi dây liên kết với thần bị đứt. Chẳng lẽ vì thánh nữ bận vui vẻ với người đàn ông khác mà quên mất anh ta, nên thân xác và linh hồn đã dâng hiến cho cô đang lạc lối và rung chuyển?

“Tôi sinh ra là để dâng hiến bản thân cho thánh nữ. Vậy nên xin đừng vứt bỏ tôi.”

“Chris. Thân thể và tâm hồn cậu là của cậu.”

“Vậy thì tôi có thể cắn đứt lưỡi mà chết ngay tại đây không ạ?”

“Chris!”

“Vì chủ nhân của thân thể này là thánh nữ, nên tôi không thể chết được. Thánh nữ. Nếu không thể trả lại tình yêu cho tôi, thì xin hãy lấy mạng tôi đi.”

“Chris, xin cậu…….”

“Thánh nữ đã thanh tẩy tôi, vậy mà tôi lại sa đọa lần nữa rồi sao. Joshua sư huynh nói rằng thần lực của tôi đã bước vào giai đoạn ổn định, nhưng có lẽ đó chỉ là lời nói dối để an ủi tôi. Có lẽ tôi đã trở thành một con người hỏng hóc không thể cứu vãn…….”

Nước mắt đọng lại nơi khóe mắt Chris. Không còn cảm giác giận dữ như lúc anh ta biến thành quái vật ở tầng hầm và lao vào cô. Giờ đây từ Chris toát ra chỉ là sự hỗn loạn và buồn bã.

“Tôi muốn làm thánh nữ khó xử. Muốn hành hạ ngài. Vì như vậy, trong khoảnh khắc ấy ngài sẽ nhìn tôi, sẽ gọi tên tôi. Tôi vui mừng vì cảm thấy mình có chỗ trong lòng ngài. Dù chỉ bằng cách đó tôi cũng muốn ở lại trong ngài. Đây là vì tôi đã sa đọa sao?”

“Chris. Cậu không sa đọa.”

“Vậy tại sao tôi lại cảm thấy thế này?”

Trước đây anh ta chỉ muốn nhìn thấy nụ cười của Aristella. Nhìn thấy nước mắt cô là tim anh ta như vỡ vụn. Khi cùng dạo bước đêm khuya và bị quái vật xúc tu tấn công, nghĩ rằng cô đã sợ hãi khi gặp quái vật, anh ta đã đau đớn đến nhường nào. Nếu có thể thay thế, anh ta sẵn sàng chịu thay nỗi đau của cô.

Có lẽ từ lúc ấy đã định mệnh anh ta sẽ trở thành một con quái vật ghê tởm.

“Aristella thánh nữ.”

Gọi tên Aristella, Chris rơi nước mắt. Aristella bước đến gần, nhẹ nhàng đưa tay lau nước mắt cho anh ta.

Má trắng mịn màng. Mái tóc vàng mảnh mai lấp lánh dưới ánh nắng. Đôi mắt đỏ tròn như viên ngọc đỏ được nung từ thủy tinh. Anh ta vẫn mang vẻ mặt thiếu niên non nớt.

Chris sáng sủa, ngây thơ, dù ngại phụ nữ nhưng luôn cố gắng đối xử tử tế với cô. Đó là hình ảnh Chris trong ký ức Aristella.

Cô không ngờ anh ta lại trở thành một người đàn ông tùy hứng, bất ổn, thất thường, đầy đam mê mãnh liệt và nguy hiểm đến mức không đoán được sẽ bùng nổ thế nào.

Nhưng người đàn ông đang đứng trước mặt cô lúc này vẫn rõ ràng là Chris.

“Chris. Cậu thay đổi từ khi nào vậy?”

“Từ đêm tôi chuộc tội trong phòng cầu nguyện vì đã làm ngài bị thương, khi ngài ban ân huệ cho tôi…….”

Đó là đêm cô quan hệ với Joshua. Chẳng lẽ đêm đó, trước khi tìm Joshua, cô đã tìm Chris trước và hòa quyện cơ thể với anh ta?

“Không, không phải.”

“Hả? Không phải sao ạ?”

“Từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy thánh nữ mặc bộ thánh y, tôi đã không thể nghĩ đến bất cứ ai khác ngoài ngài.”

Cô gái mảnh mai mặc bộ y phục nông dân cũ kỹ, đứng trong căn phòng rộng lớn, lúng túng không biết phải làm gì, chỉ biết nhìn trộm anh ta. Nhưng khi tháo khăn bịt mắt và mở mắt ra lần nữa, chủ nhân của anh ta trong bộ thánh y trắng tinh khiết đứng trước mặt anh ta, cao quý như từ trên trời giáng xuống.

Lúc ấy anh ta đã bị cướp mất cả linh hồn bởi vị chủ nhân xinh đẹp và thuần khiết này.

“Tôi…… đã sa đọa đến mức này…… ngài ghét tôi sao……?”

Chris hỏi với vẻ mặt u sầu. Aristella lắc đầu. Người đã thay đổi Chris hiền lành ngoan ngoãn chính là tình yêu dành cho cô.

Cậu thiếu niên lần đầu biết yêu không biết cách bày tỏ tình cảm. Khoảnh khắc trao đổi khoái cảm qua tình dục, trở thành một, có lẽ là cách biểu đạt tình cảm mạnh mẽ nhất mà anh ta nghĩ đến.

Ban đầu Aristella cũng ngại đàn ông. Chỉ cần họ đến gần là cô đã co rúm, khi tay đàn ông chạm vào cơ thể là cô giật mình hoảng hốt mà tránh né. Lần đầu tiên dâng thân cho Joshua, cô cũng sợ hãi và rối loạn không biết liệu có được không.

Bây giờ, chính bản thân cô lại tự mình quyến rũ đàn ông, để họ ôm ấp, trần truồng say sưa trong khoái lạc và đạt đến cao trào mà không hề xấu hổ. Sự thay đổi này chắc chắn cũng nhờ vào những trải nghiệm và lời khuyên từ những người đã chia sẻ tâm tư với cô.

Aristella đã thay đổi. Chris cũng thay đổi. Khi hai con người khác biệt gặp gỡ và xây dựng mối quan hệ, việc không thay đổi là điều bất khả thi.

Nếu có ai đó biết về quá khứ của cô mà chỉ tay vào cô và nói: “Cô không còn ngại đàn ông nữa, cô không phải là Aristella”, thì cô sẽ ngỡ ngàng đến mức nào.

Dù có thay đổi thế nào, cô vẫn là cô, dù có thay đổi thế nào, Chris vẫn là Chris. Việc cậu em trai đáng yêu trong ký ức trở thành một người đàn ông khao khát phụ nữ không phải là lý do để cô buồn bã.

“Chris. Cậu là ai?”

“Tôi…… là kẻ hầu hạ thánh nữ…….”

“Đúng vậy. Cậu là người của tôi.”

“Thánh nữ……?”

“Không phải là tư tế tập sự của đền thờ Wigmentar, mà là Chris của Aristella.”

Aristella ôm lấy Chris. Chris cao hơn cô một cái đầu, hơi thở lo lắng của anh ta phả vào trán cô.

“Chris. Cậu không sa đọa. Người thay đổi cậu chính là tôi.”

Kẻ hầu hạ nữ thần đã nhận được phước lành của nữ thần và trở thành thuộc hạ của ngài. Tình yêu dành cho cô đã thay đổi anh ta, sao có thể là bằng chứng của sự sa đọa được. Aristella nhẹ nhàng vuốt ve lưng Chris, anh ta như yên tâm, chậm rãi thở ra và ôm lấy lưng cô.

“Chris. Giờ cậu vẫn còn ghen tuông sao? Đến mức không kiềm chế được cơn giận?”

“…….”

“Noel đã bị đuổi ra ngoài rồi, trong nhà kính này không còn ai khác. Bên cạnh tôi chỉ có cậu thôi.”

Nghe lời Aristella, Chris run vai, thẳng lưng lên. Hai người chạm mắt nhau. Đôi mắt cô rõ ràng hướng về anh ta. Không phải ai khác, không phải thứ gì khác, mà đang phản chiếu chính Chris.

Khoảnh khắc này, Aristella hoàn toàn là chủ nhân chỉ thuộc về Chris.

“Cậu vẫn cảm thấy tôi xa vời sao?”

“……Không.”

Những bông hoa đủ màu được chuẩn bị để dâng lên trong thánh lễ ca ngợi thần linh nở rộ khắp nơi. Nhưng không bông hoa nào rực rỡ bằng người đàn ông trước mặt cô.

Không cần hoa đẹp, không cần máu dê non. Sự trong trắng mà người đàn ông dâng hiến cho nữ thần còn làm hài lòng trái tim cô hơn bất kỳ lễ vật nào.

“Cảm ơn cậu, Chris.”

“C, cái gì cơ……?”

“Cậu đã dâng bản thân cho tôi mà? Tôi thực sự rất vui.”

Hoa dục vọng Pathostia đã bay phấn hoa xuống trần gian và kết trái chắc chắn. Từ hạt giống giận dữ và ghen tuông, dục vọng đã tạo nên trái tim trân trọng thời gian bên nhau.

Hơi thở thơm ngát thoát ra từ đôi môi ẩm ướt. Aristella ôm chặt Chris, ban phước lành cho người hầu đáng yêu của mình.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 91: Ngoại truyện 8: Câu chuyện 10 năm sau
Chương 90: Ngoại truyện 7: Khi đứa trẻ chào đời
Chương 89: Ngoại truyện 6: Việc đeo vòng cổ 🔞
Chương 88: Ngoại truyện 5: Lời đáp lễ món quà
Chương 87: Ngoại truyện 4: Tên gọi mang đến hạnh phúc 🔞🔞🔞🔞
Chương 86: Ngoại truyện 3: Miliaaria và Aristella
Chương 85: Ngoại truyện 2: Bữa tiệc sinh nhật bất ngờ 🔞🔞🔞🔞
Chương 84: Ngoại truyện 1: Nhảy múa trên lưng ngựa 🔞
Chương 83: Thiên đường vĩnh cửu 🔞
Chương 82: Ngay cả thần cũng ly hôn
Chương 81: Cuộc giằng co giữa thần và người
Chương 80: Thần sinh mệnh, Hesius 🔞
Chương 79: Người lạ bí ẩn
Chương 78: Người hầu, Enoch 🔞
Chương 77: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 76: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu
Chương 75: Đêm của kỳ thi cuối cùng 🔞🔞
Chương 74: Trái tim không thể che giấu
Chương 73: Gương soi chiếu sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 72: Kẻ bị trục xuất và kẻ chạy trốn
Chương 71: Đêm khoái lạc 🔞🔞🔞🔞
Chương 70: Sự lệch lạc nhỏ 🔞
Chương 69: Lời cầu hôn của Công tước Sprout
Chương 68: Thử thách thứ hai. Và… 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 67: Giáo hoàng, Valerianus 🔞🔞🔞
Chương 66: Vị khách bất ngờ
Chương 65: Cuộc tái hợp ngắn ngủi 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 64: Ngày hoa rơi
Chương 63: Chứng minh trái tim
Chương 62: Đêm thử thách đầu tiên 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 61: Dù không thể chạm vào 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 60: Sự trong sạch nghĩa là gì
Chương 59: Thánh nữ chịu thử thách
Chương 58: Trước cơn bão 🔞🔞
Chương 57: Quả của hoa dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 56: Thời gian học của ba người 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 55: Bông hoa dục vọng, Pathostia
Chương 54: Lời giải của sự ghen tuông
Chương 53: Vì đêm vẫn còn dài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 52: Nước biết sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 51: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 50: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 49: Khi tình yêu dẫn đến sự cứu rỗi
Chương 48: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 47: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 46: Giấc mộng khác nhau của đàn ông và phụ nữ
Chương 45: Quyết tâm của Lloyd 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 44: Mê cung của tình yêu và dục vọng
Chương 43: Giờ học thứ hai 🔞
Chương 42: Con đường tình yêu lạc lối
Chương 41: Việc lựa chọn một ai đó 🔞
Chương 40: Chỉ đêm nay thôi, hoàn toàn là của ngài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 39: Nội tình của những người đàn ông ấy
Chương 38: Học thần thánh ma pháp
Chương 37: Sự thật của đêm 🔞🔞🔞
Chương 36: Kẻ hèn nhát khao khát
Chương 35: Kẻ biến mất đã sa đọa 🔞🔞🔞
Chương 34: Hiệp sĩ chỉ thuộc về em
Chương 33: Cuộc cá cược và xung động 🔞🔞
Chương 32: Kẻ lừa dối thần linh sẽ không được tha thứ
Chương 31: Giữa hai người anh em 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 30: Quan hành hình, Clovis
Chương 29: Đó là đêm tàn khốc nhất 🔞🔞🔞
Chương 28: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác
Chương 27: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 26: Dù sợ hãi cũng đừng né tránh
Chương 25: Dũng cảm nghĩa là gì
Chương 24: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞🔞
Chương 23: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞
Chương 22: Vòng xoáy của dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 21: Một bước đến sự thật
Chương 20: Quyết tâm của Aristella 🔞🔞🔞
Chương 19: Quyết tâm của Aristella
Chương 18: Tỉnh giấc từ ác mộng 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 17: Hiệp sĩ không hái hoa 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 16: Hiệp sĩ không hái hoa
Chương 15: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ 🔞🔞🔞
Chương 14: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ
Chương 13: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ
Chương 12: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ 🔞
Chương 11: Những Trái Tim Xung Đột
Chương 10: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 9: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 8: Lần Đầu Tiên Của Aristella
Chương 7: Lần Đầu Tiên Của Aristella 🔞
Chương 6: Đại Thánh Lễ 🔞
Chương 5: Đêm Phá Hoa 🔞
Chương 4: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 3: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 2: Thánh Nữ Aristella
Chương 1: Thánh Nữ Aristella 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.