Chương 85:
Ngoại truyện 2: Bữa tiệc sinh nhật bất ngờ 🔞🔞🔞🔞
Ngoại truyện 2: Bữa tiệc sinh nhật bất ngờ 🔞🔞🔞🔞

Edit: Quillpetal

Mùa xuân ấm áp trôi qua, đầu hè tươi mát cũng qua đi, mùa hè oi bức bắt đầu kéo đến. Trong thần điện này có thể tự do điều chỉnh khí hậu và nhiệt độ, nên không còn cảm nhận được cái nóng gay gắt như khi sống bên ngoài thần điện ngày xưa. Tuy nhiên, để không quên cảm giác về các mùa, Aristella đã điều chỉnh nhiệt độ: mùa hè hơi nóng hơn một chút, mùa đông hơi lạnh hơn một chút.

“Huu. Vừa vận động nên hơi nóng thật.”

Dạo bước dưới nắng gắt giữa trưa là việc hơi cực khổ ngay cả với cô, nên cô đã đi dạo vào buổi sáng. Khi trở về phòng, toàn thân cô mệt mỏi rã rời.

Dù đã thay đổi khí hậu, nhưng cái nóng vẫn khiến con người dễ kiệt sức. Có lẽ vì cô cố gắng không quên cảm giác khi còn là con người dù đã trở thành nữ thần, Aristella trông có vẻ hơi mệt mỏi, phe phẩy tay quạt, nhưng vẫn giữ vẻ mặt vui vẻ.

“Thánh nữ. Để tôi rửa chân cho ngài ạ.”

“Ôi, không cần đâu. Kane cũng mệt mà…….”

“Tôi không sao ạ.”

Kane đã nhanh chóng mang chậu nước đến, đặt dưới chân cô rồi cởi giày cho Aristella. Đôi chân trắng nõn lộ ra. Kane nhúng tay mình vào nước lạnh, sau đó chậm rãi massage từ mắt cá chân đến lòng bàn chân cô như đang xoa bóp.

“Ưm…… mát thật.”

“Ngài thấy thoải mái chứ ạ?”

“Ừ, thích lắm.”

Việc được người khác hầu hạ khiến cô ngại ngùng, nhưng cảm giác rất dễ chịu. Giờ đây cô cảm thấy mình cũng đã trở nên khá trơ trẽn rồi. Nhìn Kane quỳ trước mặt, cẩn thận rửa chân cho mình một cách tận tụy, trông thật đáng yêu, Aristella lặng lẽ vuốt ve đầu anh.

Mái tóc vàng dày và khỏe mạnh. Sáng nay khi đến đón cô, tóc anh được buộc gọn gàng, nhưng sau khi đi dạo, có lẽ vì đổ mồ hôi nên vài sợi tóc mai lòa xòa ra.

“Nhìn thế này, tự nhiên nhớ lại thời thơ ấu.”

“Ý ngài là thời thơ ấu của Thánh nữ ạ?”

“Ừ. Lúc chơi đùa với bạn bè, có khi mất cả giày, chân lấm lem bùn về nhà thì mẹ lại rửa chân cho ta như thế này.”

Thời thơ ấu, trước khi em trai Francis ra đời. Ký ức lúc đó với Aristella cũng chỉ còn lại vài mảnh vụn. Bình thường cô hầu như quên hết, nhưng đôi khi gặp tình huống tương tự, ký ức tuổi thơ lại ùa về.

“Lúc ấy cha mẹ cũng chưa cãi vã gì nhiều. Buổi tối mẹ nấu món hầm ngon lắm, còn ta thì tắm rửa sạch sẽ, ngồi chờ cơm mau ra.”

Thật là trẻ con. Nhưng ở cái tuổi ấy thì trẻ con là chuyện bình thường, nên cũng bỏ qua thôi.

Nghĩ vậy, Aristella tiếp tục kể.

“Sáng dậy là ta được giao nhiệm vụ dắt vịt đi dạo. Buộc dây dài vào một chân, rồi đi vòng quanh làng một vòng là về.”

“Từ nhỏ đã chăm sóc động vật rồi ạ.”

Việc đó là để mưu sinh, nên cũng không phải đặc biệt thân thiết với động vật, nhưng giờ nghĩ lại, cô đã chăm sóc rất nhiều loài: vịt, ngỗng, chim, gà, rồi cả ngựa và bò.

“Nhớ lại có lần, khi dắt vịt đi dạo thì gặp một con mèo.”

“Mèo ạ?”

“Ừ. Con mèo cắn đứt dây, ngậm lấy con vịt con rồi chạy mất. Ta sợ đến mức…….”

Lúc ấy trong lòng đứa trẻ chỉ nghĩ không được để mất vịt, nên buộc dây vào hàng rào rồi khóc chạy theo con mèo. Lúc đó cô thậm chí không nghĩ rằng con vịt con đã chết vì răng và móng vuốt của mèo. Con mèo chạy nhanh kinh khủng, dù Aristella nhỏ bé cố chạy theo thế nào cũng chỉ luồn lách qua những con đường hẹp, cuối cùng chui tọt vào hang chó.

Mất con vịt con, Aristella nức nở khóc quay về chỗ buộc vịt. Vấn đề là trong lúc cô đuổi theo mèo, những con vịt bị buộc dây đã chạy hết. Vì con mèo cắn đứt dây, nên không tìm được chúng, cô ngồi sụp xuống khóc nức nở.

Lúc nhỏ chỉ buồn và uất ức vì mất vịt nên khóc mãi, nhưng giờ nghĩ lại, mẹ lúc ấy đã phải bù tiền vịt mất, vất vả hơn cô rất nhiều.

“Không biết những con vịt chạy mất đi đâu, có sống ở sông hay hồ không, hay bị ăn thịt rồi…… Nhưng con mèo ấy đặc biệt in sâu trong ký ức.”

“Con mèo ngậm con vịt con chạy mất ấy ạ.”

“Ừ. Lúc đó mình mới biết mèo chạy nhanh đến thế.”

Ngay cả người lớn cũng khó đuổi kịp thú hoang, huống chi là đứa trẻ chạy nhảy. Giá như lúc ấy không dắt vịt ra ngoài làng mà chỉ dạo trong hàng rào, hoặc thay vì đuổi theo con mèo thì mau chóng dẫn những con vịt còn lại về chuồng thì tốt biết mấy.

“Lúc ấy oán giận con mèo kinh khủng, nhưng giờ nghĩ lại, chắc nó đói quá nên mới xuống làng.”

Làng là nơi người ta tụ tập sinh sống. Dù là trẻ con thì cũng to hơn mèo rất nhiều. Nếu nhặt đá ven đường ném thì có thể làm nó bị thương, vậy mà nó vẫn liều mình xuống làng ngậm con vịt con chạy mất. Không ngậm con vịt lớn mà chọn con nhỏ, chắc đầu óc nó cũng khá thông minh.

“Trong thần điện này không nuôi động vật ngoài ngựa đúng không?”

“Nếu Thánh nữ muốn thì có thể nuôi bất cứ thứ gì ạ.”

“Ừm. Không phải là muốn cố tình nuôi…….”

Sinh mệnh không phải thứ mình có thể tùy tiện xử lý. Việc nuôi thú hoang trong thần điện này đâu dễ dàng. Dù cho ăn ngon, tắm rửa sạch sẽ, chải lông đẹp đẽ, liệu có hạnh phúc hơn cuộc sống tự do tung hoành trên đồng cỏ, thể hiện bản năng hoang dã không.

“Chăm sóc mọi người đã mệt rồi, kéo thêm động vật khác vào chắc sẽ kiệt sức mất.”

“Vậy…… chúng tôi là thú cưng của Thánh nữ sao ạ……?”

“Không, không phải thế! Ý là…… nói sao nhỉ. Là những người tôi phải chịu trách nhiệm? Đại khái vậy.”

Con người thờ phụng thần linh, thần linh cai quản con người. Với Aristella, bảy mươi người hầu trong thần điện này giống như gia đình mà cô phải chịu trách nhiệm. Đột nhiên trở thành trụ cột của bảy mươi miệng ăn, Aristella hơi choáng váng. Nhưng đồng thời cũng thấy tự hào. Nếu cứ sống ở nông thôn, lấy chồng và lập gia đình, cô sẽ không có được trải nghiệm này.

“Mọi người đã tận tụy với tôi bao nhiêu, tôi cũng muốn đáp lại bằng tình yêu bấy nhiêu.”

Nghe câu trả lời chân thành, Kane cảm thấy tim hơi nhói, cúi đầu xuống. Anh luôn nghĩ mình là người bảo vệ cô. Việc tận tụy vì Thánh nữ là sứ mệnh của Thánh kỵ sĩ. Việc dâng hiến tất cả vì người phụ nữ mình yêu là sứ mệnh của đàn ông.

Nhưng thực tế, anh luôn được cô bảo vệ. Khỏi nguy hiểm, khỏi cái chết, khỏi định kiến, khỏi dao động cảm xúc – cô luôn cứu anh. Cô cho anh sự tỉnh ngộ và dẫn dắt anh.

Có lẽ mối quan hệ giữa thần và con người cũng giống vậy.

Khi con người tha thiết mong cầu, thần sẽ đáp lại. Kane không phải người sùng đạo lắm, nhưng từ khoảnh khắc trở thành Thánh kỵ sĩ trong thần điện này, anh tin tuyệt đối vào nội dung thánh kinh mà không nghi ngờ. Dù các tư tế là con người nên anh từng không tin, nhưng từ khi chứng kiến phép màu mà Aristella – hiện thân của nữ thần, Thánh nữ – thực hiện, anh đã xóa bỏ mọi nghi ngờ về thần linh.

Cô gái nhỏ bé mảnh mai này. Người phụ nữ dịu dàng tưởng chừng sẽ sụp đổ nếu không được bảo vệ, giờ đã trở thành tiểu thần nữ, ôm ấp tất cả mọi người trong thần điện.

Đây có lẽ chính là sự giao cảm với thần linh. Kane hôn lên bàn chân nhỏ bé của Aristella.

“Kane?”

“Cảm ơn ngài đã yêu thương tôi, Thánh nữ.”

Kane đã nói yêu cô và dâng hiến rất nhiều lần, nhưng chưa từng nói lời cảm ơn vì tình yêu của cô. Sau một năm tâm đầu ý hợp, cuối cùng anh cũng có thể nói lời cảm ơn.

“Lời đáp lễ muộn một năm rồi. Xin lỗi ạ.”

“Ưm, không sao đâu.”

Aristella lắc đầu. Kane dùng khăn lau khô nước trên chân cô, rồi đứng dậy cầm chậu nước đã rửa chân để đổ đi.

“Đã một năm rồi nhỉ…… Nhanh thật.”

Lần đầu tiên bước vào thần điện này cũng là mùa hè. Qua thu, đông, xuân, rồi lại hè đến. Trong khoảng thời gian ấy, thật sự đã xảy ra rất nhiều chuyện. Với Aristella nay đã hai mươi tuổi, những sự kiện trong một năm vừa qua còn long đong hơn cả mười chín năm cuộc đời trước đó.

“A.”

Aristella ngồi trên giường, đung đưa đôi chân trần, nhìn lịch rồi vô thức hỏi.

“Nói mới nhớ, sinh nhật của Kane là khi nào nhỉ?”

Kane vừa đổ nước xong, lau tay bằng khăn rồi hỏi lại.

“Sinh nhật ạ?”

“Ừ. Ngày sinh ấy.”

Biểu cảm Kane thoáng rối loạn. Thấy Aristella nghiêng đầu, Kane hơi lúng túng, rồi cúi mắt xuống, bình thản nói.

“Hôm nay ạ.”

“Hả?”

Aristella suýt nấc, ho khan một tiếng rồi đứng bật dậy.

“Thánh nữ. Ngài vẫn còn đi chân trần đấy ạ.”

“Thật sao? Kane, hôm nay là sinh nhật anh à?”

Aristella chạy chân trần đến chỗ Kane, nắm lấy tay áo anh.

“V-vâng, thưa Thánh nữ.”

“Sao không nói gì cả?”

“Có cần phải báo sinh nhật không ạ?”

Kane không hiểu tại sao Aristella lại phản ứng mạnh như vậy. Việc sinh nhật anh là hôm nay có gì đáng để cô kinh ngạc thế kia. Hay hôm nay là ngày gì xấu? Nên cô mới lo lắng vì anh sinh vào ngày ấy? Anh nghĩ đủ thứ.

‘À, ra vậy.’

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Kane.

“Tôi nông cạn nên không biết. Đương nhiên chủ nhân là Thánh nữ phải nắm hết thông tin về tôi. Xin lỗi ạ.”

“Không, không phải thế đâu!”

Có lẽ ở đoàn kỵ sĩ không có thời gian để tổ chức sinh nhật. Hơn nữa Kane đã ngoài ba mươi lăm, không còn là thiếu niên hay thanh niên hai mươi đầu, nên chắc cũng không mong chờ được chúc mừng hay nhận quà như trẻ con. Vì vậy không cần phải nói hôm nay là sinh nhật.

‘Biết thế nhưng vẫn…….’

Sinh nhật là ngày người ấy chào đời, đáng được chúc mừng chứ. Suýt nữa đã bỏ qua sinh nhật Kane, Aristella cảm thấy chóng mặt. Nghĩ lại thì cô không biết sinh nhật của những người theo mình là ngày nào. Dĩ nhiên cô cũng chưa từng nói sinh nhật mình cho ai.

“Hức…….”

“Thánh nữ?”

Nước mắt Aristella rơi lộp độp. Kane giật mình định lau nước mắt cho cô, nhưng Aristella đẩy tay anh ra, cúi gằm đầu.

Cô buồn đến mức nước mắt không ngừng rơi.

Không phải oán trách vì anh không nói sinh nhật. Kane là Thánh kỵ sĩ, trước đó đã làm kỵ sĩ hoàng cung gần hai mươi năm. Chắc chắn anh không được chúc mừng sinh nhật như trẻ con nhà thường. Việc không báo cho chủ nhân là cô cũng là chuyện đương nhiên.

Vì vậy chính cô phải là người hỏi trước. Phải cố gắng tìm hiểu về Kane. Cô đã lơ là việc đó. Từng tuyên bố sẽ làm chủ nhân của mọi người, vậy mà không biết cả ngày đáng chúc mừng của người theo mình, Aristella giận chính sự vô tâm của bản thân.

“Thánh nữ, đừng khóc. Là lỗi của tôi.”

Kane không đoán được lý do cô khóc, chỉ nghĩ chắc vì mình không báo cáo hết mọi thứ nên cô giận, liền luống cuống.

Anh nghĩ những chuyện nhỏ như sinh nhật không cần báo cáo, nhưng việc không báo cáo hết mọi thứ có lẽ cũng là thất trách. Vậy có nên báo cáo mọi thứ về mình cho Thánh nữ không? Cả bữa sáng ăn gì, màu quần lót hôm nay cũng phải báo sao?

Không hiểu nổi tâm tư tinh tế của phụ nữ, Kane rối bời.

“Từ nay tôi sẽ báo cáo mọi thứ cho Thánh nữ. Xin ngài đừng khóc nữa…….”

“Hức, hức…… Không phải thế đâu…….”

“Vậy tại sao ngài lại khóc? Có phải tôi đã vô lễ với ngài không? Xin ngài nói ra, tôi sẽ sửa ngay.”

“Không phải. Không phải lỗi của Kane…….”

Đêm Aristella dùng cơ thể Enoch và Aaron cũ để chứng minh thần lực, Kane đã đến. Anh không giận cô, chỉ than thở về sự bất lực của bản thân vì không thể bảo vệ cô.

‘Lúc ấy Kane đã cảm thấy thế này sao.’

Kane dịu dàng, chu đáo, sẵn sàng làm mọi thứ vì cô, vậy mà cô lại chẳng cố gắng tìm hiểu về anh. Cô thấy áy náy vì không biết sinh nhật người mình yêu, và ghê tởm chính mình vì ngay cả ý định hỏi cũng không có.

“Xin lỗi, Kane. Thật sự xin lỗi.”

“Thánh nữ? Sao ngài lại xin lỗi?”

“Tôi…… không cố gắng tìm hiểu về anh. Tôi đã không làm tròn nghĩa vụ của chủ nhân.”

Ngày đầu Kane trở thành người hầu, Aristella đã hỏi anh đủ thứ. Vì muốn hiểu anh, muốn tìm điểm chung để đồng cảm.

Nhưng cuộc trò chuyện với Kane không thông. Những câu hỏi xuất phát từ sự tò mò chân thành lại khiến anh cảm thấy bị xúc phạm, và anh cứ hiểu lầm ý cô, nên cô dừng lại. Sau đó họ không còn nói chuyện riêng tư nữa. Đó là sai lầm.

‘Lẽ ra không nên bỏ cuộc lúc ấy.’

Ít nhất nếu đã tự nhận là chủ nhân của anh, đã nhận tình yêu và nói yêu anh, thì phải cố gắng tìm hiểu về anh. Sao cô lại dễ dàng rút lui chỉ vì một lần thất bại? Sao không sửa chữa hiểu lầm của Kane, không cố gắng tìm cách giao tiếp?

“Từ nay tôi sẽ làm tốt hơn.”

Aristella dùng tay áo chùi nước mắt. Vì dụi mạnh nên khóe mắt đỏ hoe. Nhìn vậy Kane đau lòng, nhưng sợ nói sai lại khiến cô khóc tiếp nên nuốt lời, lặng lẽ nắm tay cô. Bàn tay to lớn thô ráp của anh chạm vào bàn tay mảnh mai mịn màng của cô, anh còn thấy áy náy vì chỉ chạm thôi.

Hiểu được sự do dự của Kane, Aristella siết chặt tay anh.

“Kane. Chúng ta mở tiệc sinh nhật nhé.”

“Tiệc sinh nhật…… ạ?”

“Ừ. Ngày Kane chào đời mà? Phải kỷ niệm chứ.”

Tiệc sinh nhật là dành cho trẻ con hoặc quý tộc. Dân thường cũng có tổ chức kỷ niệm ngày sinh, nhưng Kane từ nhỏ đã lăn lộn ở đoàn kỵ sĩ, nên anh nghĩ tiệc sinh nhật là thứ rất đặc biệt như vũ hội hay yến tiệc của quý tộc. Vậy mà giờ lại tổ chức cho mình. Còn do Thánh nữ.

“Kane. Anh không thích tiệc sao? Tôi muốn mọi người chúc mừng anh mà.”

“Chúc mừng cái gì…… A, không ạ. Tôi sẽ theo ý Thánh nữ.”

Kane không hiểu lắm nhưng vẫn nghiêm túc đáp. Anh không biết sinh nhật có gì đáng chúc mừng, nhưng chủ nhân là Thánh nữ muốn vậy thì anh chỉ việc tuân theo.

Thấy Kane nghiêm túc gật đầu, Aristella cười toe toét dù mắt còn đỏ hoe. Nụ cười đáng yêu ấy khiến khóe miệng Kane cũng giãn ra. Khái niệm chúc mừng sinh nhật với anh rất xa lạ, nhưng nếu có thể thấy nụ cười này của người mình yêu, từ nay anh sẽ quen dần.

“Vậy thì mở tiệc thôi.”

Aristella cười rạng rỡ đứng dậy. Kane định đứng lên đỡ cô thì Aristella khoác tay anh, tựa hẳn vào.

Thánh nữ làm nũng với ai đó là chuyện hiếm thấy. Cô luôn dịu dàng từ bi, nhưng chưa từng dựa dẫm hay làm nũng, luôn tự mình giải quyết mọi việc. Đây là lần đầu Kane thấy cô như vậy. Đồng thời anh nghĩ hôm nay là sinh nhật thật may mắn.

***

Bàn ngoài trời được phủ khăn trải bàn ren trắng tinh có đặt giỏ hoa đầy những bông hoa thơm ngát cùng bộ dao nĩa bạc. Những bông hoa giả quấn quanh chân ghế và chân bàn là do các Thánh kỵ sĩ gấp. Isaac bất ngờ rơi vào tình cảnh phải gấp thêm hoa giấy mà số phận chẳng cho anh có, nhưng khi Thánh nữ hỏi liệu anh có thể làm hoa giấy không, anh chỉ biết đáp “Vâng” mà thôi.

Thực ra không phải anh thấy phiền phức hay khó chịu vì phải gấp hoa giấy, mà là vì việc Thánh nữ tổ chức một buổi tiệc như thế này cho sinh nhật Kane khiến anh bận tâm hơn cả.

‘Sinh nhật tôi thì chẳng có gì cả.’

Dĩ nhiên Aristella không biết sinh nhật anh nên chuyện đó là bình thường. Isaac thở dài thườn thượt, phía sau anh, các Thánh kỵ sĩ vừa bê món ăn vừa thì thầm với nhau.

‘Thế mà Thánh nữ lại tổ chức sinh nhật cho Kane phó đoàn trưởng, bất ngờ thật.’

‘Đúng vậy. Năm ngoái sinh nhật đoàn trưởng Lloyd cũng chẳng được tổ chức.’

‘Chỉ đoàn trưởng thôi sao? Sinh nhật của Đại tư tế Hyperiontháng trước cũng chẳng có gì.’

Đây là lần đầu tiên Thánh nữ chúc mừng sinh nhật ai đó. Không chỉ Lloyd, Hyperion, Joshua hay bất kỳ ai cũng chưa từng được Thánh nữ tổ chức sinh nhật. Không ai nghĩ đơn giản chỉ vì Aristella không biết ngày sinh của họ.

‘Hay là…… Thánh nữ đặc biệt quan tâm đến Kane phó đoàn trưởng thì sao?’

‘Nói mới nhớ, gần đây đoàn trưởng nói sẽ dạy Thánh nữ cưỡi ngựa, hai người còn đi đến suối nước nóng nữa chứ. Biết đâu đoàn trưởng đã làm gì sai lầm ở đó.’

‘Ý là đoàn trưởng bị Thánh nữ ghét sao?’

‘Vậy thì buổi tiệc sinh nhật của Kane phó đoàn trưởng…… là để làm gương cho đoàn trưởng?’

Chỉ đơn giản là muốn chúc mừng sinh nhật thôi mà.

Không hiểu được ý định thuần khiết của Thánh nữ, chủ đề bàn tán của các Thánh kỵ sĩ nhanh chóng chuyển từ Kane – người được chúc mừng sinh nhật – sang Lloyd. Họ liếc nhìn đoàn trưởng, rồi khi chạm mắt anh liền vội im bặt và tản ra.

‘Ưm.’

Lloyd tai thính nên cũng nghe được tiếng thì thầm của các Thánh kỵ sĩ, nhưng dù có nghe thì anh cũng chẳng làm được gì. Có lẽ tối đa chỉ là liếc mắt ra hiệu để họ im miệng.

‘Năm ngoái mùa thu sinh nhật tôi không được tổ chức…… Năm nay sinh nhật tôi có được mở tiệc thế này không nhỉ.’

Nếu anh nói sinh nhật cho Aristella, chắc chắn cô sẽ làm. Nhưng tự miệng mình nói ra thì mất hết phong độ. Cảm giác như đang giục cô mở tiệc sinh nhật cho mình vậy.

Anh rất muốn được Aristella chúc mừng sinh nhật, nhưng chúc mừng phải xuất phát từ trái tim. Với tính cách dịu dàng của cô, chỉ cần anh nhắc thôi chắc chắn cô sẽ vui vẻ tổ chức, nhưng Lloyd không muốn thế.

‘Không nói gì mà mong Thánh nữ tự nhận ra, tôi cũng trở nên hèn nhát rồi.’

Tâm trạng rối bời, Lloyd đang bê giỏ đầy cam tươi thì làm rơi một quả xuống đất.

“A, chết.”

Lăn lông lốc. Quả cam chín mọng lăn vào dưới gầm bàn. Lloyd đặt giỏ lên bàn, khẽ vén khăn trải bàn lên để nhặt quả cam thì—

—Kyaaong!

“A!”

Xoẹt! Móng vuốt sắc nhọn của thú cào rách mu bàn tay Lloyd.

“Đoàn trưởng? Sao vậy ạ!”

Nghe tiếng rên của Lloyd, các Thánh kỵ sĩ đang lén quan sát vội chạy tới.

“Dưới gầm bàn có gì đó.”

Lloyd xoa mu bàn tay có vệt đỏ nhỏ, vén hẳn khăn trải bàn lên. Một thứ đen nhánh, thon dài bất ngờ nhảy vọt ra.

“Uwa!”

Tiếng kêu kinh ngạc của các Thánh kỵ sĩ khiến các tư tế đang bê món ăn từ xa cũng ngạc nhiên bước tới.

“Có chuyện gì vậy?”

“Xin các vị xem cái này, Đại tư tế Hyperion.”

Lloyd nhấc lên con vật đen đang cào cấu tay anh và gầm gừ.

Là một con mèo.

“Đây chẳng phải mèo sao?”

“Chắc không phải từ ngoài vào…….”

Nếu là những con ngựa kéo xe không người lái thì còn nói được, nhưng nhờ kết giới nên thú khác không thể vào. Trước đây Aristella từng nói thấy “chim” ở đây, nhưng đó chỉ là kết tinh thần lực chỉ cô nhìn thấy, người khác không thấy được.

Nhưng con mèo hoang trong tay Lloyd thì cả tư tế lẫn Thánh kỵ sĩ đều nhìn rõ ràng. Thật sự là sinh vật sống.

“Có ai trong thần điện nuôi mèo không?”

Hyuperion hỏi, mọi người nhìn nhau. Ai nấy đều lắc đầu phủ nhận. Nhìn các tư tế nghiêng đầu khó hiểu và Thánh kỵ sĩ nhún vai, Hyuperion và Lloyd nhìn nhau.

“Chẳng lẽ thật sự từ ngoài vào?”

“Phải kiểm tra xem có điểm yếu trong kết giới không. Trước hết con mèo này…….”

“A, cẩn thận ạ. Con này hung dữ lắm. Vừa thấy đã cào tay tôi và lao vào đấy ạ.”

Quả nhiên áo sơ mi Lloyd bị móng vuốt cào rách tùm lum. Mu bàn tay đầy vết đỏ. Hyperion chép miệng khó xử rồi đứng dậy.

“Trước hết cho ăn rồi nhốt vào lồng gì đó đi. Trước khi Thánh nữ đến…….”

“Mọi người tụ tập ở đó làm gì vậy?”

Từ xa vang lên giọng Aristella. Cô đang đi cùng Kane – nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay. Vốn đã nhỏ bé mảnh mai, đứng cạnh Kane to lớn càng khiến cô trông bé nhỏ hơn.

“Có chút xáo động, Thánh nữ. Xin ngài chờ thêm chút nữa cho chuẩn bị tiệc ạ?”

“Xáo động?”

“Kết giới có vẻ yếu đi. Có thú hoang từ ngoài vào rồi ạ.”

“Hả? Thú hoang?”

Kết giới của thần điện khép kín lẽ ra phải ngăn mọi sinh vật không được phép vào. Sao thú hoang lại vào được chứ.

“Hyperion. Con thú đó ở đâu? Có ai bị cắn hay bị thương không ạ?”

“Có vẻ như ngài Lloyd bị cào ở mu bàn tay và cánh tay.”

Nghe Hyperion nói, Lloyd nghiêm mặt phủ nhận.

“Tôi không sao đâu, Thánh nữ. Tôi sẽ nhốt con mèo này vào lồng rồi quay lại ngay ạ.”

“Ôi trời!”

Nhìn con mèo đen trong lòng Lloyd, Aristella và Kane đều tròn mắt kinh ngạc. Hai người nhìn nhau, mắt mở to, rồi lại nhìn về phía con mèo.

“Chẳng lẽ vì tôi kể chuyện nên nó mới đến sao?”

“Có lẽ…….”

Thần điện này là nơi mọi thứ diễn ra theo ý muốn của nữ thần Aristella. Một thế giới riêng biệt, độc lập với thế giới bên ngoài. Quyền năng tạo ra sinh mệnh bị ràng buộc bởi quy luật vĩ đại, nên cô – một nữ thần còn trẻ – chưa có quyền năng ấy, nhưng việc để một con mèo từ bên ngoài vào trong kết giới thì hoàn toàn có thể.

“Lloyd. Tôi có thể xem con mèo này một chút không?”

“A, Thánh nữ. Không được đâu ạ. Con này hung dữ lắm…… A!”

Con mèo đen đang cào cấu tay Lloyd, gầm gừ, đột nhiên dùng chân đạp mạnh vào cánh tay anh rồi lao về phía Aristella.

“Thánh nữ!”

Tiếng mọi người đồng thanh cao vút.

Nhưng Aristella bình thản ôm lấy con mèo đen, dùng đầu ngón tay vuốt ve bộ lông mềm mại óng ánh.

“May quá, đây là con mèo rất ngoan với người đấy.”

Con mèo từng cào Lloyd, lao vào anh, từng dựng lông gầm gừ mỗi khi Hyperion hay người khác đến gần, giờ đâu mất rồi. Trong lòng Aristella, con mèo đen nằm yên bình như đang cuộn tròn trong giỏ len ấm áp, đuôi phe phẩy nhẹ nhàng.

“Lông mềm thật. Tôi tưởng mèo hoang thì lông thô ráp chứ.”

“T-Thánh nữ. Để con này không cào hay lao vào ngài…….”

“Hả? Nó ngoan mà.”

Cô gãi dưới cằm, con mèo ngáp dài lười biếng, rồi đặt chân trước lên ngực Aristella, kêu “niyaoong” một tiếng mỏng manh.

“Kane cũng muốn vuốt không?”

“A, không ạ.”

Con mèo đen nằm yên bình trong lòng Aristella trông quá đỗi hiền lành, Kane sợ bàn tay to lớn thô ráp của mình chạm vào sẽ khiến nó khó chịu. Anh chỉ đứng bên cạnh, dùng mắt quan sát con mèo.

Bộ lông đen óng ánh. Thân hình thon dài. Đuôi dài. Những móng vuốt sắc nhọn được thu lại để không làm trầy xước cơ thể Aristella.

“Con mèo…… có vẻ rất thích Thánh nữ.”

Kane nói, khóe miệng giãn ra. Aristella hơi đỏ mặt.

“Từ nhỏ động vật đã hay theo mình, có lẽ vì thế chăng.”

Cô nhớ đến lời ông chú nông trại từng đùa: “Thú cũng biết nhìn người đẹp mà.” Aristella không nghĩ mình kém cỏi về ngoại hình, nhưng cũng chẳng tự nhận là mỹ nhân tuyệt thế. Cô chỉ nghĩ chắc vì mình có ấn tượng hiền lành, dễ tạo thiện cảm, nên động vật và cả người lạ lần đầu gặp cũng dễ dàng thân thiện với mình.

“Dù sao thì con mèo này phải làm sao đây? Có thức ăn gì cho mèo không…….”

“Tôi sẽ đi xem trong bếp ạ.”

“À, không cần! Kane hôm nay là nhân vật chính của buổi tiệc mà.”

Aristella ôm chặt con mèo, bước đến ghế rồi cẩn thận ngồi xuống.

“Ngồi đi, Kane.”

“A, ừm…… Vâng.”

Con mèo ngoan ngoãn ngồi trên đùi Aristella, duỗi thẳng chân trước rồi vươn vai. Nhìn con mèo hung dữ từng gầm gừ trước mặt mọi người giờ nằm yên bình trong lòng Thánh nữ, các tư tế và Thánh kỵ sĩ đều ngẩn ngơ.

“Mọi người không ngồi sao?”

“A, vâng. Chúng tôi ngồi đây ạ.”

Khi tư tế và Thánh kỵ sĩ ngồi vào chỗ, những quả cầu ánh sáng nhỏ xíu – tiên nữ nhà bếp – lăng xăng mang món ăn còn lại ra.

Aristella chuẩn bị một cái đĩa trống cho con mèo, lột da gà nấu chín, lọc xương rồi xé nhỏ đặt lên đĩa. Con mèo kêu “yaong” nhỏ nhẹ rồi nuốt chửng miếng thịt.

“Haha. Ăn ngon lành ghê.”

“Thánh nữ cũng ăn đi ạ.”

“Ừ. Nhưng trước khi ăn thì hát chúc mừng sinh nhật trước đã.”

Aristella vẫy tay, mấy tiên nữ lăng xăng mang ra một chiếc bánh kem lớn.

“Bánh kem……?”

“Là bánh sinh nhật đấy. Kane, anh nói chưa từng có tiệc sinh nhật đúng không?”

“Vâng…… đúng vậy ạ.”

“Ở quê tôi, sinh nhật thì nướng bánh, cắm số nến bằng tuổi người đó rồi thắp lửa.”

Nghe “bằng tuổi”, vai Kane khẽ giật. Trong thần điện này đa phần là tư tế và Thánh kỵ sĩ trẻ, Kane thuộc hàng lớn tuổi. Dù với kỵ sĩ thì đây là độ tuổi sung sức nhất, nhưng thần điện là nơi ngoại lệ, không theo lẽ thường trần thế. Kane hơi khó chịu khi phải đối diện với tuổi tác trước mặt Aristella.

“Phải cắm đúng bằng tuổi sao ạ?”

Để cắm 35 cây nến, chiếc bánh được làm lớn hơn bình thường. Nhưng nhìn ánh mắt Kane, dường như anh không thích điều đó.

‘Kane cũng để ý tuổi tác sao?’

Cô từng nghe nói đàn ông trung niên thường bắt đầu để ý tuổi, nhưng theo Aristella, tuổi của Kane đang ở độ tuổi sung sức nhất để hoạt động bên ngoài. Cô không hề nghĩ rằng điều Kane để ý không phải tuổi tác bản thân, mà là khoảng cách tuổi với cô.

‘Kane nhìn thô kệch vậy mà tính cách lại nhạy cảm thật.’

Aristella nghĩ vậy, rồi cười rạng rỡ, giơ cây nến lên.

“Vậy thì làm thế này nhé. Cây nến dài này là 10 tuổi. Cắt đôi thì là 1 tuổi.”

Ba cây nến dài và năm cây nến ngắn được cắm lên bánh. Khi thắp lửa, tám ngọn lửa nhỏ rung rinh trên mặt bánh.

Lại một lần nữa bị đối xử như đứa trẻ tám tuổi, Kane hơi khó xử, nhưng anh cảm thấy biết ơn vì Aristella đã quan tâm đến mình như vậy.

“Nhưng sau khi thắp nến rồi thì làm gì tiếp theo ạ?”

“Ừm. Ai đó giải thích cho Kane giúp được không?”

Cô có thể tự giải thích, nhưng buổi tiệc này là nơi mọi người cùng vui vẻ. Cô muốn cho người khác cơ hội lên tiếng.

“Thánh nữ.”

“Vâng, Isaac.”

“Ở đoàn kỵ sĩ, vốn dĩ không tổ chức tiệc sinh nhật. Tôi từng trải qua ở trại huấn luyện…….”

Isaac liếc nhìn Ernst và Mihail đang ngồi bên cạnh, nuốt nước bọt rồi tiếp tục.

“Cắm nến lên bánh, thắp lửa, rồi hát bài chúc mừng sinh nhật. Sau đó, người có sinh nhật sẽ thầm ước nguyện trong lòng rồi thổi tắt nến.”

“Đúng rồi. Tôi còn nghĩ vì vùng miền khác nhau nên cách tổ chức cũng khác, hóa ra tương tự nhau nhỉ.”

Aristella cười rạng rỡ đáp lời, khiến biểu cảm Isaac trở nên kỳ quặc. Ernst và Mihail ngồi cạnh cũng liếc nhìn rồi vội quay mặt đi uống nước.

Vì với những Thánh kỵ sĩ trẻ cùng xuất thân từ trại huấn luyện với Isaac, tiệc sinh nhật không dừng lại ở đó.

Aristella chỉ đơn thuần muốn tổ chức tiệc chúc mừng sinh nhật cho Kane, nhưng văn hóa khác nhau tùy vùng miền. Ở trại huấn luyện toàn nam giới, lý do họ chuẩn bị bánh và hát chúc mừng sinh nhật cho bạn bè rất đơn giản.

Sau khi hát xong và người có sinh nhật thổi tắt nến, nghi thức quan trọng nhất bắt đầu.

Đẩy đầu từ phía sau, ấn mặt vào bánh.

Isaac và đồng đội gọi đó là “bánh sinh nhật”

‘Nhưng ấn mặt phó đoàn trưởng Kane vào bánh…….’

‘Chỉ cần lén lút tiếp cận thôi cũng bị phát hiện ngay.’

‘Trước mặt Thánh nữ mà làm nhục phó đoàn trưởng, sau này có khi bị huấn luyện khắc nghiệt.’

Không có Thánh kỵ sĩ nào đủ can đảm ấn mặt Kane vào bánh. Aristella không hiểu tại sao Isaac, Ernst và Mihail lại lo lắng nhìn Kane, nên nghiêng đầu khó hiểu.

“Dù sao thì hát bài chúc mừng thôi.”

Aristella vỗ tay trước, bắt đầu hát. Đế quốc Thần thánh có nhiều chủng tộc và dân tộc, vùng miền khác nhau thì giọng địa phương khác biệt, dù dùng cùng ngôn ngữ nhưng cách phát âm cũng khác. Khi mỗi bàn bắt đầu hát bài chúc mừng theo vùng của mình, giai điệu giống nhau nhưng phát âm lạ lùng tạo nên một bài hát kỳ quặc.

‘Không phải thế này mà.’

Aristella hơi khó xử, liếc nhìn Kane. Kane dường như không nhận ra bài hát kỳ quặc, chỉ đang xúc động vì Aristella tổ chức tiệc cho mình.

‘Thôi. Tốt là tốt rồi.’

Bài hát kết thúc. Khi tiếng hát ngừng, biểu cảm các Thánh kỵ sĩ trẻ cứng đờ.

“Kane. Giờ thì thầm ước nguyện trong lòng rồi thổi tắt nến nhé.”

“Ước nguyện ạ.”

Kane nhìn những ngọn nến rung rinh, suy nghĩ xem nên ước gì.

Kane vốn không có điều gì mong muốn. Khi còn là kỵ sĩ hoàng cung, anh chỉ trung thành với mệnh lệnh, hoàn thành nhiệm vụ và sống sót để mang vinh quang về cho chủ nhân. Sau khi trở thành Thánh kỵ sĩ và đến thần điện của nữ thần Wigmentar – nay là thần điện của nữ thần Aristella – anh chỉ tập trung vào việc bảo vệ Thánh nữ. Anh muốn trở thành chỗ dựa cho cô, muốn giúp đỡ cô. Nhưng đó là điều phải tự mình thực hiện, không phải thứ để ước nguyện.

‘Mong Thánh nữ luôn hạnh phúc.’

Ước nguyện cho hạnh phúc của người phụ nữ mình yêu, Kane thổi tắt hết nến. Huỵch. Ngọn lửa tắt, khói trắng bay lên.

“Haha. Kane. Chúc mừng sinh…… Kyaa!”

Bộp!

Mặt Kane bị ấn vào bánh. Aristella giật mình, các Thánh kỵ sĩ kinh hoàng, tư tế trợn tròn mắt. Ánh mắt mọi người từ Kane – mặt dính đầy bánh – chuyển sang đoàn trưởng kỵ sĩ to lớn đứng phía sau, người vừa đẩy đầu anh.

“Chúc mừng sinh nhật, Kane. Đây là nghi thức rất quan trọng của đoàn kỵ sĩ đấy.”

Mang chút ghen tị và tư tâm vì Kane được Thánh nữ chúc mừng sinh nhật đầu tiên, Lloyd đã tái hiện “sinh nhật bánh” mà anh từng thấy thoáng qua thời huấn luyện.

Không ai dám làm “sinh nhật bánh” với Lloyd – một quý tộc – nhưng Lloyd nhớ rõ những huấn luyện sinh bình dân từng cười đùa, bôi kem bánh lên mặt nhau.

“Lloyd! Anh làm gì vậy?”

“Thánh nữ. Đây là nghi thức truyền thống ở trại huấn luyện của đoàn kỵ sĩ…….”

“Tôi không biết! Thật đấy! Anh làm gì Kane vậy!”

Aristella hét lên, Lloyd giật mình lùi lại. Aristella mặt mếu máo dùng khăn lau kem trên mặt Kane.

“Sao thế này…… Xin lỗi, Kane. Kem dính đầy rồi. Cậu có giật mình không?”

“Không sao ạ. Kem ngon thật.”

Vẫn chưa hiểu tiệc sinh nhật diễn ra thế nào, Kane nghĩ việc bị đẩy mặt vào bánh cũng là một phần của buổi tiệc, nên không truy cứu. Chỉ tiếc vì những cây nến Aristella tự tay cắm bị xô lệch.

Anh thè lưỡi liếm kem quanh miệng rồi dùng khăn lau mặt. Nghĩ kem sẽ dính nhớp nháp, nhưng nhờ Aristella thi triển phép thanh tẩy nên sạch sẽ. Kane nhìn Aristella với khuôn mặt tươi tỉnh trở lại.

“Kane, xin lỗi. Cậu ổn chứ? Không giận chứ?”

“……Có cần phải giận không ạ?”

Buổi tiệc mở để chúc mừng sinh nhật mà. Có nghi thức nào khiến người có sinh nhật phải giận không?

Kane vốn không phải người dễ dao động cảm xúc. Anh sẽ phẫn nộ trước hành vi trái kỵ sĩ đạo hoặc vô đạo đức, nhưng chưa từng giận người đùa giỡn hay trêu chọc. Anh chỉ khó xử vì không hiểu trò đùa của đối phương.

Thấy Kane nhìn mình với vẻ mặt hoàn toàn bình thản, Aristella không biết nói gì, chỉ xoắn ngón tay rồi hét về phía Lloyd.

“Lloyd! Phạt anh đấy, sinh nhật anh sau này đừng hòng có tiệc!”

“T-Thánh nữ……!”

Như sét đánh ngang tai, mặt Lloyd trắng bệch.

A, thế này thì.

Các Thánh kỵ sĩ trẻ đồng thanh thở dài. Họ đã đoán trước nên chẳng ai dám ra tay. Dù nghĩ chỉ có đoàn trưởng Lloyd mới đủ can đảm ấn mặt phó đoàn trưởng vào bánh, nhưng kết quả đúng như dự đoán khiến Isaac và các kỵ sĩ khác nhìn đoàn trưởng tóc bạc với vẻ mặt như trời sập mà thương xót.

Quả nhiên ghen tị chỉ cản đường người ta.

‘Sống tốt thôi.’

Nhìn phó đoàn trưởng bị ấn mặt vào bánh rồi Thánh nữ nổi giận với đoàn trưởng, các kỵ sĩ quyết định từ nay tuyệt đối không đùa giỡn trước mặt Thánh nữ nữa.

***

Dù có chút xáo động nhỏ và lớn, nhưng tiệc sinh nhật của Kane vẫn kết thúc an toàn. Lloyd – người đã trêu chọc Kane quá đà – bị phạt phải tắm rửa và cho con mèo ăn. Con mèo vốn ngoan ngoãn trong lòng Aristella, vừa vào lòng Lloyd đã gầm gừ dữ tợn, cào cấu lung tung khiến anh khổ sở không ít, nhưng may mắn cuối cùng cũng cho nó ăn và làm tổ để ngủ.

Theo lời Joshua, con mèo đen kia bị sức mạnh của Aristella thu hút nên mới vào được thần điện, và chỉ nghe lời cô mà thôi.

“Có lẽ tôi nên tự mình mang nó về thì hơn.”

“Dù trước mặt Thánh nữ nó ngoan ngoãn, nhưng vẫn là động vật hoang dã. Nếu lúc ngài ngủ mà nó làm phòng thành bãi chiến trường hay xé nát ga giường thì cũng phiền phức lắm ạ.”

“Lloyd sẽ khổ sở đây.”

Cô giận vì Lloyd đùa quá trớn với Kane nên mới phạt anh chăm sóc con mèo, nhưng con mèo hẳn cũng thích người phụ nữ quen thuộc hơn là người đàn ông xa lạ. Giờ nghĩ lại, cô thấy áy náy với cả con mèo lẫn Lloyd.

“Nhưng…… cuối cùng không mang về là đúng rồi.”

“Hả?”

“Hihi.”

Lần đầu gặp, cô sợ Kane đến mức nghẹt thở, nhưng giờ Kane đã quen với việc hầu hạ, cô chẳng còn thấy sợ nữa. Kane cũng không còn lúng túng không biết phải đối xử với cô thế nào.

Hai người dần quen thuộc với nhau. Sự thoải mái từ sự quen thuộc ấy thật dễ chịu.

“Vậy ngài nghỉ ngơi đi ạ, Thánh nữ. Tôi sẽ tắt đèn khi ra ngoài.”

“Kane.”

“Thánh nữ. Ngài còn muốn gì nữa ạ?”

“Không phải tôi muốn, mà là tôi muốn cho Kane thứ cậu muốn.”

“Thứ tôi muốn ạ?”

Tiệc sinh nhật có hát chúc mừng, ước nguyện, thổi tắt nến. Hôm nay tổ chức gấp quá nên cô chưa kịp chuẩn bị quà.

“Tôi muốn tặng quà cho Kane.”

Bàn tay to lớn thô ráp nhưng ấm áp. Kane luôn cẩn thận không chạm mạnh vào da cô vì sợ làm cô đau, nhưng Aristella thích được anh chạm vào. Cảm giác bàn tay hơi thô ráp cọ xát làn da mỏng manh, thậm chí hơi rát cũng khiến cô thích thú.

“Lại gần hơn đi.”

Cô dang tay mảnh mai, Kane chậm rãi cúi xuống. Môi anh vẫn còn thoang thoảng mùi kem ngọt ngào, Aristella thè lưỡi liếm nhẹ rồi tháo dây buộc tóc anh. Mái tóc vàng dày buông xõa. Vì không cắt tóc, tóc Kane giờ dài qua vai một chút.

Kane giờ dài qua vai một chút.

“Hôm nay ngủ cùng nhé?”

Dù chậm chạp với chuyện riêng tư của người thường, nhưng anh không đến mức không nhận ra lời mời gọi trực tiếp thế này. Thấy ánh dục vọng lóe lên trong đôi mắt xanh của Kane, Aristella cười rạng rỡ, lại chồng môi lên anh.

“Nếu anh muốn thì được chứ.”

Câu trả lời hèn nhát, đẩy trách nhiệm cho đối phương. Nhưng hôm nay cô muốn trả lời thế. Muốn chiều theo ý Kane. Đây là ngày đáng chúc mừng của người đàn ông cô yêu. Là Thánh nữ không có tài sản riêng, cô không có vàng bạc châu báu để tặng Kane, mà Kane cũng chẳng phải người tham của cải.

Anh yêu cô.

Anh khao khát cơ thể cô, muốn thì thầm lời yêu thương và cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

Ngày xưa có lẽ cô sẽ do dự, sợ mình hiểu lầm, nhưng giờ Aristella đã hiểu rõ trái tim Kane. Giữa hai người không có chỗ cho lời dối trá.

“Kane.”

“Vâng, Thánh nữ.”

“Tối nay…… anh có thể làm gì với tôi cũng được.”

“Không được ạ, Thánh nữ. Tôi không thể làm thế.”

“Sao lại không? Tôi không yếu đuối đến thế đâu. Dù cậu muốn làm gì tôi cũng không bị thương hay hỏng hóc gì cả.”

May mắn khi thoát khỏi xiềng xích con người là dù chơi quá mức cũng không để lại vết thương trên cơ thể. Dĩ nhiên cơ thể cô chịu ảnh hưởng từ cảm xúc, nếu bị đẩy đến giới hạn sẽ ngất hoặc kiệt sức, nhưng chỉ cần ngủ một giấc là hồi phục ngay.

“Vậy nên không sao đâu. Anh muốn làm gì với tôi cũng được…….”

“Tôi không muốn làm điều Thánh nữ không thích.”

“Tôi ghét Kane sao nổi chứ.”

Dù trước mặt mọi người hôn nhau hay ôm ấp khi đang bận việc thì sẽ phiền phức, nhưng giờ là ban đêm, trong phòng ngủ chỉ có hai người. Dù Kane đòi hỏi gì, cô cũng có thể đáp ứng.

“Bây giờ thì ổn mà. Dù anh làm gì cũng được.”

“Thật sự ạ?”

“Tất nhiên rồi.”

Aristella cười rạng rỡ, dang tay về phía Kane. Anh cúi đầu hôn lòng bàn tay cô, rồi ngậm lấy ngón tay mảnh mai vào miệng.

Miệng Kane nóng bỏng. Lưỡi ẩm ướt quấn quanh ngón tay cô như nếm thử, chậm rãi liếm dọc. Aristella rên rỉ lười biếng.

Bàn tay to lớn cởi áo choàng của cô, rồi tự cởi quần áo mình. Sau khi biết cảm giác thú vị khi cởi đồ cho đàn ông, Aristella thường tự tay cởi đồ cho Kane, nhưng hôm nay cô quyết định để anh làm theo ý mình. Cô nằm yên, nhìn Kane.

“Thánh nữ. Tôi có nhiều sẹo, trông sẽ xấu lắm ạ.”

“Đây là cơ thể của người đàn ông tôi yêu mà. Sao lại xấu được chứ.”

Cô nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay lần theo vết sẹo, tận hưởng cơ thể săn chắc đầy cơ bắp. Aristella khẽ mím môi, ra hiệu. Cơ thể anh đè lên cô, môi tiến lại gần.

“Ưm…….”

Aristella biết lý do Kane càng trở nên dịu dàng hơn trên giường. Vốn dĩ anh đã cẩn thận lời nói và hành động trước mặt cô, nhưng khi cởi đồ và quấn quýt nhau trần truồng, anh càng cẩn thận như cầm món đồ dễ vỡ.

“A, a ưm!”

Cô khẽ rên khi anh chạm vào.

Bàn tay Kane chậm rãi vuốt ve ngực cô, lòng bàn tay xoa nhẹ bụng dưới. Aristella thở dài lười biếng, vươn tay về phía Kane, định ôm lấy anh.

Nhưng Kane né tay cô. Vai anh – lẽ ra phải bị nắm lấy – lại trượt khỏi tầm với, khiến bàn tay Aristella lảo đảo trong không trung.

“Kane?”

“Ngài đã nói tôi có thể làm gì cũng được, đúng không ạ?”

“Hả? Ừ…….”

Kane dịu dàng thế này thì chắc chắn sẽ không đòi hỏi gì quá đáng. Vì vậy cô mới nói có thể làm gì cũng được. Nhưng nhìn ánh mắt anh mỉm cười hướng về mình, Aristella bỗng cảm thấy mình đã phạm sai lầm.

Kane nắm cổ tay cô, ôm lấy vai rồi nhẹ nhàng nâng người cô lên, rồi lật ngược cơ thể cô lại.

“Hức!”

Lưng cô chạm vào ngực Kane. Anh chống tay hai bên để không đè nặng lên cô, nhưng vẫn có chút trọng lượng truyền qua. Kane thích từ phía sau sao? Cô muốn nhìn mặt anh, nhưng lưỡi ẩm ướt len vào vành tai khiến cô rên rỉ, co người lại.

“A hư……!”

“Không sao đâu, Thánh nữ. Đừng sợ ạ.”

Kane thì thầm, lưỡi liếm quanh vành tai. Cô không sợ. Nhưng tư thế không nhìn thấy mặt anh, lưng trần hoàn toàn phơi bày khiến cảm giác lạ lẫm.

Môi anh chậm rãi trượt dọc sống lưng xuống dưới. Mỗi khi tóc vàng của anh buông xuống cọ vào sườn, Aristella lại vặn vẹo, run rẩy nhẹ. Bàn tay thô ráp nắm eo cô, nhưng những cử chỉ lại dịu dàng lịch sự, khiến căng thẳng vì phơi bày điểm yếu sinh học dần tan biến.

Khi anh nắm lấy mông cô và tách ra, Aristella hít một hơi nghẹn ngào. Cô đã nhận ra anh sắp làm gì tiếp theo.

“Kane, tôi…… A, ưm!”

Lưỡi ẩm ướt chạm vào lối vào. Ban đầu chỉ chạm rồi rời, dần dần liếm lên xuống, rồi xoay tròn. Kane chậm rãi xoa bóp mông cô, lưỡi chạm vào nơi cô chưa từng nhìn thấy bằng mắt mình.

Lưỡi đàn ông chạm vào nơi xấu hổ nhất. Anh chọc nhẹ lối vào, rồi thở ra “Ha―” như thổi hơi vào, khiến sống lưng cô lạnh buốt.

“Hư aaa, Kane!”

“Tôi sẽ cẩn thận không làm ngài bị thương. Nếu đau thì nói ngay ạ.”

Không phải đau, mà là cảm giác kỳ lạ. Khi anh liếm phía sau thế này, cô thấy nhột nhạt, bồn chồn không yên, tiếng rên tự nhiên tuôn ra. Đây là khoái cảm sao, hay chỉ là một dạng xấu hổ khác?

Cô co gối, rồi ép đùi lại, vặn vẹo chân, thật sự không biết phải làm sao, Aristella nức nở. Dù xấu hổ, cô vẫn không đẩy Kane ra khỏi nơi ấy. Cô dần chấp nhận khoái cảm, để lối vào ấy quen dần với anh.

Ngón tay anh chui vào, chỉ một đốt thôi.

“A!”

Cảm giác nhói lên, đồng thời lối vào co chặt. Lối vào chật hẹp ôm lấy ngón tay dài cứng, bên trong khô ráo. Kane không di chuyển mạnh, lại dùng lưỡi liếm lối vào. Anh liếm từng nếp nhăn, ép chúng giãn ra, khiến chất lỏng trong suốt từ âm hộ – nơi anh chưa chạm tới – trào ra nhiều hơn.

“A ưm, thích…… thích quá…….”

“Ngài thấy thoải mái ạ?”

“Hư aang, thích quá…….”

Aristella cố phủ nhận khoái cảm từ nơi ấy. Có lẽ nên nói là cô sợ hãi. Nơi chỉ dùng để bài tiết, giờ bị lưỡi chạm, ngón tay chui vào, vậy mà không những không khó chịu mà còn rạo rực, chóng mặt – cô khó chấp nhận điều đó.

Nhưng vì đã hứa với Kane có thể làm gì cũng được, cô kìm nén ý muốn kháng cự, chấp nhận khoái cảm. Cơ thể như có thứ gì sụp đổ, cảm giác mát lạnh lan dọc sống lưng, rồi xen lẫn cảm giác nóng rực như bị cào xé. Đầu óc tràn ngập cảm giác mát lạnh, rồi lại nóng bỏng.

Dù khoái cảm, nhưng vì là lần đầu làm từ phía sau, vùng quanh lối vào nhói rát, bên trong đau nhói. Đến mức nước mắt trào ra.

‘Kane bảo nếu đau thì nói mà.’

Aristella cắn chặt môi, dụi mặt vào ga giường. Không phải cô cố chịu đựng vì Kane. Ngón tay chậm rãi mở rộng lối vào chật hẹp khiến nơi ấy đau, nhưng lạ thay, cơn đau ấy lại dễ chịu. Bản năng sinh vật là tránh đau đớn, vậy mà càng đau càng khiến cảm giác nhạy cảm hơn – thật vô lý. Aristella ghét đau, nhưng kỳ lạ thay, khi làm tình thì đau lại không tệ.

‘Mình bị làm sao thế này?’

Có lẽ khi từ con người thành nữ thần, cơ thể đã thay đổi gì đó. Aristella không biết. Nức nở, lắc lư mông, khi căng thẳng của cô giãn ra, ngón tay Kane chui sâu hơn.

“A, aaang!”

“Ư…… Quả nhiên nơi này…… chật quá…….”

Dù vậy anh vẫn không rút tay ra, lấy chất lỏng từ âm hộ bôi lên lối vào, chậm rãi di chuyển ngón tay. Aristella chìm đắm trong cảm giác kỳ lạ pha trộn đau đớn và khoái cảm như bị nghiện.

Cô không còn thời gian lo lắng Kane nhìn mình – miệng há ra thở hổn hển – sẽ thế nào. Cơ thể quá lạ lùng. Ngón tay đàn ông ra vào nơi xấu hổ nhất, vậy mà lại thích đến thế.

Càng quen với cảm giác co chặt rồi giãn ra, tiếng nước ướt át càng to hơn. Lớp thịt nhạy cảm nóng rực.

“Ưm, a, Kane. Kane…….”

Aristella nhíu mày, cảm nhận ngón tay Kane lần lượt ép từng nếp nhăn trong lối vào giãn ra. Cảm giác kỳ quặc mà rạo rực ấy bao trùm cơ thể cô, như phá vỡ lý trí còn sót lại.

“Thích, thích quá……! Thêm nữa…….”

“Muốn tôi làm thêm ạ?”

“Ưm, thích. Lạ thật…….”

“Không lạ đâu ạ.”

Giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau. Ngón tay đang quét bên trong chậm rãi xoay một vòng, rồi lại chậm rãi rút ra. Khi ngón tay rút khỏi, lỗ co lại, không khí lạnh buốt chạm vào khiến cô giật mình, nhưng ngay lập tức thứ gì đó tròn trịa, cứng rắn chạm vào lối vào hậu môn, khiến da gà nổi lên, thần kinh căng cứng.

“K-Kane……?”

“Xin ngài cứ giữ nguyên như vậy một lúc. Đừng cử động ạ.”

Cảm giác ngón tay lại chui vào lối vào hậu môn, rồi bắt đầu tách rộng.

“A, a ưm!”

Ngón tay một cái đã chật chội, vậy mà dương vật đàn ông cọ xát lối vào, rồi như muốn chui vào, chọc nhẹ liên tục.

“Kyaa! Kane?”

“Nếu ngài cử động thì có thể bị thương đấy ạ. Bình tĩnh lại đi.”

Làm sao bình tĩnh được chứ. Chẳng lẽ anh định đút vào đó thật sao? Aristella chỉ vừa quen với việc ngón tay chui vào, vậy mà làm tình bằng hậu môn là kích thích quá lớn. Cô không biết liệu thứ của Kane có chui vào được không.

Dù âm hộ tự động co giật, chất lỏng trào ra, nhưng dương vật Kane lại hung hăng cương cứng, chọc vào lỗ hồng nhỏ chật hẹp của cô.

“K-Kane! A ư, khoan……, A! Aaang!”

Lối vào đột ngột bị tách rộng, tầm nhìn chớp nháy. Aristella ngừng thở một giây, rồi hộc ra hơi thở gấp gáp. Cảm giác dương vật to lớn, nặng nề ép buộc chui vào lỗ chật hẹp. Sau lần đầu tiên trong mơ, cô không ngờ lại trải qua cảm giác này lần nữa.

“Ha ưm, a ư ưm!”

Nóng ran đột ngột, rồi lại mát lạnh. Như thể bị dội nước nóng và nước lạnh luân phiên. Cảm giác âm ỉ mà rạo rực len lỏi, bò dọc da thịt.

“Haa. Rất…… chật. Nóng…….”

Tiếng nước vỗ “chẹp” khi đẩy vào, rồi “chụt” dính nhớp khi rút ra. Thứ gì đó chui vào nơi cô chưa từng nghĩ có thể chui vào – cảm giác dương vật đàn ông ở trong hậu môn vẫn đáng sợ và xa lạ, nhưng đồng thời cũng mát lạnh dễ chịu.

Tâm trí mơ hồ, tầm nhìn dịu dàng gợn sóng. Eo Aristella rung động, mỗi lần dương vật kết nối tạo tiếng nước, chất lỏng trong suốt bắn tung tóe. Dù nơi ấy không có gì chui vào, nhưng lạ thay cô cảm thấy toàn thân đầy ắp.

“A, aaa! Aaang!”

Ban đầu là xấu hổ, tiếp theo là khoái cảm, rồi lại là cảm giác kỳ lạ vừa nóng vừa lạnh mâu thuẫn. Cảm giác bị xuyên thủng mông, bị quét đảo bên trong như đào xới, dù tay chân đang chống lên giường nhưng lại như đang nhảy múa giữa không trung.

Aristella vùng vẫy điên cuồng rồi nắm chặt ga giường. Ga trắng bị vò nát trong tay cô.

Đúng vậy. Giống như bị vò nát. Bản thân như tờ giấy hay mảnh vải bị vò mạnh rồi lại được trải phẳng, cảm giác kỳ lạ ấy.

Theo lý trí của Aristella, đây là hành vi dơ bẩn không bình thường, vậy mà khoái cảm quá lớn đến mức phát điên. Tại sao bị xuyên thủng nơi ấy lại cảm thấy khoái lạc? Chẳng lẽ mình đã hỏng thật rồi? Aristella run vai, nức nở.

Toàn thân co giật, lỗ chân lông giãn ra rồi co lại, cảm giác mát lạnh như giải phóng thứ gì đó. Khi cơ thể lười biếng giãn ra, thứ gì đó ẩm ướt len lỏi bên trong khiến cô run rẩy, đạt đến cực khoái, đúng lúc ấy Kane phóng tinh dịch trắng đục vào trong cô.

Cài đặt

180%
14px
Chương 91: Ngoại truyện 8: Câu chuyện 10 năm sau
Chương 90: Ngoại truyện 7: Khi đứa trẻ chào đời
Chương 89: Ngoại truyện 6: Việc đeo vòng cổ 🔞
Chương 88: Ngoại truyện 5: Lời đáp lễ món quà
Chương 87: Ngoại truyện 4: Tên gọi mang đến hạnh phúc 🔞🔞🔞🔞
Chương 86: Ngoại truyện 3: Miliaaria và Aristella
Chương 85: Ngoại truyện 2: Bữa tiệc sinh nhật bất ngờ 🔞🔞🔞🔞
Chương 84: Ngoại truyện 1: Nhảy múa trên lưng ngựa 🔞
Chương 83: Thiên đường vĩnh cửu 🔞
Chương 82: Ngay cả thần cũng ly hôn
Chương 81: Cuộc giằng co giữa thần và người
Chương 80: Thần sinh mệnh, Hesius 🔞
Chương 79: Người lạ bí ẩn
Chương 78: Người hầu, Enoch 🔞
Chương 77: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 76: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu
Chương 75: Đêm của kỳ thi cuối cùng 🔞🔞
Chương 74: Trái tim không thể che giấu
Chương 73: Gương soi chiếu sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 72: Kẻ bị trục xuất và kẻ chạy trốn
Chương 71: Đêm khoái lạc 🔞🔞🔞🔞
Chương 70: Sự lệch lạc nhỏ 🔞
Chương 69: Lời cầu hôn của Công tước Sprout
Chương 68: Thử thách thứ hai. Và… 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 67: Giáo hoàng, Valerianus 🔞🔞🔞
Chương 66: Vị khách bất ngờ
Chương 65: Cuộc tái hợp ngắn ngủi 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 64: Ngày hoa rơi
Chương 63: Chứng minh trái tim
Chương 62: Đêm thử thách đầu tiên 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 61: Dù không thể chạm vào 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 60: Sự trong sạch nghĩa là gì
Chương 59: Thánh nữ chịu thử thách
Chương 58: Trước cơn bão 🔞🔞
Chương 57: Quả của hoa dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 56: Thời gian học của ba người 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 55: Bông hoa dục vọng, Pathostia
Chương 54: Lời giải của sự ghen tuông
Chương 53: Vì đêm vẫn còn dài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 52: Nước biết sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 51: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 50: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 49: Khi tình yêu dẫn đến sự cứu rỗi
Chương 48: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 47: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 46: Giấc mộng khác nhau của đàn ông và phụ nữ
Chương 45: Quyết tâm của Lloyd 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 44: Mê cung của tình yêu và dục vọng
Chương 43: Giờ học thứ hai 🔞
Chương 42: Con đường tình yêu lạc lối
Chương 41: Việc lựa chọn một ai đó 🔞
Chương 40: Chỉ đêm nay thôi, hoàn toàn là của ngài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 39: Nội tình của những người đàn ông ấy
Chương 38: Học thần thánh ma pháp
Chương 37: Sự thật của đêm 🔞🔞🔞
Chương 36: Kẻ hèn nhát khao khát
Chương 35: Kẻ biến mất đã sa đọa 🔞🔞🔞
Chương 34: Hiệp sĩ chỉ thuộc về em
Chương 33: Cuộc cá cược và xung động 🔞🔞
Chương 32: Kẻ lừa dối thần linh sẽ không được tha thứ
Chương 31: Giữa hai người anh em 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 30: Quan hành hình, Clovis
Chương 29: Đó là đêm tàn khốc nhất 🔞🔞🔞
Chương 28: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác
Chương 27: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 26: Dù sợ hãi cũng đừng né tránh
Chương 25: Dũng cảm nghĩa là gì
Chương 24: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞🔞
Chương 23: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞
Chương 22: Vòng xoáy của dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 21: Một bước đến sự thật
Chương 20: Quyết tâm của Aristella 🔞🔞🔞
Chương 19: Quyết tâm của Aristella
Chương 18: Tỉnh giấc từ ác mộng 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 17: Hiệp sĩ không hái hoa 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 16: Hiệp sĩ không hái hoa
Chương 15: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ 🔞🔞🔞
Chương 14: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ
Chương 13: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ
Chương 12: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ 🔞
Chương 11: Những Trái Tim Xung Đột
Chương 10: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 9: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 8: Lần Đầu Tiên Của Aristella
Chương 7: Lần Đầu Tiên Của Aristella 🔞
Chương 6: Đại Thánh Lễ 🔞
Chương 5: Đêm Phá Hoa 🔞
Chương 4: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 3: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 2: Thánh Nữ Aristella
Chương 1: Thánh Nữ Aristella 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.