Edit: Quillpetal
Aristella tỉnh dậy trên giường trong phòng mình. Không biết từ lúc nào mặt trời đã lặn, ngoài cửa sổ tối đen như mực, chỉ có ngọn đèn nhỏ trên bàn cạnh giường tỏa ánh sáng dịu nhẹ không làm phiền giấc ngủ.
‘Chuyện gì đã xảy ra vậy? Mình đã được đưa lên từ tầng hầm sao?’
Cô còn nhớ đến khoảnh khắc thanh tẩy Chris, thấy Lloyd và Hyperion chạy đến gọi mình, nhưng sau đó thì không nhớ gì nữa. Có lẽ đã an toàn trở về. Hay tất cả những gì xảy ra dưới tầng hầm chỉ là giấc mơ? Aristella bất an chớp mắt, quay đầu nhìn quanh. Lloyd đang chờ bên cạnh, chậm rãi đứng dậy tiến lại gần cô.
“Thánh nữ, ngài tỉnh rồi ạ.”
“Lloyd…… Chris đâu?”
“Cậu ấy đã cùng Đại tư tế Hyperion trở về khu ngủ của các tư tế.”
Chris có an toàn trở về không. Khi cô ngất đi, Hyperion và Lloyd đã đưa cô thoát khỏi tầng hầm thế nào.
Có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng khi nhìn thấy gương mặt sạch sẽ của Lloyd, Aristella quên mất những gì định nói. Rõ ràng dưới tầng hầm anh đã bị thương đầy mình khi chiến đấu với quái vật, vậy mà giờ trông anh hoàn toàn bình thường. Có phải Hyperion đã dùng thần thánh ma pháp chữa trị?
“Lloyd. Vết thương của anh thì sao? Đã được chữa chưa?”
“……Ngài không nhớ gì sao.”
Lloyd cười khổ, nhẹ nhàng vuốt tóc Aristella. Mái tóc mượt mà trượt xuống để lộ vầng trán trắng ngần. Qua cử chỉ trân trọng và ấm áp ấy, Aristella nhận ra vết thương của Lloyd đã lành hẳn.
“Khi ngài dùng sức mạnh lớn để đưa Chris trở lại bình thường và thanh tẩy tầng hầm đầy khí chết, vết thương của tôi cũng được chữa lành theo.”
Dù không biết dùng ma pháp, thần thánh ma pháp vốn là sử dụng thần lực để chữa trị. Lloyd giải thích rằng khi Aristella dùng thần lực thanh tẩy tầng hầm đền thờ, thần lực kiệt quệ của Chris được bổ sung, và vết thương của anh cũng lành lại.
“Tôi…… tôi đã làm được điều đó sao.”
Dù nghe Lloyd nói, Aristella vẫn không tin nổi. Bản thân là người mới toe, chưa từng làm được gì tử tế, vậy mà lại thanh tẩy và chữa lành được. Cô chưa từng học ma pháp hay được đào tạo tư tế, nên không biết mình đã dùng thần lực theo cách nào. Chỉ có kết quả trước mắt chứng minh quá trình ấy không phải giả dối.
“Đại tư tế Hyperion nói ngài đột nhiên dùng sức mạnh lớn nên kiệt sức. Nghỉ ngơi là sẽ tự hồi phục. Ngài ngủ tiếp đi ạ.”
“Không. Tôi không buồn ngủ.”
Aristella nhẹ nhàng ngồi dậy. Mái tóc mái Lloyd vén lên lại rũ xuống che vầng trán trắng. Cô nhìn quanh. Phòng Thánh nữ rộng lớn vẫn tối và tĩnh lặng, nhưng không còn cảm giác cô đơn lạnh lẽo như trước.
Có lẽ vì ngọn đèn nhỏ xua tan bóng tối, hoặc vì Lloyd đang ở bên cô.
“Lloyd ở bên tôi suốt từ nãy đến giờ sao?”
“Tôi là thị đồng của Thánh nữ mà.”
“Ừm…….”
Cô đã thanh tẩy Chris rồi ngất đi như ngủ. Rõ ràng lúc đó đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch, vậy mà giờ trang phục đã chỉnh tề, cơ thể sạch sẽ, tóc tai được chải chuốt gọn gàng.
“Lúc tôi ngủ, có nói gì lạ không?”
“Không ạ. Ngài không nói gì cả.”
May mắn là trong lúc bất tỉnh, nữ thần Wigmentar không trỗi dậy làm chuyện kỳ quặc, cũng không nói mớ trong giấc mơ dâm đãng. Aristella thở phào, nhìn Lloyd.
Từ giờ trở đi, anh sẽ ở bên cô mãi mãi. Người đàn ông từng vi phạm hiệp sĩ đạo, nay trở thành thị đồng phục vụ Thánh nữ mang trong mình nữ thần dâm dục. Với tư cách chủ nhân, Aristella cần nói cho người đàn ông ở gần nhất bên mình biết một điều.
“Lloyd. Có thể anh không tin, nhưng…… tôi cần nói với anh một chuyện.”
Aristella giải thích tình trạng của mình cho Lloyd. Dục vọng của nữ thần Wigmentar không phải sức người có thể kiềm chế, và để không bị nữ thần cướp đoạt lý trí, cô cần phương pháp bảo vệ cơ thể mình. Đó là thỏa mãn dục vọng và giữ bình an tâm hồn.
“Lần trước, khi tôi đến phòng anh trong tình trạng không mặc gì…….”
Cân nhắc nên bắt đầu từ đâu, Aristella quyết định kể từ sự kiện khởi đầu mọi chuyện.
Sau khi hoàn thành buổi cầu nguyện đầu tiên, cô phát hiện thị đồng Kane đã biến mất. Chris theo lệnh các tư tế nhốt cô trong phòng trống. Khi cậu ta định ôm cô, cô bất tỉnh, tỉnh dậy thì đã bị cậu ta cưỡng bức. Sau đó, để tìm Kane, cô buộc phải đến khu hiệp sĩ trong tình trạng khỏa thân và chạm mặt Lloyd.
Nghe xong, Lloyd mở to mắt, mặt cứng đờ nhìn Aristella.
“Thánh nữ…….”
“Khó tin phải không? Nhưng không phải lời nói dối đâu…….”
Nữ thần tai ương Wigmentar thực chất là nữ thần dâm dục, và mỗi khi được đàn ông ôm ấp, cô không kiềm chế được hưng phấn khiến nữ thần thức tỉnh – câu chuyện này nghe như lời biện minh tiện lợi cho lối sống phóng đãng. Có lẽ anh sẽ nghĩ cô là kẻ dâm đãng.
Aristella bồn chồn xoắn ngón tay, dò xét phản ứng của Lloyd. Anh cúi gằm mặt run rẩy, rồi tiến lại gần cô, quỳ xuống.
“Sao ngài không nói với tôi sớm hơn?”
“Hả? Nhưng…… lúc đó Lloyd không muốn nghe mà.”
Lúc ấy cô quá hoảng loạn, nói lắp bắp không rõ ràng, nhưng nếu Lloyd bình tĩnh lắng nghe, hẳn cô đã giải thích được mà không hiểu lầm. Nhưng khi đó Lloyd đang giận dữ mất lý trí, còn Aristella cũng không đủ bình tĩnh để sắp xếp và nói rõ ràng chuyện kỳ lạ xảy ra với mình.
“……Ưc!”
Lloyd cảm thấy quá khứ mình đã vội vã ép buộc Aristella và cưỡng bức cô thật sự quá đáng xấu hổ. Nghĩ đến việc một cô gái yếu đuối phải chịu đựng chuyện như vậy, thậm chí không thể giải thích hay cầu cứu ai, chỉ biết âm thầm chịu đựng, lòng anh đau nhói.
Dù là Thánh nữ, cô cũng chỉ vừa mới trưởng thành, vẫn là thiếu nữ chưa từng trải. Việc trong cơ thể cô bị phong ấn nữ thần dâm dục, dễ dàng hưng phấn và cảm nhận dục vọng – một cô gái vụng về chuyện đàn ông như Aristella làm sao có thể nói ra một cách thản nhiên. Để mở miệng nói ra điều đó cần bao nhiêu dũng khí.
“Vì không nhận ra, tôi xin lỗi…….”
“Ưm, không sao. Nhưng bị nhận ra cũng xấu hổ lắm…….”
Aristella đỏ mặt quay đi. Cơ thể tự động phản ứng đã đủ kỳ cục, nhưng bị ai đó phát hiện tình trạng kỳ cục ấy càng thêm xấu hổ. Với Aristella, việc Lloyd hiểu lầm cô hay nhanh chóng nhìn thấu nội tình của cô đều khiến cô bối rối như nhau.
“Và…… những gì Lloyd đoán cũng không hẳn là sai.”
“……Hả?”
Aristella xoắn tóc quanh ngón tay, ngập ngừng một lúc rồi chậm rãi nói.
“Tôi…… cũng đã làm với Kane. Lúc đó tôi không nhớ gì, nhưng sau đó cũng…….”
Cuối cùng, chuyện quan hệ ngày hôm đó là thật, quan hệ với Kane cũng là thật, dù cơ thể phản ứng nhưng việc chủ động quan hệ với người đàn ông không yêu cũng là thật.
Hướng hiểu của Lloyd có phần lệch lạc, nhưng từng chi tiết anh hiểu đều không sai sự thật.
“Sau này có lẽ cũng sẽ xảy ra chuyện tương tự. Không, chắc chắn sẽ xảy ra…….”
Cơ thể yếu trước khoái lạc chỉ cần kích thích nhỏ cũng nhanh chóng hưng phấn, rồi lại tìm kiếm kích thích lớn hơn. Nếu phủ nhận dục vọng thì lý trí bay mất, nếu chấp nhận thì phải thừa nhận bộ dạng xấu hổ của mình. Nếu cứ thế này, lỡ quan hệ với hết tất cả đàn ông trong đền thờ thì sao. Đó là nỗi lo lớn nhất của Aristella.
“Lloyd là thị đồng của tôi…… nên sẽ phải ở gần hơn ai hết, nhìn thấy bộ dạng như vậy của tôi.”
Với hiệp sĩ bạc đã nói yêu cô, tình huống cô phải thở hổn hển như dã thú trong khoái lạc, phơi bày cơ thể trần truồng chắc chắn sẽ lại xảy ra.
“Vậy nên tôi có thể ra một mệnh lệnh được không?”
“Mệnh lệnh…… ạ?”
Có lẽ là bắt anh chịu đựng việc cô kéo đàn ông khác lên giường. Lloyd căng thẳng hít sâu, nuốt nước bọt rồi kiên quyết đáp.
“Bất cứ điều gì, xin ngài cứ ra lệnh.”
“Dù tôi có bộ dạng xấu xí đến đâu, xin đừng khinh miệt tôi…….”
“……Hả?”
Biểu cảm kiên định của anh sụp đổ trong chớp mắt, đôi mắt tím chớp chớp nhìn lại Aristella. Cô đỏ mặt, run rẩy, cúi đầu nói nhanh.
“Dù tôi có phát ra âm thanh kỳ lạ hay…… hành động gì đó! Xin đừng khinh miệt.”
“Thánh nữ.”
“Điều tôi muốn ra lệnh với tư cách chủ nhân chỉ có thế thôi.”
Cô không định trốn tránh trách nhiệm. Cũng không định viện cớ mất ý thức để phủ nhận bộ dạng xấu xí của mình. Nhưng bị khinh miệt thì cô không chịu nổi.
Hyperion từng giải thích rằng việc Aristella cảm nhận dục vọng, quan hệ với đàn ông và đạt khoái cảm, không đạt đỉnh thì không thỏa mãn đều là chuyện tự nhiên. Dù dục vọng của nữ thần Wigmentar có khó chấp nhận theo lẽ thường con người, nhưng với Thánh nữ – hiện thân của nữ thần – thì đó là điều hết sức đương nhiên, nên cô không được ghê tởm chính mình.
Vì Aristella đã quyết định không chạy trốn mà chấp nhận dục vọng của mình, cô hy vọng những người hầu của mình cũng sẽ chấp nhận bộ dạng chủ nhân. Nếu họ thực sự coi Thánh nữ là thần chứ không phải con người, thì hãy chấp nhận cả những hành động vượt ngoài lẽ thường của cô.
Cô không mong được đối xử như chủ nhân. Nhưng nếu những người từng nói sẵn sàng hy sinh mạng sống vì cô lại nhìn bộ dạng dâm đãng của Aristella với ánh mắt khinh miệt, nhăn nhó, cô sẽ xấu hổ, sợ hãi và buồn bã đến mức không chịu nổi.
“Tôi không muốn bị anh khinh miệt…….”
“Thánh nữ, sao ngài lại nói vậy!”
Nghe giọng cô như vắt kiệt sức lực van xin, Lloyd chống tay xuống sàn, cúi đầu.
“Dù có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn là người hầu của Thánh nữ. Lòng sùng bái, ngưỡng mộ và kính trọng ngài sẽ không bao giờ thay đổi.”
“Không, không cần phải nói trang trọng đến vậy đâu!”
Aristella ngại ngùng vẫy tay, ra hiệu cho Lloyd ngẩng đầu. Vì mất địa vị hiệp sĩ nên không được phép mang vũ khí, Lloyd vẫn mặc áo sơ mi và quần dài đơn giản. Giống hệt ngày Aristella từng lao vào lòng anh lần đầu.
“Ừm, Lloyd. Tôi muốn hỏi một chuyện.”
“Vâng, Thánh nữ.”
Lloyd gật đầu, đặt tay mình lên bàn tay nhỏ bé của Aristella.
Anh không quên khoảnh khắc Aristella thể hiện chính là hiện thân của nữ thần thiêng liêng. Việc trong cơ thể cô có nữ thần dâm dục không thay đổi điều gì. Aristella đang ngồi trước mặt Lloyd vẫn mảnh mai, xinh đẹp và tràn đầy lòng nhân từ.
Và―
“Anh vẫn còn…… yêu tôi chứ?”
Lời nói đột ngột và ngốc nghếch, như thường lệ lại khiến anh giật mình.
***
Im lặng không kéo dài lâu. Nhưng với Aristella, khoảng thời gian ngắn ngủi ấy lại dài và nặng nề vô cùng. Nếu không thấy ánh đèn trên bàn cạnh giường lay động, cô hẳn đã nghĩ thời gian ngừng trôi.
Lloyd chậm rãi nhắm mắt rồi mở ra, đáp bằng giọng nghiêm túc.
“Tôi yêu ngài, Thánh nữ.”
Lần đầu nghe câu nói này, Aristella chỉ ngạc nhiên và bối rối. Sau đó, cô nghĩ đó chỉ là lời biện minh để hợp lý hóa việc ép buộc cô trên giường, nên vừa buồn vừa giận.
Nhưng giờ đây, cô không còn bất an hay tuyệt vọng đến mức không nhận ra chân thành trong lời nói ngắn gọn ấy.
“Vậy thì…… ừm…….”
Chân thành của con người lộ ra qua ánh mắt, và biểu hiện của chân thành dẫn đến hành động. Aristella vỗ nhẹ má đang nóng bừng, nghiêng đầu ngại ngùng hỏi.
“Anh…… có muốn ôm tôi không?”
“Thánh nữ……!”
Aristella muốn biết. Khi bị Chris hay Isaac ép buộc ôm ấp, cô cảm thấy sợ hãi và bất tỉnh. Vậy tại sao khi bị Lloyd ép buộc ôm lại không mất ý thức?
“Lúc đó, ký ức bị Lloyd ôm không biến mất mà cứ ám ảnh trong đầu tôi mãi. Nên…….”
“Ký ức bị tôi ôm ạ?”
“Vâng. Ừm. Làm sao nói nhỉ…….”
Đáng lẽ phải là ký ức kinh khủng, vậy mà mỗi lần nhớ lại, tim cô lại đập thình thịch, giữa hai đùi lại ướt át. Dù cơ thể cô nhạy cảm với dục vọng đến mức kỳ lạ, nhưng cảm giác khoái lạc mãnh liệt ấy không chỉ đơn thuần vì cơ thể yếu trước kích thích.
Việc khó quên được lần quan hệ với Lloyd, có lẽ vì cô chưa nhận ra bản chất của thứ gì đó cảm nhận được lúc ấy.
“Nếu được anh ôm thêm lần nữa, có lẽ tôi sẽ quên được…….”
Nếu được Lloyd ôm ấp lần nữa, cảm nhận khoái lạc và đạt đến đỉnh điểm, có lẽ cô sẽ nắm bắt lại được thứ gì đó mà lần trước vì sợ hãi và tuyệt vọng nên bỏ lỡ. Khi ký ức dục vọng chưa hoàn chỉnh này trở nên trọn vẹn, cảm giác ngứa ngáy, nhói đau kỳ lạ trong tim cũng sẽ biến mất. Aristella nghĩ vậy.
“A, đây không phải mệnh lệnh đâu! Nếu anh không muốn thì tuyệt đối……, hức!”
Quan hệ chủ nhân – người hầu không bao giờ bình đẳng, nên lời nói của Thánh nữ ảnh hưởng lớn đến thị đồng thế nào, cô không được quên. Nhận ra vị trí của mình và Lloyd quá muộn, Aristella định sửa lời, nhưng không kịp.
Đôi môi nóng bỏng phủ lên môi cô, hút lấy âm thanh như nuốt chửng, bàn tay to lớn ôm lấy vai mảnh mai kéo cô vào lòng.
“L, Lloyd…… ưm…….”
Cử chỉ nhỏ nhẹ định đẩy ra do dự dừng lại khi anh thay đổi góc độ, hôn sâu hơn. Đôi mắt tím trong veo khép lại, hàng mi dài rũ xuống. Lloyd không do dự luồn lưỡi vào trong miệng ẩm ướt của cô.
“Ưm, ưm…….”
Aristella bối rối né tránh lưỡi Lloyd đang xâm nhập, rồi miễn cưỡng thè lưỡi nhỏ ra chạm vào lưỡi anh. Khi đầu lưỡi anh gõ nhẹ lên lưỡi mềm mại của cô rồi quấn lấy kéo vào, đôi mày đẹp của Aristella nhăn lại, hơi thở ấm áp tràn ra.
“Haa…….”
Lloyd ngồi dậy. Trước đó anh quỳ dưới sàn ôm Aristella đang ngồi trên giường, nên cả hai ở tư thế hơi khó chịu khi hôn. Anh đứng lên, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường, rồi chậm rãi đè lên trên cô.
“Lloyd, không cần miễn cưỡng nghe theo đâu…….”
“Sao ngài lại nghĩ tôi miễn cưỡng?”
Lloyd đã nói rõ ràng rằng anh yêu Aristella. Không phải lời thề của người hầu thần linh, mà là lời tỏ tình chân thành của một người đàn ông ôm ấp người phụ nữ trong tim.
Ôm người phụ nữ mình yêu, hôn cô ấy, hòa quyện cơ thể. Đó chẳng phải dục vọng đương nhiên với người mình yêu sao. Lloyd vuốt ve má Aristella, mỉm cười rồi lại chồng môi lên.
“Ư, hưm……!”
Anh kiên trì quấn lưỡi, khi cô khó chịu thì dừng động tác thăm dò trong miệng, chuyển sang những nụ hôn nhẹ như mổ. Aristella dường như thích cảm giác môi cọ xát hơn là quấn lưỡi, mỗi lần Lloyd dịu dàng hôn cô lại thở dài khoan khoái, vòng tay qua cổ anh bám chặt.
Đôi tay mảnh mai như dễ vỡ, hơi ấm cơ thể vẫn y nguyên, nhưng giờ Aristella không còn dấu hiệu từ chối Lloyd như trước. Dù không phải vì yêu anh, nhưng rõ ràng cô đã chấp nhận và công nhận Lloyd như một người đàn ông.
Người phụ nữ anh yêu công nhận và chấp nhận trái tim anh. Chỉ riêng điều đó đã khiến Lloyd vui mừng khôn xiết.
“Haa…….”
Từ đôi môi hé mở, hơi thở ấm áp tràn ra. Có lẽ chỉ hôn thôi đã khiến cô hưng phấn, má Aristella đỏ ửng, khóe mắt ướt át. Một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng. Lloyd biết mùi hương ấy trở nên nồng nàn thế nào.
“Thánh nữ. Ngài nói ký ức bị tôi ôm không thể quên được.”
“Vâng, vâng…….”
“Sao ngài lại nghĩ nếu bị tôi ôm thêm lần nữa thì sẽ quên được?”
“Hả? Đó là…….”
Aristella xấu hổ đỏ mặt, đảo mắt tránh né, rồi lí nhí đáp.
“Vì…… cảm thấy…… tốt lắm…….”
“Ngài thấy thoải mái sao?”
Khi bị Lloyd ép buộc ôm ấp, Aristella không yêu anh. Cũng không tin tình yêu của anh. Cơ thể dù cảm nhận khoái lạc nhưng trái tim chỉ thấy thảm hại.
Nhưng từ khi nhận ra lý do cơ thể mình cảm nhận dục vọng, từ khoảnh khắc cô nói với Hyperion hãy giả làm người yêu mà ôm cô, thứ gì đó trong cô bắt đầu thay đổi từng chút một.
Nghe Chris nói “tôi yêu Thánh nữ”, Aristella chợt nhớ lại lời Lloyd từng nói. Nếu Lloyd thực sự yêu cô, có lẽ cô có thể để anh ôm ấp như những người yêu nhau thực sự. Không đau khổ, không xấu hổ, có lẽ cô sẽ chấp nhận được dục vọng trong mình.
“……Vâng…….”
Aristella xấu hổ nhưng thành thật đáp, trông vô cùng đáng yêu. Chủ nhân xinh đẹp của anh vừa yếu ớt vừa kiên cường, vừa nhút nhát vừa dũng cảm. Dù ngại đàn ông, cô vẫn lắng nghe lời tỏ tình của người đàn ông nói yêu mình mà không chạy trốn.
Anh hạnh phúc biết bao khi yêu được người phụ nữ này. Lloyd không giấu nụ cười tràn đầy niềm vui. Không thể nói dối với người phụ nữ mình yêu. Và khoảnh khắc chứng minh chân thành bằng hành động chính là bây giờ.
“Tôi sẽ khiến ngài không thể quên được nữa.”
Người đàn ông tự tin nở nụ cười, cúi xuống đặt môi lên trán cô gái đang đỏ bừng cả hai má.
Lloyd ôm Aristella vào lòng, chậm rãi hôn cô trong khi vén vạt áo cô lên. Chỉ cần nắm lấy cổ áo kéo ra là vạt áo đã thuận tiện tuột xuống, để lộ bầu ngực trắng ngần. Aristella hơi xấu hổ chớp mắt rồi lại nhắm mắt.
“Ưm…….”
Môi anh lướt từ cằm xuống đường nét cổ, đến xương quai xanh, nhẹ nhàng cắn nhẹ lên làn da trắng khiến Aristella khẽ rên, vặn vẹo cơ thể. Nhưng cô không đẩy anh ra. Lloyd quan sát phản ứng của cô, dùng môi mút nhẹ làn da mềm mại để lại dấu đỏ.
“Ư, haa. Lloyd…….”
“Ngài không thích tôi để lại dấu sao?”
“Đ, nếu người khác nhìn thấy thì phiền lắm…….”
Joshua và Hyperion cùng vài người biết, nhưng hầu hết tư tế và hiệp sĩ thánh vẫn chưa biết trong cơ thể Aristella bị phong ấn nữ thần dâm dục. Nếu mọi người biết Thánh nữ tự nguyện hòa quyện xác thịt với thị đồng của mình thì sẽ rắc rối.
“Không sao đâu. Vạt áo che lại là không thấy nữa.”
“Dù vậy cũng phiền…….”
Aristella chu môi, Lloyd ngồi dậy cởi phăng áo sơ mi.
“Á!”
Không báo trước, Lloyd đột ngột cởi áo khiến Aristella xấu hổ kêu nhỏ, che mặt.
Đã đồng ý để anh ôm mà lại xấu hổ khi anh cởi áo cũng buồn cười, nhưng xấu hổ thì vẫn xấu hổ. Aristella nhận ra mình vẫn chưa sẵn sàng chấp nhận chuyện quan hệ với anh, hơi hối hận vì đã dụ dỗ anh.
‘Ưư, phải làm sao đây…….’
Cô không có ý định từ chối Lloyd. Cô cần xác nhận phần ký ức mơ hồ còn thiếu. Và người duy nhất có thể lấp đầy phần thiếu ấy chỉ có Lloyd.
“Tôi sẽ cởi quần áo cho Thánh nữ.”
“V, vâng…….”
Sao không làm luôn mà còn phải nói. Nhưng nếu Lloyd cởi áo mà không báo trước, chắc cô lại hoảng loạn. Bàn tay to lớn kéo dây lưng, vạt áo bung ra, không khí lạnh chạm vào da thịt trần. Aristella nhắm mắt, hạ tay xuống giúp Lloyd cởi áo cho mình.
“Thánh nữ.”
“Hức…… Vâng?”
“Thánh nữ. Mở mắt ra nhìn tôi đi.”
Nghe Lloyd nói, Aristella chậm rãi mở mắt nhìn anh.
“Xin đừng sợ tôi.”
“Không…… không sợ…….”
Không phải sợ. Không sợ hãi như khi bị ép buộc ôm ấp. Chỉ hơi bối rối và xấu hổ thôi. Với Aristella vẫn còn ngại ngùng khi đối diện đàn ông, dù đã quyết tâm dành đêm nay cũng không thể tự nhiên đáp lại việc cởi đồ hay vuốt ve ngay lập tức.
“Vậy thì đừng né tránh, hãy nhìn tôi.”
“Nhìn…… Lloyd sao?”
“Vâng. Nếu ngài nhận rõ người đàn ông đang định ôm ngài là ai, trái tim run rẩy cũng sẽ bình tĩnh hơn một chút.”
Nghĩ lại, Aristella chưa từng thực sự nhìn kỹ cơ thể người đàn ông định ôm mình. Cô từng nhìn cơ thể Kane một lần, nhưng vì anh ta không muốn để lộ những vết sẹo đầy mình nên cô không nhìn kỹ, chỉ quay lưng lại hòa quyện.
‘Người đàn ông định ôm mình là ai…….’
Aristella nằm trên giường, chỉ ngẩng mắt nhìn cơ thể Lloyd.
Cơ thể đàn ông to lớn và rắn chắc, không thể so sánh với cơ thể nhỏ bé mảnh mai của cô. Nhưng cơ thể Lloyd không đầy sẹo ghê rợn như Kane.
Da trắng so với đàn ông, cơ bắp săn chắc bao bọc, trông như bức tượng đại lý đá cẩm thạch tạc để tôn vinh anh hùng chiến tranh.
Cô nhớ lại lồng ngực rộng và cánh tay rắn chắc ấy từng ôm chặt và vuốt ve cô. Lúc đó quá hoảng loạn nên không kịp nhìn kỹ cơ thể Lloyd. Có lẽ vì vậy, dù không phải lần đầu nhìn cơ thể trần của anh, cô vẫn thấy lạ lẫm và xấu hổ, khẽ nhắm mắt quay mặt đi.
“Thánh nữ, sao vậy ạ?”
“Nhìn chằm chằm cơ thể người khác là bất lịch sự mà…….”
“Tôi là của Thánh nữ.”
Lloyd cười khẽ, nâng má Aristella xoay về phía mình. Cô hơi nhăn mặt suy nghĩ, rồi chậm rãi mở mắt nhìn lại Lloyd. Dù đã quan hệ vài lần, Aristella vẫn thấy lạ lẫm khi nhìn cơ thể đàn ông.
‘To thật…….’
Cơ thể trẻ con và người lớn khác nhau, đàn ông và phụ nữ khác nhau. Cơ thể Lloyd cũng khác Chris và Hyperion.
‘Cơ thể to như vậy thì đi qua lối hẹp hay cầm vật nhỏ có bất tiện không nhỉ?’
Aristella chớp mắt nhìn cơ thể Lloyd, đột nhiên muốn chạm vào xem lồng ngực ấy cứng đến mức nào. Nghĩ đó là câu hỏi xấu hổ, mặt cô đỏ bừng, nhưng không kìm được tò mò, cô hỏi Lloyd.
“……Chạm được không?”
“Tùy ngài.”
Dù là yêu cầu kỳ cục có thể coi là bất lịch sự, Lloyd vẫn vui vẻ đáp. Aristella dò xét ánh mắt anh rồi rụt rè đưa tay, dùng lòng bàn tay vuốt nhẹ lồng ngực rắn chắc của Lloyd.
Quả nhiên không thô ráp như Kane, rất mịn màng. Nhưng qua lớp da đàn hồi, cơ bắp săn chắc rõ ràng cho thấy đây là cơ thể của hiệp sĩ đã rèn luyện.
“Hiệp sĩ các anh ngày nào cũng luyện tập sao?”
“Vâng. Nếu lơ là rèn luyện thì cơ thể sẽ chậm chạp.”
Dù mỉm cười dịu dàng và trả lời thong dong, nhưng cảm giác ngứa ngáy từ bàn tay nhỏ bé xinh đẹp đang vuốt ve cơ thể anh thực sự là kích thích khó chịu đến mức khó chịu đựng. Chịu đòn trong lúc giao đấu hay bị va chạm còn dễ chịu hơn.
Cử chỉ của Thánh nữ như đứa trẻ vừa có được món đồ chơi mới lạ, vuốt ve cơ thể anh khắp nơi khiến eo anh căng cứng.
“A……!”
“Xin, xin lỗi!”
Dù có thể che giấu biểu cảm, nhưng cơ thể phản ứng thì không giấu được. Aristella cảm nhận được dương vật to lớn của Lloyd chạm vào giữa hai đùi, cô lộ vẻ khó xử rồi rút tay lại.
Vừa mới khiến cô thư giãn, tạo không khí dịu dàng, vậy mà thứ phân thân thiếu kiên nhẫn đã ngẩng đầu trước, phá hỏng hết.
Lloyd thở dài oán trách thứ phân thân của mình vì đã làm cô hoảng hốt, cúi đầu, rồi giật mình ngẩng lên khi thấy bàn tay nhỏ bé đang hướng về phía trung tâm của anh.
“Thánh nữ?”
“Ngài nói chạm được mà?”
“Không, đúng là vậy, nhưng!”
Anh nghĩ cô sẽ cảm thấy ghê tởm khi thấy anh không chờ cô sẵn sàng đã hưng phấn trước. Nhưng Aristella vẫn ngại ngùng, hơi khó xử, nhưng khuôn mặt tràn đầy tò mò nhìn anh.
“A…….”
Dương vật đàn ông to đến mức một tay không nắm hết vừa cứng vừa ấm. Đây là điểm yếu của đàn ông, nên phải cẩn thận không nắm mạnh. Nghĩ vậy, Aristella chậm rãi vuốt ve dương vật của Lloyd.
Bề mặt mềm mại hơi đàn hồi, nhưng bên trong thì căng phồng như đầy ắp, cứng rắn. Không có xương mà sao lại thế này. Aristella cảm thấy cơ thể đàn ông thật kỳ lạ.
“Th, Thánh nữ…….”
“Hức! Ư…… Đừng cử động…….”
Khi cô dùng lòng bàn tay cọ xát, thứ ấy giật mạnh, Aristella hoảng hốt kêu lớn. Cô biết mình đang làm chuyện xấu hổ đến mức nào. Làm vậy với người đàn ông không phải người yêu là vô cùng thất lễ.
Nhưng Lloyd đã cho phép cô chạm vào cơ thể anh, và Aristella tò mò về cơ thể đàn ông. Để không phải trải qua nỗi sợ hãi kinh hoàng lần nữa khi được anh ôm, cô cần hiểu cơ thể anh.
‘Thứ to lớn thế này sẽ chui vào trong cơ thể mình sao.’
Âm đạo phụ nữ là nơi đứa trẻ chui ra, nhưng dù nghĩ thế nào cô cũng không tưởng tượng nổi thứ này có thể vào được. Nếu chưa từng quan hệ với Lloyd, chắc chắn Aristella sẽ sợ hãi khóc òa khi nhìn thấy dương vật của anh.
“Ơ, to hơn lúc nãy rồi?”
“Vì Thánh nữ đang chạm vào…….”
Lloyd xấu hổ đỏ mặt, tránh ánh mắt cô. Lần đầu anh đè cô ra thì ánh mắt hung dữ và thái độ thô bạo khiến cô sợ hãi, nhưng giờ nhìn anh ngại ngùng tránh mắt, Aristella bắt đầu thấy Lloyd đáng yêu.
Cơ thể to lớn rắn chắc như vậy, vậy mà chỉ một cử chỉ nhỏ bé yếu ớt của cô cũng khiến anh lúng túng phản ứng. Giống như nhìn thấy con hổ bị con chó con làm cho luống cuống.
“Lloyd. Khi tôi chạm thì anh thấy thoải mái không?”
“Vâng…….”
Thoải mái hay khó chịu đây. Rõ ràng kích thích đến mức khó chịu đựng, nhưng vì hưng phấn mà không thể vội vàng đè cô ra như trước được. Lloyd cố gắng kiềm chế xung động muốn đè lên cơ thể mảnh mai trước mặt và xâm nhập vào giữa hai đùi, thở hổn hển mấy lần.
“Th, Thánh nữ…… Xin đừng nắm mạnh quá…….”
“Hả? Tôi nắm mạnh sao?”
Cô chỉ vuốt ve thôi mà với Lloyd đã là kích thích quá mạnh.
Trước khi trở thành hiệp sĩ thánh, khi tham dự tiệc tùng rồi tiệc hậu, có quý nữ cố tình dụ dỗ anh bằng những cử chỉ kín đáo vuốt ve thứ ấy, anh chỉ thấy khó chịu. Vậy sao khi cô chạm lại cảm thấy dễ chịu đến thế này.
Lloyd thở gấp, cố gắng tập trung giữ eo mình – thứ cứ muốn tự động cử động bất chấp ý chí anh.
“Lloyd, trông anh khó chịu lắm.”
“Ư…….”
“Anh nói thoải mái mà…… Có phải lừa tôi không?”
Thánh nữ có biết mình đang nói gì không. Biết thì đã là vấn đề, không biết thì càng vấn đề lớn hơn.
“Haa…… Thánh nữ.”
Lloyd chậm rãi cúi xuống hôn lên vành tai Aristella. Cảm nhận môi anh nóng bỏng, Aristella giật mình co người lại, rồi theo anh hôn lên vành tai anh, thì thầm.
“Từ giờ không được nói dối nữa. Hãy nói thật lòng đi.”
“Tôi…… muốn ôm Thánh nữ…….”
Cùng với hơi thở nóng bỏng, lời van xin ấy khiến Aristella mỉm cười rạng rỡ. Cô khẽ nhúc nhích hông, dùng âm hộ cọ xát vào đầu dương vật của Lloyd.
“Hức!”
Chỉ chạm vào đầu quy đầu bằng da thịt mềm mại ẩm ướt thôi đã suýt xuất tinh, Lloyd cố chịu đựng ngẩng đầu lên. Vì phải kiềm chế xung động từ tay cô nên không kịp quan sát biểu cảm cô, nhưng Aristella đang hưng phấn hơn cả anh.
“Ư, ưm…… Lloyd…….”
Đôi môi hé mở với ánh mắt ướt át van xin, Lloyd chồng môi lên. Da thịt mềm mại chạm vào đầu dương vật càng thêm nóng bỏng ướt át. Có lẽ vì chạm vào anh mà cô hưng phấn. Da thịt mềm mại tiếp xúc với dương vật co giật như nũng nịu.
Lloyd hối hận vì đã bận lo cho bản thân mà không chú ý đến tình trạng của cô dù đã hứa sẽ làm cô thoải mái.
“Thánh nữ…….”
“Ưm, giờ…… có thể vào được rồi…….”
Khi dương vật cứng rắn chui vào giữa lối vào ẩm ướt trơn trượt, Aristella hít vào một hơi rồi thở ra dài, thả lỏng cơ thể.
Cô nghĩ mình đã ướt đủ, nhưng khi dương vật đàn ông thực sự chui vào thì cảm giác ép chặt hoàn toàn khác. Đặc biệt của Lloyd quá to và dày so với khả năng tiếp nhận của Aristella. Nếu kéo dài để cô hưng phấn hơn nữa thì chắc cô không chịu nổi.
Aristella vuốt ve má Lloyd – người vẫn đang thở hổn hển – rồi mỉm cười rạng rỡ.
“Ngài nói sẽ khiến tôi không thể quên được, vậy mà giờ đã sợ hãi và muốn đầu hàng rồi sao?”
Lời trêu chọc tinh nghịch khiến mắt Lloyd lóe lên lửa giận. Anh nắm chặt eo mảnh mai của Aristella, một hơi đẩy dương vật vào tận cùng.
“Aaaa!”
“Đầu hàng ư? Không đời nào.”
Lloyd là hiệp sĩ, Aristella là một cô gái bình thường. Với sự chênh lệch thể hình như vậy, anh hoàn toàn nhận thức được việc không đủ dạo đầu mà ép cô tiếp nhận sẽ rất khó khăn.
Như lần trước, nếu vội vã ôm cô thì cô lại bị tổn thương, nếu ép buộc khi cô chưa sẵn sàng sẽ gây áp lực lên cơ thể cô, nên Lloyd đã cố gắng kiềm chế hết sức.
Dù cô mang trong mình nữ thần dâm dục, Lloyd vẫn tự tin có thể làm cô thỏa mãn.
Điều Lloyd sợ hãi duy nhất chỉ là dục vọng của mình sẽ nuốt chửng cô.
“Tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân là nghĩa vụ của người hầu. Người ra lệnh cho tôi chính là Thánh nữ.”
“Hả? Không, tôi chỉ nói……, a!”
Cô còn chưa quen với cảm giác đầy ắp ép chặt trong cơ thể, vậy mà thứ ấy rút ra rồi lại thay đổi góc độ đẩy vào.
“A, aa! Khoan……, hức!”
“Nên ra lệnh một cách cẩn thận. Một khi đã ra lệnh thì đừng rút lại.”
“Vì, vì tôi nói là……, a! A ưm!”
Bàn tay to lớn ôm lấy đùi cô, nâng một chân lên, rồi mạnh mẽ va chạm da thịt đến mức phát ra tiếng “bịch bịch”.
“Ư, haa! A ưm!”
Dương vật to lớn của đàn ông đâm chọc vào trong khiến Aristella trước mắt lóe sáng, đầu óc quay cuồng không thể giữ tỉnh táo. Cô không biết làm gì ngoài việc phát ra những tiếng rên ngày càng lớn, run rẩy trong vòng tay Lloyd. Anh mạnh mẽ lắc hông.
“Haa, ha ưm! Lloyd……!”
“Vẫn chưa đủ sao? Tôi sẽ cố gắng hơn.”
“Đó, a……, aaa!”
Dương vật to lớn ép buộc mở rộng lối vào hẹp khiến Aristella nghẹt thở. Nếu không hét lên chắc cô sẽ ngạt thở mà chết.
“Aa! Haaa!”
Tiếng rên của Aristella vang vọng lên trần nhà rồi vỡ tan.
Đau đớn, khó chịu, nhưng lại tê dại đến lạ. Hơi thở nghẹn lại như sắp ngất đi, vậy mà sao lại thấy thoải mái đến thế này.
“Ưc……!”
Aristella hẹp. Dương vật của Lloyd như kẻ xâm nhập mạnh mẽ phá cửa, ra vào trong cô, để lại dấu vết nóng bỏng trên lớp thịt mềm mại.
“Haa, a……! Haa, thích……!”
Dù bị xâm phạm thô bạo không thể kháng cự, Aristella vẫn run rẩy vì khoái lạc. Từ đầu đến chân tê rần, như có tín hiệu lóe sáng nổ tung khắp cơ thể. Cơ thể cô như bốc cháy.
Phòng Thánh nữ rộng lớn và tĩnh lặng, chỉ tràn ngập tiếng rên và tiếng kêu của hai người.
Aristella như có pháo hoa nổ trong đầu, sóng khoái lạc ập đến khiến cô choáng váng, cào cấu vai Lloyd bằng móng tay. Nếu không bám vào thứ gì đó chắc cô sẽ bị cuốn trôi.
“L, Lloyd…… Lloyd, xin……!”
“Thánh nữ……!”
Những ngón tay mảnh mai siết chặt vai anh đến trắng bệch, móng tay hồng đào cắm sâu vào da thịt. Ngay cả cảm giác nhói đau ấy Lloyd cũng đón nhận vui vẻ.
“Tôi yêu ngài, Thánh nữ…….”
“Hức, Lloyd……!”
Khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, thở hổn hển gọi tên Lloyd trông đẹp đến mức khiến người ta phát điên.
“Haa, ưm, aaa……!”
Mỗi lần Lloyd xâm chiếm bên trong cô, Thánh nữ thanh khiết đáng thương dần biến thành người phụ nữ dâm đãng quyến rũ. Hương thơm ngọt ngào trở nên nồng nặc đến chóng mặt.
Lloyd ôm chặt Aristella, ép cơ thể mảnh mai của cô xuống để cô không thể cử động, rồi tăng tốc lắc hông. Dù cô hét lên thất thanh và cào cấu lưng anh điên cuồng, anh vẫn không dừng lại. Để mang đến khoái lạc tột độ cho người phụ nữ mình yêu, anh có thể làm bất cứ điều gì.
“Aa, dừng lại! Dừng, ư……!”
“Nếu dừng lại ở đây…… thì ngay từ đầu không nên bắt đầu……!”
“A! Quá……, hức!”
Lloyd chồng môi lên đôi môi đã khản đặc vì hét của Aristella. Hút lấy đôi môi nhỏ, thưởng thức hương vị ngọt ngào mềm mại rồi luồn lưỡi vào. Lưỡi to lớn quét qua khoang miệng khiến cô nghẹt thở, khẽ ho qua mũi.
Lloyd tạm rời môi để thở, rồi lại hôn sâu. Aristella nhăn mày, lại cắm móng tay vào lưng anh.
“Ưm, hư ưm……!”
Hơi thở ướt át và cảm giác nhói đau từ móng tay. Khi anh quấn lấy lưỡi nhỏ của cô và đẩy sâu dương vật vào tận cùng, lớp thịt bên trong cô nóng bỏng co bóp liên hồi.
Cơ thể người phụ nữ mình yêu mềm mại, ấm áp và dễ chịu đến thế sao. Vậy tại sao anh lại thô bạo ôm ấp người phụ nữ cần được nâng niu như vậy.
Lloyd ôm chặt Aristella, đẩy sâu vào nơi sâu nhất trong cô. Khi đầu quy đầu chạm vào cổ tử cung, hông Aristella bật lên với tốc độ không tưởng.
“A! Aaa! Aaaaa!”
Đó không phải giãy giụa vì đau. Như bị sét đánh, phản xạ tự nhiên. Cơ thể Aristella như cá mắc cạn quẫy đạp, lớp thịt bên trong siết chặt điên cuồng.
“Ưc……!”
Lần này đến lượt anh nghẹt thở. Lớp thịt nóng bỏng ẩm ướt siết chặt như muốn bóp nghẹt anh. Lloyd nhắm chặt mắt vì khoái cảm vượt quá giới hạn, thở hổn hển.
“Haaa! A! Aaaa!”
“A! Aa……! Thánh nữ……!”
Cảm giác như cơ thể vỡ vụn, rồi khoái cảm choáng váng lan tỏa khắp người. Như mọi lỗ chân lông trên cơ thể mở ra. Và trước mắt trắng xóa.
Lloyd ôm chặt Aristella rồi ngã xuống. Hai người hòa quyện làm một rồi chìm vào giấc ngủ.
💬 Bình luận (0)