Edit: Quillpetal
“Haa, haa…….”
Aristella thở dốc sau khi đạt cực khoái dưới đầu lưỡi Joshua. Núm vú cứng lên rõ rệt ngay cả qua lớp áo, cô buông tay khỏi mép bàn khám – nơi cô nắm chặt đến trắng bệch – rồi đưa những ngón tay tê dại lên mặt.
“Huuu…….”
Tim vẫn đập thình thịch. Việc lo Lloyd bên ngoài nghe thấy mà cố kìm nén tiếng rên lại càng khiến cô hưng phấn hơn. Khoái cảm tê dại từ âm hộ lan lên sống lưng vẫn còn lưu lại, lượn lờ trong cơ thể chưa tan hết.
Joshua chỉnh lại tư thế, đeo kính trở lại, rồi chậm rãi xoa bóp đùi Aristella đang run rẩy vì hưng phấn.
Bàn khám không êm ái như giường. Lo rằng nếu hòa quyện thân thể thật sự thì lưng cô sẽ đau, anh chỉ dùng miệng phục vụ. Nhưng có vẻ cô đã cố gắng quá sức để kìm tiếng.
Khi bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve rồi xoa bóp mạnh hơn lên đùi cứng đờ vì căng thẳng, Aristella khẽ nhăn mày, ngọ nguậy người.
“Ưng…… Joshua…….”
Vì áo thánh nữ vẫn chưa được kéo xuống, mỗi lần cô giật mình, âm hộ ướt át vì nước bọt và dịch nhờn lại lộ ra, co giật.
Da trắng của cô càng hưng phấn càng ửng hồng, hương cơ thể cũng ngọt ngào hơn. Liệu có người đàn ông nào nhìn cơ thể đẹp đẽ này mà không nổi dục vọng? Joshua cảm nhận vật của mình căng cứng giữa hai chân, khẽ thở dài.
“Joshua, anh không làm sao……?”
“Còn chưa đủ sao, thánh nữ?”
“Không phải vậy…… Luôn chỉ mình tôi sướng rồi kết thúc thôi mà.”
Aristella hưng phấn và rỉ dịch chỉ vì được Joshua chạm vào, đạt cực khoái chỉ nhờ lưỡi anh, vậy mà Joshua không có vẻ gì là muốn ôm cô.
Nghĩ lại, lần đầu quan hệ, chính Aristella đã đòi hỏi hơn cả việc dùng miệng. Lần thứ hai cô không nhớ, nhưng có lẽ nữ thần Wigmentar đã đòi hỏi. Và ngay cả khi cô vì dục vọng mà cầu cứu, Joshua cũng chỉ phục vụ cô, không bao giờ thỏa mãn dục vọng của mình.
‘Nếu tôi không đòi, Joshua sẽ không ôm tôi sao.’
Dù ngâm mình trong thánh thủy giúp tăng nhạy cảm giác quan, Joshua vẫn kiềm chế được dục vọng – điều mà với Aristella có cơ thể dễ bị kích thích là không thể.
“Joshua không muốn ôm tôi sao?”
“Thỏa mãn thánh nữ là niềm vui lớn nhất của thần.”
Chỉ luôn chiều theo đối phương. Có lẽ đó là cách Joshua yêu một người phụ nữ. Nhưng Aristella hơi bực mình vì người đàn ông cô muốn được yêu thương lại không thèm khát cơ thể mình. Cô đẩy tay Joshua đang xoa bóp đùi ra, lắc đầu.
“Thôi đủ rồi…….”
“Vậy sao ạ? Thần sẽ chỉnh lại trang phục cho ngài.”
Joshua chấp nhận phản ứng từ chối của Aristella, kéo áo thánh nữ xuống cho cô.
“Nỗi lo lắng đang làm phiền thánh nữ đã tan biến chưa ạ?”
“…….”
Giải pháp Joshua đưa ra dù trái với lẽ thường, nhưng lại đồng điệu với việc anh phơi bày hết những dục vọng xấu hổ mà chính cô đang phủ nhận. Bị vạch trần tâm tư, Aristella lặng lẽ đỏ mặt.
“T, tôi không biết.”
“Ngài cứ từ từ suy nghĩ. Thời gian vẫn còn nhiều mà.”
Joshua hiện đang phụ trách điều trị cho Chris. Nghe Hyperion kể về chuyện Chris biến thành quái vật xúc tu dưới hầm, Joshua khá kinh ngạc. Nhưng Hyperion nói rằng việc tu sĩ sa đọa thành quái vật không phải lần đầu.
Có lẽ khi thánh nữ và Chris lần đầu dạo đêm rồi gặp tai nạn dưới hầm, kẻ tấn công họ là tư tế từng phụng sự thánh nữ đời trước.
Trong lúc điều tra sự việc giữa thánh nữ và tư tế đời trước, Joshua nhận ra một sự thật – hay đúng hơn là điều hiển nhiên.
Trong số tư tế và hiệp sĩ thánh phụng sự thánh nữ, có những người thực sự yêu cô. Liệu những người đàn ông yêu thánh nữ có thể chấp nhận việc cô – hiện thân của nữ thần dâm dục – phóng túng với người khác?
Những người đàn ông yêu cô muốn độc chiếm và sở hữu thánh nữ. Trong cơn ghen tuông, có kẻ mất lý trí và sa đọa.
Trong hồ sơ cũ, có những tư tế từng chỉ trích thánh nữ sa đọa và thực hiện nghi thức thanh tẩy, rồi đột nhiên chết bí ẩn. Hung thủ bị nghi là thị tùng của thánh nữ, nhưng không có ghi chép nào về việc thị tùng bị trừng phạt vì giết tư tế. Như thể sự tồn tại của họ bị xóa sổ, từ đó về sau không còn ghi chép về thị tùng nữa.
Theo lời Hyperion, có lẽ thị tùng ấy đã sa đọa thành quái vật và sống dưới hầm. Không rõ vị tư tế trung niên được thánh nữ thanh tẩy có phải người đó không, vì Joshua không có mặt lúc ấy, nhưng anh tin chắc quái vật dưới hầm là tư tế từng yêu thánh nữ rồi sa đọa vì ghen tuông.
Hồ sơ của những kẻ tự cho mình cái cớ thanh tẩy để hợp lý hóa việc quan hệ với thánh nữ vẫn tồn tại, nhưng hồ sơ của những người thực sự yêu cô thì đều biến mất giữa chừng.
“Thánh nữ là chủ nhân của chúng thần – những kẻ hầu. Nếu bị người mình yêu từ chối, có lẽ không ai chịu nổi.”
Đêm ấy, khi Aristella từ chối, Chris rời phòng với khuôn mặt tổn thương. Rồi cậu biến mất. Khi tìm thấy dưới hầm, cậu đã bị ghen tuông nuốt chửng. Nếu thánh nữ không thanh tẩy, cậu đã thực sự thành quái vật.
“Nhưng muốn độc chiếm người mình yêu là chuyện đương nhiên mà. Nếu tôi nói sẽ chấp nhận tất cả, họ sẽ không ghen sao?”
“Tất nhiên là vậy rồi.”
“Vậy thì vấn đề đâu có được giải quyết!”
Aristella đỏ mặt, lớn tiếng phản đối. Joshua mỉm cười nhẹ nhàng, đưa tay vuốt ve má cô. Má Aristella vẫn còn ửng hồng vì hưng phấn chưa tan, mềm mại và ấm áp.
“Việc dẫn dắt những kẻ ngu ngốc chúng thần không bị ghen tuông nuốt chửng chính là trách nhiệm của thánh nữ.”
Joshua khẽ cúi đầu, chạm trán mình vào trán Aristella.
***
Aristella chỉnh lại trang phục, vuốt lại mái tóc rối, chờ cho đến khi hơi nóng trên mặt hoàn toàn tan biến mới rời khỏi phòng khám. Vừa bước ra cửa, cô giật mình khi thấy Chris đang đứng đó.
“Chris? Sao cậu lại ở đây?”
“Mỗi ngày sau thánh lễ xong, tớ đều đến chỗ Joshua thần quan để điều trị.”
Chris giải thích rằng sau khi được Aristella thanh tẩy dưới hầm, thần lực trong cơ thể cậu vẫn chưa ổn định nên phải tiếp tục điều trị với Joshua. Hiện tại tình trạng đã khá ổn, không còn nguy hiểm, nhưng để phòng ngừa bất trắc, cậu vẫn cần đến thêm một thời gian nữa.
‘Hóa ra thanh tẩy xong chưa phải là hết…….’
Nếu biết sớm hơn, cô đã đến thăm hoặc gọi Chris. Nhưng không ai nói cho cô biết tình hình của cậu. Nghĩ lại, gần đây cô luôn đi cùng Lloyd, chỉ ghé qua đoàn hiệp sĩ, nên không biết chuyện của các tư tế cũng là chuyện thường.
“Tớ nghe nói thánh nữ đang có tâm sự nên đến tư vấn với Joshua thần quan…….”
“À, cái, cái đó hả?”
Nhớ lại chuyện xảy ra trong phòng khám, Aristella lúng túng lắp bắp. Biết Lloyd đang ở ngoài, cô vẫn không kiềm chế được mà dụ dỗ Joshua. Đây là lần đầu tiên cô van xin được yêu thương như thế.
‘Chắc không nghe thấy chuyện giữa mình và Joshua chứ?’
Aristella cẩn thận quan sát Chris và Lloyd. Hai người chỉ nhìn cô với vẻ lo lắng, dường như không nhận ra chuyện ân ái vừa xảy ra trong phòng khám.
Hy vọng đó không phải là diễn xuất quá hoàn hảo của họ, Aristella xin lỗi vì đã để Chris – người đang bệnh – chờ ngoài cửa lâu.
“Xin lỗi cậu, Chris. Nếu biết cậu đang chờ thì ta đã ra sớm hơn.”
“Không sao ạ. Điều quan trọng nhất là tâm trạng thánh nữ được tốt hơn. Tôi có thể chờ cả ngày cũng được.”
Nhìn Chris nở nụ cười rạng rỡ trước mặt mình, Lloyd bối rối không hiểu cậu thiếu niên ngây thơ này có phải cùng một người vừa nãy châm chọc và cau mày với anh không.
“Vậy ta về đây, Chris. Cậu vào đi.”
“Vâng, thánh nữ. Hẹn gặp lại ạ.”
Chris vẫn chưa nói với Aristella rằng cậu đã trở thành trợ giảng của Noel và sẽ tham gia lớp học ma pháp của cô. Cậu định xuất hiện bất ngờ trong giờ học để làm cô ngạc nhiên.
Không biết ý định của Chris, Aristella để cậu vào phòng khám, rồi cùng Lloyd đi xuống cầu thang.
***
Phòng khám của Joshua nằm ở trung tâm tầng ba tòa nhà phía đông, nơi các tư tế dễ dàng qua lại. Tầng dưới là phòng họp của các thần quan, tầng một là phòng cầu nguyện.
Trên đường đi qua hành lang, các tư tế gặp Aristella đều chào cô, cô đáp lễ rồi đi xuống. Thỉnh thoảng có người nhìn Lloyd với vẻ mặt khó chịu, nhưng không ai dám bắt bẻ thị tùng của thánh nữ ngay trước mặt cô. Lloyd phớt lờ những ánh nhìn châm chích sau lưng, khẽ hỏi Aristella.
“Thánh nữ. Giờ ngài thật sự ổn rồi chứ ạ? Buổi điều trị kéo dài quá…….”
“Anh có nghe thấy chuyện trong đó không?”
“Hả? Không ạ!”
Dù có tò mò đến đâu, việc nghe lén cuộc trò chuyện riêng tư của chủ nhân là đại bất kính. Không chỉ với thị tùng của thánh nữ, ngay cả với hạ nhân trong nhà quý tộc bình thường cũng là điều cấm kỵ.
Dù lúc nghe tiếng rên ngọt ngào của cô từ trong phòng khám, lòng kiêu hãnh hiệp sĩ hay lễ nghi quý tộc đều bị ném ra sau đầu, anh rất muốn ghé tai nghe lén, nhưng may mà có Chris ở đó nên anh kiềm chế được. Lloyd gạt bỏ cuộc đấu tranh nội tâm gay gắt, chỉ nói kết luận.
“Thần là thị tùng phụng sự thánh nữ. Nếu ngài không muốn nói với thần, thần sẽ không hành động hèn hạ như nghe lén hay dò la.”
“Không phải không muốn…….”
Khi Aristella từng đến phòng Lloyd trong tình trạng trần truồng, anh đã giận dữ khi thấy dấu vết ân ái đầy trên cơ thể cô. Dù đang trong thời gian phản tỉnh, nếu biết chỉ trong một ngày Aristella đã quan hệ với Kane và Joshua, chắc chắn anh sẽ ghen tuông.
Thế nhưng Aristella lạ lùng thay, không còn cảm thấy nặng nề như buổi sáng nữa. Có lẽ vì lời khuyên của Joshua rằng hãy chấp nhận tình cảm của tất cả.
‘Trái tim con người thật gian xảo.’
Nỗi lòng nặng trĩu vì day dứt, khi nghe được câu trả lời mong muốn, bắt đầu tự biện minh cho mình. Aristella vừa áy náy với Lloyd, vừa không thể buông bỏ lời nói của Joshua khiến lòng cô nhẹ nhõm.
“Lloyd.”
“Vâng, thánh nữ.”
“Tôi muốn anh luôn ở bên cạnh tôi.”
Dù sao họ cũng không thể rời khỏi thần điện này suốt đời. Dù Aristella có chọn lựa thế nào, cô vẫn muốn anh tiếp tục yêu thương mình. Đó là dục vọng ích kỷ và ngu ngốc, nhưng với cô – người mang nữ thần dâm dục và tham lam – thì không thể không mong muốn.
“Dù có chuyện gì xảy ra, thần cũng sẽ luôn ở bên thánh nữ.”
“Thật chứ?”
“Thần xin thề trên linh hồn mình.”
Đôi mắt tím thẫm phản chiếu hình ảnh cô, giọng nói hôm nay càng trầm thấp và dịu dàng. Aristella mỉm cười nhẹ nhõm trước câu trả lời của Lloyd, nắm lấy tay anh. Lòng cô đã nhẹ nhàng hơn.
***
Khi xuống đến tầng dưới, Aristella và Lloyd gặp Hyperion đang bước ra từ phòng cầu nguyện.
“Thánh nữ, ngài đi dạo sao?”
“À, Hyperion đại tư tế!”
Aristella vui vẻ chào, Hyperion khẽ cúi đầu đáp lễ.
“Hôm nay ngài không tham dự thánh lễ nên tôi lo lắng. Giờ ngài thấy thế nào rồi ạ?”
“Giờ thì ổn rồi ạ. Xin lỗi vì tự ý vắng mặt.”
“Sức khỏe của thánh nữ là quan trọng nhất. Xin đừng lo cho công việc của chúng tôi.”
Nghe Hyperion trả lời, Aristella nghiêng đầu mỉm cười. Nụ cười ấy đẹp như ánh nắng ấm áp, nhưng ánh mắt lại mang vẻ quyến rũ. Hyperion cảm thấy tim mình nhói đau trước vẻ đẹp yêu kiều ấy.
Đã bao lâu rồi kể từ lần họ quan hệ? Với người thường có lẽ không sao, nhưng với cơ thể mang nữ thần dâm dục, việc kiềm chế dục vọng lâu như vậy là không thể. Không nghe tin đồn gì, có lẽ Aristella đang tự kiểm soát tốt dục vọng để nữ thần bên trong không bùng phát.
Dĩ nhiên “kiểm soát” ở đây không phải nhịn chịu, mà là giải tỏa một cách hợp lý. Nhìn vẻ mặt rạng rỡ của Aristella, Hyperion vừa yên tâm vừa cảm thấy khó chịu.
‘Thánh nữ đang quan hệ với người đàn ông nào vậy.’
Hoạt động của các tư tế đều có phạm vi nhất định. Nếu có ai riêng tư tìm đến thánh nữ, tin tức hẳn đã đến tai anh, nhưng không có gì cả. Vậy có lẽ là Lloyd – thị tùng bên cạnh cô – hay một hiệp sĩ thánh khác.
‘Dù sao cũng không phải ta, biết để làm gì.’
Hyperion thở dài trong lòng. Anh từng nói nếu thánh nữ đòi hỏi thì anh sẵn sàng phục vụ ban đêm, nhưng cô sẽ không bao giờ đòi hỏi anh.
Anh không gần gũi riêng tư với Aristella như các thị tùng khác, cũng không có tính cách tự nhiên tiếp cận cô như Joshua. Với bao người đàn ông yêu cô xung quanh, Hyperion – người không dám tỏ tình hay chủ động – chắc chắn không phải người cô cần.
Lần ấy họ quan hệ chỉ vì anh tình cờ phát hiện Aristella trần truồng, không có lý do gì khác. Nếu không phải anh mà là người khác, cô cũng sẽ quan hệ với họ thôi.
‘Dù là ai khác…….’
Việc ghét thánh nữ quan hệ với người khác, mong muốn được cô đặc biệt đối xử, đều là dục vọng trẻ con. Hyperion biết rõ sự chiếm hữu và ám ảnh của mình nếu nói ra chỉ trở thành độc dược với cô.
“Thấy thánh nữ vui vẻ là tốt rồi. Nếu có vấn đề gì, xin cứ nói với tôi bất cứ lúc nào.”
“Vâng. Cảm ơn đại tư tế.”
Chủ nhân thần điện là thánh nữ, còn đại tư tế là người thống lĩnh tư tế và hiệp sĩ thánh để phụng sự cô. Có lẽ người đàn ông lẽ ra phải gần gũi nhất với hiện thân nữ thần lại đang ở xa cô nhất.
Sẽ còn nhiều tư tế và hiệp sĩ thánh nữa tỏ tình và quan hệ với Aristella. Nhưng cơ hội sẽ không bao giờ đến với Hyperion.
Dù có cơ hội, anh cũng không dám tỏ tình.
Mang dục vọng xấu xí muốn độc chiếm cô trong lòng, nhưng không đủ dũng khí nói ra. Anh sợ bị cô khinh miệt.
So với Chris – người từng thừa nhận dục vọng, bộc lộ hết chân tâm xấu hổ trước mặt cô rồi sa đọa thành quái vật – thì Hyperion mới thực sự hèn nhát. Aristella từng gọi Chris là kẻ hèn, nhưng kẻ hèn thật sự là Hyperion, người đến giờ vẫn chưa nói ra chân tâm hay sự thật.
Hyperion thật sự ghen tị với Chris. Nếu có thể thẳng thắn bộc lộ dục vọng, phơi bày hết chân tâm xấu hổ trước mặt cô thì sẽ nhẹ nhõm biết bao.
“Thánh nữ.”
“Vâng?”
『Tôi yêu ngài.』
Hyperion nuốt ngược lời tỏ tình không thể thốt ra, mỉm cười dịu dàng.
“Cầu thang sụp ở tầng hầm tháp phía bắc đã được sửa chữa hết. Không khí cũng đã được thanh lọc hoàn toàn, thần khí của thần điện đã lan tỏa, nên sẽ không còn quái vật xuất hiện nữa ạ.”
“Ôi, thật sao? May quá!”
“Ngày mai sẽ đi kiểm tra, ngài có muốn đi cùng không ạ?”
“Vâng, được chứ.”
Nhìn nụ cười rạng rỡ của Aristella, Hyperion cảm thấy tim mình nhói đau.
Nụ cười đáng yêu ấy đáng lẽ phải khiến lòng anh ấm áp, vậy tại sao lại đau đớn thế này. Chỉ nhìn thôi mà như có thứ gì sắc nhọn đâm vào tim, đau nhói từng cơn.
“Vậy mai gặp lại, thánh nữ.”
“Vâng, đại tư tế.”
Aristella cúi chào Hyperion rồi rời đi. Lloyd theo sau chào rồi bước qua anh.
“À.”
Tưởng cô về phòng, nhưng Aristella đột nhiên quay lại như nhớ ra gì đó.
“Thánh nữ?”
“Hôm nay nguyện chúc ân sủng của nữ thần luôn ở bên ngài.”
Aristella nâng tay phải Hyperion lên, nhẹ nhàng hôn lên lòng bàn tay anh.
“Tôi nghĩ mình chưa từng ban phước trước cho ngài bao giờ.”
Aristella mỉm cười rạng rỡ, nhưng Hyperion không thể đáp lại bằng lời cảm ơn hay chào đáp lễ.
“Hẹn mai gặp lại, đại tư tế.”
Dù biết hay không biết anh đang hoàn toàn đóng băng tại chỗ, Aristella cúi chào Hyperion lần nữa rồi bước nhanh về phía Lloyd.
Lloyd có vẻ hơi bối rối trước hành động của Aristella, nhưng với thân phận thị tùng, anh không thể nói gì với thánh nữ hay đại tư tế. Anh vụng về nhìn qua nhìn lại giữa hai bên, rồi thở dài theo sau cô.
Dù bóng dáng Aristella và Lloyd đã khuất sau góc hành lang, biến mất hẳn, Hyperion vẫn đứng sững tại chỗ hồi lâu, không nhúc nhích.
💬 Bình luận (0)