Chương 67:
Giáo hoàng, Valerianus 🔞🔞🔞
Giáo hoàng, Valerianus 🔞🔞🔞

Edit: Quillpetal

Dù tôi là hiện thân của nữ thần, đương nhiên vị thế cao hơn Giáo hoàng, nên nếu tôi không muốn gặp, đó chính là ý chỉ của thần linh. Giáo hoàng – kẻ tôi tớ đầu tiên của thần – dù đã đến tận trước cổng đền thờ, cũng phải lặng lẽ quay về theo ý thần.

“Không cần phải cho phép chuyến thăm đột ngột thế này đâu ạ.”

“Đại tư tế?”

“Nếu Thánh nữ thấy phiền phức, ngài cứ ở trong phòng. Tôi sẽ dẫn các tư tế ra cổng chính, lịch sự từ chối và tiễn Giáo hoàng bệ hạ về.”

“Không, không được đâu!”

Dù có nói rằng tôi là hiện thân của nữ thần, còn Giáo hoàng chỉ là một tư tế phục vụ thần linh, nhưng với Aristella – cô gái lớn lên ở làng quê bình thường – Giáo hoàng vẫn là tồn tại cao vời vợi trên bầu trời.

Những năm tháng sống như con người, như một thiếu nữ làng quê, đã hình thành nên nhận thức và thói quen khó mà thay đổi ngay được. Giáo hoàng đích thân đến gặp mình mà không có lý do đặc biệt gì lại đuổi về trước cửa – chuyện đó tôi không thể làm được.

“Nhưng Thánh nữ có vẻ không vui với chuyến thăm của Giáo hoàng bệ hạ thì phải.”

“Hả? Không phải vậy đâu!”

Tôi lắc đầu mạnh mẽ phủ nhận. Đúng là tôi hoảng hốt vì chuyến thăm đột ngột, nhưng không đến mức không muốn gặp. Chỉ là giống như fan cuồng gặp thần tượng bất ngờ, tôi đang bồn chồn không yên thôi.

“Tôi chỉ chưa biết Giáo hoàng bệ hạ là người thế nào thôi ạ. Nên mới giật mình. Tôi cũng muốn gặp ngài ấy…….”

“Vậy sao…….”

Hyperion khẽ gật đầu với vẻ mặt có phần miễn cưỡng. Có lẽ vì bông phong lữ đỏ cài bên tai, ngay cả tiếng thở dài khe khẽ của ông cũng đẹp như thiên thần trong thần thoại.

“Tôi hiểu rồi. Nếu Thánh nữ đã nói vậy, tôi sẽ gửi thông báo cho phép ra vào.”

“Vâng, vậy… Giáo hoàng bệ hạ đến khi nào ạ?”

“Tối nay ạ.”

“Hả? Nhanh vậy sao?”

Giờ đã muộn chiều. Chỉ vài tiếng nữa là đến.

“Ơ, phải làm sao đây? Chưa chuẩn bị gì cả…… Không, tắm thì lúc nãy đã tắm rồi…….”

“Thánh nữ. Ngài không cần lo lắng quá đâu ạ.”

Hyperion nhẹ nhàng đặt tay lên hai vai tôi để trấn an, động tác của tôi lập tức dừng lại. Đôi mắt đỏ của anh vẫn trong trẻo, nhưng đâu đó ẩn chứa nỗi lo lắng sâu thẳm.

“À…….”

Trước mặt Đại tư tế mà mình lại làm quá, tôi xấu hổ, dùng hai tay che má, thở sâu. Má nóng bừng, tim đập thình thịch.

‘Giáo hoàng bệ hạ là người thế nào nhỉ?’

Tôi đến đền thờ nữ thần Wigmentar vì đá linh hồn phản ứng, trở thành Thánh nữ, nhưng về Giáo hoàng cung và các tư tế thì tôi biết rất ít.

Nơi này là khu vực cấm nữ, chỉ có tư tế nam và Thánh kỵ sĩ được chọn vào, nhưng hình như Joshua từng nói mơ hồ rằng Giáo hoàng cung cũng có tư tế nữ.

Giáo hoàng đương đại là nam hay nữ? Tôi tưởng tượng một ông bà già hiền từ, rồi nghĩ mình phải cư xử chững chạc, lễ phép trước mặt Giáo hoàng, không được tỏ ra kém cỏi.

***

Tôi vội vàng nhờ Joshua giúp chỉnh trang lại trang phục cho gọn gàng, chải tóc thẳng mượt. Thậm chí còn đội thêm tấm voan trắng trong suốt viền ren – thứ mà bình thường tôi không hay dùng – rồi đứng trước gương xoay qua xoay lại ngắm mình.

Vì cả ngày hôm nay cứ phấn khích nên má vẫn đỏ bừng, không chịu xẹp xuống, khiến tôi lo lắng hỏi Joshua:

“Joshua, trông tôi có lạ không?”

“Thật đẹp, Thánh nữ.”

Dáng vẻ của tôi lúc này ai nhìn cũng phải công nhận là đẹp và thanh thoát. Bộ thánh phục trắng ôm sát đường nét mảnh mai, váy xòe rộng để lộ đôi giày nhỏ xinh. Mái tóc màu nước chảy dài óng ả như dòng suối, phủ lên đó là tấm voan trắng mỏng manh mang lại cảm giác cao quý.

Có lẽ vì không giấu nổi sự hồi hộp và mong đợi, nên gò má ửng hồng khiến tôi trông giống thiếu nữ ngây thơ hơn là Thánh nữ trang nghiêm, nhưng chính điều đó lại càng khiến tôi thêm đáng yêu.

“Giá mà trước đây tôi học trước nghi thức của các tư tế thì tốt biết mấy. Lỡ có sơ suất thì sao đây? Tôi không muốn Giáo hoàng bệ hạ ghét mình đâu…….”

“Thánh nữ. Ngài thực sự không cần lo lắng những điều đó đâu ạ. Quyền uy của Hoàng đế xuất phát từ Giáo hoàng, còn quyền uy của Giáo hoàng xuất phát từ thần linh.”

Thánh nữ ở trên Giáo hoàng, và dưới Giáo hoàng là các tư tế.

Nhưng nghiêm ngặt mà nói, đền thờ này là không gian tách biệt với thế tục, nên ở đền thờ nữ thần Wigmentar, người mà các tư tế phải phục tùng và tôn kính chỉ có một mình Thánh nữ.

Dù các tư tế phải giữ phẩm cách và lễ nghi, nhưng phía chúng tôi không cần phải nhìn sắc mặt Giáo hoàng cung.

“Joshua. Giáo hoàng bệ hạ là nam hay nữ vậy?”

“Giáo hoàng tiền nhiệm là nữ. Vì bệnh nặng, vài tháng trước khi Thánh nữ đến đền thờ, ngài ấy đã nhường ngôi cho Giáo hoàng hiện tại và lui về dưỡng bệnh.”

“Ồ, hóa ra là vậy. Tôi không biết gì hết.”

“Việc của Giáo hoàng cung truyền đến các giáo hội địa phương thường mất khá lâu. Giáo hoàng hiện tại là nam ạ.”

Vậy thì việc ngài ấy đến khu vực cấm nữ này cũng không có vấn đề gì. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Giáo hoàng hiện tại là người thế nào nhỉ. Tôi hy vọng ngài ấy hiền từ và ấm áp hơn là uy nghiêm. Nghĩ vậy, tôi tự vẽ ra hình ảnh Giáo hoàng trong đầu theo cách mình tưởng tượng.

Một ông già râu trắng như Santa Claus, đầu đội mũ ba tầng, khoác áo lễ trắng dài thướt tha – hình dung đến đó, tôi bất giác mỉm cười.

‘Hy vọng ngài ấy hiền từ.’

Trong đền thờ toàn tư tế và Thánh kỵ sĩ trẻ tuổi, nên tôi thường thoải mái. Giờ sắp gặp người lớn tuổi, tôi hơi căng thẳng, xoắn xoắn ngón tay chờ tín hiệu từ cổng chính.

Bíp―

Viên đá linh hồn trong phòng rung lên. Đó là tín hiệu Giáo hoàng đã đến cổng chính, kết giới đã mở.

“Xuống thôi, Joshua.”

“Vâng, Thánh nữ.”

***

Khi đến cổng chính đền thờ, tôi ngạc nhiên vì số lượng tư tế ra đón Giáo hoàng ít hơn dự đoán.

Lần đầu tôi đến đây với tư cách Thánh nữ, hầu như tất cả tư tế và hiệp sĩ đều có mặt – dù lúc đó Joshua không có, nhưng vì tôi căng thẳng nên không nhận ra hết – vậy mà giờ chỉ có hai Thánh kỵ sĩ khiêng hành lý và hộ tống, hai tư tế tập sự phụ việc, cùng Đại tư tế Hyperion. Không thấy bóng dáng các tư tế thường hay các thần quan khác.

“Đại tư tế. Chỉ có chừng này người ra đón có phải thiếu lễ nghi không ạ? Nếu Giáo hoàng bệ hạ không vui thì…….”

“Đền thờ này hoạt động theo ý chỉ của Thánh nữ, cao hơn cả quy ước thế tục và luật lệ tư tế. Dù là Giáo hoàng, khi ở trong đền thờ này, ngài ấy cũng chỉ là một tư tế bình thường.”

“V, vậy sao ạ?”

“Ngài có muốn mở cổng ngay không?”

“Hả? Vâng…….”

Dù cảm thấy thái độ Hyperion có phần sắc lạnh, nhưng không hiểu lý do, tôi vẫn gật đầu theo bản năng.

Két két. Két két. Ầm.

Tiếng cầu rút hạ xuống, rồi cánh cổng nặng nề kêu ken két mở ra.

“À…….”

Giáo hoàng đúng như tôi tưởng tượng: khoác thánh phục trắng mịn như lụa, đeo trang sức vàng bạc lộng lẫy, đội mũ ba tầng nạm ngọc năm màu rực rỡ. Dáng vẻ hiền từ, dễ gần, như sẽ đối xử dịu dàng với trẻ em và tín đồ – cũng đúng như dự đoán.

Nhưng có một điều khác biệt: tuổi tác của Giáo hoàng.

Mái tóc bạc dài xoăn nhẹ, đôi mắt xanh trời trong veo. Vẻ tự tin toát ra khiến tôi liên tưởng đến Lloyd. Dù không cao lớn, nhưng thân hình rắn chắc, vai rộng và bàn tay to – dù khoác thánh phục rộng thùng thình vẫn lộ rõ.

Nghe nói Giáo hoàng tiền nhiệm vì bệnh nặng mà nhường ngôi chỉ vài tháng trước, tôi lẽ ra phải đoán được. Người vừa lên ngôi vài tháng trước khi tôi trở thành Thánh nữ, trông còn trẻ hơn cả Hyperion vài tuổi – một thanh niên trẻ tuổi.

“Giáo hoàng Valerianus, xin được diện kiến Thánh nữ Aristella – hiện thân của nữ thần.”

Giáo hoàng Valerianus mới chậm rãi cúi đầu chào tôi. Với vẻ ngoài nam tính, khí chất đĩnh đạc như chính trị gia hơn là tư tế.

Bất ngờ trước ngoại hình Giáo hoàng, ánh mắt tôi lạc lõng trong không trung.

“Thánh nữ. Xin hãy ban ân sủng cho kẻ tôi tớ đầu tiên tuyên xưng danh xưng ngài trong thế giới mà thần sáng tạo và tô điểm xinh đẹp này.”

“Hả?”

Giáo hoàng Valerianus đột ngột quỳ xuống, khiến tôi giật mình run vai.

Tôi hoảng hốt quay đầu, bắt gặp ánh mắt Hyperion. Ông khẽ cau mày như không vui, rồi nhanh chóng thả lỏng biểu cảm, khẽ cúi người theo tư thế quen thuộc trong thánh lễ – tư thế của kẻ tôi tớ nhận phước lành từ Thánh nữ.

‘À. Phải ban phước chứ.’

Tôi quên mất. Giáo hoàng Valerianus không phải tư tế của đền thờ này, cũng không phải tư tế thường hay thần quan, mà là Giáo hoàng. Nhưng khi bước vào đền thờ, ông ấy cũng trở thành kẻ tôi tớ phục vụ tôi.

Tôi hít sâu để trấn tĩnh, chậm rãi bước đến gần, cất giọng trong trẻo:

“Giáo hoàng bệ hạ, xin nhận ân sủng của nữ thần.”

Tôi cẩn thận đưa tay ra. Valerianus khẽ chạm môi lên mu bàn tay tôi, rồi đứng dậy.

“Thật vinh dự, Thánh nữ.”

Nụ cười của ông ấy rõ ràng dịu dàng, nhưng sao lại mang cảm giác áp lực. Có lẽ vì địa vị Giáo hoàng. Đôi mắt xanh lóe lên tia sáng lạ lùng.

“T, tôi cũng rất vui được gặp Giáo hoàng bệ hạ ạ.”

Tôi khẽ cụp mắt tránh ánh nhìn của ông, đáp lại. Dù cố cười cho tự nhiên, nhưng căng thẳng khiến mặt tôi cứng đờ.

Để giảm bớt lo lắng, tôi nhìn quanh, rồi nhận ra một gương mặt quen thuộc đứng sau Giáo hoàng.

“Anh là……!”

“Lâu rồi không gặp.”

Mái tóc đen, mắt đen, da nâu đồng – Clovis, giờ mặc đồng phục trắng chỉnh tề, khoác áo choàng đỏ, cúi chào tôi.

“Clovis Eckard Sprout, xin được diện kiến Thánh nữ.”

“Clovis thực thi quan!”

“Bây giờ không còn là thực thi quan nữa. Tôi đã kế thừa tước vị từ cha, trở thành Đại công tước cai quản lãnh địa.”

Đại công tước Sprout – vị thế chỉ sau Hoàng đế trong Đế quốc Thần thánh, cai quản vùng đất rộng lớn và màu mỡ nhất. Đó giờ là thân phận của Clovis.

“Kẻ tôi tớ hèn mọn này cũng xin nhận ân sủng từ Thánh nữ.”

Đôi mắt đen của anh ta khẽ cong lên, rồi quỳ một gối, cúi đầu.

Clovis không phải tư tế hay Thánh kỵ sĩ, lại từng xúc phạm tôi, nhưng anh ta là khách đến đền thờ. Từ chối ban phước cho anh ta đồng nghĩa với việc đuổi anh ta khỏi đây.

Trước mặt Giáo hoàng Valerianus, tôi không muốn tỏ ra đuổi khách ngay từ đầu. Do dự một chút, tôi đưa tay ra.

“Ừm, vâng. Đại công tước Sprout, xin nhận ân sủng…….”

“‘Đại công tước Sprout’ nghe trang trọng quá.”

Clovis nắm lấy tay tôi, ấn môi mạnh lên mu bàn tay. Hơi nóng từ môi khiến tôi giật mình, nhưng anh ta giữ chặt không cho rút tay.

Lưỡi khẽ thè ra liếm nhẹ mu bàn tay trắng, tôi run lên vì cảm giác lạ lẫm, chân mềm nhũn suýt ngã.

“Anh làm gì……!”

“Hãy gọi tôi là ‘Clovis’, Thánh nữ.”

Trước khi tôi kịp cao giọng, Clovis đã đứng dậy nhanh chóng, cười toe toét nhìn tôi. Vẫn không buông tay tôi.

“Á, ư…… Vâng, Clovis.”

“Cảm ơn.”

Khi tôi gọi tên, Clovis mới hài lòng buông tay. Tôi vội giấu tay vào tay áo, lùi lại một bước.

Giáo hoàng Valerianus toát ra cảm giác nguy hiểm dù vẻ ngoài hiền từ, còn Clovis – Đại công tước – trông chẳng khác gì dã thú nguy hiểm bị xích cổ. Tôi đột nhiên cảm thấy như con mồi run rẩy trước bạch thú và hắc thú, hơi sợ hãi.

‘Rõ ràng đến tận chiều tôi còn vui vẻ phấn khích lắm mà.’

Dù bối rối, nhưng tôi là chủ nhân đền thờ này. Là chủ nhân đền thờ và hiện thân nữ thần, tôi không thể đuổi những người đến thăm mình.

“Hai vị, mời vào trong ạ.”

Nhìn tôi cười gượng gạo dẫn hai người vào đền thờ, Hyperion và Joshua cùng thở dài đầy khó xử.

***

Giáo hoàng đến muộn nên hôm nay mọi người quyết định nghỉ ngơi một đêm, và sẽ nói chuyện vào ngày mai.

Ban đầu định sắp xếp chỗ ở cho Giáo hoàng ở khu phía đông dành cho các tư tế, nhưng người đi cùng Giáo hoàng Valerianus lại là Clovis – không phải tư tế. Vì không thể để người không phải tư tế ở khu vực tư tế, tôi đành phải sắp xếp phòng cho hai người ở tòa nhà trung tâm.

“Hai vị cứ dùng phòng ở tầng ba nhé. Nếu có gì bất tiện thì cứ nói, tôi sẽ cố gắng sắp xếp ạ.”

“Không sao cả. Phòng rất tốt.”

Giáo hoàng Valerianus nhìn quanh với vẻ hài lòng. Phòng không rộng bằng phòng Thánh nữ, nhưng vẫn rộng rãi hơn nhiều so với phòng tư tế ở khu phía đông. Chắc chắn sẽ thoải mái trong thời gian lưu trú.

“Thánh nữ. Tôi cũng ở cùng phòng với Giáo hoàng bệ hạ được chứ?”

“Không. Công tước…… À không, Clovis thì ở phòng bên cạnh nhé. Cấu trúc giống nhau mà.”

“Trước đây tôi thấy phòng tiếp khách cách âm khá tốt, phòng này cũng tương tự nhỉ.”

“À, cái đó……!”

Việc Clovis từng đến đền thờ với tư cách thực thi quan không phải bí mật, nhưng nhắc đến “cách âm của phòng tiếp khách” chỉ có một lý do. Tôi xấu hổ đỏ mặt, sợ Giáo hoàng Valerianus nhận ra nên vội chỉnh lại biểu cảm, quay mặt đi với vẻ giận dỗi.

“Tường và cửa đều làm từ cùng chất liệu mà.”

“Ồ. Vậy nếu Giáo hoàng bệ hạ gọi tôi thì tôi biết bằng cách nào?”

Nghe Clovis hỏi, tôi chỉ vào bàn nhỏ cạnh giường. Từ trần nhà có một ống dài chạy dọc tường xuống, ở cuối ống treo một sợi dây mảnh với quả chuông nhỏ. Phòng Thánh nữ vốn không có ai gọi nên không có vật này.

“Nếu ở phòng bên cạnh rung chuông, thì chuông bên này sẽ rung theo.”

Tôi đưa quả chuông bạc nhỏ cho Giáo hoàng Valerianus và Clovis xem, rồi chỉ vào chuông cạnh giường.

“Ngược lại, nếu Giáo hoàng bệ hạ rung chuông bên này, Clovis ở phòng bên sẽ nghe được.”

“Vậy à. Hiểu rồi.”

Clovis khẽ cười, rồi bất ngờ vòng tay ôm vai tôi.

“Kyaa!”

“Vậy nếu không rung chuông kia, thì chuyện xảy ra trong phòng này sẽ không bị lộ ra ngoài nhỉ?”

“Khoan, khoan đã, công tước!”

“Tôi đã bảo gọi tôi là Clovis mà.”

“Không, Clovis. Khoan đã, đừng làm vậy! Trước mặt Giáo hoàng bệ hạ……!”

Dù tôi hoảng hốt cố đẩy tay Clovis ra, nhưng sức đàn ông quá lớn, tôi không chống lại nổi. Tôi nhìn Giáo hoàng Valerianus cầu cứu với vẻ mặt khó xử, thì người đàn ông tóc bạc mỉm cười dịu dàng.

“Ngài không cần hoảng hốt thế đâu, Thánh nữ.”

Valerianus tháo mũ ba tầng đặt lên bàn, quay lại. Đôi mắt xanh trời của ông lóe lên tia sáng lạ lùng.

“Tôi đã nhận được toàn bộ báo cáo về những chuyện xảy ra trong đền thờ này rồi.”

“Hả……?”

Valerianus mỉm cười, ra hiệu bằng tay. Clovis khẽ xoay người, ôm tôi từ phía sau. Bàn tay rắn chắc nắm cằm tôi nâng lên, khiến tôi bị Clovis khống chế, chỉ có thể ngước nhìn Valerianus.

“Tại, tại sao lại làm vậy?”

Dù đã từng quan hệ với Clovis một lần, tôi vẫn cảm thấy anh ta xa lạ. Còn Giáo hoàng Valerianus – người tôi mới gặp lần đầu – càng khiến tôi lạ lẫm hơn. Bị hai người đàn ông xa lạ khống chế, cơ thể tôi run rẩy vì sợ hãi.

“Tôi đã nói là nhận được báo cáo rồi mà.”

“Nếu định xét xử thì xin hãy làm chính thức…….”

“Ôi. Thánh nữ, tôi không có ý định đưa ngài lên ghế xét xử đâu.”

Ngón tay thanh nhã của Valerianus chạm vào môi tôi. Khác với bàn tay nóng bỏng của Clovis, cơ thể Valerianus lại mát lạnh. Đó là do thần lực bao quanh ông. Sự chênh lệch nhiệt độ kỳ lạ khiến tôi run nhẹ, cau mày.

“Nếu không phải xét xử thì tại sao…….”

“Chỉ là để xác nhận thôi.”

Xác nhận? Xác nhận cái gì chứ. Xác nhận tôi có quan hệ với các tư tế hay Thánh kỵ sĩ khác không? Hay xác nhận thần lực của tôi có còn thuần khiết không?

Tôi nhìn Valerianus với ánh mắt bất an. Ông khẽ cụp mắt, mỉm cười, thong dong ngồi xuống giường.

“Bắt đầu đi, Clovis.”

“Haa!”

Lời Valerianus vừa dứt, bàn tay Clovis đã ôm lấy ngực tôi. Bàn tay đàn ông nóng rực khiến lớp thánh phục mỏng bị vò nát, bầu ngực mềm mại bị bóp méo.

“Á, aa, đừng làm vậy……!”

Bàn tay da nâu đồng của Clovis nổi bật trên nền thánh phục trắng, càng thêm đỏ rực. Dù bàn tay cứng rắn, nhưng cử động vuốt ve trên cơ thể lại dâm đãng như rắn bò.

“Hức, không thích……!”

Tôi run rẩy khóc nức nở. Nhìn tôi như vậy, Clovis cảm nhận niềm khoái lạc khó tả. Cơ thể nhỏ bé của tôi chỉ cần một bàn tay anh ta là đã ôm trọn cả hai bầu ngực. Cảm giác như đang giam cầm một chú chim nhỏ trong lòng, Clovis khẽ cắn dái tai tôi, thì thầm bên tai.

“Ngài định quay lưng với người đàn ông đáng thương đã từ bỏ tự do chỉ để gặp lại ngài sao, Thánh nữ?”

“Hả……?”

“Người ta nói khi bị dồn vào đường cùng thì sẽ tìm đến thần linh. Nhưng người đẩy tôi vào đường cùng chính là ngài đấy.”

“Clovis…….”

“Ôi nữ thần xinh đẹp và vĩ đại, xin hãy đáp lại lời kêu gọi của tôi.”

Clovis thì thầm ngọt ngào, rồi hôn lên đôi môi của tôi.

***

Clovis vốn không phải người háo sắc, nhưng cũng chẳng phải kẻ khắc kỷ. Dù không có người tình cố định, mỗi lần tham dự tiệc xã giao, phụ nữ vây quanh anh ta không ít. Những cuộc vui một đêm đối với anh chỉ là hành vi sinh lý để giải tỏa dục vọng, chứ không phải trò chơi.

Nhưng sau khi ôm lấy Thánh nữ Aristella – hiện thân của nữ thần Wigmentar – Clovis rơi vào trạng thái bất cảm kinh niên. Chính xác hơn, ngoài cô ra, bất kỳ người phụ nữ nào anh nhìn thấy cũng không khơi dậy dục vọng. Ngay cả việc để phụ nữ khác chạm vào cơ thể anh cũng khiến anh khó chịu.

Có lẽ vì trải nghiệm với cô quá mãnh liệt, nên não bộ anh không chấp nhận bất kỳ người phụ nữ nào khác. Clovis cố gắng tìm kiếm những người phụ nữ giống Aristella nhất có thể.

Nhưng trong số các tiểu thư ở tiệc xã giao, không ai vừa ngây thơ vừa kiên cường như cô. Người ngây thơ thì ngu ngốc, người có vẻ thanh thuần lại hành xử xảo quyệt.

Thánh nữ Aristella thật sự là một tồn tại kỳ lạ. Khuôn mặt ngây thơ như thiếu nữ, nhưng ý chí lại kiên định, không bao giờ khuất phục trước điều cô cho là bất công.

Khi ép cô uống trà chiết xuất từ hoa Carus Entata – hoa khiến người ta nói thật – và đe dọa, cô vẫn run rẩy sợ hãi nhưng không chịu khuất phục.

Clovis từng thấy nhiều kẻ mạnh dám đối đầu với kẻ mạnh hơn, nhưng chưa từng thấy ai vừa run rẩy sợ hãi, vừa khóc nức nở, mà vẫn kiên quyết không lùi bước như cô. Con người có thể mạnh mẽ đến thế khi vượt qua nỗi sợ.

Thánh nữ Aristella yếu đuối nhưng mạnh mẽ – một tồn tại đầy mâu thuẫn. Clovis nghĩ cô thật đặc biệt. Và vì thế anh ta rơi vào lưới tình.

Anh ta trở về lãnh địa. Cô từng nói mình xuất thân từ nông thôn, nên biết đâu trong dân thường có người giống cô. Nhưng dù gặp vô số người dân, anh ta vẫn không tìm thấy ai mang tâm hồn ngay thẳng và cao quý như Aristella.

‘Thế gian rộng lớn thế này, người đông đúc thế này. Sao chỉ có mình cô ấy là đặc biệt?’

Quan hệ với phụ nữ trở nên khó chịu. Dục vọng vẫn tích tụ, nhưng anh ta không muốn dùng người khác để giải tỏa. Những người phụ nữ xinh đẹp, thân hình gợi cảm – đúng gu của anh ta – không thiếu. Nhưng cử chỉ quyến rũ hay tiếng rên của họ đều khiến anh ta cảm thấy ghê tởm, không thể ôm lấy.

Thay vì ôm người phụ nữ khác, anh ta thà tự thỏa mãn bằng ký ức về lần quan hệ với cô còn hơn.

Trong giấc mơ, Clovis ôm lấy Aristella vô số lần. Gương mặt luôn nghiêm trang của cô trở nên hỗn loạn, toàn thân đỏ ửng, phát ra tiếng rên cao vút, lắc hông điên cuồng – đẹp đến mức khiến anh phát điên.

Lần đầu mộng tinh thời thiếu niên chắc cũng thế này. Tỉnh dậy, Clovis nhìn xuống vật đang phóng tinh trong quần ngủ, cười khổ.

Chỉ một lần gặp gỡ, một lần quan hệ. Chỉ là cuộc vui một đêm mà thôi.

Người thừa kế nhà Sprout, thực thi quan tự do từng vung kiếm theo niềm tin, trừng phạt kẻ ác mà không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, giờ ở tuổi ba mươi lại mắc bệnh tương tư đầu đời.

Xấu hổ đến mức không dám nói với ai. Nhưng anh ta không chịu nổi nỗi nhớ nhung muốn gặp lại Aristella đáng yêu.

Đền thờ đóng kín, dù là thực thi quan hoàng thành hay người thừa kế đại công tước cũng không thể tùy tiện ra vào. Anh ta còn nghiêm túc nghĩ rằng nếu trong đền thờ xảy ra vụ án tày trời nào đó, có khi mình sẽ được gọi đến.

‘Làm sao để gặp lại Thánh nữ đây.’

Nơi gần gũi nhất với đền thờ nữ thần Wigmentar chính là Giáo hoàng cung – trung tâm Đế quốc Thần thánh. Anh ta nhớ lại hình ảnh Giáo hoàng mới trong lễ nhậm chức. Một thanh niên trẻ hơn cả anh ta, toát ra vẻ tự tin và có chút mưu mô – trông như có thể nói chuyện được.

Để xây dựng quan hệ thân thiết với Giáo hoàng, anh ta cần quyền lực. Vì vậy, anh ta quyết định trở về lãnh địa, kế thừa tước vị từ cha. Để có được thứ mình muốn, anh ta buộc phải từ bỏ tự do.

Hoàng đế là trung tâm chính trị, nên hiếm khi gặp riêng Giáo hoàng. Nếu Giáo hoàng cung chủ động can thiệp chính trị sẽ gây ấn tượng xấu. Nhưng gặp gỡ Đại công tước thì tương đối tự do hơn.

Clovis lấy cớ cần phước lành của thần để cai quản lãnh địa, thường xuyên lui tới Giáo hoàng cung. Hai người đàn ông hợp tính, thân thiết không mất nhiều thời gian.

Giáo hoàng Valerianus mới có tham vọng chính trị. Ông muốn nâng cao quyền uy Giáo hoàng cung, khoe sức mạnh Đế quốc Thần thánh với các nước láng giềng.

Nhưng nếu Giáo hoàng cung chủ động ra mặt sẽ không hay. Tốt nhất là Hoàng đế hay Đại công tước chủ động đề nghị các hoạt động tôn vinh thần linh, rồi Giáo hoàng miễn cưỡng chấp thuận.

Giáo hoàng Đế quốc Thần thánh luôn giữ lập trường không can thiệp chính trị, quyền uy chỉ tượng trưng cho Hoàng đế, nên càng như vậy.

Hoàng đế nắm quyền lực tối cao, nhưng để gặp riêng và xây dựng quan hệ thân thiết với Giáo hoàng lại có nhiều trở ngại. Trong khi đó, Đại công tước Sprout – quyền lực chỉ sau Hoàng đế, sở hữu tài sản vượt xa hoàng gia – là đối tác lý tưởng.

Lợi ích của hai người trùng hợp, có lẽ chính là định mệnh.

***

“Á, aa. Đừng……!”

Bàn tay đàn ông vuốt ve trên lớp thánh phục trắng khiến hơi thở Aristella rối loạn. Mỗi lần cô giật mình vặn vẹo, cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy cơ thể cô lại siết mạnh hơn.

“Thánh nữ. Núm vú đã cương lên rồi.”

“Haa, đừng, đừng nói vậy……!”

Khi đầu ngón tay kẹp lấy núm vú nhô cao rõ rệt qua lớp vải rồi xoắn nhẹ, Aristella lắc đầu điên cuồng, tiếng kêu cao hơn.

“Haa! Khoan, khoan đã……, aa!”

Bàn tay đàn ông vuốt ve dưới bầu ngực rồi trượt xuống, tháo dây lưng. Qua lớp vải vẫn còn buộc chặt, ngón tay lần mò giữa hai đùi, Aristella siết chặt đùi lại, lắc đầu quầy quậy.

“Đừng, đừng làm vậy! Tôi, tôi sẽ gọi người khác đấy……!”

“Hahaha. Lời đe dọa dễ thương thật.”

Valerianus thong dong ngắm Clovis vuốt ve cơ thể Aristella, rồi dùng đầu ngón tay lần theo vạt áo vẫn còn buộc chặt, tiếp lời.

“Ngài từng nói sẽ cùng ba đêm với vị tư tế do Aaron gửi đến mà.”

“!”

Cơ thể Aristella cứng đờ. Valerianus biết cuộc trò chuyện giữa cô và Aaron. Không, ông ấy đã nói từ đầu là nhận được báo cáo. Việc đó được tuyên bố công khai trước mọi người ở thánh đường, nên bất kỳ ai cũng có thể báo cáo lên Giáo hoàng cung, không nhất thiết phải là Aaron.

Nhưng Aristella đang hoảng loạn. Cô chưa từng nghĩ sẽ có tư tế báo cáo chuyện riêng tư như vậy lên Giáo hoàng cung.

“Ai, ai mà…….”

Việc báo cáo trực tiếp lên Giáo hoàng cung là trách nhiệm của Đại tư tế Hyperion. Nhưng cô không thể tin Hyperion lại báo cáo về đời sống riêng tư của mình.

“Không biết thật sao? Hay là ngài không muốn đoán?”

“Chẳng lẽ là Aaron……?”

Thay vì trả lời, Valerianus chỉ mỉm cười. Nụ cười rõ ràng dịu dàng, nhưng trên gương mặt người đàn ông ấy không hề có chút nhân tính nào. Điều đó khiến cô liên tưởng đến Aaron.

Aaron từ thời còn ở tu viện đã rất nổi tiếng với các bạn đồng khóa. Có nhiều tư tế trẻ theo anh ấy. Dù Valerianus trẻ hơn Aaron vài tuổi, nhưng chính vì vậy mới càng có thể ngưỡng mộ và theo đuổi Aaron hơn.

“Haa……!”

Bàn tay to lớn của Clovis bóp chặt bầu ngực, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.

“Ư, á. Clovis, dừng lại đi…….”

Aristella run rẩy lắc đầu. Dù đã từng quan hệ với Clovis một lần, nhưng Giáo hoàng Valerianus là người đàn ông cô mới gặp hôm nay. Cô không muốn để ông ấy thấy bộ dạng hỗn loạn của mình.

Không, không chỉ ông ấy, mà bất kỳ ai cũng vậy. Aristella luôn kháng cự việc để người thứ ba – không phải người đang quan hệ với mình – nhìn thấy bản thân hứng tình vì dục vọng.

“Clovis. Theo báo cáo thì Thánh nữ rất táo bạo cơ mà, sao lại kháng cự mạnh thế này.”

“Có lẽ vì đang ở trước mặt Giáo hoàng bệ hạ chăng.”

Ngón tay Clovis ấn mạnh vào giữa hai đùi đang khép chặt, khoái cảm kỳ lạ kích thích âm hộ. Dù chỉ xoa bóp qua lớp vải, nhưng cảm giác bàn tay nóng bỏng cùng nhận thức rằng mình đang làm chuyện dâm đãng trước mặt người đàn ông xa lạ khiến âm hộ cô ướt át không ngừng.

“Xin anh, ưm, đừng……!”

“Ngài từng hứa với tư tế Aaron rằng dù ai gửi đến cũng sẽ quan hệ mà. Có phải sự thật không?”

“Ư, nhưng…….”

Tiếng rên tự động thoát ra. Aristella thở hổn hển, phả hơi nóng.

 

Cơ thể cô vẫn yếu đuối trước dục vọng, chỉ cần bị đàn ông chạm vào âm hộ qua lớp vải đã tiết ra chất dịch nhớt nhầy. Cơ thể chứa đựng nữ thần dâm dục không thể kìm nén dục vọng. Cô thầm mong anh ta mau mở vạt áo, để bàn tay ấy chui vào trong, vuốt ve âm hộ mình.

Nhưng sự hưng phấn của cơ thể và lý trí chấp nhận là hai chuyện khác nhau. Dù lắc đầu, đùi cô vẫn tự động hé ra, hông trước sau nhấp nhô. Bàn tay Clovis càng áp sát âm hộ hơn. Aristella rên rỉ trong khoái cảm nhưng mặt nhăn nhó. Cô gắng sức, từng chữ một đứt quãng.

“Tôi đã nói… nếu tôi không thích… thì không được ép buộc… ưm… mà!”

“Ồ, đúng là có nói thế thật.”

Valerianus chớp mắt như vừa nhớ ra, nói bằng vẻ mặt trơ trẽn.

“Nếu Thánh nữ không thích Clovis thì cũng đành chịu thôi.”

“Giáo hoàng bệ hạ. Ngài thật khắc nghiệt quá.”

“Làm sao tôi dám trái ý Thánh nữ được. Nào, Thánh nữ. Lại đây.”

Valerianus đứng dậy khỏi giường, dang rộng hai tay. Clovis tiếc nuối thả tôi ra. Dù đã thoát khỏi vòng tay đàn ông, tôi vẫn không thể chạy trốn. Cơ thể sắp đổ sụp được vòng tay mát lạnh ôm lấy.

“Á, aa…….”

Thần lực mát lạnh từ chỗ tiếp xúc lan tỏa khiến tôi rùng mình. Lại chóng mặt. Thần lực rối loạn hẳn đã được ổn định, vậy mà cảm giác nhồn nhột khoái lạc bao phủ toàn thân khiến tôi dù đã mất sức vẫn không nằm yên, cứ cựa quậy.

“Nghe nói cơ thể Thánh nữ rất nhạy cảm với thần lực, quả thật vậy.”

“Haa, haaa…….”

“Đừng kháng cự nữa, Thánh nữ. Tôi – Valerianus – là con người gần thần nhất. Là kẻ tôi tớ đầu tiên của ngài.”

Nói vậy, Valerianus đặt tôi nằm xuống giường, khẽ kéo vạt áo, đặt tay lên vùng tim.

Khoảnh khắc ấy, một đợt sóng lớn như phủ kín cơ thể tôi.

“Hức, aa!”

Thần lực từ tay Valerianus làm rối loạn thần lực trong tôi. Không chỉ rối loạn. Thần lực hắn ta như thăm dò, lướt qua mọi ngóc ngách trong cơ thể tôi. Dù vuốt ve, xoa bóp, chọc vào đều mát lạnh, nhưng cơ thể tôi lại nóng rực như bị thiêu đốt.

“Aa, aa! Dừng lại!”

Cơ thể run rẩy, đùi càng lúc càng mở rộng. Valerianus kéo vạt áo để tôi dễ dàng dạng chân hơn. Trước mặt hai người đàn ông, cơ thể tôi lộ ra trần trụi, đỏ ửng hồng. Chất dịch nhớt nhầy chảy ra giữa hai đùi đã đọng thành vũng nhỏ dưới mông.

“Điều này…… vượt xa kỳ vọng thật.”

“Haa, đừng, nhìn…….”

Tôi muốn khép đùi lại, nhưng cơ thể không nghe lời. Thần lực đang cuồng loạn trong người khiến cơ thể tôi càng lúc càng nhạy cảm.

“Thánh nữ, thần lực phong phú nghĩa là gần với thần. Việc chia sẻ thần lực chính là giao cảm với thần.”

Giọng Valerianus trầm thấp dịu dàng như vang vọng trong đầu chứ không phải tai.

Thông thường, “thần” mà các tư tế nhắc đến là thần sinh mệnh và bình an Hesius. Nhưng đây là đền thờ nữ thần Wigmentar, nên “thần” ở đây chỉ có thể là Wigmentar.

Dù hai vị thần là vợ chồng, một lòng một dạ, nhưng lĩnh vực cai quản lại khác nhau. Cơ thể chứa đựng nữ thần dâm dục khi giao cảm với nữ thần dâm dục sẽ khiến cơ thể Aristella trở nên dâm đãng.

“Haaang!”

Môi hắn chạm vào âm hộ. Hơi thở ấm áp phả lên. Cảm giác môi mềm mại lướt qua cửa vào đang đỏ ửng co giật. Khi chạm đến âm vật căng cứng, cơ thể tôi bật lên theo phản xạ.

“Aa! Không được, haa, xin, aaa!”

Dù vùng vẫy thế nào, đôi chân bị vô thức dạng rộng và nâng lên, run rẩy hướng về trần nhà. Bụng dưới tự động nhấc lên, chất dịch tuôn ra. Khi môi hắn bao lấy âm vật mút lấy, dù đang nằm tôi vẫn cảm thấy như rơi từ trên cao xuống, hét lên trong cảm giác chóng mặt.

“Aa! Không thích! Đừng làm vậy!”

Lưỡi ẩm ướt nhẹ nhàng liếm âm vật nhạy cảm, rồi dựng đầu lưỡi ấn mạnh liên tục – cảm giác ấy tuyệt vời đến không chịu nổi. Thần lực chảy qua niêm mạc xoáy tròn thăm dò khắp cơ thể tôi. Từ âm hộ nóng bỏng, chất dịch tuôn trào. Valerianus uống cạn dịch của Thánh nữ, đôi mắt xanh lấp lánh, nói:

“Ôi nữ thần vĩ đại, xin hãy cho kẻ tôi tớ ngài nghe tiếng nói của ngài.”

Khi khoái lạc và xấu hổ hòa quyện khiến đầu óc trở nên nhũn nhũn, giọng nói của Valerianus vang vọng trong tâm trí giống như tiếng chuông nhà thờ. Tiếng chuông dần dần lan tỏa như thứ gì đó sôi sục dưới đáy nước sâu, ngày càng lớn hơn, rồi trước mắt tôi chợt trắng xóa, sau đó tối đen như mực.

Ý thức của Aristella chìm sâu, khoảnh khắc nữ thần Wigmentar bên trong cô được triệu hồi.

Cài đặt

180%
14px
Chương 91: Ngoại truyện 8: Câu chuyện 10 năm sau
Chương 90: Ngoại truyện 7: Khi đứa trẻ chào đời
Chương 89: Ngoại truyện 6: Việc đeo vòng cổ 🔞
Chương 88: Ngoại truyện 5: Lời đáp lễ món quà
Chương 87: Ngoại truyện 4: Tên gọi mang đến hạnh phúc 🔞🔞🔞🔞
Chương 86: Ngoại truyện 3: Miliaaria và Aristella
Chương 85: Ngoại truyện 2: Bữa tiệc sinh nhật bất ngờ 🔞🔞🔞🔞
Chương 84: Ngoại truyện 1: Nhảy múa trên lưng ngựa 🔞
Chương 83: Thiên đường vĩnh cửu 🔞
Chương 82: Ngay cả thần cũng ly hôn
Chương 81: Cuộc giằng co giữa thần và người
Chương 80: Thần sinh mệnh, Hesius 🔞
Chương 79: Người lạ bí ẩn
Chương 78: Người hầu, Enoch 🔞
Chương 77: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 76: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu
Chương 75: Đêm của kỳ thi cuối cùng 🔞🔞
Chương 74: Trái tim không thể che giấu
Chương 73: Gương soi chiếu sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 72: Kẻ bị trục xuất và kẻ chạy trốn
Chương 71: Đêm khoái lạc 🔞🔞🔞🔞
Chương 70: Sự lệch lạc nhỏ 🔞
Chương 69: Lời cầu hôn của Công tước Sprout
Chương 68: Thử thách thứ hai. Và… 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 67: Giáo hoàng, Valerianus 🔞🔞🔞
Chương 66: Vị khách bất ngờ
Chương 65: Cuộc tái hợp ngắn ngủi 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 64: Ngày hoa rơi
Chương 63: Chứng minh trái tim
Chương 62: Đêm thử thách đầu tiên 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 61: Dù không thể chạm vào 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 60: Sự trong sạch nghĩa là gì
Chương 59: Thánh nữ chịu thử thách
Chương 58: Trước cơn bão 🔞🔞
Chương 57: Quả của hoa dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 56: Thời gian học của ba người 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 55: Bông hoa dục vọng, Pathostia
Chương 54: Lời giải của sự ghen tuông
Chương 53: Vì đêm vẫn còn dài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 52: Nước biết sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 51: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 50: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 49: Khi tình yêu dẫn đến sự cứu rỗi
Chương 48: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 47: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 46: Giấc mộng khác nhau của đàn ông và phụ nữ
Chương 45: Quyết tâm của Lloyd 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 44: Mê cung của tình yêu và dục vọng
Chương 43: Giờ học thứ hai 🔞
Chương 42: Con đường tình yêu lạc lối
Chương 41: Việc lựa chọn một ai đó 🔞
Chương 40: Chỉ đêm nay thôi, hoàn toàn là của ngài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 39: Nội tình của những người đàn ông ấy
Chương 38: Học thần thánh ma pháp
Chương 37: Sự thật của đêm 🔞🔞🔞
Chương 36: Kẻ hèn nhát khao khát
Chương 35: Kẻ biến mất đã sa đọa 🔞🔞🔞
Chương 34: Hiệp sĩ chỉ thuộc về em
Chương 33: Cuộc cá cược và xung động 🔞🔞
Chương 32: Kẻ lừa dối thần linh sẽ không được tha thứ
Chương 31: Giữa hai người anh em 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 30: Quan hành hình, Clovis
Chương 29: Đó là đêm tàn khốc nhất 🔞🔞🔞
Chương 28: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác
Chương 27: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 26: Dù sợ hãi cũng đừng né tránh
Chương 25: Dũng cảm nghĩa là gì
Chương 24: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞🔞
Chương 23: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞
Chương 22: Vòng xoáy của dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 21: Một bước đến sự thật
Chương 20: Quyết tâm của Aristella 🔞🔞🔞
Chương 19: Quyết tâm của Aristella
Chương 18: Tỉnh giấc từ ác mộng 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 17: Hiệp sĩ không hái hoa 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 16: Hiệp sĩ không hái hoa
Chương 15: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ 🔞🔞🔞
Chương 14: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ
Chương 13: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ
Chương 12: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ 🔞
Chương 11: Những Trái Tim Xung Đột
Chương 10: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 9: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 8: Lần Đầu Tiên Của Aristella
Chương 7: Lần Đầu Tiên Của Aristella 🔞
Chương 6: Đại Thánh Lễ 🔞
Chương 5: Đêm Phá Hoa 🔞
Chương 4: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 3: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 2: Thánh Nữ Aristella
Chương 1: Thánh Nữ Aristella 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.