Chương 32:
Kẻ lừa dối thần linh sẽ không được tha thứ
Kẻ lừa dối thần linh sẽ không được tha thứ

Edit: Quillpetal

Cô đã mơ.

Aristella đang bước đi trong bóng tối.

Không khí trong đền thờ vốn mang sắc ánh sáng xanh nhạt, nên dù bị nhốt trong căn phòng không cửa sổ cũng vẫn nhìn thấy xung quanh, thế nhưng nơi này lạ lùng thay chỉ toàn bóng tối mịt mù, chẳng nhìn thấy gì cả.

‘Đây là đâu chứ.’

Có lẽ không phải đền thờ Wigmentar. Bản thân cô không thể rời khỏi đền thờ khép kín này, vậy đây là giấc mơ chăng.

Aristella khẽ đưa tay ra trong bóng tối, sờ soạng cơ thể mình. Lạ lùng thay, cảm giác thật xa lạ. Làn da thô ráp, mái tóc khô xơ. Giống như không phải cơ thể của chính cô.

‘Vì là mơ, nên có lẽ đang mang hình dáng của người khác.’

Aristella cứ thế đi trong bóng tối tĩnh mịch, không biết phải đi đâu, cũng chẳng biết lối nào có đường, chỉ mải miết bước.

“Hức…… hức……”

Tầm nhìn vẫn chỉ toàn bóng tối, chẳng nhìn thấy gì, nhưng từ đâu đó vang lên tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Không phải tiếng khóc của chính cô. Có lẽ ai đó đang gặp khó khăn. Aristella tiến về phía phát ra tiếng động.

“Có ai ở đó không?”

“Hức…… hức……”

Không biết có phải không nghe thấy tiếng Aristella, hay không còn sức để trả lời. Người phụ nữ chỉ tiếp tục nức nở. Nghe tiếng động gần hơn, có vẻ đang ở rất gần, nhưng dù đưa tay quờ quạng cũng chẳng chạm vào gì.

“Xin lỗi…… xin lỗi……”

Người phụ nữ vừa khóc vừa xin lỗi. Xin lỗi vì chuyện gì chứ. Người phụ nữ đã phạm phải sai lầm gì.

Có lẽ người phụ nữ đang khóc ở đây chăng.

“Tôi, tôi đã sai rồi…… Xin tha thứ cho tôi……”

Aristella lặng lẽ lắng nghe tiếng khóc của cô ấy. Tiếng nức nở của người phụ nữ có gì đó lạ lùng. Ban đầu cô nghĩ đó là tiếng khóc vì buồn đau, nhưng dần dần, một cảm xúc kỳ lạ bắt đầu len lỏi vào. Nó giống như sự pha trộn giữa tuyệt vọng và nỗi sợ hãi.

“Làm ơn, làm ơn…… Xin tha thứ cho tôi……”

Giống như đang đối mặt với một thứ gì đó đáng sợ không thể chống cự, van xin tha thứ vì lỗi lầm. Nhưng tiếng nức nở của người phụ nữ không hề giảm bớt, mà dần dần xen lẫn những tiếng rên rỉ dâm đãng.

“Ưng, a…… Làm ơn……”

Vừa khóc lóc vì sợ hãi, vừa thở ra những tiếng rên ngọt ngào vì khoái cảm. Aristella nghe tiếng ấy mà cảm thấy hơi xấu hổ. Giống như đang lén nhìn ai đó đang làm tình trong bóng tối này. Thực tế xung quanh chỉ toàn bóng tối nên chẳng nhìn thấy gì, không phải lén nhìn, nhưng chỉ nghe tiếng thôi cũng khiến cơ thể cô dần nóng ran lên.

“Aa, aaa…… Dừng lại……”

Hơi thở của người phụ nữ trở nên dồn dập. Tiếng rên mảnh mai tuôn ra từ miệng cô ấy, đồng thời vang lên âm thanh ướt át nhầy nhụa. Có phải ai đó đang câm phạm cô ấy không. Âm thanh dâm ô ngày càng lớn dần. Aristella không thể ngăn cản, cũng không thể chạy trốn, chỉ đứng chết trân tại chỗ, không biết phải làm gì.

‘Phải làm sao đây? Nếu cô ấy bị ép buộc thì phải giúp, nhưng nếu không phải, nếu là người yêu đang làm tình thì mình xen vào chẳng khác nào phá đám.’

Nếu người phụ nữ thực sự đang làm tình với người yêu thì người thứ ba xen vào là vô cùng vô lễ. Nhưng Aristella nhớ lại trước khi tiếng rên dâm đãng vang lên, cô ấy còn đang khóc lóc vì sợ hãi. Có lẽ đang gặp nguy hiểm.

“Xin hỏi……, hự!”

Aristella định lên tiếng để cứu cô ấy, thì đột nhiên có thứ gì đó bịt chặt miệng cô.

Giấc mơ kết thúc.

Cô tỉnh giấc.

Trước khi mở mắt, thứ đầu tiên cảm nhận được là cảm giác mềm mại của đôi môi.

Lưỡi kiên trì chui vào như muốn hút lấy hơi thở, quấy đảo khoang miệng cô.

“Hửng……, khụ!”

Vừa tỉnh giấc đã bị cướp môi, không thở nổi, Aristella khẽ ho qua mũi. Lưỡi đang quấy đảo trong miệng rút ra, môi rời khỏi.

“Hự, a……”

Aristella lại ho khẽ, chớp mắt làm rơi nước mắt, rồi nhìn người đàn ông đang đè lên mình.

Tóc đen, mắt đen. Dù giống người cô quen biết, nhưng đây là người đàn ông trưởng thành và sắc sảo hơn nhiều. Kẻ xâm nhập táo bạo dám xông vào đền thờ khép kín.

“Clovis, chấp hành quan……?”

“Xem ra đã tỉnh rồi. Có vẻ đang mơ ác mộng.”

“Rốt cuộc là……, á!”

Aristella nhìn xuống từ khuôn mặt hắn, thấy lồng ngực trần trụi của người đàn ông thì giật mình quay mặt đi. Trên tấm thảm đỏ, thánh y của thánh nữ nằm vò nhàu bừa bãi. Aristella muộn màng nhận ra mình đang trần truồng, lại hét lên lần nữa rồi co ro người lại.

‘Cái gì vậy. Chuyện gì xảy ra thế này! Mình, lẽ nào mình lại……?’

Aristella che miệng, nhắm mắt run rẩy. Dù khi quan hệ với Chris hay Isaac cũng mất lý trí, nhưng Clovis là người ngoài hoàn toàn, không phải tư tế hay thánh kỵ sĩ. Aristella cảm thấy máu toàn thân lạnh buốt.

“Sao, sao lại……?”

“Từ chối sự quyến rũ của phụ nữ thì không phải đạo lý. Tôi đã cố gắng hết sức để làm ngài thỏa mãn, nhưng giữa chừng ngài lại ngất đi……”

“Aaaaa!”

Như muốn chặn đứng những lời thật xấu hổ tuôn ra từ miệng Clovis, Aristella hét lên bịt tai. Cô không thể giữ bình tĩnh. Cơ thể không dính bẩn, có lẽ hắn đã dọn dẹp, nhưng bụng dưới và âm hộ đau nhức dữ dội. Vì cơn đau khó chịu ấy, Aristella nhắm mắt rên khẽ.

“Tôi…… đã quyến rũ ngài sao……?”

“……Ngài không nhớ gì sao?”

Giọng Clovis xen lẫn chút ngạc nhiên. Clovis có lẽ không biết rằng khi nữ thần Wigmentar xuất hiện thì ý thức của thánh nữ Aristella đã ngủ say. Đó là điều hầu hết tư tế và thánh kỵ sĩ trong đền thờ cũng không biết. Chỉ có đại tư tế Hyperion, Joshua, và thị tùng Kane của cô là đoán được phần nào.

“Thành thật mà nói thì tôi cũng giật mình. Không ngờ thánh nữ lại dâm đãng đến thế, tôi thậm chí không tưởng tượng nổi.”

Tiếng cười khục khặc của Clovis nghe như đang chế giễu cô, Aristella khó chịu cau mày. Đó là tiếng cười nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sự lạnh lùng như khinh miệt rằng Aristella không xứng làm thánh nữ.

“Tôi từng tò mò khi nghe tin Lloyd – người được đồn là hiệp sĩ trung thành – lại phạm tội cưỡng hiếp chủ nhân. Nhưng không ngờ lại đến mức này. Nếu chuyện này lộ ra bên ngoài thì sẽ thế nào……”

“Ngài định lan truyền chuyện đã xảy ra với tôi sao?”

“Ừm. Điều đó tùy thuộc vào thánh nữ thôi.”

Aristella kéo thánh y vương vãi trên sàn che ngực, chậm rãi đứng dậy. Vừa mở mắt đã thấy lồng ngực đàn ông lạ nên hoảng loạn, chưa kịp nhìn kỹ, nhưng Clovis đã mặc tạm quần áo. Chỉ mình Aristella là trần truồng.

“Ngài đang đổ trách nhiệm lên đầu tôi đấy.”

Aristella dần nổi giận. Ban đầu cô quá hoảng loạn và bàng hoàng, nghĩ mình lại phạm sai lầm nên chỉ muốn khóc, nhưng nhờ phản ứng trơ trẽn của Clovis mà ý nghĩ tự ghê tởm bản thân dần tan biến.

“Chấp hành quan Clovis. Người ôm tôi chẳng phải là ngài sao?”

“Thánh nữ đã quyến rũ tôi mà.”

“Phụ nữ quyến rũ thì đàn ông lập tức lao vào à? Ý chí của ngài đâu? Là quan viên hoàng thành, là quý tộc, lòng kiêu hãnh và niềm tin của ngài đâu?”

Nếu là tư tế hay thánh kỵ sĩ trong đền thờ thì còn hiểu được. Nữ thần Wigmentar là nữ thần dục vọng, tư tế và thánh kỵ sĩ thờ phụng thần linh ấy. Nếu nữ thần ra lệnh thì họ không thể từ chối.

Vì vậy, dù trong lúc mất lý trí mà quan hệ, cô cũng không trừng phạt Chris hay Isaac. Dù Isaac từng có thái độ vô lễ với Aristella nên vẫn còn chút hiềm khích.

Nhưng Clovis thì khác. Hắn không phải tư tế hay thánh kỵ sĩ, mà là chấp hành quan từ hoàng cung. Khác với loài người thờ phụng thần linh – những kẻ không thể kháng cự khi bị nữ thần Wigmentar cướp đoạt linh hồn và ý thức – Clovis là người ngoài, hoàn toàn có thể từ chối sự quyến rũ của cô.

“Vì từ chối lời mời của phụ nữ không phải phong thái của một quý ông.”

Aristella cầu xin tha mạng cho Lloyd thì hắn lảng tránh, vòng vo rồi tra hỏi sự thật từ cô, vậy mà giờ lại trơ trẽn đến thế.

Aristella gạt phắt thánh y đang che ngực ra.

“Muốn làm thêm lần nữa sao?”

“Không. Lần này tôi có yêu cầu khác.”

Nếu biết rằng thánh nữ quan hệ với đàn ông là điều bất chính thì cứ từ chối là xong.

Nếu định trách Aristella vì dùng thân xác thánh nữ để quyến rũ đàn ông mà thiếu đạo đức, thì hắn – người biết rõ mà vẫn không từ chối, tự vượt ranh giới – chẳng phải cũng có lỗi sao. Tại sao chỉ đổ hết trách nhiệm lên đầu Aristella?

Hai anh em này thật sự trơ trẽn.

“Chấp hành quan Clovis. Khi vào đây ngài mang theo một thanh kiếm lớn.”

“Vâng. Trông thì cùn nhưng khá sắc bén. Đủ để chém đứt chân golem.”

Golem làm từ đất và đá, đập vỡ chân hay chém đứt chân thì khác gì nhau. Aristella chỉ vào thanh kiếm của Clovis đặt ở một góc tường phòng tiếp khách.

“Vậy ngài có muốn thử xem thanh kiếm ấy sắc bén đến mức nào bằng cách chém lên cơ thể tôi không?”

“……Hả?”

“Ngài bảo từ chối lời mời của phụ nữ không phải phong thái quý ông mà. Hãy làm đi. Tôi muốn xem.”

“Không hiểu ngài đang nói gì. Tôi không phải kẻ vô lại đến mức cầm kiếm dí vào một người phụ nữ trần truồng không vũ khí.”

Clovis cười khẩy đáp, nhưng Aristella chỉ thấy lời hắn thật đáng ghê tởm.

“Thì lời mời ôm ấp thì chấp nhận, còn lời mời giết thì không chịu nghe sao? Rốt cuộc vấn đề không phải sự quyến rũ của tôi, mà là ngài tự nguyện làm vậy đúng không?”

Aristella nói sắc bén, lông mày Clovis nhướn lên. Dù mới gặp lần đầu hôm nay, nhưng mỗi khi biểu cảm hắn thay đổi đều giống hệt nhau. Giống như đã ở bên nhau rất lâu, quen thuộc đến lạ.

“Vậy cưỡng hiếp phụ nữ trần truồng thì được, còn dí kiếm thì không? Tự tiện thay đổi tiêu chuẩn, rồi đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi sao?”

Biểu cảm Clovis cứng lại. Nhưng lần này, dù khuôn mặt hắn mất đi vẻ thân thiện và thong dong, Aristella không còn sợ nữa. Cô không run rẩy trước Clovis. Cũng chẳng xấu hổ vì đang trần truồng. Vì người nên xấu hổ không phải cô.

“Ngài tự nguyện ôm tôi, vậy đừng cố trốn tránh trách nhiệm một mình!”

Aristella không có ký ức khi ý chí nữ thần Wigmentar lộ ra bên ngoài. Wigmentar dùng cơ thể Aristella quan hệ với đàn ông khác, làm những hành vi phóng đãng.

Lần đầu nhận ra, Aristella xấu hổ và bối rối kinh khủng, nhưng cuối cùng cô chấp nhận. Dù lúc đó ý thức không còn, nhưng đó vẫn là cơ thể cô. Và cơ thể cô là vật chứa phong ấn nữ thần. Vì vậy Aristella nghĩ mình phải chịu trách nhiệm cho hành động của cơ thể.

Nhưng hai anh em này thì sao. Không thừa nhận sự thật, cố đổ hết trách nhiệm lên Aristella để mình thoát tội. Thánh kỵ sĩ Isaac – người không thể kháng cự lệnh nữ thần – thì miễn cưỡng còn hiểu được, nhưng Clovis thì khác hẳn.

“Ở đền thờ nữ thần Wigmentar, biết rõ thánh nữ – hiện thân của nữ thần – quan hệ với đàn ông là bất chính, vậy mà vẫn dễ dàng phá giới luật đến mức ấy, tự chủ lực yếu đến thế là ai?”

“Ừm…… Đúng vậy. Tôi quả thực không từ chối.”

Clovis chớp mắt, vuốt cằm, rồi phủi áo khoác trên vai, mặc lại cho chỉnh tề. Cài nút áo, buộc nơ cà vạt, quàng khăn quanh cổ. Bỏ mặc Aristella trần truồng, chỉ mình hắn trở nên gọn gàng tươm tất. Aristella cũng không thích cảnh đó.

“Vậy giờ tôi phải chịu trách nhiệm với thánh nữ đã mất trinh tiết vì hành vi bất chính sao?”

“Tôi không mất trinh tiết vì ngài.”

“À, đúng rồi. Vậy giờ tôi cũng sẽ bị nhốt tù như Lloyd sao?”

Clovis cười khẩy như nhớ đến chuyện Lloyd. Thấy vẻ trơ trẽn ấy, Aristella đứng dậy, bước về phía bàn. Âm hộ vẫn nhức nhối nhưng không đến mức không đi được.

“Chấp hành quan Clovis. Ngài đã phạm ba tội ở đền thờ này.”

Trên bàn còn hai tách trà. Một tách trống – tách Clovis ép Aristella uống. Tách kia hắn pha nhưng chưa đụng đến. Dù lúc pha nước sôi sùng sục, giờ tách trà đã nguội lạnh.

“Tội một: Không theo thủ tục thăm viếng chính thức, phá kết giới, phá hủy golem canh cửa.”

“Cần kiểm tra xem kết giới và phòng thủ đền thờ nghiêm ngặt đến mức nào.”

Aristella cầm tách trà, tiến lại gần Clovis. Quý công tử ăn mặc chỉnh tề cao hơn cô một cái đầu. Thân hình Clovis cũng giống Isaac. Chỉ khác vai rộng hơn, ấn tượng trưởng thành hơn.

“Tội hai: Lừa tôi, ép uống trà khiến phải nói sự thật để thẩm vấn.”

“Làm chấp hành quan, tôi có quyền biết sự thật. Để đưa ra phán quyết công bằng thì điều đó là bất đắc dĩ.”

――Tõm!

Aristella hất hết nước trà vào mặt Clovis. Trà khiến phải nói sự thật. Vốn phải ngậm trong miệng rồi nuốt, nhưng Aristella không muốn nghe sự thật từ miệng hắn.

“Và tội cuối cùng.”

“Ngài định nói tội cưỡng hiếp sao?”

Giọng hắn cố gắng dịu dàng nhất có thể, nhưng mặt Clovis đầy vẻ khó chịu không giấu nổi. Nước trà từ tóc nhỏ xuống cằm, thấm ướt cà vạt trắng. Quý công tử tươm tất giờ ướt nhẹp vì trà nguội.

Không.”

Tôi không có ý định cãi vã dai dẳng với người đàn ông này. Sự thừa nhận của hắn cũng chẳng quan trọng. Dù sao hắn cũng chỉ là người ngoài. Khi rời đi rồi sẽ quên mất thôi.

“Tội phỉ báng thần linh, không tin rằng thánh nữ là hiện thân của nữ thần.”

Đền thờ nữ thần Wigmentar. Thánh nữ là hiện thân của nữ thần, nên các tư tế và thánh kỵ sĩ thờ phụng nữ thần phải tuân phục cô. Là loài người theo ý chí thần linh, đó là điều đương nhiên. Ý chí thánh nữ đứng trên quy tắc của tư tế, nên dù thánh nữ có sa đọa vào dục vọng và yêu cầu quan hệ với tư tế, họ cũng không thể từ chối.

Wigmentar là nữ thần dục vọng. Dù Aristella – người phong ấn nữ thần vào cơ thể – có làm điều dâm đãng trái với ý chí mình, điều đó cũng không làm ô uế thần tính của cô. Nó chỉ khiến tâm trí Aristella rối loạn mà thôi. Vì vậy, trách móc chuyện quan hệ với Clovis cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Aristella không thể nổi giận với Wigmentar, nên điểm cô có thể chỉ trích Clovis chính là thái độ không thừa nhận thần tính của cô.

“Thánh nữ. Tôi chưa từng lừa dối ngài.”

“Ngài coi tôi là phụ nữ chứ không phải thánh nữ, coi hành động của tôi là bất chính mà khinh miệt. Rồi còn đe dọa sẽ lan truyền chuyện xảy ra giữa chúng ta ra bên ngoài.”

“Đó là vì ngài trước…….”

“Thần linh không tha thứ cho kẻ biện minh trước mặt mình.”

Con người thì tất nhiên sẽ mắc lỗi, phạm tội. Khi người phạm lỗi đến trước thần linh cầu xin tha thứ và hối cải, thần linh sẽ tha thứ.

Nhưng với kẻ biện minh rằng hành động của mình có lý do chính đáng, đổ trách nhiệm cho người khác, không chịu hối cải, thì thần linh sẽ nổi giận dữ dội.

Aristella không tha thứ cho Isaac hay Chris, chính vì họ không thể hiện thái độ hối cải.

Clovis còn đi xa hơn, đổ hết trách nhiệm lên đầu cô. Ở đền thờ thờ phụng nữ thần, hắn phủ nhận thần tính của thánh nữ – hiện thân nữ thần. Đó chẳng khác nào sỉ nhục toàn bộ đền thờ, các tư tế và thánh kỵ sĩ.

Là chủ nhân đền thờ, Aristella không thể tha thứ cho kẻ sỉ nhục mình và những người theo cô.

“Hãy thử trước mặt các tư tế, trước mặt các thánh kỵ sĩ mà phủ nhận thần tính của ta xem.”

“…….”

Clovis cúi nhìn th ánh nữ trước mặt. Thánh nữ nhỏ bé hơn hắn rất nhiều, không mặc y phục, để lộ thân thể mảnh mai trần trụi, ngẩng đầu nhìn hắn. Nhưng từ cô không còn chút cảnh giác, sợ hãi hay bối rối nào như lúc hắn tiếp cận ban đầu.

Không còn là cô gái run rẩy sợ hãi trước mặt hắn, cũng chẳng phải người phụ nữ nở nụ cười dâm đãng, rên rỉ quyến rũ. Dù không một mảnh vải che thân, nhưng dáng vẻ cô chẳng hề dâm ô chút nào.

Làn da từng hồng hào bóng loáng trong vòng tay hắn giờ đã trở lại trắng nõn từ lâu. Đôi mắt tím trong trẻo, sạch sẽ của cô bình thản không chút dao động.

‘Cùng một người mà có thể khác biệt đến vậy sao?’

Lần này đến lượt Clovis bối rối. Người phụ nữ này thực sự là cùng một người với cô gái dâm đãng rên rỉ trong vòng tay hắn trước khi ngủ sao. Người phụ nữ dùng cử chỉ nguy hiểm đầy nhục dục quyến rũ hắn, quyến rũ cả em trai hắn, rồi bị phạm đến điên cuồng mà vẫn khóc vì khoái lạc. Clovis nhìn tận mắt mà vẫn không tin nổi.

Nếu điều đó là có thể, thì sự hoàn mỹ chứa đựng hai tồn tại đối lập trong một thân xác chính là thần tính thực sự.

“……Tôi đã thất lễ.”

Clovis lùi lại một bước, chậm rãi quỳ xuống sàn. Clovis không tin vào sự tồn tại của thần linh. Nhưng hắn cũng không thể tin rằng cô chỉ là con người bình thường, một kẻ lừa đảo mạo danh thần linh.

“Tôi đã xông vào đền thờ mà không thừa nhận thần tính của thánh nữ, đó là tội lớn. Xin ngài tha thứ cho sự vô lễ của tôi.”

Isaac từng nói thánh nữ là phù thủy. Có lẽ đúng là phù thủy thật. Nhưng lúc này, việc hắn tự quỳ trước thánh nữ, hôn lên mu bàn tay cô, không phải diễn kịch mà xuất phát từ trái tim. Đó là sự kính sợ dành cho ‘tồn tại vượt trên con người’ mà hắn – một chấp hành quan làm việc lâu năm – cảm nhận được.

***

“Huuu…….”

Việc xét xử Lloyd được hoãn lại đến ngày mai, Aristella trở về phòng mình. Cô vẫn đang trần truồng.

‘Không muốn nhờ người đó mặc quần áo cho mình.’

Tòa nhà trung tâm nơi Aristella ở khá vắng vẻ, thị tùng Kane – với tư cách đoàn trưởng kỵ sĩ – đã quay về phía tây đoàn kỵ sĩ để chăm sóc các thánh kỵ sĩ, còn các tư tế thì bận rộn sửa chữa kết giới và hướng dẫn chế tạo golem mới, thật may mắn.

Thà cứ thế ngủ luôn, sáng mai Kane đến thì nhờ mặc quần áo còn hơn. Bây giờ trời mới chập tối, còn sớm để ngủ, nhưng hôm nay cô quá mệt mỏi. Aristella treo thánh y đã cởi lên ghế trước bàn trang điểm để ngủ sớm, rồi bước đến giường.

“A!”

Bị một lực mạnh kéo, Aristella ngã nhào xuống giường. Tấm ga mềm mại giảm bớt va chạm nên không đau, nhưng cô không hề ngờ trong phòng ngủ mình lại có người, nên giật mình co rúm người lại.

“Ai, ai đó……?”

“Haa…… Ngài trần truồng đi dọc hành lang đến tận đây sao? Thật đáng kinh ngạc.”

Nhìn thấy khuôn mặt giống hệt người đàn ông vừa rời phòng tiếp khách, Aristella thoáng bối rối. Nhưng cô chưa hoảng loạn đến mức không nhận ra hắn là ai.

“Isaac……”

***

Sau khi cùng Clovis bế Aristella ra ngoài, Isaac tỉnh táo trở lại muộn màng, vội vã chạy trốn khỏi phòng khách như thể đang bỏ chạy.

Ý nghĩ muốn trò chuyện với người anh trai mà lâu rồi mới gặp đã bay biến từ lâu. Anh ta không còn tâm trí dư dả để chấp nhận tình huống hiện tại.

‘Ta, ta lại nữa……!’

Isaac cảm thấy hoảng loạn. Rõ ràng là anh đã bị mụ phù thủy kia mê hoặc hoàn toàn. Dù không quen thuộc với phụ nữ nhưng vẫn có hứng thú với chuyện xác thịt, Isaac từng lén nhìn mẹ mình – một kỹ nữ – quyến rũ cha. Mẹ anh là một kỹ nữ cao cấp, ngoài công tước là cha anh ra, bà còn nhận được lời cầu xin trở thành tình nhân từ vài vị quý tộc khác.

Mẹ của Isaac không phải là một người phụ nữ quá xinh đẹp. Isaac lúc nhỏ không hiểu nổi tại sao những quý tộc đã cưới các tiểu thư quý tộc có làn da trắng trẻo mịn màng lại mê mẩn mẹ mình đến vậy.

Những đêm lén nhìn cha mẹ giao hoan, Isaac thường mơ những giấc mơ kỳ lạ. Anh ôm chăn ướt át, luống cuống không biết làm gì, đến gần sáng thì lén giặt chăn bằng đôi tay vụng về, cuối cùng làm hỏng cả chăn và bị mắng.

Thời còn là học viên, nhờ bạn cùng khóa giới thiệu, anh từng đến khu đèn đỏ một lần. Chỉ nhìn thấy ánh đèn rực rỡ muôn màu và những cô gái ăn mặc lộng lẫy vẫy tay trên đường, Isaac đã đỏ bừng cả tai, cúi gằm mặt xuống.

Những người bạn thấy Isaac ở trại huấn luyện thì hung hăng như ngựa hoang, nhưng trước mặt phụ nữ lại không dám ngẩng đầu, cảm thấy thú vị nên gom tiền mời một kỹ nữ cao cấp ở nhà thổ đến, nhốt chung với Isaac trong một phòng.

Với cậu thiếu niên thậm chí không dám nhìn vào mắt phụ nữ, sự quyến rũ của kỹ nữ là điều không thể chịu nổi. Cuối cùng Isaac chẳng làm được gì, chạy thẳng ra khỏi phòng.

Khoảnh khắc bước ra cửa, tiếng cười khanh khách của kỹ nữ vang lên. Như chạy trốn khỏi tiếng cười nhạo ấy, Isaac lao đầu chạy khỏi khu đèn đỏ, trở về ký túc xá trong trạng thái hoảng loạn.

Ký ức ấy ùa về.

 

Sau cuộc giao hoan dữ dội, Thánh nữ đã ngất đi. Clovis bình thản mặc lại quần áo, nhìn Aristella đang ngủ say, nhưng Isaac thì không thể làm được như vậy.

“Thật là một Thánh nữ kỳ lạ.”

“…….”

“Ngươi chọn người phụ nữ như thế này làm chủ nhân sao? Isaac.”

Khoảnh khắc lời nói của Clovis đâm vào tai, Isaac cảm giác như có những lưỡi dao từ bốn phía đâm vào cơ thể mình. Anh sợ hãi. Nếu ở lại nơi đó, có cảm giác cơ thể sẽ bị xé tan thành từng mảnh. Dù nguyên nhân khiến anh như vậy là gì đi nữa.

‘Người phụ nữ đó chắc chắn là phù thủy.’

Hương thơm ngọt ngào của Aristella cướp đi lý trí, làn da mềm mại và hơi ấm cơ thể kích thích dục vọng, khiến anh cảm thấy mình không còn là con người mà là một con thú. Isaac gia nhập Thánh kỵ sĩ đoàn vì ngưỡng mộ Lloyd, nhưng từ khoảnh khắc thề nguyện dâng hiến thân tâm cho thần linh, cắt đứt quan hệ với gia đình và sống trọn đời trong sự trong trắng, anh cũng hiểu rõ điều đó.

Thế nhưng anh đã không làm được.

‘Chắc hẳn Chỉ huy Lloyd cũng đã ôm Thánh nữ với cảm giác như thế này chăng.’

Anh không thể quay về kỵ sĩ đoàn. Isaac không đủ mạnh mẽ để đối mặt với đồng đội bằng gương mặt bình thản sau khi đã làm chuyện đó với Thánh nữ. Anh sợ Thánh nữ. Anh oán trách số phận vì đã chọn một người phụ nữ như vậy làm chủ nhân. Nhưng giờ đây anh cũng không thể thoát ra được nữa.

‘Hay là… kiểm chứng thử xem.’

Isaac lẻn vào phòng của Thánh nữ. Căn phòng rộng lớn của Thánh nữ có cánh cửa dày, âm thanh bên trong không thể lọt ra ngoài, và cửa không hề khóa. Thánh nữ Aristella là hiện thân của nữ thần Wigmentar, chủ nhân của ngôi đền này. Việc một người hầu không được phép vào phòng chủ nhân nếu không có sự cho phép là điều đương nhiên, vì vậy cửa không cần khóa.

Isaac lẻn vào phòng chủ nhân mà không được phép. Anh biết nếu bị phát hiện chắc chắn sẽ chuốc lấy cơn thịnh nộ của Thánh nữ và bị trừng phạt. Nhưng anh không thể không kiểm chứng.

‘Tại sao, tại sao lại có cảm giác kỳ lạ thế này?’

Anh luôn tin rằng thần linh sẽ không ban xuống thử thách mà con người không thể chịu đựng nổi. Nhưng Isaac không thể chịu nổi sự cám dỗ của Wigmentar. Chỉ một cái phẩy tay của cô, ý thức của anh đã bay biến. Dù da thịt bị xé toạc, trái tim bị moi ra ăn tươi nuốt sống, anh cũng sẽ không cảm nhận được đau đớn, chỉ còn lại sự tan vỡ hoàn toàn. Điều đó khiến anh sợ hãi đến cùng cực.

“Isaac…….”

Giọng nói run rẩy của Aristella gọi tên anh khiến trái tim Isaac lại một lần nữa dâng trào. Tại sao giọng nói của người phụ nữ này có thể cướp đi lý trí anh, tại sao ánh mắt của cô lại khiến trái tim anh rung động đến vậy. Nếu không phải phù thủy, thì một cô gái bình thường lớn lên ở vùng quê làm sao có thể mê hoặc lòng người đến mức này chứ.

“Với tôi…… Với tôi, rốt cuộc ngài đã làm gì chứ?”

“……Hả?”

“Với tôi, với anh trai tôi, với Chỉ huy Lloyd, ngài đã làm gì? Ngài định làm gì với chúng tôi hả!”

Sau khi đặt Aristella nằm lên giường và dùng chính cơ thể mình đè lên để cô không thể chạy thoát, Isaac trừng mắt nhìn Aristella với ánh mắt hung dữ. Tuy nhiên Aristella không hề sợ hãi khi nhìn thấy dáng vẻ của anh. Bởi vì trông anh ta quá đỗi mong manh, không đủ sức để uy hiếp cô.

“Anh em các người lúc nào cũng cố đổ trách nhiệm cho người khác nhỉ.”

“Cái gì cơ?”

“Chính anh mới là người định làm gì với tôi đây?”

Aristella khẽ kéo chăn lên che ngực. Không phải vì xấu hổ khi đang khỏa thân. Cô không muốn để Isaac nhìn thấy cơ thể trần truồng của mình. Cô không muốn khoe cơ thể quý giá của bản thân cho gã đàn ông đã sỉ nhục cô.

“Isaac. Anh mong muốn gì ở tôi mà lẻn vào phòng tôi thế?”

“Tôi…… ngài…… Thánh nữ đã dụ dỗ tôi và anh trai tôi……”

“Anh và anh trai anh?”

Clovis đã ép cô uống trà khiến cô mất ý thức. Khi tỉnh dậy, cô đã khỏa thân nằm trên sàn phòng khách. Cô có thể dễ dàng đoán rằng mình đã quan hệ với anh ta. Nhưng Aristella không có ký ức về lúc Wigmentar nổi loạn, nên cô không biết mình đã quan hệ với Isaac. Cô chỉ nghĩ rằng trong lúc mất ý thức sau khi uống trà, mình đã quan hệ với Clovis – viên chấp hành quan.

Vậy là không phải sao.

“Isaac. Chẳng lẽ…… ngài đã nhìn tôi và chấp hành quan Clovis…… làm chuyện đó?”

“Nhìn thôi sao nổi. Tôi đã cùng tham gia chứ.”

Nghe câu trả lời ấy, cơ thể Aristella cứng đờ. Cùng tham gia? Không phải một mà tận hai người đàn ông cùng lúc quan hệ với cô sao. Aristella cảm thấy choáng váng trước mắt.

Nghi thức thanh tẩy trong giấc mơ không phải là thật. Khi đọc ghi chép về các Thánh nữ đời trước bị nhiều người đàn ông cưỡng hiếp, cô cũng có thể bỏ qua vì đó không phải chuyện của mình. Nhưng dù không nhớ gì đi nữa, khi biết đó là chuyện thực sự xảy ra trên cơ thể mình, cú sốc là hoàn toàn khác biệt.

“Thánh nữ đã đỏ ửng làn da, dùng giọng ngọt ngào gọi tôi…… Đúng vậy. Chính bàn tay này đã gọi tôi.”

Isaac nắm lấy tay Aristella, đặt lên má mình. Dù đã quan hệ hai lần, Aristella vẫn không có ký ức gì về lúc đó với Isaac. Đầu ngón tay chạm vào má người đàn ông rõ ràng rất nóng, nhưng lạ thay, Aristella lại nghĩ rằng nó “lạnh”.

“Tại sao ngài gọi tôi?”

“Tôi không gọi anh.”

“Không. Ngài đã gọi tôi. Ngài đã dụ dỗ tôi…… và khiến tôi – một Thánh kỵ sĩ của thần điện, người đã thề dâng hiến thân xác và linh hồn cho thần linh – sa đọa.”

Sa đọa ư. Nếu một linh mục hay Thánh kỵ sĩ của thần điện khác quan hệ với phụ nữ, có thể gọi đó là việc ô uế và sa đọa. Nhưng ở thần điện này, việc người hầu của nữ thần dâm dục quan hệ với cô, có thể gọi là sa đọa được sao.

“Isaac. Tôi không có ý định khiến anh sa đọa.”

Với Aristella không thể nói ra sự thật, cô chỉ thấy khó xử. Dù có nói với người đàn ông này rằng nữ thần trong cô là nữ thần dâm dục, và việc quan hệ với cô không phải ô uế hay sa đọa mà là giao cảm với thần linh, anh ta cũng sẽ không tin.

“Ngươi đã sỉ nhục ta.. Vì vậy ta không ban phước cho ngươi. Nhưng ta không nghĩ người đã sa đọa.”

“Dù đã mất sự trong sạch với thân xác Thánh kỵ sĩ, và lại làm chuyện như thế này với Thánh nữ sao?”

“……Ngươi đang sợ điều gì vậy?”

Joshua khi ôm Aristella không hề do dự chút nào. Chris dù hoang mang không hiểu tại sao mình lại có dục vọng ấy, vẫn ôm lấy cô vì muốn cô. Hyperion dù không biết đang nghĩ gì, ít nhất khi tuân theo lệnh cô thì không hề chần chừ. Và Kane cũng vậy.

Chỉ có Isaac là sợ hãi Aristella. Không phải kiểu sợ hãi vì cảm thấy tội lỗi khi mất sự trong trắng của Thánh kỵ sĩ bằng cách quan hệ với phụ nữ. Anh ta đang sợ hãi. Giống như một con người bị dồn vào đường cùng, cảm nhận nỗi kinh hoàng tột độ đến mức mất lý trí và vùng vẫy điên cuồng, anh ta không chịu nổi nỗi sợ, đang cố gắng ép buộc Aristella để thoát khỏi tình cảnh ấy bằng cách nào đó.

“Ngươi sợ việc cảm thấy có dục vọng với ta sao?”

Isaac hít một hơi nghẹn ngào rồi bật dậy. Aristella kéo chăn che kín hơn, ngồi dậy nửa người trên. Isaac lùi lại một chút, do dự.

Khi Aristella tiến tới, Isaac lại lùi. Trên chiếc giường rộng lớn, vị trí của hai người dần thay đổi.

“Chẳng phải anh lẻn vào phòng ta vì muốn ôm ta sao?”

“Không phải, tôi…… đã thề giữ trinh tiết dâng lên thần linh……”

“Đừng nói dối.”

Aristella khẽ cau mày, dùng đầu ngón tay chỉ vào phần giữa của Isaac. Dù qua lớp quần áo vẫn rõ ràng thấy dương vật của anh ta cương cứng, phô bày sự tồn tại của nó.

“Th, Thánh nữ. Vì ngài không mặc quần áo nên……”

“Ta ở trong phòng mình mà khỏa thân thì có vấn đề gì chứ?”

“Ngài đã đi qua hành lang trong tình trạng khỏa thân mà!”

“Dù sao cũng chẳng có ai nhìn thấy.”

Mặt Isaac đỏ bừng. Nhìn anh ta lúng túng đảo mắt không biết để nhìn đâu, Aristella vừa thấy đáng thương vừa thấy có chút buồn cười.

Với cô, đàn ông là những tồn tại đáng sợ. Đặc biệt là những kỵ sĩ khỏe mạnh như Isaac càng đáng sợ hơn. Nếu bị bàn tay to lớn ấy túm lấy cơ thể và dùng sức mạnh kéo đi, cô không biết mình sẽ bị làm gì, nên rất sợ. Cô sợ rơi vào tình cảnh không thể tự thoát ra hay chống cự bằng sức mình.

Có lẽ cảm giác mà cô từng trải qua, giờ đây Isaac đang cảm nhận.

“Thánh nữ thấy không sao khi để người đàn ông khác nhìn thấy cơ thể khỏa thân của mình à?”

“Dĩ nhiên là xấu hổ chứ. Giờ ta vẫn thấy ngại ngùng……”

Aristella quấn chặt chăn quanh người, khẽ xoay người.

“Nhưng việc bị nhìn thấy khỏa thân không có nghĩa là ta sa đọa hay…… bị ô uế.”

Áo quần là thứ chỉ có thể cởi ra bằng tay đàn ông. Vậy nên không phải cô tự nguyện cởi. Dù vô tình bị nhìn thấy khỏa thân nên xấu hổ thật, nhưng người thực sự phải cảm thấy xấu hổ có lẽ không phải Aristella. Mà là người đàn ông nhìn thấy cơ thể cô rồi nổi lên dâm tâm mới phải.

“Với tôi…… và anh trai tôi, ngài đã làm chuyện đó rồi mà…….”

Dù đó không phải là ý chí của Aristella.

“Ít nhất tôi không bao giờ ép buộc ai đó đang nói không mà vẫn cưỡng hiếp họ.”

Dù Wigmentar có là nữ thần dâm dục đi chăng nữa, khi bị giam cầm trong thân xác một người phụ nữ yếu đuối, cũng không thể phát huy sức mạnh vượt quá giới hạn của một thiếu nữ mỏng manh. Làm sao có thể cưỡng hiếp được Isaac – một kỵ sĩ cường tráng, hay Clovis – người thậm chí còn đánh bại được cả golem?

Dù Wigmentar có lao vào đi nữa, chỉ cần đẩy cô ra và bỏ đi thì Wigmentar cũng chẳng làm được gì. Người không chịu từ chối Wigmentar dù hoàn toàn có thể từ chối chính là Isaac và Clovis.

“Thánh nữ dụ dỗ…… Không. Làm sao tôi có thể chống lại mệnh lệnh của Thánh nữ được chứ.”

“Anh chẳng công nhận tôi là Thánh nữ mà. Chẳng phải mâu thuẫn sao?”

Isaac nghi ngờ thần tính của cô. Giống như Clovis. Trong buổi lễ ban phước cho các Thánh kỵ sĩ, trước câu hỏi của Aristella “Anh có công nhận tôi là Thánh nữ không?”, Isaac đã không trả lời được.

Nếu là linh mục hay Thánh kỵ sĩ thờ phụng Thánh nữ như thần linh, thì việc không thể từ chối sự dụ dỗ hay yêu cầu của cô là điều đương nhiên.

Nhưng nếu Isaac thực sự không công nhận Aristella là Thánh nữ, thì đáng lẽ anh ta phải có lý do để chống lại sự dụ dỗ chứ?

“Isaac.”

Khi Aristella gọi tên anh, Isaac giật mình run lên vai. Một kỵ sĩ cường tráng không thể so sánh với thân hình mảnh mai của Aristella lại sợ hãi cô đến vậy, thật là một chuyện buồn cười.

“Anh có công nhận tôi là Thánh nữ không?

Cài đặt

180%
14px
Chương 91: Ngoại truyện 8: Câu chuyện 10 năm sau
Chương 90: Ngoại truyện 7: Khi đứa trẻ chào đời
Chương 89: Ngoại truyện 6: Việc đeo vòng cổ 🔞
Chương 88: Ngoại truyện 5: Lời đáp lễ món quà
Chương 87: Ngoại truyện 4: Tên gọi mang đến hạnh phúc 🔞🔞🔞🔞
Chương 86: Ngoại truyện 3: Miliaaria và Aristella
Chương 85: Ngoại truyện 2: Bữa tiệc sinh nhật bất ngờ 🔞🔞🔞🔞
Chương 84: Ngoại truyện 1: Nhảy múa trên lưng ngựa 🔞
Chương 83: Thiên đường vĩnh cửu 🔞
Chương 82: Ngay cả thần cũng ly hôn
Chương 81: Cuộc giằng co giữa thần và người
Chương 80: Thần sinh mệnh, Hesius 🔞
Chương 79: Người lạ bí ẩn
Chương 78: Người hầu, Enoch 🔞
Chương 77: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 76: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu
Chương 75: Đêm của kỳ thi cuối cùng 🔞🔞
Chương 74: Trái tim không thể che giấu
Chương 73: Gương soi chiếu sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 72: Kẻ bị trục xuất và kẻ chạy trốn
Chương 71: Đêm khoái lạc 🔞🔞🔞🔞
Chương 70: Sự lệch lạc nhỏ 🔞
Chương 69: Lời cầu hôn của Công tước Sprout
Chương 68: Thử thách thứ hai. Và… 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 67: Giáo hoàng, Valerianus 🔞🔞🔞
Chương 66: Vị khách bất ngờ
Chương 65: Cuộc tái hợp ngắn ngủi 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 64: Ngày hoa rơi
Chương 63: Chứng minh trái tim
Chương 62: Đêm thử thách đầu tiên 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 61: Dù không thể chạm vào 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 60: Sự trong sạch nghĩa là gì
Chương 59: Thánh nữ chịu thử thách
Chương 58: Trước cơn bão 🔞🔞
Chương 57: Quả của hoa dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 56: Thời gian học của ba người 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 55: Bông hoa dục vọng, Pathostia
Chương 54: Lời giải của sự ghen tuông
Chương 53: Vì đêm vẫn còn dài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 52: Nước biết sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 51: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 50: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 49: Khi tình yêu dẫn đến sự cứu rỗi
Chương 48: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 47: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 46: Giấc mộng khác nhau của đàn ông và phụ nữ
Chương 45: Quyết tâm của Lloyd 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 44: Mê cung của tình yêu và dục vọng
Chương 43: Giờ học thứ hai 🔞
Chương 42: Con đường tình yêu lạc lối
Chương 41: Việc lựa chọn một ai đó 🔞
Chương 40: Chỉ đêm nay thôi, hoàn toàn là của ngài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 39: Nội tình của những người đàn ông ấy
Chương 38: Học thần thánh ma pháp
Chương 37: Sự thật của đêm 🔞🔞🔞
Chương 36: Kẻ hèn nhát khao khát
Chương 35: Kẻ biến mất đã sa đọa 🔞🔞🔞
Chương 34: Hiệp sĩ chỉ thuộc về em
Chương 33: Cuộc cá cược và xung động 🔞🔞
Chương 32: Kẻ lừa dối thần linh sẽ không được tha thứ
Chương 31: Giữa hai người anh em 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 30: Quan hành hình, Clovis
Chương 29: Đó là đêm tàn khốc nhất 🔞🔞🔞
Chương 28: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác
Chương 27: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 26: Dù sợ hãi cũng đừng né tránh
Chương 25: Dũng cảm nghĩa là gì
Chương 24: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞🔞
Chương 23: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞
Chương 22: Vòng xoáy của dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 21: Một bước đến sự thật
Chương 20: Quyết tâm của Aristella 🔞🔞🔞
Chương 19: Quyết tâm của Aristella
Chương 18: Tỉnh giấc từ ác mộng 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 17: Hiệp sĩ không hái hoa 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 16: Hiệp sĩ không hái hoa
Chương 15: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ 🔞🔞🔞
Chương 14: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ
Chương 13: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ
Chương 12: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ 🔞
Chương 11: Những Trái Tim Xung Đột
Chương 10: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 9: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 8: Lần Đầu Tiên Của Aristella
Chương 7: Lần Đầu Tiên Của Aristella 🔞
Chương 6: Đại Thánh Lễ 🔞
Chương 5: Đêm Phá Hoa 🔞
Chương 4: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 3: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 2: Thánh Nữ Aristella
Chương 1: Thánh Nữ Aristella 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.