Edit: Quillpetal
Khi rẽ qua góc hành lang tràn ngập ánh sáng xanh nhạt, hai lối đi phân nhánh hiện ra. Khu vực được thần lực của Aristella thanh tẩy chỉ đến tận góc này, phía xa của cả hai hành lang đều tối om.
“Thánh nữ. Ngài muốn đi hướng nào ạ?”
“Ừm…….”
Nghe câu hỏi của Lloyd, Aristella nheo mắt nhìn chăm chú vào hai hướng hành lang. Dù có nhìn kỹ đến đâu thì trong bóng tối dày đặc cũng chẳng thấy gì, nhưng Lloyd không chỉ ra điều đó, chỉ lặng lẽ chờ Aristella quan sát kỹ càng.
“Đi bên trái đi.”
“Vâng, được ạ.”
Dù cả hai hướng đều giống nhau, vậy mà cô vẫn phải suy nghĩ gì chứ. Lloyd vẫn còn thắc mắc, nhưng vẫn cảnh giác cao độ đề phòng quái vật tấn công lần nữa, bước về phía trước.
Tuy nhiên, thứ hai người gặp ở hành lang không phải quái vật, cũng không phải Chris, mà là Đại tư tế Hyperion.
“Đại tư tế Hyperion!”
“Thánh nữ, sao ngài không lên mặt đất mà…… lạc đường sao?”
“Tôi đang tìm Chris. Tôi có cảm giác cậu ấy ở nơi này…….”
Aristella hoàn toàn không ngờ Hyperion lại ở đây. Người đã ôm cô và cùng rơi xuống khi cầu thang sụp là Lloyd, và vì không thấy Hyperion gần nơi đáp xuống, cô đương nhiên nghĩ ngài ấy vẫn còn trên mặt đất.
‘Mình quá vô tâm rồi. Nếu cầu thang sụp nhiều hơn nữa, có lẽ Đại tư tế đã rơi xuống vị trí khác với chúng ta.’
Aristella cẩn thận quan sát tình trạng của Hyperion. Bộ thánh y của ngài vẫn trắng tinh không một nếp nhăn, dù đã đi qua hành lang tầng hầm đầy bụi bặm.
“Không khí ở hành lang này đặc quánh hơn một chút…… Tôi cảm nhận được thần lực quen thuộc nên đi theo, hóa ra là thần lực của Đại tư tế Hyperion.”
Nơi tư tế trú ngụ trong đền thờ tất yếu sẽ có nồng độ thần lực dày đặc. Với cấp bậc tư tế cao, có thể cảm nhận đặc tính thần lực để xác định vị trí của một tư tế cụ thể, nhưng đó là khả năng chỉ những tư tế được huấn luyện sử dụng thần lực mới làm được.
Hyperion ngạc nhiên khi Aristella – người chưa từng được đào tạo tư tế hay ma pháp – lại có thể cảm nhận thần lực của ngài và tìm đường đến đây, nhưng vẫn bình tĩnh gật đầu.
“Vâng. Tôi cũng cảm nhận được thần lực của Chris nên đến đây, nhưng ở khu vực này thì đứt đoạn.”
“Thần lực đứt đoạn nghĩa là……?”
Khi cứu Aristella bị quái vật nuốt chửng dưới tầng hầm, Hyperion cũng đã cảm nhận thần lực của cô để tìm vị trí. Nếu không cảm nhận được thần lực của Chris, thì chỉ có hai khả năng.
Hoặc Chris đã chết, hoặc cậu ấy đã mất thần lực và sa đọa.
“Đại tư tế Hyperion. Chẳng lẽ Chris đã gặp chuyện gì sao?”
“Có lẽ phải chuẩn bị cho tình huống tồi tệ nhất…….”
“Đừng nói điều đáng sợ như vậy!”
Aristella siết chặt hai tay, nhìn về phía xa hành lang. Rõ ràng chỉ là bóng tối, vậy mà Aristella thấy một vạt áo trắng lay động.
“Thánh nữ? Ngài đi đâu vậy!”
Thấy Aristella đột ngột lao về phía bên kia, Lloyd giật mình chắn trước mặt cô.
“Nguy hiểm lắm! Không được đi một mình!”
“Nhưng Chris ở bên kia mà!”
“Hả?”
Nghe Aristella nói, Lloyd quay lại nhìn về phía bên kia. Vẫn chỉ là bóng tối dày đặc, thậm chí không nghe thấy tiếng động gì.
“Bên kia dường như chẳng có gì cả…….”
“Có vạt áo trắng lay động. Đó là thánh y của Chris.”
Các tư tế đều mặc thánh y tương tự, nhưng thánh y của tư tế chính thức và học việc có chút khác biệt về kiểu dáng. Aristella chỉ vào vạt áo trắng đang chuyển động ở cuối hành lang.
“Nhìn kìa. Ở đó mà!”
Nhưng trong mắt Lloyd chẳng thấy gì cả. Có phải Thánh nữ đang nhìn thấy ảo giác, hay thần lực của cô vượt trội nên có thể nhìn xa trong bóng tối?
“Đại tư tế Hyperion. Bên kia có người sao?”
“…….”
Nghe Lloyd hỏi, Hyperion cau mày. Từ biểu cảm ấy, rõ ràng là có gì đó. Lloyd lập tức căng thẳng, đẩy Aristella về phía Hyperion rồi điều chỉnh tư thế.
“Thần sẽ đi xem. Đại tư tế Hyperion, xin nhờ ngài bảo vệ Thánh nữ.”
“Lloyd? Cùng đi!”
“Không được ạ. Có thể nguy hiểm, Thánh nữ hãy ở lại đó.”
Nếu bên kia thực sự là Chris và cậu ấy vẫn bình thường, Hyperion sẽ dẫn Aristella sang bên kia ngay. Nhưng ngài cau mày và không nhúc nhích, nghĩa là có lý do không thể hoặc không nên đưa Thánh nữ đến đó.
Nếu chỉ đơn giản là có kẻ địch, ngài sẽ nói thẳng. Nhưng việc Hyperion im lặng có lẽ vì không thể nói ra điều mình thấy hoặc đoán được trước mặt Thánh nữ.
‘Có lẽ vì tình trạng của Chris không bình thường.’
Lloyd ra hiệu bằng mắt cho Hyperion, rồi lao vào bóng tối phía cuối hành lang. Biết đâu con quái vật xúc tu vừa rồi lại xuất hiện.
Dù không thể mang theo thánh kiếm, ít nhất cũng nên mang theo vũ khí tự vệ, Lloyd hơi hối hận vì đã quá tự tin vào thực lực của mình.
―Vù!
Nghe tiếng gì đó bay tới trong bóng tối, Lloyd lăn người sang bên né đòn tấn công.
Tiếng “chát” vang lên cùng với thứ gì đó to lớn và nặng nề đập mạnh vào tường. Bức tường gạch xây dựng rung chuyển rồi đổ sập ầm ầm.
Nếu bức tường đỡ ở tầng hầm này sụp đổ, có lẽ trần nhà cũng sẽ theo đó mà sập xuống. Lloyd đứng dậy, điều chỉnh tư thế, dùng thần lực của mình tạo ra viên cầu sáng để chiếu sáng hành lang.
“Không thể nào……!”
Thứ đang lấp đầy hành lang không phải là xúc tu đen đỏ dính nhớp như con quái vật vừa tấn công anh. Đó là một cánh tay trắng toát, cánh tay của thiếu niên.
Không, có nên gọi là thiếu niên không. Đó là cánh tay của một người khổng lồ.
Lloyd cảm thấy lạnh sống lưng, nổi da gà, nhìn về phía thân thể mà cánh tay ấy hướng tới.
Người hầu cận của Thánh nữ mà anh từng nhớ mặt. Cậu thiếu niên tóc vàng óng ánh, đôi mắt đỏ rực đang nhìn xuống Lloyd. Một cậu thiếu niên to lớn đến mức không thể đứng thẳng trong hành lang tầng hầm này.
“Vì là hiệp sĩ thánh nên cơ thể nhanh nhẹn thật đấy.”
“Chris…….”
“Anh biết tên tôi sao? Đội trưởng Lloyd – à không, giờ là cựu đội trưởng rồi nhỉ?”
Đôi mi dài rũ xuống che đi đôi mắt đỏ, rồi lại ngẩng lên.
“Thánh nữ đang lo lắng cho cậu. Hãy xin lỗi vì đã khiến ngài ấy lo lắng và cầu xin sự tha thứ đi.”
“Haha…… Tha thứ, sao?”
Nụ cười trên môi cậu ta đột ngột biến mất, đôi mắt lạnh giá nhìn xuống Lloyd, cau mày.
“Con sâu đã dám làm nhục Thánh nữ của ta, lại còn dám mở miệng nói đến tha thứ?”
Rắc. Cánh tay vừa xuyên thủng tường dường như rút về vị trí cũ, rồi nắm chặt thành quyền đập mạnh xuống chỗ Lloyd đứng.
“Ưc!”
Lần này Lloyd cũng kịp lăn người né tránh. Nhưng không có vũ khí, làm sao đối phó với Chris đây.
Nếu là kẻ địch thì có thể đánh bại, nhưng đây là Chris – người mà chủ nhân của anh, Thánh nữ, rất quý mến. Không thể để cậu ấy chết được. Anh đang vắt óc nghĩ cách khống chế người khổng lồ này thì Chris nghiến răng đầy giận dữ.
Rắc rắc. Tiếng động rợn người vang lên, bức tường bên kia cũng sụp đổ, Lloyd vội lùi lại phía sau. Qua khoảng trống lộ ra là hình dáng người khổng lồ đang nằm sấp.
‘Với thân hình to lớn như vậy, ở tầng hầm này chắc khó mà di chuyển tự do.’
Nghĩ vậy chưa được bao lâu, bàn tay khổng lồ đã lao tới gần, nắm chặt lấy cơ thể Lloyd rồi giơ cao lên.
“Chết đi…… Ta sẽ giết chết ngươi……!”
“Ưc……!”
Sức mạnh kinh khủng. Có lẽ vì thân hình to lớn, dù Lloyd dùng hết sức cũng không thoát khỏi bàn tay ấy. Anh đang hối hận vì không mang theo vũ khí và sắp mất ý thức thì giọng Aristella vang lên.
“Dừng lại, Chris!”
Nghe tiếng hét của Aristella, sức siết trên cổ họng Lloyd giảm đi. Bàn tay đang siết chặt dường như mất lực, các ngón tay buông ra, Lloyd rơi thẳng xuống sàn.
“Khục!”
“Lloyd, anh không sao chứ?”
“Không sao ạ, Thánh nữ…….”
Sức siết vừa rồi rất mạnh nhưng không gây nội thương. Vấn đề là cơ thể anh đã đầy vết thương từ trận chiến với quái vật trước đó. Máu từ vết thương rỉ ra thấm ướt áo sơ mi, Aristella nhìn thấy thì mếu máo.
“Chris. Sao cậu lại làm vậy?”
“Sao Thánh nữ chỉ thiên vị hiệp sĩ thánh thôi thế?”
“Tôi chưa từng thiên vị ai cả.”
Lloyd từng cứu Aristella khi cô bị đám lưu manh kéo đi hành hạ. Anh cũng là người hộ tống cô từ làng đến đền thờ. Cô cảm thấy gần gũi với Lloyd hơn những người đàn ông lạ mặt, nhưng chưa từng đối xử đặc biệt với anh.
Người Aristella từng đặc biệt nghĩ tới thực ra là Joshua – người đầu tiên của cô. Nhưng vì anh ta dường như không coi trọng chuyện đó, cô đã chôn sâu trong lòng.
Chris cũng là thị đồng của Aristella, Kane cũng là thị đồng của cô. Và giờ Lloyd là thị đồng của cô. Lần đầu tiên cô tự chọn thị đồng theo ý mình, nhưng không phải vì thiên vị Lloyd. Đó là để cho anh cơ hội chuộc lỗi vì đã vi phạm hiệp sĩ đạo.
Lloyd từng cưỡng bức Aristella, Kane từng lừa dối và quan hệ với cô khi cô mất trí nhớ, Isaac từng sỉ nhục cô. Aristella biết tất cả các hiệp sĩ từng gần gũi với mình đều đã phạm lỗi lớn nhỏ với cô. Nhưng việc chấp nhận họ không phải là thiên vị.
Dù là tư tế hay hiệp sĩ, dù là ai trong đền thờ này, với tư cách là Thánh nữ, Aristella đều phải che chở và bao dung.
“Tất cả mọi người trong đền thờ này đều là những người quý giá với tôi.”
Có lẽ có người khiến cô cảm thấy thân thiết hơn, có người xa lạ hơn, có người hợp ý hơn, nhưng Aristella nghĩ sự khác biệt ấy không được trở thành lý do để tước đi cơ hội tiếp cận của bất kỳ ai.
“Vì vậy xin cậu hãy dừng lại……!”
Aristella ôm lấy Lloyd đang mệt mỏi, hét lên, nhưng khuôn mặt Chris chỉ càng thêm cứng đờ.
“Đúng vậy nhỉ. Bên cạnh Thánh nữ có rất nhiều người khác mà.”
“Chris……?”
Chris đưa ngón tay chỉ về phía Hyperion. Đại tư tế – người phải dẫn dắt các tư tế – đã cách chức Chris khỏi vị trí thị đồng của Thánh nữ và bổ nhiệm Kane – cựu phó đội trưởng hiệp sĩ – thay thế. Tại sao cậu không nhận ra sớm hơn. Hyperion không đứng về phía các tư tế.
“Có hiệp sĩ thánh to lớn và mạnh mẽ, có tư tế khôi ngôvà dịu dàng…… Có quá nhiều người đàn ông tuyệt vời như vậy, làm sao cô lại để ý đến một tên gà mờ như tôi được.”
Hiệp sĩ thánh và cả Hyperion đều là một bè lũ. Chris nghĩ họ đã hợp sức để đẩy các tư tế ra xa và độc chiếm Thánh nữ.
Không, dù Thánh nữ có rơi vào tay các tư tế đi nữa, Chris chỉ là học việc. Chỉ cần các thần quan và tư tế chính thức còn đứng bên cạnh cô, ngày Chris được đứng cạnh Aristella sẽ không bao giờ đến.
“Nếu tất cả tư tế trong đền thờ này biến mất, nếu tất cả hiệp sĩ thánh biến mất…….”
Khóe miệng Chris nhếch lên. Cậu ta không dám nhìn thẳng vào Aristella, đôi mắt đảo liên hồi, nhưng miệng lại cười khẩy. Khuôn mặt ấy trông thật quái dị.
“Lúc đó Thánh nữ sẽ yêu tôi chứ?”
“Chris!”
Khuôn mặt trắng trẻo, mái tóc vàng óng ánh lấp lánh. Đôi mắt tròn, gương mặt sáng sủa đáng yêu của Chris. Cậu thiếu niên nhỏ hơn cô một tuổi, từng như em trai của cô, giờ đã biến mất.
Ở đó chỉ còn lại một kẻ hèn nhát xấu xí – không đủ can đảm tiếp cận người phụ nữ mình yêu, nhưng lại oán hận và căm ghét tất cả những ai dám đến gần cô.
“Tôi muốn Thánh nữ.”
Nói xong câu đó, cơ thể Chris đổ sụp xuống.
***
Chủ nhân của ngôi đền thờ này là Thánh nữ, và việc bị Thánh nữ ruồng bỏ trong ngôi đền thờ bị phong tỏa đồng nghĩa với cái chết. Aristella chưa từng ruồng bỏ Chris, nhưng Chris lại nghĩ rằng mình đã bị cô bỏ rơi. Nhận thức và cảm xúc mâu thuẫn đã gây ra khiếm khuyết trong thần lực, khiến cậu ta sụp đổ.
Đó là khoảnh khắc vị tư tế trẻ tuổi bị nuốt chửng bởi cảm xúc tình yêu không thể chịu đựng, biến thành quái vật.
“Kyaaa!”
Những xúc tu trắng toát co giật, bò trên tường rồi lao về phía cô, Lloyd vội vàng đánh bật chúng đi. Tiếp theo, Hyperion dùng thần thánh ma pháp làm nổ tung những xúc tu đang tiếp cận Aristella.
Tiếng “bịch” vang lên khi xúc tu bị phá hủy, nhưng chúng nhanh chóng tái sinh. Mỗi lần tái sinh, chúng càng thêm dai và cứng, dần chuyển sang màu đỏ.
Con quái vật xúc tu đen đỏ sống dưới tầng hầm đã trải qua bao nhiêu lần phá hủy và tái sinh đến mức ấy. Aristella nhìn vẻ ngoài kinh khủng của thị đồng đầu tiên của mình, khuôn mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
“Lloyd!”
“Thánh nữ, nếu lại gần sẽ nguy hiểm!”
Aristella định chạy theo Lloyd đang bị xúc tu quấn lấy thì Hyperion ngăn lại. Lloyd nhìn chằm chằm những xúc tu ánh đỏ đang quấn quanh cơ thể mình, đau đầu không biết phải xử lý chúng thế nào.
Nếu nhắm vào hạt nhân thì việc chế ngự quái vật sẽ rất đơn giản. Giống như lần trước tiêu diệt con quái vật, chỉ cần nắm lấy hạt nhân và bóp nát, quái vật sẽ mất sức và sụp đổ thành xác chết.
Nhưng Aristella sẽ không để Chris chết. Cô thậm chí còn chấp nhận cả anh – kẻ đã phạm tội làm nhục cô. Lloyd không thể để Chris chết được.
“Đại tư tế Hyperion. Có cách nào…… đưa Chris trở lại bình thường không ạ?”
“Thánh nữ…….”
“Nếu biến thành quái vật thì không thể trở lại được sao? Chắc chắn phải có cách chứ!”
Nghi thức thanh tẩy mà các tư tế thực hiện để thanh tẩy Thánh nữ sa đọa chỉ là giả dối. Thanh tẩy một tồn tại sa đọa nghĩa là đưa nó trở về bên thần linh. Hyperion cũng không biết cách đưa một con người đã mất ân sủng của thần và biến thành quái vật trở lại hình dạng ban đầu.
Khi nói chuyện với Aristella, cậu ta ít nhất còn giữ hình dáng con người, nhưng có lẽ từ lúc đó Chris đã sa đọa.
Hyperion đã cảm nhận được điều này khi theo thần lực của Chris vào hành lang tầng hầm và đột nhiên thần lực ấy đứt đoạn.
“Thánh nữ. Xin lùi lại.”
“Đại tư tế Hyperion!”
“Trước khi Chris sa đọa thêm nữa, tôi sẽ thanh tẩy cậu ta.”
Từ biểu cảm kiên quyết của Hyperion, Aristella nhận ra ngài định tiêu diệt Chris đã sa đọa.
“Không được! Đừng giết Chris!”
“Nhưng Thánh nữ. Nếu cứ thế này thì Lloyd sẽ nguy hiểm. Và cả Thánh nữ nữa……!”
“Dù vậy cũng không được!”
Aristella bám lấy Hyperion. Rõ ràng Hyperion cũng không biết cách đưa Chris trở lại bình thường. Nhưng nếu để mặc thì Chris sẽ giết Lloyd. Aristella không thể để cả Lloyd và Chris chết được.
‘Nếu tôi thực sự là hiện thân của nữ thần, nếu họ thực sự là người hầu của tôi, tại sao lại không theo ý tôi?’
Aristella không cảm nhận được nữ thần trong mình. Có lẽ vì cô chưa thích nghi được với cuộc sống đền thờ, luôn co cụm, nên nữ thần đã cướp đoạt cơ thể cô, khiến cô không thể ngăn cản sự xung đột giữa tư tế và hiệp sĩ thánh. Có lẽ vì Aristella chưa thực sự chấp nhận nữ thần Wigmentar trong mình.
Dù được gọi là nữ thần dâm dục, Wigmentar vẫn là thần linh. Một vị thần sở hữu quyền năng to lớn không thể tùy ý điều khiển một hai con người theo hầu mình là điều không hợp lý.
“Tôi sẽ đưa Chris trở lại bình thường.”
“Thánh nữ?”
Dù Đại tư tế Hyperion không làm được, nhưng Thánh nữ Aristella có lẽ có thể. Ít nhất trong ngôi đền thờ này, cô không phải con người mà là thần linh.
Aristella nhớ lại thân phận thực sự của con quái vật xúc tu đen đỏ mà Lloyd từng chiến đấu. Có lẽ đó là tư tế từng hầu cận Thánh nữ đời trước. Khi xác đã tan nát, Aristella cầu nguyện cho linh hồn ông, và nó trở lại hình dáng con người với khuôn mặt bình yên. Nếu kịp nắm lấy trước khi biến thành ánh sáng, có lẽ có thể đưa Chris trở lại.
“Tránh ra, Đại tư tế!”
Aristella đẩy Hyperion đang định che chắn cho mình ra, lao vào giữa những xúc tu trắng và đỏ đang vươn tới.
“Chris!”
Ực.
Những xúc tu quấn lấy cơ thể Thánh nữ mảnh mai nuốt chửng cô một cách dễ dàng.
“Thánh nữ!”
Trước khi Hyperion kịp đuổi theo Aristella, tiếng “bịch” vang lên, xúc tu nổ tung, và Lloyd bay về phía Hyperion.
“Ưc!”
Hyperion không đủ sức đỡ lấy thân hình to lớn của Lloyd, cả hai ngã xuống sàn.
Lưng bị cọ xát đau rát, đầu ong ong, nhưng Hyperion không có thời gian quan tâm đến bản thân. Khi đẩy Lloyd ra và đứng dậy, xúc tu đã cuốn vào trong cơ thể quái vật, khiến nó phồng lên như quả bóng.
Không thể nào……!”
Một quả cầu khổng lồ cứng chắc pha trộn giữa trắng và đỏ đang chắn ngang hành lang.
“Đại tư tế! Phải cứu Thánh nữ!”
Lloyd lấy lại tinh thần, lao tới đập vào quả cầu tròn, nhưng khác với xúc tu dính nhớp trước đây, thứ này giống như một tấm khiên. Dù dùng sức của Lloyd hay thần lực của Hyperion cũng không thể phá vỡ. Kỳ lạ thay, nó lại tỏa ra thần lực rất mạnh mẽ.
‘Tại sao lại……?’
Thần lực giống như nước đựng trong bình, nếu bị ô nhiễm hay bay hơi thì không thể thanh tẩy hay thu hồi lại được. Vì vậy, không cảm nhận được thần lực nghĩa là đã hoàn toàn mất đi thần lực, không còn tư cách làm tư tế.
Nhưng quả cầu chắn ngang hành lang lại tỏa ra khí tức trong sạch đến mức không thể coi là của ma thú sa đọa.
“Chẳng lẽ Thánh nữ……?”
***
“Chris……!”
Khi cô gọi tên, một bàn tay bất ngờ thò ra từ đâu đó nắm lấy vạt áo cô, kéo bung ra.
“kyaa!”
“thánh nữ…….”
Là giọng chris. Dù không thấy mặt, nhưng bàn tay đang nắm vạt áo rõ ràng là của chris. Chính bàn tay từng giúp cô mặc quần áo lần đầu giờ đang kéo vạt áo ra, luồn vào trong vuốt ve bầu ngực cô. Khi chạm vào chỗ nhạy cảm, aristella vô thức rên lên, rồi đẩy tay chris ra.
“đừng làm vậy!”
“thánh nữ……!”
Tiếng chris nghẹn ngào vang lên. Làm chuyện này rồi còn gì mà oan ức đến mức khóc lóc như vậy chứ. Aristella cắn răng chịu đựng để không ngất đi, gạt những xúc tu lại lao tới, tiến về phía trước.
Cô tưởng vào miệng quái vật sẽ lập tức thấy hạt nhân, nhưng không gian lại rộng lạ thường. Không biết quái vật xúc tu đã biến thành hình cầu cứng để ngăn chặn xâm nhập từ bên ngoài, aristella hoang mang không biết phải đi hướng nào để đến “trung tâm”.
“chris, cậu ở đâu?”
“thánh nữ……!”
Cùng với tiếng gọi, một bàn tay từ dưới thò lên nắm lấy mắt cá chân cô, chậm rãi trượt từ bắp chân qua mặt sau đầu gối rồi lên đùi, vuốt ve da thịt trần.
“kyaa!”
“tôi sẽ làm ngài thấy thoải mái.”
Bàn tay đàn ông dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào lối vào mềm mại, rồi luồn ngón tay vào giữa hai môi âm hộ, bắt đầu xoa nắn.
“ưm, a! Chris, dừng lại……!”
“sao lại dừng? Ngài thích được chạm như thế này mà.”
“tôi chưa từng thích gì cả!”
Vì là chỗ nhạy cảm, cơ thể yếu trước kích thích, bị chạm vào thì hưng phấn và cảm nhận khoái lạc là chuyện đương nhiên.
Nhưng trái tim aristella không thể vui mừng cùng cơ thể đang hưởng thụ khoái lạc. Quan hệ khi tâm hồn không thông suốt, khoái lạc càng mạnh thì càng khiến cô thêm thảm hại.
Làm tình phải là kết quả từ sự kết nối tâm hồn. Dù với những kẻ đã dâng hiến thân xác và linh hồn cho thần linh thì điều đó có thể không được phép, aristella vẫn mong muốn như vậy.
Ngày cô dần quen với cuộc sống đền thờ, lấy hết can đảm hoàn thành buổi cầu nguyện đầu tiên, chris đã nhốt cô trong phòng trống. Rồi nói muốn cô và ôm lấy cô. Đêm các hiệp sĩ thánh nhận phước lành, cô tưởng đã yên tâm mà ngủ thiếp đi, chris lẻn vào phòng và ôm lấy cô.
Nếu chris thực sự yêu aristella, tại sao lại dùng cách ép buộc như vậy. Nếu yêu thì phải trân trọng, dịu dàng và quan tâm đến đối phương chứ. Aristella không hiểu nổi.
“chris, cậu muốn tôi sao?”
“tôi muốn thánh nữ.”
“cậu yêu tôi sao?”
“tôi yêu thánh nữ.”
Aristella vặn người né bàn tay chris đang luồn vào giữa hai đùi, đồng thời vươn tay về phía trung tâm quái vật.
“vậy thì nhìn vào mắt tôi mà nói đi……!”
Từ sau khi tỏ tình với aristella, chris chưa từng cố gắng nói chuyện nghiêm túc với cô. Chỉ ôm chặt, sờ soạng cơ thể, cố gắng hòa quyện xác thịt. Khi có người mình yêu thì bị cuốn hút về thể xác là chuyện bình thường. Nhưng cuốn hút thể xác không phải lúc nào cũng là tình yêu.
Aristella muốn nhìn thẳng vào mặt cậu ta, muốn nghe cậu ta nói. Chris nói yêu cô thì phải có trách nhiệm chứng minh tình cảm ấy. Ép buộc dẫm đạp lên tâm hồn rồi chiếm đoạt cơ thể như thế thì là tình yêu chỗ nào. Dù aristella chưa từng yêu ai, cô vẫn biết chris đang làm chuyện hèn nhát.
“đừng hành động tùy tiện như vậy nữa, hãy nói chuyện đi……!”
“thánh nữ thì…… thánh nữ……! Ngài ghét tôi mà……!”
Giọng cậu ta lẫn tiếng khóc. Bức tường đỏ rung động, bàn tay trắng đang sờ soạng cô đột nhiên rút vào trong.
Kẻ hèn nhát lẻn vào phòng sờ soạng, ép buộc ôm ấp, rồi chỉ vì một câu “không muốn nhìn mặt” mà tổn thương bỏ chạy.
Dù nói là vụng về trong tình yêu, nhưng aristella cũng là người mới bắt đầu. Cô chưa biết cách đối xử với người hầu với tư cách chủ nhân, cũng chưa biết đối xử với đàn ông với tư cách phụ nữ. Mọi thứ đều là lần đầu, trách nhiệm và cảm xúc đè nặng lên aristella quá lớn.
Dù vậy aristella không né tránh. Cô muốn chịu trách nhiệm cho những gì nữ thần wigmentar đã làm bằng cơ thể mình, muốn giải tỏa dục vọng để không mất lý trí, đồng thời mở lòng chấp nhận đối phương.
Chris có từng nỗ lực như vậy không.
Kẻ hèn nhát……!”
Aristella giận dữ. Cô tiến đến chỗ bàn tay trắng ẩn vào, đấm mạnh vào bức tường đỏ đang co giật.
“kẻ hèn nhát này! Đừng trốn nữa, ra đây!”
“hức, hức…… ngài nói không muốn nhìn tôi mà…….”
“vậy thì làm cho tôi muốn nhìn đi! Cậu nói yêu tôi mà, đến thế cũng không làm được sao?”
Có can đảm ép buộc ôm người phụ nữ không muốn, nhưng lại không có can đảm thuyết phục người phụ nữ đang do dự chấp nhận tình yêu của mình. Làm gì có lời biện minh hèn nhát như vậy. Aristella không dũng cảm cũng không khôn ngoan, nhưng cô chưa từng trốn tránh trách nhiệm hay viện cớ. Đó là hành động cô ghét nhất.
“ra đây, chris!”
Aristella hét lớn gọi chris, đập mạnh vào tường. Từ phía sau bức tường đỏ vang lên tiếng tim đập.
“hãy nhìn thẳng vào mắt tôi mà xin lỗi, cầu xin tha thứ, và……!”
Tiếng đập càng lúc càng nhanh. Như nhịp tim của chính cô đang đập thình thịch.
“và hãy tỏ tình với tôi một cách đàng hoàng đi!”
Bức tường đỏ tưởng chừng không kẽ hở nào cũng mở ra, để lộ dáng vẻ thiếu niên tóc vàng đang co ro. Cậu ta vùi mặt vào đầu gối, nhưng mái tóc vàng mảnh mai, làn da trắng trẻo, đôi chân tay thon dài thẳng tắp vẫn đúng là Chris mà Aristella nhớ.
“Chris.”
“Hức, hức…….”
“Chris. Đừng khóc nữa, nhìn tôi đi.”
Aristella tiến lại gần, quỳ xuống, đặt tay lên vai cậu. Chris miễn cưỡng ngẩng đầu, đôi mắt tròn chớp chớp, nước mắt rơi lã chã. Mũi đỏ ửng, má lem luốc nước mắt, chắc hẳn đã khóc rất lâu.
“Tôi đang cố nhịn khóc đây này, cậu có tư cách gì mà khóc chứ?”
“Hức! Tôi…… đã sai…….”
“Sai thì phải chịu phạt chứ?”
Aristella nâng hai má Chris đang khóc lên. Khi cậu ôm cô thì trông như một người đàn ông đủ sức ôm phụ nữ, nhưng lúc này khóc lóc yếu ớt thế này lại khiến cô nghĩ cậu đúng là đàn em nhỏ tuổi.
“Chris. Nói lại lần nữa đi.”
“Thánh nữ…….”
“Cậu có yêu tôi không?”
Aristella biết nam tư tế không được gần gũi phụ nữ. Chris là học việc, lẽ ra không có cơ hội tiếp xúc với phụ nữ, vậy sao cậu lại nhận ra cảm xúc của mình là tình yêu?
“Tôi yêu Thánh nữ…….”
“Vậy sao cậu lại làm thế? Chỉ toàn làm tôi đau khổ…….”
“Hức, đó là…… vì Thánh nữ cứ làm tôi đau khổ mãi…….”
Có lẽ khi ý thức của cô không còn, nữ thần Wigmentar đã chiếm cơ thể và làm gì đó với Chris.
“Tôi đã làm cậu đau khổ lúc tôi không biết sao?”
Chris run vai nức nở, chớp mắt làm rơi nước mắt, rồi ngẩng đầu lên.
“Không phải. Thánh nữ không làm tôi đau khổ.”
“Vậy cái gì làm cậu đau khổ?”
“Lòng tôi…….”
Chris đặt tay lên ngực mình. Trái tim đập nhanh khiến nó nhói đau. Thần yêu thương con người, tư tế là người hầu của thần, truyền bá tình yêu của thần ra thế gian. Đó là điều kẻ dâng hiến thân xác và linh hồn cho thần phải làm.
Hình dáng con người được tạo theo hình tượng thần linh, cảm xúc con người là phần chia sẻ từ cảm xúc của thần, vậy tình yêu của con người cũng là một dạng tình yêu của thần.
Nhưng tại sao lại đau khổ đến thế này.
“Lòng tôi…… đã sa đọa…… nên mới làm tôi đau khổ.”
“Sa đọa? Sao cơ?”
“Khi nhìn Thánh nữ, tim tôi đập thình thịch…… như muốn vỡ tung…… đau đớn, không chịu nổi.”
Kiềm chế dục vọng là đức tính cơ bản của tư tế. Dù chỉ là học việc, Chris vẫn nhẫn nhịn tốt việc nhịn ăn, thức trắng đêm trong thời gian tu hành. Có lúc cầu nguyện phải quỳ gối bất động hàng giờ. Dù khó chịu nhưng chưa bao giờ đến mức không chịu nổi như bây giờ.
Vậy tại sao nhìn Aristella lại không kiềm chế được. Như trái tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực chạy mất. Có lẽ cậu vẫn chịu được. Nhưng cậu không muốn chịu đựng. Không ôm cô thì như sắp chết. Thà chết còn hơn.
“Tại sao lại đau khổ thế này? Thần từng nói tình yêu Ngài ban xuống là đẹp đẽ và thiêng liêng mà…….”
Có phải vì cậu đã sa đọa nên không thể có được tình yêu đẹp đẽ? Chris đau khổ mãi. Cậu muốn nhìn thấy nụ cười đáng yêu của Aristella, nhưng mỗi khi cậu định ôm cô, cô lại nhăn mặt khóc. Điều đó quá đau đớn.
Chris chỉ biết một cách duy nhất để làm người phụ nữ mình yêu vui vẻ: khoái lạc thể xác mà nữ thần Wigmentar dạy. Muốn thấy Aristella cười, cậu chỉ biết áp dụng cách duy nhất mình biết. Nhưng ngay cả khi đạt đến đỉnh khoái lạc, Aristella vẫn phủ nhận cậu.
Không thể làm cô vui nữa. Nhận ra điều đó, Chris sợ hãi tất cả. Nên cậu chạy trốn mãi. Trong ngôi đền thờ bị phong tỏa không có chỗ trốn, nhưng Chris nhớ đến tầng hầm cậu từng đi dạo đêm với Aristella.
Nếu trốn vào bóng tối ẩm ướt sâu thẳm ấy, không ai tìm được cậu. Kẻ hèn nhát nhỏ nhen muốn thoát khỏi nỗi sợ và tội lỗi của mình đã trốn vào bóng tối.
Trong bóng tối không thấy gì. Chris thấy nhẹ nhõm khi không nhìn thấy hình dáng tội lỗi của mình. Trong bóng tối như cái chết, cậu lặp đi lặp lại hình ảnh người phụ nữ mình yêu rồi chìm vào giấc ngủ.
Rồi đột nhiên cậu oán trách số phận mình. Tại sao cậu không được Aristella yêu như Kane, như Lloyd, như các hiệp sĩ thánh khác? Kẻ hèn nhát trốn tránh trách nhiệm của mình đổ lỗi cho tất cả mọi thứ xung quanh thay vì chính bản thân.
Bên cạnh người phụ nữ đáng yêu ấy có những người sở hữu dung mạo xuất chúng, tài năng vượt trội, nhân cách hoàn hảo. Vì cậu quá nhỏ bé và tầm thường nên không được yêu. Nếu tất cả bọn họ biến mất, liệu nữ thần xinh đẹp dịu dàng có quay lại nhìn cậu không.
Chris mong muốn giết hết tất cả tư tế và hiệp sĩ thánh trong đền thờ để mình trở thành người hầu duy nhất. Khi ảo tưởng trở thành niềm tin, cậu thiếu niên từng đau khổ vì tình đầu đã bị tâm hồn nuốt chửng bởi con quái vật vô trách nhiệm.
“Tôi…… tôi đúng là kẻ sa đọa…… Thánh nữ. Xin hãy trừng phạt kẻ sa đọa này…….”
“Cậu lại đẩy trách nhiệm trừng phạt cho người khác sao?”
“……Hả?”
Aristella lau nước mắt trên khóe mắt Chris, rồi nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi cậu. Đôi môi sưng mọng vì khóc lâu đến mức cứng đờ dù được người yêu hôn.
“Hình phạt nào và cách chuộc lỗi thế nào là do cậu tự chọn, Chris.”
“Thánh nữ…….”
“Nếu không muốn bị tôi ghét, hãy nỗ lực để được tôi tha thứ. Đó chính là hình phạt tôi dành cho cậu.”
Đừng chạy trốn, đừng từ bỏ, hãy ở lại bên tôi.
“Cậu là người hầu của tôi mà? Vậy nên không được tùy tiện bỏ chạy.”
“Tôi…… tôi được ở bên Thánh nữ sao……?”
“Tôi chưa từng nói cậu được rời đi.”
Aristella cọ mũi mình vào mũi Chris, mỉm cười rạng rỡ. Tiếng nức nở dần nhỏ lại, bàn tay đang ôm đầu gối buông xuống, đặt lên vai mảnh mai của cô.
“Thánh nữ…… Tôi là người hầu của ngài. Mãi mãi ở bên ngài…….”
Chris ôm lấy Aristella. Bức tường đỏ bao quanh cậu sụp đổ, những xúc tu trắng đỏ ghê rợn tan chảy.
Từng mảnh vỡ. Từng mảnh vỡ. Lớp vỏ cứng chắc cũng vỡ tan hóa thành ánh sáng, để lộ hành lang tầng hầm tràn ngập ánh sáng xanh nhạt.
“Thánh nữ!”
Lloyd và Hyperion đang gọi cô từ bên ngoài lao tới khi lớp vỏ sụp đổ. Họ giật mình lùi lại khi thấy Chris đang ôm Aristella.
“Thánh nữ. Chẳng lẽ ngài đã thanh tẩy cậu ta?”
“Haha. Tôi làm được rồi…….”
Aristella mỉm cười với Hyperion, rồi chậm rãi khép mắt.
Thánh nữ mới vào nghề đã dồn hết sức để thanh tẩy kẻ sa đọa mà bỏ bê chính mình, ngất đi giữa tiếng gọi của ba người đàn ông.
💬 Bình luận (0)