Chương 38:
Học thần thánh ma pháp
Học thần thánh ma pháp

Edit: Quillpetal

Từ khi đến ngôi đền thờ này, Aristella luôn cảm thấy khó chịu khi đi ngủ. Một phần vì ngủ một mình trong căn phòng rộng lớn thật lạ lẫm, nhưng mỗi khi mang theo nỗi bất an đi ngủ, cô thường mơ những giấc mơ kỳ lạ.

Giờ cô đã biết đó không chỉ là giấc mơ, mà là một tương lai cô chưa từng trải qua hoặc ký ức của Thánh nữ đời trước mà nữ thần Wigmentar trong cô đã trải nghiệm, nhưng cảm giác khó chịu vẫn y nguyên. Làm sao có thể thấy thoải mái khi mơ bị người đàn ông lạ cưỡng hiếp chứ.

Hôm nay hiếm hoi cô không mơ giấc mơ khó chịu, tỉnh dậy rất sảng khoái. Cảm giác giống như khi được Hyperion ôm, cô cũng không mơ gì và thức dậy trong trạng thái tươi mới. Khi ngủ với Isaac cũng vậy.

‘Chẳng lẽ phải ngủ với đàn ông thì mới không mơ và ngủ ngon giấc sao?’

Hy vọng linh cảm đáng sợ ấy không thành sự thật, Aristella vuốt ve cánh tay rắn chắc đang ôm lấy mình. Lloyd đang ôm cô.

“Thánh nữ. Ngài tỉnh rồi ạ?”

Giọng Lloyd không hề có chút ngái ngủ, Aristella giật mình quay người nhìn anh.

“Lloyd. Anh dậy từ bao giờ vậy?”

“Từ lúc mặt trời mọc…….”

“Hả? Vậy mà không gọi tôi dậy……!”

Nhận ra người hầu không thể gọi chủ nhân dậy, Aristella im bặt.

Cô đang gối đầu lên cánh tay Lloyd. Dù có chênh lệch thể hình, nhưng nằm thế này chắc tay anh tê lắm.

Aristella xấu hổ và áy náy đỏ mặt, ngồi dậy. Lloyd cũng theo đó đứng lên khỏi giường, nhặt quần áo rơi dưới sàn.

“Lloyd…….”

“Vâng, Thánh nữ.”

Vì không muốn đánh thức Aristella đang gối tay mình ngủ, Lloyd vẫn khỏa thân. Nhìn cơ thể anh trên giường đã xấu hổ, giờ dưới ánh nắng sáng rõ càng thêm ngại ngùng, Aristella quay mặt đi, kéo chăn che người.

“A, không có gì đâu.”

Nếu là người yêu bình thường, sau một đêm bên nhau sẽ nói gì. Chào buổi sáng, hôn nhau, thì thầm lời yêu thương?

Từ nhỏ cha bỏ nhà đi, không có bạn thân thiết cùng tuổi, Aristella không biết người yêu hay vợ chồng chia sẻ cuộc sống hàng ngày thế nào.

‘Dù sao cũng không phải người yêu thật sự, biết thì cũng chẳng thay đổi gì.’

Hòa quyện mãnh liệt, yêu đương cuồng nhiệt, rồi sáng hôm sau lại trở về quan hệ chủ nhân – người hầu như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Aristella không thích điều đó chút nào.

Lloyd thay quần áo, tiến lại gần để giúp Aristella mặc thánh y, biểu cảm tươi tắn hơn bình thường. Không biết đó là khuôn mặt của người đàn ông thỏa mãn sau khi ôm ấp người phụ nữ mình yêu, Aristella chỉ nghĩ Lloyd hôm nay trông khỏe khoắn.

‘Mình thì lòng dạ rối bời thế này, vậy mà Lloyd trông vui vẻ quá.’

Dù thấy Lloyd cầm thánh y sạch sẽ, Aristella vẫn không chịu buông chăn che người. Lloyd không thúc giục, lặng lẽ chờ.

Được thức dậy từ sớm ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ của Aristella là phần thưởng lớn lao. Ôm lấy đôi vai khẽ nhấp nhô theo nhịp thở đều đặn, cảm nhận nhịp tim đập thình thịch gần nhất, điều trước đây anh không dám mơ tới.

Dù bị trừng phạt mất địa vị hiệp sĩ vì vi phạm hiệp sĩ đạo, anh vẫn cảm thấy bối rối vì được hưởng hạnh phúc này. Nhưng Lloyd vẫn đang cầu xin sự tha thứ từ cô, cần thể hiện thái độ ăn năn, nên cố gắng giữ biểu cảm bình thường, không để lộ tâm tư.

Dù vậy, trông anh vẫn vui vẻ hơn bình thường là điều không tránh khỏi.

“Lloyd, nhắm mắt lại đi.”

“Hả?”

Ánh sáng quá chói, xấu hổ khi để lộ cơ thể trần. Và vì bản thân đang rối bời mà Lloyd lại trông sảng khoái, Aristella hơi cáu kỉnh.

“Chris từng bịt mắt khi giúp tôi thay đồ. Vậy nên Lloyd cũng phải làm thế.”

Chris chỉ bịt mắt giúp cô thay đồ ngày đầu tiên đến đây, Aaron, Joshua, Kane hay Hyperion chưa từng bịt mắt khi giúp cô mặc cởi, nhưng Aristella không nói ra, cố tình bướng bỉnh.

“Vậy sao? Được ạ.”

Từ trước đến nay không được đến gần Thánh nữ, chỉ một lần ôm cô rồi bị nhốt tù suốt, Lloyd không biết người hầu từng đối xử với cô thế nào. Anh không nhận ra Aristella đang cố tình làm khó, ngoan ngoãn nhắm mắt, khoác thánh y lên vai cô.

Dù đêm qua đã ôm và xác nhận, nhưng khi nhắm mắt chạm vào, cơ thể cô vẫn mảnh mai đến lạ.

Cơ thể nhỏ bé thế này làm sao cứu được anh và thanh tẩy Chris đã biến thành quái vật.

Lloyd hơi tiếc nuối khi cô gái từng run rẩy khóc thét vì ác mộng giờ đã trở thành Thánh nữ thực thụ.

Luồn tay áo vào cánh tay mảnh mai, phủ vải lên bầu ngực mềm mại rồi chỉnh lại, vạt áo dính chặt như có nam châm. Có lẽ vì được dệt bằng thần lực, khác hẳn quần áo bình thường anh mặc. Buộc xong dây lưng, Lloyd mở mắt, nhìn xuống Aristella trong bộ thánh y trắng tinh.

“Ngài đẹp quá, Thánh nữ.”

“……Bình thường nhắm mắt thì không thấy gì nên hay lạc tay, vậy mà Lloyd không gặp khó khăn gì nhỉ.”

“Lạc sao được ạ.”

Lần đầu Chris giúp Aristella thay đồ vì không biết cơ thể phụ nữ ra sao nên sờ lung tung, chịu đủ khổ sở, nhưng người đàn ông đã khám phá cơ thể cô suốt đêm có thể vẽ nên hình dáng người phụ nữ mình yêu dù nhắm mắt.

Lloyd nói sẽ sám hối tội lỗi và thể hiện thái độ ăn năn trước Aristella, nhưng sự tự tin bẩm sinh không giấu được. Trước người phụ nữ mình yêu mà tự tin là bản năng của đàn ông.

Nhưng đáng tiếc, Aristella lại hiểu lầm thái độ muốn thể hiện tốt trước người mình yêu của anh thành kiêu ngạo. Người đàn ông trước đây luôn lo lắng trước mặt cô, sau một đêm đã tỏ ra đĩnh đạc khiến cô khó chịu. Cô quay ngoắt người, bước về phía cửa.

“Thánh nữ?”

“Hãy đi theo sau tôi một bước. Không được dính sát bên cạnh, tôi cấm đấy.”

“Hả? Vâng…….”

Mình làm gì sai sao. Nhận ra Aristella dường như đang giận, Lloyd vội xem lại hành động của mình có chỗ nào vô lễ không, nhưng không thấy gì.

Không nhìn chằm chằm cơ thể trần của cô, không sờ soạng khi giúp thay đồ, không quên khen ngợi khi cô mặc xong. Và dù cùng ngủ một đêm, anh không lả lơi dính lấy mà giữ thái độ đàng hoàng nam tính.

‘Lạ thật. Chẳng có gì sai mà.’

Có lẽ anh không giấu được biểu cảm, để lộ chút tư tâm với cô. Nên cô khó chịu chăng. Lloyd nghĩ từ nay phải quản lý biểu cảm kỹ hơn, thể hiện rõ thái độ ăn năn với tư cách người hầu, rồi đi theo sau Aristella.

***

“Ngài muốn học thần thánh ma pháp sao?”

“Vâng. Tôi hoàn toàn không biết phải sử dụng thần lực của mình thế nào cả.”

Sau buổi lễ sáng, Aristella đến phòng làm việc của Đại tư tế và đề nghị. Hyperion ngạc nhiên hỏi lại.

“Tôi không thông minh, cũng không có sức khỏe tốt, nên nghiên cứu thánh thư hay chịu đựng khổ hạnh chắc khó lắm. Nếu học được ma pháp, có lẽ tôi có thể giúp ích cho các tư tế và hiệp sĩ…….”

Việc thanh tẩy Chris rõ ràng là do thần lực của cô cộng hưởng với cậu ấy, nhưng Aristella không biết mình đã thanh tẩy Chris bằng cách nào.

Dù để quen với cuộc sống đền thờ với tư cách Thánh nữ, việc tuân thủ giới luật tư tế và sống tiết chế là quan trọng, nhưng với cơ thể mang nữ thần dâm dục, cô không nghĩ mình có thể sống đời tiết chế.

Nếu học được ma pháp chữa lành như Joshua, hoặc ma pháp thanh tẩy mạnh mẽ như Hyperion, thì nếu có quái vật nguy hiểm xuất hiện như hôm qua làm ai đó bị thương, cô có thể đánh bại quái vật và chữa trị người bị thương.

‘Đại tư tế Hyperion còn có thể dùng thần lực tạo ra quần áo nữa.’

Có lẽ cô cũng có thể tạo ra thứ gì đó hữu ích. Aristella nghĩ nếu dùng thần lực của mình tạo ra đồ vật hay dụng cụ mà tư tế và hiệp sĩ cùng sử dụng, có thể làm ngôi đền thờ hoang vắng này thêm phần sinh động.

“Một tư tế có thể dạy thần thánh ma pháp cho Thánh nữ…….”

“Không cần phải là người xuất sắc lắm đâu ạ. Dù sao tôi cũng là người mới, phải học từ cơ bản mà?”

Vì mục tiêu là tạo ra vật thể như Hyperion, học từ ngài ấy chắc chắn nhất, nhưng Hyperion là Đại tư tế của đền thờ.

‘Yêu cầu Đại tư tế – người phải lãnh đạo toàn bộ tư tế và hiệp sĩ – dành thời gian dạy riêng chắc là đòi hỏi quá đáng.’

Aristella nghĩ vậy, hỏi Hyperion có thể giới thiệu tư tế khác không. Điều đó khiến Hyperion càng thêm trầm tư.

Joshua giỏi ma pháp chữa lành. Khả năng chữa trị của anh ta thậm chí vượt Hyperion, nhưng kỹ năng sử dụng ma pháp của anh ta dựa vào thiên phú hơn là nỗ lực, nên Hyperion không chắc Joshua có dạy Aristella tốt không. Hơn nữa, Hyperion không thoải mái khi thấy Joshua và Thánh nữ thân thiết, nên không muốn giới thiệu Joshua.

‘Trừ Joshua, người có trình độ thần thánh ma pháp cao nhất trong đền thờ này là tư tế Aaron.’

Aaron là tư tế có ảnh hưởng lớn nhất với các tư tế. Nếu chỉ tính riêng tư tế, Aaron còn được yêu thích hơn cả Hyperion. Nếu giao việc dạy Thánh nữ cho anh ta thì sao. Chắc chắn Aaron sẽ lợi dụng Thánh nữ. Có thể anh ta sẽ dùng mọi cách ngăn cản Thánh nữ tiếp xúc với hiệp sĩ.

Vì biết Thánh nữ muốn đối xử bình đẳng với tư tế và hiệp sĩ, còn các tư tế đang tìm cách lật ngược điều đó, Hyperion không thể để vậy.

Việc trở thành người dạy Thánh nữ đồng nghĩa với việc có quyền lực lớn trong đền thờ. Nếu giao cho tư tế cấp cao tương đương mình, quyền lực sẽ nghiêng hẳn một bên. Lúc đó ngay cả Đại tư tế như mình cũng không kiểm soát nổi, nên có lẽ giao cho một tư tế bình thường sẽ tốt hơn, Hyperion nghĩ.

Hơn nữa Aristella là người mới chưa từng học ma pháp. Cô cũng nói không nhất thiết phải là tư tế xuất sắc, nên thay vì giao cho người có năng lực cao, giao cho một tư tế trẻ mới chính thức sẽ dễ chịu hơn với cô, học từ cơ bản từng bước.

“Vậy thì Thánh nữ, ngài thử học thần thánh ma pháp từ tư tế Noel xem sao ạ?”

“Noel? Người từng suýt trở thành thị đồng của tôi ạ?”

“Vâng.”

Tư tế tóc đỏ buộc đuôi gà, gương mặt như chú cún con. Cô nhớ lúc dẫn hiệp sĩ xông vào phòng lễ, anh ta tái mét kinh hãi. Và khi cô nói sẽ chọn Kane làm thị đồng, gương mặt anh ta đầy thất vọng.

“Vâng, được ạ.”

Aristella suy nghĩ một lúc rồi gật đầu. Lúc đó cô nghĩ phải tỏ ra mạnh mẽ nên đã ép buộc, nhưng nghĩ lại thì hành động ấy thật sự thất lễ với Noel. Noel cũng là tư tế của đền thờ này, là người hầu của cô, nên không thể để anh ta mang ác cảm lâu dài. Đây là cơ hội tốt để xin lỗi và cải thiện quan hệ.

“Tư tế Noel là tiền bối của Chris ở học viện tu hành, hai người khá thân.”

“Ôi, vậy thì tốt quá.”

Có thể trò chuyện về Chris để thân thiết hơn. Aristella nghĩ vậy, vui vẻ đồng ý để Noel làm người dạy mình.

***

Bắc tháp yên tĩnh, rộng lớn và tràn đầy không khí thiêng liêng, thần lực ổn định, là nơi lý tưởng nhất để học bài, nhưng vì cầu thang dẫn xuống tầng hầm sụp đổ và cần sửa chữa tầng hầm, Bắc tháp tạm thời bị đóng cửa. Vì vậy, buổi học ma pháp diễn ra ở Phòng Đá tại Nam tháp.

Thần thánh ma pháp không có những thuật phá hoại như ma pháp thông thường, nhưng người học ở trình độ sơ cấp thường xảy ra tai nạn lớn nhỏ. Phòng Đá được bao phủ hoàn toàn bằng đá xanh xám cứng chắc được gia công bằng thần lực, hấp thụ xung động để bảo vệ an toàn, ngăn thất bại ma pháp dẫn đến tai nạn.

‘Đền thờ có nhiều không gian kỳ lạ thật.’

Aristella nhìn quanh Phòng Đá với vẻ tò mò. Khác với tường đá cẩm thạch trắng tinh ở các phần khác của đền thờ, Phòng Đá được lấp đầy bởi những khối đá xanh xám được cắt gọt hình thù kỳ dị, khiến cô cảm giác như đang ở trong một hang động sâu thẳm.

“Trần nhà cũng toàn đá treo lơ lửng, giống như hang động thạch nhũ ấy.”

“Để hấp thụ xung động ạ.”

Thấy Aristella tò mò nhìn quanh, Lloyd giải thích về Phòng Đá.

“Nếu ma pháp thất bại có thể gây cháy nổ. Đá ở trần và tường sẽ hấp thụ thất bại, bảo vệ người thi triển và những người xung quanh an toàn.”

Ma pháp thất bại có thể gây cháy nổ sao. Aristella từng nghĩ học thần thánh ma pháp từ Noel để tạo ra những thứ thú vị cho tư tế và hiệp sĩ cùng sử dụng, giờ nghe vậy thì lạnh sống lưng, sợ mình lỡ làm sai gây tai nạn.

“Nếu thất bại thì nguy to. Lỡ đốt cháy đền thờ thì…….”

“Không đâu ạ. Thần thánh ma pháp không có thuật phá hoại đến mức đó. Cùng lắm chỉ khiến phòng rung lắc thôi.”

“Nếu phòng rung lắc khiến đá trần sụp xuống thì sao?”

Thấy Aristella lo lắng nghiêm túc trông đáng yêu, Lloyd cố nén cười, cung kính đáp.

“Xin đừng lo, Thánh nữ. Tôi sẽ bảo vệ ngài.”

“Trần đá sụp xuống, ngài nghĩ tôi dạy kiểu dở tệ đến thế sao?”

Giọng nói sắc bén xen vào khiến Lloyd và Aristella quay sang cửa. Một tư tế trẻ tóc đỏ buộc đuôi gà đứng đó.

Đôi mắt xanh đậm hơn Joshua một chút. Khuôn mặt tròn trịa nhưng biểu cảm sắc lạnh, anh ta trừng mắt nhìn Lloyd rồi bước nhanh đến trước mặt Aristella.

“Từ hôm nay, tôi là tư tế Noel, người sẽ dạy Thánh nữ thần thánh ma pháp.”

“Vâng. Rất mong được học, Noel.”

Dù đã quen biết Noel, nhưng đây là lần đầu chính thức chào hỏi. Aristella khẽ cúi đầu chào Noel.

‘Lúc đuổi tôi khỏi vị trí thị đồng thì hay lắm, giờ đột nhiên dạy ma pháp…… Thánh nữ đang nghĩ gì vậy? Lại còn dẫn theo hiệp sĩ.’

Noel oán giận Aristella vì đã làm anh ta mất mặt trước hiệp sĩ. Khi nhận đề nghị từ Hyperion dạy thần thánh ma pháp cho Thánh nữ, anh ta hơi ngạc nhiên nhưng vui mừng nghĩ cuối cùng Thánh nữ cũng nhận ra giá trị của mình, nên nhận lời ngay.

Noel đã chuẩn bị kỹ lưỡng, lục lại nhật ký thời học việc và cả sổ tay ghi chép của Chris để lập kế hoạch bài giảng. Nhưng khi thấy Thánh nữ dẫn theo Lloyd, niềm vui và háo hức của anh ta nguội lạnh như bị dội nước.

Noel nghĩ Thánh nữ biết anh ta ghét hiệp sĩ mà vẫn cố tình dẫn theo, coi như không tôn trọng mình, nên khó chịu.

‘Hiệp sĩ thì có gì chứ…… À không, giờ hắn ta cũng không còn là hiệp sĩ nữa.’

Noel hắng giọng, nói với Lloyd.

“Buổi học sắp bắt đầu, anh ra ngoài đi.”

“Tôi là thị đồng của Thánh nữ. Để đề phòng tình huống bất ngờ, tôi không thể rời khỏi ngài ấy. Tôi sẽ im lặng không làm phiền, xin đừng bận tâm.”

Lloyd đáp.

“Không có chuyện gì bất ngờ đâu!”

“Chuyện bất ngờ” nghe như Noel đang nói rằng anh ta không dạy Aristella tử tế, dẫn đến tai nạn xảy ra vậy.

Dù Lloyd có thể sử dụng thần lực và thần thánh ma pháp xuất sắc so với hiệp sĩ, nhưng Noel là tư tế chính thức đã được phong chức. Ít nhất về mặt sử dụng thần thánh ma pháp, cấp bậc của anh ta khác hẳn hiệp sĩ.

Noel không giấu vẻ khó chịu, cao giọng.

“Những gì xảy ra trong phòng này đều thuộc trách nhiệm của tôi. Dù Thánh nữ có lỡ tay thì tôi cũng xử lý được.”

“Nhưng nếu không phải ma pháp mà là chuyện vật lý thì…….”

“Đừng phản bác lời tôi!”

Nếu là lúc còn làm đội trưởng hiệp sĩ đoàn thì không nói, nhưng giờ đây anh ta chỉ là một người đàn ông bình thường đã mất địa vị hiệp sĩ.

Vị trí thị đồng của Thánh nữ rõ ràng là vinh dự, nhưng Noel là sư phụ của Thánh nữ. Xét về cấp bậc thì cao hơn thị đồng.

Noel – người từ trước đến nay chỉ là tư tế bình thường, lần đầu được trao vị trí quan trọng – trút hết mặc cảm tự ti tích tụ lâu ngày lên Lloyd bằng cách dạy dỗ.

“Noel. Đừng đối xử với Lloyd tùy tiện.”

“Thánh nữ?”

“Lloyd là thị đồng của tôi, không có lệnh của tôi thì đương nhiên không thể rời khỏi bên tôi. Nếu có gì muốn nói với Lloyd thì nói với tôi. Anh ấy chỉ nghe lệnh của tôi thôi.”

Nhìn Aristella nhìn thẳng vào mắt Noel và nói từng chữ rõ ràng, Noel ngẩn người một lúc rồi run rẩy cố gắng kiểm soát biểu cảm. Nhưng vẻ tức giận vẫn không giấu được.

“Vậy thì xin Thánh nữ đuổi…… bảo hắn ta ra ngoài chờ đợi đi ạ? Tôi không thể dạy khi có thị đồng giám sát như vậy.”

Cũng không phải giám sát, và có Lloyd cũng không ảnh hưởng đến việc dạy, nhưng Noel khó chịu khi phải ở cùng một chỗ với người từng là hiệp sĩ.

Và vì Thánh nữ từng chọn hiệp sĩ trước mặt Noel một lần, anh ta muốn thấy cô chọn mình thay vì Lloyd để rửa sạch nỗi nhục khi đó.

Thực tế cả Aristella lẫn Lloyd đều không nghĩ đó là nỗi nhục, nhưng Aristella không hề đoán được tâm lý trả đũa trẻ con của Noel, nên chỉ thuận theo ý anh ta, bảo Lloyd ra ngoài phòng.

“Đợi đến khi buổi học của tôi kết thúc, Lloyd.”

“Vâng, Thánh nữ. Tôi sẽ tuân lệnh.”

Lloyd cúi chào Aristella, khẽ gật đầu với Noel rồi rời khỏi Phòng Đá. Trong phòng chỉ còn lại Aristella và Noel.

Dù đã cố sức đuổi Lloyd ra ngoài, nhưng khi thực sự chỉ còn hai người trong căn phòng rộng lớn, Noel cũng hơi căng thẳng. Anh ta hắng giọng, liếc nhìn Aristella.

Thân hình nhỏ nhắn, mái tóc màu nước dài buông xõa. Làn da trắng ngần, đôi mắt tím. Đôi môi đỏ ngọt ngào. Trang phục thánh y sạch sẽ chỉnh tề, trông cô giống hệt lúc đại lễ, nhưng không khí dường như đã khác. Vẫn là cơ thể mảnh mai và gương mặt ngây thơ, nhưng không còn cảm giác ngốc nghếch dễ bắt nạt như trước.

“Noel. Anh sẽ dạy tôi cái gì?”

“Hả? Cái gì cơ ạ?”

“Anh nói sẽ dạy thần thánh ma pháp mà. Không phải bắt đầu từ cơ bản sao?”

“À, đúng rồi.”

Noel chớp mắt, cố gắng nhớ lại kế hoạch bài giảng đã chuẩn bị. Dù là bài cơ bản anh ta nghe đến phát ngán thời học việc, nhưng giờ dạy Thánh nữ lại không biết bắt đầu từ đâu, đầu óc trắng xóa.

‘Ơ, phải làm sao đây? Nên dạy gì trước?’

Noel hoảng hốt vì kế hoạch chuẩn bị kỹ lưỡng bay mất, nhưng trước mặt Thánh nữ không thể nói mình quên hết. Đuổi Lloyd ra ngoài một cách hùng hồn rồi giờ lại không biết dạy gì thì ngốc quá.

“Ừm, trước tiên tôi sẽ làm mẫu. Thánh nữ cứ nhìn theo và bắt chước là được ạ.”

“Vâng, được rồi.”

Aristella đồng ý mà không nghĩ ngợi gì với phương pháp Noel cố nghĩ ra trong lúc căng thẳng.

***

Noel đặt tay lên viên đá ma lực màu xanh ở giữa Phòng Đá, tắt hết đèn trong phòng.

“Noel?”

“Tôi sẽ làm mẫu ngay bây giờ.”

Aristella giật mình khi Noel đột ngột tắt đèn, nhưng nghe anh ta nói thì gật đầu đồng ý.

Không gian trong đền thờ tràn đầy khí thiêng nên dù tối thế nào cũng không bao giờ tối đen hoàn toàn. Khi mắt quen với bóng tối, cô thấy không khí xanh nhạt chiếu sáng xung quanh.

Noel đứng cách Aristella một bước, chắp tay, rồi tạo ra một viên cầu sáng nhỏ trên lòng bàn tay.

“Wow…….”

Viên cầu sáng mang sắc đỏ giống màu tóc Noel, khiến cô liên tưởng đến cảnh thợ thổi thủy tinh nung chảy trong lễ hội thời thơ ấu.

“Ngài muốn chạm thử không?”

“Nó không nóng sao?”

“Không nóng đâu ạ.”

Trông thì nóng lắm, nhưng chắc không sao. Aristella cẩn thận đưa tay chạm vào viên cầu sáng Noel tạo ra. Viên cầu mềm mại như được phủ lông, trông giống một quả bóng lông xù.

“Tuyệt thật…… Mềm mại quá.”

Aristella ngắm viên cầu sáng lấp lánh với ánh mắt tò mò, trầm trồ. Nhìn cô như vậy, Noel cảm thấy căng thẳng dịu đi đôi chút. Anh ta từng nghĩ không khí đã thay đổi, nhưng thấy cô trầm trồ trước một thuật pháp đơn giản như vậy thì cô vẫn giống như một đứa trẻ.

‘Thánh nữ và Chris chỉ cách nhau một tuổi.’

Dù Aristella, Noel hay Chris đều cùng lứa tuổi, nhưng Noel là tiền bối ở học viện tu hành, từng dạy dỗ Chris. Vậy nên anh ta nghĩ cứ đối xử với Aristella như với Chris là được.

Có đối tượng so sánh, Noel cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn, chậm rãi tiếp tục giải thích.

“Nếu làm lớn hơn thì có thể chiếu sáng cả phòng. Khi hành hương thánh địa mà không mang theo đá ma lực chiếu sáng, người ta sẽ tạo cầu sáng như thế này.”

“Thần lực chủ yếu dùng để tạo ánh sáng nhỉ.”

“Không hẳn chỉ dùng vậy, nhưng cơ bản thì mang thuộc tính ánh sáng.”

Nghĩ lại, thần lực của Hyperion khi tấn công con quái vật xúc tu cũng mang ánh sáng trắng. Viên cầu sáng Lloyd tạo ra có màu bạc pha xanh xám giống tóc anh. Có lẽ màu sắc thần lực khác nhau tùy từng người.

‘Thần lực của mình là màu gì nhỉ?’

Aristella vuốt ve viên cầu sáng, suy đoán màu sắc thần lực của mình. Liệu thần lực của cô cũng mềm mại như của Noel không.

“Thật kỳ lạ. Trông nóng mà lại không nóng chút nào.”

“Đây là thuật pháp rất đơn giản thôi. Kh “Nhưng mềm mại và lấp lánh quá. Đẹp thật đấy.”

ông có gì đáng ngạc nhiên đâu ạ.”

Khi ngẩng đầu lên, cô chạm mắt Noel. Có lẽ vì viên cầu sáng đỏ trong phòng tối, khuôn mặt Noel trông đỏ ửng.

“Hừm, đúng vậy nhỉ?”

Noel có vẻ vui, ưỡn ngực thẳng lưng.

Với một tư tế bình thường như Noel, được Thánh nữ khen ngợi là vinh dự lớn lao. Nếu là Thánh nữ thân thiện, cô có thể tụ họp các tư tế để cầu nguyện hoặc luyện thánh ca cùng nhau, nhưng Aristella không gần gũi ai ngoài thị đồng của mình.

Noel không nghĩ Aristella ngại đàn ông, mà cho rằng cô hướng nội, ngại giao tiếp. Vì vậy khi cô dẫn hiệp sĩ đến dự lễ, anh ta thực sự ngạc nhiên.

Noel nghĩ vì Thánh nữ hướng nội và nhút nhát, chưa quen với cuộc sống đền thờ, nên cảm thấy gần gũi với các hiệp sĩ có nhiều kinh nghiệm bên ngoài hơn. Anh ta chỉ có thể lý giải việc Thánh nữ thiên vị hiệp sĩ theo cách đó.

Thực tế Aristella chỉ chưa quen với việc đột nhiên có nhiều đàn ông vây quanh, không phải hướng nội hay cảm thấy thân thiết với hiệp sĩ, nhưng Noel tin chắc phán đoán của mình là đúng, không nghĩ cần tìm hiểu sâu hơn về cô.

“Tôi sẽ dạy Thánh nữ thật tốt, ngài cứ tin tưởng tôi là được.”

Nếu dạy cho Thánh nữ sự chín chắn của tư tế, chắc chắn cô sẽ nhận ra lỗi lầm khi gần gũi hiệp sĩ và chọn các tư tế ở bên. Khi đó, với tư cách sư phụ của Thánh nữ, Noel sẽ được các tư tế kính trọng hơn. Có lẽ anh ta còn có cơ hội trở thành thần quan ở tuổi trẻ.

Dù buổi học chưa bắt đầu, Noel đã mỉm cười hài lòng khi tưởng tượng mình mặc thần quan phục, được các tư tế kính nể với tư cách sư phụ của Thánh nữ.

“Noel, anh đang nghe tôi nói không đấy?”

“Hả? Vâng?”

Noel giật mình khi nghe Aristella, chớp mắt nhìn quanh.

“Tôi hỏi làm thế nào để tạo cầu sáng bằng thần lực. Anh phải dạy tôi thì tôi mới bắt chước được chứ.”

“A, vâng! Đúng rồi ạ.”

Noel gật đầu, nâng viên cầu sáng trong tay lên cao. Viên cầu đỏ bay lên, chạm vào những khối đá thạch nhũ trên trần thì “phụt” một cái, tan biến.

Phòng Đá lại tối om, chỉ còn không khí xanh nhạt của đền thờ lấp đầy không gian.

“Trước tiên chắp tay trước ngực.”

“Vâng.”

Aristella ngoan ngoãn làm theo lời Noel.

“Rồi nhắm mắt lại, tưởng tượng toàn bộ năng lượng trong cơ thể tập trung vào một điểm ở đầu ngón tay.”

“Vâng…….”

“Tưởng tượng năng lượng từ đầu ngón tay chảy ra tạo thành hình cầu sáng nhỏ lấp lánh.”

“Ừm…….”

Aristella chắp tay trước ngực, nhắm mắt. Tập trung tưởng tượng năng lượng tụ lại ở lòng bàn tay, cô cảm nhận được luồng khí ấm áp đang tụ về.

‘Không khí thiêng liêng trong đền thờ lạnh lẽo, vậy mà của mình lại ấm áp lạ.’

Năng lượng ấm áp trong tay dần tụ thành hình cầu tròn. Cảm giác thứ gì đó ấm áp, mềm mại chuyển động trong lòng bàn tay hơi nhột. Giống như đặt một chú gà con mới nở lên tay vậy. Aristella khẽ mở mắt nhìn viên cầu sáng trong lòng bàn tay mình.

“Á!”

Nhưng ngay khi mí mắt nâng lên và ánh mắt chạm vào, viên cầu sáng vàng ấm áp lập tức tan biến.

“Ôi, phải tập trung chứ ạ.”

“Tôi tập trung mà…….”

Aristella lẩm bẩm, Noel hơi cau mày rồi tiến lại gần, đứng sau lưng cô, nắm lấy cánh tay cô.

“Ngài chỉ tập trung vào năng lượng ở đầu ngón tay thôi sao? Như vậy kết nối với thần lực của Thánh nữ sẽ yếu, chỉ cần phân tâm một chút là tan biến ngay.”

“Làm sao để kết nối sâu với thần lực của mình?”

“Hãy tưởng tượng từ tim có mạch máu lan tỏa, thần lực từ sâu trong tim chảy ra theo đường mạch.”

Noel vuốt từ cổ tay Aristella lên khuỷu tay rồi đến vai, như lần theo đường mạch thần lực.

“Thần lực chảy theo đường đó. Như thế này…….”

“Mẹ ơi!”

Khi tay Noel chạm vào ngực cô, Aristella giật mình kêu lên. Noel cũng giật mình hét theo.

“Áaa!”

Anh ta định chỉ vị trí thần lực chảy ra từ tim. Nhưng khi tay từ vai qua xương quai xanh xuống ngực, lòng bàn tay chạm vào thứ gì đó mềm mại, Noel vô thức hét lên.

“Cái gì thế này?”

Thời còn là học việc tư tế, anh ta từng lén xem tạp chí thế tục mà sư phụ cấm, những bức vẽ nữ diễn viên gợi cảm trong đó.

Rõ ràng cơ thể Aristella không phong mãn hay gợi cảm như các nữ diễn viên trong tranh. Cô chỉ là một cô gái mảnh mai, vậy mà bầu ngực trong tay Noel mềm mại đến mức khó tin.

“Á, ư…… Noel……!”

Aristella trầm trồ vì viên cầu sáng Noel tạo ra mềm mại, nhưng Noel nghĩ viên cầu của mình không thể nào sánh bằng bầu ngực cô.

Mềm mại như pudding hay thạch, lại mịn màng như kem tươi. Không ngờ bộ phận cơ thể con người lại có thể mềm mại đến vậy, Noel như bị mê hoặc, vuốt ve bầu ngực cô.

Từ cơ thể cô tỏa ra hương thơm ngọt ngào. Từ xa chỉ nghĩ cô ăn đồ ngọt nên không để ý, nhưng khi ở gần, mùi hương từ Aristella không phải mùi trái cây hay bánh ngọt, mà là thứ hương ngọt ngào mềm mại anh chưa từng ngửi.

“Noel, khoan đã…… Dừng lại, dừng lại!”

“Hức!”

Nghe tiếng hét của Aristella, Noel giật mình tỉnh lại, vô thức siết chặt tay. Đáng lẽ phải buông ra nhưng lại nắm mạnh hơn. Vì Noel bóp mạnh bầu ngực cô, Aristella ngửa đầu kêu lên đau đớn.

“Đau! Đau quá, xin……!”

“Xin, xin lỗi!”

Lần này Noel mới buông hẳn bầu ngực mềm mại ra. Aristella vội khoanh tay che ngực, lùi khỏi Noel. Khi thứ mềm mại vừa nắm biến mất, Noel cảm thấy tiếc nuối hơn cả xấu hổ hay áy náy.

“Sao lại chạm vào ngực chứ?”

“Hả? Tôi…… Tôi chạm vào ngực sao?”

Nhớ lại cảm giác vừa rồi, Noel ngẩn người hỏi lại. Rồi thấy Aristella đỏ mặt nhăn nhó, anh ta nhận ra mình lỡ lời.

“Thất lễ rồi! Tôi chỉ định…… chỉ cho ngài vị trí thần lực chảy ra từ tim…….”

“Dù vậy cũng không cần bóp mạnh thế chứ.”

“Tôi, đó là…… Vì quá mềm, cảm giác dễ chịu nên…….”

“Noel!”

Noel vô tình buột miệng nói thật, Aristella run lên vì xấu hổ, cao giọng.

“Không, xin lỗi! Tôi sai rồi!”

Nếu giải thích nữa chắc chỉ khiến cô giận thêm, Noel vội xin lỗi cúi đầu. Aristella vừa ngượng vừa khó xử, thấy Noel lúng túng xin lỗi thì không nỡ nổi giận.

Cô hơi hối hận vì đã đuổi Lloyd ra ngoài theo ý Noel. Nếu anh ấy ở đây chắc đã không xảy ra chuyện này. Aristella hít sâu trấn an lồng ngực run rẩy, đứng thẳng dậy.

“Đừng bao giờ tùy tiện chạm vào cơ thể tôi mà không có sự đồng ý.”

“Hả?”

“Khi muốn làm gì với người khác thì phải xin phép trước, đó là phép lịch sự cơ bản. Ở đền thờ thì khác sao?”

Dù Aristella chưa quen với văn hóa đền thờ, nhưng cô vẫn có những hiểu biết cơ bản. Chạm vào cơ thể người khác mà không xin phép thì dù ở đền thờ cũng là thất lễ.

“Không ạ. Đúng là phải xin phép trước…….”

“Đúng vậy. Đó là lẽ thường.”

“Thánh nữ, tôi…….”

Noel đỏ mặt, chớp mắt nhìn Aristella dò xét, rồi như hạ quyết tâm nuốt nước bọt, mở miệng.

“Tôi, tôi muốn chạm vào ngực Thánh nữ!”

“Hả?”

Lời Aristella nói là đừng tùy tiện chạm vào cơ thể nếu không có phép. Nhưng Noel hiểu thành nếu muốn chạm thì phải xin phép.

Sự khác biệt này chính là giữa nam giới trong đền thờ không biết gì về phụ nữ và phụ nữ thế tục. Nhưng cả Noel lẫn Aristella đều không nhận ra sự khác biệt ấy từ đâu mà có.

“Anh đang nói gì vậy?”

“Nhưng Thánh nữ bảo nếu muốn chạm thì phải xin phép…….”

“Sao lại hiểu thành thế được?”

Cô đến Phòng Đá để học thần thánh ma pháp từ Noel. Vì anh ta nói không dạy được khi có Lloyd giám sát nên cô đuổi thị đồng ra ngoài. Vậy mà buổi học đầu tiên chưa kết thúc đã đột ngột đòi chạm ngực.

Aristella ngỡ ngàng đến mức không nói nên lời, không biết nên cho phép hay từ chối.

“Không, không được sao……?”

“Đương nhiên rồi!”

“Ưư…….”

Noel mặt mếu máo, tai đỏ bừng cúi gằm đầu. Phản ứng như đứa trẻ bị lấy mất kẹo khiến Aristella thoáng nghĩ mình nói sai gì không. Nhưng dù nghĩ thế nào yêu cầu của Noel cũng quá vô lý, cô không có nghĩa vụ phải đồng ý.

“Nếu cứ nói chuyện kỳ lạ thế này, tôi sẽ đổi thầy dạy ma pháp khác đấy.”

“Đ, không được đâu!”

Mục tiêu của Noel là trở thành sư phụ của Thánh nữ, được các tư tế và thần quan kính trọng, thăng tiến trong đền thờ. Không thể bỏ lỡ cơ hội này.

“Vậy thì đừng làm chuyện kỳ lạ nữa, dạy cho tử tế đi.”

“Chuyện kỳ lạ gì chứ…….”

“Không dạy nữa sao?”

“Không, dạy chứ ạ…….”

Noel cố trấn tĩnh tim đập thình thịch, chậm rãi giải thích lý thuyết ma pháp cho Aristella. Hôm đó Aristella thành công tạo ra viên cầu sáng nhỏ và thả nổi lên không trung, dù có chút tai nạn không rõ lớn nhỏ, nhưng vì cả hai cùng im lặng nên báo cáo cho Hyperion là buổi học đầu tiên kết thúc an toàn.

Cài đặt

180%
14px
Chương 91: Ngoại truyện 8: Câu chuyện 10 năm sau
Chương 90: Ngoại truyện 7: Khi đứa trẻ chào đời
Chương 89: Ngoại truyện 6: Việc đeo vòng cổ 🔞
Chương 88: Ngoại truyện 5: Lời đáp lễ món quà
Chương 87: Ngoại truyện 4: Tên gọi mang đến hạnh phúc 🔞🔞🔞🔞
Chương 86: Ngoại truyện 3: Miliaaria và Aristella
Chương 85: Ngoại truyện 2: Bữa tiệc sinh nhật bất ngờ 🔞🔞🔞🔞
Chương 84: Ngoại truyện 1: Nhảy múa trên lưng ngựa 🔞
Chương 83: Thiên đường vĩnh cửu 🔞
Chương 82: Ngay cả thần cũng ly hôn
Chương 81: Cuộc giằng co giữa thần và người
Chương 80: Thần sinh mệnh, Hesius 🔞
Chương 79: Người lạ bí ẩn
Chương 78: Người hầu, Enoch 🔞
Chương 77: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 76: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu
Chương 75: Đêm của kỳ thi cuối cùng 🔞🔞
Chương 74: Trái tim không thể che giấu
Chương 73: Gương soi chiếu sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 72: Kẻ bị trục xuất và kẻ chạy trốn
Chương 71: Đêm khoái lạc 🔞🔞🔞🔞
Chương 70: Sự lệch lạc nhỏ 🔞
Chương 69: Lời cầu hôn của Công tước Sprout
Chương 68: Thử thách thứ hai. Và… 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 67: Giáo hoàng, Valerianus 🔞🔞🔞
Chương 66: Vị khách bất ngờ
Chương 65: Cuộc tái hợp ngắn ngủi 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 64: Ngày hoa rơi
Chương 63: Chứng minh trái tim
Chương 62: Đêm thử thách đầu tiên 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 61: Dù không thể chạm vào 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 60: Sự trong sạch nghĩa là gì
Chương 59: Thánh nữ chịu thử thách
Chương 58: Trước cơn bão 🔞🔞
Chương 57: Quả của hoa dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 56: Thời gian học của ba người 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 55: Bông hoa dục vọng, Pathostia
Chương 54: Lời giải của sự ghen tuông
Chương 53: Vì đêm vẫn còn dài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 52: Nước biết sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 51: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 50: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 49: Khi tình yêu dẫn đến sự cứu rỗi
Chương 48: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 47: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 46: Giấc mộng khác nhau của đàn ông và phụ nữ
Chương 45: Quyết tâm của Lloyd 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 44: Mê cung của tình yêu và dục vọng
Chương 43: Giờ học thứ hai 🔞
Chương 42: Con đường tình yêu lạc lối
Chương 41: Việc lựa chọn một ai đó 🔞
Chương 40: Chỉ đêm nay thôi, hoàn toàn là của ngài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 39: Nội tình của những người đàn ông ấy
Chương 38: Học thần thánh ma pháp
Chương 37: Sự thật của đêm 🔞🔞🔞
Chương 36: Kẻ hèn nhát khao khát
Chương 35: Kẻ biến mất đã sa đọa 🔞🔞🔞
Chương 34: Hiệp sĩ chỉ thuộc về em
Chương 33: Cuộc cá cược và xung động 🔞🔞
Chương 32: Kẻ lừa dối thần linh sẽ không được tha thứ
Chương 31: Giữa hai người anh em 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 30: Quan hành hình, Clovis
Chương 29: Đó là đêm tàn khốc nhất 🔞🔞🔞
Chương 28: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác
Chương 27: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 26: Dù sợ hãi cũng đừng né tránh
Chương 25: Dũng cảm nghĩa là gì
Chương 24: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞🔞
Chương 23: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞
Chương 22: Vòng xoáy của dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 21: Một bước đến sự thật
Chương 20: Quyết tâm của Aristella 🔞🔞🔞
Chương 19: Quyết tâm của Aristella
Chương 18: Tỉnh giấc từ ác mộng 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 17: Hiệp sĩ không hái hoa 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 16: Hiệp sĩ không hái hoa
Chương 15: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ 🔞🔞🔞
Chương 14: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ
Chương 13: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ
Chương 12: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ 🔞
Chương 11: Những Trái Tim Xung Đột
Chương 10: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 9: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 8: Lần Đầu Tiên Của Aristella
Chương 7: Lần Đầu Tiên Của Aristella 🔞
Chương 6: Đại Thánh Lễ 🔞
Chương 5: Đêm Phá Hoa 🔞
Chương 4: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 3: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 2: Thánh Nữ Aristella
Chương 1: Thánh Nữ Aristella 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.