Chương 79:
Người lạ bí ẩn
Người lạ bí ẩn

Edit: Quillpetal

Thánh lễ vốn chỉ dành cho các tư tế được ban phước lành tham dự để ca ngợi Thần. Thế nhưng khi Thánh nữ Aristella ban phước cho các thánh kỵ sĩ, nửa số ghế trong phòng thánh đã bị họ chiếm mất. Dù không ai đặc biệt sắp xếp chỗ ngồi, nhưng rất tự nhiên các tư tế ngồi với nhau, thánh kỵ sĩ ngồi với nhau. Không ai trong số họ đặt câu hỏi về tình trạng ấy.

Tuy nhiên, cảnh tượng gọn gàng với các tư tế mặc thánh y trắng ngồi bên trái, các thánh kỵ sĩ mặc giáp bạc ngồi bên phải giờ đã không còn nữa. Vì lệnh của Thánh nữ, từ nay tư tế và thánh kỵ sĩ phải ngồi lẫn lộn.

“Này, anh chiếm chỗ hơi nhiều đấy nhỉ?”

Chỗ ngồi vốn rộng rãi giờ chật chội vì người bên cạnh to con, Chris càu nhàu với Lloyd ngồi cạnh.

“Ai cố tình đâu. Thân hình tôi to thì biết làm sao. Với lại không phải một mình, là hai người đấy.”

Lloyd liếc sang Kane ngồi đối diện. Kane xin lỗi Chris rồi dịch sang một chút.

“Xin lỗi nhé. Để tôi ngồi mép đây.”

Thân hình thánh kỵ sĩ vốn đã lớn hơn tư tế, trong đó Lloyd và Kane lại càng nổi bật. Chris – người vô tình ngồi giữa đoàn trưởng và phó đoàn trưởng hiệp sĩ – co vai, cau mày.

Việc anh ngồi đây là do rút thăm trúng lá bài tệ nhất.

‘Ai lại đề xuất rút thăm xếp chỗ chứ!’

Chris tuyệt vọng tìm kiếm tư tế nào đó sẵn lòng đổi chỗ, nhưng làm sao có người muốn chen vào giữa Lloyd và Kane được. Noel đáng ghét đã một mình chạy lên bục với lý do phải hỗ trợ Enoch – người đã từ bỏ chức tư tế – thay vì giúp anh.

Chỉ ba người ngồi trên băng ghế dài vốn dành cho năm người, vậy mà cảm giác chật chội. Đưa tay lật Kinh Thánh cũng khó khăn. Có hai người to con ngồi hai bên mà mình chẳng muốn đụng chạm, bản năng khiến Chris co rúm lại.

‘Ôi, mau kết thúc thánh lễ đi.’

Chris – thực tập sinh tư tế không địa vị không quyền lực – chỉ biết cầu nguyện mùa xuân mau đến để được phong chức tư tế chính thức.

“Enoch. Anh đang thắp nến trên bàn thờ sao?”

“Vâng. Bắt đầu từ mép ngoài, thắp dần vào trong, cuối cùng thắp cây nến lớn ở giữa.”

Thông thường việc thắp nến trên bàn thờ là do thực tập sinh làm dưới sự hướng dẫn của tư tế chính thức. Enoch – người đã từ bỏ chức tư tế để trở lại thực tập sinh – giờ trực tiếp thắp nến. Aristella, với tư cách người quản lý Enoch, quan sát xem anh có làm đúng công việc thực tập sinh không. Cây nến trong tay Enoch to lớn trông nhỏ bé và mảnh khảnh, nhưng anh thắp lửa khéo léo không để rơi một giọt sáp.

“Tuyệt vời thật…….”

“Chẳng có gì đáng kể đâu ạ.”

“Dù sao trong mắt tôi thì vẫn tuyệt lắm.”

Aristella chân thành thán phục. Enoch khẽ cúi mắt cảm ơn, rồi thắp cây nến giữa. Sau khi thắp hết, anh đậy nắp lên cây nến cầm tay để dập lửa. Không thổi tắt bằng miệng chính là một nghi thức.

“Enoch. Hôm nay ai đọc Kinh Thánh vậy?”

“Vốn là lượt của tôi, nhưng vì từ bỏ chức tư tế nên hôm nay nhờ Noel tư tế.”

“Noel à? Cậu ấy làm được không nhỉ…….”

Khác với giọng Enoch vang, mạnh mẽ mà rõ ràng, giọng Noel hơi cao và trong trẻo. Nếu truyền thần lực vào giọng nói thì âm thanh vẫn có thể vang đến cuối phòng thánh, nhưng liệu có ổn không. Aristella hơi lo lắng.

“Thánh nữ. Chuẩn bị thánh lễ đã xong ạ.”

“À, vâng. Tôi biết rồi.”

Hyperion đứng giữa, Joshua bên trái anh, Aristella đứng hơi cách bên phải. Có lẽ vì tư tế và thánh kỵ sĩ ngồi lẫn lộn khác hẳn thường ngày, dù số lượng người như cũ nhưng cảm giác không còn gọn gàng, mà lộn xộn hẳn.

Và Aristella rất thích cảnh mọi người tụ tập đông đúc thế này.

‘Hì hì. Giống như buổi họp làng ấy nhỉ.’

Nghe thì oai phong khi gọi là chủ nhân thần điện, nhưng nếu nghĩ mình như cô giáo trường làng hướng dẫn bảy mươi thanh niên thì chẳng căng thẳng chút nào, ngược lại còn thấy ấm áp. Aristella mỉm cười mãn nguyện nhìn các tư tế và thánh kỵ sĩ đang nhìn mình.

“Chúng ta bắt đầu thánh lễ trưa.”

Thánh lễ trưa hôm ấy diễn ra trong bầu không khí vừa lộn xộn vừa trang nghiêm khó tả.

***

Sau khi thánh lễ trưa kết thúc, mọi người dùng bữa đơn giản, rồi các tư tế học Kinh Thánh, còn thánh kỵ sĩ đi tuần tra buổi chiều. Theo lệnh của Aristella, thánh kỵ sĩ chia thành hai nhóm luân phiên: một nhóm tuần tra, nhóm kia học Kinh Thánh. Các tư tế cũng vậy.

“Ước gì đi cùng nhau thì sẽ thân thiết hơn, sao mà ai cũng mặt nặng mày nhẹ thế này.”

Aristella thở dài khi nhìn Isaac dẫn các tư tế đi tuần tra với khuôn mặt cứng đờ, và các tư tế theo sau với vai rũ xuống. Enoch nhìn họ với vẻ mặt vô cảm, trong lòng thầm thương xót.

“Có phải tôi nghĩ quá đơn giản không? Cứ dính lấy nhau là sẽ thân thiết thôi sao?”

“Khoảng cách hay thời gian không quan trọng để con người gần gũi nhau. Điều quan trọng là nỗ lực hòa hợp.”

Aaron – giờ là Enoch – từng cố tình tiếp cận người khác để giành quyền lực ở Giáo hoàng điện. Làm bạn thân thì khó, nhưng trở thành đồng nghiệp đáng tin cậy thì không quá phức tạp. Các tư tế từng đề cử anh làm tư tế và theo anh đến thần điện Wigmentar giờ vẫn tôn trọng anh dù anh đã từ bỏ chức vị để trở lại thực tập sinh. Xây dựng mức độ tin tưởng ấy không cần may mắn lớn lao, chỉ cần kiên trì nỗ lực.

“Nếu có cơ hội buộc phải thân thiết, họ sẽ gần gũi hơn thôi.”

“Cơ hội buộc phải thân thiết à…….”

Thưởng cho ai kết bạn, hay dán tem khen thưởng khi giúp đỡ người khác rồi tặng quà? Aristella đang nghĩ những ý tưởng ngây ngô thì chợt nghe tiếng chim hót đâu đó. Cô dừng bước ở hành lang, nhìn ra vườn. Lùm cây dưới gốc cây lớn khẽ rung động, rồi một con chim trắng vỗ cánh bay vút lên.

“Ôi. Lại có chim bay vào rồi.”

“Chim ạ?”

“Ừ. Trước đây nó từng bay vào phòng tôi.”

Aristella bước qua hành lang ra vườn, Enoch theo sau. Khi đến gần lùm cây và nhìn lên cành lớn, cô thấy con chim trắng đang đậu đó.

Chính là con chim trắng bay vào phòng cô đêm trước khi cô mơ về Enoch.

“Tưởng nó bay ra khỏi thần điện rồi chứ. Chắc là chim nuôi của ai đó nhỉ?”

“Trong các tư tế không ai nuôi chim ạ.”

“Vậy có lẽ là chim của thánh kỵ sĩ.”

Aristella giơ tay cao, phát ra tiếng chim. Con chim trên cành nghiêng đầu quan sát, rồi vỗ cánh bay xuống đậu lên tay cô.

“Vẫn thân thiện với người nhỉ. Nhìn thế này chắc không phải chim hoang.”

Cô khép tay lại ngang ngực, cúi nhìn. Con chim trắng đậu trên lòng bàn tay khẽ kêu “chíp” nhỏ, nhìn cô. Hành động ấy đáng yêu đến mức cô bất giác mỉm cười.

“Màu lông đẹp thế này chắc chủ nuôi chăm sóc kỹ lắm. Ăn uống cũng tốt nữa…….”

“Thánh nữ. Ngài đang làm gì vậy ạ?”

Enoch cau mày khó xử. Nhìn biểu cảm ấy, Aristella nghiêng đầu. Thấy thánh kỵ sĩ từng đưa cô bằng xe ngựa đến suối nước nóng, rõ ràng thần điện có nuôi ngựa. Hơn nữa Hyperion từng nói nếu cô muốn thì có thể nuôi bất kỳ con vật nào. Vậy tại sao Enoch lại khó xử thế này? Aristella không hiểu.

“Enoch. Anh ghét chim à?”

“Động vật thì tôi không thích cũng chẳng ghét ạ.”

“Ừm. Tôi không ép anh phải thích đâu, đừng cau có nữa. Chim dễ thương mà.”

Aristella nhẹ nhàng vuốt con chim trên tay. Có lẽ cảm thấy dễ chịu, con chim kêu “chíp” nhỏ, cọ lông mềm mại vào tay cô.

“Hì hì. Thật biết làm nũng. Chủ chắc dạy tốt lắm.”

Nếu đây là phòng cô thì có thể cho nó bánh mì hay bánh ngọt, nhưng tiếc thay trong vườn toàn cây cối, chẳng có gì cho chim ăn.

‘Phải làm sao đây.’

Buổi chiều không có lịch cố định, thánh kỵ sĩ đã chia nhóm học Kinh Thánh và tuần tra. Vậy thì cô có thể trông nom nó tạm thời đến khi chủ quay lại chứ? Nghĩ vậy, Aristella xoay người về phía nam.

“Enoch. Đi đến bếp ở tháp phía nam nào.”

“Bếp ạ?”

“Ừ. Ở bếp chắc còn bánh mì thừa. Tôi muốn cho nó ăn chút gì đó.”

Cô giơ tay lên cho Enoch thấy con chim. Anh ta lùi lại một bước với vẻ mặt khó xử.

“Enoch. Nếu anh ghét chim thì tôi đi một mình cũng được?”

“Không phải vậy, Thánh nữ. Ý tôi là…….”

Biểu cảm Enoch càng méo mó. Thật sự ghét chim sao? Hay có ký ức không vui liên quan đến chim? Nghĩ mình nói hớ, Aristella định xin lỗi thì Enoch lên tiếng trước.

“Thánh nữ. Con chim ngài đang nói đến…… trong mắt tôi hoàn toàn không nhìn thấy.”

“Không thấy?”

Aristella giật mình run vai. Nhưng con chim vẫn đậu yên trên lòng bàn tay cô. Khi cô nhìn, nó chỉ nghiêng đầu, vỗ nhẹ cánh, không có vẻ định bay đi.

Ngày hôm sau khi để con chim vào phòng và ngủ cùng nó, cơ thể cô nặng nề, cảm giác như có dị vật khiến khó chịu. Thần lực bị ô nhiễm, Hyperion phải đích thân thanh tẩy cho cô.

“Chẳng lẽ con chim này……?”

Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên.

Choáng váng.

Cảnh vật trước mắt đột nhiên nghiêng ngả, bóng tối đen kịt từ rìa lan dần che kín tầm nhìn. Enoch gọi cô với vẻ mặt hoảng hốt, miệng mấp máy nhưng không nghe thấy tiếng.

Rồi tất cả chìm vào tĩnh lặng.

***

Aristella mở mắt ra thì đang đứng một mình trong bóng tối.

Không, liệu có thực sự mở mắt không? Bốn bề tối đen, chẳng nhìn thấy gì. Aristella chớp mắt nhiều lần để chắc chắn mình đang tỉnh, rồi vung tay thử. Không chạm vào thứ gì cả.

‘Mơ…… sao?’

Cô không hay mơ, nhưng từ khi trở thành Thánh nữ, cô thường xuyên mơ. Đôi khi nhìn trộm ký ức Thánh nữ tiền nhiệm, đôi khi gặp Aaron trong mơ.

Bóng tối bao trùm khiến cô nghĩ có lẽ lại lạc vào ý thức của Miliaria. Hy vọng không phải trải qua điều kinh khủng nào nữa, Aristella chậm rãi nhìn quanh.

Chỉ toàn bóng tối, không biết có gì tồn tại. Dù đang đứng, cô không cảm nhận được mặt đất dưới chân. Thế nhưng cô không sợ. Không gian trống rỗng mà lại chẳng lạnh lẽo.

Từ khi đến thần điện, cô mới hiểu bóng tối là thứ bí ẩn và đáng sợ, nhưng với cô, bóng tối này chỉ thấy ấm áp lạ thường.

‘Đây là không gian gì vậy.’

Aristella chậm rãi bước đi. Bước chân nhẹ như không trọng lực. Có lẽ cô chỉ đang giậm chân tại chỗ.

“Quá tối, chẳng thấy gì cả. Giá có chút ánh sáng thì tốt…… Ơ?”

Một thứ gì đó trắng lấp lánh vụt qua trước mắt. Aristella vội đuổi theo ánh sáng ấy bằng mắt. Thứ trắng lấp lánh vẽ đường cong nhỏ, bay lượn phấp phới. Là bướm sao? Không, lớn hơn bướm một chút, vỗ cánh mạnh mẽ hơn.

“Chim…….”

Dù chưa thấy rõ hình dáng, Aristella vẫn nghĩ đó là “chim”.

Ngay khi cô chắc chắn như vậy, thứ lấp lánh trắng thực sự biến thành “chim”.

Phành phạch—

Con chim nhỏ vỗ cánh bay đi đâu đó. Aristella đuổi theo hướng chim bay. Không biết chim bay về đâu. Cũng không biết tại sao phải đuổi theo. Chỉ là khoảnh khắc nhìn thấy nó, cô đã nghĩ phải đuổi theo.

Nhưng dù chạy mãi, khoảng cách với chim không hề thu hẹp. Như đi song song, luôn giữ nguyên cự ly. Tim đập gấp, Aristella nắm chặt vạt áo, sải bước dài hơn.

“Haa, haa…… á!”

Có lẽ vì đột ngột đổi tư thế? Aristella trượt chân, ngã nhào. Dù không có sàn, cô vẫn cảm giác như rơi vào hố sâu, cơ thể lộn nhào rơi xuống dưới.

Chim càng lúc càng xa.

Ầm—

“Á!”

Lưng va mạnh. Có cảm giác sàn cứng. Aristella định ngồi dậy xoa lưng đau thì bị ai đó giữ tay lại.

“A, ai…….”

Người đàn ông ép cô nằm xuống sàn, giữ chặt cổ tay, rồi nhanh chóng vén vạt thánh y lên.

“Kyaa, anh làm gì vậy!”

Aristella hoảng hốt hét lên và mở mắt. Bóng tối tan biến, ánh sáng mờ ảo bao phủ xung quanh. Rồi khuôn mặt quen thuộc của người đàn ông hiện ra.

“Hyperion……?”

Không phải ánh mắt ấm áp dịu dàng thường nhìn cô. Ánh mắt Hyperion sắc lạnh, cứng nhắc. Giống hệt ngày đầu cô đến thần điện. Không có chút tình cảm nào trong mắt anh.

“Hyperion, sao…….”

Khuôn mặt cau có, ánh mắt sắc bén, gương mặt lạnh lùng không chút yêu thương. Tại sao anh lại nhìn cô bằng ánh mắt ấy? Aristella không hiểu.

“Ngài từng nói chỉ cần dập tắt dục vọng là được mà?”

“Hả?”

“Việc giam ngài trong thần điện này là vai trò của tôi – một tư tế. Để không để tai ương lan ra thế gian…….”

Anh đang nói gì vậy? Aristella bối rối nhìn sang chỗ khác. Cảnh vật phòng cầu nguyện hiện ra. Đèn sáng, chắc là ban đêm. Trong lúc mơ, đã thành đêm? Hay đây cũng là mơ?

“Tôi sẽ làm bất cứ điều gì.”

Cùng với lời nói lạnh lùng, những ngón tay dài của Hyperion luồn vào trong cô.

“Aht!”

Cảm giác ngón tay ép buộc mở rộng bên trong khiến Aristella rên lên đau đớn. Nhưng Hyperion không dừng lại, nhanh chóng xoa nắn bên trong. Ma sát khiến âm hộ rát bỏng, cửa mình đau nhói.

“A, đau……!”

Ngay cả lần đầu thân xác hòa quyện cũng không đau thế này. Tại sao khi anh chạm vào lại mang đau đớn thay vì khoái cảm? Tại sao lại xa lạ đến vậy? Aristella không hiểu.

‘Hyperion, tại sao……?’

Aristella thở hổn hển vươn tay về phía anh. Khi tay cô chạm má anh, biểu cảm anh hơi méo mó. Phản ứng khó chịu ấy khiến Aristella giật mình rút tay lại. Anh khẽ lắc đầu, nâng chân cô lên vai mình.

“A, Hyperion! Đợi đã……, aaaah!”

Khoảnh khắc tiếp theo, Aristella cảm giác như cơ thể bị xé đôi.

Cô hét lên bất lực khi bị xâm nhập mạnh bạo. Âm hộ điên cuồng co giật. Là vì đau hay vì khoái cảm? Âm hộ nóng rực như bị thiêu đốt. Nước mắt tuôn trào, tiếng hét bật ra. Nhưng dương vật đàn ông hung bạo xâm chiếm bên trong không hề dừng lại.

“A, aaa!”

“Khưưt……!”

Hyperion nhăn mặt rên lên. Đây là lần đầu Aristella thấy anh như vậy. Khuôn mặt đau đớn vì dục vọng không thể kiềm chế khiến cô như bị mê hoặc, thở hổn hển mà nuốt nước bọt.

Lớp khiên chắn ngay thẳng và nghiêm chỉnh bị phá vỡ không thương tiếc, để lộ khoái cảm nguyên thủy. Cảm giác như bị xuyên thủng cùng đau đớn khiến dục vọng thống trị bản năng trỗi dậy.

Dù từng nói chỉ muốn quan hệ vì yêu, Aristella lại thấy kích thích khi nhìn khuôn mặt đau đớn của Hyperion. Hành vi hung bạo không chút thương xót khiến cô rùng mình vì khoái cảm.

Tại sao Hyperion lại làm chuyện cưỡng ép thế này? Và tại sao cô lại kích thích vì hành vi ấy?

Đêm đầu tiên Thánh nữ đến thần điện, tôi đã cưỡng hiếp ngài.

Đêm Hyperion thú nhận sự thật với Aristella. Lời nói tuôn ra như không kiềm chế được cảm xúc hiện lên trong đầu cô.

‘Chẳng lẽ đây là…….’

Phòng cầu nguyện vắng vẻ. Ánh sáng mờ ảo chiếu sáng căn phòng tối. Khuôn mặt đau đớn của tư tế phá giới, hòa quyện thân xác với phụ nữ.

Đêm đầu tiên với Hyperion mà cô không nhớ.

Aristella không thể giao tiếp với nữ thần Wigmentar. Các Thánh nữ tiền nhiệm – cũng là “vật hiến tế sống” phong ấn nữ thần – cũng không thể. Nhưng nữ thần Wigmentar sở hữu ký ức của tất cả Thánh nữ từng phong ấn bà. Vì vậy Aristella có thể tiếp xúc ký ức Thánh nữ tiền nhiệm Miliaria qua giấc mơ.

Tại sao cô không nhận ra sớm hơn. Nếu qua giấc mơ do nữ thần Wigmentar cho thấy có thể tiếp xúc ký ức Thánh nữ tiền nhiệm, thì ký ức khi ý thức bị nữ thần chiếm đoạt cũng có thể tiếp cận qua mơ.

“A! Aaaaang!”

Đau đớn như bị thiêu đốt bị khoái cảm mãnh liệt che lấp. Hai người cùng đạt cực khoái. Quan hệ chỉ vì dục vọng thuần túy, không có tình yêu hay chút thiện cảm nào, kết thúc như vậy.

***

“Ưm, hưư…….”

“Thánh nữ, ngài tỉnh rồi ạ?”

Bàn tay ấm áp ôm lấy trán cô. Aristella cố gắng chớp mắt vẫn còn nặng trĩu, dần phân biệt được tầm nhìn. Mái tóc nâu mềm mại, đôi mắt xanh nhạt. Khuôn mặt lo lắng của người đàn ông luôn lặng lẽ che chở cô hiện ra.

“Cơ thể ngài ổn chứ? Nếu có chỗ nào không ổn xin hãy nói.”

“Ưn, Joshua……?”

Khi gọi tên, khóe mắt anh khẽ giãn ra. Xác nhận tình trạng Aristella ổn, Joshua khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Ngài đột nhiên ngất đi nên tôi rất lo.”

“Xin lỗi…….”

“Đừng xin lỗi, Thánh nữ. Không chăm sóc tốt cho ngài là lỗi của chúng tôi.”

Joshua vuốt tóc cô rồi đỡ thân trên cô ngồi dậy. Giường hơi cứng, trần nhà trắng tinh. Ánh sáng rực rỡ từ cửa sổ hướng nam chiếu vào căn phòng nhỏ. Aristella biết đây là đâu. Phòng khám của Joshua.

“Aaron…… Enoch đưa tôi đến đây sao?”

“Vâng. Anh ấy nói sẽ chờ ngoài kia, nên tôi bảo anh ấy về phòng trước vì không biết ngài tỉnh lúc nào.”

“May quá…….”

Nếu lại để anh ấy chờ ngoài trời thì quá áy náy. Aristella duỗi người nhẹ rồi ngồi dậy. Cơ thể hơi mệt nhưng không chóng mặt. May mắn thay thần lực không bị ô nhiễm.

“Joshua. Tôi ngất bao lâu rồi?”

“Khoảng một tiếng ạ.”

Trong khoảng thời gian không dài cũng chẳng ngắn, cô đã mơ. Nhớ lại chuyện trong mơ, mặt cô đột nhiên nóng bừng. Không ngờ lại được chứng kiến đêm đầu tiên mà mình không nhớ.

‘Không phải chứng kiến. Là trực tiếp trải qua.’

Cảm giác dương vật hung bạo xâm chiếm bên trong vẫn còn rõ mồn một khiến Aristella vội lắc đầu. Giờ nhớ lại làm gì chứ. Hyperion đã xin lỗi về chuyện đó, và cô đã quyết định chấp nhận. Dù hành vi ấy còn hung bạo hơn cô tưởng, cô cũng không muốn giận.

“Thánh nữ, có chuyện gì sao ạ?”

“Hả, hả? Sao vậy?”

Aristella giật mình ngẩng đầu khi Joshua gọi. Anh vẫn nhìn cô với vẻ lo lắng.

“Biểu cảm ngài không tốt lắm.”

“A…….”

“Tôi nghe Enoch nói ngài nhìn thấy thứ gì đó không có thật. Có phải ngài mệt mỏi quá không?”

Đôi mắt xanh nhạt sau cặp kính mờ đi vì lo lắng. Ánh mắt ấy khiến tim Aristella thắt lại, cô vội tránh nhìn.

“Không phải mệt.”

Đúng vậy. Không phải mệt. Dù con chim trắng cô thấy là ảo giác hay không, nhưng ít nhất tim cô đang đập mạnh không phải vì chim.

“Joshua. Anh còn nhớ ngày chúng ta gặp nhau lần đầu không?”

“……Tôi nhớ ạ.”

Trong đại lễ, khi cơ thể cô nóng ran vì kích thích không chịu nổi, anh đã trấn an cô. Dù hoang mang vì lần đầu tiên quan hệ với đàn ông, Aristella vẫn chấp nhận Joshua. Anh chính là người đàn ông đầu tiên cô tự nguyện đón nhận, nên ký ức ấy không sai.

Nhưng tại sao chứ. Sau khi trải nghiệm đêm đầu tiên với Hyperion trong mơ, việc đối diện Joshua lại khiến cô xấu hổ. Như thể phạm tội, tim cô nhói đau.

Thật kỳ lạ. Cô chưa từng khoe khoang việc trao đi lần đầu cho Joshua, cũng chưa từng bắt anh chịu trách nhiệm. Vậy tại sao lại thấy áy náy?

“Nếu như, ngày ấy…….”

Sợ tiếng tim đập mạnh khiến Joshua nghe thấy, Aristella đặt tay lên ngực, cố gắng trấn tĩnh.

“Nếu ngày ấy người đến tìm tôi không phải anh, liệu chúng ta có gần gũi được không?”

Joshua là người đàn ông đầu tiên Aristella chấp nhận. Vì vậy cô luôn đặc biệt trân trọng anh. Dù giờ đã biết sự thật từ Hyperion, điều đó vẫn không thay đổi. Giọng nói dịu dàng và hơi ấm của Joshua từng mang lại cho cô cảm giác an toàn khó quên. Dù chưa kịp nhận ra đã bị từ chối, anh chính là mối tình đầu của cô.

Nhưng nếu người đến không phải Joshua thì sao? Dù là ai, cô cũng sẽ không kiềm chế được dục vọng và cuối cùng hòa quyện thân xác. Lúc ấy cô có đặc biệt trân trọng người đàn ông đầu tiên ấy không? Cô không dám chắc.

‘Tôi là kẻ hèn nhát từng lưỡng lự trước lời tỏ tình của Lloyd, Chris, Kane. Chắc chắn dù là ai, tôi cũng sẽ đặc biệt trân trọng người đàn ông đầu tiên và trao tim cho anh ta.’

Không phải vì là Joshua mà cô yêu anh. Chỉ là tình huống và hoàn cảnh khiến cô yêu anh. Nghĩ vậy, cô cảm thấy tình cảm và tình yêu của mình thật nhẹ nhàng, buồn bã.

“Thánh nữ.”

Bàn tay ấm áp ôm lấy vai cô đang khẽ run. Ngẩng đầu lên, cô thấy khuôn mặt Joshua. Biểu cảm bình yên như ánh nắng chiều. Giọng nói dịu dàng và nụ cười nhẹ nhàng ấy thật đáng yêu.

“Dù là Thần vĩ đại sáng tạo thế giới và sinh ra sự sống cũng có điều không thể làm.”

“Hả……?”

“Đó chính là thay đổi quá khứ.”

Quá khứ tạo nên hiện tại, hiện tại tạo nên tương lai. Dù là Thần cao cả cũng không thể thoát khỏi dòng chảy khổng lồ ấy. Thần chỉ có thể thay đổi tương lai. Có thể xóa hoặc thao túng ký ức quá khứ, nhưng không thể thay đổi chính quá khứ.

“Những giả định ‘nếu như’ không có ý nghĩa.”

“Joshua. Tôi…….”

“Tôi đã nhận được ân sủng lớn nhất.”

Dù ký ức biến mất hay bị bóp méo, sự thật vẫn không đổi. Dù các Đại tư tế tiền nhiệm có bóp méo sự thật trong ghi chép, quá khứ đã xảy ra vẫn tồn tại. Chỉ bị giấu kín mà thôi.

“Sự thật không thay đổi.”

Sự thật bất biến. Chính quy luật ấy giúp Thần tạo ra thế giới này. Dù chỉ là sự trùng hợp do nhầm lẫn ký ức nhỏ bé, một khi xảy ra đã trở thành sự thật, khắc sâu vào dòng chảy thời gian khổng lồ. Dù ký ức hai người mờ nhạt hay chết đi, nó vẫn không đổi.

“Joshua.”

“Vâng, Thánh nữ.”

“Anh có yêu tôi không?”

Giọng run rẩy hỏi, Joshua mỉm cười. Thay vì trả lời, anh đặt môi mình lên môi cô. Đôi mắt tím và đôi mắt xanh nhạt chạm nhau, rồi chậm rãi khép lại.

Bàn tay ấm áp đang ôm vai trượt xuống lưng, Aristella thở ra một hơi dài đầy mê mải.

Aristella thở dài, ôm chặt lấy anh.

Joshua luôn khiến cô cảm thấy dễ chịu. Anh lặng lẽ ôm lấy cô khi cô hoang mang, chỉ đường cho cô đi tiếp. Có lẽ không phải lúc nào cũng là con đường đúng đắn. Nhưng Joshua luôn cho cô nghe câu trả lời mà cô mong muốn nhất.

“Ưm……”

Môi rời nhau, hơi thở hơi gấp gáp thoát ra. Cô mở mắt, thấy khuôn mặt Joshua. Cọ mũi vào mũi anh, mỉm cười rạng rỡ rồi vùi mặt vào ngực anh. Mùi thảo dược cay nồng xộc vào mũi. Nhưng Aristella thích mùi hương ấy phảng phất trên người Joshua.

“Ơ……”

Vùi mặt trong lòng anh, Aristella chậm rãi nhìn quanh. Ánh mắt cô dừng lại ở một điểm. Bên cửa sổ có một con chim trắng đang đậu.

“Joshua, chim……”

“Chim ạ?”

Lại một lần nữa, có vẻ chỉ mình cô nhìn thấy. Aristella chớp mắt liên tục để xua đi ảo giác, nhưng con chim vẫn ở đó. Dưới ánh nắng rực rỡ chiếu qua cửa sổ, bóng dáng con chim in rõ trên bậu cửa, như thể nó thực sự đang đậu ở đó.

Nếu thực tại cô thấy khác với thực tại Joshua thấy, thì thực tại “thật sự” là ở đâu?

Ngay khoảnh khắc ấy, Aristella đột ngột thiếp đi.

***

Khi tỉnh lại, một lần nữa lại là bóng tối bao trùm.

Aristella thở dài thật sâu rồi đưa tay sờ soạng mặt đất. Vẫn chẳng chạm vào thứ gì cả. Cảm giác như đang lơ lửng giữa không trung, nhưng đồng thời lại có một mặt phẳng ở độ cao nhất định, khiến cơ thể không thể rơi xuống thấp hơn.

Nơi này rốt cuộc là không gian gì chứ? Khi nhìn trộm ý thức của Milia Aria, dù cũng ở trong bóng tối, nhưng rõ ràng vẫn có mặt đất vững chắc. Có âm thanh, có cả độ ẩm cảm nhận được. Thế mà nơi đây lại chẳng có gì tồn tại cả.

‘Chẳng có gì……?’

Muộn màng, Aristella mới nhận ra. Tại sao bóng tối này lại không hề đáng sợ, mà chỉ mang lại cảm giác bình yên đến lạ. Không phải xung quanh bị bóng tối bao phủ. Nơi này là một khoảng không mênh mông của sự vắng mặt tuyệt đối, ngay cả ánh sáng cũng không tồn tại. Giống như “thế giới thuở sơ khai” được miêu tả trong Kinh Thánh vậy.

“Ừm, rõ ràng trong Kinh Thánh, ở thế giới thuở sơ khai, thứ đầu tiên xuất hiện chính là ánh sáng—”

Ngay khi thốt ra được câu đó, từ một góc khuất bỗng lóe lên một tia sáng lấp lánh. Thứ đang bay lượn vẽ nên những đường cong nhỏ bé ấy chính là con chim mà Aristella phát hiện đầu tiên khi đến đây. Lần trước cô đã cố bắt lấy con chim đó, rồi bị hút vào một nơi nào đó, và chứng kiến đêm đầu tiên với Hyperion mà chính cô cũng không nhớ nổi.

“Phải bắt lấy nó mới được.”

Cô không hiểu lý do. Aristella đứng dậy lần nữa, lao về phía con chim trắng đang bay lượn tự do. Nhưng khoảng cách vẫn chẳng hề thu hẹp lại.

‘Khi mình gọi ánh sáng, một hình thể phát sáng đã xuất hiện. Khi mình nhận ra nó là chim, nó liền hiện ra như một con chim.’

Cô không biết đây là giấc mơ, là thế giới vô thức, hay một không gian hoàn toàn khác. Nhưng chỉ cần cô nhận thức rõ ràng, điều cô mong muốn sẽ thực sự xảy ra.

‘Hãy nghĩ rằng nó đang đến gần.’

Ngay khi tưởng tượng con chim đang bay theo đường cong bất quy tắc sẽ tiến lại gần mình, thì quả nhiên nó bắt đầu bay về phía Aristella. Cô dần xóa bỏ “khoảng cách” giữa mình và con chim. Cuối cùng, khi con chim đến gần, nó kêu “chíp” một tiếng rồi bay vòng quanh Aristella một vòng.

Ánh sáng trắng tỏa ra từ con chim ngày càng mạnh mẽ, rồi biến thành một hình thể khổng lồ. Thứ cao hơn Aristella một cái đầu ấy đứng sừng sững trước mặt cô, ánh sáng rực rỡ từ từ khắc họa đường nét như đang tạc nên một hình người, sáng rực dọc theo các đường viền.

‘Đức Giáo hoàng……?’

Aristella nheo mắt, nghiêng đầu. Giống thật, nhưng không phải ngài Valerianus. Đức Giáo hoàng Valerianus sở hữu mái tóc bạc xoăn, còn người này lại có mái tóc trắng dài thẳng. Thoạt nhìn trông như một người phụ nữ cao lớn, nhưng khi quan sát kỹ từng chi tiết lại rõ ràng là nam giới. Khuôn mặt thanh tú mà tuấn mỹ, hàng mi dài, đôi môi nhạt màu.

Giống như một bức tượng cẩm thạch trắng được nhà điêu khắc tạc ra nhưng chưa kịp tô màu, toàn thân trắng toát. Ông ta giống như tất cả những người cô từng gặp, mà đồng thời lại chẳng giống ai cả. Ông mặc trang phục trắng tinh, nhưng không phải áo lễ. Vậy thì người này không phải tư tế.

“Ngài là ai?”

Trước câu hỏi của Aristella, người đàn ông mở mắt. Đôi đồng tử vốn chỉ toàn màu trắng giờ đây là một sắc vàng tuyệt đẹp. Ngay khoảnh khắc cô nghĩ ánh mắt ấy giống như mặt trời, một luồng sáng chói lòa khiến mắt cô đau nhói, Aristella vội vàng quay mặt đi.

“Cuối cùng ngươi cũng đến rồi.”

Giọng nói cao mà dịu dàng vang vọng. Bàn tay trắng nõn mảnh khảnh ôm lấy má Aristella, kéo cô hướng về phía mình. Cô muốn đẩy ra, nhưng không thể. Dáng người gầy guộc mảnh mai đến vậy, thế mà sức mạnh của ông lại áp đảo hoàn toàn.

“Ngài, ngài là ai?”

Trước câu hỏi của Aristella, người đàn ông mỉm cười. Đôi mắt vàng kim từng được ví như mặt trời giữa trưa giờ híp lại. Giống như mặt trời ở rìa chân trời lúc hoàng hôn.

“Ta gọi mãi mà ngươi chẳng chịu đáp lại, nên ta đã rất cô đơn.”

“Ngài là ai chứ!”

“Khi ngươi kiệt sức, gần như từ bỏ tất cả, thì ngươi đã nhận ra ta.”

Người đàn ông không trả lời câu hỏi của Aristella, chỉ chậm rãi cử động môi, như đang tuôn ra những điều ông muốn nói. Giọng nói chậm rãi ấy sau khi rời khỏi môi không tan biến, mà lững lờ trôi trong bóng tối mênh mông. Giống như gợn sóng lan tỏa trên mặt nước phẳng lặng, giọng nói lan ra trong bóng tối.

“Ngươi không biết ta đã nhớ ngươi đến nhường nào đâu.”

“Vậy rốt cuộc ngài là……”

“Ngươi thì khác sao?”

Ánh mắt chạm nhau. Đôi đồng tử vàng rực rỡ như muốn xuyên thủng mọi thứ. Cô nghĩ mình có thể bị mù nếu tiếp tục nhìn, rằng phải quay đi, nhưng dù Aristella có cố xoay đầu, bàn tay người đàn ông vẫn không cho phép cô rời mắt.

“Ngươi không nhớ ta sao, người bạn đời của ta.”

Bạn đời. Nghe đến từ ấy, Aristella như bị thôi miên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt người đàn ông. Ánh vàng tràn ngập dường như bao bọc lấy toàn thân cô. Cảm giác mãnh liệt mà không thể kháng cự này là gì chứ.

“Hãy gọi tên ta.”

Aristella không biết người này là ai. Nhưng cơ thể đã thoát khỏi sự kiểm soát của cô tự động cử động môi, thốt ra một cái tên.

“……Hesius.”

Khoảnh khắc ấy, không gian vốn chỉ toàn bóng tối bỗng tràn ngập ánh sáng.

Cài đặt

180%
14px
Chương 91: Ngoại truyện 8: Câu chuyện 10 năm sau
Chương 90: Ngoại truyện 7: Khi đứa trẻ chào đời
Chương 89: Ngoại truyện 6: Việc đeo vòng cổ 🔞
Chương 88: Ngoại truyện 5: Lời đáp lễ món quà
Chương 87: Ngoại truyện 4: Tên gọi mang đến hạnh phúc 🔞🔞🔞🔞
Chương 86: Ngoại truyện 3: Miliaaria và Aristella
Chương 85: Ngoại truyện 2: Bữa tiệc sinh nhật bất ngờ 🔞🔞🔞🔞
Chương 84: Ngoại truyện 1: Nhảy múa trên lưng ngựa 🔞
Chương 83: Thiên đường vĩnh cửu 🔞
Chương 82: Ngay cả thần cũng ly hôn
Chương 81: Cuộc giằng co giữa thần và người
Chương 80: Thần sinh mệnh, Hesius 🔞
Chương 79: Người lạ bí ẩn
Chương 78: Người hầu, Enoch 🔞
Chương 77: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 76: Từ nữ thần dục vọng đến nữ thần tình yêu
Chương 75: Đêm của kỳ thi cuối cùng 🔞🔞
Chương 74: Trái tim không thể che giấu
Chương 73: Gương soi chiếu sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 72: Kẻ bị trục xuất và kẻ chạy trốn
Chương 71: Đêm khoái lạc 🔞🔞🔞🔞
Chương 70: Sự lệch lạc nhỏ 🔞
Chương 69: Lời cầu hôn của Công tước Sprout
Chương 68: Thử thách thứ hai. Và… 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 67: Giáo hoàng, Valerianus 🔞🔞🔞
Chương 66: Vị khách bất ngờ
Chương 65: Cuộc tái hợp ngắn ngủi 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 64: Ngày hoa rơi
Chương 63: Chứng minh trái tim
Chương 62: Đêm thử thách đầu tiên 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 61: Dù không thể chạm vào 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 60: Sự trong sạch nghĩa là gì
Chương 59: Thánh nữ chịu thử thách
Chương 58: Trước cơn bão 🔞🔞
Chương 57: Quả của hoa dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 56: Thời gian học của ba người 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 55: Bông hoa dục vọng, Pathostia
Chương 54: Lời giải của sự ghen tuông
Chương 53: Vì đêm vẫn còn dài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 52: Nước biết sự thật 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 51: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 50: Buổi dạy riêng của Hyperion
Chương 49: Khi tình yêu dẫn đến sự cứu rỗi
Chương 48: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 47: Thánh nữ sa đọa, điều kiện để thanh tẩy
Chương 46: Giấc mộng khác nhau của đàn ông và phụ nữ
Chương 45: Quyết tâm của Lloyd 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 44: Mê cung của tình yêu và dục vọng
Chương 43: Giờ học thứ hai 🔞
Chương 42: Con đường tình yêu lạc lối
Chương 41: Việc lựa chọn một ai đó 🔞
Chương 40: Chỉ đêm nay thôi, hoàn toàn là của ngài 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 39: Nội tình của những người đàn ông ấy
Chương 38: Học thần thánh ma pháp
Chương 37: Sự thật của đêm 🔞🔞🔞
Chương 36: Kẻ hèn nhát khao khát
Chương 35: Kẻ biến mất đã sa đọa 🔞🔞🔞
Chương 34: Hiệp sĩ chỉ thuộc về em
Chương 33: Cuộc cá cược và xung động 🔞🔞
Chương 32: Kẻ lừa dối thần linh sẽ không được tha thứ
Chương 31: Giữa hai người anh em 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 30: Quan hành hình, Clovis
Chương 29: Đó là đêm tàn khốc nhất 🔞🔞🔞
Chương 28: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác
Chương 27: Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 26: Dù sợ hãi cũng đừng né tránh
Chương 25: Dũng cảm nghĩa là gì
Chương 24: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞🔞
Chương 23: Tâm tư phải giấu kín 🔞🔞
Chương 22: Vòng xoáy của dục vọng 🔞🔞🔞
Chương 21: Một bước đến sự thật
Chương 20: Quyết tâm của Aristella 🔞🔞🔞
Chương 19: Quyết tâm của Aristella
Chương 18: Tỉnh giấc từ ác mộng 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 17: Hiệp sĩ không hái hoa 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 16: Hiệp sĩ không hái hoa
Chương 15: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ 🔞🔞🔞
Chương 14: Lừa Dối Và Sự Ngây Thơ
Chương 13: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ
Chương 12: Hiệp Sĩ Và Thánh Nữ 🔞
Chương 11: Những Trái Tim Xung Đột
Chương 10: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 9: Bí Mật Của Đêm 🔞
Chương 8: Lần Đầu Tiên Của Aristella
Chương 7: Lần Đầu Tiên Của Aristella 🔞
Chương 6: Đại Thánh Lễ 🔞
Chương 5: Đêm Phá Hoa 🔞
Chương 4: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 3: Ngôi Đền Bị Phong Ấn
Chương 2: Thánh Nữ Aristella
Chương 1: Thánh Nữ Aristella 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.