Edit: Quillpetal
Thư viện thần điện quả nhiên có rất nhiều thánh kinh, nhưng số lượng sách thông thường cũng không hề ít. Hơn nữa, đây là nơi hàng chục linh mục và hiệp sĩ sẽ sống suốt đời, nên theo ý kiến của vị quản lý đầu tiên, thư viện phải sở hữu đủ sách để họ có thể đọc suốt đời.
“Woa… lớn thật đấy.”
“Tôi cũng mới chỉ đọc được một phần thôi. Có lẽ sách liên quan đến luật pháp nằm ở phía kia.”
Hai người đi qua khu vực đầy những giá sách chứa thánh kinh được làm cùng kích cỡ, cùng độ dày, rồi tiến sâu vào trong.
“Ơ?”
Ở đó đã có người đến trước. Mái tóc đen dài, đôi mắt đỏ. Nhìn thấy người đàn ông mặc thần quan phục trắng tinh giống Joshua, đeo dây thắt lưng linh mục, Aristella vô thức gọi.
“Đại giám mục!”
“Thánh nữ…?”
Hyperion giật mình khi nhìn thấy Aristella, rồi nhìn Joshua phía sau cô, sắc mặt cứng lại.
“…Cả thần quan Joshua nữa. Hai vị đến thư viện có việc gì ạ?”
“Vì chuyện của ngài Lloyd, chúng tôi định cầu xin Đại giám mục khoan dung. Để thuyết phục thì cần có cơ sở, nên chúng tôi đến thư viện tìm xem có tiền lệ tham khảo nào không.”
Thay vì Aristella đang do dự, Joshua đáp lời. Hyperion khép cuốn sách đang đọc lại, đẩy về phía họ. Đó là nhật ký của vị Đại giám mục tiền nhiệm.
“Tiền lệ không phải là không có. Bản thân tôi cũng đang tìm kiếm những trường hợp tương tự.”
“Hả…? Thật sự có chuyện như vậy sao? Trước đây cũng từng có?”
“Linh mục cũng không phải lúc nào cũng không sa đọa. Hiệp sĩ cũng vậy. Hơn nữa, Thánh nữ được mời từ bên ngoài, không được giáo dục theo quy tắc của linh mục, nên trong số đó chắc chắn có người hành xử phóng túng.”
Hyperion từng nghe tin đồn về thần điện của nữ thần Wigmentar khi còn tu hành ở tu viện. Tin đồn rằng nữ thần và linh mục quan hệ tình dục. Anh từng nghĩ rằng linh mục tuyệt đối không sa vào sắc dục, nên coi đó chỉ là lời đồn vô căn cứ. Anh cho rằng người ngoài không thể vào thần điện nên mới tung tin linh tinh.
Nhưng khi ôm lấy nữ thần dục vọng Wigmentar hiện thân trong cơ thể Aristella, Hyperion mới nhận ra hiện thực. Dù là linh mục có tự chủ mạnh mẽ đến đâu, nếu ‘Thần’ mà mình phụng sự ra lệnh, thì không thể từ chối.
Khoảnh khắc thề sống như kẻ hầu cận của Thần, thân thể và tinh thần của linh mục đã thuộc về Thần. Linh mục càng có thần lực mạnh thì càng dễ cảm ứng với Thần, nên càng là linh mục cấp cao thì càng dễ bị dục vọng nhuộm màu.
Dù ít người tin, nhưng nếu tin đồn đã rò rỉ ra ngoài thần điện của Wigmentar đến mức ấy, thì chắc chắn bên trong thần điện đã có người ghi chép lại.
Hyperion đang tìm kiếm ghi chép cũ và nhật ký của các thần quan, so sánh nội dung để tìm cách dập tắt dục vọng của nữ thần Wigmentar trong cơ thể Aristella, thì tai nạn Lloyd cưỡng hiếp Aristella xảy ra.
“Chỉ là, chưa từng có trường hợp Thánh nữ mới đến chưa bao lâu đã xảy ra tai tiếng với hiệp sĩ như lần này…”
“Tôi… xin lỗi…”
Nghe như thể trách nhiệm lần này là do mình, Aristella đỏ mặt cúi đầu.
“Đại giám mục. Lần này không phải lỗi của Thánh nữ. Việc Thánh nữ không biết về văn hóa thần điện và chuyện của ngài Lloyd là hai việc không liên quan.”
“Tôi biết, thần quan Joshua.”
Hyperion nhận được báo cáo rằng Lloyd đã cưỡng hiếp Thánh nữ. Nhiều linh mục và hiệp sĩ đã chứng kiến. Vì vậy, với tư cách Đại giám mục, anh chỉ cần công bằng, phán xét đúng theo những gì thấy và kết luận là được. Nhưng Hyperion không thể làm vậy.
Đêm đó, vì không chịu nổi sự uy hiếp của nữ thần dục vọng, anh đã ôm lấy cô. Dù gọi là uy hiếp, nhưng cuối cùng vẫn là anh sa vào cám dỗ. Là linh mục mà lại làm chuyện không thể ngẩng mặt với lương tâm, Hyperion suốt từ đó đến giờ đều đau khổ. Nhưng anh cũng không thể đến trước Thánh nữ mà nói rằng đêm qua tôi đã cưỡng bức cô. Với Aristella không hề nhớ gì, điều đó chỉ khiến cô hoảng loạn mà thôi.
Vì Aristella mới vừa trở thành Thánh nữ, chưa kịp thích nghi với cuộc sống ở thần điện, cũng chưa quen với việc có các linh mục vây quanh, Hyperion không muốn gây sốc cho cô. Dĩ nhiên, dù Aristella có xuất thân từ nữ tư tế đi chăng nữa, Hyperion có lẽ vẫn sẽ giữ im lặng suốt đời về chuyện đêm đó. Chỉ khác là lý do khiến anh đưa ra quyết định ấy. Không phải để che giấu sự xấu hổ của bản thân, mà để Aristella không phải chịu tổn thương.
Có lẽ vì vậy mà Hyperion khó lòng đồng tình với lập luận của các linh mục – rằng phải hỏi tội Lloyd một cách công khai và hành hình anh ta. Hyperion không biết rằng Lloyd thực sự thích Aristella. Vốn dĩ vô tư về sắc dục lẫn tình yêu, anh không hề nghĩ đến khả năng một Thánh hiệp sĩ lại chân thành yêu Thánh nữ mà mình bảo vệ.
Anh chỉ nghĩ rằng nữ thần Wigmentar – hiện thân trong cơ thể Aristella – đã quyến rũ Lloyd, hoặc do thần lực cao cường của Lloyd (so với một Thánh hiệp sĩ) đã cảm ứng với dục vọng của nữ thần, dẫn đến xung động tình dục. Không, có lẽ không chỉ là xung động mà gần như là cưỡng chế cũng không loại trừ được.
Dù là bị quyến rũ đi chăng nữa, việc không kiềm chế được dục vọng và cưỡng bức Thánh nữ – người mà hiệp sĩ phải bảo vệ – vẫn là tội lỗi không thể chối cãi. Tuy nhiên, Hyperion cũng cho rằng việc hành hình không qua xét xử là quá đáng. Có thể trừng phạt, nhưng không nên đến mức không cho cơ hội bào chữa.
Anh không thể đứng trước các linh mục mà kể lại chuyện đêm đó giữa mình và Aristella để bênh vực Lloyd. Vì vậy, anh đang tìm kiếm những trường hợp tương tự trong quá khứ, hy vọng có thể dùng chúng làm tiền lệ để chứng minh rằng hành vi của Lloyd không phải là tội ác chưa từng có tiền lệ.
“Thánh nữ. Tôi có thể hỏi ngài về chuyện xảy ra ngày hôm đó được không?”
“Hả? À… ý ngài là chuyện… với Lloyd ạ?”
Aristella đỏ mặt, lùi người lại. Thấy vẻ mặt hoảng hốt của cô, Hyperion khẽ cụp mắt xuống, lịch sự nói.
“Vì Lloyd im lặng, tôi chỉ có thể dựa vào lời kể của các linh mục và hiệp sĩ để phán xét. Nếu lời chứng của Thánh nữ khác với những gì họ nói, thì từ đầu tôi đã phải suy nghĩ lại rồi.”
“Nhưng mà…”
Aristella từng nghĩ rằng nếu muốn bênh vực Lloyd thì sớm muộn gì cũng phải kể rõ đầu đuôi sự việc, nhưng thực tế cô không muốn nhớ lại chuyện ngày hôm đó chút nào.
Dù ký ức lúc ở trong vòng tay Chris đã bay mất, thì ký ức lúc ở trong vòng tay Lloyd lại rõ ràng đến đáng sợ. Cảm giác bàn tay to lớn, cứng rắn vuốt ve cơ thể cô, đôi môi mịn màng và lưỡi ẩm ướt, hơi thở nóng hổi xen lẫn giọng nói bên tai, và cả chuyển động nhanh chóng của dương vật cứng ngắc ra vào bên trong cô – tất cả đều không thể quên dù có cố gắng.
“Ư…”
Chỉ cần nhớ lại chuyện ngày hôm đó, Aristella đã run rẩy vì sợ hãi và xấu hổ. Cô sợ rằng nếu không cẩn thận, cảm giác khoái lạc khi bị anh ta ôm lấy sẽ sống dậy lần nữa, nên vội lắc đầu mạnh.
Cô vừa mới gặp Lloyd, ra khỏi nhà tù đã vì hưng phấn mà để lộ bộ dạng xấu hổ trước mặt Joshua. Không thể để Hyperion chứng kiến thêm lần nữa.
Thấy Aristella nhắm chặt mắt, cơ thể run rẩy, Joshua lặng lẽ ôm lấy vai cô.
“Đại giám mục. Chuyện đó có lẽ là ký ức đau đớn với Thánh nữ. Hỏi một phụ nữ về chuyện như vậy thì…”
“Nếu bây giờ không nói được thì sẽ phải im lặng mãi mãi thôi.”
Hai ngày nữa viên quan thi hành án sẽ đến để thực hiện tử hình Lloyd. Nếu không thuyết phục được Hyperion trong khoảng thời gian này, Lloyd sẽ chết. Sau khi Lloyd chết rồi mới kể sự thật rằng có lý do riêng thì còn ý nghĩa gì nữa. Aristella đẩy tay Joshua đang ôm vai mình ra, đứng thẳng dậy.
“Tôi sẽ nói. Nói hết sự thật.”
Vì không muốn kể chuyện về Chris, Aristella quyết định chỉ kể về chuyện với Lloyd. Với Hyperion thì chỉ riêng chuyện giữa cô và Lloyd thôi cũng đủ để ngài ấy đưa ra phán xét công bằng.
Sau khi cầu nguyện xong với Hyperion và bước ra ngoài, không thấy Kane đâu. Cô đi tìm Kane, lang thang đến tận khu hiệp sĩ đoàn. Thấy cửa phòng hé mở và có ánh sáng hắt ra, cô nghĩ có người bên trong nên vào xin giúp đỡ, thì thấy Lloyd ở đó. Lloyd hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Kane, rồi cưỡng bức cô.
“Nếu nghe lời Thánh nữ kể thì cuối cùng vẫn giống như lời chứng của các linh mục và hiệp sĩ: Lloyd đã cưỡng hiếp Thánh nữ.”
“Đ, điều đó… tôi…”
Cô không nghĩ đó không phải là cưỡng hiếp. Aristella không yêu Lloyd. Thậm chí cô chưa từng yêu ai theo lý trí cả. Thế nhưng khi bị Lloyd cưỡng bức, cô lại cảm nhận được khoái lạc.
“C, có lẽ… tôi đã quyến rũ… anh ấy cũng nên…”
Trong giấc mơ, cô đã thú nhận dục vọng bên trong mình trước các linh mục đang xét xử cô. Sau đó họ nói cơ thể cô đã sa đọa và tiến hành ‘nghi thức thanh tẩy’. Cô không biết đâu là thanh tẩy, nhưng cô bị họ điên cuồng xâm phạm và quằn quại trong khoái lạc. Việc bị những người đàn ông xa lạ ôm lấy mà không thấy khó chịu, ngược lại còn thấy sướng, khiến cô cảm thấy mình thật thảm hại.
Có lẽ thực ra cô là một người phụ nữ sa đọa, thích cảm nhận khoái lạc khi bị cưỡng bức hơn là khi thân mật với người mình yêu. Aristella sợ chính bản thân mình.
“Lúc bị Lloyd ôm… cơ thể tôi cứ phát ra những âm thanh lạ… và… cơ thể tự động…”
“Cơ thể không kiểm soát được sao?”
Nghe câu hỏi của Hyperion, Aristella đỏ mặt né tránh ánh nhìn. Cô hơi do dự rồi gật đầu.
“Tôi vẫn còn sợ đàn ông lắm. Nhưng gần đây tôi rất lạ. Khi có người đàn ông khác chạm vào cơ thể tôi…”
Cô thấy hưng phấn. Cơ thể nóng ran, cảm giác dâm đãng dâng lên. Khi ở bên Joshua cũng vậy. Dù bị đàn ông lạ chạm vào khiến cô sợ hãi và xấu hổ, nhưng cô không muốn anh ta dừng lại. Cô mong anh ta chạm nhiều hơn vào những chỗ nhạy cảm, mong được đâm sâu vào bên trong.
Quả nhiên cơ thể đã sa đọa rồi sao. Aristella – người chưa từng nghĩ đến dục vọng dâm đãng trong mình trước khi trở thành Thánh nữ – đỏ bừng cả tai, mặt mếu máo.
“Tại sao… tại sao tôi lại thành ra thế này? Sao tôi lại dễ dàng cảm nhận dục vọng đến vậy?”
Nhìn Aristella sắp khóc đến nơi, Hyperion cau mày.
Nữ thần tai ương Wigmentar thường được biết đến là nữ thần tham lam và ghen tị. Nhưng sự thật rằng cô ta là nữ thần dục vọng thì không hề rò rỉ ra ngoài thần điện này.
Theo ghi chép mà Hyperion tìm được, dường như ngay cả các linh mục trong thần điện cũng rất ít người biết được thân phận thực sự của nữ thần. Các linh mục đời trước coi việc Thánh nữ trở nên dâm đãng và bản thân họ nảy sinh dục vọng với cô là sự sa đọa. Vì thế, đôi khi họ hối hận ăn năn, đôi khi lại tự biện minh hợp lý hóa hành động của mình.
“Thánh nữ. Mời ngài lại đây một chút.”
Nghe Hyperion gọi, Aristella ngừng nức nở, bước lại gần. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
“Không có gì lạ cả. Thánh nữ là hiện thân của nữ thần. Ngài chỉ đang trở về với hình thái vốn dĩ phải thế mà thôi.”
“Thật… sự sao ạ?”
“Vâng.”
Thần bình an Hesius đã nói rằng vào năm ấy, nữ thần Wigmentar được phong ấn vào cơ thể của người phụ nữ có thần lực cao nhất trong số các thiếu nữ vừa thành niên. Cơ thể của người phụ nữ có thần lực cao. Nghe thoáng qua thì tưởng như cần thần lực cao để giam giữ nữ thần, nhưng thực chất thần lực càng cao thì càng dễ cảm ứng với thần, nên khi phong ấn vào cơ thể sẽ ít bị kháng cự hơn.
Việc cảm ứng với nữ thần dục vọng đồng nghĩa với việc chính bản thân dần biến thành cơ thể dễ dàng nảy sinh dục vọng.
Có lẽ lý do cô không nhớ gì khi nữ thần thức tỉnh chính là vì cô vẫn chưa chấp nhận, vẫn đang từ chối những dục vọng dâm đãng trong lòng mình.
“Ngài không được tự ghét bỏ hay chán ghét bản thân. Đừng xấu hổ vì trái tim và cơ thể ngài phản ứng. Hãy coi mọi hiện tượng xảy ra trên cơ thể ngài là điều tự nhiên.”
“Đại giám mục…”
“Chính vì thế mà tôi ở đây, để phụng sự ngài như vậy.”
Hyperion chậm rãi quỳ một gối xuống, đặt môi lên mu bàn tay Aristella.
Đó là cử chỉ trang nghiêm, cung kính khi Đại giám mục đón nhận ân huệ từ Thánh nữ, nhưng hơi ấm từ bàn tay anh lại khiến trái tim Aristella rung động.
***
Trong giấc mơ, các linh mục đang xét xử Aristella đã quở trách cô rằng cơ thể đã sa đọa, rằng tinh thần bị dục vọng cướp mất. Họ nói Thánh nữ đã sa đọa, cần phải thanh tẩy, rồi điên cuồng xâm phạm cơ thể cô một cách bừa bãi.
Nhưng khi tỉnh dậy khỏi giấc mơ, những linh mục mà Aristella gặp lại không làm vậy. Cả Joshua lẫn Hyperion đều không quở trách cô. Họ cũng không cố gắng cưỡng bức cô. Họ chấp nhận nguyên vẹn hình ảnh con người của cô – khi cảm nhận dục vọng thì hoang mang, xấu hổ – mà không hề chê bai.
Ban đầu, Đại giám mục Hyperion từng giữ khoảng cách với cô. Ánh mắt sắc bén như đang đánh giá xem cô có xứng đáng làm Thánh nữ hay không, khiến Aristella từng co rúm lại vì sợ hãi.
Nhưng giờ đây, cô không còn cảm nhận được điều đó từ Hyperion nữa. Dù cô để lộ bộ dạng yếu đuối trước dục vọng – thứ dường như không hợp với một Thánh nữ – ngài ấy cũng không hề khinh miệt. Khoảng cách kỳ lạ mà cô từng cảm nhận khi mới gặp giờ đã nhạt dần.
“Xin ngài, xin đừng bỏ rơi những kẻ phụng sự ngài.”
“…Vâng…”
Aristella lặng lẽ gật đầu.
***
Aristella cùng Hyperion và Joshua xem xét các ghi chép cũ, cô giật mình khi phát hiện có rất nhiều trường hợp tương tự. Dù sao thì nơi đây cũng giống như một nhà tù khổng lồ không thể rời đi suốt đời, chỉ có một người phụ nữ giữa bao nhiêu đàn ông, nên xảy ra chuyện không hay cũng là điều dễ hiểu. Nhưng những ghi chép còn lưu lại ở đây lại vượt xa giới hạn thông thường.
Những chuyện được ghi lại đến mức chỉ đọc thôi cũng khiến mặt đỏ bừng, khó mà đọc được khi có người bên cạnh. Trong nhật ký của vị Đại giám mục tiền nhiệm còn có cả ghi chép về ‘nghi thức thanh tẩy’ mà Aristella từng trải qua trong giấc mơ.
Nghi thức thanh tẩy. Đó là cách mà các linh mục đã sa đọa vì nữ thần dục vọng biện minh cho việc quan hệ với cô. Linh mục là những tồn tại cao quý không cảm nhận dục vọng, nên hành vi tình dục của họ chắc chắn là nghi thức thần thánh khác hẳn dục vọng tầm thường của phàm nhân. Các linh mục thực lòng tin như vậy, và để thanh tẩy Thánh nữ đã sa đọa bằng thần lực của mình, họ đặt cô lên bàn thờ trong phòng thánh lễ rồi cưỡng bức cô đến khi cô ngất đi.
“A… ư…”
Chỉ đọc thôi mà mặt Aristella đã đỏ bừng. Không thể để lộ bộ dạng thất thố trước mặt Hyperion và Joshua lần nữa. Cô nhắm mắt cắn lưỡi để trấn tĩnh tinh thần.
‘Phải nhịn, phải nhịn mới được…’
Cơ thể Aristella đang dần biến thành cơ thể càng ngày càng nhạy cảm với dục vọng. Bản thân cô không nhận ra, nhưng mỗi khi cô cảm nhận dục vọng, mùi hương cơ thể ngọt ngào lại càng đậm hơn. Đậm đến mức Hyperion ngồi đối diện cũng cảm nhận rõ ràng, vậy nên Joshua ngồi ngay bên cạnh chắc chắn cũng biết Aristella đang hưng phấn. Thế nhưng biểu cảm của Joshua vẫn rất bình thản.
‘Tự chủ với tư cách linh mục của ta còn kém hơn cả thần quan Joshua sao.’
Hyperion hơi tổn thương tự trọng. Anh chậm rãi nhắm mắt rồi mở ra, cố gắng trấn tĩnh nội tâm để không bị mê hoặc bởi mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ Thánh nữ.
‘Joshua có vẻ chịu được, ta thì biết nữ thần Wigmentar là nữ thần dục vọng, nhưng còn những linh mục khác thì sao.’
Thư viện là nơi mở cửa, nên chắc chắn đã có linh mục hay hiệp sĩ nào đó đọc qua ghi chép về ‘nghi thức thanh tẩy’ ở đây. Nếu Aristella không kiềm chế được dục vọng mà tự nguyện quan hệ với người đàn ông khác, hoặc thú nhận rằng mình cảm nhận khoái lạc khi quan hệ với ai đó, thì rất có thể sẽ có người thực sự tiến hành ‘nghi thức thanh tẩy’.
Kể từ khi thần điện của nữ thần Wigmentar được xây dựng, trong suốt thời gian dài, vô số linh mục đã để lại ghi chép – những ghi chép nhằm hợp lý hóa việc họ nảy sinh dục vọng với Thánh nữ và cưỡng bức cô. Dù có nói rằng tất cả những ghi chép ấy đều là giả dối, rằng chỉ vì nữ thần ngự trong cơ thể Thánh nữ là nữ thần dục vọng nên các linh mục mới bị mê hoặc, thì ai sẽ tin chứ.
Aristella không thể giấu nổi sự kinh ngạc khi thấy trong ghi chép của các thần quan, những ‘nghi thức thanh tẩy’ giống hệt giấc mơ của cô xuất hiện liên tục không ngừng. Thậm chí có không ít trường hợp người cưỡng bức Thánh nữ không phải linh mục mà là hiệp sĩ.
“Những người này không phải ai cũng bị trừng phạt đúng không ạ?”
“Vâng.”
Hyperion trả lời câu hỏi của Aristella.
“Nhưng trong những trường hợp đó, tin tức không rò rỉ ra ngoài thần điện, và cũng không có việc gửi sứ giả đến hoàng thành yêu cầu cử quan thi hành án đến.”
Joshua nghe lời Hyperion rồi bổ sung.
“Hiệp sĩ và linh mục vốn không hợp nhau, nhưng lần này là chuyện cựu đoàn trưởng Lloyd làm mất danh dự hiệp sĩ, nên trong giới hiệp sĩ cũng có ý kiến chia rẽ. Ý kiến muốn cắt đứt và đẩy Lloyd ra xa hơi chiếm ưu thế hơn.”
Lloyd là đoàn trưởng hiệp sĩ, vậy mà ngay cả trong giới hiệp sĩ cũng ý kiến phân vân. Aristella lo lắng.
“Phải làm sao đây? Linh mục muốn hành hình Lloyd, nếu hiệp sĩ cũng đồng tình thì…”
“Quyết định hành hình Lloyd là do các linh mục. Vì đã có hiệp sĩ đồng tình, nên có lẽ thuyết phục quan thi hành án còn dễ hơn.”
“Quan thi hành án ạ? Người từ hoàng thành đến sao?”
“Vâng. Nếu toàn bộ hiệp sĩ đoàn phản đối việc hành hình Lloyd, Đại giám mục có thể tạm hoãn phán quyết để giữ công bằng, nhưng nếu ý kiến nghiêng về hành hình thì tình hình sẽ khác.”
“Nếu ý kiến của Thánh nữ và tôi cùng nhau thì họ sẽ không thể đối đầu mạnh mẽ.”
Aristella không muốn vì việc cố cứu Lloyd mà danh tiếng của Hyperion trong giới linh mục bị xấu đi. Hyperion là Đại giám mục công minh chính trực, là người quản lý thần điện này. Người phải thống lĩnh cả hiệp sĩ lẫn linh mục mà đứng về phía hiệp sĩ thì không phải cách hay.
“Khi ý kiến giữa hiệp sĩ và linh mục đối lập gay gắt, có thể tạm hoãn phán quyết…”
Aristella chăm chú lắng nghe ý kiến của Joshua. Liệu cô có thể thuyết phục được quan thi hành án không. Quan thi hành án không phải linh mục thần điện hay Thánh hiệp sĩ luôn tuân theo cô vô điều kiện. Một viên quan thi hành án từ hoàng thành, người tinh thông mưu mô quyền thuật, liệu có nghe theo lời Aristella không.
Một người công minh chính trực thì dù có khẩn khoản van xin bằng tình cảm cũng không lay chuyển được, còn người chỉ lo lợi ích cá nhân thì càng không. Thánh nữ của thần điện đứng trên tất cả linh mục và hiệp sĩ, nhưng lại không có tài sản riêng. Ngay cả quần áo cô đang mặc cũng thuộc về thần điện, nên việc hối lộ là bất khả thi. Dù có thể thì cô cũng không muốn cứu Lloyd bằng cách hèn hạ như vậy.
“Trước khi quan thi hành án đến, tôi sẽ thử thuyết phục các hiệp sĩ.”
“Nhưng Thánh nữ. Tôi là linh mục nên hiệp sĩ sẽ e ngại, còn nếu Đại giám mục trực tiếp đứng về phía hiệp sĩ thì hình thức sẽ không hay.”
“Hai người chỉ cần cung cấp thông tin là được rồi. Phần còn lại tôi sẽ tự xoay sở.”
“Thánh nữ sẽ tự làm ạ?”
Aristella gật đầu.
‘Kane thì sao nhỉ.’
Cô không biết mối quan hệ giữa Kane và Lloyd ra sao, nhưng nếu Kane – phó đoàn trưởng Thánh hiệp sĩ đoàn – đứng về phía Aristella thì có lẽ sẽ thuyết phục được các hiệp sĩ khác. Aristella không muốn linh mục và hiệp sĩ đối đầu nhau. Dù sao cũng phải sống cả đời trong thần điện khép kín, mặt đối mặt nhau mãi mãi; dù không thân thiết thì ít nhất cũng không nên đối địch, nếu không cuộc sống sẽ quá mệt mỏi. Nhưng hiện tại cô không còn cách nào khác.
‘Nếu linh mục và hiệp sĩ đối lập gay gắt thì quan thi hành án cũng không dám tùy tiện đứng về một bên để thi hành án.’
Cô không muốn phủ nhận lỗi lầm của Lloyd. Chỉ là không muốn anh ta bị hành hình mà thôi. Lloyd đã cứu Aristella. Ký ức bị anh ta cưỡng bức là kinh khủng, nhưng cô không mong anh ta chết.
Có lẽ cô chỉ mong Lloyd trở lại như trước kia, lịch sự và đúng mực như một hiệp sĩ. Không phải người đàn ông đáng sợ bỏ qua ý chí của cô để thỏa mãn dục vọng, mà là hiệp sĩ bạc – người đã cứu cô, ‘người cứu rỗi của Aristella’.
“Việc thuyết phục các linh mục có cùng lợi ích sẽ khó hơn nhiều so với việc thống nhất hiệp sĩ đoàn đang chia rẽ.”
Sau khi đưa ra phán đoán như vậy, Aristella rời khỏi thư viện, một mình đi về phía hiệp sĩ đoàn.
Hiệp sĩ đoàn đang náo loạn. Đoàn trưởng hiệp sĩ bị tước vị và giam vào tù vì tội cưỡng hiếp Thánh nữ, nên tinh thần hiệp sĩ sa sút cũng là điều dễ hiểu. Với những linh mục đang giận dữ đòi hành hình anh ta, họ chẳng có lời phản bác nào. Vốn dĩ quan hệ với linh mục đã không tốt, giờ lại tạo thêm cớ để bị tấn công, nên có người còn oán trách Lloyd.
Nghe những lời chê bai Lloyd tuôn ra, Isaac cau mày.
Isaac – hiệp sĩ tân binh trẻ tuổi – đã ngưỡng mộ Lloyd nên mới gia nhập Thánh hiệp sĩ đoàn. Mỗi khi nghe về kiếm thuật xuất chúng, khí chất quý tộc, và việc dù có vô số phụ nữ xếp hàng cầu hôn mà vẫn không thèm đoái hoài, quyết chí giữ trinh tiết suốt đời để gia nhập Thánh hiệp sĩ đoàn, Isaac – khi ấy còn là huấn luyện sinh – đã cháy bỏng ý chí rằng khi trở thành hiệp sĩ chính thức, nhất định sẽ được làm việc bên cạnh anh.
Với Isaac, Lloyd là anh hùng, là hình mẫu lý tưởng để noi theo.
Vậy mà Lloyd lại cưỡng hiếp Thánh nữ. Các linh mục nói rằng anh ta đã đè Thánh nữ cao quý xinh đẹp xuống dưới, hành hạ như dã thú. Isaac khi ấy đang cùng Kane tuần tra khu vực phía bắc, nên chỉ có thể nghe lời kể từ các hiệp sĩ và linh mục sau đó để phán đoán.
Lời đồn từ miệng người này sang miệng người kia thường càng lúc càng bị thổi phồng và thêm thắt kích động. Isaac không muốn tin rằng anh hùng của mình là kẻ sa vào dục vọng, cưỡng hiếp phụ nữ.
“Có lẽ đây là cái bẫy được sắp đặt, và đoàn trưởng Lloyd đã mắc phải âm mưu của bọn chúng.”
“Mắt mày bị lé à? Nhìn tận mắt cảnh đó rồi mà còn nói được thế sao?”
Những lời biện hộ vụng về của Isaac bị các hiệp sĩ khác chỉ trích.
“Nếu thực sự oan ức thì đoàn trưởng đã kêu oan chứ. Thế mà im thin thít bị kéo đi.”
“Không phải đoàn trưởng nữa, bị đuổi rồi. Đoàn trưởng bây giờ là ngài Kane.”
Lại một đợt chỉ trích Lloyd tuôn ra. Isaac không muốn nghe thêm nữa. Anh mở cửa phòng nghỉ – nơi các hiệp sĩ đang ồn ào – rồi bước ra hành lang, đi ra ngoài. Anh ngồi xuống bậc thang, thở dài. Gió lạnh thổi qua làm dịu đi sức nóng trong người.
‘Đoàn trưởng không thể làm thế được.’
Nhưng vô số linh mục và hiệp sĩ đã tận mắt chứng kiến Lloyd cưỡng hiếp Thánh nữ. Nếu anh hùng của anh không phải là kẻ háo sắc, thì chuyện này rốt cuộc là thế nào? Isaac rối bời.
“Ơ… kia…”
Một giọng nói nhỏ vang lên từ phía sau. Isaac quay lại, thấy từ sau cột trụ nối hành lang với cầu thang, một người phụ nữ nhỏ bé như thiếu nữ khẽ thò đầu ra.
Đó là Thánh nữ Aristella.
💬 Bình luận (0)