Edit: Quillpetal
Aristella cùng Joshua chậm rãi bước về phòng mình. Khi mở cửa, khung cảnh trong phòng vẫn y nguyên như buổi sáng nàng đã thấy. Thứ duy nhất thay đổi chỉ là vị trí của mặt trời. Lúc rời khỏi đây là buổi sáng, giờ mặt trời đã lặn, khiến cả căn phòng nhuộm đỏ rực.
“Thánh nữ. Người có thấy chóng mặt không ạ?”
“Đã đỡ hơn rồi, Joshua. Nếu không cử động gấp gáp thì chắc sẽ ổn thôi.”
Có lẽ nhờ việc cố gắng giữ vẻ ngoài kiên cường trước mặt các Thánh kỵ sĩ và tư tế mà đã ảnh hưởng đến thần lực, nên giờ đây không còn cảm giác trời đất quay cuồng như lúc đầu mất cân bằng nữa. Nhưng cơ thể vẫn nặng nề, đầu óc vẫn mơ hồ.
Không phải mệt mỏi cũng chẳng phải đau đớn, vậy mà cơ thể lại nặng trịch – thật là một cảm giác kỳ lạ.
“Joshua. Aaron sẽ cử tư tế nào đến nhỉ?”
“Thì… Nhưng dù Aaron thần quan cử ai đi chăng nữa, việc hồi phục cơ thể của Thánh nữ vẫn là ưu tiên hàng đầu.”
Trước khi Aaron gọi tư tế sẽ cùng nàng qua đêm đến, ít nhất nàng phải hồi phục đến mức dù có thần lực của người khác chảy vào cũng không còn chóng mặt nữa.
Vì Joshua là tư tế, nếu anh chạm vào nàng thì thần lực sẽ lẫn lộn khiến nàng không tỉnh táo được, vậy có nên gọi Thánh kỵ sĩ không nhỉ. Để ổn định cơ thể, giờ chỉ còn cách nhận lấy kích thích lớn hơn trước đây, nhưng cô không đủ can đảm gọi Kane.
‘Kane. Anh ấy đã rất giận vì chuyện tôi đánh cược với Aaron.’
Chỉ là anh ấy lo lắng và trách móc vì cô không coi trọng bản thân mình, nhưng qua giọng điệu nặng nề và đôi mắt đầy buồn bã của anh, Aristella có thể đọc được tâm tư của Kane.
Nếu cô yêu cầu Kane để chữa trị cơ thể bằng cách ngủ cùng, anh ấy chắc chắn sẽ tận tâm đáp ứng, nhưng điều đó sẽ khiến Kane bị tổn thương. Vì vậy cô không thể yêu cầu anh ấy.
‘Nên gọi ai đây.’
Aristella khẽ thở dài, nhìn Joshua. Joshua – người luôn giúp đỡ cô mỗi khi dục vọng trỗi dậy – đang ở ngay bên cạnh, vậy mà cô lại không thể nhờ anh ấy, cảm giác thật kỳ lạ.
“Joshua không giận sao?”
“Sao người lại nghĩ vậy ạ?”
“Tôi đã đánh cược với Aaron mà. Tôi đã hứa sẽ… qua đêm với tư tế mà Aaron cử đến.”
Cô đã nói rằng không muốn quan hệ tình dục nếu thiếu tình yêu, vậy mà giờ lại dễ dàng hứa sẽ ngủ với một người đàn ông khác. Liệu anh ấy có nghĩ cô là loại phụ nữ coi thường thân thể mình không? Liệu có khinh bỉ cô không? Nếu Joshua có chút tình cảm lý trí với cô, liệu anh ấy có ghen tị khi thấy cô ngủ với người đàn ông khác không? Liệu điều đó có làm anh ấy tổn thương không?
Aristella nhớ lại hình ảnh Kane quay lưng, dẫn các Thánh kỵ sĩ trở về đoàn kỵ sĩ với bước chân nặng nề, và cô cảm thấy hơi lo lắng.
“Ý nguyện của Thánh nữ chính là ý nguyện của thần linh. Việc theo hầu người là vai trò của tôi.”
“Tôi đã nói như vậy… Người không thấy khó chịu sao?”
“Đó là quyết định của Thánh nữ, làm sao tôi dám phản đối được chứ ạ.”
Dù nói vậy, sắc mặt Joshua vẫn u ám.
“Tôi không hỏi người đồng ý hay phản đối.”
Joshua nói rằng dù nàng có ngủ với người đàn ông khác, anh ấy cũng sẽ không ghen tị. Vì nếu bị ghen tuông chi phối, cả hai sẽ chỉ thêm đau khổ, nên anh ấy chỉ muốn trân trọng khoảng thời gian được ở bên cô.
‘Có lẽ đó chỉ là câu trả lời để thỏa mãn dục vọng của tôi thôi.’
Mái tóc nâu mềm mại, đôi mắt xanh nhạt sau cặp kính. Joshua với vẻ mặt luôn dịu dàng và ôn hòa là nơi trú ẩn tinh thần của Aristella.
Dù không yêu cô theo cách cô mong muốn, Joshua vẫn luôn tận tụy. Anh ấy đã phá vỡ giới luật tư tế để đáp ứng yêu cầu của cô, giữ bí mật cho cô. Cùng cô suy nghĩ, trăn trở và tìm kiếm câu trả lời khi cô khổ sở.
Hôm nay cơ thể không tốt, anh ấy khuyên cô không nên tham dự thánh lễ mà nghỉ ngơi trong phòng, nhưng cô không nghe, vẫn đến dự. Sau khi được Kane ôm đến phòng nghỉ, anh ấy lại khuyên cô tạm thời đừng ra mặt, nên nghỉ ngơi dưỡng sức, nhưng cô cũng không nghe, quay lại nhà nguyện và nói sự thật với các tư tế và Thánh kỵ sĩ.
‘Joshua có oán trách tôi không nhỉ.’
Joshua từng nói mình là kẻ đứng ngoài cuộc giữa các tư tế. Không giao du với ai, chỉ một mình đọc sách tích lũy kiến thức, quan sát xung quanh và nghiên cứu. Với một người ngại giao tiếp như vậy, việc tiếp xúc với Aristella hẳn là khó khăn, vậy mà Joshua luôn dịu dàng với cô. Aristella chưa từng nghĩ rằng điều đó đòi hỏi anh ấy phải nỗ lực đến mức nào.
Giống như Aristella – người sợ đàn ông – phải cố gắng kiềm chế trái tim run rẩy, khó khăn lắm mới mỉm cười chào hỏi người khác, thì Joshua cũng vậy, dù cảm thấy khó chịu khi giao tiếp, nhưng vẫn nỗ lực hoàn thành vai trò người hầu cận cô. Anh ấy tinh tế nắm bắt tâm trạng cô, quan tâm và giúp đỡ cô.
Joshua không bao giờ chủ động nói ra mong muốn của mình, nhưng chắc chắn anh ấy cũng có điều gì đó mong muốn từ Aristella. Cô đã nhận sự dịu dàng và quan tâm của anh ấy, nhưng lại bỏ mặc tâm tư của Joshua.
“Joshua. Anh có điều gì mong muốn từ tôi không?”
“Thánh nữ, chỉ cần người biết trân trọng và yêu thương thân thể cùng tâm hồn của chính mình. Như vậy là đủ rồi ạ.”
Trân trọng thân thể và tâm hồn. Bình thường cô sẽ hiểu đó là lời quan tâm dành cho mình, nhưng lúc này nghe lại khiến tim cô nhói đau. Aristella không có ý định thay đổi quyết định, nhưng cô nghĩ mình đã làm điều gì đó có lỗi với Joshua.
“Joshua.”
Aristella khẽ đưa tay vén mái tóc dài bên tai đang xõa xuống của Joshua. Tóc anh ấy vẫn mềm mại như thế. Sột soạt. Cảm giác quấn quanh ngón tay thật dễ chịu.
“Thánh nữ. Thần lực của người vẫn chưa ổn định. Nếu chạm vào tôi, người sẽ chóng mặt đấy ạ.”
Dù lòng cô rối bời, dù hỗn loạn, ánh mắt và giọng nói của Joshua vẫn ấm áp bao bọc cô như ánh nắng chiều dịu dàng. Vì thế cô thích.
“Không sao đâu. Vì là Joshua mà.”
Mỗi khi đầu ngón tay lướt qua má hay vành tai, cô “Ở bên tôi… việc phụ tá tôi, có khó khăn không?”
lại cảm thấy hơi tê rần. Giống như tĩnh điện mùa đông, cảm giác châm chích từ đầu ngón tay lan lên cánh tay rồi dần nhạt đi và biến mất. Thật kỳ lạ. Aristella vuốt ve tóc và má Joshua, nhìn vào đôi mắt xanh nhạt của anh.
“Ở bên tôi… việc phụ tá tôi, có khó khăn không?”
“Thánh nữ?”
Joshua mở to mắt nhìn cô. Aristella hơi ngập ngừng, tiếp tục nói.
“Nhưng dạo này tôi cảm thấy… từ khi đến thần điện này, tôi cứ gây rắc rối suốt. Lần đại thánh lễ cũng vì tôi mà thứ tự bị thay đổi, đêm đó đi dạo rồi gặp tai nạn…”
Để kiềm chế dục vọng mà mất lý trí, lao ra khỏi phòng và quan hệ với Chris, rồi với Joshua. Với Joshua, hẳn là rất hoang mang khi chỉ mới gặp Thánh nữ một lần mà đã phải quan hệ hai lần trong ngày.
Sau đó còn bị Chris kéo vào phòng trống nhốt lại, bị lộ chuyện bị Lloyd cưỡng ép trước mặt các tư tế, rồi bị Clovis – người đến thi hành hình phạt – làm hại. Vừa cứu được Lloyd thì Chris lại biến thành quái vật.
Có lẽ không phải dục vọng của nữ thần trong cô, mà chính bản thân Thánh nữ mới là người mang tai họa đến thần điện này chăng. Aristella cảm thấy hơi u sầu. Cô không hề nghĩ mình là tồn tại dơ bẩn, nhưng cô không muốn các tư tế và Thánh kỵ sĩ theo hầu mình phải khổ sở vì cô nữa.
“Tôi xin lỗi vì đã tự ý hứa hẹn như vậy mà không bàn với anh.”
Joshua luôn trân trọng cơ thể cô vô cùng, vậy mà cô lại hứa với Aaron sẽ dành ba đêm cho tư tế mà anh ta chọn. Có lẽ anh ấy cảm thấy bị phản bội. Có lẽ anh ấy đã chán ngấy cô– kẻ không nghe lời và chỉ biết gây chuyện. Aristella cúi đầu, thở dài vì thấy mình thật đáng thương.
“Ra vậy. Quả thật, việc hầu hạ Thánh nữ còn khó hơn cả giải mật mã hay phát triển loại thuốc mới nữa.”
“Xin lỗi…”
“Tôi thích giải quyết những vấn đề khó khăn lắm, Thánh nữ ạ.”
Giọng nói dịu dàng của Joshua vang lên bên tai. Anh đã tiến lại gần từ lúc nào không hay, thì thầm khiến Aristella khẽ run lên. Giống như có lông vũ khẽ cù vào vành tai. Giọng nói của Joshua nhẹ nhàng cù quậy vành tai như cánh chim vỗ, khiến tim Aristella đập thình thịch.
“Việc hầu hạ người – người mà không ai biết được sẽ làm gì tiếp theo – chính là lĩnh vực khám phá tuyệt vời nhất đối với tôi.”
“Ưm… đừng… coi con người như… đối tượng nghiên cứu chứ.”
“Việc khám phá về thần linh và nghiên cứu lời Ngài chính là tố chất cơ bản của một tư tế mà.”
Không phải môi chạm môi. Joshua chỉ thì thầm từ rất gần để cô không bị chóng mặt. Nhưng hơi thở từ môi anh phả ra cù vào vành tai lại khiến cô oán trách. Bực bội vì anh không chạm vào mình, cô khẽ cau mày hỏi:
“Vậy… cảm giác khi khám phá tôi… thế nào?”
Hơi thở đang cù vào tai đột nhiên rời đi, Joshua nghiêng đầu đối diện mặt cô.
“Mỗi khi đối diện với người ngày càng mới mẻ, lòng tôi tràn đầy hoan hỉ.”
Thấy anh khẽ nghiêng đầu tiến lại gần, cô nhắm mắt. Anh định hôn sao. Hơi thở của Joshua chạm vào chóp mũi. Để không bị chóng mặt và ngã quỵ khi môi chạm môi, cô siết chặt cơ chân, hai tay nắm chặt vào nhau.
“Ưm?”
Bất chợt một thứ gì đó lạnh lẽo và cứng rắn luồn vào miệng, cô giật mình mở mắt. Đầu lưỡi cảm nhận vị ngọt. Là sô-cô-la.
“Joshua, cái này…”
“Thấy người không ăn trưa nên chắc chắn thiếu sức, tôi đã chuẩn bị chút đồ ăn vặt.”
“Ư…!”
Cô đã hồi hộp chờ đợi vì tưởng sắp được hôn, vậy mà bị trêu chọc, cô đỏ bừng má, dùng lưỡi lăn viên sô-cô-la trong miệng. Sô-cô-la tan chảy trên đầu lưỡi, ngọt ngào dính chặt, quả thật rất ngon. Dù thứ cô mong đợi không phải là cái này.
“Nếu chưa đủ, tôi lấy thêm cho người nhé?”
“Thôi.”
Cô vừa nhai sô-cô-la vừa hờn dỗi quay mặt đi. Thật sự Joshua cũng có phần tinh nghịch đấy chứ.
Hyperion luôn tỏ ra lúng túng và cẩn thận trước mặt cô, còn Joshua dù lịch sự và dịu dàng, lại đối xử với cô một cách không hề e dè. Ban đầu cô cảm thấy thoải mái vì điều đó, nhưng dạo gần đây cứ có cảm giác mình đang bị anh xoay như chong chóng trên lòng bàn tay.
“Joshua. Trước khi Aaron cử người đến, tôi phải hồi phục cơ thể chứ? Phải chọn người hầu đêm nữa.”
“Thánh nữ. Bây giờ vẫn mới là buổi chiều tối thôi ạ.”
“Làm một lúc thì cũng thành đêm thôi.”
Vì bị Joshua trêu chọc mà hơi bực mình, cô cố ý ngồi xuống ghế, bắt chéo chân, rồi vuốt ve phần trước ngực một cách khiêu khích như khoe mẽ.
“Nhưng nếu Joshua chạm vào thì thần lực sẽ rối loạn khiến tôi chóng mặt, nên phải chọn người khác thôi. Kane đang giận tôi, vậy gọi Isaac thì sao nhỉ?”
“Thánh nữ.”
“Không, giờ các Thánh kỵ sĩ cũng đã biết về đời tư của tôi rồi, nên có thể với người khác… hức?”
Đang hờn dỗi quay mặt đi và tiếp tục khiêu khích, cô đột nhiên rên khẽ, co người lại vì cảm giác mềm mại cù vào vành tai. Thứ nhẹ nhàng, mềm mại luồn vào tai cù quậy chính là lông chim. Joshua đang dùng ngòi bút lông cù vào vành tai cô.
“A… ưm, Joshua. Anh… đang làm gì…”
“Thánh nữ mong muốn được hầu đêm, nên tôi chỉ hầu thôi ạ.”
“Bây giờ cơ thể tôi thế này, Joshua không thể… chạm vào tôi được mà… ưm…”
“Không nhất thiết phải chạm tay mới có thể khiến người vui vẻ được.”
Qua cặp kính, đôi mắt xanh nhạt thoáng hiện lên ánh sáng quyến rũ.
***
“Ưm, a….”
Mỗi khi Joshua khẽ xoay đầu lông vũ, cọ xát vào phần nhạy cảm bên trong tai, cơ thể cô lại giật giật run lên. Cảm giác lông vũ sột soạt di chuyển trong tai khiến cô nổi da gà, lạnh sống lưng. Dù đang ngồi trên ghế, cô vẫn có cảm giác sắp ngã ngửa ra sau, nên cô dựa lưng vào thành ghế, rên rỉ.
“Hư, a, Joshua. Khoan đã…….”
“Thánh nữ nhạy cảm với cảm giác cù lét lắm nhỉ.”
Joshua khẽ cười khúc khích, rồi đưa đầu lông vũ xuống dưới cằm cô. Lông vũ nhẹ nhàng lướt từ cằm xuống cổ. Mỗi khi cô siết chặt đùi vì đang bắt chéo chân, ghế lại bị đẩy lùi ra sau một chút.
Joshua dùng phần ngòi bút lông kéo cổ áo cô ra để không chạm vào da, rồi dùng đầu ngón tay khẽ mở rộng vạt áo. Làn da trắng mịn như sứ lộ ra. Cô đỏ mặt xấu hổ, né tránh ánh mắt. Cô cắn môi dưới kìm nén tiếng rên, nhưng không nói bảo anh dừng lại.
“Ưm, ưm…….”
Khi lông vũ chậm rãi trượt trên ngực cô như tra tấn, cô siết chặt tay vịn ghế. Nơi lông vũ lướt qua, cảm giác vừa cù vừa tê dại lan tỏa.
Lông vũ vẽ những đường cong uyển chuyển như đang viết chữ, rồi lướt xuống khe áo mở, chạm đến núm vú đỏ hồng thoáng hiện. Cô không nhịn nổi, thở ra nóng hổi. Khoái cảm mơ hồ như khói lan tỏa từ ngực, thấm sâu vào da thịt.
“Joshua, Joshua. Chỗ đó… cù lắm…….”
“Vậy sao? Vậy tôi chạm chỗ khác nhé.”
Joshua cười hì hì thích thú, rồi kéo dây lưng cô. Dây lưng tuột ra, vạt áo mở rộng, anh dùng đầu lông vũ lướt giữa hai đùi đang bắt chéo.
“Haa…!”
“Thánh nữ. Ngồi bắt chéo chân thế này không tốt cho lưng đâu ạ.”
“Ưm, ưt…….”
Dù đùi đang khép chặt vì bắt chéo chân, nhưng đầu lông vũ mềm mại cù vào vùng lông mu, cố len vào trong, khiến giữa hai đùi cô nhói lên, dần dần buông lỏng. Cô run rẩy, trừng mắt nhìn Joshua, nhưng anh chỉ khẽ cụp mắt cười, không có ý định dừng tay.
“Nếu… ngồi ngay ngắn… thì anh sẽ dừng chứ…?”
Cô hỏi với vẻ mặt bồn chồn vì cù lét, run rẩy và khoái cảm tra tấn lẫn lộn, Joshua mở to mắt chớp chớp, rồi bật cười khúc khích.
“Cũng chưa chắc. Nào.”
“Aaaa…!”
Lông vũ lướt nhẹ trên bụng dưới, cô giật nảy người, đùi bật mở ra. Joshua nhìn thấy chỗ kín đã bắt đầu rỉ dịch, mỉm cười, dùng đầu lông vũ vuốt ve giữa hai đùi.
“A… haaa!”
“Việc làm Thánh nữ hài lòng chính là vai trò của tôi, nên không thể dừng ở đây được ạ.”
“Ưm, đồ… dối trá…….”
“Tôi không nói dối mà?”
Joshua cù lét từ rốn xuống bụng dưới, rồi qua lại giữa hai đùi, nhưng không chạm vào chỗ cô mong muốn. Đầu lông vũ mềm mại nhưng có độ đàn hồi, chạm da thì cong xuống, rời ra thì dựng thẳng lại.
Khoái cảm mơ hồ quẩn quanh xung quanh khiến cô sốt ruột, âm hộ đỏ hồng co giật, liên tục tiết dịch. Lông mu mềm mại ướt át lấp lánh dưới dịch nhờn trông thật huyền bí.
“Haa, haa. Dừng lại…….”
“Dừng lại ư? Người muốn tôi dừng ở đây sao?”
“Xấu… hổ lắm mà…….”
Cô đã để anh thấy cơ thể trần truồng nhiều lần. Joshua thường phục vụ hơn là giao hợp, và không phải lần đầu anh để cô trần truồng một mình. Nhưng tình huống lúc này khiến cô cảm thấy không phải được phục vụ, mà bị trêu đùa, nên xấu hổ.
Đôi mắt luôn dịu dàng, ôn hòa của Joshua giờ lóe lên ánh sáng quyến rũ. Liệu khi khám phá kiến thức, anh có luôn mang ánh mắt hứng thú thế này không.
“Thánh nữ. Để ổn định thần lực trong cơ thể, cần kích thích lớn hơn, tôi đã nói rồi mà.”
“Tôi… biết chứ. Nhưng…….”
Tình huống hiện tại chỉ khiến cô sốt ruột, bồn chồn, thêm phần xấu hổ. Khoái cảm không mạnh mẽ hơn bình thường, hơn nữa Joshua giờ thậm chí không chạm tay vào cô.
Chỉ dùng một cây bút lông mà khiến cô hưng phấn đến vậy đã là tài giỏi, nhưng kích thích này chưa đủ mạnh để dập tắt thần lực hỗn loạn trong cơ thể.
“Joshua, tôi… thích… anh làm cho tôi lắm…….”
Chóng mặt cũng được. Cô muốn Joshua trực tiếp chạm vào cơ thể mình. Như trước đây, dùng lưỡi ướt át liếm da, dùng ngón tay dài mịn màng xoa nắn chỗ kín nóng bỏng. Cô vặn vẹo hông, nhấc mông lên.
“Chỉ thế này… chưa đủ đâu…….”
“A, ra vậy.”
Joshua mỉm cười, đứng dậy, lấy từ trong ngực ra một ống nghiệm nhỏ. Ống nghiệm cỡ hai ngón tay có chất lỏng hồng nhạt trong suốt sóng sánh.
Khi anh mở nắp, mùi hương ngọt ngào lan tỏa. Không phải mùi ngọt của trái cây hay sô-cô-la, mà gần với hương hoa nồng nàn. Hít phải mùi hương ấy, cô cảm thấy cơ thể lập tức thả lỏng.
“Joshua, cái đó…?”
“Không gây nghiện đâu, người yên tâm.”
Nói lời chẳng yên tâm chút nào, Joshua nghiêng ống nghiệm, đổ chất lỏng hồng lên ngực cô.
“Ưưm…….”
Chất lỏng màu hồng chảy xuống giữa khe ngực, lướt qua rốn, theo đám lông mu chảy xuống, làm ướt đẫm giữa hai đùi. Lỗ vào đã ướt át vì dịch nhờn nay lại thấm đẫm hương dầu hồng ngọt ngào tỏa hương.
“A….”
Lần này Joshua lật ngược ống nghiệm, dùng phần đầu tròn chà xát, xoa đều hương dầu đang chảy trên da cô. Khác với lông vũ, ống nghiệm trơn nhẵn không có độ mềm mại hay đàn hồi, chỉ lướt trên cơ thể cô một cách lạnh lùng, khiến Aristella chỉ biết nhìn mà không làm gì được.
“Thánh nữ. Người có thể dạng chân rộng hơn chút nữa không ạ?”
“Ưm, vâng…….”
Toàn thân mệt mỏi rã rời, cô quên cả xấu hổ, ngoan ngoãn dạng chân ra. Xác nhận lối vào đã bóng loáng vì chất lỏng hồng, Joshua cẩn thận đẩy đầu ống nghiệm vào cửa mình cô.
“A, a…! Joshua!”
“Tôi đã khử trùng sạch sẽ rồi nên không sao đâu ạ. Trơn lắm.”
“Hư… không thích… a, anh đang làm gì… a…!”
Ống nghiệm len qua lối vào ướt át, dùng hương dầu và dịch nhờn làm chất bôi trơn, trượt sâu vào trong âm đạo. Cảm giác một vật thể trơn nhẵn mà cứng rắn – không phải lưỡi, không phải ngón tay, không phải dương vật – chui vào cơ thể thật quá xa lạ.
Joshua đưa ngón tay vào trong ống nghiệm, xoay tròn nó. Ống nghiệm trơn bóng xoay vần, cọ xát vào thành thịt bên trong, khiến cô tựa lưng vào ghế, chỉ lắc đầu qua lại mà rên rỉ.
“Aa… Joshua! Đừng… như vậy… ha…!”
“Nào, Thánh nữ. Chờ chút thôi ạ. Khi quen rồi, cảm giác khó chịu sẽ biến mất ngay.”
Vật thể tròn dài trơn nhẵn ra vào, xoa đều hương dầu hồng vào sâu bên trong. Cảm giác dị vật ra vào khiến cô nhăn mày, thở nóng hổi.
“A, ưm, aa, dừng… a…!”
Rõ ràng đang cọ xát bên trong, vậy mà lạ lùng thay, thành trong lại cù lét. Cảm giác tra tấn còn hơn cả khi lông vũ cù da, khiến bụng cô đầy ắp sự sốt ruột.
“Ưm, a, Joshua, tôi, lạ, ưm, aaaa!”
Lại là thần lực trong cơ thể bị rối loạn sao? Chóng mặt ập đến, kèm theo cảm giác tê rần từ âm hộ lan lên bụng rồi đến ngực. Âm hộ cù lét. Bên trong hưng phấn đến mức râm ran, nhưng cảm giác Joshua dùng đầu ống nghiệm cọ xát chỉ khiến cô thêm bồn chồn chứ chẳng mang lại khoái cảm nào.
“A, ưt, không thích, thêm nữa… Làm ơn…….”
Chỉ thế này không thể lên đỉnh được. Cô thở hổn hển, van xin Joshua. Mắt mờ đi vì nước mắt hay vì đầu óc mơ hồ, cô không phân biệt nổi.
“Joshua, nhanh lên… Sâu hơn, sâu hơn nữa…….”
“Không được, chưa đâu ạ. Phải để người hưng phấn hơn bình thường mới được.”
Vì chữa trị sao? Giờ thì cô chẳng quan tâm nữa. Cô chỉ muốn thoát khỏi cảm giác cù lét tra tấn này càng sớm càng tốt. Nơi ấy đã ướt đẫm dịch nhờn, hương dầu cũng đã được bôi rồi. Dù ngay bây giờ dương vật của Joshua chui vào, thành thịt cô cũng sẽ nuốt chửng nó một cách vui vẻ.
“Đ, đủ rồi, Joshua, nhanh lên…….”
“Không được đâu. Thánh nữ, chịu đựng thêm chút nữa ạ.”
Đến nước này rồi còn bảo chịu đựng cái gì chứ. Cô sốt ruột vì cơ thể nóng ran, thở dốc. Dưới kia vang lên tiếng nước vỗ, nhưng thứ cô mong muốn không vào, khiến ngực cô nghẹn lại.
“Hức, nhanh lên, Joshua…!”
“Nhìn người van xin tha thiết thế này, dù là tôi cũng mềm lòng đấy ạ.”
“Cái gì… ưm!”
Joshua dùng một tay đẩy ống nghiệm vào ra liên tục trong cô, tay kia lại cầm lông vũ cù vào bụng dưới và đùi cô.
“A, hư, ha…!”
Cảm giác lông vũ lướt nhẹ trên da như tra tấn, cảm giác ống nghiệm trượt vào rồi bị thành thịt co bóp đẩy ra cũng lạ lẫm. Tất cả đều quá mới mẻ. Cô sốt ruột đến mức nước mắt trào ra.
“Hức, hức… Nhanh lên…….”
“Thánh nữ. Hãy nâng chân lên và gác vào tay vịn ghế ạ.”
Nếu làm theo thì anh ấy sẽ cho mình thứ mong muốn sao. Cô nâng đôi chân khó nhúc nhích lên, gác vào tay vịn ghế.
Dù đang quan hệ, bình thường cô vẫn ngại để lộ âm hộ, nhưng giờ cô chẳng nghĩ được gì nữa.
Cô dạng rộng chân, phơi bày hết cho Joshua xem mà không hề nhận ra, run rẩy giục giã anh.
“Joshua, làm ơn… Tôi chịu hết nổi rồi…….”
Tiếng vải áo sột soạt rơi xuống vang lên. Mắt mờ đi nên cô không biết anh đang cởi quần áo hay làm gì. Chỉ cảm nhận được vật nhỏ trong mình rút ra, cô hé miệng chờ đợi, thè lưỡi ra vì hy vọng.
“Thánh nữ. Người sẽ hơi chóng mặt đấy ạ.”
Joshua cũng hưng phấn sao, giọng anh trầm hơn bình thường. Tiếp theo, kèm theo tiếng nước nhão nhoẹt, thứ cô khao khát nhất đã chui vào.
***
Lần đầu tiên hòa quyện cơ thể với Joshua, vì cơ thể nóng ran không chịu nổi nên cô không nhớ rõ cảm giác lúc ấy ra sao. Vừa xấu hổ muốn khóc, vừa phấn khích vì khoái cảm tê dại từ thứ đang ra vào trong mình, cô rên rỉ.
Lần thứ hai, khi tỉnh táo lại thì hành vi đã kết thúc. Cô nhớ rõ mình hưng phấn đến mức chỉ riêng cảm giác dương vật anh rút ra thôi cũng suýt khiến cô lên đỉnh lần nữa.
Sau đó, trên đường trở về sau khi gặp Lloyd đang bị nhốt trong tù, rồi lần tiếp theo khi đến phòng khám của anh để tư vấn tâm sự, cô được anh phục vụ. Joshua chỉ dùng môi và lưỡi để phục vụ cô, không hề đưa vào.
Khoảnh khắc trở thành một với người đàn ông mà cô lần đầu tiên đặc biệt để tâm, cô đã chờ đợi bao lâu rồi. Cảm giác dâm đãng từ âm hộ nhói đau lan lên, nở rộ khắp nơi như hoa nở.
Đâu đó thoang thoảng mùi hương hoa ngọt ngào. Giờ đây là phòng của cô, cô đang ngồi trên ghế, dạng rộng chân trong tư thế xấu hổ để đón nhận anh, vậy mà cảm giác như đang hòa quyện cơ thể giữa một cánh đồng hoa ngập tràn hương thơm.
“A, hư, Joshua……, aaa!”
“Thánh nữ…….”
Giọng nói luôn dịu dàng ôn hòa giờ trở nên thô ráp. Joshua nắm lấy mép lưng ghế, di chuyển hông.
Những giọt mồ hôi lăn dọc theo đường nét cằm gọn gàng nhỏ xuống ngực cô, tí tách. Da thịt đang nóng ran hẳn phải cảm thấy lạnh, vậy mà cô lại thấy những giọt mồ hôi của Joshua chảy trên cơ thể mình nóng bỏng. Như bị lửa thiêu. Cô siết chặt tay vịn ghế, run rẩy, rồi van xin.
“Joshua, ôm em đi…….”
“Không được. Nếu chạm thêm nữa, người sẽ không chịu nổi đâu ạ.”
Cô ngồi trên ghế, chân gác lên tay vịn, còn Joshua đứng trước mặt, nắm mép lưng ghế, cúi người đưa vào. Hai người gần nhau đến vậy, nhưng không chạm vào nhau, chỉ nối liền bằng cơ quan sinh dục mà theo đuổi khoái cảm.
“Thánh nữ, mở mắt ra đi ạ.”
“Haa, a, Joshua…….”
Cô chớp mắt mấy lần để làm rõ tầm nhìn mờ ảo, nhìn vào mặt Joshua. Anh chưa tháo kính, đôi mắt hướng về phía cô. Đôi mắt xanh nhạt luôn bình thản giờ đầy dục vọng.
Cô chưa từng thấy ánh mắt này của anh bao giờ.
“Mở mắt ra và xác nhận người đàn ông đang ôm người là ai.”
“Jo, Joshua…….”
Joshua luôn gọi mình là “kẻ hầu”. Anh gọi việc phục vụ cô là “phụng sự”. Với bản tính tận tụy, anh luôn chỉ tập trung làm cô vui. Dù chỉ là phục vụ, hẳn anh cũng có lúc hưng phấn khi phục vụ cô, vậy mà Joshua rất giỏi che giấu dục vọng của mình.
Giờ đây, anh không còn là Thánh nữ và tư tế, mà là đàn ông và phụ nữ, không phải phục vụ mà là cùng chia sẻ khoái lạc, hòa quyện cơ thể với cô.
Mặt hồ phẳng lặng gợn sóng, nước trong veo giờ lẫn dục vọng tràn đầy. Khoảnh khắc khiến người đàn ông lý trí và ngay thẳng phát điên vì mình luôn thật tê dại.
“Joshua, em… sướng quá…….”
Muốn được yêu thương nhiều hơn. Muốn anh mất lý trí vì khao khát cô.
Nghe nói những kẻ say mê học thuật sẽ điên cuồng nghiên cứu, quên ăn quên ngủ hàng ngày hàng tháng để tìm ra đáp án. Cô từng bảo anh đừng coi mình như đối tượng nghiên cứu, nhưng khoảnh khắc này cô muốn Joshua đắm chìm trong việc khám phá cô.
Muốn anh vứt bỏ lý trí và đạo đức, quên mất đây là đâu, giờ là mấy giờ, chỉ đắm chìm trong sự thỏa mãn khi hai người nhìn nhau.
“Bên trong Thánh nữ… nóng bỏng lắm…….”
“A, ưm……! Em cũng… cảm nhận được anh…….”
Nhìn Joshua bằng đôi mắt long lanh dục vọng, cô chậm rãi cúi mắt xuống. Trong tư thế hông đẩy về trước, chân dạng rộng, cô nhìn rõ dương vật của Joshua ra vào trong mình.
Giữa hai mép âm hộ đỏ ửng, dương vật màu hồng nhạt ra vào giống Joshua, gọn gàng và thanh lịch. Những dương vật cô từng thấy đều gồ ghề, dữ tợn và đáng sợ, nhưng của Joshua dày dặn, mịn màng, hơi cong nhẹ, dù phát ra tiếng nước dâm đãng khi ra vào trong cô vẫn trông thật đẹp đẽ.
Khi cô dạng chân rộng hơn, hạ thấp tư thế, góc độ dương vật Joshua đâm vào thay đổi.
“Aaaa…!”
“Ưt……!”
Tiếng rên hòa quyện cù vào tai. Joshua vuốt mái tóc rối một cái, rồi lại di chuyển hông. Hành vi vốn để chữa trị thần lực rối loạn trong cơ thể Thánh nữ giờ đã biến thành việc mang lại khoái cảm cho cả hai. Nhưng Joshua không ghét tình huống mục đích bị đảo ngược này.
Khi hoàng hôn lặn, mặt trăng lên, căn phòng chưa thắp đèn tối om chỉ còn tiếng thở ướt át của hai người. Khi căn phòng rộng lớn đầy không khí lạnh lẽo của đêm dần bị hơi nóng từ hai người lấp đầy, tư tế điên cuồng vì dục vọng và Thánh nữ tham lam đã cùng rên lớn, đạt đến đỉnh điểm.
***
Khi tỉnh lại, cô đã nằm trên giường. Có lẽ Joshua đã dọn dẹp sau đó, vì cơ thể từng ướt đẫm dịch và hương dầu giờ đã sạch sẽ, và cô được mặc bộ thánh y trắng tinh không một nếp nhăn. Chắc chắn Joshua đã tắm rửa và mặc quần áo cho cô, nhưng vì cô ngủ say không tỉnh giấc, có lẽ thần lực hỗn loạn cũng đã phần nào lắng xuống.
“Ưm…….”
“Người tỉnh rồi ạ?”
Joshua đang xoa bóp chân cho cô ngẩng lên nhìn cô chớp mắt, mỉm cười. Đã khuya, phòng tối om, nhưng nhờ đèn chiếu ở chân giường, cô vẫn dễ dàng nhìn rõ biểu cảm của anh.
Joshua đã trở lại với vẻ mặt gọn gàng bình thường, đặt chân cô lên đùi mình, dùng đầu ngón tay ấn ấn vào lòng bàn chân để xua tan mệt mỏi.
“Không cần làm đến thế đâu…….”
“Người đã giữ tư thế khó chịu suốt một lúc dài mà. Giờ có thể chưa sao, nhưng nếu không xoa bóp thì chắc chắn mai sẽ bị đau cơ đấy ạ.”
Cuối cùng Joshua không ôm cô ngay cả khi cô đạt đỉnh.
Giờ anh đã dọn dẹp xong xuôi, còn xoa bóp chân cho cô, nhưng đã hoàn toàn trở lại là Joshua bình thường, khiến cô hơi tiếc nuối. Trong lúc quan hệ, Joshua đã nhìn cô bằng ánh mắt thực sự khao khát. Khoảnh khắc không còn là hiện thân nữ thần và kẻ hầu, mà là đàn ông và phụ nữ cùng nhau thèm khát nhau thật sự khiến tim cô đập rộn ràng.
‘Giá mà mình ngắm kỹ hơn chút nữa.’
Cô thầm tiếc nuối, rồi ngồi dậy. Chân trái cô vẫn còn đặt trên đùi Joshua. Tay anh vẫn ấm áp. Cảm giác xoa bóp chân thật dễ chịu, cô nhắm mắt thở dài lười biếng, khẽ động đậy ngón chân. Joshua đang xoa bóp mắt cá chậm rãi bỗng dùng ngón cái ấn mạnh vào giữa lòng bàn chân cô.
“Aaa!”
“Chỗ này vẫn chưa giãn hết nhỉ.”
“Joshua. Anh cố ý đúng không?”
“Phùt……!”
Thấy anh cười khúc khích, chắc chắn là cố tình trêu cô. Cô hơi giận, với lấy chiếc gối nhỏ phía sau ném về phía anh. Có lẽ chưa lấy lại sức hẳn, chiếc gối bay với tốc độ vừa phải, trúng vai Joshua rồi rơi xuống giường.
“Thánh nữ giận rồi ạ?”
“Joshua trêu em mà.”
“Vì người nhắm mắt.”
“Hả?”
“Tôi muốn người nhìn tôi cơ.”
Joshua hơi nghiêng đầu, nhướng mày nhìn cô với vẻ mặt có phần buồn bã. Có vẻ không chỉ mình cô tiếc nuối vì không được ôm hôn trong lúc quan hệ, chỉ nối liền bằng cơ quan sinh dục.
Cô nhớ lại việc mình ngủ say trong lúc Joshua tắm rửa, mặc quần áo và đặt lên giường rồi còn xoa bóp chân, cảm thấy hơi áy náy. Giống như cô mong muốn được ôm hôn trong lúc quan hệ, thì khi nói chuyện Joshua cũng muốn nhìn vào mặt nhau. Nghĩ lại, Joshua luôn nhìn vào mắt cô khi trò chuyện.
“Xin lỗi, Joshua. Từ giờ em sẽ nhìn anh kỹ hơn.”
“Thánh nữ. Giờ chạm vào người đã ổn chưa ạ?”
“Ừ. Như người thấy đấy.”
Cơ thể vẫn còn hơi mỏi mệt, nhưng không còn cảm giác chóng mặt ngã quỵ chỉ vì chạm vào như trước. Cô rút chân khỏi tay Joshua, đổi tư thế ngồi sát bên anh, dán mông vào người anh.
“Cảm ơn anh, Joshua.”
“Vừa nãy còn xin lỗi, giờ lại cảm ơn.”
“Vừa xin lỗi vừa cảm ơn… là vậy đấy.”
“Vậy giờ hết giận rồi ạ?”
Ý anh là lúc nãy ấn mạnh vào lòng bàn chân sao? Cô chỉ hơi giận chứ không phải giận thật. Cô tựa vào cánh tay anh, cọ má vào tay áo anh.
“Em chưa giận từ đầu mà.”
“May quá.”
Sột soạt, mái tóc mềm mại của Joshua chạm vào má cô. Cô ngẩng đầu lên, thấy mặt anh đã gần sát. Có lẽ nhờ đèn chân giường, ánh sáng đỏ rực chiếu lên mái tóc nâu của Joshua tạo nên sắc ấm áp.
Mặt Joshua càng lúc càng gần, trán chạm trán. Vì kính nên môi chưa chạm, nhưng ánh sáng đỏ rực phản chiếu trong đôi mắt xanh nhạt của anh trông như nắng xuyên qua tán lá.
Trán rời ra, đầu anh nghiêng. Hơi thở ẩm ướt chạm vào chóp mũi, cô cũng nhắm mắt, khẽ hé môi. Trong phòng ngủ yên tĩnh sau khi dục vọng và hưng phấn lắng xuống, khoảnh khắc môi hai người sắp chạm nhau, đột nhiên cửa bật mở, có người bước vào.
“Thánh nữ, tôi đến đón người.”
Người đến đón cô là Aaron. Không ngờ anh ta lại đích thân đến. Anh ta có nhiều tư tế theo hầu, với địa vị thần quan như vậy hẳn có thể sai khiến tu tập tư tế mà không cần qua Đại Tư Tế Hyperion.
“Aaron. Không ngờ anh đích thân đến. Tôi cứ nghĩ anh sẽ cử tu tập tư tế chứ.”
“Nếu người muốn, từ mai tôi sẽ làm vậy.”
“Không cần đâu.”
Dù tiếc vì bị cắt ngang nụ hôn với Joshua, nhưng vì người đến là Aaron nên tâm trạng khó chịu của cô cũng dịu đi đôi chút. Nếu thần quan sai tu tập tư tế đến triệu hồi Thánh nữ như cô thì sẽ càng khó chịu hơn. Cô vén tóc mai xõa xuống, chậm rãi đứng dậy.
“Joshua. Việc hầu hạ xong rồi, anh về phòng nghỉ đi.”
“Tôi sẽ chờ đến khi Thánh nữ trở về ạ.”
“…….”
Không biết Aaron sẽ giới thiệu tư tế nào, nhưng chắc chắn không phải những người đàn ông yêu cô. Cô đã tuyên bố sẽ chấp nhận bất kỳ ai trong thần điện này vì tất cả đều là kẻ hầu của cô. Dù vậy, cô không muốn Joshua nhìn thấy mình ngay sau khi trở về từ mối quan hệ thiếu tình cảm.
“Đừng chờ.”
Cô nói dứt khoát, quay lưng lại. Joshua cũng không cố chấp. Anh đứng dậy theo cô, nhẹ nhàng khoác vai cô dẫn đến chỗ Aaron.
“Nhờ anh chăm sóc Thánh nữ.”
“Người nghỉ ngơi cho khỏe ạ.”
Aaron không nắm tay hay ôm vai cô. Anh giữ khoảng cách một bước chân, dùng cử chỉ tay dẫn cô ra cửa. Joshua khẽ cúi đầu chào theo bóng lưng cô rời đi cùng Aaron.
Cánh cửa nặng nề khép lại.
***
‘Hy vọng không có chuyện gì xảy ra.’
Thần lực rối loạn đã hồi phục phần nào, nên dù có quan hệ tình dục với tư tế cũng sẽ không gây chóng mặt nữa. Với cơ thể Thánh nữ nhạy cảm với kích thích, khoái lạc từ việc hòa quyện cơ thể với tư tế có thể giúp ổn định hoàn toàn. Vậy nên đáng lẽ không có gì phải lo, nhưng miệng Joshua vẫn đắng ngắt.
Nhìn quanh căn phòng trống vắng sau khi chủ nhân rời đi, Joshua đóng cửa sổ và dọn dẹp giường. Có lẽ vì cô vừa ngồi đó, ga giường và gối vẫn còn vương mùi hương ngọt ngào thoang thoảng.
Ga giường còn lưu lại chút hơi ấm. Dù chủ nhân đã không còn ở đây nữa, nhưng chiếc giường dường như vẫn nhớ hơi ấm của chủ nhân, nên Joshua vuốt ve tấm ga trắng với vẻ tiếc nuối.
‘Chắc chắn người ấy cũng sẽ qua đêm với người đàn ông khác trên chiếc giường này.’
Chính Joshua là người đã khuyên cô rằng nếu dục vọng dâng trào không chịu nổi thì đừng kìm nén mà hãy hòa quyện cơ thể với người đàn ông khác. Trước giờ Joshua chưa từng ghen tị khi Aristella quan hệ tình dục với người đàn ông khác.
Vì cô là nữ thần, là chủ nhân mà tất cả kẻ hầu trong thần điện này phải phụng sự, nên dù mỗi đêm có kẻ hầu khác nhau hầu hạ cô cũng chẳng có vấn đề gì.
Lloyd, Kane, Chris đều từng qua đêm với Aristella. Noel hẳn cũng đã ôm cô trong Phòng Hoa. Có lẽ còn nhiều người đàn ông khác trong thần điện mà Joshua không biết đã từng tận hưởng cơ thể thơm tho của cô. Không có lý do gì để ghen tị với từng người một. Và cũng không nên.
Không hài lòng với ân sủng lớn lao nhất mà còn ghen tị với người khác chính là tham lam quá mức. Hơn nữa Aristella ghét việc những người yêu cô bị tổn thương vì cô.
Joshua biết rằng nếu bị ghen tuông chi phối, cuối cùng chỉ khiến cả hai bên đều đau khổ. Joshua chọn cách vứt bỏ dục vọng để bảo vệ chính mình. Là kẻ đã sống như người ngoài cuộc suốt đời, trong mối quan hệ với Thánh nữ, anh luôn tránh đưa vào trực tiếp để giữ vị trí khách quan, đứng ngoài một bước.
Nhưng khoái cảm mãnh liệt tối nay đã kéo Joshua – người luôn kiên định đứng ngoài ranh giới – thẳng vào trung tâm của dục vọng chỉ trong chớp mắt.
‘Đáng lẽ không nên ôm cô ấy.’
Cảm giác chóng mặt còn hơn cả lần đầu tiên nếm thử loại độc thảo gây ảo giác. Giống như bị nghiện cơ thể cô – ngọt ngào hơn bất kỳ loại độc nào.
“Thánh nữ…….”
Đôi môi chưa kịp chạm vào cô khô khốc. Dù khẽ thè lưỡi liếm môi, cũng không cảm nhận được vị ngọt ngào mềm mại. Nếu lúc Aaron đến mà anh không dừng lại, tiếp tục khám phá môi cô, liệu nỗi trống rỗng này có được lấp đầy không. Joshua tháo kính, thở dài sâu
💬 Bình luận (0)