Chương 30:
Cơ hội tuyệt vời nhất #2 (1)
Cơ hội tuyệt vời nhất #2 (1)

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 30

Tiêu đề: Cơ hội tuyệt vời nhất #2 (1)

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

#02.



 

<Cuốn sổ tay rất cũ của Ruby>

Để biết được toàn bộ câu chuyện này, cần phải có cuốn sổ tay rất cũ của ta.










 

R 01

 

- Việc chỉ định người kế vị hoàng gia bị trì hoãn là do một hoàn cảnh không may mắn.

 

Quyền kế vị được ưu tiên trao cho con trưởng, nhưng không phải lúc nào con trưởng cũng có phẩm chất vượt trội hơn con thứ. Để đề phòng tình huống đó, Quốc vương có tồn tại ‘quyền chỉ định người kế vị’.

Phẩm chất của con trưởng Heinrich von Lichtenberg và con thứ Joachim von Lichtenberg đã bộc lộ rõ rệt trong tình huống khủng hoảng quốc gia. Khi dịch bệnh lan rộng khắp vương quốc, con trưởng Heinrich rời khỏi thủ đô để lánh nạn và dựa vào tôn giáo, trong khi con thứ Joachim lại trực tiếp đến khu vực bị ảnh hưởng, nỗ lực cứu trợ, nhờ đó giành được lòng dân và sự ủng hộ.

Nghĩ đến tương lai của vương quốc, việc Nữ hoàng Theodora sử dụng ‘quyền chỉ định người kế vị’ để sắc phong con thứ Joachim làm Thái tử là lựa chọn đúng đắn. Tuy nhiên, một biến số mà Nữ hoàng không lường trước đã xảy ra. Người con thứ thông minh và nhân hậu đó lại yêu say đắm con gái của một gia tộc đối lập về mặt chính trị.

Thế nên, Nữ hoàng Theodora đành phải, vì lý do chính trị, sắc phong con trưởng Heinrich làm Thái tử thay vì con thứ Joachim. Joachim đã từ chối ý nguyện của mẹ mình, cuối cùng kết hôn với người phụ nữ đó và thậm chí còn sinh con.

Bi kịch bắt đầu từ đó.

Một ngày nọ, Thái tử Heinrich đột ngột qua đời, dù chứng cứ không đủ, nhưng tin đồn thủ phạm là Hoàng tử Joachim, con thứ, lại lan truyền. Người kế vị số 1 là Thái tử đã qua đời, người kế vị số 2 là Thái tôn mới chỉ mười hai tuổi.

Tin đồn tự nhiên lan rộng theo hướng giật gân và đáng sợ hơn.

Tin đồn lan truyền rằng Hoàng tử Joachim, người kế vị số 3, vì mờ mắt trước quyền lực, đã hãm hại không chỉ anh trai mình mà còn cả cháu trai để trở thành người kế vị.

Sau cái chết của anh trai, lại thêm nỗi oan ức đe dọa cháu trai, mọi mũi dùi đều chĩa về phía Hoàng tử Joachim.

Cuối cùng, Hoàng tử Joachim đau khổ, mắc bệnh tâm lý và đã tự sát để chứng minh sự trong sạch của mình.

 

- Con trai thứ của Nữ hoàng Theodora, Joachim von Lichtenberg, đã tự kết liễu đời mình ở tuổi 43 khi còn trẻ. Bỏ lại người vợ và đứa con trai yêu dấu.

 

Đứa con trai đó, chính là ta, Ludwig von Lichtenberg.

 

* * *

 

R 02

 

- Vài ngày trước sinh nhật chín tuổi, cha ta qua đời.

 

Dù còn nhỏ, ta cũng nhận ra rằng mẹ đang dần héo mòn.

Chính xác là từ sau khi tang lễ của cha kết thúc và dọn dẹp di vật của ông.

Trước đó, bà trông khá mạnh mẽ. À không, có lẽ vì quá bận rộn nên bà chưa kịp cảm nhận được nỗi đau.

Mẹ chỉ suy sụp khi đối mặt với những đồ vật không còn chủ nhân trong căn phòng trống rỗng. Ta đã nhìn thấy mẹ khóc nức nở hồi lâu giữa đống di vật đổ nát của cha, giữa căn phòng của ông.

Mẹ đặc biệt không thể buông bỏ ‘chiếc cà vạt đó’. Nghe nói đó là món quà đầu tiên mẹ tặng cha khi họ còn là người yêu.

Đó là một chiếc cà vạt lụa màu rượu vang đậm.

Thời đó, việc tặng cà vạt cho người yêu là mốt trong giới thượng lưu, mang ý nghĩa lãng mạn ‘Xin hãy luôn mang em bên mình dù ở bất cứ đâu’.

Mẹ nói rằng bà đã dùng kỹ năng vụng về học được từ người hầu gái, thêu chữ cái đầu tên mình ‘R’ vào mặt trong cà vạt rồi tặng cha.

Gương mặt mẹ khi kể về tình yêu xưa và những kỷ niệm, trông vừa mơ màng lại vừa buồn bã khôn tả.

 

- Ta nhớ ngày mẹ ra đi. Chính xác là sinh nhật chín tuổi của ta.

 

Hôm đó không hiểu sao ta lại không muốn ngủ một mình. Nên ta đã mè nheo, nằng nặc đòi mẹ ngủ cùng, điều mà ta ít khi làm.

Dù vậy, mẹ vẫn tặng ta một con gấu bông làm quà sinh nhật. Đó là một con gấu bông đeo cà vạt nhỏ, mặt trong cà vạt có thêu chữ ‘R’.

“Mẹ ơi.”

“Sao thế, Ruby.”

Mẹ luôn gọi ta bằng biệt danh ‘Ruby’. Lý do đơn giản và lãng mạn là vì lấy hai chữ cái từ tên ta sẽ thành tên một loại đá quý, và chữ cái đầu ‘R’ giống với tên Rebecca của mẹ. Nghĩ lại thì, mẹ đúng là một người phụ nữ lãng mạn, luôn gán ý nghĩa cho cả những điều nhỏ bé, vụn vặt.

“Đừng bỏ con lại mà đi nha mẹ.”

Ta cũng không biết vì sao lúc đó ta lại nói câu đó. Nhìn lại, có lẽ ta đã linh cảm trước được chuyện sẽ xảy ra vào đêm đó.

“Hứa với con đi.”

“...”

“Hứa đi mà. Nhé?”

Dù ta liên tục yêu cầu, mẹ vẫn im lặng một lúc.

“...Ừ.”

Phải hỏi đi hỏi lại mấy lần mới nhận được câu trả lời.

Ta cảm thấy không tin tưởng mẹ lắm, nên nhất quyết bắt mẹ phải ngoéo tay.

Mẹ ôm ta, vỗ về và hát ru.

Đó là bài hát mẹ thường hát cho ta nghe từ nhỏ. Mẹ bảo đó là ‘bài hát ma thuật’, chỉ cần nghe là sẽ ngủ thiếp đi. Thỉnh thoảng mẹ còn gọi là ‘bài hát ru ngủ’.

 

[Ánh sao thiên thần soi rọi, ôm ấp lấy bé thơ.

Đôi cánh mềm mại thay chăn, đắp ấm cho con.

 

Thiu thiu. Gương mặt như trong mơ.

Khò khè. Hơi thở nhỏ bé của con.]

 

Giọng mẹ hôm đó khàn hơn bình thường một chút.

Ta chỉ nghĩ là do mẹ buồn ngủ nên không để tâm lắm.

Dù đã tự nhủ sẽ thức để lén theo dõi xem mẹ có giữ lời hứa không.

Ta lại bất giác chìm vào giấc ngủ.

Rạng sáng. Khi chợt tỉnh giấc, mẹ không còn ở bên cạnh ta.

Trong cơn bất an, ta ôm chặt con gấu bông mẹ tặng, đi tìm mẹ.

Lúc nhận quà, ta đã càu nhàu sao lại là gấu bông, nhưng vào lúc đó, nó lại trở thành chỗ dựa vững chắc lạ thường.

Và rồi ta tìm thấy mẹ trong phòng của cha.

“...Mẹ ơi.”

Bà đã treo cổ bằng chính chiếc cà vạt lụa mà bà đã tặng cha.

Rõ ràng mẹ nói nó màu rượu vang. Nhưng trong mắt ta, nó lại trông như màu máu.


 

- Ta đến giờ vẫn hối hận về đêm hôm đó, năm chín tuổi.

 

Nếu như ta không ngủ quên mất, liệu có thể giữ được mẹ không?

Dù đã trải qua một thời gian rất dài, nhưng vì ký ức ngày hôm đó, ta đã không thể nào đeo cà vạt được nữa.

 

* * *

 

R 03

 

Trớ trêu thay, vấn đề kế vị xảy ra ở đời cha ta lại lặp lại y hệt ở thế hệ của ta. Thái tôn, người anh họ của ta, vì yếu đuối và bất tài nên bị dư luận chỉ trích nặng nề. Thời gian trôi qua, thời thế và hoàn cảnh thay đổi, cuối cùng lập trường của bà nội cũng không thể không thay đổi.

 

- Bệ hạ liên tục gọi ta. Ta biết điều đó có ý nghĩa gì, nhưng vẫn quyết định giả vờ không biết.

 

Bà đang cân nhắc ta làm người kế vị thay cho anh họ. Việc cần phải có một nền tảng chính trị đủ mạnh cho phía ta để rửa sạch nghi ngờ cho cha và giành được tính chính danh với tư cách là người kế vị, đó là phán đoán của Nữ hoàng. Bà nói rằng sau khi tốt nghiệp học viện, ta sẽ phải kết hôn với con gái của một gia tộc có thể trở thành nền tảng đó.

Lý do để phế truất Thái tôn và chỉ định lại người kế vị thì thừa đủ. Vấn đề là ta không hề có ý định tuân theo ý muốn của Bệ hạ. Bây giờ còn mặt mũi nào nữa chứ? Cái ngai vàng chết tiệt đó cuối cùng đã giết chết cha ta, giết chết mẹ ta, và biến ta thành kẻ cô độc. Hơn nữa, ta cực kỳ ghét những chuyện phức tạp.

 

- Cuối cùng, cuộc kéo co giữa bà nội và cháu trai đã bắt đầu.

 

Ta cố tình ăn chơi trác táng, và đứng trước nguy cơ bị đuổi học khỏi học viện vì vấn đề chuyên cần. Cuối cùng, Bệ hạ chắc hẳn không thể không rút kiếm trước sự ngông cuồng của cháu trai. Bà nội chuyển ta đến Học viện Hoàng gia, và tuyên bố rằng nếu ta không nghiêm túc trong kỳ thi đầu tiên, bà sẽ tước đoạt mọi đặc quyền mà ta được hưởng với tư cách là hoàng tộc.

Dù có là ta đi nữa, nếu ngay lập tức bị tước bỏ thân phận hoàng tộc thì cũng chẳng còn lại gì, nên lần này, ta quyết định giả vờ nghe lời bà. Chỉ cần giữ thể diện là được, không muốn làm chuyện gì nổi bật. Thế nên ta đã tự điều chỉnh ở mức độ nào đó.

Vài môn thì ta thi, vài môn khác thì ta cố tình thay thế bằng bài luận. Bài luận thì cũng chẳng có gì ghê gớm. Chỉ đơn giản là sắp xếp lại suy nghĩ rồi viết vài dòng thôi. Vì Bệ hạ đích thân theo dõi nên ít nhất cũng phải làm cho có lệ.

Ta cứ nghĩ đứng trên lập trường của giáo sư, đương nhiên họ sẽ nghĩ ‘Hoàng tộc thì ngon à. Thằng nhãi ranh biết gì mà nói lắm thế’, ‘Sự ngông cuồng trẻ người non dạ của hoàng tộc trẻ tuổi’, đại loại vậy.

 

- Nhưng các giáo sư của Học viện Hoàng gia xem ra lòng trung thành với vương quốc lại quá mức hơn ta nghĩ.

 

Ví dụ như.

 

1) Vài giáo sư đã hết lời khen ngợi bài luận của ta, nói rằng đó là cái nhìn xuất sắc không thể bàn luận ở cấp độ sinh viên đại học.

→ Ta cho rằng đó là ‘sự nịnh bợ mang tính học thuật đối với quyền lực’.

 

2) Vài giáo sư khác lại đang tiến hành các dự án quốc gia liên quan đến hoàng gia, nên dù là chuyện nhỏ nhặt nhất cũng không muốn làm mất lòng hoàng gia.

→ Ta cũng đương nhiên cho rằng đó là ‘sự nịnh bợ để sinh tồn’.

 

Tuy nhiên, vẫn còn một điểm nghi vấn.

 

- Ngay cả những môn học ta cố tình không tham gia bài tập nhóm mà điểm số vẫn đầy đủ.

 

Thấy lạ nên ta nhờ phụ tá tìm hiểu, hóa ra trong bài tập nhóm ghi là Ludwig cũng có tham gia.

Nghi vấn lại mở rộng theo hướng khác.

 

- Rốt cuộc ai lại có thể lặng lẽ chịu đựng sự bất công như vậy vì một thành viên trong nhóm còn chưa từng gặp mặt chứ?

 

Hóa ra sự thật lại tương đối đơn giản. Không phải là lòng trung thành quá mức của giáo sư, mà là một thành viên trong nhóm không rõ tên tuổi đã làm không công. Ta không thể hiểu được tình huống đó.

Đến giáo sư còn phải nhìn sắc mặt ta, huống hồ là sinh viên cùng lớp. Đối phương là hoàng tử của một nước, chắc không dám cả gan loại tên ra nên đành chịu đựng cả việc ăn không ngồi rồi chứ gì.

Nhưng nghĩ vậy thì lại thấy, chẳng hề có cố gắng liên lạc hay nỗ lực nào để lôi kéo ta tham gia.

Chẳng lẽ. Ngay từ đầu đã định một mình làm hết sao?

Cuối cùng, đột nhiên ta lại chiếm vị trí thủ khoa trong kỳ thi đó chỉ với một khoảng cách sít sao.

Chết tiệt. Một chuyện hoang đường hoàn toàn không hề có chủ đích.

Ta không thể không chú ý đến ‘thành viên trong nhóm không rõ tên tuổi’ đã phá hỏng kế hoạch của ta đó.


 

- Lilian Bucanan

 

Ta ra lệnh cho Dylan điều tra và tìm ra tên.

Nghe nói cô ấy dù là thường dân, lại là nữ sinh, nhưng đã nhập học vào học viện với tư cách thủ khoa, là một tài năng.

Chắc cô ấy nghĩ đó là sự quan tâm đến thành viên trong nhóm, nhưng thật nực cười, chính nhờ sự quan tâm đó mà cô ấy lại mất học bổng.

Đúng là hạng người hết nói nổi.

Ta định cười cho qua, nhưng lại cứ thấy bận tâm mãi.

 

- Biệt danh là ‘Công chúa thường dân’

 

Không biết rõ nhưng chắc chắn đó là lời chế nhạo thái độ cao ngạo mà cô ấy duy trì trong hoàn cảnh đáng thương đó.

Tò mò về danh tính nên ta đã tham gia lớp học và tìm thấy cô ấy.

Lilian Bucanan không rời mắt khỏi giáo sư dù chỉ một khoảnh khắc, đang tập trung cao độ.

Nói sao nhỉ. Thực sự...

Cô ấy toát ra một bầu không khí khác biệt hoàn toàn so với những người khác. Cô ấy chăm chú như thể trong giảng đường rộng lớn đó chỉ có giáo sư và mình cô ấy thôi vậy. Ta không thể rời mắt khỏi ánh mắt màu tím lấp lánh đó.

Thật đặc biệt.

Ở Học viện Hoàng gia này, nơi chỉ tập trung con em giới thượng lưu, chắc chắn không có ai chăm chỉ và khát khao bằng cô ấy.

Chẳng có gì trong tay nên phải sống bằng học bổng. Mất nó rồi. Sau này định thế nào đây?

 

- Đặc điểm khác: Học sinh gương mẫu xuất sắc

 

Ta ghi chú về cô ấy vào sổ tay, cảm thấy có gì đó thiếu thiếu.

Suy nghĩ một lát rồi viết thêm vài chữ.

 

- So với học sinh gương mẫu thì quá xinh đẹp. Rực rỡ.

 

Đó là ấn tượng đầu tiên của ta về Lilian Bucanan.

Thú nhận rằng, có lẽ lúc đó ta đã yêu Lily ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Kể từ khoảnh khắc nhận thức được sự tồn tại của cô ấy, một sự quan tâm có phần ám ảnh đã bắt đầu.

 

* * *

 

R 04

 

- Lily, ta sẽ thành thật đây.

Nếu em chỉ kém xinh đi một chút thôi, ta đã không gửi tờ séc đó rồi.

 

Ta bẩm sinh không phải là người có tính cách ban phát lòng tốt cho người khác.

Định viết vài dòng kèm theo tờ séc gửi đi, nhưng cuối cùng lại không nghĩ ra được gì, xem ra đó là nội dung khó viết. Bây giờ nghĩ lại thì đúng là vậy.

Nếu biết em sẽ gửi trả lại y nguyên như vậy, ta đã viết vài dòng gửi đi rồi.

Nhìn em không hề có phản ứng gì, thậm chí còn từ chối thẳng thừng cả lòng tốt, ta hình như đã nảy sinh một loại hiếu thắng.

 

[Nhận đi, đừng có xấc xược.]

[Lòng tự trọng là thứ chỉ dành cho những kẻ có điều kiện.]

 

Thế nên ta quyết định kích động em thử xem. Để moi được phản ứng, không có cách nào tốt hơn là chọc vào lòng tự trọng cả.

 

[Chúc tiểu thư Bucanan tốt nghiệp bình an.

-Ludwig von Lichtenberg-]

 

Đúng vậy, ta đúng là tinh quái và xấu xa. Ta thừa nhận.

Lúc đó, dù bằng cách đó, ta cũng muốn nghe được câu trả lời của em.

 

[Kính gửi ngài Ludwig von Lichtenberg]

 

Trước lời nói nghe như chế nhạo, em đã phản ứng.

 

[Đây không phải là lòng tự trọng, mà là niềm tin. Vì tôi tin rằng không có sự tử tế nào là miễn phí.]

 

Em duy trì một thái độ khô khan từ đầu đến cuối.

 

[Xin đừng nhân danh lòng tốt mà sỉ nhục cả niềm tin của tôi. Chào ngài. - Lilian Bucanan-]

 

Phía sau tấm thiệp.

 

[10.000.000G]

 

Tờ séc được đính kèm y nguyên.

Ta thấy bộ dạng đó của em thật thú vị. Dáng vẻ kiên cường tìm kiếm niềm tin ngay cả trong tình huống khủng hoảng đã kích thích trí tò mò xấu xa của ta. Vừa kích thích một cái, một cú đấm khá nặng đã bay tới.

Thật sự là không hề nể nang gì luôn à?

Bộ dạng đó trông hệt như một con mèo ngốc nghếch, dù bị mưa dầm ướt sũng, run lẩy bẩy, vẫn nhất quyết từ chối bàn tay con người.

 

- Trong cuộc đời nhàm chán kéo dài của ta, một sinh vật thú vị mang tên em đã xuất hiện.

 

Kể từ sau khi gặp em, ta cứ nhấm nháp về em suốt ngày, cuối cùng quyết định phải đặt em ngay trước mắt mình.

Ta đã tạo ra một bản hợp đồng vô cùng bất công, và còn thao túng cả tình huống để em không thể không cam chịu sự sỉ nhục đó.

 

[Đứa con gây rối của hoàng thất, nghi án gian lận điểm số của Hoàng tử Ludwig!]

“Vị hoàng tử không thèm đi học lại chiếm thủ khoa, dấy lên nghi vấn.”

 

Đương nhiên, trong đó cũng có sự hợp tác quan trọng của bạn cùng phòng cũ của em, Tracy Belmont.

Ta cứ nghĩ rằng em sẽ không còn cách nào khác, hoàn toàn bất lực mà phải khuất phục trước lòng tốt ta ban cho.

 

- Lily, em thực sự hết lần này đến lần khác vượt ngoài dự đoán của ta.

 

Ngay cả trước mệnh lệnh đơn giản là mang áo choàng lại đây, em cũng…

 

“...Tại sao tôi phải làm thế? Xin lỗi, tôi không phải là thư ký của Hoàng tử.”

 

Đã tỏ thái độ từ chối một cách vô cùng kiêu kỳ.

 

“Tôi muốn hỏi ngược lại. Hoàng tử, vì lý do gì mà ngài nghĩ tôi là ‘người phù hợp’?”

 

Dám cả gan hỏi lý do của ta. Thế nên ta đã chế nhạo em thỏa thích.

Em, người vẫn đường hoàng đến cùng dù phải chịu đủ loại sỉ nhục, chỉ đến khi ta đưa tờ nội san ra mới tái mét mặt mày.

Cứ tưởng em che giấu sắc mặt giỏi lắm, nhưng ta vẫn nhìn thấy. Gương mặt hoảng hốt của em.

Em, người trông như thể dù có đâm dao vào cũng không chảy một giọt máu, lại bất ngờ bị lay động bởi thứ phù du và mềm yếu mang tên bạn bè.

Đương nhiên cũng không hề dễ dàng.

Phải sau khi tìm kiếm phương pháp khác suốt cả cuối tuần, em mới quay lại tìm ta trong bộ dạng tả tơi.

 

“Vị trí bạn cùng phòng mà Điện hạ đã đề nghị lần trước, tôi sẽ nhận.”

“Suy nghĩ hay lắm. Ký vào hợp đồng đi, phần còn lại Dylan sẽ hướng dẫn.”

“Không. Trước khi ký, tôi cũng có điều kiện.”

 

Rồi còn xấc xược định đàm phán với ta. Thật cạn lời mà.

Không sao cả. Việc chà đạp lòng tự trọng của em, rồi xem phản ứng, mang lại cho ta niềm vui mới mẻ.

 

“Đây là bản sửa đổi hợp đồng mà tôi đã chuẩn bị.”

 

Bản hợp đồng em sửa lại, gần như chỉ có thể coi là sự vùng vẫy để sinh tồn.

Ta đã định bỏ qua cho qua chuyện.

 

“Tôi xin nói rõ, tôi chỉ thực hiện vai trò của một người bạn cùng phòng, tôi hoàn toàn không có ý định quan hệ tình dục với Điện hạ.”

“Em dám chắc không?”

“Vâng, tuyệt đối.”

 

Lily, nếu như em không thêm vào cái từ ‘tuyệt đối’ đó, ta đã cho em cả phòng riêng rồi.

Câu nói đó, thành thật mà nói, ta cũng bị chọc tức.

 

- Có lẽ là nhờ em đã đích thân tuyên bố như vậy chăng. Ta, kẻ như con ếch ương bướng, kể từ ngày đó đã muốn ngủ với em.

 

Không, ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy em lần đầu tiên, chỉ đơn giản là. Hoàn toàn theo bản năng, ta đã muốn ngủ với em rồi.

 

* * *

 

R 05

 

- Em hết lần này đến lần khác thoát khỏi lòng bàn tay ta, nhưng ta lại hết lần này đến lần khác dồn em vào đường cùng.

 

Mối quan hệ rượt đuổi như vậy đã bắt đầu. Ta vốn dĩ thích săn bắn, nên con mồi dễ thương đang ngọ nguậy trước mắt khiến ta cảm thấy khá hài lòng.

Cuối cùng ta đã dụ dỗ được em ngủ cùng, và khi biết đó là một phần trong kế hoạch trốn chạy của em, ta đã đặt ra quy tắc mới, chặn đứng cả đường lui.

Kể từ ngày đó, chúng ta gần như không có ngày nào không làm tình.

 

- Ta không muốn bỏ lỡ dù chỉ một giây một phút thời gian ở bên cạnh em.

 

Thế nên, ta chỉ tranh thủ chợp mắt như ngủ tạm những lúc em ra ngoài.

Ngày hôm đó, trong cơn mơ màng, ta cảm nhận được hơi thở của em. Ban đầu cứ nghĩ là mơ nên kéo em vào lòng ôm.

Bàn tay xấu xa tự nhiên và hoàn toàn theo thói quen định sờ soạng, nhào nặn em.

Rồi ngay lập tức ta nghe thấy tiếng hát quen thuộc.

 

[Ánh sao thiên thần soi rọi, ôm ấp lấy bé thơ.

Đôi cánh mềm mại thay chăn, đắp ấm cho con.]

 

Đó là bài hát ru mẹ đã hát lần cuối cho ta nghe.

Ngay cả sau khi mẹ mất, ta vẫn thường nghe thấy bài hát đó trong mơ.

Đối với ta, đó là bài hát vừa thương nhớ lại vừa đau đớn đến tận tâm can.

 

[Thiu thiu. Gương mặt như trong mơ.

Khò khè. Hơi thở nhỏ bé ngọt ngào của con.]

 

Làm ơn đừng đi. Đừng bỏ lại một mình ta mà đi.

Ta chợt thấy sợ hãi, nên dù đang mơ ngủ vẫn ôm em thật chặt một cách tha thiết.

Nhưng ta đã biết kết thúc của bài hát đó rồi.

Dù vậy cuối cùng cũng sẽ rời đi thôi. Rốt cuộc ta là kẻ chỉ có thể ở lại một mình.

Nhưng mà.

Khi chợt tỉnh giấc, ta nhìn thấy Lily em đang ngủ say trong vòng tay mình.

Thiu thiu. Với gương mặt như trong mơ.

Khò khè. Với hơi thở nhỏ bé ngọt ngào, đang ngủ trong lòng ta.

 

- Lúc đó ta đã, ít nhất là đối với Lily.

Đã có một quyết tâm kỳ lạ rằng nhất định phải bảo vệ em để em không rời xa ta.

 

- Nhưng quyết tâm trở nên vô nghĩa, em chỉ để lại một lá thư rồi rời bỏ ta.

Để tìm lại em, ta đã phải thỏa hiệp và đàm phán với rất nhiều thứ.

Cài đặt

180%
14px
Chương 31: Cơ hội tuyệt vời nhất #2 (2)
Chương 30: Cơ hội tuyệt vời nhất #2 (1)
Chương 29: Cơ hội tuyệt vời nhất #1 (2)
Chương 28: Cơ hội tuyệt vời nhất #1 (1)
Chương 27: Chiếc giày vỡ #2 (4)
Chương 26: Chiếc giày vỡ #2 (3)
Chương 25: Chiếc giày vỡ #2 (2)
Chương 24: Chiếc giày vỡ #2 (1)
Chương 23: Chiếc giày vỡ #1
Chương 22: Mối quan hệ tái chế #4
Chương 21: 🔞🔞 Mối quan hệ tái chế #3 (3)
Chương 20: Mối quan hệ tái chế #3 (2)
Chương 19: Mối quan hệ tái chế #3 (1)
Chương 18: Mối quan hệ tái chế #2 (2)
Chương 17: Mối quan hệ tái chế #2 (1)
Chương 16: 🔞🔞🔞 Mối quan hệ tái chế #1 (3)
Chương 15: Mối quan hệ tái chế #1 (2)
Chương 14: Mối quan hệ tái chế #1 (1)
Chương 13: Mối quan hệ một lần #3 (2)
Chương 12: Mối quan hệ một lần #3
Chương 11: Mối quan hệ một lần #2
Chương 10: 🔞🔞🔞🔞🔞 Mối quan hệ một lần #1 (3)
Chương 9: 🔞🔞 Mối quan hệ một lần #1 (2)
Chương 8: Mối quan hệ một lần #1 (1)
Chương 7: Kẻ tâm thần trong căn penthouse #4
Chương 6: Kẻ tâm thần trong căn penthouse #3
Chương 5: Kẻ tâm thần trong căn penthouse #2
Chương 4: Kẻ tâm thần trong căn penthouse #1
Chương 3: Sản vật của sự phi lý xã hội #3
Chương 2: Sản vật của sự phi lý xã hội #2
Chương 1: Sản vật của sự phi lý xã hội #1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.