[Novel] Chuyến Đi Đêm - Chương 23

Chương 23
Trans: Agnes
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
Cheong Hee không hiểu sao câu chuyện lại rẽ hướng như vậy, vội vàng xua tay.
“Không, ý ta là…”
“Với ta, tiểu thư chưa từng như thế bao giờ.”
Seo Yeong từng đọc sách tình cảm nam nữ nên thấy cũng không tệ. Không chút ghen tuông, nàng ấy nghĩ mình thực sự có thể hòa hợp với Cheong Hee, lòng vui mừng. Dĩ nhiên, gương mặt hoàng tử từng hung dữ áp đảo nàng ấy nhanh chóng bị xua khỏi đầu.
Seo Yeong dính sát bên Cheong Hee, quyết tâm cải thiện quan hệ với hoàng tử để đường hoàng làm vợ hai, nở nụ cười rạng rỡ như hiểu hết mọi chuyện.
“Tiểu thư…”
“Muội sẽ hết lòng hầu hạ công chúa. Nên trước mặt muội, người đừng ngại ngùng mà.”
Không biết Đại Quốc dạy dỗ kiểu gì mà toàn những đứa trẻ cởi mở thế này. Cheong Hee cảm thấy có nói gì nàng ấy cũng chẳng nghe, bèn ôm đầu. Phía sau, Dong Yi quay mặt đi, cười thầm.
Nàng đột nhiên thấy người không khỏe.
Da nổi gai ốc, có lẽ sắp cảm lạnh. Để xoa dịu bầu không khí căng thẳng từ kẻ coi nàng là thù, nàng cố ý gọi hắn là ‘chàng trai nhỏ’, ‘tân lang con nít’ để xem hắn như trẻ con chứ không phải hôn phu. Ai ngờ lời ấy quay lại ám nàng.
Nhận ra tính khí hoàng tử chẳng tốt lành gì, Cheong Hee chỉ muốn nhốt mình trong phòng, đóng đinh cửa sổ và cửa lại.
Vào đông, ngày ngắn đi đáng sợ.
Hơn nửa ngày là đêm, dài đến phát chán. Bình thường dù đông đến, Cheong Hee vẫn mất ngủ ban đêm, nhưng giờ nàng nằm lên giường trước khi mặt trời lặn, trùm chăn kín đầu.
“Hiếm có thật.”
“Hôm nay ta mệt. Ta ngủ sớm đây. Nếu ai đến thì bảo ta đã ngủ say nhé.”
“Ý nương nương là ‘tân lang con nít’ ấy ạ?”
Nàng không đáp mà rên rỉ trùm chăn sâu hơn. Nhìn thân hình nhỏ bé ấy, Dong Yi nén cười. Anh không thích hắn, nhưng sự thay đổi của Cheong Hee – người từng lạc lối trong đêm, không dám kêu cứu – khiến anh vui mừng.
Ban đầu, Cheong Hee giật mình vì tân lang nhỏ hơn năm tuổi, rồi thở dài gọi là ‘tân lang con nít’, định nuôi nấng rồi gửi về Đại Quốc. Dù tuổi nhỏ, nàng vẫn nghi ngờ hắn có giống em trai không, thờ ơ nhưng vẫn lặng lẽ quan sát lúc nàng chờ hắn.
Liệu nàng còn chịu nổi cơn đau ấy nữa không?
Chẳng ai dám mở lời trước về chuyện đó. Họ cố gạt đi, chỉ đùa nhảm nhí.
“Dù sao cứ bảo ta ngủ…”
Giọng nói rì rầm vang lên trong chăn dần nhỏ lại, những cử động bên trong chăn cũng lặng đi.
Mặt trời nhanh chóng lặn xuống sau tấm giấy cửa sổ mỏng manh. Khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ gian phòng trong chốc lát rồi dần phai đi, đèn dầu được thắp sáng.
“Tôi cũng nghỉ sớm hôm nay đây.”
“Đi đâu đấy! Phải ở cạnh ta chứ!”
Có lẽ ngột ngạt trong chăn, Cheong Hee ngồi dậy, mặt đỏ bừng trừng Dong Yi.
“Đừng lôi tôi vào chứ. Chẳng phải nương nương gây ra sao?”
“Ta làm gì…”
“Làm sao gọi đó là ‘con nít’ được? Ta chưa thấy đứa trẻ nào đáng sợ thế.”
Áp lực đè người không chỉ vì hắn là hoàng tộc bẩm sinh. Dong Yi có nhiệm vụ bảo vệ Cheong Hee và báo cáo mọi hành động của nàng cho vua, nhưng tối nay anh chỉ muốn tránh xa. Dù sao thì anh cũng chẳng đủ sức chống lệnh hoàng tử.
Quan trọng hơn, Cheong Hee cần một cú hích.
Mỗi lần thấy nàng ngẩn ngơ, lòng Dong Yi thắt lại. Sợ gọi mà nàng không quay đầu nên anh chẳng dám lên tiếng. Từ khi hoàng tử đến, tình trạng ấy thay đổi rõ rệt, dù tốt hay xấu.
Cheong Hee vốn sống với cảm xúc tối thiểu, đè nén nỗi đau đến tan nát lòng, chỉ thở được vào đêm. Nay gương mặt nàng đa sắc thái đến lạ, điều Dong Yi chưa từng thấy. Anh bất an nhưng cũng mừng vì sự đổi thay.
Hoa nở trong vườn xuân chẳng thu hút được nàng. Giờ đây, một bông hoa mùa đông bên cửa sổ lại khiến nàng cười. Nàng ngắm nó cả ngày, ngạc nhiên, rồi khi hoa tàn, nàng tiếc nuối ép khô giữa trang sách.
“Ta cũng thế. Ta cũng sợ.”
Cheong Hee nói với Dong Yi. Đôi mắt hoang mang lay động dưới ánh đèn.
“Sợ hãi lại tốt cho nương nương.”
“Làm gì có chuyện đó.”
“Nghĩ xem. Nương nương cứ sống xuôi theo dòng, giờ là lúc phải trăn trở rồi.”
Lời lạnh lùng của Dong Yi khiến Cheong Hee cắn môi.
Hắn không gây hại gì cho nàng. Thế nhưng lại quá thẳng thắn, chẳng hề giữ khoảng cách. Nếu không nhìn thấy mặt thì còn ổn, nhưng chỉ cần chạm mắt một lần, cả ngày hôm đó đều rối bời. Nàng chẳng thể đoán nổi tại sao Beom Yoon lại đối xử với mình như vậy.
Chỉ riêng việc ánh mắt đó không mang theo sự ghê tởm đã là điều may mắn. Thế nhưng, nàng cũng chưa từng mong hắn lại đến gần như thế này. Khi Cheong Hee còn đang hỗn loạn với những suy nghĩ chẳng thể sắp xếp nổi, chỉ biết siết chặt mép chăn, thì Dong Yi đã lặng lẽ rời khỏi phòng.
Đầu nàng đau nhức.
Tim cũng như nhói lên khi nghe Dong Yi nói rằng mình đã sống buông xuôi theo dòng đời.
Cứ thế ngơ ngác nhìn trần nhà, rồi mí mắt dần trở nên nặng trĩu. Nàng nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.
Cốc cốc.
Hơi ấm dịu dàng chạm vào má nàng. Ngứa ngáy khiến nàng rụt cổ lại, rồi giữa má và vai liền truyền đến một luồng ấm áp. Khi nàng dụi mặt vào nơi ấy, một tràng cười trầm thấp vang lên bên gối.
“Chẳng phải ta bảo sẽ đến vào đêm sao? Dậy đi, phu nhân.”
Giọng cười khẽ mơ hồ trong giấc ngủ. Nàng chẳng muốn tỉnh, nhưng nghĩ đến chủ nhân hơi ấm và giọng nói, Cheong Hee bất giác mở bừng mắt.
“Hự.”
Giá mà là ác mộng thì hơn.
Như vừa tỉnh khỏi cơn mơ xấu, nàng hít mạnh. Trước mặt là Beom Yoon. Hắn vừa đến, mùi gió đông còn vương trên áo.
“Đ-điện hạ còn nhỏ lắm!”
Nàng ôm chặt chăn, hét lên.
“Dù năm mới sắp đến sao?”
Giọng hỏi dịu dàng ấy ngọt ngào đến mức đáng sợ. Không thể nhìn rõ gương mặt bị ánh đèn hắt bóng che khuất là đang mang biểu cảm gì, nên chất giọng ngọt lịm ấy lại khiến người ta lạnh sống lưng.
“…Xin chàng hãy quay về đi. Ta không thể trở thành nữ nhân của điện hạ.”
“Đã là vợ chồng còn phân biệt nam nữ sao? Phu nhân đúng là cổ hủ.”
Beom Yoon mỉm cười rồi đặt thứ gì đó xuống bên cạnh nàng. Đó là y phục mà phụ nữ trong dân gian thường mặc. Bên trong dường như có nhồi bông nên trông khá dày dặn. Vì không hiểu lý do, nàng chỉ lặng lẽ cầm lấy mà chẳng nói gì, thì hắn chỉ khẽ nhún vai.
“Cái này để làm gì…”
“Ta định đi dạo đêm.”
Hắn mặc áo xanh thẫm, kiểu thường dân hay mặc.
“Ta chưa từng rời khỏi đây.”
“Vậy nên ta muốn dẫn phu nhân đi. Hình như nàng thích đi đêm thì phải.”
Cheong Hee lắc đầu. Ánh mắt rơi thẳng xuống. Vì sợ sẽ bị lời nói dịu dàng ấy làm lung lay, vì sợ mình sẽ háo hức thay y phục này rồi ra ngoài, nàng chỉ chăm chăm nhìn vào mép chăn. Trên mu bàn tay trắng bệch đang siết chặt lấy bộ đồ, mạch máu xanh nổi lên rõ rệt.
“Ta muốn nói là… thân thể này không thể rời khỏi nơi đây được, phu quân.”
“E sợ rằng ta sẽ lạc nàng sao?”
“Không phải vậy…”
“Chạy trốn với đôi chân thế kia thì cũng chẳng thể đi được bao xa.”
Beom Yoon tặc lưỡi khẽ, rồi nhìn về phía dưới lớp chăn nơi đôi chân của Cheong Hee nằm. Hắn nói đúng. Thế nhưng, dù vậy nàng cũng không thể cùng hắn ra ngoài trong đêm. Việc chưa từng làm thì sau này cũng không nên làm.
Nếu ra ngoài cùng hắn, chắc chắn kết cục sẽ chẳng tốt đẹp.
“Nếu đi ra ngoài, ta sẽ biết được thế giới bên ngoài rộng lớn thế nào.”
Cheong Hee chậm rãi, nhưng rõ ràng nói ra.
Nếu được thấy một thế giới bao la, thì dù chỉ có thể dùng một chân, nàng vẫn sẽ muốn chạy. Có thể nàng sẽ muốn chạy đến khi thở không ra hơi, đến tận cùng con đường.
Sẽ tốt hơn nếu thế giới của nàng chỉ gói gọn trong nơi này. Dù không gian duy nhất nàng có thể di chuyển chỉ là căn phòng này, cũng không sao cả.
Không chừng là Woo Tae Ho sai khiến.
Chẳng lẽ hắn đã ngầm ra hiệu cho hoàng tử dẫn nàng ra ngoài, để dò xem nàng có mang tâm tư gì hay không?
Chỉ là một tưởng tượng vô lý. Dù biết rõ Beom Yoon không phải người sẽ dễ dàng nghe lệnh của Woo Tae Ho, nhưng nàng vẫn không thể gạt bỏ ý nghĩ rằng lời mời của hắn là một cái bẫy. Cheong Hee ném bộ đồ xuống sàn như thể muốn phủi bỏ tất cả.
“Ta dẫn nàng đi để nàng biết.”
“Tại sao? Chàng thấy ta đáng thương sao? Thấy ta cả đời không ra khỏi đây mà tội nghiệp à?”
Hắn cúi người nhặt bộ đồ rơi dưới sàn lên. Rồi bước đến cuối giường, nơi nàng đang nhìn, và ngồi xuống. Hắn đặt bộ đồ ở đó, đúng ngay trong tầm mắt nàng. Đôi tay của Beom Yoon gọn gàng và thanh tú, đặt lên bộ đồ mà nàng vừa ném đi.
“Ta không biết. Ta chưa từng bao giờ thấy ai khiến mình xót xa đến vậy.”
“Người duy nhất có được tự do ở nơi này chỉ có chàng thôi. Vậy nên hãy đi một mình đi.”
“Nàng biết không.”
Dù bị ánh đèn hắt bóng, nhưng chẳng điều gì có thể che lấp được vẻ đẹp nhợt nhạt nơi gương mặt hắn. Ánh nhìn đang dõi theo những ngón tay dài của hắn, tự nhiên dừng lại ở chính Beom Yoon. Cả hai đang nhìn về phía nhau, nhưng đã muộn để quay đi. Bởi vì người mang gương mặt của một chàng trai ấy đã khẽ cong khóe mắt và mỉm cười.
“Ha…”
Mắt cong lên, Beom Yoon nói tiếp với Cheong Hee vừa thở dài.
“Dù vẫn chưa bắt đầu điều gì, nhưng lại trông như con thú nhỏ đã sợ hãi lắm rồi. Giờ đây, nàng trông y như thế.”
Nàng không hiểu hắn đang nói là vẫn chưa bắt đầu điều gì.