[Novel] Chuyến Đi Đêm - Chương 11

Chương 11
Trans: Đom Đóm
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
Đó chỉ là một sự tò mò thuần tuý. Nhưng Cheong Hee chẳng hề có ý định trả lời. Mang theo nụ cười kỳ lạ, nàng vỗ nhẹ vai Dong Yi đang ở dưới sàn. Ý rằng đã đến lúc trở về phòng. Dù sao chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, nàng cũng không muốn tự mình nói ra.
Woo Tae Ho vẫn còn nhớ ánh mắt mà nàng đã nhìn mình khi chuyện xảy ra lần đầu.
Ánh nhìn như thể đang chứng kiến một thứ kinh tởm, tràn ngập sự khinh miệt. Ngay cả trong cơn mê man, nàng vẫn nhận ra con quái vật trong đôi mắt ấy. Thà để hoàng tử tự mình chứng kiến còn hơn là nàng phải giải thích.
***
Vài ngày sau, một cơn mưa báo hiệu đầu đông trút xuống ào ạt.
Tiếng mưa rơi trên mái hiên vọng vào tới giường. Không khí ẩm ướt khiến cơ thể người ta cũng thấy nặng nề, uể oải hơn.
Nàng khẽ hé cửa sổ, nhưng rồi bị Dong Yi cằn nhằn nên chỉ còn cách ngồi nghe tiếng mưa. Mỗi khi đông đến, tay chân Cheong Hee lại lạnh buốt, thế nên nhân lúc Dong Yi đi lấy chăn dày hơn, nàng chống một tay lên giường.
Tay còn lại vươn ra, cố chạm vào mép cửa sổ gần đó nhưng không thể với tới.
Ngay khoảnh khắc ấy, một cảm giác bỏng rát từ thực quản lan tới, khiến nàng gục xuống.
Rầm.
Nàng thậm chí còn không nhận ra mình đã ngã xuống sàn. Từ thực quản, cảm giác như toàn bộ nội tạng đang bị đốt cháy, chẳng mấy chốc mồ hôi nàng túa ra ướt đẫm cả người.
“Khục.”
Một cục máu trào ra khỏi miệng nàng. Lớp áo trước ngực lập tức nhuốm đỏ bởi máu tươi. Máu từ khóe miệng chảy xuống cằm, rồi lại thêm một cơn ho khiến máu tiếp tục trào ra. Ruột gan như bị xé tan thành từng mảnh. Nàng thầm nghĩ, có khi bị xẻ thịt còn đỡ đau hơn thế này. Tiếng rên rỉ bật ra, nhưng Cheong Hee vẫn cố dùng tay bịt chặt miệng mình lại.
“Ư… Ưm…”
Đau quá.
Nàng cảm thấy như mình sắp chết. Giá như có ai đó cứ thế cắt phăng cổ nàng đi cho rồi.
Cheong Hee nằm vật xuống sàn, quằn quại với cơn đau. Mỗi hơi thở đều mang theo mùi tanh nồng của máu. Chẳng biết có phải vì những tia máu trong mắt không mà cả thế giới trước mặt nàng đều đỏ rực lên. Như một con thú bị thương phải tìm chỗ ẩn náu, nàng lê lết đến giữa cửa sổ và giường, nép mình vào sát tường, co ro lại.
Cơn đau chẳng hề thuyên giảm.
“Công chúa!”
Dong Yi trở lại với tấm chăn dày trên tay, phát hiện nàng không còn trên giường, liền ném chăn xuống sàn rồi sốt sắng tìm nàng. Anh nghe thấy tiếng rên đang cố kìm nén phát ra từ khoảng trống nhỏ giữa giường và cửa sổ.
Cheong Hee cuộn tròn như một con thú, khuôn mặt đẫm máu, nước mắt rơi không ngừng. Máu chảy ra từ mọi nơi trên cơ thể nàng.
Máu từ khóe mắt chảy ra, hoà cùng với nước mắt, trông như những giọt lệ oan khuất của người đã chết.
Trước cảnh tượng thảm thương ấy, tay Dong Yi run rẩy. Dù đã chứng kiến vài lần, nhưng anh vẫn không thể quen được.
“D… Dong Yi…”
“Vâng, thưa Công chúa.”
Thay vì cố dìu nàng lên giường, Dong Yi hiểu rằng cứ để nàng nằm đó sẽ tốt hơn.
“Hoàng… hoàng tử… đừng… đừng để… ngài ấy… uống… khụ, khụ…”
Máu bắn ra, văng cả lên Dong Yi đang quỳ dưới mép giường. Hiểu được lời nàng, Dong Yi để Cheong Hee nằm đó, đứng dậy lao ra ngoài. Suốt chặng đường đến chỗ ở của Hoàng tử, mưa xối xả trút xuống đầu, thấm ướt cả người anh.
“Tôi có chuyện cần bẩm báo Điện hạ.”
Lính canh của Đại Quốc canh giữ trước tẩm cung của Hoàng tử ngăn anh lại. Dong Yi hét lên với khuôn mặt ướt đẫm nước mưa, nhưng có lẽ bên trong không nghe thấy, bọn lính canh cũng không hề nhúc nhích. Khi anh định xông vào, họ liền rút kiếm ra, Dong Yi đành dừng lại.
Hay là giết hết bọn họ rồi vào?
Nhưng nghĩ đến Cheong Hee sẽ không muốn chuyện này xảy ra, anh kìm giọng, báo lại lần nữa.
“Xin Điện hạ… vì chuyện của Công chúa… làm ơn…”
May thay, một cung nữ đi qua nhận ra Dong Yi, vào trong báo cho Hoàng tử. Lát sau, nàng ta ra gọi.
“Điện hạ cho gọi ngươi vào.”
Lính canh nghe vậy nên thu kiếm lại, nhường đường cho anh. Cung nữ đưa khăn sạch để Dong Yi lau, nhưng anh gạt đi, đẩy cửa vào. Khác với chỗ Cheong Hee, nơi này lại rất ấm áp.
Cơ thể Dong Yi lạnh cóng vì mưa, bước tới gần Hoàng tử.
Hắn một tay cầm sách, tay kia nâng chén trà. Dong Yi tiến đến giật chén trà từ tay hắn, ném xuống sàn. Rồi anh hất văng khay trà bên cạnh xuống đất.
Bộ tách trà vỡ tan, nước đổ ra thấm xuống sàn gỗ.
“To gan! Người đâu!”
Cung nữ hoảng hốt gọi hộ vệ. Nhưng Beom Yoon giơ tay ngăn, đặt sách xuống, rồi lặng lẽ nhìn Dong Yi – kẻ vừa gây ra tội tày đình.
“…Thứ lỗi cho thần vô lễ, nhưng thưa Điện hạ. Trà này… có độc.”
“Làm sao mà ngươi biết?”
Nước từ người Dong Yi chảy xuống, nhỏ giọt xuống sàn. Không chỉ cớ nước trà làm bẩn sàn phòng hắn. Beom Yoon nheo mắt nhìn vào ánh mắt run rẩy của Dong Yi đang quỳ dưới chân.
“Xin hãy trừng phạt kẻ đã dâng trà đến.”
Nói xong, anh lại cúi đầu.
“Công chúa cũng uống trà này sao?”
“Không ạ.”
Mùi tanh này đến từ nước mưa ngoài kia hay thứ gì khác? Một mùi kỳ lạ khiến Beom Yoon khó chịu. Hắn biết trà có độc. Thái tử hẳn sẽ không làm chuyện này. Độc dược không thể làm hại các Hoàng tử đã được rèn luyện khả năng kháng độc từ nhỏ. Hầu hết những kẻ còn sống sốt đều như vậy.
Từ ngụm trà đầu tiên, Beom Yoon đã nghĩ ra ai đứng sau chuyện này.
Nhưng khi con chó trung thành của Công chúa lao đến hất văng mọi thứ, hắn đã loại bỏ giả thuyết trong đầu.
“Chắc không phải nàng muốn giết ta để lấy thêm tên chồng thứ ba đâu nhỉ.”
Hắn biết không thể, nhưng trong danh sách kẻ muốn giết hắn ở đất nước này, hắn vẫn nghĩ đến Công chúa. Dù sao Beom Yoon cũng chẳng tin ai. Nàng đã nói nhìn mặt mà cưới, vậy giờ chuyện nàng đã phát chán khuôn mặt hắn và muốn tái hôn cũng không phải không thể.
Nghĩ vậy, hắn cười nhạt.
Trước câu nói bông đùa ấy, Dong Yi siết chặt tay, cơ thể anh run lên. Beom Yoon lạnh lùng nhìn anh, rồi lại nói.
“Làm sao ngươi biết được?”
Dong Yi vẫn im lặng.
Bộp.
Hắn ném sách lên đống vụn vỡ dưới sàn, đứng dậy.
“Xem ra ta phải tự mình đi tìm hiểu rồi. Và cả việc trừng phạt con chó trung thành của Công chúa nữa.”
Beom Yoon bước qua Dong Yi và rời khỏi đó. Hắn định đến chỗ Cheong Hee, Dong Yi không còn sức để ngăn lại.
Anh lặng lẽ theo sau hắn.
Bước chân chậm rãi hướng về phòng Công chúa. Tiếng mưa rơi trên mái hiên giờ chỉ mang lại điềm gở. Đến nơi, cung nữ trước cửa nhìn Hoàng tử với vẻ mặt khó xử.
“Công chúa đang tắm thưa Điện hạ.”
“Vậy ta sẽ đợi.”
Hắn liếc nhìn cánh cửa đang đóng, đáp bằng giọng bình thản. Dong Yi cũng nhìn sang, lo lắng cắn chặt môi. Dù biết không có gì nghiêm trọng, anh vẫn muốn tận mắt thấy Cheong Hee hiện giờ ra sao, ngón tay khẽ run lên. Thứ duy nhất anh có thể nghe là tiếng nước chảy trong bồn tắm hoà cùng tiếng mưa bên ngoài.
Hoàng tử đứng đó, kiên nhẫn chờ nàng tắm xong.
Dong Yi phía sau cũng chỉ biết đợi. Một lúc lâu sau cửa mở ra. Chưa kịp để cung nữ thu dọn thùng tắm và đồ đạc, Beom Yoon đã bước vào. Hắn đóng cửa lại trước khi Dong Yi kịp theo vào.
Bên trong phòng trập tràn hơi nước ẩm ướt.
Beom Yoon không thích mùi tanh này. Gió thổi mạnh hắt mưa qua cửa sổ, vào đến trong phòng. Cheong Hee vừa tắm xong, mặc đồ trắng, tóc còn ướt. Nàng ngồi xuống mép giường, nhìn hắn.
Trong phòng tối đen, không có lấy một tia sáng.
“Chuyện gì vậy?”
“Người hầu của phu nhân đã tìm đến ta.”
Có vẻ như nàng đã cắn môi đến bật máu. Vết máu vẫn còn chưa khô hẳn. Mắt nàng đỏ ngầu, thân hình gầy gò lảo đảo như sắp ngã xuống. Giọng nói khàn khàn Cheong Hee vang lên từng hồi đứt quãng.
Cảm giác kỳ lạ khiến Beom Yoon chậm rãi nhìn quanh. Những cung nữ khi nãy giúp nàng tắm rửa cúi đầu xuống, xếp thành một hàng.
Cơn mưa gió thổi sau lưng nàng thật bất thường. Ai lại mở cửa sổ trong lúc đang mưa như thế này, mặc kệ để giường bị ướt chứ?
“Ta chỉ bảo hộ vệ của ta báo cho phu quân rằng trà của chàng có độc thôi.”
Giọng nàng yếu ớt đến mức phải lắng tai mới có thể nghe rõ. Nói xong, nàng thở hổn hển, ngực phập phồng.
“Công chúa cũng uống sao?”
Đôi mắt vô hồn nhìn hắn. Rồi nàng nhắm mắt lại, hàng mi run rẩy, lắc đầu nhẹ.
“Không.”
Có gì đó gần như sắp nắm được, nhưng lại để vuột mất.
Beom Yoon ngửi thấy mùi máu lẫn mùi tanh của nước trong phòng. Trên người nàng, ngoài vết rách ở môi thì không thấy vết thương nào khác, còn dưới lớp áo thì hắn không thể thấy. Đôi mắt không ngừng run rẩy và mất tập trung khi nhìn hắn.
Không có mùi tử thi. Nhưng Beom Yoon vẫn ngửi thấy từ Công chúa một mùi của người chết.
Ad ơi dịch tiếp bộ này đi ạ, ra nhiều nhiều đọc cho nó đã
Yêu sốp nhất thế giới 😘😘😘
đưa sốp stk
Hóng sốp ra chap mới còn hơn hóng mẹ về 🥹🥹🥹
hic hic
Sốp ơi 6 ngày không ra chap mới rồi 😭😭
sốp bận quá nên bù sau cho nha