[Novel] Chuyến Đi Đêm - Chương 21

Chương 21
Trans: Agnes
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
Chỉ đến khi nghe thấy tiếng cửa sổ bị đóng mạnh, Cheong Hee mới hối hận vì hành động của mình. Nàng định mở ra lại để xin lỗi, nhưng không cách nào che giấu được đôi má ửng đỏ. Nàng ôm lấy bông hoa để không làm hỏng nó rồi la lên không tiếng.
“Có chuyện gì vậy ạ?”
Đúng lúc đang vào phòng thì nghe thấy tiếng động lớn, Dong Yi vội chạy tới. Cheong Hee đứng đó với vẻ mặt hoang mang như không biết phải làm sao.
“Chàng ấy gọi ta là… là… Thôi bỏ đi.”
Lúc nào cũng gọi nàng là công chúa, sao hôm nay lại đột nhiên nói như vậy. Nàng không dám tìm hiểu nguyên do, vì sợ biết rồi sẽ càng hoang mang hơn. Dù giờ Beom Yoon cũng đã biết cuộc hôn nhân này chỉ là hình thức, nhưng không ngờ giọng hắn gọi ‘phu nhân’ lại dịu dàng như vậy.
“Dạ?”
“Không có gì đâu. Không có gì cả.”
Nàng không nghe thấy gì cả. Cheong Hee ôm mặt thở dài liên tục. Dong Yi sờ lên trán nàng vì sợ nàng bị cảm, thấy nóng ran.
“Chẳng lẽ khi tôi đi vắng, người bị nhiễm lạnh ạ?”
“…Cái này, đem cắm vào bình hoa đi.”
Cheong Hee đưa cành hoa đuôi chuột cho Dong Yi với đôi tay run rẩy. Giữa tình cảnh này, nàng vẫn lo hoa héo mà thấy mình thật ngốc, liền nằm vật xuống giường.
Từ ngày mai, mình không nên mở cửa sổ nữa.
Đó không phải là ánh mắt nhìn quái vật. Mà là ánh mắt nhìn người yêu. Không phải sự thù địch, mà là một điều may mắn. Nhưng cách hắn thể hiện vượt quá tưởng tượng, khiến tai nàng nóng bừng lên.
Phu nhân.
Chỉ cần nhớ tới gương mặt non trẻ lúc hắn gọi từ đó, đầu óc nàng lại rối tung cả lên.
Trái ngược với sự rối ren trong lòng, bên gối vẫn còn thoảng hương hoa đuôi chuột. Đúng là mùi hương của loài hoa mùa hè mà hắn nói.
Nhờ có nó, mỗi ngày nàng lại gặp được một mùa mới.
Cảm giác này thật lạ lẫm.
Chỉ một đoá hoa thôi mà cả ngày lòng bồi hồi, đến chiều lại háo hức mong chờ loài hoa của ngày mai. Trước đây, nàng chỉ nghĩ việc hoa nở theo mùa là điều hiển nhiên, vậy mà giờ chỉ cần có hoa thôi là đã thấy vui rồi.
Những ngày lặp lại, mùa cứ trôi qua, ánh mắt mọi người nhìn nàng cũng không đổi.
Dù nỗi đau của cái chết bắt đầu lại, lần này, có điều gì đó khác đi.
“Vậy còn tiểu thư đến từ Đại quốc thì sao đây ạ?”
“A…”
“Vì người không khoẻ nên tôi chưa báo, thật ra tiểu thư đó cũng đang nằm liệt giường ạ.”
Dong Yi nói thêm rằng sau khi tận mắt chứng kiến người khác chết ngay trước mặt, cô gái ấy cứ ốm dần đi.
“Ta quên mất sự tồn tại của nàng ấy rồi.”
“Cả người và bệ hạ đều quên bẵng luôn ạ.”
Ngay từ đầu, hoàng tử vốn chẳng bận tâm đến vị hôn thê đi theo mình, sẵn sàng bỏ rơi nàng ta. Hắn giết hết thích khách rồi chạy đến đây chứ không phải bên vị hôn thê đang run rẩy vì sợ.
Dong Yi thở dài khi nhớ lại ánh mắt hoảng hốt của hoàng tử nhìn về phía này.
“Ngự y thì sao? Có gọi chưa?”
“Người nói tinh thần tiểu thư ấy suy sụp nghiêm trọng, không còn cách nào cả.”
Trong lúc Cheong Hee thoi thóp ở đây, chuyện gì đã xảy ra, nàng cũng đã nghe loáng thoáng. Cô gái tận mắt thấy máu văng tung toé, hẳn là sốc lắm.
Cheong Hee gạt đi những suy nghĩ vẫn lởn vởn trong đầu rồi chuẩn bị ra ngoài thăm Seo Yeong.
“Con người ai cũng đặt nỗi đau của mình lên trước. Đáng lẽ ta phải để tâm đến nàng ấy hơn.”
“Dù sao tiểu thư ấy cũng tự ý bước vào. Đây cũng chỉ là nhà giam với người thôi, thưa công chúa.”
Dong Yi thản nhiên nói rằng nơi này vốn không phải là nơi Cheong Hee nên ở mãi.
Toàn là những lời đúng, nàng không biết phản bác ra sao nên chỉ đứng im lặng. Cuối cùng, Dong Yi cúi người bế nàng lên. Vì thấy bực, Cheong Hee bèn kéo tai anh một cái. Dù không đau, Dong Yi vẫn giả vờ rên rỉ.
“Thật là, nói đúng mà sao nghe ghét thế không biết.”
“Ái, đau quá đi.”
Chắc cũng vì muốn chiều theo nàng, nên dù than đau mà nghe chẳng có tí thành ý nào.
“Hoàng tử là người phải quay về. Vị trí bên cạnh ngài ấy là của tiểu thư ấy. Nàng ấy đến tận đây cũng vì điều đó.”
“Vậy còn tôi thì sao?”
“Sao tự dưng ngươi lại hỏi thế.”
“Hoàng tử nhỏ tuổi ấy mỗi sáng đều đến nhà kính hái hoa, chân thành dâng tặng, thế mà người chỉ nghĩ đến chuyện chà đạp lên tấm lòng ấy rồi để hắn rời đi. Người thật tàn nhẫn.”
Dù không tận mắt thấy, Dong Yi cũng đã đoán ra kẻ để lại hoa là Beom Yoon.
“Chính ngài ấy mới là người kỳ lạ. Có khi vì ta còn nhỏ nên ngài ấy thấy tôi đáng thương thôi.”
“Có lẽ chỉ có người mới nghĩ ngài ấy thấy người đáng thương vì còn nhỏ tuổi thôi ạ.”
Dong Yi khẽ cười mỉa. Chỉ là tuổi nhỏ thôi, chứ tính tình thì chẳng đơn giản chút nào. Hắn không chỉ mang hoa đến mà còn nhổ cả gốc để hoa không mọc lại, hoặc bẻ ngang cả cành.
Mỗi lần cắm hoa vào bình, chỉ mong cổ hoa không bị gãy. Chừng đó thôi cũng đủ để thấy rõ tính cách của hoàng tử.
“Không thể nói là ngài đã trưởng thành.”
“Không phải chuyện lớn hay nhỏ, mà là…”
“Ừm?”
Cheong Hee ôm lấy cổ Dong Yi khi anh đang bỏ lửng câu nói và gặng hỏi lại.
Miệng thì ngứa ngáy muốn nói, nhưng rồi Dong Yi giả vờ như đã quên, vội vã ôm lấy Cheong Hee và đặt nàng ngồi xuống ghế. Rồi anh lại tất bật đi tìm chiếc áo ấm nhất để khoác lên cho Cheong Hee vì thời tiết đã trở lạnh.
“Sao thế? Sao đang nói lại dừng lại?”
“Tôi quên rồi ạ.”
“Nói dối.”
Ý nàng là Woo Tae Ho đang cố dùng Cheong Hee để kết nối với Đại quốc, nhưng có vẻ như hắn ta đã đặt cược sai lầm.
Một cảm giác chắc chắn nhưng đầy thận trọng dâng lên.
Hoàng tử hiện tại, người cùng tuổi với Cheong Hee — người từng hy sinh bản thân để cứu các em trong sợ hãi — lại hoàn toàn khác biệt. Nếu Woo Tae Ho tưởng rằng có thể điều khiển vị hoàng tử ấy như đã từng thao túng Cheong Hee, thì đó là một sai lầm lớn.
Có lẽ chính Woo Tae Ho cũng đã bắt đầu cảm nhận được điềm gở nào đó.
“Chúng ta đi chứ?”
Cheong Hee giục anh nói nốt. Có vẻ nàng đã hồi phục phần nào, vì sự quan tâm lo lắng cho người khác lại hiện lên — đó mới là Cheong Hee thật sự. Nàng hợp với hình ảnh của một công chúa thích cằn nhằn, chứ không phải người nằm co quắp trong bóng tối.
“Ngươi hỏi người vú nuôi mà tiểu thư mang theo xem nàng ấy thích ăn gì, thường ăn gì nhé.”
“Tinh thần có hơi yếu thôi, chứ ăn thì vẫn tốt lắm ạ.”
“…Hả?”
“Đầu bếp ở đây vừa miêu tả là hợp khẩu vị lắm.”
“Vẫn ăn ngon là được rồi.”
Cheong Hee thở phào, đưa tay áo che miệng cười khẽ. Dù lo lắng vẫn còn đó, nhưng việc biết Seo Yeong vẫn còn sức ăn cũng khiến nàng nhẹ nhõm. Con người mà, chỉ cần không mất khẩu vị là đã vượt qua được một phần.
“Phải rồi…”
“Giống y như Hae Joo.”
Hae Joo dù có ốm vẫn ăn hết một bát cháo, rồi bữa sau lại đòi cơm trắng. Có lẽ Dong Yi cũng nhớ đến chuyện đó nên cười khẽ trên đầu nàng.
“Tôi cũng nghĩ đến chuyện đó.”
Một ký ức dịu dàng ùa về khiến môi cả hai khẽ nhếch lên.
“Hức. Không, máu bắn cả lên đây này. Ta cứ rửa mãi mà vẫn ngửi thấy mùi máu.”
“Không có mùi gì đâu. Toàn mùi tinh dầu ngâm trong bồn tắm thôi mà.”
“Ngửi kỹ đi.”
Giọng nghẹn ngào của Seo Yeong vang lên từ phía ngoài cửa. Có vẻ vú nuôi đã chán cảnh bị bắt ngửi mùi nên chỉ đáp qua loa. Nhưng giọng nũng nịu ấy nghe đến buồn cười, làm ai cũng thấy nhẹ lòng. Những người khác cũng cố nhịn cười, chứng tỏ không chỉ mình Dong Yi thấy cô bé đáng yêu.
“A, công chúa điện hạ!”
Trước khi Cheong Hee kịp nói gì, vú nuôi đã mở cửa chạy ra, trốn khỏi màn mè nheo. Qua khe cửa mở, Seo Yeong vẫy tay rối rít. Má vẫn phồng lên, tay cầm miếng bánh gạo chiên.
Nhưng khi thấy đôi mắt sưng đỏ của nàng ấy, nỗi lo lại trỗi dậy.
“Nghe nói tiểu thư không khoẻ nên ta đến thăm. Để muội ở đây mà ta quá thờ ơ rồi.”
“Nghe nói công chúa cũng bị bệnh nặng mà. Trông người còn xanh xao hơn lần trước.”
Seo Yeong đặt bánh xuống, nhìn kỹ gương mặt Cheong Hee. Thân hình tiều tụy vẫn chưa hồi phục, vết thương ở hông trái vẫn còn đau âm ỉ mỗi khi cử động.
Nhưng Seo Yeong không hề biết điều đó. Trong mắt cô bé, Cheong Hee chỉ bị cảm.
“So với cô thì ta đâu có ngạc nhiên bằng.”
“…Đúng vậy. Lần đầu tiên muội thấy người chết như thế. Hơn nữa… muội không biết người muội đưa theo lại là sát thủ. Muội thực sự không biết gì cả…”
“Điện hạ cũng sẽ hiểu rằng cô không thể nào cố ý mang họ đến đây thôi.”
“Muội không hiểu sao cha lại muốn sát hại ngài ấy.”
Seo Yeong cúi gằm mặt. Từ sau vụ đó, nàng ấy nghĩ rằng mọi thứ giữa mình và Beom Yoon đã kết thúc. Nàng ấy liên tục mơ thấy ác mộng, thường xuyên tỉnh dậy giữa đêm.
“Chắc chắn còn rất nhiều điều phức tạp mà cô không thể hiểu nổi. Có những điều chỉ khi trải qua rồi mới biết lòng người độc ác ra sao.”
Cheong Hee cũng từng có lúc đặt niềm tin ngây thơ vào Woo Tae Ho, rồi bị tổn thương khi bộ mặt thật của hắn ta dần hiện ra.