[Novel] Chuyến Đi Đêm - Chương 17

Chương 17
Trans: Agnes
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
“Điện hạ!”
Khi hắn nhận ra, lưỡi kiếm đã kề sát trước mặt. Theo phản xạ, hắn định chém ngang sát thủ, nhưng ngay trước khi ra tay, hắn khựng lại. Dù ở cự ly đủ để chém, Beom Yoon lại chần chừ một thoáng. Muk Eon chứng kiến khoảnh khắc ấy lao tới, nhưng đã muộn.
Thanh kiếm đâm xuyên qua bụng trái của hắn.
Lưỡi dao rạch da, cắt qua nội tạng và xương, xuyên ra phía sau lưng với một tiếng ‘phập’ ghê rợn. Đau đớn kinh khủng đến mức hắn hối hận vì đã để lộ sơ hở. Trước khi ý thức hoàn toàn rời đi, hắn vung kiếm đang dừng giữa chừng, chém ngang cổ sát thủ, gần đứt hẳn.
“Khực.”
Máu từ cái cổ lủng lẳng phun lên mặt Beom Yoon. Nhìn sát thủ trước mặt hóa thành xác chết, đầu gối hắn khuỵu xuống.
“Điện hạ!”
Muk Eon lao tới cùng lúc đám sát thủ còn lại xác nhận Beom Yoon ngã gục, rồi nhanh chóng tản ra. Đám hộ vệ đuổi theo bóng dáng chúng khuất dần.
Hắn chỉ bất tỉnh trong thoáng chốc.
Xoẹt.
“Không được, còn…”
Nếu cứ vậy, máu chảy nhiều có thể khiến hắn chết ngay. Nhưng chưa kịp gọi ngự y, Beom Yoon mở bừng mắt, tự tay rút kiếm khỏi bụng. Ý thức mơ hồ dần rõ ràng trở lại.
“Hự… hự…”
Từ xa, tiếng binh lính canh gác chạy tới muộn màng vang lên, lọt vào đôi tai nhạy bén của hắn.
“Điện hạ, phải cầm máu nhanh…”
Muk Eon quỳ trước mặt hắn, mặt tuyệt vọng, đưa hai tay áp vào vết thương. Nhưng càng làm vậy, cái đầu nóng ran của hắn càng nguội lạnh. Beom Yoon cúi nhìn thanh kiếm dính máu.
Khi lưỡi kiếm lao tới, hắn rõ ràng có thể tránh. Nhưng một ý nghĩ thoáng qua khiến hắn dừng lại để kiểm chứng.
Cơn đau xé thịt vẫn còn sống động trong trí nhớ. Mắt hắn trũng sâu, đen tối. Trong đôi mắt ấy, một bóng đen lay động.
“Ngươi có thấy không?”
Hắn túm gáy Muk Eon kéo sát lại, gằn giọng qua kẽ răng.
“Sao ạ…”
“Có vẻ ngươi thấy rồi.”
Vết thương đáng lẽ máu me be bét giờ biến mất, chỉ còn áo rách theo hình lưỡi kiếm. Beom Yoon siết chặt gáy Muk Eon, cười nham hiểm. Gương mặt như muốn bật cười lớn trông thật rùng rợn.
Muk Eon chẳng kịp xác nhận lại khi hắn đứng dậy.
Dù mở to mắt nhìn, chuyện xảy ra vẫn khó tin. Muk Eon ngây ra nhìn Beom Yoon đứng dậy lành lặn, bước đi đâu đó. Rồi anh vội thu lại suy nghĩ tán loạn, lặng lẽ theo sau chủ nhân.
Cảm giác lạnh buốt khi lưỡi kiếm xuyên qua, moi ruột vẫn in sâu trong đầu, khó chịu đến mức ám ảnh, nhưng vết thương đã lành không dấu vết. Beom Yoon nhận ra vai trò của công chúa, và tại sao tên vua ngạo mạn kia lại đối xử với hắn như chó.
Mùi máu thoảng qua khi hắn trúng độc, công chúa lấy cớ sức khỏe yếu để đóng cửa không ra ngoài. Giờ chẳng ai ngăn hắn đến chỗ ở của nàng.
Dính máu người khác, mặt hắn đỏ như quỷ, trông như ác thần từ địa ngục bước ra. Ai gặp cũng kinh hãi, ngã quỵ.
Chỗ ở của công chúa xa đến vậy sao?
Hắn không nhận ra bước chân mình chậm lại khi càng đến gần.
Nơi vốn tĩnh lặng như chết giờ hơi ồn ào. Qua khe cửa mở, hầu nữ ra vào với nước nóng và vải. Một chậu nước đỏ máu lọt vào mắt hắn.
Không ai tỏ ra bối rối, tất cả đều lặng lẽ và nhanh chóng làm công việc của mình. Cảnh tượng ấy thật kỳ lạ. Trên đường đến đây, những người hắn gặp và gục xuống trước mặt hắn còn có biểu cảm phong phú hơn thế.
Rồi họ giật mình, lùi lại khi thấy hắn.
Dù tay cầm chậu máu chẳng rõ của ai, họ lại hoảng khi thấy người lành lặn. Hắn thấy buồn cười.
“Tránh ra.”
“Điện hạ, công chúa điện hạ…”
Hắn đẩy kẻ mở miệng sang bên. Hầu nữ bị lực hắn đẩy ngã, chậu nước đổ tung tóe. Tiếng ồn vang lên trong căn phòng yên tĩnh, mọi ánh mắt đổ dồn về hắn.
Giữa trung tâm là công chúa mà hắn đang tìm.
Người nàng đỏ rực đến mức không nhận ra màu da.
Mỗi lần nàng thở, máu từ mạng sườn trái lại trào ra từng đợt. Nhưng bên cạnh nàng không có đại phu, và dường như chẳng ai ở đó có ý định gọi đại phu cả. Họ chỉ đơn giản là lấy vải ép lên vết thương đang chảy máu, rồi lau sạch những vết máu vương trên sàn. Rõ ràng đây không phải lần đầu họ làm việc này.
Chỉ có Dong Yi đứng cạnh nàng, mặt nhăn nhó.
Beom Yoon nhìn cảnh ấy rồi mở miệng.
Công chúa chết rồi sao? Ý nghĩ thoáng qua, thì nàng nằm đó nhìn hắn. Tiếng thở hổn hển vì đau vang lên trong tai hắn. Mất máu nhiều vậy, sao không đau được? Hắn cũng từng bất tỉnh vì như thế.
Nhưng trong cơn đau, đôi mắt nàng nhìn hắn vẫn sáng rõ. Rồi nàng ra hiệu yếu ớt bằng tay. Anh hiểu ý, kéo tấm màn đen giữa hai người.
Màn đen chia cắt thế giới của hắn và nàng. Điều đó khiến hắn căng thẳng.
Xé toạc hết rồi sao?
Ý thức cháy đen thúc giục hắn xé màn, giết sạch kẻ trong phòng. Nhưng ký ức về cơn đau nàng chịu đựng khắc vào xương tủy khiến hắn giữ lý trí.
Tiếng thở yếu ớt như sắp tắt.
Hắn không nhúc nhích. Dù tấm màn ngăn cách, Beom Yoon vẫn lắng nghe hơi thở ấy. Dường như sắp tắt, nhưng vẫn dai dẳng. Dẫu vậy, hắn chẳng làm gì được.
***
Cheong Hee mở mắt, nhận ra mình lại sống sót, nở nụ cười lẫn an ủi và tuyệt vọng.
Khoảnh khắc tấm lưng gập xuống, dòng máu nóng trào ra từ làn da bị xé rách khiến nàng biết ngay Beom Yoon gặp chuyện. Có vẻ như vị hoàng tử còn non trẻ này đã có không ít kẻ thù.
Ngai vàng đáng để kẻ cùng huyết thống giết nhau sao?
Woo Tae Ho cũng giết anh em để làm vua. Và Thái tử Đại Quốc cũng muốn giết Beom Yoon.
Nàng đoán kẻ đứng sau là Thái tử. Lần đầu gặp Beom Yoon trong rừng hạt dẻ, cậu bé ấy là con mồi của Thái tử. Đứa trẻ rách nát, bị cào xước, bị dồn vào góc với mũi tên chĩa vào.
Ký ức ùa về, nước mắt cũ trào ra khóe mắt. Mắt nóng ran, nàng ngây ra nhìn trần nhà.
“Đau lắm sao?”
Có ai trong phòng.
Nàng quay đầu về phía tiếng nói. Đau đớn khiến nàng khó trở mình. Cắn môi đến rách để chịu đau, thì hắn vén màn đen bước vào.
Beom Yoon.
Hoàng tử đáng thương của Đại Quốc.
Nàng nhớ đã thấy hắn trong cơn mê. Thấy hắn đứng đó, nàng bảo anh kéo màn. Nàng biết chuyện này sớm muộn cũng lộ, nhưng không muốn hắn thấy thế này.
Nước mắt càng trào, mặt hắn càng mờ đi.
“Chàng bảo ta phải sống sót.”
Giờ nàng nhớ lại tất cả.
Thái tử bản năng ghê tởm hắn. Từ nhỏ đã cảnh giác và hành hạ hắn.
Beom Yoon chẳng bận tâm. Với hắn, mọi thứ vô nghĩa. Mẹ hắn cũng làm ngơ trước sự tàn bạo của Thái tử, chỉ dặn hắn giữ mạng để một ngày nào đó báo thù.
Rồi một ngày thành mồi săn của Thái tử, lạc trong rừng, hắn gặp nàng.
Lúc ấy nàng cũng nhỏ bé như giờ. Với thân hình ấy, nàng đứng chắn trước hắn, hét vào mặt Thái tử sao dám bắt nạt trẻ con. Sau này nàng mới biết khu rừng ấy giáp biên giới, là bãi săn.
Nàng mò vào rừng nhặt hạt dẻ, còn hắn bị truy đuổi.
“Nếu có thể sống sót bằng bất cứ giá nào, chỉ vậy thôi cũng đã đủ rồi.”
Nàng chớp mắt. Nước mắt lại chảy dài.
Chuyện hắn hỏi rõ như hôm qua trong ký ức nàng. Đó là lời mẹ nàng dặn trước khi mất. Dù còn nhỏ, nàng vẫn ra vẻ người lớn nói với hắn.
“Mẫu thân ta… đã nói vậy.”
Giọng nói khàn đặc thoát ra cùng những hơi thở gấp gáp. Cổ họng khô khốc đến mức suýt bật ra một cơn ho khan, nhưng nàng cố nén lại. Nếu không, vết thương sẽ lại toạc ra và đau đớn hơn nữa.
Biết rõ cơn đau qua kinh nghiệm, Cheong Hee kìm nén, thở dốc từng hồi.
“Rồi sao?”
Hắn hỏi lại.
Trong lúc nàng im lặng vì không hiểu ý nghĩa lời nói đó, Beom Yoon tiến lại gần nàng. Khi nước mắt đã cạn khô, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, nàng có thể thấy khóe mắt của vị hoàng tử đang đỏ ngầu vì tơ máu.
“Người đã nói với ta như vậy… giờ vẫn còn sống chứ?”