[Novel] Chuyến Đi Đêm - Chương 20

Chương 20
Trans: Agnes
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
Từ xưa, muốn sống lâu trong cung phải biết hành xử như cái lưỡi của người trên. Cung nữ kia muốn lấy lòng Yoo Hwa, bèn lén nhắc đến câu chuyện đang truyền tai nhau.
“Tin đồn sao?”
“Nghe nói mẹ của ả đàn bà ở trang viên từng là vu nữ, đã phản lại trời nên bị nguyền rủa. Vì vua ham mê vu nữ mà đất nước phải chịu trừng phạt dẫn đến diệt vong, tất cả đều do trò giở trong váy đàn bà mà ra.”
“Thứ dơ bẩn.”
Khuôn mặt Yoo Hwa méo mó vì khinh miệt.
“Nghe đâu vu nữ dùng phòng trung thuật để mê hoặc cả nhà vua đã khuất. Máu mủ của ả đàn bà đó thì sẽ thế nào đây, thưa nương nương?”
Ngay cả hoàng tử nhỏ tuổi của Đại quốc và cả Woo Tae Ho, người từng lấy ả làm vợ đầu, đến giờ vẫn chưa thoát khỏi trò giở ấy.
“Ngươi dám xúc phạm vua đương thời sao? Cái lưỡi ba tấc của ngươi đang nhục mạ bệ hạ đấy. Ngài ấy nhân từ biết bao mà ngươi dám…”
Điều này chẳng khác nào xúc phạm chính nàng ta. Lời nói Woo Tae Ho không thể thoát khỏi cái váy đó chính là lời chế giễu rằng Yoo Hwa dù cố thế nào cũng không thắng nổi ả đàn bà kia. Nhận ra lỗi lầm trong lời mình nói, cung nữ vội vàng phủ phục xuống đất.
“Xin người hãy giết chết tôi đi, thưa nương nương.”
“Mau đuổi ả đi ngay…”
Nàng ta bận trút giận lên cung nữ mà không nhận ra có một người đàn ông đang tiến lại gần.
Beom Yoon tiến đến, trong tay cầm một nhành hoa hải đường hồng thẫm, khẽ nở nụ cười khi chạm mắt Yoo Hwa. Ánh bình minh mờ mờ rọi vào khiến cả nhà kính trở nên thanh khiết. Giữa khung cảnh đó, hắn trai trẻ một tay chắp sau lưng, tay kia cầm nhành hoa ướt đẫm sương quá mức xinh đẹp khiến nàng ta không thể thốt lên lời.
Mấy ngày qua đã gặp ở đây nhưng hắn chưa từng tiến gần đến vậy.
Nghĩ rằng chuyện này hắn nghe cũng chẳng sao, Yoo Hwa mỉm cười tao nhã đáp lại. Vị hoàng tử trẻ không biết gì về đời này cũng nên biết sự thật.
Người hắn lấy làm vợ dơ bẩn ra sao.
Bên ngoài cung điện, ả ta đã lừa dối đôi mắt của hoàng tử trẻ, làm những trò gì.
Nàng ta nghĩ thầm như vậy cũng tốt. Từ nay hắn sẽ không đến đây hái hoa nữa.
“Nghe nói Hoàng tử của Đại quốc ngày nào cũng đến nhà kính của thần thiếp, thần thiếp vẫn luôn chờ ngày được chào hỏi ngài đây.”
Nàng ta muốn nhắc khéo hắn rằng đây là nhà kính có chủ, tới hái hoa rồi mà chẳng chút cảm ơn.
“Thấy hoa thô tục biết nói chuyện thú vị quá nên hôm nay ta tới hơi muộn.”
Nàng ta là vương phi của một nước.
Yoo Hwa run rẩy môi vì bị xúc phạm khi nghe hắn hạ thấp mình như điều hiển nhiên chỉ vì hắn là hoàng tử Đại quốc dù xa vời quyền kế thừa.
“Ngài vừa nói gì với thần thiếp vậy?”
“Phi đang hiểu lầm nghiêm trọng nên ta buộc phải chỉnh lại thôi.”
“Hiểu lầm sao? Ngài vẫn còn nhỏ tuổi nên chưa biết rõ thôi.”
“Phi đang nói về chuyện phòng the đấy à?”
Trước câu nói trần trụi phát ra từ gương mặt ngây thơ kia, Yoo Hwa phải tránh ánh mắt.
“Ngài đã bị vu nữ đó mê hoặc rồi.”
“Đúng như lời phi nói, ta còn nhỏ, không thể thoả mãn phu nhân được.”
Giọng nói nhẹ nhàng của hắn tiến sát thêm một bước. Rồi hắn cúi người vừa tầm mắt nàng ta, đưa gương mặt lại gần. Vẻ ngây thơ đó khiến các cung nữ phía sau Yoo Hwa cũng phải đỏ mặt.
“Ngài…”
Nàng ta là vương phi chính thất đoan trang của vua. Hắn thản nhiên nói ra như vậy khiến nàng ta chỉ còn cách tránh ánh mắt đi. Beom Yoon vươn tay giữ chặt lấy cằm nàng ta, ép nàng ta nhìn thẳng vào mắt mình.
“Chính phi là người khơi chuyện trước, sao giờ lại tránh né? Giờ phi có làm bộ đoan chính cũng vô dụng, vì ta đã nghe những lời tục tĩu của phi rồi.”
“Ngài, sao lại vô lễ như vậy…”
Cung nữ hoảng hốt hít sâu.
“Theo nghĩa đó, ta phải cảm ơn vị vua của người thôi. Vì ngài ấy sẽ an ủi phu nhân mà ta không thể thoả mãn được.”
Lời nói kỳ lạ.
Việc đàn ông khác ôm lấy vợ mình mà lại cho là bình thường, ngay cả Yoo Hwa đứng thẳng lưng cũng bị áp chế tinh thần.
Nàng ta không hiểu được tại sao người đàn ông nào lại chấp nhận chuyện như vậy, đặc biệt là vị hoàng tử cao quý bị bôi nhọ.
Vua đã lệnh không ai được làm phiền khi hoàng tử tới đây, dù có xảy ra chuyện gì cũng phải cho qua. Vì vậy, cung nữ không thể gọi binh lính dù Yoo Hwa bị sỉ nhục.
Beom Yoon lười biếng cười trước mặt nàng ta. Hắn đã quen với cảnh người khác khoanh tay đứng nhìn dù người họ phải bảo vệ gặp nguy hiểm, dù ở Đại quốc hay nơi này, đâu cũng giống nhau khiến hắn chỉ muốn bật cười.
“Ư…”
Cằm đau như vỡ nát, hai mắt Yoo Hwa đỏ ngầu.
“Ngày ta hiểu rõ chuyện phòng the, vị vua của người nên ngoan ngoãn rút lui đi. Có lẽ phi ở đây phải sớm khuyên nhủ vua của người cho rõ hiểu chuyện đó thì hơn.”
Hắn bóp mạnh hơn để nàng ta hiểu rõ.
“Ư… ư ư…”
Cằm nàng ta cứng lại, ngạt thở như bị siết cổ. Thấy nàng ta gật nhẹ, Beom Yoon mới thả cằm nàng ta ra. Yoo Hwa vừa thoát khỏi liền cúi người ho sặc sụa.
“Thật đáng tiếc, còn đang do dự thì hoa đã héo mất rồi.”
Tách.
Hắn thả nhành hoa hải đường xuống trước váy Yoo Hwa. Đoá hoa từng đẹp nhất rơi xuống đất bẩn, héo rũ.
Yoo Hwa ngẩn ngơ nhìn Beom Yoon quay lưng bước đi nhẹ nhàng.
Rồi nàng ta vội vàng rời khỏi nhà kính, né tránh hoàng tử.
***
Nếu với tay ra thì sẽ chạm đến cửa sổ.
Nhưng không hiểu sao hôm nay lại lưỡng lự không muốn mở cửa sổ. Cheong Hee mấy lần giơ tay ra rồi lại rụt về. Mỗi ngày, bên gối nàng đều có một loài hoa khác nhau. Ban đầu có thể là trùng hợp, nhưng từ lần thứ hai trở đi thì không còn là ngẫu nhiên nữa.
Suốt mấy ngày liên tục đều xảy ra chuyện đó.
Dong Yi nhất quyết muốn thức trắng đêm ngoài trời để bắt cho bằng được kẻ đặt hoa, nhưng Cheong Hee đã cố ngăn anh lại.
Cuối cùng, Cheong Hee hạ quyết tâm, đẩy cửa sổ ra.
Hôm nay là đuôi chuột – loài hoa nở vào mùa hè. Dưới những bông hoa nhỏ trắng dài là một đoá hoa nhỏ màu tím trông rất xinh xắn.
“Hôm nay hoa hải đường nở rất đẹp, nhưng bị dính bẩn nên ta không mang tới được.”
Loài hoa chỉ sau hoa hải đường về vẻ đẹp chính là đuôi chuột. Cheong Hee đứng trong bãi tuyết, im lặng nhìn Beom Yoon đang nhỏ nhẹ nói. Rồi nàng mỉm cười, nhẹ nhàng cầm lấy cành hoa đuôi chuột đặt nơi bậu cửa.
“Ngài ghé qua nhà kính của Vương phi nương nương sao?”
Nơi có thể tìm được những loài hoa thế này chỉ có một chỗ duy nhất trong nước.
Chỉ có Woo Tae Ho và phi tử Yoo Hwa của hắn ta mới có thể ra vào nhà kính tuỳ ý. Nhưng chắc chắn không phải hai người đó mang hoa cho nàng. Dù Dong Yi không thức trắng ngoài trời, Cheong Hee vẫn có thể khẳng định người làm việc đó là Beom Yoon.
“Ai biết được.”
Thấy hắn trả lời lấp lửng, Cheong Hee bật cười. Trên khuôn mặt trong trẻo ấy ánh lên nét nhẹ nhõm. Beom Yoon ghi lại dáng vẻ nàng đưa cành hoa đung đưa lên chóp mũi ngửi lấy mùi hương bằng động tác mệt mỏi ấy vào mắt.
“Hôm nay ta không thể nhịn được, vì tò mò không biết sẽ là loài hoa nào.”
Sau khi biết được sự thật, Beom Yoon đã nghĩ nếu nàng không nhìn hắn nữa thì cũng đành vậy. Đó là suy nghĩ đầu tiên sau khi hắn tỉnh lại. Có lẽ trong mắt nàng, hắn chẳng khác gì thú vật. Nhưng dẫu không đối diện, giữa hai người vốn cũng chẳng có thứ gọi là tình cảm, nên hắn tự nhủ chẳng sao cả.
Chính vì Woo Tae Ho, nàng đã từ bỏ cả ý chí sống.
Biết rõ bản thân chẳng phải con người, nàng từng thề rằng sẽ không còn bị tổn thương vì ánh mắt người khác nhìn mình như quái vật nữa.
“Phu nhân là người rất dễ lưu giữ hương thơm, nên tốt hơn hết là hãy để những thứ thơm tho quanh bên cạnh.”
Mùi hương kích thích khứu giác. Mùi hương mùa hè giữa mùa đông khiến Cheong Hee hít sâu vào tận đáy phổi, rồi bất chợt ho khan.
“Khụ…”
Nếu không thở ra thật mạnh thì suýt nữa nàng đã bật thành tiếng.
“Ta nhạy cảm với mùi hương.”
Vì vậy, trong ký ức của Beom Yoon, Cheong Hee luôn gắn liền với cây phỉ. Trong rừng cây phỉ, mùi thơm béo ngậy và sâu lắng ấy cứ vấn vít theo gấu váy nàng khi nàng rời đi. Tiếc là trong nhà kính không có cây phỉ.
“Cái đó…”
Đang định mở lời thì nàng khựng lại. Không thể bảo hắn lặp lại những gì vừa nói. Chắc chắn nàng đã nghe nhầm. Cổ nàng nóng bừng lên, Cheong Hee chỉ muốn nhanh chóng đóng cửa sổ lại để tránh ánh mắt của Beom Yoon.
“Nói đi nào.”
“Không có gì.”
Lát nữa phải hỏi Dong Yi xem trong lúc mình lơ đãng, ở trang viên có chuyện gì xảy ra không.
Đồng tử nàng run lên, hiện rõ trong mắt Beom Yoon. Làn da tái nhợt của nàng dần nhuộm sắc hồng như nước hoa loang ra.
“Ta mang hoa mùa hè đến, mà mặt phu nhân như thể đã chín dưới nắng gắt rồi.”
Rầm.
Cánh cửa sổ trước mắt Beom Yoon bị đóng sầm không thương tiếc.
Tiếng gió rít nghe còn lạnh lẽo hơn nữa, khiến hắn phải nhịn cười. Woo Tae Ho không xem nàng là người. Có lẽ đây là lần đầu tiên nàng nghe ai đó gọi mình là ‘phu nhân’. Khuôn mặt đỏ ửng kia chính là bằng chứng.
Phu nhân.
Beom Yoon nhẩm từ đó trong miệng.
Từ ngữ lăn tròn một cách ngọt ngào khiến hắn rất hài lòng. Beom Yoon liếc nhìn nơi đặt bông hoa rồi lui bước. Người đã do dự không biết có nên mở cửa sổ hay không, hôm nay cuối cùng cũng lấy hết dũng khí để mở ra.
Làm con chim dậy sớm mỗi sáng cũng không phải chuyện tệ.