Chương 20
Edit: Đom Đóm
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
“Trong quá trình đó, Kim Yong Ho đã khai ra đồng phạm, và một trong số đó chính là ông, Jang Sang In à.”
“Ư… ư…!”
Lão chủ bị kẹp chặt trong tay Chi Kyung, bất lực lắc đầu nguầy nguậy. Lão trông như muốn nói rất nhiều điều, nhưng hắn tuyệt nhiên không cho lão cơ hội. Hình ảnh của một công tố viên như hắn có lẽ đã đi quá xa, khi hắn hoàn toàn áp đảo đối phương bằng thái độ đầy cưỡng chế.
“Jang Sang In, ông bị buộc tội tàng trữ và buôn bán ma túy. Ông thừa nhận chứ?”
“Ư ư ư… Không! Không phải!”
“Ông đang nói gì vậy, thật chẳng hiểu nổi. Dù sao thì tóm lại là như thế này. Với khả năng cao ông sẽ bỏ trốn và tiêu hủy chứng cứ, tôi sẽ thực hiện lệnh bắt giữ khẩn cấp ngay tại đây.”
Chi Kyung siết chặt tay thêm một lần nữa, khiến gương mặt lão chủ vặn vẹo trong đau đớn. Gã bắt đầu thở dốc từng hồi như thể đang bị ngạt thở.
Tae Ri đứng đó, toàn thân bị bao phủ bởi một cảm giác sợ hãi tột độ. Không lẽ gã ta sẽ chết thật sao? Dù có chút lo lắng, nhưng cô chẳng thể làm gì hơn ngoài việc bất lực đứng nhìn. Cảm giác vô dụng đó chẳng khác gì những gì lão chủ đang phải chịu đựng.
“Thám tử Park, là tôi đây.”
Giọng nói điềm nhiên của Chi Kyung vang lên, trong khi khói thuốc từ điếu thuốc trên tay hắn vẫn uốn lượn tan vào không khí. Mọi thứ trong tay hắn — điếu thuốc, lão chủ tiệm, thậm chí cả cuộc điện thoại — đều toát ra một vẻ yếu thế trước sự kiểm soát tuyệt đối của hắn.
“Vào đây ngay đi. Tôi thấy rõ ràng là có quan hệ với Kim Yong Ho.”
“Ư! Ư! Không! Không phải!”
Lão chủ cố sức lắc đầu, như thể cái đầu của gã sắp rơi ra khỏi cổ vì sự chống cự dữ dội của nó. Gã rên rỉ, ánh mắt hướng về phía Tae Ri, miệng phát ra những âm thanh vô nghĩa như đang cầu cứu. Làm ơn, giúp tôi. Dường như lão muốn nói vậy, nhưng Tae Ri chỉ có thể đứng chết lặng tại chỗ, không làm nổi bất cứ điều gì. Thật sự, cô không thể làm gì cả.
“Lão già này lại giở trò nữa rồi.”
Ngay khi ánh mắt gã chủ hướng về phía Tae Ri, Chi Kyung lập tức nhét điện thoại vào túi, kéo mạnh khuôn mặt gã về phía mình một cách thô bạo.
“Jang Sang In, tôi đã bảo khi tôi nói, ông phải nhìn tôi rồi mà, đồ khốn à.”
“Ư… ư…”
“Ừ, rồi sao? Ông định làm gì nào?”
“Ư… ư…”
“Ông định làm gì, hửm? Nói đi.”
Nước mắt lăn dài trên gương mặt lão chủ. Kẻ mà trước đây có thể dễ dàng đánh gục năm người giờ chỉ biết ngồi đó khóc lóc, không dám đối đầu với một mình Chi Kyung. Hình ảnh gã lúc này thật thảm hại.
“Ư… tôi sai rồi… tôi sai rồi!”
“Sai rồi à?”
“Vâng! Vâng!”
Lão gật đầu lia lịa, nước mắt văng tứ tung, như thể chỉ cần làm vậy là có thể thoát khỏi sự uy hiếp từ hắn.
“Vậy thì…”
Ánh mắt Chi Kyung hướng xuống, nhìn lão chủ với vẻ đầy đe dọa, giọng hắn lạnh lùng vang lên.
“Ông đùa kiểu gì với em gái người khác mà tệ hại như thế hả đồ khốn?”
Không thể nào…
Đồng tử của Tae Ri vốn chỉ dõi theo Chi Kyung trong trạng thái bất lực, giờ đây run rẩy như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão lớn.
Màn sương mù dày đặc trong đầu cô dần tan biến, nhường chỗ cho sự tỉnh táo. Cô nhận ra điều mà Chi Kyung đang làm lúc này…
“Jang Sang In, ông có biết không?”
Chi Kyung cúi sát gương mặt điển trai của mình về phía lão chủ, giờ trông gã càng thảm hại hơn bao giờ hết. Và chỉ bằng một câu nói, hắn kết thúc tình huống khủng khiếp này.
“Cười đi, đồ khốn. Tôi cũng chỉ đang đùa thôi.”
…Đùa?
Đồ điên… Lời thì thầm bất giác thoát ra từ kẽ răng Tae Ri.
Có vẻ như Chi Kyung đã nghe thấy điều đó. Hắn quay lại nhìn cô, đôi môi cong lên thành một nụ cười sắc sảo. Chỉ cần nhìn ánh mắt và nụ cười ấy, cơ thể Tae Ri phản xạ bỗng co rúm lại. Ngay cả khi lão chủ đang gào thét đầy hung hãn, cô cũng chưa từng cảm thấy sợ hãi đến mức này. Nhưng ánh mắt của Chi Kyung lại khiến cô bất giác run rẩy.
Cảm giác này hoàn toàn khác biệt. Nếu sự đe dọa từ lão chủ chỉ đơn thuần là đến từ thể xác, thì áp lực từ Chi Kyung lại như một cấp độ khác, phức tạp hơn nhiều.
Chi Kyung, mắt vẫn chăm chú nhìn Tae Ri, vươn cánh tay dài về phía lão chủ. Gã vội vàng chộp lấy tay hắn, như bấu víu vào chút hy vọng mong manh.
“Không phải cái đó.”
Chi Kyung nhếch mép. Lão chủ loay hoay suy nghĩ một hồi, rồi như chợt hiểu ra, lật đật gỡ chiếc thẻ công vụ kiểm sát treo trên cổ mình, đưa trả lại vào tay hắn.
Chi Kyung bình thản đeo lại chiếc thẻ vào cổ, rồi từng bước từng bước tiến gần hơn về phía Tae Ri. Cô không thể lùi lại, cũng không thể nhúc nhích. Như một con thú nhỏ bị tê liệt, toàn thân cô cứng đờ, không thể làm chủ được bản thân.
Đứng trước mặt cô, Chi Kyung khẽ hắng giọng như đang suy nghĩ gì đó, rồi cất lời.
“Đói rồi.”
“…”
“Đi ăn cùng tôi đi. Tôi có chuyện muốn nói.”
Ra ngoài nào. Hắn nói xong, lướt qua cô và rời khỏi tiệm game.
Tae Ri vẫn đứng đó, ánh mắt bối rối nhìn khung cảnh tan hoang của tiệm game. Đôi tay siết chặt thành nắm đấm, run rẩy không ngừng.
Chi Kyung đưa Tae Ri đến một nhà hàng kiểu Âu nằm trên tầng hai của khách sạn.
Cô đã nhận ra đây chính là khách sạn nơi họ từng hôn nhau hai năm trước. Nhưng Tae Ri cố tình không nhắc đến chuyện đó, chỉ lặng lẽ nhai miếng bít tết mà hắn đã gọi cho mình, cảm giác như đang nhai một sợi dây cao su vô tận.
Trong lúc đầu óc đầy những mớ suy nghĩ rối ren, cô ngước lên nhìn Chi Kyung.
Người đàn ông cũng ăn món bít tết giống cô, nhưng phần của hắn gần như là *rare. Mỗi lần hắn nhai miếng thịt, cơ bắp ở quai hàm chuyển động rõ rệt, như khẳng định sự hiện diện mạnh mẽ của nó.
*Rate: ám chỉ mức độ chín của thịt bít tết mà Chi Kyung ăn, được miêu tả là tái. Đây là thuật ngữ phổ biến để chỉ các mức độ chín khi chế biến bít tết, chẳng hạn như: rare (tái), medium rare (tái vừa), medium (chín vừa), v.v.
Ánh mắt cô không thể không chú ý đến từng chi tiết: ánh mắt luôn nghiêng 45 độ, cách cầm dao và nĩa nhẹ nhàng, tư thế thẳng tắp, và cách hắn dùng khăn ăn nhẹ nhàng lau lên khóe môi. Ngay từ lần đầu ăn cùng hắn, Tae Ri đã nhận ra rằng phong thái khi ăn uống của Chi Kyung hoàn toàn không có gì để chê trách — hoàn hảo đến mức khiến người khác phải ngưỡng mộ, đầy tao nhã và lịch lãm.
Cô cảm thấy có điều gì đó giống nhau giữa nội thất của nhà hàng này và chính con người hắn. Vẻ ngoài xa hoa, sang trọng nhưng bên trong lại có gì đó trống rỗng và thô kệch. Thậm chí, âm nhạc vang lên trong nhà hàng cũng khiến cô liên tưởng đến hắn — không rõ là nhạc cổ điển hay jazz, một thứ lẫn lộn khiến người nghe khó xác định được bản chất của nó.
Khẽ đặt nhẹ dao nĩa xuống đĩa, Tae Ri mở lời sau một hồi giữ im lặng.
“Cảm ơn anh… vì khi nãy đã giúp tôi.”
Chi Kyung nhướng nhẹ lông mày, như thể câu cảm ơn đó thật thừa thãi, rồi tiếp tục cắt miếng bít tết.
“Bạn của Si Hyun gặp khó khăn, dĩ nhiên tôi phải giúp rồi.”
“Park Si Hyun… hiện giờ cậu ấy thế nào?”
“Đã tìm được công việc phù hợp và sống ổn định rồi.”
Chi Kyung trả lời ngắn gọn, rõ ràng không muốn bàn sâu về chủ đề này.
Tae Ri cũng vậy. Điều cô thực sự muốn hỏi không phải là chuyện của Park Si Hyun. Cắn nhẹ môi dưới, cô cúi đầu suy nghĩ một lúc, sau đó từ từ ngẩng lên, gọi hắn bằng giọng ngập ngừng.
“Điều này… cũng không phải là trùng hợp, đúng không?”
“Là trùng hợp.”
Câu trả lời ngắn gọn và thẳng thừng của Chi Kyung như nhẹ nhàng xé toạc sự do dự của cô, khiến mọi nỗ lực suy đoán của cô trở nên vô nghĩa.
“Tôi gọi ngẫu nhiên đến một trong vô số công ty lái xe hộ. Trong hàng trăm tài xế, người đến lại là em, Kang Tae Ri. Tôi bước vào một trong vô số tiệm game bất hợp pháp, và em cũng tình cờ ở đó. Em gặp rắc rối nên tôi giúp em. Tên tôi đoán đại lại trùng khớp với tên của lão chủ. À, tôi cũng đoán đúng cả đất nước mà lão xuất ngoại nữa, phải không?”
Hắn xoay nhẹ phần thân ly rượu, để chất lỏng màu đỏ sóng sánh bên trong tạo thành những con sóng nhẹ. Sau khi ngửi thoáng qua hương rượu, Chi Kyung tiếp tục với giọng nói mang đầy sự châm biếm:
“Có lẽ tôi nên bỏ nghề kiểm sát và chuyển sang làm nhà tiên tri nhỉ.”
“…”
“Nên đúng rồi đấy. Tất cả chỉ là trùng hợp thôi.”
Hắn nghiêng ly rượu, đưa miệng chạm nhẹ vào vành ly. Đôi môi nhếch lên thành một đường cong hoàn hảo, như thể tất cả đều nằm trong sự kiểm soát của hắn.
Đột nhiên, Tae Ri cảm thấy một cơn bực tức dâng trào. Cô không thể gạt bỏ cảm giác rằng hắn đã quan sát cô từ trước đến giờ, như một kẻ lặng lẽ theo dõi mọi hành động của cô.
“Tự nhiên xuất hiện và làm tất cả những chuyện này với tôi. Mục đích của anh là gì? Anh đang muốn gì vậy, thưa công tố viên?”
“Vì bây giờ em đã đủ chín muồi để tôi thưởng thức rồi.”
— Còn tiếp —
💬 Bình luận (0)