Chương 10

 

Chương 10

 

Edit: Đom Đóm

———

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

———

Dường như bị cuốn vào một cơn mê hoặc, Tae Ri lẩm bẩm, đôi mắt như mất hồn.

“Nếu vậy… chắc tôi sẽ biết được… mình thích kiểu nào…”

Lấy hết can đảm, cô đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy cổ áo sơ mi của hắn và kéo lại về phía mình. Đó chỉ là hành động xuất phát từ bản năng, và Chi Kyung cũng không hề phản kháng, hắn để cô kéo lại gần hơn.

“Vậy nên… anh dạy tôi… cách hôn đi…”

Chi Kyung đưa tay lên, giữ lấy phần gáy mảnh mai của cô, rồi cúi xuống. Trước khi chạm môi, hắn khẽ nghiêng đầu rồi đôi môi họ giao nhau. Tae Ri nhắm chặt mắt, cảm nhận sự tiếp xúc bất ngờ đó.

Hắn cắn nhẹ và kéo môi dưới của cô, khiến môi cô vô thức hé mở, và ngay lập tức, lưỡi hắn đã kịp luồn vào. Tae Ri cứng đờ, không biết phải làm gì, nhưng Chi Kyung đã khéo léo dẫn dắt, bao bọc lấy từng hành động vụng về của cô. Hương rượu thoang thoảng trong khoang miệng như được hòa quyện, làm mọi thứ trở nên nồng nàn hơn.

A, Tae Ri khẽ rên lên trong miệng hắn. Chi Kyung giữ lấy gương mặt nhỏ nhắn của cô bằng hai tay, xoay nhẹ đầu cô sang hướng khác, để nụ hôn thêm sâu và trọn vẹn hơn. Một tay hắn vẫn đặt trên gáy cô, tay kia rút khỏi túi quần, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo thon mảnh và kéo cô sát vào mình hơn. Cơ thể họ gần như dính chặt vào nhau, và ngay lập tức, Tae Ri cảm nhận được sự kích thích từ cơ thể hắn. Cô mở to mắt, khuôn mặt đẹp trai với đôi mắt nhắm nghiền của hắn hiện lên rõ ràng trước mắt cô.

Hắn… thật sự đã bị kích thích… vì mình sao? Ý nghĩ đó khiến trái tim cô đập loạn nhịp, và một cảm giác hưng phấn kỳ lạ dâng trào trong lòng.

Tae Ri bất ngờ nhón chân lên, vòng hai tay qua cổ hắn, giống như một chú chim nhỏ đang há miệng chờ được mớm mồi. Cô nhắm mắt lại, sẵn sàng đón nhận lần nữa.

Chi Kyung thoáng nhíu mày, dường như có điều gì đó trong hắn vừa bị bẻ gãy vậy. Hắn nắm lấy tóc cô, không quá mạnh để làm đau, nhưng đủ để giữ cô lại gần hơn. Lưỡi hắn di chuyển mãnh liệt, như thể muốn nuốt trọn hơi thở của cô, không còn giữ lại chút kiềm chế nào.

 

Một tiếng rên rỉ pha lẫn kinh ngạc thoát ra từ Tae Ri. Cô bị đẩy mạnh xuống giường, đúng nghĩa bị ném xuống, như cái cách Chi Kyung đã ném chiếc ba lô của cô vậy.

Tae Ri mở to mắt, cố gắng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nhưng kỳ lạ thay, đầu óc cô, vốn dĩ lúc nào cũng nhanh nhạy, giờ đây như bị đóng băng hoàn toàn, không thể suy nghĩ thông suốt.

“Anh… anh đang làm gì vậy?”

Cô thở dốc, cố gắng tìm câu hỏi trong cơn bối rối. Nhưng Chi Kyung đã dùng tay ấn mạnh phần gáy cô từ phía sau, khiến đầu cô không thể cử động được, chỉ còn đôi mắt là khẽ run rẩy dưới ánh mắt đầy áp lực của hắn.

“Em nói muốn hiểu rõ tôi mà. Tôi thích làm kiểu từ phía sau, tư thế doggy ấy. Em không thích sao?”

“Đ-đợi đã, cái này… cái này kỳ lạ quá.”

“Vậy em thích gì? Làm kiểu truyền thống à?”

Nỗi sợ hãi bắt đầu lan tỏa trong lòng Tae Ri. Trước mặt cô là một người đàn ông xa lạ mà cô chỉ biết mỗi tên, tuổi, và nghề nghiệp của hắn. Một người luôn mang theo khí chất áp đảo và nguy hiểm như vũ khí, và giờ đây hắn đang đè cô dưới thân mình, khiến cô hoàn toàn cảm nhận được sự bất lực. Không khí xung quanh trở nên ngột ngạt đến mức, ngay cả ý nghĩ rằng mình có thể bị giết chết tại đây cũng không còn là điều bất ngờ đối với cô.

“Chuyện... chuyện như thế này, tôi không thích. Tôi thật sự không thích đâu.”

“Tôi đã nói trước rồi mà. Khi làm tình, tôi thích kiểu khống chế, khiến đối phương không thể làm gì khác. Tôi cũng đã bảo rồi, nếu không muốn thì em có thể rời đi. Nhưng em không chịu đi mà. Không phải nghĩa là em đồng ý rồi sao?”

Giọng nói của Chi Kyung vang lên đầy lạnh lẽo, bình thản như thể chỉ có hắn đang kiểm soát mọi thứ vậy.

“Vậy thì em nghĩ ở lại là để làm gì chứ? Không biết gì mà cũng dám ở lại sao?”

Cạch. Tiếng mở thắt lưng vang lên sắc bén từ phía sau, làm không khí càng trở nên khó thở hơn. Tae Ri run rẩy lắc đầu, cố gắng tìm chút phản kháng dù là nhỏ nhất.

“Chuyện như thế này… chuyện này không phải… không như tôi nghĩ…”

“Vậy em mong tôi sẽ nhẹ nhàng, dịu dàng như một người bạn trai sao? Những chuyện đó em để dành làm với người yêu sau này của em đi.”

“Tôi… tôi nói là… đây là lần đầu tiên của tôi mà…”

Giọng nói lẫn trong tiếng nức nở của Tae Ri khiến Chi Kyung thoáng khựng lại, nhưng ngay sau đó, hắn giữ chặt hông cô, nâng cao hơn và lạnh lùng đáp lại.

“Vậy thì sao?”

Bàn tay không còn đè lên gáy cô mà bắt đầu di chuyển, kéo khóa quần jean của cô xuống. Không kịp phản ứng, Tae Ri cảm nhận rõ chiếc quần của mình bị tụt xuống trong tích tắc, để lại phần đùi trần trụi bị làn không khí lạnh lẽo quét qua.

“Khoan đã… làm ơn… làm ơn đợi một chút. Tôi không muốn thế này, tôi không muốn.”

Cơn hoảng loạn ở nhà hàng khi nãy không là gì so với nỗi kinh hoàng đang dâng lên trong lòng cô lúc này. Khuôn mặt Tae Ri trở nên tái nhợt, như thể cô đang ở trong một tình huống nguy hiểm đe dọa đến tính mạng vậy.

Đây không phải là con người đã trao cô nụ hôn dịu dàng khi nãy. Cách hắn cư xử bây giờ hoàn toàn khác, như muốn xóa bỏ mọi ký ức ngọt ngào vừa mới đây, biến chúng thành một cơn ác mộng kinh khủng.

Hắn luồn ngón tay vào mép quần lót của cô, từ từ kéo nó xuống. Nghĩ đến việc chỗ nhạy cảm bị lộ rõ trước mặt hắn, cô cảm thấy xấu hổ vô cùng. Hơn nữa, đây lại là giữa ban ngày ban mặt, nơi mà trước đây chưa từng ai nhìn thấy.

Không, không thích, không thích đâu.

Tae Ri khó nhọc quay đầu lại, ngước mắt nhìn hắn ta. Đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi.

Hắn giữ chặt lấy thứ thô kệch của mình, với những đường gân chằng chịt đang không ngừng co giật, trông vừa thô tục vừa đáng sợ. Hắn cố nhét vào cô một cách thô bạo, dù chưa có bất kỳ màn dạo đầu nào, đầu khấc đỏ sẫm không chút do dự mà tìm cách xâm nhập, tàn nhẫn xé toạc làn da mềm mại của cô.

Dù vẫn chưa vào hẳn, chỉ mới chạm đến mép ngoài, nhưng cô đã cảm nhận được cơn đau nhói như thể từng thớ thịt bị xé rách ra.

Chậc. Chật thật.

Gương mặt hắn không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ nhếch nhẹ lưỡi như đang đánh giá một món hàng. Cảm giác này khiến cô như biến thành một miếng thịt bày trong cửa hàng, sự nhục nhã dâng lên tận cùng.

Khuôn mặt Tae Ri tái nhợt đi, cuối cùng bật khóc nức nở, hét lớn lên, “Không! Tôi không muốn!” Cô cố gắng giãy giụa thoát khỏi bàn tay cứng như thép của hắn, vùng vẫy như một người đang chìm trong tuyệt vọng.

“Không! Không! Tôi không muốn thế này đâu! Đáng sợ lắm! Xin đừng làm thế mà!”

Mỗi lần chớp mắt, những giọt nước mắt lại rơi lã chã để lại vệt nước thấm ướt trên tấm ga trải giường trắng tinh.

Dù không có kinh nghiệm về chuyện này, cô vẫn biết rõ rằng không thể làm như thế. Không đúng. Đây không phải là cách. Đây không phải là cách giải quyết đúng đâu.

Đây là đang cưỡng bức.

Khi ý nghĩ đó lóe lên, khuôn mặt Tae Ri như chợt nhận ra ý định của người đàn ông, khẽ kêu lên một tiếng “A...” đầy ngỡ ngàng.

Hắn ta đang dạy cho cô một bài học, một cách rõ ràng và không chút nhân nhượng. Rằng cô không đủ tư cách đối đầu với hắn, và tốt nhất đừng tỏ ra ngang bướng như vậy.

Hóa ra, nụ hôn dịu dàng khi nãy chỉ là một lớp vỏ bọc giả tạo. Cảm giác bị lừa bởi lời nói ngọt ngào khiến cô cảm thấy thật ê chề và nhục nhã.

Nước mắt lại tuôn trào, làm mắt cô nhòe đi. Đôi mắt đỏ ngầu, nóng rát như vừa bị thiêu đốt.

“Hư… hức… hức…”

Tiếng khóc nghẹn ngào của Tae Ri như một bản nhạc dâng trào, ngày càng lớn hơn, vang vọng khắp căn phòng như thể đây là một hang động trống rỗng.

Cuối cùng, cô cảm nhận được lực từ bàn tay của Chi Kyung đang giữ trên gáy mình dần dần buông lỏng. Khi cổ cô được buông ra, Tae Ri vùi mặt hẳn vào chiếc gối, bật khóc nức nở hơn, tiếng khóc vang vọng như xé lòng.

“Tôi đã nói rồi mà.”

Phía sau vang lên tiếng “cạch”, âm thanh của chiếc khóa thắt lưng được cài lại, kèm theo giọng nói lạnh lùng, vô cảm của hắn, như lưỡi dao cứa qua tai.

“Muốn chống đối thì em cũng phải biết nhìn lại đối thủ chứ.”

“Hu hu... hức...”

“Nếu không muốn bị xử lý theo cách này, tốt nhất là đồng ý với tôi ngay bây giờ đi.”

Hóa ra, tất cả chỉ là ép buộc để đi đến một thỏa thuận. Từ đầu đến cuối, mục đích của hắn chỉ là ép buộc Tae Ri đồng thuận với hắn.

Chiếc đệm lún xuống rồi nảy lên khi Chi Kyung đứng dậy, rõ ràng hắn đang rời khỏi giường.

“Tôi không nói hai lần đâu. Ghi số tài khoản ra.”

Một tờ giấy ghi chú in logo của khách sạn cùng cây bút bi bị ném phũ phàng lên chiếc gối còn lại, nơi Tae Ri không vùi mặt vào. Đôi mắt đỏ hoe, nhòe lệ của cô ngước lên nhìn hắn đầy oán giận.

“Đồ rác rưởi…”

“Tốt thôi. Ít nhất giờ em cũng hiểu rõ về tôi rồi.”

“Đồ rác rưởi, bẩn thỉu…”

“Đúng vậy, tôi là như thế đấy.”

Chi Kyung không hề né tránh ánh mắt căm hận của cô, ung dung chỉnh lại cổ áo sơ mi và thắt chặt chiếc cà vạt. Hắn không quên nở một nụ cười thật tươi, như thể vừa khoác lên mình một vẻ ngoài giả tạo mới, bảo vệ bản thân khỏi mọi lời chỉ trích xung quanh vậy.


 

— Còn tiếp —

 

 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.