Chương 18

 

Chương 18

 

Edit: Đom Đóm 

———

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

———

Park Chi Kyung chỉ mỉm cười không nói gì, đặt chiếc bật lửa xuống bàn.

“Thành thật mà nói xem nào, công tố viên. Một tuần anh phải cặp kè đến bảy người đúng không? Thứ Hai ăn với cô này, thứ Ba ăn với cô kia, thứ Tư lại đến lượt người khác. Có phải mỗi ngày một người không?”

Dù phải đối mặt với những lời nói đùa đầy khiếm nhã của nhân chứng, Chi Kyung vẫn chỉ mỉm cười nhẹ nhàng và đáp “Không có đâu.” Hừm, cô ta hừ khẽ thở hắt, ánh mắt trượt dọc qua người hắn với vẻ đầy mời gọi. Cô cố tình ngậm đầu lọc thuốc lá và hút mạnh, tạo ra tiếng ‘chụt chụt’ đầy ẩn ý như muốn khiêu khích.

“Công tố viên của chúng ta, không ngờ nhỉ? Trông vậy mà cũng biết chọc ghẹo phết đấy. Thế thích kiểu người thế nào? Tôi thì sao? Có hợp gu không?”

“Ai mà chẳng thích kiểu như cô chứ.”

“Ôi trời, nói thế này thì không phải dạng hiền lành đâu nhé.”

Cô ta ngả người ra sau, thở ra một làn khói thuốc cười lớn. Những nhân viên khác trong phòng vẫn đang gõ máy tính, hết quay đầu lại ngó, rồi lại nhíu mày khó hiểu, như không tin nổi điều mình vừa thấy.

“Có thể cho tôi một ly cà phê được không nhỉ?”

Cô ta quay người lại nhờ một nữ thực tập sinh trẻ tuổi mang cà phê, khiến mọi người trong phòng ngơ ngác không nói nên lời. Nhưng dường như Park Chi Kyung chẳng mảy may để tâm.

Ngược lại, như thể muốn tham gia trò chơi ‘ai hành động lạ đời hơn’ hắn thậm chí cởi cả áo khoác vest, đứng dậy, cầm lấy gậy golf để bên cạnh và vào tư thế đánh bóng.

Quan sát Park Chi Kyung thực hiện một cú đánh bóng giả với động tác đầy điêu luyện, ánh mắt của nhân chứng lướt qua hắn như kẻ đang xem thứ gì đó rất hấp dẫn. Cô ta khẽ rung đôi chân đang vắt chéo của mình, liếm môi một cách đầy gợi cảm.

“Công tố viên của chúng ta chắc chơi golf giỏi lắm nhỉ? Tư thế rất chuẩn đấy.”

“Chỉ có tư thế thôi. Thể chất thì cũng không tệ, nhưng riêng môn golf này mãi chẳng tiến bộ được.”

“Bao giờ chúng ta cùng ra sân một lần nhé. Tôi sẽ phục vụ anh chu đáo.”

“Ồ, có chỗ nào hay cô biết à?”

“Tôi đang quản lý một sân golf mà. Cứ đến thoải mái đi. Công tố viên thế này không lẽ tôi không tiếp nổi sao?”

“Đúng là không nhận ra cô là người giàu có như vậy. Xin lỗi nhưng tên sân golf là gì nhỉ?”

“Condor, thưa công tố viên.”

“À, sân của Tập đoàn Xây dựng Samjeong.”

Trong lúc giả vờ xoay người đánh bóng, Park Chi Kyung vẫn giữ thái độ bình thản. Nhân chứng liền vỗ tay hai cái, *‘Nice shot’ đầy hào hứng. Park Chi Kyung nhanh chóng trở lại tư thế chuẩn bị đánh, nhẹ nhàng đáp lời.

*Nice shot: thường được sử dụng trong các môn thể thao như golf, bóng rổ, hoặc thậm chí trong các trò chơi điện tử, để khen ngợi một cú đánh hoặc pha xử lý đẹp, chính xác, hoặc hiệu quả. Cụm từ này mang ý nghĩa ‘Cú đánh đẹp’ hoặc ‘Làm tốt lắm!’ tùy vào ngữ cảnh.

“Sân đó nổi tiếng vì thẻ hội viên rất đắt đỏ nhỉ? Tôi nghe nói phí hội viên một năm ở đó là hơn 3 tỷ won. Làm công chức, nếu tùy tiện lui tới chỗ đó, tôi chỉ còn nước cởi áo mà nghỉ việc thôi.”

“Ôi trời! Công tố viên của chúng ta đôi lúc ngây thơ nhỉ? Không biết gì cả! Làm sao chúng tôi lại lấy tiền của người như anh được chứ?”

“Không lấy tiền thì làm sao cô duy trì nổi sân golf đắt đỏ như vậy?”

“Thẻ hội viên thì các nhà thầu mua hết rồi. Công tố viên chỉ việc đến chơi, không phải lo gì cả. Với những gì anh đã giúp chúng tôi, điều đó là lẽ thường thôi mà. Chúng tôi còn có lối đi riêng cho anh, không phải lo chuyện bị nhận ra đâu.”

“Thật tội nghiệp cho các nhà thầu. Họ bỏ tiền mua thẻ hội viên đắt đỏ nhưng lại chẳng được chơi, chỉ để người khác hưởng thụ thôi.”

“Ôi, công tố viên à. Đổi lại, chúng tôi vẫn mang lại công việc cho các anh mà. Mấy người đó kiếm được bao nhiêu là tiền nhờ chúng tôi, chẳng phải họ vẫn sẵn sàng chi 3 tỷ mỗi năm mà không than phiền lấy một câu sao?”

“Nếu chỉ cần 40 người mua là đã bao nhiêu rồi. Ít nhất cũng 120 tỷ mỗi năm chứ chẳng chơi.”

“40 người là gì chứ, thưa công tố viên. Tập đoàn Samjeong của chúng tôi đâu phải hạng xoàng.”

“Tại sao tôi lại phải chịu khổ thế này nhỉ?” Chi Kyung vung gậy, thực hiện một cú swing đẹp mắt. Người phụ nữ lại tiếp tục vỗ tay, cười nói “Good shot!”

“Ngài Chủ tịch của các cô thật là hào phóng mà. Không ngại trao hẳn ‘con ngỗng đẻ trứng vàng’ vào tay phu nhân như vậy.”

“‘Phu nhân’… sao? Ý ngài là tôi ư?”

Từ ‘phu nhân’ tự nhiên thoát ra từ miệng của Park Chi Kyung khiến người phụ nữ ngay lập tức cảm thấy trái tim như tan chảy. Thật hiếm hoi để một ‘phòng nhì’ như cô được gọi bằng danh xưng trang trọng như vậy.

Người phụ nữ bỗng như hóa thành bà chủ thật sự, kiêu hãnh ngẩng cao đầu, trả lời như thể cô xứng đáng với danh xưng ấy.

“Đúng vậy. Của cải chẳng dễ mà quản lý được, nhất là cái khoản tiền túi này. Chỉ khi Chủ tịch hoàn toàn tin tưởng tôi thì ông ấy mới giao phó hết mọi thứ cho tôi như vậy. Tôi chỉ cần làm tốt nhiệm vụ, quản lý sân golf đâu vào đấy, tiếp đón khách quý chu đáo là được. Người ta gọi đó là hậu phương, đúng không? Là tôi hỗ trợ Chủ tịch từ phía sau đấy.”

Cô ta như một con ngựa bất kham, tuôn ra hàng loạt thông tin chẳng ai hỏi. 

Từ việc tiếp đón các chính trị gia thường xuyên đến chuyện các nhà thầu tài trợ toàn bộ chi phí vận hành sân golf.

Người phụ nữ thong thả gõ gạt tàn thuốc lá vào chiếc cốc giấy còn chút cà phê bên trong, rồi tiếp tục hào hứng kể lể suốt 10 phút mà không ngừng nghỉ. Trong khi đó Park Chi Kyung ung dung mở hộp kính, lấy ra chiếc kính gọng kim loại đưa lên sống mũi.

“Thôi nào, công tố viên. Đừng để mấy chuyện chán ngắt này làm ta mệt mỏi nữa. Tối nay, anh dùng bữa với tôi một lần đi, nhé?”

Người phụ nữ đối diện vắt chéo chân ngược lại, cố ý thu hẹp khoảng cách với Park Chi Kyung, phô bày đường nét quyến rũ trước mắt hắn. Park Chi Kyung người đang đeo kính cũng đan các ngón tay vào nhau, cúi người lại gần bàn làm việc hơn.

Khoảng cách giữa hai người đã trở nên rất gần. Người phụ nữ nhướn mày, gửi ánh mắt quyến rũ về phía hắn. Gương mặt cô ta như bộc lộ sự nôn nóng, giống như đang cố gắng níu giữ chút sức hút trước một người đàn ông trẻ tuổi, vừa tài năng vừa điển trai, sau thời gian dài chỉ quen chiều lòng ông chủ già nua khó tính.

“Kang Ji Hye.”

“Vâng, thưa công tố viên.”

Người phụ nữ bất ngờ đỏ mặt, có chút ngượng ngùng không hợp với phong thái của cô ta. Park Chi Kyung với nụ cười hút hồn, nhẹ nhàng cất lời.

“Chúng tôi gọi thứ đó là quỹ đen đấy.”

“Sao?”

Người phụ nữ thoáng ngỡ ngàng, lùi người về phía sau. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, Park Chi Kyung thay đổi thái độ. Hắn cầm bút bi trong tay, ngữ điệu lạnh lùng và đầy tính chuyên nghiệp vang lên.

“Chuyện sân golf. Bắt đầu lại từ đó đi.”

Chuyện... gì cơ? Người phụ nữ vẫn chưa kịp hiểu rõ tình huống, đôi mắt mở to đầy bối rối. Nhưng ánh nhìn của Park Chi Kyung đã trở nên sắc lạnh, đanh thép hạ xuống khuôn mặt cô ta.

“Ngồi thẳng lại. Dập bỏ thuốc đi.”

Hắn không nhìn cô ta nữa mà dời mắt sang nơi khác, ấn đầu bút bi xuống tờ giấy trắng trên bàn. Tiếng ‘cạch’ khô khốc vang lên, báo hiệu một không khí nghiêm túc vừa thay thế hoàn toàn sự mập mờ trước đó.

“Chúng tôi sẽ bắt đầu điều tra. Lúc nãy cô có nhắc đến thẻ hội viên, phải chăng chỉ nhận thanh toán bằng tiền mặt thôi?”

Ánh mắt lướt nhanh qua thông tin cá nhân của cô ta đầy điềm tĩnh, giọng nói vừa cứng nhắc vừa lạnh lùng. Ôi, đúng lúc đó những người trong phòng kiểm sát mới âm thầm thán phục.

 

***

 

Lão chủ tiệm game vừa trở về từ Trung Quốc.

Gã đàn ông ở cuối tuổi 30, nặng hơn 90kg, thân hình to lớn, lại thêm chiều cao vượt trội tạo nên một áp lực đáng kể. 

Nếu Park Chi Kyung thuộc kiểu người dùng khí chất để áp đảo đối phương, thì gã chủ tiệm này chắc chắn là loại chỉ dựa vào vóc dáng để lấn át.

“Này, Tae Ri đang làm gì đó? Tôi bảo lau bên kia nữa cơ mà.”

Gã vừa chơi game trên điện thoại vừa dùng chân hất hất chỉ vào một góc. Tae Ri nghiến chặt răng một lần rồi cố thả lỏng, đáp lại một cách ngoan ngoãn “Vâng”.

“Này! Không thấy bụi chỗ kia à? Lau mạnh tay lên, mạnh vào! Tay cô không có tí sức lực nào sao?”

Mặc dù kẻ gây phiền toái nhất ở tiệm game chính là lão chủ, Tae Ri vẫn cố chịu đựng mà làm ở đây. Lý do duy nhất là tiền tip từ khách khá hậu hĩnh, và hơn nữa lão ta cũng không ở tiệm lâu.

Tae Ri đã tự nhủ chỉ cần tiết kiệm đủ số tiền mình đặt ra, cô sẽ rời khỏi đây. Dù sao thì làm công việc ban đêm mãi cũng không phải là điều cô muốn.

Lão chủ tiệm game liếc nhìn về phía hông Tae Ri, khi cô đang chăm chỉ lau dọn máy móc bằng chiếc giẻ trong tay. Gã vẫn không ngừng chơi game trên điện thoại vừa nói.

“Sao lúc nào cô cũng chỉ mặc quần thế? Nếu là tôi, tôi sẽ toàn mặc váy thôi.”

“Tôi thấy mặc quần thoải mái hơn.”

“Ngực đẹp thế này mà lúc nào cũng trùm kín trong mấy cái áo hoodie rộng thùng thình. Thật phí phạm.”

“Đó là việc của tôi.”

Tae Ri ghét phải ở một mình với lão chủ này. Ánh mắt thô lỗ và nham hiểm của gã, dù không trực tiếp chạm vào, nhưng vẫn khiến cô cảm nhận rõ ràng từng ánh nhìn đang bám lấy cơ thể mình đầy khó chịu.

Mọi chuyện sẽ đỡ hơn khi có Seo I Jun ở đây, nhưng hôm nay lão chủ bất ngờ cho Seo I Jun nghỉ phép, nên anh không đến tiệm game. Điều này làm Tae Ri thấy khó chịu hơn bao giờ hết, như thể gã cố tình sắp đặt để Seo I Jun không thể có mặt vậy. Điều an ủi duy nhất là trong tiệm game luôn có khách, làm giảm bớt cảm giác cô bị cô lập.

“Tôi sẽ cho cô một lời khuyên từ một người đàn anh đi trước nhé. Phụ nữ không cần học vấn, công việc hay mấy thứ đó đâu. Chỉ cần xinh đẹp, dáng chuẩn, biết chăm chút bản thân, thì đó chính là năng lực lớn nhất rồi. Hiểu không? Cô có học giỏi cả đời cũng chẳng để làm gì. Mấy cô đẹp hơn vẫn lấy được chồng tốt hơn đấy. Vậy nên, đôi khi hãy mặc đồ bó sát một chút, diện mấy cái váy ngắn vừa phải, trễ trễ, hở hở một chút. Phụ nữ phải có ‘hương vị’ như thế thì mới hấp dẫn. Hiểu chứ?”


 

— Còn tiếp —

 

 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27: H
Chương 26
Chương 25: H
Chương 24: H
Chương 23: 🔞
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.