Chương 13
Edit: Đom Đóm
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
Tae Ri đưa đũa lên miệng, nếm từng chút sốt tteokbokki còn sót lại trên đó, tạo ra những âm thanh nhỏ. Sau vị ngọt của nước sốt, đầu lưỡi cô cảm nhận được vị đắng nhè nhẹ của gỗ, khiến đầu lưỡi hơi tê tê.
I Jun đang nhìn cô với ánh mắt tò mò vì sự chăm chú vào điện thoại của cô, lướt mắt qua màn hình để đọc tin nhắn cùng cô. Sau đó, anh cười khẽ rồi nói.
“Đừng suy nghĩ nhiều, đi đi Tae Ri. Anh sẽ giữ bí mật với lão chủ cho.”
Nghe thấy từ ‘lão chủ’ thốt ra từ miệng I Jun, Tae Ri đặt úp chiếc điện thoại xuống bàn, lắc đầu như thể từ chối.
“Anh mà gặp rắc rối thì sao đây? Không phải anh cũng biết lão luôn xem CCTV để theo dõi chúng ta sao?”
“Yên tâm, hôm nay lão không xem được đâu.”
“Tại sao ạ?”
“Em không biết à? Lão đi Trung Quốc rồi. Tuần sau mới về.”
“Thật chứ?”
“Ừ, thật đấy. Vậy nên cứ đi đi. Không sao đâu, thật mà. Dù sao thì giờ cũng chẳng có nhiều khách. Một mình anh vẫn xoay xở được. Chỉ cần em quay về trước khi đông khách là được.”
Thấy Tae Ri vẫn còn chần chừ, I Jun nhẹ nhàng đẩy vai cô hướng ra phía cửa như thúc giục. Cuối cùng, Tae Ri đứng dậy, cầm lấy điện thoại trên bàn, cười rạng rỡ như thể chưa từng do dự.
“Cảm ơn anh nhé, I Jun! Em đi nhanh rồi về ngay! Tteokbokki cũng rất ngon, cảm ơn anh nhiều! Lần sau để em mời anh!”
“Coi chừng ngã đó! Nhìn thẳng phía trước mà đi! Lái xe cẩn thận đấy!”
“Vâng ạ!”
Tae Ri chạy nhanh ra khỏi sòng bạc, vừa đi vừa nhét nốt chân kia vào đôi giày thể thao đang xỏ dở, rồi gọi điện cho Kim Tae Pyung.
“Alo, Tae Ri à. Cháu tính thế nào?”
“Chủ tịch ơi! Cháu đi ngay đây! Cháu biết chỗ nhà hàng đó rồi! 5 phút nữa cháu tới!”
“Được rồi, đi từ từ thôi. Đừng có lại ngã tiếp đấy.”
“Chủ tịch, cảm ơn chú nhiều lắm!”
“Cảm ơn gì mà cảm ơn. Chú có trung gian miễn phí cho cháu đâu, cũng phải lấy hoa hồng thôi. Chú cúp máy đây. Lái xe cẩn thận nhé.”
Trước khi Tae Ri kịp đáp lại, cuộc gọi đã bị ngắt một cách hờ hững. Đã quen với kiểu đó nên cô chẳng mấy bận tâm, nhét điện thoại vào túi và bắt đầu chạy đến điểm đón.
Tiếng bước chân cô vang vọng ồn ào trên con ngõ yên tĩnh.
Nhà hàng được chỉ định làm điểm đón là một quán ăn lâu đời, nhưng những vị khách ra vào trông ai nấy đều có vẻ ngoài nhếch nhác.
Có người đi từ đây ra mà trả giá gấp ba lần á? Trong đầu Tae Ri xuất hiện cả một dấu hỏi lớn.
Trước đây Tae Ri chưa từng để ý, nhưng đến độ tuổi này, cô nhận ra rằng cách ăn mặc và phong thái của con người thay đổi theo từng khu vực. Và tùy theo những điều đó, thái độ của người khác đối với họ cũng thay đổi theo.
Sự gia tăng khoảng cách giàu nghèo, phân cực xã hội… chẳng phải đây chính là hệ quả của chủ nghĩa tư bản hay sao?
Tu… tu… tu…
Đứng trước quán ăn, cô bấm gọi vào một số lạ. Sau vài lần không có ai nhấc máy, đến lần thứ tư, một giọng đàn ông lè nhè vì say rượu mới trả lời.
- Chủ nhân của chiếc điện thoại này… tạm thời rời khỏi chỗ này rồi… tôi nghe máy hộ thôi? Cứ thoải mái nói đi.
“Anh gọi xe đúng không? Tôi đang đứng trước quán ăn đây.”
- À. Gọi xe…
Tiếng nói của anh ta bị lấn át bởi sự ồn ào náo nhiệt xung quanh, nhưng có vẻ anh ta đã hiểu. Sau đó, cuộc gọi bị ngắt.
Trong lúc đứng đợi khách ra trước quán, Tae Ri nhắn tin qua lại với I Jun. Khi nhận được tin nhắn trấn an của anh rằng mọi việc vẫn ổn và bảo cô cứ yên tâm làm việc, Tae Ri cảm thấy nhẹ lòng, rồi cất điện thoại vào túi.
Đã hơn 5 phút trôi qua mà khách vẫn chưa xuất hiện. Chuyện này không hiếm, nên cô chỉ kiên nhẫn đứng đợi.
Mùi thức ăn từ quán ăn xộc vào mũi khiến bụng cô bất chợt sôi réo. Đến lúc này, cô mới nhận ra bữa tteokbokki vừa rồi là bữa ăn đầu tiên trong ngày của mình.
Khi đang đứng thèm thuồng nhìn mùi đồ ăn trong không khí, 10 phút sau, cánh cửa trượt của quán ăn phát ra tiếng két và được đẩy sang một bên.
Cùng với những tiếng ồn ào, một nhóm dân văn phòng ăn mặc bóng bẩy bước ra từ quán. Họ vừa dìu một người phụ nữ loạng choạng vừa cười đùa rôm rả. Nhìn họ, Tae Ri bất giác nghĩ rằng ‘Nếu khu phố tồi tàn này là dầu, thì những con người trau chuốt kia chính là nước. Hoàn toàn không thể hòa lẫn được.’
Nhờ vậy, Tae Ri lập tức nhận ra khách của mình hôm nay chắc chắn nằm trong số họ.
“Cô Lee, hôm nay cô uống hơi nhiều rồi đấy. Không phải bảo đã gọi xe hộ rồi sao?”
Một người đàn ông trung niên khuôn mặt bóng nhẫy mồ hôi nhìn quanh tìm kiếm. Tae Ri nhận ra ngay người phụ nữ kia là khách của mình và vội tiến đến gần nhóm người đó.
“Có phải mọi người đã gọi xe không?”
Ánh mắt của cả nhóm nhanh chóng lướt từ trên xuống dưới, đánh giá Tae Ri một cách không mấy thiện cảm. Vì còn trẻ, lại là phụ nữ. Mặc dù không có quy định nào về giới tính cho nghề lái xe thuê, nhưng đa số người làm công việc này thường là nam giới. Tae Ri chỉ mỉm cười, cô đã quen với những ánh nhìn đầy nghi ngờ ấy.
“Đừng lo, thưa quý khách. Tôi lái xe rất giỏi.”
Khi cô mỉm cười rạng rỡ với gương mặt xinh đẹp, người đàn ông trung niên hắng giọng, liếc nhìn người phụ nữ trong vòng tay mình. Cô ấy cũng mặc bộ vest, có lẽ là nhân viên cấp dưới. Nhưng cô nhân viên này đã say đến mức hoàn toàn mất ý thức, ngủ mê mệt. Người đàn ông với vẻ mặt lúng túng, đưa tay gãi thái dương rồi quay lại hỏi những người đứng sau lưng mình, như thể họ là tấm lá chắn.
“Cô Lee này say đến mức mất cả ý thức thế này, để cô ấy về một mình liệu có ổn không? Hay là tôi đi theo nhé?”
“Đàn ông đã có gia đình mà vào nhà của một phụ nữ độc thân thì dễ gây hiểu lầm lắm, trưởng phòng ạ.”
Một giọng nói từ bên ngoài nhóm vang lên đúng lúc đó.
Giọng nói trầm thấp, mạnh mẽ và đầy quyền uy. Tae Ri biết giọng nói đó. Một giọng nói mà cô không thể quên. Gương mặt của người đó vụt qua trong đầu cô như một thước phim.
Cô không thể ngăn mình quay đầu về phía phát ra giọng nói ấy.
Giữa đám đông, một người đàn ông với vẻ ngoài cuốn hút lướt tay hất điếu thuốc lá sang bên cạnh. Trước khi hình ảnh của anh ta kịp được não bộ xử lý đầy đủ, đôi môi Tae Ri đã tự thốt lên như một lời thì thầm vô thức gọi anh.
“...Ngài.”
“Chỗ đó không phải nơi của cô đâu, tài xế.”
Người đàn ông vẫn tự do điều khiển luồng không khí xung quanh mình, ung dung bước tới, phá vỡ khoảng cách và cười nhếch mép ngay trước mắt cô.
“Chính tôi đã gọi xe hộ.”
Cô đã gặp lại công tố viên Park Chi Kyung vào một ngày thu khi cuộc đời cô đã bị sóng dữ cuốn qua, để lại những mảnh vỡ mà cô chẳng thể nào chắp nối lại.
Trái ngược với cô, người đã héo mòn vì những khốn khó của cuộc sống, hắn xuất hiện với vẻ ngoài càng rực rỡ hơn.
Cầm lái một chiếc sedan sang trọng, Tae Ri ngồi với dáng vẻ không thoải mái, như thể đang trên một chiếc ghế cắm đầy gai nhọn, mắt dán chặt về phía trước.
Thỉnh thoảng, cô lén nhìn qua gương chiếu hậu để quan sát người đàn ông ngồi ở ghế sau. Hắn thi thoảng xoa xoa thái dương, khi thì xem điện thoại, lúc lại quay mặt về phía cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.
Thân hình hắn vẫn săn chắc như trước. Đôi mắt dài, sống mũi cao, và đường viền cằm sắc nét đều không thay đổi.
Thời gian có thể làm ai đó trở nên tàn tạ, nhưng câu nói ấy không hề đúng với hắn. Gương mặt hắn, thậm chí còn đẹp hơn trước, toát lên vẻ hoàn mỹ đến đáng kinh ngạc.
“Nhìn vậy em không sợ gây tai nạn à? Chẳng phải em nói mình lái xe giỏi lắm sao?”
Câu đầu tiên từ miệng hắn vang lên trong chiếc sedan là như vậy. Tae Ri giật mình, ánh mắt lập tức hướng thẳng về phía trước, siết chặt vô lăng trong tay.
“Xin lỗi anh, thưa quý khách.”
“Dạo này em sống tốt chứ?”
Park Chi Kyung vẫn nhìn vào màn hình điện thoại hỏi. Chỉ một câu hỏi đơn giản như vậy thôi, nhưng tay cô lại vô thức siết chặt vô lăng hơn bình thường.
“Vâng, tôi vẫn ổn.”
“Tôi nghe qua chuyện của em từ Si Hyun rồi.”
Đôi môi của Tae Ri hơi hé ra, định hỏi thăm lại hắn theo phép lịch sự, nhưng rồi lại thôi. Những lời hắn vừa nói, như ngầm bảo. Tôi đâu có ổn.
“Sao mà lại….”
Park Chi Kyung vẫn không rời mắt khỏi điện thoại, lắc đầu khe khẽ và tặc lưỡi.
“Xin lỗi, nhưng tôi không muốn nói về chuyện đó.”
Cô khó chịu ra mặt, vì biết rõ hắn chẳng có ý định an ủi mình.
“Ừ, tôi hiểu. Nếu khiến em khó chịu thì xin lỗi nhé.”
“Không sao đâu.”
“Tôi nghe nói em chưa tốt nghiệp. Sao thế? Do học phí à?”
Người vừa nói lời xin lỗi lại không chút do dự đặt ra một câu hỏi đáng phải xin lỗi hơn nữa. Tay hắn lướt qua màn hình điện thoại, như thể đang hỏi một đồng nghiệp chưa chọn món ‘Ăn gì đây?’ Giọng điệu khô khan, vô cảm, khuôn mặt hoàn toàn không biểu lộ chút đồng cảm nào.
Ký ức cuối cùng bất chợt ùa về. Trong khách sạn ngày ấy, hắn đã dễ dàng đẩy cô xuống tận đáy. Và giờ, dường như chẳng có gì thay đổi cả.
— Còn tiếp —
💬 Bình luận (0)