Chương 3
Edit: Đom Đóm
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
“Gần đây, một thanh niên hơn 20 tuổi đã nhận án tù 4 năm vì tội phát tán ảnh ghép khỏa thân của một diễn viên. Tùy trường hợp khác nhau, nhưng… có lẽ cũng có khả năng phải ngồi tù chứ.”
“Nếu tôi không đồng ý hòa giải, ý anh là Park Si Hyun cũng có thể phải ngồi tù sao?”
“Vừa nãy tôi đã nói rồi, còn tùy vào trường hợp nữa. Tôi cũng đã nhắc là trong nhà tôi có người làm việc cho chính phủ rồi mà. Em nghĩ đó là việc gì mà lại đưa ra một kết luận hời hợt như vậy?”
“Người làm công chức trong gia đình anh thì liên quan gì đến chuyện này chứ... Rốt cuộc anh muốn nói gì với tôi?”
Người đàn ông hơi nhíu mày, rồi nhanh chóng nhìn thẳng vào cô với một nụ cười giả tạo.
“Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Tôi nghĩ mình đã nói cả chục lần rồi. Hòa giải đi.”
“Không phải những lời đó. Ý tôi là, điều anh thật sự muốn nói với tôi là gì.”
“Em đang nói gì vậy? Tôi thật không hiểu nổi.”
Hắn ta gãi cổ như thể đang khó xử rồi bật cười. Bản thân Tae Ri cũng không rõ mình đang nói gì, mà lại mong đối phương hiểu thì quả thật là quá tham lam.
“Làm gì có chuyện khác. Hòa giải đi. Chỉ có thế thôi.”
“Nếu vậy, để tôi hỏi thế này nhé? Nếu tôi không hòa giải, chuyện gì sẽ xảy ra với tôi?”
Tae Ri cũng không rõ bản thân muốn gì từ hắn. Có phải cô muốn thu hút sự chú ý của hắn bằng một sự khiêu khích vụng về chẳng ra hồn? Hay cô thích thú khi thấy sự rạn nứt dần xuất hiện trên gương mặt vốn dĩ kiên định của hắn?
Cô cảm thấy gương mặt ấy có gì đó cuốn hút. Một gương mặt không che giấu sự bực bội, đầy thô ráp và chân thật của người đàn ông.
Chi Kyung ngửa đầu cười khẩy, một nụ cười mang đầy vẻ tự giễu, rồi ánh mắt hắn hạ thấp xuống, liếc nhìn Tae Ri.
“Em.”
Ánh mắt hắn ta như một mũi lao sắc nhọn, khiến cơ thể Tae Ri bất giác co lại. Chỉ riêng ánh mắt ấy thôi cũng đủ làm cô cảm thấy đau nhói khắp người rồi.
“Tôi lịch sự với em thì em thấy buồn cười lắm à? Tôi cười với em, thế là chúng ta trở thành bạn bè rồi chắc?”
Dù nụ cười của hắn không có vẻ thân thiện, Tae Ri vẫn có cảm giác nếu không cẩn thận, cô có thể bị ăn một cái tát bất cứ lúc nào. Gương mặt Chi Kyung lúc này tràn đầy sự khó chịu, như thể sự bực bội đã bám chặt lấy hắn.
“Không. Không buồn cười đâu. Ngược lại, tôi thấy anh đáng sợ nữa là.”
Dù vậy, Tae Ri vẫn không muốn lùi bước. Cô vẫn không thể hiểu rõ cảm xúc này là gì, nhưng cô không muốn nhượng bộ.
“Không giống bạn bè chút nào cả. Vì vậy tôi mới hỏi. Anh đang cố dạy tôi điều gì? Rằng nhà của Park Si Hyun có người làm trong chính phủ, rồi thì sao? Điều đó liên quan gì đến tôi? Anh đang muốn nói vòng vo rằng đây là *cuộc chiến giữa David và Goliath à? Tôi không muốn hòa giải, vậy tại sao anh cứ ép tôi thế? Tôi là nạn nhân, thế mà tại sao tôi lại phải nghe những điều này? Chẳng phải anh là công tố viên sao? Công tố viên của Hàn Quốc mà như thế này được à? Anh đang muốn dạy tôi rằng ở đất nước này, chỉ cần có quan hệ tốt thì kẻ gây hại sẽ không bị trừng phạt đúng không? Nếu vậy thì những người bị hại như tôi thật quá bất công!”
*Cuộc chiến giữa David và Goliath: tượng trưng cho cuộc đối đầu không cân sức, nơi kẻ yếu thắng kẻ mạnh nhờ trí tuệ và dũng cảm.
Chỉ khi chuỗi lời nói dài dòng của Tae Ri kết thúc, từ kẽ răng mím chặt của Chi Kyung mới phát ra một tiếng cười khẽ. “Chết tiệt.” Có vẻ như ngay sau đó, một lời chửi thề cũng thoát ra khỏi miệng hắn ta.
Tae Ri ngẩng lên nhìn hắn với vẻ mặt có chút kinh ngạc. Thế nhưng, Chi Kyung lại bình thản cười, như thể lời chửi thề vừa rồi không hề phát ra từ miệng hắn ta. Nụ cười của hắn vẫn giữ một vẻ ung dung kỳ lạ.
“Nhưng mà, từ nãy đến giờ sao em cứ cứng đầu thế nhỉ?”
Chi Kyung bất ngờ rút ngắn khoảng cách, tiến sát lại gần. Đúng lúc đó, Tae Ri nhắm chặt mắt lại. Cô đã chuẩn bị tinh thần để bị tát từ đầu, giống như cách Park Si Hyun đã bị trước đó.
Trái với dự đoán, Tae Ri nhận ra hắn không hề làm gì cả. Cô hé một mắt, liếc nhìn hắn. Chi Kyung đang quay đầu nhìn đi nơi khác, thở dài một hơi. ‘Thôi được rồi, mình đang làm gì với một đứa trẻ thế này chứ…’ Hắn lầm bầm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy gì.
Khi hắn vừa đánh mắt với vài viên cảnh sát mà hắn quen biết, vừa ung dung bước thêm một bước đến gần cô, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ cần đưa tay ra là chạm tới.
“Muốn nghe điều tôi thực sự muốn nói không? Thật sự tò mò à?”
Dù khoảng cách đã rất gần, hắn ta lại không dừng ở đó. Chi Kyung tiến thêm một bước, đến mức cơ thể hắn hoàn toàn áp sát vào cô.
Hơi thuốc lá vương trong không khí giờ mới bắt đầu khiến đầu óc Tae Ri trở nên mơ hồ. Cô cảm giác như mọi suy nghĩ trong đầu bị cuốn bay, để lại một cảm giác choáng váng nặng nề.
“Vậy tôi sẽ nói cho em.”
Hắn cúi người, hơi thở nóng bỏng lướt qua vành tai khi hắn ghé sát môi, giọng nói như nghiến qua từng từ.
“Đừng chọc vào tôi nữa và nói con số em muốn đi, nhóc con. Nếu định cứng đầu, thì phải chọn đúng đối tượng mà cứng đầu chứ.”
Hơi thở nóng hổi của hắn khiến vành tai Tae Ri như bị bỏng, toàn thân cô như tan chảy thành tro bởi cơn nóng hừng hực lan ra từ tai.
Tae Ri quên cả cách thở, chỉ đứng nhìn Chi Kyung vừa rời khỏi cô. Đôi mắt cô mở lớn, dao động không ngừng, không tài nào kiểm soát được.
Cổ họng cô như bị mắc kẹt bởi một hạt đào lớn, không thể nói nên lời. Dường như âm thanh nào cũng bị chặn lại, cô chỉ biết hé miệng, phát ra những tiếng “A... A...” yếu ớt, đầy lúng túng.
Chi Kyung thản nhiên lục ví, rút ra một tấm danh thiếp. Hắn khéo léo nhét danh thiếp vào túi áo sơ mi trắng của Tae Ri, nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy giống như một bông hoa bất ngờ nở rộ trên vùng đất cằn cỗi, vừa cuốn hút, vừa khó hiểu.
“Khi nào nghĩ xong thì gọi cho tôi nhé.”
Chi Kyung vỗ nhẹ hai lần lên má Tae Ri rồi quay lưng bước về phía đồn cảnh sát, để lại cô đứng đó một mình.
Chỉ khi cảm giác nặng nề như đè ép lên mình biến mất, Tae Ri mới như người vừa được kéo lên từ dưới nước, thở hắt ra một hơi thật dài, giải phóng toàn bộ hơi thở bị kìm nén bấy lâu.
Cô đưa tay chạm lên má, như thể vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của Chi Kyung còn vương lại, đôi mắt mở lớn, chỉ có thể thở ra từng hơi nặng nề.
Đó là những hơi thở nóng bỏng, mang theo một cảm giác say đắm khó tả.
***
Trong căn phòng kiểu Nhật với chiếu tatami*, nơi diễn ra buổi tiệc của Bộ Điều tra Chống tham nhũng số 3 thuộc Viện Kiểm sát Trung ương Seoul, tiếng cười nói không ngừng vang lên.
*Chiếu tatami:
Mặc dù hiện nay đã đổi tên, nhưng Bộ Điều tra Chống tham nhũng từng được biết đến là ‘bông hoa của viện kiểm sát’, là quyền lực không ai có thể kiểm soát, hay còn gọi là ‘bộ phận đặc biệt’ trong giới kiểm sát.
Bộ phận này chủ yếu điều tra các vụ tham nhũng của chính trị gia, quan chức cấp cao hoặc các vụ án kinh tế lớn. Vì xử lý những vụ án tầm cỡ, họ luôn nhận được sự đối đãi đặc biệt trong nội bộ viện kiểm sát. Đây là nơi hội tụ những nhân tài xuất sắc nhất, và người ta thường nói, nếu muốn thăng tiến nhanh, nhất định phải từng làm việc tại bộ phận này.
Trên bàn tiệc, những món ăn và rượu cao cấp nhất được bày kín, là thứ không thể thiếu trong các buổi liên hoan của họ. Hôm nay, buổi tiệc có sự tham gia chung với Bộ Điều tra Công cộng số 2, khiến bầu không khí càng thêm náo nhiệt.
“Đàn ông là phải vậy chứ. Phải thường xuyên chăm sóc, xử lý cho tốt thì đầu óc mới thông minh, tỉnh táo được. Có đúng không, cậu Kim?”
“Chứ sao nữa. Phó cục trưởng nói gì cũng đúng cả, hoàn toàn chuẩn xác.”
Phó cục trưởng thứ tư, Na Ki Dong, vừa cười hô hố vừa dùng ngón tay cái và trỏ tạo thành một vòng tròn, rồi liên tục đẩy ngón trỏ tay phải vào vòng tròn ấy. Trưởng phòng Kim Hee Dong nhanh chóng gật gù phụ họa.
Nhìn những gã khốn này, đôi khi hắn lại cảm thấy kinh sợ. Vì chúng đang tận mắt cho hắn thấy một tổ chức mục nát có thể thối rữa đến mức nào.
Chi Kyung không tham gia vào câu chuyện của họ, chỉ giữ nụ cười trên môi và uống cạn ly rượu của mình.
Nhưng nụ cười ấy khẽ méo mó đi đôi chút khi nghe thấy một cái tên.
“Nghị sĩ Park Sang Hyun ấy mà.”
Đó là cái tên của bố hắn, vừa được nhắc đến từ miệng của một công tố viên thuộc Bộ Điều tra Công cộng số 2, kẻ vừa đặt bình rượu sake xuống trước mặt hắn.
“Lần này ông ấy có vẻ sẽ thuận lợi tái đắc cử nhiệm kỳ thứ tư.”
Công tố viên Yoo In Won, với tư cách là thành viên của Bộ Điều tra Công cộng chuyên trách về bầu cử và chính trị, thoạt nhìn có vẻ đặc biệt quan tâm đến cha của một đồng nghiệp cùng khóa. Nhưng thực tế không phải vậy.
Yoo In Won từ khi còn là công tố viên tập sự đã không ưa nổi Chi Kyung. Dù hắn biết rõ lý do tại sao bản thân lại giữ im lặng, hắn vẫn chờ đợi. Chờ đến lúc đối phương tự nhận ra một điều.
Hắn đang động vào ai.
“Ôi, nghị sĩ Park nhà chúng ta quả thật tài năng đấy. Bị ăn chửi nhiều như thế mà vẫn tái đắc cử đến nhiệm kỳ thứ tư. Bí quyết của ông ấy là gì nhỉ? Có phải nhờ lượng fan hâm mộ trung thành không?”
— Còn tiếp —
💬 Bình luận (0)