Chương 1
Edit: Agnes
———
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
———
Tình yêu của tôi, em thật xinh đẹp, không có một khuyết điểm nào.
Đôi môi em đỏ thắm tựa sợi chỉ, miệng em thật duyên dáng, gò má em ẩn dưới tấm khăn mỏng, đẹp như một nửa trái lựu.
Em gái của tôi, cô dâu của tôi
Em đã đánh cắp trái tim tôi
Chỉ cần một ánh nhìn từ đôi mắt em
Và một chuỗi ngọc trên cổ em
Em đã chiếm trọn lòng tôi
Nhã Ca chương 4 7:3:9
01. Công tố viên Park Chi Kyung
Giọng nói khàn khàn, cứng rắn như giấy nhám của một người đàn ông vang lên từ chiếc điện thoại trên tay Park Si Hyun. Âm thanh đó như lướt qua màng nhĩ của Tae Ri, để lại một cảm giác rờn rợn.
“Không phải tội phát tán văn hóa phẩm đồi trụy, này. Đe dọa á? Tôi không làm mấy chuyện đó mà…”
Park Si Hyun, người chưa từng tỏ ra luống cuống trước bất kỳ ai, giờ đây lại không ngừng bồn chồn. Chỉ nhìn cảnh này thôi cũng đủ hiểu cậu ta nghĩ gì về người anh trai của mình.
“Chết tiệt thật. Ông già nói là đã đến nơi rồi mà.”
Vừa cúp máy, Park Si Hyun liền gãi đầu lia lịa với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng, sau đó đâm nhẹ vào hông Tae Ri.
“Này, thỏa thuận đi. Cậu muốn bao nhiêu? Một ngàn? Hai ngàn? Ba ngàn? Năm ngàn? Chỉ cần nói con số, tôi chuyển ngay bây giờ. Tiền mặt, ngay lập tức.”
Trong khi Si Hyun đang mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại, Tae Ri chỉ bình thản nhìn chằm chằm vào vị cảnh sát, gương mặt chẳng hề lộ chút hứng thú. Dù trước một số tiền lớn, sự điềm tĩnh đốc của cô khiến Si Hyun càng thêm bồn chồn, đến mức giọng nói cũng trở nên lớn hơn.
“Này, nói thẳng luôn nhé, nếu tôi thực sự nhìn thấy cơ thể trần trụi của cậu mà thành ra thế này thì tôi cũng chẳng thấy oan ức gì. Nhưng rõ ràng đây chỉ là ảnh ghép thôi! Đám bạn cậu cũng biết mà! Chỉ cần nhìn cũng biết rồi rõ ngực cậu làm sao mà cỡ cup D được. Nhưng mà tôi đâu có phát tán hay gì, chỉ cho vài đứa bạn thân xem thôi. Đều là bạn cùng lớp, sao phải làm quá lên thế này? Ngay cả cậu cũng thấy chuyện này thật bất công đúng không?”
“Thằng khốn này, sao mồm toàn nói mấy lời bẩn thỉu thế? Này, cậu có biết đây là đâu không mà cứ mở miệng ‘chết tiệt’ này ‘chết tiệt’ kia? Không im miệng đi à?”
Cuối cùng vị cảnh sát cũng phải lên tiếng trước sự trơ tráo của Si Hyun. Nhưng thay vì ngậm miệng lại, Si Hyun lại càng hùng hổ hơn.
“Ai mới là thằng khốn chứ? Ông biết tôi là ai không?”
Cậu ta không chỉ không nhún nhường mà còn trừng mắt nhìn vị cảnh sát, cằm hất cao đầy thách thức. Đúng là cái kiểu hung hăng vốn có, không thể che giấu nổi.
“Gì cơ? Ngài cảnh sát? Cái thằng bé tí tẹo này mà cái miệng lại lanh chanh đến thế à?”
“Thằng khốn này nghĩ ai là trẻ con hả? Từ nãy đến giờ cứ coi người khác như con nít, bực cả mình. Ông có biết tôi là con của ai không hả? Biết anh trai tôi làm gì không mà dám thế này?”
“Cái gì? Cậu gọi ai là thằng khốn cơ?”
“A, xin lỗi. Ý tôi là cảnh sát.”
Vị cảnh sát bật cười đầy bất lực, xoa trán như để kiềm chế cơn tức giận rồi lẩm bẩm.
“Thằng nhóc này thật sự không dạy nổi nữa rồi.”
Trong khi khung cảnh trở nên náo loạn, Tae Ri, người luôn im lặng từ đầu đẩy ghế đứng dậy. Cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng nói rõ ràng nhưng lạnh lùng.
“Tôi không thỏa thuận. Làm đúng quy trình đi.”
Cô cúi đầu lịch sự chào, sau đó xoay người rời khỏi phòng. Nhưng ngay lúc ấy, cánh cửa phòng điều tra bất ngờ mở toang ra với một tiếng “rầm” đầy ấn tượng, khiến bước chân của cô khựng lại.
Không định trước, ánh mắt của cô bị hút vào người đàn ông vừa xuất hiện.
Người đàn ông cao lớn đến mức nổi bật hoàn toàn trong phòng, và quan trọng là có một khí chất lạ thường phát ra từ hắn. Tae Ri chưa từng tin rằng con người có thể sở hữu thứ gọi là “hào quang,” nhưng khi đối diện với hắn, cô buộc phải nghĩ lại. Đó là cảm giác áp bức, lấn át—thứ khiến người khác không thể làm ngơ.
“A, anh...”
Anh...
Ánh mắt của Tae Ri chạm tới người đàn ông kia cùng lúc Park Si Hyun với gương mặt trắng bệch không còn chút máu, đột ngột quỳ phịch xuống sàn, phát ra một tiếng “phịch” rõ to, rồi bắt đầu cúi gập người cầu xin cô một cách thảm hại. Một sự xoay chuyển thái độ chóng mặt.
“Này, Tae, Tae Ri à. Tôi, tôi sai rồi. Hửm? Tôi thực sự sai rồi. Tôi đã phạm tội chết, là lỗi của tôi. Tôi thề sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Cậu, chỉ một lần thôi, có thể bỏ qua cho tôi không? Ngay bây giờ ở trước mặt cậu, tôi sẽ xóa hết mấy tấm ảnh. Tôi không hề phát tán đi đâu cả, thật đấy! Chỉ có ba tấm ảnh của cậu trong laptop của tôi thôi! Cùng là bạn bè với nhau thì nên giúp đỡ nhau chứ, phải không?”
Giọng nói gấp gáp cùng vẻ mặt đầy sợ hãi. Điều này khác xa với sự ngông nghênh, nhàn nhã mà Park Si Hyun vẫn thể hiện từ trước tới giờ, khiến Tae Ri cũng thoáng ngạc nhiên.
Cô không biết rõ, nhưng đã nghe rằng Park Si Hyun là con cưng của một gia đình danh giá, quyền lực. Đặc biệt, gia đình ấy lại cực kỳ nuông chiều đứa con út nghịch ngợm này.
Nghe đâu là “cậu con trai quý giá” mà họ sinh muộn. Vì thế, nhìn cảnh tượng này thật khiến người ta cảm thấy không quen. Gia đình nuông chiều cậu ta đến vậy cơ mà...
Người đàn ông được gọi là “anh” bắt đầu bước từng bước chậm rãi, phá tan bầu không khí yên lặng trong phòng điều tra. Mỗi bước chân lại như đẩy sắc mặt của Park Si Hyun càng thêm tái nhợt đến mức trắng bệch như giấy.
“Này, Tae, Tae Ri à... G, gọi cảnh sát đi...”
Cô phải kiềm chế lắm mới không bật thốt lên “Đây là đồn cảnh sát rồi, đồ điên.”
“Cậu lúc nào cũng quên mất anh trai mình làm gì.”
Người đàn ông dừng lại trước mặt Park Si Hyun, kẻ vẫn đang quỳ trên sàn, nhìn xuống cậu ta bằng ánh mắt lạnh lùng. Hắn tháo chiếc đồng hồ đắt tiền khỏi cổ tay, phát ra tiếng lách cách.
“Nếu điểm số của cậu tệ đến mức đó, Si Hyun à, thì cậu nên ngoan ngoãn ở nhà mà học đi. Không phải dùng chiếc laptop anh mua cho để làm mấy cái trò ghép ảnh đồi bại này.”
“A, anh...”
“Đúng rồi, Si Hyun. Có gì muốn nói với anh không?”
Người đàn ông cúi người, đặt chiếc đồng hồ kim loại vào tay Park Si Hyun một cách cẩn thận. Ánh mắt Si Hyun lúc này ngập tràn vẻ hối lỗi, thậm chí đôi mắt cậu ta dường như đã bắt đầu ươn ướt.
“E-Em sai rồi… Em thật sự sai rồi…”
Đôi lông mày của Tae Ri khẽ nhướng lên. Đây là lần đầu tiên cô thấy Park Si Hyun, kẻ chẳng bao giờ sợ bất kỳ ai lại mang bộ mặt này. Một biểu cảm yếu đuối như con mồi đang đứng trước mãnh thú: không dám chạy trốn nhưng cũng không muốn bị nuốt chửng.
“Si Hyun à.”
Người đàn ông ngồi xuống, hạ người đến ngang tầm mắt với Park Si Hyun. Hắn nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo xộc xệch của cậu ta, giọng nói mềm mỏng hoàn toàn trái ngược với ánh mắt lạnh lẽo.
“Nếu biết sai thì đừng làm nữa. Chuyện đơn giản vậy mà sao lại khó đến thế với cậu vậy?”
“Không, không, anh ơi! Không khó chút nào! Không khó chút nào hết! Em thề, em không làm thế nữa đâu! Thật mà!”
“Đây đã là lần thứ bao nhiêu cậu nói sẽ không tái phạm rồi, Si Hyun?”
Dù giọng nói của anh trai có vẻ nhẹ nhàng, nhưng Park Si Hyun vẫn run rẩy không ngừng, điều khiến Tae Ri thoáng tò mò. Rồi cô nhanh chóng hiểu được lý do.
Bàn tay đang chỉnh cổ áo cho cậu ta đột nhiên siết lại, các đường gân trên mu bàn tay hiện rõ. Tae Ri không khó để nhận ra chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Đôi bàn tay to lớn đó chắc chắn sẽ không nương tay.
Dự đoán của cô hoàn toàn chính xác.
Một âm thanh “chát” vang lên, mạnh đến nỗi làm cả khuôn mặt Park Si Hyun lệch hẳn sang một bên.
“Người giám hộ của cậu ta phải không? Đánh vậy đủ rồi, qua đây làm việc đi.”
Vị cảnh sát phụ trách đứng dậy ra hiệu bằng tay. Nhưng người đàn ông kia phớt lờ hoàn toàn, giáng thêm một cái tát nữa, lần này còn mạnh hơn.
“Cái đầu óc.”
Lần này, bàn tay lại vung sang hướng ngược lại.
“Không tốt thì.”
Lại một cái tát đổi bên.
“Ít ra nhân cách.”
Khuôn mặt của Park Si Hyun liên tục hứng trọn những cú tát từ bàn tay người đàn ông.
“Cư xử cho đúng mực.”
Đó là một sức mạnh tàn nhẫn đến mức người ta phải tự hỏi liệu đây có thật là anh trai ruột của cậu ta hay không.
“Chuyện đó khó đến thế sao? Hửm!”
Park Si Hyun, vốn cố gắng chống đỡ kiên cường, cuối cùng cũng không chịu nổi sức mạnh ấy và đổ gục sang một bên với tiếng động khá lớn. Chiếc đồng hồ bị cậu làm rơi, chẳng hiểu sao lại trượt một đường thẳng tới trước mũi giày thể thao của Tae Ri như trêu ngươi.
Đối với Tae Ri, người đã sống suốt 22 năm dưới sự bao bọc ấm áp của bố mẹ như trong một nhà kính, đây là lần đầu tiên cô chứng kiến một cảnh tượng bạo lực và tàn nhẫn đến vậy.
Theo bản năng, đôi vai nhỏ của cô khẽ co lại, rồi phản xạ tự nhiên khiến cô cúi xuống nhặt lấy chiếc đồng hồ.
“Tae Ri à…”
Tae Ri đang chăm chú nhìn chiếc đồng hồ trong tay thì ánh mắt cô bất chợt hướng xuống bàn tay của Park Si Hyun, bàn tay đang nắm chặt lấy mắt cá chân cô đầy tuyệt vọng.
“Nếu cậu không chịu thỏa thuận… tôi sẽ chết mất… Thật đấy… Coi như cứu một mạng người đi… Được không?”
Khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ như một cậu ấm của Park Si Hyun giờ đã hoàn toàn tan nát. Đôi môi rách toạc, má sưng phù lên trong chớp mắt, máu từ vết thương trên môi chảy ra, nhuộm đỏ cả lời van xin.
— Còn tiếp —
💬 Bình luận (0)