Chương 5

 

Chương 5

 

Edit: Đom Đóm

———

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

———

“Mẹ, mẹ có thể nói giúp con với anh không? Con lớn rồi, bị anh tát như thế thật không chấp nhận được. Lại còn ngay trước mặt bạn học nữa. Mẹ à, con càng nghĩ càng thấy chuyện này không ổn chút nào. Ở tuổi này mà còn bị anh tát ngay trước mặt con gái, mẹ thấy có nhục nhã không? Sau này làm sao con dám đến trường nữa. Con nhỏ đó chắc chắn sẽ đồn khắp nơi. Người ta sẽ nói ‘Hóa ra Park Si Hyun chẳng có gì ghê gớm cả.’ Rồi danh dự của con ở trường sẽ ra sao hả mẹ? Mà với lại, con còn thích cô ấy nữa!”

“Thích thì đi mà tỏ tình, thằng nhãi này! Đừng có ghép ảnh linh tinh nữa!”

Gong Yoon Sun gào lên, thở hổn hển vì tức giận. Nhưng khi nhìn thấy gò má sưng đỏ của Si Hyun, bà nhanh chóng dịu lại, giọng điệu trở nên mềm mỏng hơn.

“Mẹ biết. Mẹ hiểu hết lòng con, Si Hyun à, nhưng mẹ cũng đâu biết phải làm sao. Mẹ cũng sợ anh con mà.”

“Mẹ, chuyện đó thật sự không hợp lý chút nào đâu. Trên đời này làm gì có người mẹ nào lại sợ đứa con do mình đẻ ra chứ? Hay mẹ nhặt anh ấy về nuôi đấy?”

“Cái thằng này!” Gong Yoon Sun cố kìm nén cơn giận, nở nụ cười đầy giả tạo, rồi nắm chặt lấy tay cậu ta.

“Con biết rõ mà. Mẹ có bao giờ dám cãi lời ba con đâu. Mà anh con lại chính là bản sao của ba con. Thế nên trước mặt anh con, mẹ cũng đâu dám hó hé gì.”

Bà vỗ nhẹ mu bàn tay của Si Hyun vài lần, sau đó kéo tay cậu ta, đứng lên khỏi mép giường. Rồi vòng tay qua eo cậu ta, dìu cậu ra khỏi phòng ngủ với những bước đi nhẹ nhàng.

“Đi xin lỗi anh đi, nói rõ là con sẽ không làm thế nữa. Xin lỗi cho đàng hoàng vào, con trai à. Hiểu mẹ nói chứ? Chọc tức anh con thì con chẳng được lợi lộc gì đâu.”

Trong khi xuống tầng hai, Gong Yoon Sun không ngừng dỗ dành con trai mình. Cuối cùng, với gương mặt đầy miễn cưỡng, Park Si Hyun đã đứng trước cửa thư phòng nằm ở tầng hầm.

Ngay sau đó, Gong Yoon Sun cất giọng nhẹ nhàng: “Mẹ phải mang chút trái cây cho công tố viên Park của nhà mình mới được.” Nói rồi, bà gọi người giúp việc, dáng vẻ duyên dáng nhưng không kém phần nhanh nhẹn, bước thẳng lên phòng ăn trên tầng một. Si Hyun nhìn cánh cửa thư phòng đóng chặt như nhìn thứ gì đó vô cùng đáng sợ, ánh mắt oán trách hướng theo bóng lưng mẹ mình đang khuất dần.

Như lời Park Si Hyun đã nói, Gong Yoon Sun thực sự là con gái của một gia đình “xã hội đen” khét tiếng, chỉ chưa buôn người mà thôi. Tiền bạc trong gia đình bà nhiều đến mức không thể đếm xuể, nhưng đầu óc thì lại trống rỗng.

Thứ họ giỏi nhất cũng chỉ là cho vay nặng lãi và đầu cơ bất động sản. Cha của Gong Yoon Sun đã dùng những phương cách không chính đáng để mở rộng thế lực, và từ đó xây dựng nên cái danh tiếng mà mọi người đều biết đến.

Có lẽ chính vì lớn lên trong một gia đình như vậy…

Gong Yoon Seon từ nhỏ đã có xu hướng ngưỡng mộ những người thông minh xuất chúng và thường hạ mình trước họ. Vì vậy, bà luôn vừa tự hào vừa cảm thấy e dè trước con trai cả là công tố viên và chồng mình là nghị sĩ.

Thậm chí, đôi lúc chuyện đó khiến người ta phải tự hỏi “Làm sao một người mẹ lại có thể đối xử như vậy với con của mình?”

Có lẽ vì lớn lên trong môi trường như thế, Park Si Hyun cũng không khỏi xem anh trai Park Chi Kyung của mình là một người đặc biệt, một hình mẫu khác thường.

Cha mẹ là những người mà cậu yêu thương nhất trên đời, lại chính là người kính nể anh trai hơn bất kỳ ai. Một nhân vật tuyệt đối không được làm phật lòng, là người mà ta buộc phải tạo ấn tượng tốt và không thể lơ là trong căn nhà này nếu muốn tồn tại.

Park Si Hyun, đứng thẫn thờ trước cửa, không ngừng bồn chồn nhìn chăm chăm vào cánh cửa đang đóng kín. Sau một lần nuốt khan, cậu ta lấy hết can đảm đưa tay lên gõ cửa.

“Vào đi.” Từ trong phòng vọng ra một tiếng ngắn gọn, và Park Si Hyun nuốt nước bọt thêm lần nữa trước khi chầm chậm mở cửa bước vào.

Căn phòng làm việc được bao quanh bởi những bức tường kính, phóng tầm mắt ra là khung cảnh tuyệt đẹp của sông Hàn. Nhưng ánh mắt của Park Si Hyun khi nhìn thấy anh trai mình ngồi đó, lại chứa đầy nỗi sợ hãi về con người trước mặt hơn là sự trầm trồ trước khung cảnh bên ngoài.

Park Chi Kyung, anh trai cậu đang chăm chú lật từng chồng giấy tờ dày cộp, hoàn toàn không mảy may chú ý đến sự xuất hiện của cậu ta. Park Si Hyun đứng khựng lại ngay ngưỡng cửa, rụt rè quan sát anh mình từ xa, nhưng rồi cậu lấy hết dũng khí bước hẳn vào trong. Đây là lần đầu tiên cậu ta gặp lại hắn sau ba ngày.

“Anh à, em có chuyện muốn nói…”

Người anh vẫn chỉ tiếp tục lật qua từng trang giấy, không hề đáp lại. Trước sự im lặng lạnh lùng ấy, Park Si Hyun cúi đầu xuống như đang nhận lỗi, giọng lí nhí chẳng khác gì tiếng kiến bò.

“Em xin lỗi, anh ơi. Em thật sự xin lỗi. Em thề… sẽ không bao giờ làm vậy nữa…”

Một giọng trả lời khô khan “Ừ” vang lên từ phía trên đỉnh đầu của Park Si Hyun.

Có vẻ phấn khích vì anh trai cuối cùng cũng đáp lại mình, cậu lập tức nhảy phóc lại gần Park Chi Kyung, giọng nói hưng phấn hơn bình thường:

“Chuyện của Tae Ri, anh đừng lo! Em sẽ tự mình xử lý. Em làm được mà!”

Hình ảnh đó không khỏi gợi lên dáng vẻ của một chú chó nhỏ đang điên cuồng vẫy đuôi, chỉ mong được chủ nhân yêu chiều.

“Làm thế nào?”

“…Hả?”

Trước câu hỏi lạnh lùng của anh tra kèm theo động tác ném chiếc bút xuống bàn, khuôn mặt Park Si Hyun lập tức trở nên ủ rũ.

“Cậu sẽ làm được cái gì chứ.”

Đó không phải một câu hỏi đợi câu trả lời. 

Trước ánh mắt nghiêm nghị của anh trai, Park Si Hyun chỉ biết thở dài bất lực. Park Chi Kyung khẽ nhếch môi cười mỉa, rồi mắt lại cúi xuống tập hồ sơ, giọng nói vẫn điềm tĩnh như thường.

“Ngoan ngoãn đi học đi, Si Hyun. Đó là điều duy nhất anh mong ở cậu.”

Hắn ta lật lại tập giấy, tiếp tục đọc đoạn dang dở, rồi hỏi một cách hờ hững.

“Cô bé đó thế nào? Trông không giống người thiếu tiền lắm đâu.”

“Hả? Ai cơ? Con nhỏ Tae Ri ấy hả?”

“Nạn nhân.”

Ánh mắt lạnh lùng của Park Chi Kyung khi sửa lại câu nói vẫn đổ dồn vào tập hồ sơ.

“À… ừm, em cũng không rõ lắm, anh à. Con nhỏ đó không hay kể chuyện của mình. Nó lạnh lùng lắm, cứ hỏi gì là chỉ nhìn em với ánh mắt kiểu khinh khỉnh ấy thôi. Mặt xinh đẹp thế mà thái độ chảnh thật sự. Nhưng đó cũng là nét quyến rũ của Tae Ri…”

Mặc cho Si Hyun dần lạc đề trong câu chuyện của mình, Chi Kyung vẫn không hề phản ứng, tiếp tục lật hồ sơ một cách điềm nhiên. Nhận ra anh trai không hề có ý định để tâm đến những lời mình nói, Si Hyun chùng hẳn xuống và cố gắng kéo lại trọng tâm cuộc đối thoại.

“Nghe đâu bố Tae Ri cũng là giám đốc điều hành của một tập đoàn lớn. Nên chuyện tiền bạc chắc chắn không phải vấn đề đâu.”

“Vậy thì phải đưa cô ấy cái gì?”

“Sao nhất định phải đưa cái gì đó ạ? Sao nhất định phải thỏa thuận chứ? Anh có thể làm cho chuyện này không xảy ra mà!”

“Trí nhớ của cậu kém thật đấy.”

Park Chi Kyung thở dài, đẩy tập hồ sơ đang đọc sang một bên và kéo một tập khác về phía mình.

“Bố sắp tranh cử nhiệm kỳ thứ tư, Si Hyun à. Cậu phải nghĩ cách giải quyết sạch sẽ mọi chuyện trước đã. Sao cứ nghĩ đến việc gây rắc rối cản đường bố vậy?”

Park Si Hyun ngớ người, thốt lên một tiếng “À…” như chợt hiểu ra vấn đề. Đáp lại phản ứng đó, Chi Kyung cau mày nhẹ, rồi nguệch ngoạc một dấu hỏi lên giấy.

“Cậu nói cậu sẽ giải quyết. Ý cậu là giải quyết thông qua anh sao?”

“À, không đâu, anh. Em sẽ tự giải quyết mà.”

“Vậy thì cậu định làm cách nào?”

Park Si Hyun nhìn anh trai mình với ánh mắt khá quyết tâm trong khi Park Chi Kyung thản nhiên xoay cây bút giữa các ngón tay. Trong đầu, Si Hyun đang cố gắng suy nghĩ

Muốn thuyết phục được Kang Tae Ri thì phải đưa gì đây, nếu không phải là tiền?

Nhà có điều kiện, thông minh, được nhiều người yêu mến, lại còn xinh đẹp, dáng vóc thì tuyệt hảo… Chẳng có gì là thiếu thốn cả.

Cậu ta vắt óc nghĩ mãi vẫn không ra câu trả lời, cảm giác bế tắc bủa vây.

“Đây là lý do không nên động vào những người không có điểm yếu, Si Hyun à. Không có gì để nắm giữ thì cuối cùng người mệt mỏi chính là chúng ta.”

Park Si Hyun đang mải mê suy nghĩ thì giật nảy mình.

Hắn đứng dậy, tháo chiếc đồng hồ đeo tay với âm thanh “lách cách” tiến lại gần.

Lý thuyết điều kiện hóa cổ điển. Hay còn gọi là thí nghiệm *con chó của Pavlov.

*Con chó của Pavlov: một thí nghiệm nổi tiếng trong tâm lý học do Ivan Pavlov thực hiện. Pavlov cho chó nghe tiếng chuông trước khi ăn. Ban đầu, chó chỉ tiết nước bọt khi thấy thức ăn, nhưng sau nhiều lần, chỉ cần nghe tiếng chuông, chó cũng tiết nước bọt dù không có thức ăn. Điều này cho thấy hành vi có thể được hình thành qua điều kiện hóa (liên kết giữa kích thích và phản ứng). Thí nghiệm này được gọi là điều kiện hóa cổ điển.

Mỗi lần âm thanh tháo đồng hồ vang lên, sự căng thẳng vốn dĩ đã giảm xuống của Park Si Hyun lại đột ngột dâng đến cực điểm.

“Anh hỏi lại lần cuối. Cậu thực sự không phát tán mấy thứ kia chứ? Nếu chuyện này thành phát tán nội dung khiêu dâm, mọi chuyện sẽ khác hoàn toàn đấy.”

“A, không mà, anh. Thật đấy! Em thề mà, anh! Em chỉ… chỉ có ba tấm hình trên laptop của mình… và em chỉ cho vài đứa bạn thân xem thôi. Chỉ có như vậy thôi, anh à! Nếu anh muốn biết điểm yếu của Tae Ri, em sẽ tìm ra. Em sẽ tìm hiểu, thật đấy!”

“Si Hyun à, lại đây.”

Khi anh trai vẫy tay ra hiệu, Si Hyun theo bản năng lùi một bước, nhưng vẫn bị ánh mắt hắn giữ chặt.


 

— Còn tiếp —

 

 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.