Chương 88

VOL 4

NGOẠI TRUYỆN CAMPUS

────୨ৎ────

 

Chương 88

 

"Anh ơi, mình mua cái này nhé?"

"Ừ, mua bia lon với thịt bò khô đi. Thế là đủ rồi."

Cửa hàng tiện lợi của chúng tôi nằm trong con hẻm tập trung nhiều nhà nghỉ nên đặc biệt có nhiều khách là các cặp đôi, mỗi lần như vậy, những ký ức cũ lại không tự chủ được mà ùa về.

'Vì nhớ em nên anh đã cho Su Yeon ngủ say ở nhà rồi mới đến đây đấy.'

'Đi chơi đi. Đi chơi với anh thì anh cho tiền tiêu vặt.'

Đã nửa năm trôi qua rồi mà sao giọng nói của Han Ju Eon vẫn rõ mồn một như mới ngày hôm qua vậy... Tôi cố lắc đầu xua đi ý nghĩ đó, đứng trước quầy thu ngân. Ngay sau đó, cặp đôi với giỏ hàng đầy ắp bắt đầu đặt bia lon và đồ nhắm lên bàn tính tiền.

Tít, tít. Tay tôi cử động một cách máy móc, còn đầu óc thì vẫn theo thói quen mà nghĩ đến chuyện khác. Không biết hai người họ giờ sống ra sao?

Trước khi bảo lưu việc học, tin tức cuối cùng tôi nghe được là Lee Su Yeon đã quyết định đi du học. Còn Han Ju Eon thì tôi không biết. Chẳng biết anh ấy còn sống hay đã chết...

Kể từ ngày hôm đó, tôi lẳng lặng rời khỏi căn hộ officetel, thay đổi số điện thoại. Và cũng lập tức bảo lưu việc học. Tôi đã gián tiếp gửi đi thông điệp rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa bằng cách đó.

Có lẽ Han Ju Eon cũng đã hiểu ý định của tôi, nên từ đó về sau anh không hề liên lạc với tôi bằng bất cứ hình thức nào nữa. Không, cũng có thể là anh không thể làm điều đó.

Dù sao thì sau khi rời khỏi Seoul và chuyển đến nơi khác, cuộc đời tôi vốn từng có lúc tỏa sáng rực rỡ lại quay trở về với vẻ cũ kỹ và mờ nhạt như trước đây. Cái vòng lặp nhồi nhét vào bụng những món đồ ăn quá hạn và vùi đầu vào những bài tập không lời giải trong căn phòng trọ chật hẹp. Dẫu có ngột ngạt thật đấy, nhưng đó mới chính là thực tại mà tôi vốn thuộc về.

Tôi quyết định coi những chuyện đã xảy ra với Han Ju Eon chỉ như một giấc mộng đẹp ngắn ngủi. Chỉ có nghĩ như vậy,tôi mới có thể gắng gượng mà sống qua ngày đoạn tháng...

"Mà này em yêu, hôm nay em trang điểm hơi đậm à? Nhưng xinh lắm."

"À, tại em mượn mỹ phẩm của bạn đấy. Em xinh không?"

"Ừm, em yêu của anh là nhất rồi. Để lát nữa về anh hôn cho hết lớp trang điểm này mới được."

Tôi nhìn cặp đôi đang sến súa ngay trước mặt mà chẳng thèm chớp mắt lấy một cái. Những hạng người như thế này tôi gặp thiếu gì... Mà nhắc mới nhớ, đã từng có một người luôn miệng khen tôi xinh đẹp như thế.

'Chẳng biết bố mẹ em nuôi dạy kiểu gì mà lại xinh đẹp thế này nhỉ?'

'Thật kỳ lạ, sao họ lại sinh ra được một đứa bé xinh xắn và đáng yêu như em cơ chứ?'

Bực thật chứ... Tôi cố gạt bỏ những ý nghĩ về Han Ju Eon vốn cứ chực chờ hiện ra như một thói quen, rồi càng ra sức cử động tay nhanh hơn.

"À, tính tiền cả cái này cho tôi nữa."

"Vâng, của quý khách đây."

Tít, tít. Tiếng máy quét mã vạch vang lên liên hồi bên tai không ngớt.

Trên đường đi làm thêm về nhà, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống. Trở thành con chuột lột trong phút chốc, tôi chỉ biết ẩn nấp dưới hiên một tòa nhà rồi nhìn màn mưa đầy nan giải. Tôi có thể mua một chiếc ô rồi về nhà, nhưng tôi không muốn lãng phí tiền vào thứ mà mình chỉ dùng khi mưa sắp tạnh. Hơn nữa, nhà cũng không còn xa lắm.

Ào ào, ào ào. Tôi đã đợi một lúc lâu nhưng màn mưa vẫn chẳng có dấu hiệu thuyên giảm. Cuối cùng, tôi đành nhăn mặt,bước chân vào làn mưa.

Băng qua con đường tấp nập người qua lại, tôi cảm nhận rõ cả cơ thể mình đang bị nước mưa thấm đẫm. Cảm giác đôi giày thể thao dần trở nên sũng nước thật sự rất tệ hại.

Những lúc thế này, nếu có Han Ju Eon bên cạnh thì sẽ thế nào nhỉ... Có lẽ ngay từ đầu tôi đã chẳng phải đi làm thêm như thế này rồi. Anh ấy vốn thích cung phụng tôi như một nàng công chúa mà. Vào những ngày mưa, chúng tôi thường ở trong căn hộ của anh, chọn một bộ phim kinh dị thật đáng sợ rồi ôm chặt lấy nhau mà xem.

'Sợ quá, ma hiện ra rồi kìa? Anh thấy không? Nó đang nhìn chằm chằm vào đây này!'

Mỗi lần như vậy, Han Ju Eon lại mải mê cười nhạo cái bộ dạng lúng túng không dám nhìn vào màn hình của tôi. Có lẽ anh ấy chẳng phải thích phim kinh dị gì đâu, mà chỉ là thích ngắm nhìn vẻ mặt sợ hãi khác hẳn ngày thường của tôi mà thôi.

'Cái đồ đáng yêu này, em nhát gan thế này thì biết làm sao hả? Hửm?'

Anh ôm lấy tôi đang co rúm người lại, rồi khẽ nhấm nháp vào má tôi. Mặc kệ anh làm gì, tôi vẫn nhắm nghiền mắt, mải mê tránh né con ma trong màn hình.

'Em sợ lắm, anh ơi... Chắc đêm nay em không ngủ được mất, phải làm sao đây?'

'Thế thì làm tình với anh cả đêm đi.'

'Nhìn chúng mình làm tình, chắc con ma cũng phải thốt lên là bọn này giỏi thật rồi bỏ chạy mất dép thôi.'

Tôi sững sờ trước câu nói đầy ngang ngược ấy rồi lườm Han Ju Eon một cái cháy mặt, nhưng anh chỉ đáp lại bằng một nụ cười tinh quái rồi nhanh chóng đánh cắp một nụ hôn trên môi tôi.

'Chà, còn dám lườm anh cơ à?'

'Á, thật là. Để yên cho em xem phim đi. Han Ju Eon!'

'Suỵt, Won à. Anh đã bảo không được nói trống không cơ mà?'

'Đừng có sờ ngực em, đau lắm! Ưm!'

Tôi cứ ngỡ hôm nay sẽ được yên thân mà xem phim một cách tử tế. Thế nhưng, chúng tôi lại lấy tiếng hét trong phim kinh dị làm nhạc nền để mơn trớn cơ thể nhau.

Hầu như những ngày mưa đều diễn ra như thế. Mượn cớ trời mưa để chẳng đi đâu cả, chỉ có hai đứa ở bên nhau trong nhà. Vì vậy mà mỗi khi trời đổ mưa, lòng tôi lại nảy sinh một chút cảm giác xao xuyến khó tả.

"...À."

Tất nhiên bây giờ thì không còn như thế nữa... Tôi khựng lại giữa con đường mưa, nhìn chằm chằm vào mũi đôi giày thể thao ướt sũng, ngơ ngác chớp mắt. Lại nghĩ về Han Ju Eon rồi, lại nữa... Heo Yae Won, mày đúng là thảm hại thật đấy. Chia tay bao lâu rồi mà vẫn cứ mở miệng ra là Han Ju Eon thế hả.

Đã bảo là thôi đi rồi mà... Đã bảo là phải dứt khoát hết đi rồi mà.

Tôi cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào, khó khăn bước tiếp. Những bước chân sũng nước, cơ thể ướt đẫm, sao hôm nay cảm thấy nặng nề đến thế. Một ngày tồi tệ cứ thế trôi qua.

Nhìn cơn mưa xối xả hôm nay, có vẻ như nó sẽ không sớm tạnh đâu. Tôi nhìn màn mưa trút xuống như thể bầu trời bị thủng một lỗ lớn rồi lắc đầu ngao ngán. Hôm nay lại phải về nhà bằng cách nào đây. Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy mệt mỏi rồi.

Thế nhưng điều làm tôi kiệt sức hơn cả cơn mưa tầm tã ngoài kia chính là những vết chân đen kịt của khách hàng làm vấy bẩn sàn nhà. Tôi khẽ thở dài, bận rộn dùng cây lau nhà xóa đi những vết chân in hằn trên sàn.

"Ôi, cái lưng của tôi..."

Khi sàn nhà đã tương đối sạch sẽ, tôi dựng cây lau vào góc kho rồi quay lại quầy thu ngân. Không hiểu sao hôm nay lại vắng khách đến thế. Chắc là do trời mưa liên miên từ hôm qua. Với tôi thì tốt thôi, nhưng chắc mấy ông chủ nhà nghỉ quanh đây đang khóc ròng rồi.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đặt ở góc khuất, theo thói quen lấy quyển đề tiếng Anh ra. Về nhà thì lúc nào cũng mệt rũ chẳng thể học nổi, nên chỉ còn cách tranh thủ làm trước ở đây thôi. Dù môi trường không dễ để tập trung, nhưng có lẽ nhờ tiếng mưa rơi đều đặn mà tôi lại chú tâm vào bài học hơn mong đợi.

Tôi vùi đầu vào cuốn đề, bắt đầu giải từng câu một. Chỉ một loáng đã xong ba bốn trang. Thế nhưng, đà làm bài đang trôi chảy bỗng khựng lại trước một câu hỏi cực khó. Tôi cắn nhẹ đầu bút chì kim, một mình chìm đắm vào suy nghĩ đầy thận trọng.

Leng keng.

Có lẽ do quá tập trung nên tôi đã không nghe thấy cả tiếng chuông cửa. Tôi thậm chí không cảm nhận được có người đang tiến về phía quầy, cứ thế liên tục gạch xóa lên cuốn đề. Khó chết đi được, loại câu hỏi này chắc chỉ để cho người Mỹ giải thôi chứ gì? Đúng lúc tôi đang bĩu môi đầy hờn dỗi và làm gãy cả ngòi chì kim thì...

"Nhân viên gì mà vô lễ thế nhỉ."

Một ngón tay thon dài lướt trên trang sách trắng tinh, che đi câu hỏi tôi đang giải dở.

"Khách đến rồi mà chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn lấy một cái là sao."

Ngón tay ấy di chuyển một cách dịu dàng, trêu chọc gãi nhẹ vào lòng bàn tay tôi  nơi đang nắm chặt cây bút chì. Cứ như lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Một cách trêu đùa đầy bí ẩn... Bị mê hoặc bởi cử động mà tôi chưa từng một giây nào quên lãng ấy, tôi vô thức ngẩng đầu lên.

Sau nửa năm gặp lại, Han Ju Eon vẫn phong độ và lịch lãm như thế. Anh hoàn toàn khác hẳn với vẻ ngoài nhếch nhác của tôi kể từ khi rời xa vòng tay anh. Tuy nhiên, không thể che giấu được việc anh đã gầy đi trông thấy, chắc hẳn đã phải khổ tâm nhiều lắm. Đương nhiên tôi cũng chẳng khác gì. Trong suốt thời gian sống thiếu anh, số ngày tôi được ăn uống tử tế ba bữa chỉ đếm trên đầu ngón tay.

"...Anh đến đón em đây, Won à."

Han Ju Eon đã làm đến mức đó rồi mà vẫn còn có thể nở một nụ cười rạng rỡ với tôi. Nhìn anh, tôi bỗng bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Thật ra suốt nửa năm qua, tôi đã nhớ anh đến phát điên. Nhớ đến mức tưởng chừng như có thể chết đi được.

"Anh bận giải quyết mọi chuyện cho ổn thỏa nên mới mất nhiều thời gian đến vậy."

Anh vươn tay qua quầy thu ngân, cẩn thận lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi. Vẫn là bàn tay ấm áp và dịu dàng ấy,giống hệt như trước đây.

"Xin lỗi vì đã làm em đau. Vì quá yêu Won nên anh đã làm sai trình tự mất rồi."

"Hức, hừm... Han Ju Eon. Ư, hức."

"Chúng mình hãy bắt đầu lại từ đầu nhé."

Giá mà cứ đi đúng trình tự thì cả hai đã chẳng phải đau lòng đến thế. Chỉ vì con tim đi trước một bước, vì quá sợ mất nhau... mà chúng tôi vô tình làm khổ nhau nhiều hơn.

Nhưng giờ đây, khi mọi thứ đã trở lại vạch xuất phát, chúng tôi có thể bắt đầu lại một lần nữa. Cảm kích vì Han Ju Eon đã không bao giờ buông tay và tìm thấy mình, tôi nắm chặt lấy tay anh. Anh cũng đan chặt những ngón tay vào nhau như thể sẽ không bao giờ để tôi rời xa thêm lần nào nữa.

 

4. Ngoại truyện

Sau khi tái ngộ, Han Ju Eon và tôi dần tìm lại vị trí vốn có của mình. Anh dứt khoát lôi tôi ra khỏi cái xó xỉnh ở tỉnh Gyeonggi rồi ấn tôi vào lại căn hộ officetel của anh. Anh bảo không thể đứng nhìn tôi sống một cuộc đời nhếch nhác thêm được nữa.

Ngày đầu tiên trở lại nhà Han Ju Eon, điều tôi phát hiện ra trước nhất chính là một căn phòng lớn mà anh đã chuẩn bị riêng cho tôi. Nếu trí nhớ của tôi không nhầm thì nơi này vốn là phòng làm việc của anh... Trong khi tôi còn đang ngơ ngác đứng nhìn, Han Ju Eon đứng sau lưng khẽ đẩy nhẹ vai tôi như muốn giục tôi vào xem.

"Nhanh lên. Mở ra xem đi."

Tôi hơi chần chừ trước lời anh nói, rồi xoay nắm cửa bước vào. Một căn phòng sạch sẽ với tông màu trắng chủ đạo chào đón tôi. Những bộ chăn ga gối đệm sang trọng, đèn ngủ lung linh và cả những bức tranh treo tường đều thu hút ánh nhìn. Đang mải mê ngắm nhìn, Han Ju Eon nhẹ nhàng đẩy vai tôi tiến sâu vào trong phòng.

"Won à, em hãy vào đây ở hẳn đi."

"Anh sẽ không để em phải lang thang thêm lần nào nữa đâu."

Nghe câu đó, tôi cố nén cảm giác cay cay nơi sống mũi, chậm rãi đi tham quan căn phòng. Nghĩ đến cảnh Han Ju Eon đã chăm chút từng góc phòng vì mình, lòng tôi bỗng thấy...

"...Hực!"

Đúng lúc tôi vô tình mở cửa tủ quần áo ra thì... Cả một đống túi xách và quần áo đổ ập xuống khiến tôi giật bắn mình, vô thức lùi lại phía sau. Trái ngược với vẻ kinh hãi của tôi, Han Ju Eon vẫn thản nhiên như không, anh dùng chân đá nhẹ chiếc túi hiệu đang lăn lóc dưới sàn vào một góc.

"Em biết tính anh mà, cứ mỗi lần nhớ Won là anh lại mua đồ vô tội vạ, kết quả là thành ra thế này đấy."

"Suýt chút nữa là anh trở thành kẻ nợ nần chồng chất rồi. Đời anh suýt thì tiêu tùng luôn đấy chứ."

Chẳng hiểu sao tôi cảm giác lời Han Ju Eon nói không giống như đang đùa chút nào. Tất nhiên là một thiếu gia nhà giàu như anh thì khó mà vỡ nợ được... Tôi nhìn núi túi xách và quần áo hiệu với ánh mắt hãi hùng rồi vội vã đóng cửa tủ lại. Dù tôi cũng là đứa ham đồ hiệu thật đấy, nhưng thế này thì có hơi... quá nhiều rồi.

Đang đứng lắc đầu ngao ngán trước cái tủ quần áo chực chờ nổ tung, Han Ju Eon đã tiến lại từ phía sau và vòng tay ôm chặt lấy eo tôi như chỉ chờ có thế.

"Thời gian qua em không nhớ anh sao?"

Cảm nhận được làn môi anh chạm sát vành tai, những ngón tay đang cầm nắm cửa của tôi bỗng cứng đờ lại. Trong khi tôi còn đang ngẩn ngơ chớp mắt, anh nhích lại gần thêm một bước, bắt đầu cọ xát dương vật đang cương cứng một cách dâm đãng vào mông tôi.

"Anh thì nhớ Won đến mức phát khùng đây này."

"Em có biết một ngày anh phải tự sướng bao nhiêu lần không hả?"

Cảm giác căng cứng đầy đặn và hơi nóng hổi truyền đến khiến cái lỗ nhỏ phía dưới của tôi tự động nhói lên. Chính tôi cũng thấy ngại ngùng khi nhận ra mình đã trở thành một người phụ nữ quá ham muốn chuyện đó mất rồi.

"Anh còn mang cả quần lót em để lại ra để tự sướng nữa đấy."

"Có lúc hai hòn còn xẹp lép cả đi cơ. Em tưởng tượng nổi không?"

Thế nhưng dù tôi có giỏi giang đến đâu thì làm sao so được với Han Ju Eon cơ chứ. Anh không hề che giấu nỗi nhớ nhung suốt thời gian qua mà luồn tay vào trong áo len của tôi. Cảm nhận được bàn tay nóng hổi đó, tôi khẽ run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra thản nhiên mà đẩy tay anh ra.

"Em... em thì bình thường thôi."

"Cũng chẳng làm chuyện đó mấy."

Vừa buông lời tuyệt tình, tôi vừa xoay lưng lại, bướng bỉnh hất mặt lên. Thấy vậy, Han Ju Eon khẽ cười khẩy như thể biết tỏng tôi đang nói dối.

"Nói dối là anh thấy cô đơn lắm đấy."

"Chẳng lẽ chỉ có mình anh tự sướng đến mức chai cả tay sao."

Đồ điên. Những lời lẽ thô tục của anh khiến phía dưới của tôi bỗng chốc nóng bừng.

"Phải thành thật thì mới là Won xinh đẹp chứ."

Tôi không chần chừ thêm nữa mà dùng hai tay quàng lấy cổ Han Ju Eon. Thật lòng thì tôi cũng nhớ anh đến phát điên.

Bởi chính tôi cũng đã nhiều đêm muộn khi thiếu vắng anh, một mình tự mơn trớn phía dưới mà rên rỉ đau đớn. Ngay khi tôi kéo cổ anh lại gần, Han Ju Eon cúi xuống chiếm lấy bờ môi tôi.

"A, ưm, ưm!"

Anh không hề có khái niệm dạo đầu. Han Ju Eon áp dương vật đang cương cứng vào bụng tôi, không ngừng đẩy lưỡi vào sâu bên trong. Cảm nhận được sự tiếp xúc của những phần thịt mềm ướt át, tôi cọ xát bộ ngực của mình lên lồng ngực anh. A, mẹ kiếp... Tôi nghe thấy tiếng anh rên rỉ trầm thấp. Sự hưng phấn khiến tầm mắt tôi nhanh chóng trở nên mờ mịt.

Sau khi cuộc mây mưa kết thúc, tôi cứ mải mê vò đầu bứt tai vì hối lỗi.

Đêm qua chúng tôi đã làm tình nồng cháy đến mức nào, đến kẻ mặt dày như tôi giờ nghĩ lại cũng thấy ngại ngùng không dám nhìn mặt anh nữa. Nhắm nghiền mắt lại, những hình ảnh đêm qua cứ thế lướt qua như một thước phim.

'A, anh ơi, nhổ nước miếng cho em đi. A a, hức! Sâu quá, hưm, a.'

'Won à. Em muốn ăn nước miếng của anh sao? Hửm?'

'Vâng, mau lên, mau lên, a, ưm. Phù!'

'Há miệng ra xem nào. Hừm... Cái đồ xinh đẹp này.'

A, đúng là con điên mà. Thật không thể tin nổi đó là những lời tôi thốt ra khi đang tỉnh táo. Thế nhưng Han Ju Eon lại rất phối hợp làm theo những gì tôi sai bảo.

Có lẽ vì anh là người "dạn dày kinh nghiệm" nên mới thế. Bực thật chứ. Trong lúc tôi đang mải mê ghen tuông với những cô người cũ thậm chí còn chẳng biết mặt mà vò xé gối, thì nghe thấy tiếng Han Ju Eon bước ra từ phía sau.

Có vẻ anh vừa tắm xong, vừa lau mái tóc ướt vừa ngồi xuống mép giường. Rồi theo thói quen, anh luồn tay vào trong chăn, bắt đầu nhào nặn đùi và bụng dưới của tôi. Thật là một thói quen khó hiểu.

Nằm tận hưởng sự vuốt ve của Han Ju Eon một hồi lâu, bỗng nhiên nảy sinh sự tò mò, tôi bật dậy khỏi giường, nhìn anh rồi cất tiếng hỏi:

"Dạo này ở trường thế nào rồi anh?"

"Cái gì thế nào."

"Thì là... mấy tin đồn đại loại thế ấy ạ."

Thật ra tôi vẫn luôn tò mò. Sau khi tôi bảo lưu, ở trường mọi chuyện diễn ra ra sao. Tất nhiên là mọi thứ vẫn vận hành tốt thôi. Làm gì có chuyện thiếu mất một mình tôi mà thế giới ngừng quay cơ chứ.

Nhưng chắc do bản thân có tội lỗi nên tôi chẳng còn tâm trí nào muốn quay lại trường nữa. Thấy tôi cúi gằm mặt đầy ủ rũ, Han Ju Eon tinh nghịch dùng tay búng nhẹ vào má tôi.

"Sao thế. Sợ lộ chuyện em ngoại tình nên run à?"

"...Thế không thấy run sao? Trong nháy mắt em sẽ trở thành kẻ thứ ba lăng loàn đi quyến rũ người đàn ông của kẻ khác đấy."

Dẫu biết mình làm sai thật, nhưng tôi cực kỳ ghét việc bị đồn đại là kẻ thứ ba. Cho dù mặt tôi có dày đến đâu đi chăng nữa, tôi cũng không thể mang cái mác "giật chồng" mà hiên ngang sải bước trong khuôn viên trường được. Han Ju Eon cất lời an ủi tôi bằng giọng điệu dịu dàng:

"Không sao đâu. Anh mới là thằng tồi tệ bỏ rơi vợ chưa cưới mà."

"..."

"...Đó mà gọi là lời an ủi sao?"

"Thì cũng đại loại thế."

 

────୨ৎ────

HẾT CHƯƠNG 88 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86: 🔞
Chương 85: 🔞
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80: 🔞
Chương 79: 🔞
Chương 78
Chương 77: 🔞
Chương 76: 🔞
Chương 75: 🔞
Chương 74
Chương 73
Chương 72: Hoàn ngoại truyện Vol. 3
Chương 71: Ngoại truyện 5
Chương 70: 🔞 Ngoại truyện 4
Chương 69: 🔞 Ngoại truyện 3
Chương 68: Ngoại truyện 2
Chương 67: Ngoại truyện 1
Chương 66: 🔞 Hoàn Vol. 3
Chương 65: 🔞
Chương 64: 🔞
Chương 63
Chương 62: 🔞
Chương 61: 🔞
Chương 60: 🔞
Chương 59: 🔞
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55: Hoàn Vol. 2
Chương 54: 🔞
Chương 53: 🔞
Chương 52: 🔞
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45: 🔞
Chương 44: 🔞
Chương 43
Chương 42
Chương 41: 🔞
Chương 40: 🔞
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35: 🔞
Chương 34
Chương 33: 🔞
Chương 32
Chương 31: 🔞
Chương 30: 🔞
Chương 29: 🔞
Chương 28: 🔞 (Hoàn Vol. 1)
Chương 27
Chương 26: 🔞
Chương 25: 🔞
Chương 24: 🔞
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20: 🔞
Chương 19: 🔞
Chương 18: 🔞
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14: 🔞
Chương 13: 🔞
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9: 🔞
Chương 8: 🔞
Chương 7: 🔞
Chương 6: 🔞
Chương 5
Chương 4: 🔞
Chương 3: 🔞
Chương 2: 🔞
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.