Chương 39

VOL 2

────୨ৎ────

 

Chương 39

 

"Thôi được rồi, chuyện đó bỏ qua. Nào... chúng ta xem đây. Chính xác là cô cảm thấy có điều gì đáng ngờ từ khi nào?"

"Tôi hoàn toàn không cảm thấy gì cả. Là người bên cạnh tôi..."

"À không, khoan đã. Khoan đã. Để tôi nghe điện thoại một chút."

Tôi yếu ớt gật đầu thì viên cảnh sát bịt miệng bắt đầu nghe điện thoại.

"Vâng, Trưởng phòng Park ạ. Tôi nghe điện thoại rồi. Có chuyện gì... À, vụ đó tôi đang tiến hành đây."

Tôi thở dài thườn thượt trong khi chờ Jeong Hwa Ik ra ngoài hút thuốc.

"À, tôi cũng đang xử lý... Vâng? Vâng. Tôi sẽ giải quyết ngay lập tức. Vâng!"

Han Ju Eon rốt cuộc đã nghĩ gì mà lại cử người theo dõi tôi chứ? Tôi đã nghĩ anh ta là người khó hiểu rồi, nhưng dạo gần đây còn kỳ lạ hơn. Hết đột nhiên tìm đến nhét quà cho tôi, lại còn âm thầm sai người theo dõi. Tôi đang suy nghĩ phải giải quyết thế nào thì nghe thấy tiếng bước chân loạng choạng phía sau lưng.

"Giám đốc Han. Chú ý phía trước ạ. Tôi sẽ đỡ ngài."

"Ờ, ờ. Không cần đỡ đâu. Không sao."

Giọng nói quen thuộc cũng vang lên cùng lúc. Tôi quay đầu theo bản năng thì thấy Han Ju Eon say khướt đập vào mắt tôi. Anh ta thậm chí không thể đi đàng hoàng. Thậm chí thư ký của anh ta phải đỡ anh ta như thể áp giải vậy.

Ngay khi người thư ký buông tay, Han Ju Eon lảo đảo khắp nơi và lộ ra bộ dạng xấu xí. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta say đến mức này nên tôi vô thức nhăn mặt.

Khoảnh khắc tôi định đứng dậy và hỏi anh ta đang làm gì thì viên cảnh sát đứng sau lưng lên tiếng hỏi thư ký Han Ju Eon.

"À, đó có phải là Giám đốc Han mà Trưởng phòng Park vừa gọi điện riêng không ạ?"

"Vâng, đúng vậy."

Người thư ký nói một cách cộc lốc rồi lấy danh thiếp của mình ra như để xác nhận thân phận. Cho đến lúc đó, Han Ju Eon chỉ nghêu ngao hát khe khẽ và nhìn quanh sở cảnh sát.

Dù nhìn thế nào đi nữa thì anh ta cũng rõ ràng không nhận thức được tình hình mình đang gặp phải. Hoặc là anh ta có chỗ dựa vững chắc. Tôi đang lườm Han Ju Eon trông có vẻ thích thú một cách khó chịu thì viên cảnh sát, người cứ đảo mắt quan sát, vội vàng chìa tay ra.

"À, mời ngài ngồi bên này trước."

Két. Viên cảnh sát kéo ghế ra, Han Ju Eon ngồi xuống cạnh tôi với nụ cười vui vẻ. Han Ju Eon, người đã nới lỏng chiếc cà vạt vốn thắt chặt cổ họng từ lâu, trông có vẻ thoải mái một cách kỳ lạ. Hừm, hừm. Tiếng hát ngân nga thật sự như một kẻ điên, nên tôi lén lút kéo ghế sang một bên. Han Ju Eon phì cười khi thấy tôi làm vậy.

"À, chuyện này..."

Viên cảnh sát, người liên tục nhìn sắc mặt trong bầu không khí khó tả, khó khăn mở lời.

"Có phải ngài đã uống rượu trước khi đến không ạ?"

Tư thế còn khoa tay múa chân cũng lịch sự khác hẳn vừa nãy. Có lẽ anh ta đã nhận được điện thoại từ người thân cận của Han Ju Eon nên vội vàng trở nên cung kính như vậy.

Ha. Tôi không còn lời nào để nói, chỉ quay mặt đi và giữ im lặng. Han Ju Eon, vừa thở dài lười nhác vừa liên tục xoa mặt, phì cười và mấp máy môi.

"Không phải một ly mà là một chai à?"

"Đại khái là như thế chăng?" Ngón tay dài của anh ta di chuyển một cách đáng ghét.

"Nhưng tôi không cầm vô lăng, nên không cần phải lo lắng đâu."

"Đúng không, thư ký Kim?"

Trước hành động cầu đồng tình của Han Ju Eon, thư ký Kim đang đứng bên cạnh gật đầu với vẻ mặt khó xử. Viên cảnh sát cũng khó xử không kém. Anh ta vừa nhìn tôi và Han Ju Eon lần lượt vừa ôm đầu một cách khổ sở. Sau một lúc lâu như vậy, viên cảnh sát cố gắng gượng cười và lên tiếng hướng về Han Ju Eon.

"Chuyện này... tôi e rằng việc lấy lời khai hay các thủ tục khác sẽ gặp khó khăn khi ngài say xỉn như thế này."

"Xin mời ngài đi giải rượu một chút. Trong lúc đó, chúng tôi sẽ trao đổi với bộ phận quản lý."

Thái độ khúm núm như đối đãi với quan chức cấp cao khiến tôi khó chịu. Tôi đạp vào bàn một cái rồi dứt khoát đứng dậy. Nói thật thì, tôi cũng không mong đợi bất cứ điều gì sẽ thay đổi chỉ vì một lá đơn tố cáo như thế này. Nhưng hành động này thì quá đáng rồi.

"Thật xui xẻo."

Tôi hậm hực bước ra ngoài với đôi vai nhấp nhô vì tức giận. Khoảnh khắc tôi đặt chân xuống bãi đậu xe để tìm Jeong Hwa Ik đang đi hút thuốc. Một bàn tay nóng bỏng chộp lấy cổ tay tôi. Không cần quay lại tôi cũng biết đó là ai.

"Nói chuyện một lát đi."

Tôi đáp lại mà không thèm xoay đầu quay lại.

"Không có gì để nói hết."

"Một lần thôi."

"Chỉ một lần thôi hãy nói chuyện với anh, Won à."

Tôi thở dài bực bội rồi quay lưng lại. Ngay lập tức, tôi chạm mắt với Han Ju Eon say bí tỉ. Anh ta liên tục lảo đảo như thể ngay cả việc đứng thẳng cũng khó khăn. Tôi không hiểu tại sao bộ dạng đó lại trở nên thảm hại và đáng ghét đến thế. Tôi trợn mắt và đứng trước mặt Han Ju Eon.

"A, thật sự quá mệt mỏi."

"Tại sao anh cứ làm phiền tôi như thế?"

Bàn tay Han Ju Eon đang tháo chiếc cà vạt đen bỗng dừng lại trước lời nói của tôi. Có lẽ anh ta rất tổn thương lòng tự trọng vì lần đầu tiên bị đối xử lạnh nhạt như thế này. Và người làm điều đó lại chính là tôi.

Tôi không dừng lại mà đưa tay vào ngực Han Ju Eon. Sau đó tôi mạnh dạn mò mẫm bên trong áo khoác của anh ta. Một bao thuốc lá cứng cáp đã nằm trong tay tôi.

"Cho tôi mượn một điếu nhé?"

Tôi nói qua loa rồi gõ nhẹ vào đáy bao thuốc. Một điếu thuốc bật ra. Tôi tự nhiên ngậm điếu thuốc vào miệng rồi ngồi xuống mép bồn hoa.

"Nói đi, anh."

"Nói đi xem nào. Để xem anh nói được chuyện gì đáng kể chứ."

Han Ju Eon không hề giận dữ hay thúc giục trước thái độ vô lễ của tôi. Dĩ nhiên, anh ta cũng không có tư cách làm vậy. Anh ta chỉ nhìn tôi hút thuốc một cách ngây dại rồi dựa vào bức tường phía sau.

Khuôn mặt trông hốc hác hơn bình thường và đôi mắt hơi đỏ lọt vào tầm nhìn của tôi, nhưng tôi cố tình làm lơ. Tôi phả khói thuốc về phía Han Ju Eon đang đút tay vào hai túi áo khoác.

"Không, trước đó, tại sao anh lại cử người theo dõi tôi?"

"Nói đi."

"Won à, anh lo lắng cho em."

Ha. Tôi phát ngấy với giọng nói giả vờ dịu dàng khi gọi tên tôi. Han Ju Eon vẫn lẳng lặng tiếp tục những gì anh ta muốn nói trước cả sự chế giễu của tôi.

"Nghe nói em không ra khỏi nhà mấy ngày nên anh thấy sợ hãi. Sau đó anh đã nghĩ: *À, liệu em có thật sự chết đi không? Khi nghĩ đến điều đó, anh không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa."

"Anh không biết mình lại là người sợ hãi đến thế."

"Kẻ bám đuôi."

Tôi cắt ngang lời Han Ju Eon mà không thèm nghe thêm. Vì tôi cho rằng những lời đó không đáng để nghe.

"Dơ bẩn."

"Biến đi."

Han Ju Eon lặng lẽ lắng nghe những lời chỉ trích của tôi. Khuôn mặt anh ta như thể những lời này không thể làm tổn thương anh ta được nữa. Tôi định chọn những lời lẽ cay nghiệt hơn để làm anh ta tổn thương nhưng cũng chẳng còn tâm trạng nên tôi im lặng.

"Đủ rồi, tôi đi đây."

Tôi nhả khói thuốc thêm vài lần rồi vứt điếu thuốc xuống chân anh ta.

"Anh có chỗ dựa tốt mà, tự mình giải quyết cho tốt đi..."

"Won à, anh đã suy nghĩ rồi. Anh nghĩ mãi mà không hiểu tại sao em lại thay đổi. Em là đứa mà dù anh làm gì cũng chấp nhận cơ mà. Không, chết tiệt. Anh cứ nghĩ tại sao con bé này lại hành động như thế chứ? Anh đơn giản là không tin."

Han Ju Eon dẫm mạnh lên điếu thuốc bị ném dưới chân anh ta.

"Anh cứ như đang lơ lửng trên không, không có cảm giác thực tế khoảng nửa tháng."

"Rồi đột nhiên anh tỉnh táo hẳn. Thế là anh lại nghĩ lại. Về việc em đã trở nên lạnh lùng từ khi nào."

Giọng nói khiến tôi vô thức lắng nghe. Han Ju Eon, người đang nhìn xuống đất với khuôn mặt bối rối, ngẩng đầu lên nhìn tôi.

"Là ngày 28 tháng 9."

"...Cái đó thì sao."

"Anh vẫn nhớ. Vì ngày đó là ngày phát tang mẹ vợ của Lee Su Yeon."

Mẹ vợ. Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra cách gọi của anh ta đã thay đổi từ mẹ vợ trước kia.

"Sau khi phát tang xong, anh thấy có 10 cuộc gọi nhỡ từ em, rồi anh gọi lại thì em không bắt máy."

"Anh cũng đã nghĩ có điều gì đó bất thường. Nhưng anh đã bỏ qua. Vì em vốn hay nhõng nhẽo như trẻ con mà."

Tôi đang ấp úng không tìm được lời nào để nói thì Han Ju Eon bước đến trước mặt tôi. Anh ta lục lọi trong áo khoác một lát rồi đưa cho tôi một vật gì đó trong nắm đấm. Tôi vô thức đón lấy vật anh ta đưa.

"À..."

Tôi suýt chút nữa hét lên vì kinh ngạc sau khi nhận ra nó là gì. Hóa ra đó là một chiếc răng dính máu đã khô lại. Một chiếc răng không thể biết của ai.

Han Ju Eon nhìn khuôn mặt trắng bệch của tôi và cất tiếng với giọng nói trầm hẳn xuống.

"Kim Seon-ho, thằng khốn đó đã chạm vào em phải không."

"Và đó là lý do em gọi cho anh phải không, đúng chứ?" Lúc đó tôi mới nhận ra danh tính của chiếc răng trong tay. Là của Kim Seon-ho. Ác! Tôi hất tay với khuôn mặt kinh hãi. Tuy nhiên, Han Ju Eon vẫn cứ lẩm bẩm một mình như thể thần trí đã rời đi trước tiếng thét của tôi.

"Nếu lúc đó anh bắt máy thì liệu có khác không?"

"..."

"Chuyện đó cứ quay lại trong đầu anh, phát điên mất."

Han Ju Eon nói xong rồi theo thói quen ôm lấy tôi. Tôi, người đang thất thần một lúc, nhanh chóng hất chiếc răng xuống chân anh ta.

"Đừng làm trò hề. Lúc đó hay bây giờ cũng chẳng có gì thay đổi hết."

"..."

"...Anh làm thế lúc này thật mệt mỏi. Làm tôi chán ghét tột cùng."

Tôi lạnh lùng đáp lại thì bàn tay anh ta định kéo tôi vào lòng rơi xuống hư không.

Tôi phớt lờ Han Ju Eon như thế và bước đi một lần nữa.

Bước vào sở cảnh sát, tiếng ồn ào bao trùm tai tôi. Tôi nhìn xung quanh một lát rồi chạm mắt với Jeong Hwa Ik đang ngồi ở góc. Cậu ta vừa hút thuốc xong và bây giờ... 

Cậu ta có vẻ vừa quay lại nên liên tục nghịch chiếc bật lửa. Tôi lê bước chân nặng nhọc đến trước mặt cậu ta.

"Hôm nay chắc là đi về được rồi."

"..."

"Cái ông kia uống rượu nhiều quá nên lời khai không có độ tin cậy đâu."

Tạch, tạch. Jeong Hwa Ik, người đang dùng mũi giày gõ xuống sàn, ngẩng đầu nhìn tôi.

"Mặt cậu trông không khỏe à?"

"Không có gì."

Tôi kéo bước chân mệt mỏi và lắc đầu từ chối thì Jeong Hwa Ik nhẹ nhàng đứng dậy. Tôi không làm gì nhiều nhưng cứ phải căng thẳng nên cả người đều mệt mỏi. Tôi định rời khỏi sở cảnh sát mà không chút nuối tiếc thì cánh cửa phía đối diện mở ra như thể đã chờ sẵn.

Mùi nước hoa quen thuộc khiến tôi nghẹt thở. Tại sao* tôi lại không nghĩ rằng Han Ju Eon sẽ đi theo tôi vào chứ.* Jeong Hwa Ik, tôi, và Han Ju Eon. Đây là lần đầu tiên cả ba người chúng tôi gặp nhau như thế này. Vì vậy tôi càng cảm thấy nghẹt thở hơn.

"Chào, Hwa Ik à."

"Tôi thấy hai người ở bên ngoài."

"Người lớn chào mà không thèm đáp lại à."

Hình như anh ta đã tỉnh rượu một chút nên phát âm khá rõ ràng. Jeong Hwa Ik nhìn chằm chằm Han Ju Eon đang lảo đảo rồi đẩy tôi ra sau lưng cậu ta. Han Ju Eon phì cười.

"Tôi đã định đánh cho cái lão già này một trận nhưng thôi, để cậu tự giải quyết có được không?"

"Đừng cảnh giác quá. Nhìn cậu thiếu tự tin đấy."

"Ừ. Tôi ghét nhất là việc câu chuyện trở nên rắc rối hơn."

Lông mày Jeong Hwa Ik nhíu lại.

"Bị từ chối rồi thì tỉnh táo mà về đi."

"Thằng nhóc này hung dữ thật."

"..."

"Cậu sẽ làm nên trò trống gì đó đấy, Hwa Ik à."

"Rất cảm ơn lời khen của ngài, lão già."

Trong bầu không khí đầy sát khí, tôi cảm thấy choáng váng. Nếu hai người này lại đánh nhau ở đây nữa thì chắc chắn cả hai sẽ vào tù. Khoảnh khắc tôi định nắm lấy cánh tay Jeong Hwa Ik với khuôn mặt mệt mỏi. Tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía hành lang tối om.

"Han Ju Eon!"

Tiếng hét lớn vang vọng khắp hành lang. Tôi quay đầu nhìn lại thì thấy một cặp vợ chồng trung niên đang hốt hoảng chạy về phía này. Khi ánh mắt tôi bắt đầu lấy lại tiêu cự mờ ảo, ngoại hình của hai người lọt vào tầm nhìn.

Không cần phải hỏi cũng biết họ là ai. Đôi mắt xinh đẹp của người phụ nữ và chiếc cằm kiên nghị của người đàn ông. Khuôn mặt giống hệt Han Ju Eon. Trên ve áo của người đàn ông đang chạy tới một cách gấp gáp có in huy hiệu của Tập đoàn Seong Han sáng lấp lánh. Tôi thoáng bị cuốn hút bởi hình ảnh đó.

Cha của Han Ju Eon chạy đến nhanh như chớp và tát vào má Han Ju Eon. Bốp! Mắt tôi mở to vì tiếng động ồn ào. Người đàn ông cũng là một tráng niên không kém Han Ju Eon. Ông ta không dừng lại mà tát Han Ju Eon thêm lần nữa. Han Ju Eon, người đang đứng bằng hai chân, ngay lập tức ngã lăn ra sàn.

"Mày dám làm ô nhục mặt mũi của bố mày theo cái cách như thế này sao?"

"..."

"Mày đi ra vào sở cảnh sát trong khi đang trong quá trình ly hôn à? Thậm chí vì mê muội một đứa con gái trẻ tuổi sao?"

"Ôi, anh ơi! Đừng đánh vào mặt Ju Eon chứ! Anh ơi!" Người phụ nữ đứng bên cạnh vội vàng cố gắng giữ tay người đàn ông. Cảnh tượng mệt mỏi khiến đầu tôi đau nhức hết cả lên.

"Thằng con bất hiếu kia, mày không tỉnh táo lại à?!"

"..."

"Công ty thì tính sao! Công ty thì sao! Tất cả những gì đã tích lũy bấy lâu thì tính sao!"

Han Ju Eon im lặng dù bị ăn tát. Không phải anh ta khuất phục trước vũ lực, mà chỉ đơn giản trông có vẻ thẫn thờ. Tôi cứ đứng nhìn chằm chằm Han Ju Eon đang nằm dưới sàn.

"..."

Khoảnh khắc tôi định lảng tránh vì cảm thấy khó chịu. Jeong Hwa Ik chặn trước mặt tôi, nắm lấy vai tôi và xoay người tôi lại.

"Đi thôi."

"Đừng can dự vào chuyện gia đình người khác. Đặc biệt là chuyện của thằng khốn đó."

Đó là lời nói đúng. Bây giờ tôi và Han Ju Eon không còn gì với nhau nữa.

"...Tôi đau lưng."

"...Ừ."

Phía sau bước chân quay đi, tôi nghe thấy tiếng cha anh ta liên tục đấm vào ngực than vãn. Một góc ngực tôi cũng cảm thấy khó chịu như bị đầy hơi.

 

Việc bắt đầu học ôn thi chuyển trường hoàn toàn là ý chí của tôi. Không thể vì đã chấm dứt với Han Ju Eon mà cuộc đời tôi cũng kết thúc theo được.

Công việc bán thời gian mới mà tôi bắt đầu là ở cửa hàng tiện lợi gần nhà. Nếu là trước đây, tôi đã sống cuộc đời phú quý bằng cách cắm ống hút vào xương sống Han Ju Eon mà hưởng thụ, nhưng bây giờ không thể làm vậy nữa.

 

────୨ৎ────

HẾT CHƯƠNG 39 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86: 🔞
Chương 85: 🔞
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80: 🔞
Chương 79: 🔞
Chương 78
Chương 77: 🔞
Chương 76: 🔞
Chương 75: 🔞
Chương 74
Chương 73
Chương 72: Hoàn ngoại truyện Vol. 3
Chương 71: Ngoại truyện 5
Chương 70: 🔞 Ngoại truyện 4
Chương 69: 🔞 Ngoại truyện 3
Chương 68: Ngoại truyện 2
Chương 67: Ngoại truyện 1
Chương 66: 🔞 Hoàn Vol. 3
Chương 65: 🔞
Chương 64: 🔞
Chương 63
Chương 62: 🔞
Chương 61: 🔞
Chương 60: 🔞
Chương 59: 🔞
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55: Hoàn Vol. 2
Chương 54: 🔞
Chương 53: 🔞
Chương 52: 🔞
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45: 🔞
Chương 44: 🔞
Chương 43
Chương 42
Chương 41: 🔞
Chương 40: 🔞
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35: 🔞
Chương 34
Chương 33: 🔞
Chương 32
Chương 31: 🔞
Chương 30: 🔞
Chương 29: 🔞
Chương 28: 🔞 (Hoàn Vol. 1)
Chương 27
Chương 26: 🔞
Chương 25: 🔞
Chương 24: 🔞
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20: 🔞
Chương 19: 🔞
Chương 18: 🔞
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14: 🔞
Chương 13: 🔞
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9: 🔞
Chương 8: 🔞
Chương 7: 🔞
Chương 6: 🔞
Chương 5
Chương 4: 🔞
Chương 3: 🔞
Chương 2: 🔞
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.