VOL 2
────୨ৎ────
Chương 38
Tôi nói một cách gay gắt rồi đá mạnh vào đùi rắn chắc của Han Ju Eon. Cú đá đầy uất ức nhưng Han Ju Eon không hề nhúc nhích mà chịu đựng tôi. Bộ dạng đó càng khiến tôi đau khổ hơn.
"Tôi bị cô ta tát ở giảng đường thật sự rất mất mặt!"
"A, tại sao tôi lại sống như thế chứ? Tôi tự hỏi anh có là cái thá gì mà tôi lại phải cố gắng đến thế."
Đầu Han Ju Eon, người đang giữ chân tôi, gục xuống sàn. Tôi nuốt cơn uất nghẹn sắp trào ra và khó khăn mở lời.
"Anh không mất gì cả, nhưng tôi đã mất tất cả."
"Nhưng tôi nghĩ đó là nghiệp báo. Cuối cùng thì tôi cũng bị trừng phạt vì đã làm chuyện xấu hổ với người đàn ông có vợ."
"...Won à."
Tôi cụp mí mắt xuống thì thấy khuôn mặt Han Ju Eon trắng bệch. Đây là khuôn mặt tôi chưa từng thấy kể từ khi biết anh ta. Tuy nhiên, tôi không có ý định thương hại anh ta. Tôi giẫm lên thuốc mỡ và băng gạc mà Han Ju Eon đặt dưới sàn rồi đứng dậy.
Han Ju Eon vẫn cứng đờ như băng đá. Tôi lướt qua anh ta mà không thèm nhìn dưới chân. Anh ta có khuôn mặt thế nào và đang nghĩ gì cũng không còn quan trọng với tôi nữa. Tôi vừa lấy lại tinh thần và định bước lên con hẻm.
Tách, tách! Tôi nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp từ phía sau lưng. Han Ju Eon chạy đến với sải chân lớn và nhất quyết nắm lấy cổ tay tôi.
"Khoan đã, Won... khoan đã."
Tôi trừng mắt nhìn anh ta đầy vẻ bực dọc. Han Ju Eon thở dốc rồi đưa một đôi giày thể thao trắng đến trước chân tôi.
"Vết thương lan rộng hơn ở đây thì sẽ gặp chuyện lớn đấy. Anh biết tất cả là lỗi của anh rồi, trước hết... trước hết."
"Đi giày vào đã."
Lúc đó tôi mới nhận ra. Tôi đã định đi về nhà mà không mang giày. Anh ta, vừa lấy lại hơi thở liên tục, quỳ một gối trước mặt tôi. Khoảnh khắc đó, tôi nhớ lại cuộc đối thoại chúng tôi từng có trước cổng trường hồi nào.
"Anh* không hiểu tâm trạng của Won chút nào. Anh phải làm gì đây. Quỳ xuống xin lỗi không?"
"Hức, anh sẽ không quỳ đâu."
"Ờ, đúng thế. Mất thể diện lắm."
Tôi nhận ra Han Ju Eon, người từng nói những lời đó, cuối cùng đã vứt bỏ lòng tự trọng của mình. Tôi đã khao khát điều đó biết bao. Khao khát Han Ju Eon tuyệt vọng và thiết tha với tôi dù chỉ một lần. Đây chính là khoảnh khắc đó.
Thế nhưng, khi thực sự có được, nó lại quá rẻ mạt và tầm thường đến nỗi tôi chẳng còn cảm xúc gì cả. Đôi môi đang ngậm chặt tự động mở ra.
"Chúng ta đã chơi đùa với lửa đủ rồi, giờ thì hãy dứt khoát ai đi đường nấy đi."
Đừng làm phiền tôi nữa.
Khuôn mặt Han Ju Eon nhăn nhó khó coi trước lời nói lạnh lùng của tôi. Tôi xỏ đại chân vào chiếc giày bị bóp méo rồi bước qua anh ta mà không chút nuối tiếc. Đó là kết thúc của mối nghiệt duyên.
Việc chọn tạm dừng học là điều không thể tránh khỏi. Dù tôi có trơ trẽn đến đâu cũng không thể tiếp tục đi học khi bị gọi là kẻ ngoại tình.
Sau này* phải sống thế nào.* Tôi cũng có lúc trăn trở về điều đó nhưng cơ thể uể oải khiến tôi khó làm bất cứ điều gì. Tất cả những gì tôi làm là đi đến cửa hàng tiện lợi trước nhà.
Cánh cửa mà tôi nghĩ sẽ đóng kín trong một thời gian đã mở ra nhờ những lần thăm hỏi không ngừng của Jeong Hwa Ik.
"Này, tôi thật sự nghĩ cậu chết rồi đấy?"
"Nếu hôm nay cậu không mở cửa tôi đã gọi cứu hỏa phá cửa vào rồi."
Jeong Hwa Ik lắc đầu thương cảm khi nhìn thấy khuôn mặt hốc hác của tôi.
"Chết tiệt, Heo Yae Won có khuôn mặt là tất cả mà."
"...Thật là, vậy thì đừng có đi theo tôi nữa chứ."
"Điều đó thì không đúng rồi. Cậu cũng có thân hình nóng bỏng mà."
Tôi lườm cậu ta vì thấy quá vô lý thì Jeong Hwa Ik cười đểu.
"Có quá đáng với người đang ốm không?"
"Ừ, một chút!"
Tôi trả lời như không có chuyện gì thì Jeong Hwa Ik lục lọi tủ quần áo tôi và lấy ra chiếc áo khoác trông có vẻ ấm áp.
"Thôi đủ rồi, ra ngoài một chút đi."
Tôi không muốn ra ngoài chút nào. Tôi cứ nhìn Jeong Hwa Ik một cách ngây ngốc thì cậu ta nhét áo vào tay tôi.
"Công chúa à, làm ơn mặc vào đi. Chết tiệt."
Cuối cùng tôi cũng mặc quần áo theo sự giúp đỡ của cậu ta. Jeong Hwa Ik dẫn tôi ra khỏi officetel như thể áp giải cơ thể đang lảo đảo yếu ớt của tôi. Tôi nhìn xung quanh rồi mở lời.
"Cậu đi đâu?"
"Đi đâu mà đi. Tôi định cho cậu ăn cơm đây. Cái con bé này gầy gò ốm yếu hết cả người rồi."
"Ở gần đây có tiệm sushi ngon đấy? Đến đó rồi..."
Jeong Hwa Ik nói xong thì thò tay vào túi áo khoác tìm chìa khóa xe. Có lẽ cậu ta định đưa tôi đến tiệm sushi gần đây. Tôi nhanh chóng nắm lấy cổ tay cậu ta và lắc đầu nguầy nguậy.
"Hả, sao thế?"
Jeong Hwa Ik nhướng mày.
"Tôi đau bụng. Muốn ăn gukbap."
"Tôi muốn ăn gì đó ấm nóng."
"Nhất định phải là gukbap sao?"
"Ừ, gukbap!"
"Món đắt hơn thì sao."
"Gukbap."
Tôi cứ gukbap, gukbap khiến cậu ta sốt ruột, cuối cùng Jeong Hwa Ik cất chìa khóa xe lại và nắm lấy cổ tay tôi.
"Sao cậu cứ ăn đồ rẻ tiền khi ở bên tôi thế? Nghe nói đi với cái người kia thì ăn đồ đắt tiền ngon lành lắm mà."
"Sao không lợi dụng tôi đi? Cậu thừa biết nếu cậu cố gắng bòn rút thêm một chút thì tôi cũng sẵn sàng đưa cả ví tiền cho cậu, sao cậu lại không làm gì hết vậy."
"Không, thì... đâu đến mức đó. Chỉ là bây giờ tôi không muốn ăn thôi."
"Với lại, ai mà chẳng biết cậu nhiều tiền? Lần sau mua đồ đắt tiền cho tôi cũng được mà. Bây giờ tôi chỉ muốn ăn gukbap thôi đấy."
Đúng là như thế. Tôi lấy tư cách gì mà dám lo lắng cho túi tiền của ai chứ.
"Lần tới tôi thật sự sẽ đãi cậu món đắt tiền. Cậu chuẩn bị tinh thần đi."
"Chuẩn bị cái gì... Tôi đã đi hết những nơi cao cấp ở Seoul rồi đấy?"
Đúng lúc đó. Lời nói vô ý của tôi làm Jeong Hwa Ik nhăn tít lông mày lại.
"Cái miệng này, cái miệng này..."
"...Á!"
"Cái lão già khốn khiếp đó. Aiz, chết tiệt..."
Tôi đẩy Jeong Hwa Ik đang xông tới đầy vẻ khó chịu rồi bước đi trước. Tôi nghe thấy tiếng chân cậu ta bước theo phía sau một cách vui vẻ.
Quán gukbap khá vắng vào giờ khuya. Tôi vội vàng cầm đũa ngay khi bát gukbap được mang ra. Nhìn vào chiếc nồi đất đang sôi sùng sục, cơn đói mà tôi đã quên bỗng dâng lên dữ dội.
Jeong Hwa Ik nhìn tôi đang húp xì xụp một cách vội vã và mở lời với vẻ mặt thương cảm.
"Cậu nhịn đói à?"
"Ừ. Cảm giác đã nửa tháng rồi tôi mới ăn cơm tử tế."
"Tôi muốn ăn món như thế này. Món gì đó ấm áp."
Húp. Tôi nói xong rồi húp ngụm nước canh nóng hổi. Jeong Hwa Ik nhún vai và cười khi nhìn vai tôi run lên vì nóng.
"Cậu đúng là..."
"Sao?"
"Không, tự nhiên tôi nhớ chuyện lúc đó thôi."
Tôi nghiêng đầu thì Jeong Hwa Ik bắt đầu kể như đang lục lọi ký ức. Cậu ta vừa nói vừa vội vàng gắp dồi heo (sundae) trong bát gukbap của mình bỏ sang bát tôi.
Cậu ta* định chỉ ăn nước canh thôi sao. Tôi ngây người nhìn khuôn mặt Jeong Hwa Ik đang lẩm bẩm.
"Cậu lúc đó đã uống rất nhiều rượu vì cái lão già kia và nhét túi nilon đen vào tai còn gì."
"Cậu cứ bảo sắp nôn rồi. Khuôn mặt thì xinh đẹp mà một mình làm trò hề thật nực cười."
"Má, có phải tôi đã đổ cậu lúc đó không? Không phải. Có khi đã đổ từ trước rồi cũng nên."
"Cậu không chịu được bộ dạng cậu buồn bã thế này nên tôi mới làm vậy."
"...Cậu đúng là, nói những lời đó như không có gì vậy."
"Ờ, người nghe là cậu, chứ không phải tôi."
"Tôi mua cho cậu mấy thứ đó là cậu vui lên ngay chứ gì. Mấy đồ in logo lòe loẹt đúng gu cậu."
Hờ. Tôi bật cười vì thấy vô lý thì Jeong Hwa Ik cũng cười theo tôi.
"Này, chuyện đó! Lúc đó..."
Sau khi ăn xong, tôi và Jeong Hwa Ik đi bộ trên con phố đêm tối. Mắt tôi cứ như muốn mù vì ánh đèn sáng rực. Tôi chớp mắt liên tục thì Jeong Hwa Ik nắm tay kéo tôi đi.
Nghĩ đến thời gian tôi mang chiếc túi hàng hiệu mà Han Ju Eon tặng như một huân chương, tôi xấu hổ chết đi được. Khoảnh khắc tôi định đánh vào cánh tay rắn chắc của cậu ta, Jeong Hwa Ik đột ngột quay đầu lại. Khuôn mặt lạnh lùng trông nhạy cảm khác thường so với mọi khi.
"Nghỉ ngơi rồi đi tiếp thì quá sáo rỗng rồi."
"Heo Yae Won, khoan đã."
"Sao thế?"
Jeong Hwa Ik rụt tay khỏi vai tôi và vội vã nhìn quanh khắp nơi. Cứ như thể đang tìm kiếm một ai đó. Cậu ta nhìn vào con hẻm tối rồi nhanh chóng lao đi. Cơ thể tôi đứng cạnh cũng bị chao đảo.
"Jeong Hwa Ik, cậu đi đâu vậy. Này!"
Tôi lê chân khập khiễng đuổi theo lưng Jeong Hwa Ik đang khuất dần. Rốt cuộc* tại sao, đột nhiên lại thế...*
"Hwa Ik à, Jeong Hwa Ik!"
Tôi băng qua khu thương mại sáng rực ánh đèn lộng lẫy và bước vào con hẻm tối. Khoảnh khắc tôi bước chân với tâm trạng gấp gáp. Tôi nhìn thấy Jeong Hwa Ik đang túm cổ một người đàn ông không rõ danh tính.
"Này, thằng khốn chết tiệt kia. Mày là ai."
"...Ặc, hự!"
"Tao hỏi mày là thằng nào."
Khuôn mặt hung dữ, giọng nói đầy tức giận. Tôi sợ hãi trước bộ dạng xa lạ của Jeong Hwa Ik. Nhưng tôi không thể cứ đứng nhìn nên vội vã bước đến. Tôi túm lấy lưng Jeong Hwa Ik đang gồng lên và hét lớn.
"Sao thế, Jeong Hwa Ik!"
"Mày theo dõi từ nãy giờ đúng không."
"Không phải. Không, hự... ặc."
Người đàn ông phát ra âm thanh như dã thú trước cú siết mạnh vào cổ. Nhìn thấy khuôn mặt dần đỏ lên, tôi càng đau khổ hơn. Tôi không biết phải làm gì và đánh mạnh vào vai cậu ta, nhưng chẳng có tác dụng gì cả.
"Mày dám nói dối à?"
Jeong Hwa Ik đẩy mạnh người đàn ông vào tường hơn nữa và yêu cầu trả lời. Người đàn ông nhấc chân lên khỏi mặt đất vùng vẫy và đánh vào mu bàn tay Jeong Hwa Ik.
"...Ưc, hự!"
"Mày là ai. Thằng khốn nào sai mày đến."
"Ai sai chứ? Ai."
Bàn tay tôi đang đấm vào lưng cậu ta dừng lại trước lời nói bất ngờ đó.
"Thằng khốn chết tiệt này... nói đi chứ?"
Tôi chỉ nhìn chằm chằm Jeong Hwa Ik và người đàn ông với khuôn mặt trắng bệch cứng đờ. Hai chân của người đàn ông đã cố gắng chống cự một lúc lâu rũ xuống yếu ớt.
Thịch, thịch. Ngay khi bàn tay của anh ta buông lỏng sau khi đập nhẹ vào lưng cậu ta, anh ta ngồi sụp xuống sàn nhà. Người đàn ông bò lết trên sàn một cách đau đớn rồi vội vàng lục lọi trong áo khoác của mình. Sau đó anh ta đưa chiếc điện thoại trong áo khoác cho Jeong Hwa Ik.
"Số đầu tiên ấy."
"Hức, tôi không biết gì cả. Họ chỉ bảo tôi cứ báo cáo là được... hự."
Jeong Hwa Ik quỳ một gối, gạt người đàn ông đang bò lết dưới đất sang một bên và nhặt điện thoại lên. Tôi không hiểu đây là tình huống gì. Jeong Hwa Ik liếc nhìn tôi đang đứng ngây ngốc rồi nhấn nút gọi. Cậu ta còn bật loa ngoài một cách ngang nhiên.
Có chuyện gì không? Nếu không phải chuyện gấp thì anh có thể báo cáo qua tin nhắn mà?
"Anh biết tôi là ai mà, anh."
"Cứ theo dõi sát nút Heo Yae Won thế này thì không thể nào anh không biết sự tồn tại của tôi được."
"Là Hwa Ik đây. Lần đầu tiên chào hỏi như thế này đúng không?"
Thằng nhóc trông lấc cấc thật, lại còn cao lớn nữa.
Giọng Han Ju Eon từ loa ngoài của điện thoại vang lên đầy vẻ lười biếng. Cứ như thể anh ta đã đoán trước được tình huống này.
Thông minh hơn Yae Won nhiều. Hai đứa đang hẹn hò à?
Nhưng mà cũng vừa phải thôi. Bé cưng của anh mà bị cảm lạnh vì đứng ngoài gió quá lâu thì không hay đâu nhé."
Tôi đang nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại với khuôn mặt khó xử thì Jeong Hwa Ik, người đang nắm chặt chiếc điện thoại, đứng dậy.
"Để tôi xem anh còn giữ vẻ ung dung đó được ở sở cảnh sát không, thằng khốn chết tiệt này."
-Được thôi. Lâu lắm rồi anh mới có cơ hội nhìn mặt Won một cách hợp pháp như thế này nhỉ."
Thật ra anh cũng rất nhớ em."
Giọng nói lề mề như say rượu thật xa lạ. Khoảnh khắc tôi định lắng tai vì tò mò.
Hẹn gặp em lát nữa, Won à.
Tút. Cuộc gọi ngắt kết nối với một lời chào ngắn ngủi.
"Mẹ kiếp! Sao lại có cái loại người như thế chứ?".
Jeong Hwa Ik nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại bị ngắt, ném chiếc điện thoại vô tội xuống đất và chửi thề.
"Này, sao cậu lại đi gặp cái loại người này chứ? Wow..."
Jeong Hwa Ik vuốt tóc như thể quá chán nản với sự vô duyên của Han Ju Eon. Tôi cũng đồng tình với lời đó.
Đây đã là lần thứ hai tôi đến sở cảnh sát trong năm nay. Tôi cúi đầu với khuôn mặt mệt mỏi khi nhìn những người đàn ông đang cãi nhau om sòm.
"Tức là người tên Han Ju Eon đã cử người theo dõi cô Heo Yae Won đúng không?"
Tôi khẽ gật đầu thì viên cảnh sát tặc lưỡi đầy vẻ khó hiểu.
"Cô có làm chuyện gì khiến người ta oán hận sao? Không, ai lại đi cử người theo dõi một người bình thường chứ. Đúng là có đủ thứ người điên trên đời."
Tôi cũng không bao giờ nghĩ Han Ju Eon sẽ cử người theo dõi mình, nên tôi cũng khá bất ngờ.
"Mà này, người đi cùng cô là gì, người nhà à?"
"Không, người đó chỉ là..."
Có vẻ anh ta thấy khó chịu với Jeong Hwa Ik cứ đứng cạnh tôi với vẻ mặt tức tối. Tôi ấp úng lảng tránh thì viên cảnh sát xua tay như đã hiểu.
────୨ৎ────
HẾT CHƯƠNG 38
💬 Bình luận (0)