VOL 4
NGOẠI TRUYỆN CAMPUS
────୨ৎ────
Chương 73
Kính coong! Tiếng chuông cửa hàng tiện lợi vang lên khiến tôi bất giác quay đầu lại. Nơi ánh mắt tôi hướng đến là Han Ju Eon và Lee Su Yeon đang khoác tay nhau đầy tình tứ bước vào. Tôi liếc nhìn hai người họ một cái rồi khẽ cúi đầu chào lấy lệ.
"Em chào anh chị."
"Chào em Yae Won, hôm nay em cũng ở đây à?"
Lee Su Yeon nhìn tôi và nở một nụ cười rạng rỡ. Dù chị ta sở hữu một gương mặt xinh đẹp nổi bật, nhưng lạ thay, tôi chẳng mấy thiện cảm. Tôi dứt khoát dời tầm mắt, đôi bàn tay cứ mân mê chiếc máy tính tiền một cách vô định.
"Ju Eon à, mình mua cái này nhé?"
"Cứ mua cái gì em muốn ăn ấy."
Han Ju Eon và Lee Su Yeon. Hai người này nổi tiếng đến mức bất kỳ sinh viên nào của Đại học Hàn Quốc cũng đều biết rõ. Tôi nghe nói ngay từ khi nhập học, họ đã gây xôn xao nhờ ngoại hình xuất chúng và gia thế khủng. Những con người như thế bắt đầu xuất hiện tại cửa hàng tiện lợi nằm giữa khu khách sạn và tụ điểm ăn chơi này mới chỉ từ nửa tháng trước.
"Nào, tính tiền cho chị nhé?"
Vẫn biết họ là một cặp đôi mặn nồng, nhưng lần nào tính tiền cũng mua bao cao su thì có hơi quá đáng không... Đã vậy còn ngay trước mặt hậu bối cùng khoa.
Lee Su Yeon còn nhìn tôi nở một nụ cười ái ngại, nhưng Han Ju Eon thì cứ thản nhiên nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Đúng là ngoài cái mặt đẹp trai ra thì chẳng khác nào một tên điên. Anh ta không biết xấu hổ là gì sao?
Thừa lúc Lee Su Yeon không để ý, tôi lườm anh ta một cái sắc lẹm, nhưng Han Ju Eon chỉ tinh nghịch nháy mũi với tôi. Phút chốc, tôi giật mình và vô thức né tránh ánh mắt đó. Trái tim tôi bỗng đập thình thịch vô cớ trước trò đùa quái ác của anh ta. Tôi nhanh chóng quét mã vạch các món đồ, rồi lắp bắp lên tiếng.
"...Anh chị có cần lấy túi không ạ?"
Khi tôi hỏi bằng giọng nhỏ như tiếng kiến kêu, Han Ju Eon gật đầu với giọng điệu cực kỳ dịu dàng.
"Ừ, cho anh xin cái túi."
Có vẻ như cách tốt nhất là mau chóng đuổi họ đi cho khuất mắt. Trong khi tôi đang vội vã cho đồ vào túi, Han Ju Eon bắt đầu giúp tôi bỏ mấy lon bia vào trong.
"Để anh giúp một tay."
"Cứ để em làm là được mà..." câu nói ấy đã chực chờ nơi đầu lưỡi, nhưng vì không muốn dây dưa thêm nên tôi đành nén lại. Trong lúc đang luống cuống thu dọn đồ đạc, tay anh ta và tay tôi khẽ chạm vào nhau.
Ngay khoảnh khắc tôi định rụt tay lại vì cảm giác tê rần ấy, Han Ju Eon đã đưa ngón tay dài của mình ra, khẽ gãi nhẹ vào lòng bàn tay tôi cùng một nụ cười nhạt.
"A..."
Chưa kịp hỏi anh ta đang làm cái trò gì, Han Ju Eon đã xách túi nilon đi thẳng không chút luyến tiếc cùng với Lee Su Yeon. Bị bỏ lại một mình trong chớp mắt, tôi chỉ biết ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hai người họ. Vừa rồi là cái gì thế? Rốt cuộc là chuyện gì...
Tôi thẫn thờ nhìn vào lòng bàn tay nơi anh ta vừa chạm qua rồi chìm vào suy nghĩ. Nhìn kiểu gì cũng không giống một sự vô ý, vậy thì đây là cái gì? Quấy rối tình dục sao? Hay chỉ là đùa giỡn? Nếu là đùa giỡn thì chẳng phải quá trớn rồi sao... nhất là khi đang đứng ngay cạnh bạn gái mình.
Nghĩ lại thì trước đây Han Ju Eon cũng đã vài lần gửi đi những tín hiệu kỳ lạ. Chẳng hạn như nhìn tôi đăm đăm trong giờ học, hay nhường chỗ ngồi tốt cho tôi chẳng vì lý do gì. Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản đó là sự tử tế của một tiền bối trong khoa. Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ ý đồ của anh ta không phải như thế.
Chẳng lẽ nào...
"Này cô em, cho bao thuốc!"
Ngay khi tôi định tiếp tục dòng suy nghĩ như ảo tưởng của mình, một gã đàn ông say khướt lảo đảo chỉ tay vào mặt tôi. Mùi rượu nồng nặc khiến tôi bất giác nhíu mày.
"Gì cơ?"
"À, cái loại màu đỏ ấy... loại đó đó."
"Thì em hỏi là loại màu đỏ nào?"
"Cái gì, mẹ kiếp. Sao con nhỏ làm thêm ở đây mất dạy thế hả?"
Phải rồi, đây mới là số phận của mình. Chẳng có gì thay đổi cả.
"Phải ngọt ngào lên chứ. Phải bảo là 'Thưa khách, anh muốn lấy loại nào ạ?' như thế chứ!"
Tôi bỏ ngoài tai tiếng cằn nhằn của gã khách hãm tài, rồi chợt nhớ lại dáng vẻ của Lee Su Yeon mà mình vừa vô tình quan sát được.
Mái tóc bóng mượt, gương mặt thanh tú đoan trang, chiếc túi hiệu đắt tiền và đôi giày lấp lánh. Từ đầu đến chân Lee Su Yeon không có thứ gì là tầm thường. Mọi thứ khoác lên người chị ta đều sang trọng và rực rỡ. Khác xa một trời một vực với tôi, đứa đang đứng đây trong chiếc áo khoác đồng phục cửa hàng tiện lợi cũ kỹ và lem luốc.
Phải rồi, cho dù Han Ju Eon có ý đồ gì khác với tôi đi chăng nữa thì liệu có gì thay đổi không? Tôi và Lee Su Yeon vốn dĩ đã ở hai đẳng cấp khác nhau rồi. Thế nên với tôi, Han Ju Eon chỉ là một "miếng bánh vẽ" mà tôi chẳng bao giờ chạm tới được.
"Tao quen ông chủ tụi bây đấy nhé, mày làm việc kiểu này là không xong đâu, biết chưa?"
Mà nói một cách chính xác thì, loại đàn ông đã có bạn gái còn đi thả thính người phụ nữ khác thì tôi đây cũng xin kiếu.
Ngay cả khi đã đến trường, đầu óc tôi vẫn rối như tơ vò. Ngồi trong nhà vệ sinh, tôi cứ thẫn thờ nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay nơi Han Ju Eon vừa gãi nhẹ lúc trước. Rốt cuộc anh ta có ý đồ gì mà lại làm thế? Rõ ràng hôm nay anh ta vẫn cùng Lee Su Yeon đến trường rất tình tứ cơ mà. Tại sao chứ?
"A, bực mình thật..."
Han Ju Eon trông có vẻ thản nhiên như không có chuyện gì, vậy mà tại sao chỉ có mình tôi là thế này? Cái vẻ thảm hại và nực cười của bản thân khi bị lung lay chỉ vì một trò đùa rẻ tiền khiến tôi thấy thật chướng mắt. Phải tỉnh táo lại để còn làm bài tập thôi. Ngay khoảnh khắc tôi định xách túi treo trên tường để bước ra ngoài, tiếng cười nói rôm rả cùng tiếng giày cao gót lộc cộc vang lên.
"Này, hôm nay đi gặp mấy cậu bên khoa Thể dục đúng không?"
"Ừ, mấy cậu đó bảo sẽ bao chầu rượu, tuyệt cú mèo luôn."
"Trong đám đó có cả người mới được chọn vào đội tuyển quốc gia đấy. Tớ thực sự muốn tận mắt thấy Lee Seong-hyeon ngoài đời một lần."
Là Ji Ae và Su Jeong. Tuy không thân thiết lắm nhưng họ cũng được coi là bạn cùng khoa. Chúng tôi vẫn chào hỏi nhau mỗi khi gặp mặt và cũng từng đi ăn chung vài lần.
Có nên ra ngoài chào một tiếng không nhỉ? Tình huống này đúng là khó xử.
"Mà này, đang thiếu một người đấy, làm sao giờ? Mấy cậu đó bảo sẽ đi ba người."
"Hay là rủ Yae Won đi cùng đi?"
Tôi vẫn đang băn khoán nắm chặt tay nắm cửa thì bất ngờ nghe thấy tên mình vang lên từ phía bên kia.
"Nhưng mà Yae Won thì hơi... không phải sao?"
Bàn tay đang giữ nắm cửa của tôi khẽ run lên. Tôi vô thức áp tai sát vào cửa, tiếng thì thầm của Kim Ji Ae lọt vào tai.
"Công nhận, Yae Won cứ sao sao ấy. Được mỗi cái mặt đẹp thôi chứ nhìn nghèo nàn lắm. Cái túi xách cũng thấy xách đi xách lại mỗi một cái."
Tiếng của Lee Su Jeong cũng phụ họa theo ngay lập tức.
"Không phải mình tớ nghĩ thế đâu đúng không?"
"Đương nhiên rồi. Tớ đã bảo rồi mà, mấy cái tin đồn nhà cậu ấy khá giả toàn là điêu thôi. Nếu thật thế thì việc gì phải đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi?"
"Nghĩ lại cũng thấy lạ thật. Cậu ấy bảo làm cho vui vì rảnh rỗi, nghe có vô lý không cơ chứ?"
Tôi nói dối không phải vì ý đồ xấu xa gì. Đó chỉ là một loại cơ chế phòng vệ tự phát vì tôi không muốn mình bị lép vế giữa đám con nhà giàu mà thôi. Tôi cũng đâu có nhận vơ mình là tiểu thư nhà siêu giàu, tôi chỉ nghĩ đó là một chút nói quá lên hơn là lời nói dối.
Thế nhưng có vẻ trong mắt đám bạn, sự việc không đơn giản như thế. Hoặc là, lời nói dối của tôi quá sơ hở.
"Với cả cái túi cậu ấy xách hôm nọ ấy. Tớ nhìn kỹ rồi, chắc chắn không phải hàng thật đâu."
"Hả, thật á? Kinh vậy?"
"Thật mà. Cái logo nó bị ngược cơ, buồn cười vãi. Đúng là con điên."
Rầm! Tôi không thể nghe thêm được nữa, liền đạp cửa bước ra ngoài.
Trước gương mặt đằng đằng sát khí của tôi, hai đứa đang soi gương bỗng cứng đờ người. Tôi không thèm chớp mắt, bước đến đứng cạnh Kim Ji-ae và Lee Su-jeong. Rồi tôi giơ cái túi xách "hàng nhái" của mình lên trước mặt tụi nó.
"Xin lỗi nhé nhưng cái này không phải hàng rởm đâu."
"..."
"Là hàng giới hạn nên mấy cậu không biết cũng phải."
Nói thật thì lòng tôi cũng run lắm. Chỉ sợ tụi nó nhận ra cái túi này là đồ rẻ tiền. Nhưng tôi vẫn cố giữ khí thế, ngẩng cao đầu bước ra khỏi nhà vệ sinh. Dù tâm trạng như hạch nhưng ít ra trong lòng cũng thấy hả dạ phần nào.
Tôi cố lấy lại vẻ bình thản, tiến về phía máy bán hàng tự động ở cuối hành lang. Những lúc thế này, nếu mình càng tỏ ra yếu thế thì càng dễ bị bắt nạt. Phải bấm một cốc cà phê thật đắt tiền để giải sầu thôi...
Bình thường tôi chẳng bao giờ dám tốn tiền vào máy bán hàng tự động, nhưng hôm nay tâm trạng tệ hại đến cực điểm, tôi quyết định phải đầu tư cho bản thân một chút.
Tôi lục ví tìm tiền xu, nhét vào khe cắm rồi nhấn nút. Đáng lẽ cà phê phải chảy ra ngay lập tức, nhưng chẳng hiểu sao chiếc máy bán hàng tự động vẫn im lìm không chút động tĩnh. Tôi thắc mắc nhấn nút thêm vài lần nữa nhưng kết quả vẫn vậy.
"…Gì thế này? Nuốt tiền rồi à?"
Hà, thật nực cười. Đúng là lúc đen đủi thì chẳng có việc gì ra hồn mà... Tôi bực đến mức không kìm được mà giơ chân đá phăng vào chiếc máy một cái. Đen đủi thật, phát điên đi được! Từ chuyện này đến chuyện kia, tất cả đều đang trêu ngươi tôi.
Ngay khoảnh khắc tôi định giơ chân lên đá thêm một cái nữa cho bõ tức, thì từ phía sau, một giọng nói vẫn còn chút xa lạ vang lên.
"Won à, không được đá bừa bãi như thế đâu."
"Cái máy đó hỏng lâu rồi mà em không biết à?"
Han Ju Eon. Giọng nói ấy khiến động tác đá máy của tôi khựng lại ngay lập tức. Tôi cố tỏ ra thản nhiên, đanh mặt lại rồi hạ chân xuống, từ từ xoay người về phía anh. Lạ thay, hôm nay chỉ có mình anh đứng đó. Lúc nào cũng thấy anh mang theo Lee Su Yeon bên mình như vật trang trí, vậy mà hôm nay lại có chuyện gì thế này?
Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng trống bên cạnh anh rồi lên tiếng với giọng điệu hằn học.
"Tên tôi không phải chỉ có một chữ đâu."
"......."
"Tên tôi là Yae Won, Heo Yae Won."
Lúc trước còn dám gãi cả vào lòng bàn tay người ta để trêu ghẹo, vậy mà đến cái tên cũng không biết sao? Cảm thấy khó chịu, tôi định lướt qua anh mà không nói thêm lời nào, nhưng Han Ju Eon đã tự nhiên bước tới chắn đường tôi với một nụ cười nhạt trên môi.
"Tôi biết tên em là Yae Won mà."
"Chẳng lẽ em nghĩ tôi lại không biết điều đó sao?"
"…Vậy thì anh hãy gọi là Yae Won đi. Đừng gọi là Won nữa."
"Tại vì em xinh nên tôi mới gọi là Won đấy."
Đồ điên... Đến nước này thì tôi đã nhận ra hành động gãi lòng bàn tay của Han Ju Eon không đơn thuần là đùa giỡn, mà chính xác là đang giở trò tán tỉnh rẻ tiền. Nhìn tôi trông dễ dãi đến thế sao? Cảm giác bị xúc phạm trào dâng, tôi ngước mắt lên nhìn thẳng vào anh và táo bạo hỏi vặn lại.
"Anh cũng gọi chị Su Yeon là Yeon à?"
Trước câu hỏi của tôi, Han Ju Eon nở nụ cười nhẹ như thể vừa bị giáng một đòn bất ngờ. Ngay cả nụ cười thong dong đó cũng khiến tôi thấy thật đáng ghét.
"Tránh đường cho tôi."
Ngay khi tôi định hích vai anh để rời khỏi chỗ máy bán hàng, Han Ju Eon đứng phía sau lại cất giọng dịu dàng níu bước chân tôi.
"Không, tôi gọi cô ấy là Su Yeon."
"Chỉ với em, tôi mới gọi là Won thôi."
Thật kỳ lạ... Tại sao khi nghe thấy giọng nói đó, tim tôi lại vô thức hẫng đi một nhịp. Chắc chắn là tôi điên rồi. Tôi vội vàng xốc lại tinh thần, quay người đối diện với anh.
"…Bây giờ anh đang định gạ gẫm tôi đấy à?"
"Đại loại là vậy."
Thật không thể tin nổi. Trong lúc tôi còn đang trợn mắt nhìn anh vì bàng hoàng, anh vẫn giữ vẻ mặt trơ trẽn, thản nhiên mở lời đầy ẩn ý.
"Won à, tôi giúp em thôi làm thêm nhé?"
"Anh đang định đề nghị bao nuôi tôi đấy à?"
Chẳng lẽ anh ta định làm trò "sugar daddy" sao? Những lời không tưởng ấy khiến đầu óc tôi quay cuồng. Sống trên đời đến giờ, không ngờ tôi lại nhận được lời đề nghị kiểu này, mà lại còn từ một tiền bối cùng khoa.
Thậm chí, Han Ju Eon còn là kẻ đã có bạn gái. Trong lúc tôi đang nhìn anh với gương mặt thất thần, Han Ju Eon khẽ bật cười rồi mấp máy môi với tôi.
"Tôi với em chênh nhau bao nhiêu tuổi mà bảo là bao nuôi?"
"Tôi không phải ông chú, tôi là oppa cơ mà, Won à."
"...Đồ điên."
Dù có suy nghĩ thế nào đi nữa, tôi chắc chắn rằng Han Ju Eon không hề bình thường. Nhìn cái cách anh ta đeo nhẫn đôi với Lee Su Yeon ở ngón áp út mà vẫn ngang nhiên sáp lại gần tôi là biết.
Tôi trừng mắt nhìn Han Ju Eon một hồi lâu rồi dứt khoát xoay lưng bỏ đi. Tôi không muốn dây dưa thêm với kẻ đang làm đầu óc mình rối bời bằng những ý đồ dơ bẩn này nữa.
Đến cửa hàng tiện lợi rồi mà tâm trạng của tôi vẫn chạm đáy. Những người ít ỏi được gọi là bạn bè thì hôm nay coi như đã dọn dẹp sạch sẽ, còn Han Ju Eon thì chỉ chực chờ lấy tôi ra làm trò tiêu khiển. Thử hỏi lòng tôi sao có thể bình yên cho được? Tôi nhìn cơn mưa rào đang xối xả ngoài cửa sổ mà chỉ biết thở dài thườn thượt.
Trời mưa thế này thì lau sàn lại càng mệt thêm... Đang nhìn những dấu chân đen sì của khách hàng in trên sàn nhà bằng ánh mắt bực bội, bất chợt giọng nói của Han Ju Eon lại thoảng qua tai.
"Won à, tôi giúp em thôi làm thêm nhé?"
Anh ta định dùng cách gì để khiến tôi nghỉ việc đây? Bằng tiền sao? À, chắc là thế rồi. Nghe nói anh ta là quý tử của một gia đình cực kỳ giàu có mà...
Tôi ngẩn ngơ nhớ lại dáng vẻ của Han Ju Eon lúc nãy. Dù không am hiểu về đồ hiệu nhưng tôi cũng biết thừa những thứ anh ta khoác trên người toàn là thương hiệu danh tiếng. Chỉ riêng chiếc đồng hồ trên cổ tay thôi chắc cũng phải tầm 300 triệu won. Tôi nhớ mang máng vì nó từng trở thành chủ đề bàn tán khi được một ngôi sao nổi tiếng đeo.
Trong khi đang nhớ về Han Ju Eon với nửa phần ghen tị, nửa phần ghét bỏ, thì tiếng chuông cửa hàng vang lên cùng với tiếng mưa rơi nặng hạt. Kính coong! Như bị bỏ bùa mê, tôi quay đầu lại và thấy Han Ju Eon đang bước vào, tay đang rũ chiếc ô đen sì.
"...À."
"Chào em, Won."
Hôm nay lạ thay anh ta lại đi một mình chứ không đi cùng "phụ kiện" Lee Su Yeon như mọi khi. Dáng vẻ đó khiến tôi có chút không quen. Sau lời chào ngắn ngủi, Han Ju Eon bước vào cửa hàng và bắt đầu chọn đồ một cách tự nhiên. Tôi cố gắng dời mắt khỏi anh ta, chỉ để đồng tử đảo qua đảo lại vô định. Bầu không khí gượng gạo khiến tôi cảm thấy nghẹt thở.
"Đây, tính tiền nhé?"
Chính lúc đó, Han Ju Eon mang đến 4 lon bia và 5 hộp bao cao su, rồi nhướng đôi lông mày đẹp trai về phía tôi. Đồ điên. Muốn thế thì sao không mở luôn xưởng sản xuất bao cao su đi chứ? Tôi nén lại nỗi bất mãn đang chực trào ra để quét mã vạch, thì Han Ju Eon gọi tên tôi bằng một giọng nói như thấm đẫm hơi mưa.
"Won à."
"Hôm nay em đến chỗ tôi nhé?"
Cạch. Bàn tay đang quét mã vạch của tôi cứng đờ như hóa đá. Tôi không ngờ Han Ju Eon lại tấn công lộ liễu đến mức này. Trong lúc tôi còn đang bàng hoàng chớp mắt, anh ta nghiêng người về phía quầy thu ngân, kề sát miệng vào tai tôi.
"Vì nhớ em nên tôi đã dỗ Su Yeon ngủ say ở nhà rồi mới đến đấy."
"Chơi với tôi đi. Chơi với tôi rồi tôi sẽ cho em tiền tiêu vặt."
Cái gì thế này? Đây là một trò đùa nguy hiểm, hay là một màn gạ gẫm rẻ tiền... Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tay nắm chặt hộp bao cao su, thì anh ta thò tay lấy chiếc điện thoại từ trong túi áo đồng phục của tôi ra và tự ý bấm số của mình vào đó.
"...Anh làm cái gì thế!?"
"Gọi cho tôi nhé."
Han Ju Eon tự nhiên lấy được số của tôi rồi bỏ điện thoại lại vào túi áo đồng phục, sau đó anh ta thản nhiên mở lời.
"Tôi sẽ giúp Won đổi đời, không phải chịu khổ sở thế này nữa đâu."
────୨ৎ────
HẾT CHƯƠNG 73
💬 Bình luận (0)