VOL 1
────୨ৎ────
Chương 14
Anh ta xoay hông một cách nhẹ nhàng. Cảm giác tinh hoàn cứng xoay tròn thật sướng đến điên dại. Khó chịu, quá thích, phát điên mất. Lỗ dưới tôi phập phồng vì dịch tình tụ lại cả ở hậu môn.
"Anh ơi, chú ơi..."
Tôi gọi tên Han Ju Eon một cách tha thiết và di chuyển hạ thân. Tôi muốn bị trừng phạt bởi vật cứng khổng lồ của anh ta. Tôi muốn bị đâm đến khi lỗ giãn ra. Cuối cùng, tôi áp trán vào vai Han Ju Eon và mở lời.
"Nhanh lên vào đi. Nhanh lên... Hự."
"Ha..."
"Em gấp lắm rồi, anh?"
Trước lời nài nỉ vội vã của tôi, ánh mắt Han Ju Eon trở nên điên dại. Anh ta đứng thẳng người, ném chiếc áo vest đang mặc vào ghế lái, rồi vén váy tôi lên. Chiếc xe rung lắc vì những cử chỉ thô bạo.
Han Ju Eon hoàn toàn không quan tâm đến xung quanh, chỉ tập trung vào việc kéo chiếc quần lót ướt đẫm của tôi sang một bên. Ánh mắt cố chấp dán chặt vào cửa mình đang phập phồng. Anh ta tháo dây nịt, thở dốc và buông lời dâm đãng thấp hèn.
"Hồi còn lông đã kích thích rồi, giờ cũng tuyệt nhỉ."
"..."
"Cảm giác như đang đụ cô bé trẻ con vậy."
Đồ điên. Mặt tôi đỏ bừng lên.
"...Em còn trẻ thật mà?"
"À, đúng rồi. Won dâm đãng quá nên anh quên mất. Anh xin lỗi nhé?"
Anh ta cười cợt rồi cuối cùng lôi ra vật cứng dày của mình. Vật cứng bóng loáng vì dịch tiền tinh dịch giống hệt của một con thú. Hơn nữa, nó còn cong lên khiến càng đe dọa hơn. Trông thì lịch lãm mà lại mang theo thứ gớm ghiếc thế này. Dù sao thì, anh ta là một người đàn ông thật sự đáng nể về nhiều mặt.
"Won à."
Jeong Hwa Ik thì sao nhỉ. Thằng bé đó trông giống hệt dương vật giả... Ngay cả màu sắc cũng vậy. Tôi vô thức nghĩ đến bộ phận sinh dục của người đàn ông khác thì Han Ju Eon chạm nhẹ vào phía dưới tôi.
"Làm gì đấy. Kéo quần lót xuống đi chứ."
"..."
"Anh đang chờ em này."
Khoảnh khắc đó, tim tôi hẫng đi một nhịp. Dám nghĩ đến người khác ngay trước mặt Han Ju Eon ư. Nếu anh ta mà biết, anh ta chắc chắn sẽ bóp cổ tôi.
Tôi lén lút nhìn Han Ju Eon và vội vàng kéo quần lót xuống. Chiếc quần lót ẩm ướt tách ra khỏi da thịt tôi phát ra tiếng "chẹp". Ánh mắt Han Ju Eon sáng rực lên khi nhìn chằm chằm vào cửa mình đang đỏ rực.
"Đúng là ngoại tình tuyệt thật đấy. Đụ em rất có ý nghĩa."
"Đừng nói lời đó nữa, á... Ác, ưm!"
Lời vừa dứt, vật cứng dày đã xuyên thẳng vào tôi. Và đi vào tận gốc chỉ trong một lần.
Tôi đấm thình thịch vào vai Han Ju Eon và hét lên. Kích thước này khiến tôi nghẹt thở. Cảm giác bụng dưới căng đầy làm tôi khó thở. Tôi vặn vẹo người, anh ta dùng trọng lượng cơ thể đè tôi xuống.
"Á, hự nghẹt thở. Hức..."
"Chịu đi."
"Em chết mất, chết mất... Hự..."
"Ưng, không chết đâu mà chịu đi."
Hai chân tôi treo lơ lửng vùng vẫy không ngừng. Han Ju Eon áp môi lên trán tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh và đâm sâu hơn vào. Cửa mình đang kéo dài thét lên khi bị banh rộng sang hai bên.
Sao lần nào làm cũng khó khăn thế này nhỉ? Đến mức tôi cũng cảm thấy lạ rồi. Dù cô bé đã ướt đẫm nhưng vẫn vậy. Tôi cắn môi dưới và rên rỉ ư ử.
"To quá... Thô bạo quá, hự, ưm."
"Thế mới thích chứ, không phải sao?"
Han Ju Eon chống một tay lên cửa sổ và tôi cảm thấy anh ta bắt đầu di chuyển hông. Toàn thân tôi tê dại trước vật cứng đâm vào không thương tiếc. Xoẹt, xoẹt. Tiếng cửa mình đang hở rộng mút lấy vật cứng ồn ào vang lên. Tôi siết chặt hạ thân lại trước mùi tanh nồng kích thích mũi, Han Ju Eon rên rỉ dữ dội. Anh ta hưng phấn, nghiến răng và bắt đầu thúc điên cuồng.
"Ha, á, ứ... Hự!"
Mắt tôi trắng xóa vì vật cứng khuấy đảo trong bụng. Tôi tiết dịch tình ra và rung lắc mất kiểm soát. Thịt cô bé đỏ hồng bị kéo ra rồi lại hút vào theo từng cú thúc.
Han Ju Eon nhìn chằm chằm vào lỗ cô bé tôi đã giãn đến cực hạn và nghiền nát nó điên cuồng bằng vật cứng. Dưới ánh mắt nóng bỏng đó, hạ thân tôi phập phồng một cách dâm đãng.
"Thế này mà, ha... em định chia tay với anh sao?"
"Ư, hự, ha... ứ."
"Thích con cặc tôi đến thế mà, hả?"
Gân máu nổi lên trên trán Han Ju Eon. Anh ta hưng phấn như một con thú và thúc mạnh hơn nữa. Tôi có cảm giác như xương sống sắp gãy vì lực cực mạnh đó. Tôi siết chặt cửa mình để ngăn anh ta rút ra và nức nở.
"Làm sao, ứ... Ưm, hự."
Nước mắt tuôn ra vô cớ. Cảm giác khoái cảm tột độ đang phá hủy hệ thần kinh của tôi. Tôi có thể cảm nhận điều đó bằng bản năng. Han Ju Eon nhìn tôi khóc nức nở và dựng cứng vật cứng hơn nữa. Vật cứng dày áp mạnh không thương tiếc vào thành âm đạo, tăng cao sự hưng phấn.
"Đáng lẽ nên làm tình trong xe thường xuyên hơn. Ha... Được thấy Won của anh khóc."
"Hức, hự... ứ."
Đầu tôi quay cuồng. Tôi sắp phát điên rồi. Tôi vụng về lắc mông. Tôi cố gắng theo kịp nhịp thúc của Han Ju Eon nhưng thật thảm hại. Han Ju Eon đè tôi xuống và thô bạo đâm vào. Đầu khấc cứng như đá đóng sập vào thành âm đạo đã mềm nhũn.
Nếu có thể, tôi muốn lăn lộn trên giường mà quấn lấy anh ta. Vì không gian chật hẹp trong xe, tôi có cảm giác cơ thể bị trói buộc. Hơn nữa, sự lo lắng về việc ai đó có thể ập đến khiến thần kinh tôi căng thẳng gấp bội.
Nhưng tất cả đều xứng đáng với cảm giác tê tái và hưng phấn này. Ngay lúc này, tôi cảm thấy không cần quan tâm nếu có ai nhìn thấy. Mặc kệ họ, tôi chỉ muốn mút lấy con cặc của Han Ju Eon bằng cửa mình và quấn quýt như hai con thú.
Ở bên Han Ju Eon, tôi trở nên như thế. Đạo đức, luân lý, ý thức. Tất cả đều vứt đi hết, tôi chỉ muốn làm tình như một con điên suốt cả ngày. Han Ju Eon cũng vậy. Nếu không, anh ta đã không dấn thân vào mối quan hệ ngoại tình đầy nguy hiểm và dơ bẩn này.
"Ưng, anh ơi, cọ xát lồn cho em... Hự, á, hự."
"Chỗ này sao?"
Vì vật cứng quá lớn, anh ta không cần phải cố gắng tìm điểm G. Han Ju Eon nghiền nát điểm tôi cảm thấy bằng nguyên vật cứng. Đầu khấc cứng như đá đập vào thành âm đạo bí mật.
"Chính là chỗ này, phải không?"
"Ưư, á, á!"
"Sâu không tưởng. Hự... Đồ nhóc con chết tiệt, biết thưởng thức cái đó."
Cảm giác bị đánh không thương tiếc bằng cái đó thích đến phát điên. Anh ta áp môi vào tai tôi.
"Em gặp gỡ cả trăm thằng khác đi. Hự... Không ai có thể đâm vào chỗ này cho em đâu."
"...Hự, ư!"
"Ha, Won có lẽ định mệnh phải sống như cái lỗ đụ của anh thôi."
Han Ju Eon thì thầm với tôi, như thể đang tẩy não. Đúng là một thằng điên không hơn không kém. Tôi biết anh ta là kiểu người không phân biệt phải trái khi hưng phấn, nhưng hôm nay đặc biệt anh ta mất kiểm soát.
"Dơ bẩn. Đồ điên. Ưng!"
Tôi đấm vào vai anh ta và chửi rủa, Han Ju Eon cười lớn trong lúc thúc hông.
"Thế à? Vậy cái lỗ dưới của em là gì đây."
Anh ta cười cợt và nắm lấy hai đầu gối tôi banh rộng ra. Cửa mình đang nuốt chửng vật cứng lộ rõ trước mặt anh ta. Tôi hét lên vì tư thế nhục nhã. Tôi vùng vẫy và vặn vẹo cơ thể, nhưng vô ích. Han Ju Eon trêu ghẹo cửa mình ướt át một cách thấp hèn.
"Chảy nước ròng ròng rồi kìa."
"Không, đừng banh nữa... Á!"
Vì xe chật hẹp, cơ thể tôi va đập khắp nơi. Chắc chắn ngày mai khắp người sẽ bầm tím nhè nhẹ. Mặc kệ điều đó, Han Ju Eon mở toang hạ thân tôi và nhổ bãi nước bọt sền sệt lên môi âm hộ căng mọng.
"Phập phồng thế kia thật dâm đãng."
Cả người tôi nhuốm đầy sự hổ thẹn. Chắc chắn cả Han Ju Eon và tôi đều có gu sở thích không đẹp đẽ, nhưng tôi mà theo kịp anh ta thì chắc phải mất cả triệu năm nữa. Khoảnh khắc tôi ngước mắt lên đầy giận dữ.
Han Ju Eon thúc mạnh hông.
"Á... Á, ư! Ưng!"
"Hự... Á, thích."
Anh ta banh chân tôi hình chữ M và bắt đầu đâm cái đó điên cuồng. Rầm, á! Lực mạnh đến mức khung xe nặng trịch cũng rung lên. Tôi bị đè dưới kêu thét và vùng vẫy đôi chân mở rộng. Đầu khấc cứng xâm phạm một cách táo bạo vào những nơi không nên chạm. Tóc gáy tôi dựng đứng.
"Chạm rồi, chạm vào bên trong rồi... Ứ!"
"Bên trong mềm nhũn hết rồi, Won à. Cái quái gì thế này... Hự."
"Hự, Anh ơi... Hự."
Tiếng kêu thét và tiếng rên rỉ xen kẽ nhau. Tôi thút thít, Han Ju Eon đâm sâu hơn vào. Vật cứng hơi cong lên nâng cổ tử cung tôi lên, tạo ra một khoái cảm kỳ lạ. Cuối cùng, tôi không kìm được mà đấm loạn xạ vào vai Han Ju Eon.
"Rút ra, hự... Rút ra đi, đồ chó chết!"
"Anh đang hưởng thụ mà, hự... Em nói gì thế."
Mặc cho tôi vùng vẫy, Han Ju Eon không hề nhúc nhích. Anh ta còn banh rộng hai đầu gối tôi hơn nữa và đưa vật cứng vào sâu hơn.
Phịt, phịt! Mỗi lần vật cứng ra vào, dịch tình tụ lại bên trong âm đạo bắn tung tóe ra xung quanh háng. Cảnh tượng thật dơ bẩn. Tôi cầu xin chỉ mong đừng tiết ra dịch tình nữa. Tôi vô thức siết chặt hạ thân, Han Ju Eon nhíu mày.
"Nhưng sao em siết chặt thế. Bảo rút ra mà, ha... Sao lại mút con cặc chú ngon lành vậy."
"Ưng, ứ... Ưm."
"Phải nói thật chứ, á, hự... Chú dạy em như thế à?"
Những cú thúc liên tục khiến thành âm đạo tôi nóng ran và bốc hỏa. Tôi trực giác biết cực khoái đang đến gần. Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Tôi nắm chặt áo sơ mi của Han Ju Eon và kích động...
Tôi ôm chặt vật của Han Ju Eon và lắng nghe cuộc gọi của anh ta.
"Anh đã bảo là dự án mà. Rất quan trọng. Rồi. Cúp máy đây."
Han Ju Eon đang tiếp tục cuộc gọi với vẻ khó chịu thì vội vàng cúp máy trước trò đùa tôi siết chặt cửa mình lại. Sau đó, anh ta gõ nhẹ vào sống mũi tôi.
"Ai cho phép làm trò khi đang nghe điện thoại hả. Muốn bị phạt không?"
Tôi bật cười trước cử chỉ đùa giỡn đó. Tôi dùng đôi chân trắng nõn kéo eo anh ta lại và thách thức đáp trả.
"Ai cho phép nghe điện thoại khi đang làm tình hả. Muốn bị phạt không?"
Trước câu trả lời táo bạo đó, Han Ju Eon lắc đầu liên tục.
"Giới trẻ bây giờ thật đáng sợ mà."
"Anh thích đụ mấy đứa trẻ con đấy còn gì."
"Không chịu thua một lời nào, Won à."
Nói xong, Han Ju Eon ôm tôi và từ từ thúc hông. Chúng tôi cắn mút môi nhau và cọ xát hạ thân một cách bí mật, như thể chẳng hề cãi nhau lúc nãy. Thật sự quá tuyệt. Cảm giác như trong khoảnh khắc đó, tôi đã trở thành ưu tiên số một của Han Ju Eon.
"...Á."
Chỉ nhớ lại chuyện đêm qua thôi mà hạ thân tôi đã ẩm ướt đi. Chắc chắn đây không phải là loại ký ức để nhớ lại trong phòng học. Tôi vuốt ve gấu váy với khuôn mặt đỏ bừng thì điện thoại trong cặp rung lên. Tôi lấy điện thoại ra, chạm vào màn hình thì thấy tin nhắn hiện lên.
Chú
Won cố gắng học nha
Đó là Han Ju Eon. Trái tim tôi tan chảy trước tin nhắn dịu dàng đó. Tôi kéo khóe môi đến mang tai và soạn tin nhắn trả lời.
Anh cũng kiếm nhiều tiền nuôi em đi
Thì em sẽ bú cho anh
Lời lẽ pha chút nũng nịu và dâm đãng là phần thêm vào. Tôi vui vẻ khi tưởng tượng ra khuôn mặt Han Ju Eon đang cười. Không lâu sau, tin nhắn của anh ta đã đến.
Chú
Điên mất thôi haha
Bé cứ thoải mái tiêu tiền đi
"Thiệt là, chịu hết nổi..."
Chỉ là tin nhắn thôi nhưng tôi cứ như nghe thấy giọng nói dịu dàng của Han Ju Eon. Tôi mải mê vuốt ve tin nhắn mà không hề hay biết mọi người đã vào phòng học. Ngay lúc đó. Chiếc bàn rung lên mạnh và tôi cảm thấy có người ngồi xuống bên cạnh.
"Ai..."
Tôi quay đầu lại và thấy Jeong Hwa Ik đang đội mũ đen sùm sụp. Hắn ta có vẻ khó chịu, chống tay lên cằm và nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi không chịu thua và nhìn thẳng lại hắn.
Chúng tôi đấu mắt vô cớ trong phòng học ồn ào. Tôi không hiểu tại sao lại làm điều này, nhưng tuyệt đối không muốn thua. Tôi nhằm thẳng khuôn mặt sắc sảo của hắn. Jeong Hwa Ik quét mắt cố chấp trên khuôn mặt tôi với ánh mắt gay gắt.
Tôi nhìn hắn, khuôn mặt đẹp trai một cách thừa thãi. Hơi có chút vẻ ngông cuồng, nhưng cũng chỉ đến thế thôi.
Tôi đang suy nghĩ vẩn vơ thì Jeong Hwa ik mở lời trước.
"Trốn giỏi thật đấy nhỉ?"
Tôi nên xin lỗi vì đã hành động bộc phát mà quấn lấy hắn, hay nên mặt dày bảo hắn đừng bận tâm nữa? Tôi chỉ mấp máy môi thì Jeong Hwa Ik cười khẩy với vẻ mặt hỗn xược.
"Như một con chuột ấy."
"Tôi không có trốn?" Tôi chớp chớp mắt tỏ vẻ thản nhiên và lên tiếng.
"Nhìn cái mặt cười toe toét của cậu là biết quay lại với ông chú kia rồi."
"..."
"Nhưng mà thằng đó sớm muộn gì cũng lại sai lầm thôi. Cứ chờ mà xem."
Đó là một lời nói trúng tim đen. Tôi nhăn mặt vì thái độ như thể đã biết tất cả của hắn.
“Chắc chỉ có mình cậu cảm thấy thế thôi. Tôi đã làm gì sai mà phải tránh mặt cậu hả?”
“Nói năng cho tử tế đi? Gọi ai là thằng đó hả!”
"Rồi, thế thì ông già."
"Không được!" Cuối giọng tôi run rẩy. Nhìn thế này chẳng khác gì người có tội. Tôi rõ ràng là bối rối và tránh ánh mắt Jeong Hwa Ik. Hắn ta vuốt mặt rồi cười khẩy.
"Ngày hôm đó chỉ là sai lầm thôi. Giống như một tai nạn ấy."
Mặt tôi đỏ bừng vì quá đỗi ngạc nhiên. Sao hắn biết? Tôi lộ liễu đến thế sao? Tôi xoa má đỏ bừng với vẻ mặt hoang mang. Tôi không biết phải nói tiếp thế nào.
"Á, tôi cảm giác mình sắp gặp rắc rối rồi đây."
"Gì cơ?"
"Nhìn cậu thì biết ngay thằng đó là loại người đó rồi."
Tôi nuốt nước bọt để giữ vẻ bình tĩnh, rồi mấp máy môi hướng về phía Jeong Hwa Ik.
Cái thứ gì thế này... Tôi câm nín và lườm hắn dữ dội thì nghe thấy tiếng giáo sư bước vào giảng đường.
"Nào, chúng ta bắt đầu bài giảng."
“...”
"Cho nên đừng có ve vãn tôi nữa. Tôi đang rất hạnh phúc với ông chú của tôi."
"Ve vãn? Chết tiệt, cái cách nói chuyện."
Tôi thấy Jeong Hwa Ik bực tức lên. Tôi cười khẩy một cái thật khó ưa rồi dùng chiếc túi xách hàng hiệu mới Han Ju Eon mua để ngăn cách tôi và hắn. Ha, tôi nghe thấy tiếng cười như thể bó tay, nhưng tôi kiên quyết lờ đi. Không, tôi dứt khoát quay người, nhìn ra cửa sổ. Jeong Hwa Ik dựa người vào ghế, thì thầm một giọng trầm.
────୨ৎ────
HẾT CHƯƠNG 14
💬 Bình luận (0)