VOL 3
CHUYỆN TÌNH (IF: MẤT TRÍ NHỚ)
HAN JU EON MẤT TRÍ NHỚ
────୨ৎ────
Chương 57
Nhìn cái chú này xem. Ha, không lẽ điên thật rồi sao?
"Vâng! Làm rồi, ly hôn rồi!"
"... Tại sao?"
"Không phải là em đang tự ảo tưởng chỉ sau vài lần ngủ với tôi đấy chứ?"
Nghe đến đây thì thực sự tôi không chịu nổi nữa rồi. Tôi suýt chút nữa là tăng xông, ngã lăn ra đó luôn. Dù có nghĩ thế nào đi nữa, đây cũng không phải là lời mà một gã đàn ông từng lừa dối việc mình có vợ để lao vào tôi trước nên nói.
Cuối cùng, khi lòng kiên nhẫn đã chạm tới giới hạn, tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi, túm lấy cổ áo của Han Ju Eon. Rồi tôi nhìn thẳng vào anh với khuôn mặt đầy thách thức và cất lời:
"Thế thì chú thử xác nhận đi xem nào."
"... Xác nhận cái gì?"
"Để xem sau khi em hôn, chỗ đó của chú có dựng đứng lên hay không."
"Chà, tụi trẻ dạo này đúng là bạo dạn thật đấy."
Trước lời nói táo bạo của tôi, Han Ju Eon bật cười hờ hững như thể thấy chuyện này thật nực cười. Cứ cười cho đã đi. Rồi tôi sẽ nghiền nát cái sự cao ngạo đó của chú.
"Được thôi, tôi cũng chẳng mất mát gì."
"Làm đi."
Ngay khi nghe Han Ju Eon nói thế, tôi liền áp môi mình vào môi anh như chỉ chờ có bấy nhiêu. Dù mới ngày hôm qua thôi đôi môi này vẫn còn quấn quýt liếm láp nhau, nhưng có lẽ vì con người anh đã thay đổi hoàn toàn nên tôi cảm thấy có chút gượng gạo. Dẫu vậy, tôi vẫn dùng kỹ năng khá điêu luyện của mình để bắt đầu mút mát đôi môi Han Ju Eon. Tất cả những kỹ năng này đều là do chính anh đã kiên trì dạy dỗ cho một đứa trẻ còn non nớt như tôi.
"Ưm, ư... nng..."
Dĩ nhiên là tôi cũng thích đến mức mê muội. Chỉ là chạm môi thôi mà tôi đã cảm thấy nơi thầm kín của mình nóng bừng lên. Tôi khẽ nheo mắt quan sát phản ứng của Han Ju Eon. Anh đang đón nhận nụ hôn của tôi với một biểu cảm không thể đoán định.
Rốt cuộc là sao chứ? Tôi bắt đầu cọ xát môi mình nồng nhiệt hơn, đồng thời ép chặt bộ ngực vào ngực anh. Nếu là bình thường, Han Ju Eon đã dùng bàn tay to lớn của mình mà bóp chặt lấy ngực tôi, rồi buông những lời trêu ghẹo dâm đãng rồi. Nhưng hôm nay anh không làm thế, khiến tôi cảm thấy có chút trống trải. Chết tiệt, bực mình thật đấy...
Nhưng không sao. Hôn và liếm đến mức này thì chắc chắn chú ta phải "dựng" lên từ lâu rồi mới đúng. Tôi hiểu Han Ju Eon rõ đến mức nào cơ chứ. Với gương mặt đầy vẻ tiếc nuối, tôi dứt ra khỏi nụ hôn rồi dùng tay áo nhẹ nhàng lau đi những vết nước bọt còn vương trên môi anh.
"Chờ đấy, chú."
"Em sẽ tự mình kiểm tra bằng mắt."
"... Cứ tự nhiên."
Han Ju Eon gật đầu với đôi mắt mơ màng thư giãn. Được thôi, để xem sau khi lột quần ra chú có còn giữ được vẻ hiên ngang đó không nhé. Với khuôn mặt đắc thắng, tôi dứt khoát kéo phăng chiếc quần bệnh nhân của Han Ju Eon xuống.
"... Hả?"
"Này. Em bảo em tên gì cơ?"
"Won? Gì thế, tên chỉ có một chữ thôi à? Mà thôi, cái đó không phải việc của tôi."
Không lên. Không hề lên. Tuyệt đối không lên.
"Trẻ ranh mà dám cả gan nói dối chuyện đã ngủ với tôi vài lần sao?"
Không lên. Không lên. Đã bảo là nó không hề lên mà! Trước thực tại không thể tin nổi này, mắt tôi bỗng chốc tối sầm lại. Trong lúc tôi còn đang chới với trong cơn chấn động, Han Ju Eon đưa bàn tay to lớn của mình ra, đẩy nhẹ vào đầu tôi một cái.
"Em bảo em và tôi đang hẹn hò đúng không?"
"Thế có ảnh chụp chung không?"
Trước câu hỏi bất ngờ đó, tôi vô thức trả lời bằng giọng lắp bắp:
"Ả... ảnh ạ? Em không có."
"Thế nhẫn đôi thì sao?"
Ánh mắt của Han Ju Eon xoáy sâu vào những ngón tay trống không của tôi. Mới nửa năm trước, chúng tôi vẫn còn là cặp đôi ngoại tình khét tiếng. Thế nên, làm gì có chuyện có nhẫn đôi hay ảnh chụp chung cơ chứ. Khi nhận ra sự thật nghiệt ngã đó, đột nhiên trong đầu tôi hiện lên một bài viết rác rưởi mà tôi từng đọc trên mạng.
Đặc điểm của các cặp đôi ngoại tình qua quan sát của nhân viên quán cà phê ở Misari:
1. Đụng chạm thân xác quá mức (như kiểu bị bỏ đói lâu ngày).
2. Không đeo nhẫn đôi.
3. Hễ nghe ai đó sau lưng gọi "Mình ơi!" hay "Vợ ơi!" là lập tức buông tay nhau ra ngay.
4. Thể lực cực tốt (lúc nào cũng tắm rửa rồi làm chuyện ấy suốt, làm sao mà chịu nổi nhỉ? Đỉnh thật;;). Cuối cùng. Có cái vẻ gì đó sến súa rợn người ấy ^^ Mọi người biết là gì rồi đúng không? Chính là cái cảm xúc ngoại tình đó đó, haha... Mà buồn cười nhất là chỉ có lũ trong cuộc mới không biết thôi.
Mẹ kiếp... Cái thứ gọi là "cảm xúc ngoại tình" đó rốt cuộc là cái quái gì chứ! Với lại, tôi còn chưa từng đặt chân đến mấy chỗ như Misari bao giờ nhé. Vì xấu hổ và nhục nhã, tôi vội giấu đôi bàn tay trống không ra sau lưng. Thấy vậy, Han Ju Eon khẽ cười khẩy như thể đã đoán trước được.
"Ảnh cũng không có, nhẫn đôi cũng không..."
Tại vì ngoại tình nên mới không có đấy đồ ngốc ạ! Tôi uất ức đến mức muốn nổ tung lồng ngực. Thế nhưng, bảo tôi phải tự miệng thừa nhận mối quan hệ của chúng tôi là bất chính thì tôi thà chết còn hơn. Nhất là lại còn nói trước mặt "đồng phạm" Han Ju Eon nữa chứ.
"Không phải đâu... chuyện đó là vì..."
"Thế thì chắc chúng ta cũng chẳng là gì khác ngoài đối tác giường chiếu thôi nhỉ."
Lời nói lạnh lùng của Han Ju Eon làm tim tôi nhói buốt. Không hề quá lời khi nói rằng, cảm giác này còn đau đớn hơn cả lúc anh ta thú nhận mình là đàn ông đã có vợ. Tôi chẳng thể thốt nên lời, chỉ biết lắp bắp, trong khi anh ta bắt đầu nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt đầy khinh bỉ.
Tôi lập tức nhận ra ánh mắt của Han Ju Eon đang dừng lại ở đâu. Đó là quần áo, túi xách và giày dép đắt tiền hoàn toàn không phù hợp với lứa tuổi của tôi. Không chỉ có thế, còn cả những món trang sức lấp lánh gắn khắp người như một con công sặc sỡ. Anh ta nhìn chúng rồi lắc đầu với vẻ mặt đầy chán ngán.
"Sao chú lại nhìn em như vậy?"
"...Ăn diện gớm nhỉ."
"Này... tất cả những thứ này đều là chú mua cho em đấy! Chú bảo em cứ tiêu xài thoải mái đi cơ mà!"
Cảm giác như tôi bỗng chốc trở thành một con "mồi chài" tiếp cận Han Ju Eon chỉ vì tiền vậy. Tôi nghẹn họng vì quá đỗi ngỡ ngàng. Chú từng bảo em cứ tiêu đi mà! Chú bảo chú kiếm tiền là vì em, chú bảo lúc em quẹt thẻ là lúc em xinh đẹp nhất cơ mà!
Trong cơn uất ức, tôi đang cố tìm lời để đối đáp thì Han Ju Eon rướn người về phía chiếc bàn, cầm lấy ví tiền. Sau đó, anh ta rút ra một xấp tiền mệnh giá 50.000 won rồi đưa cho tôi.
"Này sinh viên, thôi đủ rồi đấy, cầm lấy chỗ này mà đi xe về đi."
Tôi cầm xấp tiền vừa bị ném vào ngực mình, chớp mắt với vẻ mặt bàng hoàng. Không thể tin nổi Han Ju Eon lại dám đối xử với tôi như thế này. Anh ấy vốn dĩ luôn dịu dàng với tôi mà...
‘Vì em đáng yêu quá nên chú mới muốn ăn sạch em đấy chứ.’
‘Càng gần gũi thì lại càng thấy yêu hơn. Ừ thì, em không biết đâu nhưng chú là vậy đấy.’
Ánh mắt từng nhìn tôi đầy tình tứ ấy.
‘Won à, em đáng yêu vãi chưởng. Biết không hả?’
A, điên mất thôi! Thật sự là...
‘Hay là làm con gái chú luôn nhé?’
Cái giọng nói đầy trìu mến vẫn thường gọi tên tôi một cách tinh nghịch ấy.
Làm sao một con người có thể thay đổi chỉ sau một đêm như thế chứ? Hơn nữa, điều khiến tôi đau lòng nhất chính là việc anh ấy nhớ rõ vợ cũ nhưng lại quên sạch sành sanh một mình tôi.
Sao anh có thể làm thế? Lúc trước anh từng vứt bỏ liêm sỉ để bám lấy em cơ mà. Sao anh có thể quên em, người mà anh không được phép quên nhất? Càng ngẫm nghĩ, tôi lại càng thấy tủi thân hơn. Ngay khoảnh khắc tôi cúi gằm mặt để che đi hốc mắt đã đỏ hoe, Han Ju Eon đã lạnh lùng ra lệnh đuổi khách bằng chất giọng băng giá.
"Làm gì đấy?"
"Không định ra ngoài à?"
"A... không cần chú đuổi, em cũng định đi đây."
Tôi tuyệt đối không chấp nhận cái cảnh bị đuổi đi trong làn nước mắt đầy nhục nhã. Tôi cố tình xếp xấp tiền Han Ju Eon đưa vào túi xách một cách ngay ngắn như để dằn mặt, rồi tháo chạy khỏi phòng bệnh như bị ma đuổi. Tôi chẳng biết mình đã đi bộ ra đến tận sảnh bệnh viện bằng cách nào nữa.
Ngay khi vừa định thần lại, nước mắt tôi tuôn ra như mưa.
"Hức, hức... oà..."
Ghét chú lắm, em sẽ trả thù, Han Ju Eon. Đồ chết tiệt. Mặc cho bao ánh mắt đang đổ dồn vào mình, tôi khóc nức nở như một đứa trẻ lạc đường. Giờ phải làm sao đây? Nếu Han Ju Eon cứ thế này mà quên tôi suốt đời thì sao? Chẳng lẽ chúng tôi cứ thế mà chia tay sao? Chỉ nghĩ đến thôi tôi đã thấy rùng mình kinh hãi.
Biết thế lúc Han Ju Eon năn nỉ kết hôn, tôi cứ giả vờ thua cuộc mà đồng ý cho xong. Nếu vậy thì bây giờ tôi đã có thể hiên ngang đưa tờ giấy đăng ký kết hôn ra để ở bên cạnh anh ấy rồi... Thật đau lòng khi nhận ra lúc này tôi thực sự chẳng có gì trong tay. Tôi nhìn trân trối vào ngón tay trống không, đến cả một chiếc nhẫn đôi tầm thường cũng không có, rồi lại càng khóc to hơn.
Vừa bước chân vào nhà, cả cơ thể tôi rũ rượi như cọng bún. Tôi chẳng buồn cởi giày, cứ thế ngồi thụp xuống ngay cạnh kệ giày.
Không biết đã khóc bao lâu mà hốc mắt tôi đau nhức nhối. Tôi xoa xoa đôi mắt sưng húp, lấy điện thoại ra. Nếu là bình thường, hộp thư đã tràn ngập tin nhắn từ Han Ju Eon, nhưng giờ đây nó im lìm đến lạ. Nước mắt tôi lại chực trào ra lần nữa.
"Hà..."
Với gương mặt thẫn thờ, tôi bắt đầu xem lại từng tin nhắn chúng tôi đã gửi cho nhau. Hy vọng rằng nếu cho Han Ju Eon xem những thứ này, anh ấy sẽ thừa nhận chúng tôi là người yêu của nhau.
Chú ơi, đố chú biết hôm nay em mặc quần lót màu gì? Nếu chú đoán đúng, em cho chú "húp" luôn. Kkk.
Chú:
Em không mặc gì đúng không? Hehe. Đúng chứ?
Trời đất ơi! Sao chú biết hay vậy?
"C-Cái gì thế này..."
Chú:
Haha, bé con à. Hay là lâu lâu ghé khách sạn gần công ty chú nhé?
Vâng ạ!!!! Em muốn gọi đồ ăn lên phòng, mì Ý ở đó đỉnh của chóp luôn.
Chú:
Nhìn cái cách em nói chuyện kìa... Xin em đấy, Won à. T-T
"Trông lại càng đáng nghi hơn chứ..."
Vì chúng tôi thường chia sẻ những cuộc trò chuyện chân thành qua điện thoại hơn, nên làm gì có tin nhắn nào tử tế đàng lại còn sót lại cơ chứ. Nhìn đi nhìn lại, mấy dòng này chẳng khác nào quan hệ giữa một ông chú "bao nuôi" và một nữ sinh đại học, không hơn không kém. Nếu đưa cái này cho Han Ju Eon xem, chắc chắn chú ta sẽ lại trưng ra khuôn mặt lạnh lùng đó mà đuổi tôi đi lần nữa. Bị đối xử tệ bạc một lần là quá đủ rồi.
Tôi ôm lấy lồng ngực đang rỉ máu, lết từng chút một vào phòng khách. Ngay cả căn hộ Officetel này cũng là do Han Ju Eon tìm cho tôi. Lại còn đứng tên tôi nữa chứ.
Tôi chẳng còn nhớ nổi ngày hôm đó mình đã giữ chặt lấy mặt anh mà hôn lấy hôn để bao nhiêu lần. Hồi tưởng lại những kỷ niệm hạnh phúc, tôi nằm vật ra giữa phòng khách rộng thênh thang.
"Em nhớ chú quá, chú ơi."
────୨ৎ────
HẾT CHƯƠNG 57
💬 Bình luận (0)