Chương 74

VOL 4

NGOẠI TRUYỆN CAMPUS

────୨ৎ────

 

Chương 74

 

Trước lời đề nghị đầy cám dỗ, ánh mắt vốn đang đờ đẫn của tôi bỗng dao động. Nhìn thấy dáng vẻ đó của tôi, Han Ju Eon nở nụ cười đầy thích thú. Cảm giác như toàn bộ sự thảm hại dưới đáy lòng bị phơi bày khiến tim tôi nhói lên. Chưa kịp thanh minh rằng mình không phải loại người như thế, Han Ju Eon đã cầm lấy chiếc túi đầy bao cao su và bia rồi lững thũng bước ra khỏi cửa hàng.

Gì thế này? Chuyện gì vừa xảy ra vậy... Cứ như thể tôi vừa bị ma đưa lối quỷ dẫn đường. Tôi còn đang bàng hoàng nhìn trân trân ra phía cửa nơi anh ta vừa rời đi, thì chẳng bao lâu sau điện thoại rung lên.

[010-XXXX-XXXX] [Khách sạn Lium, phòng 1031]

Dù là số lạ nhưng tôi biết ngay là ai. Đó là Han Ju Eon. Trước dòng tin nhắn mang ý đồ lộ liễu ấy, tôi vô thức nuốt nước bọt. Thú thật, tôi chẳng ngây thơ hay khờ khạo đến mức không hiểu tin nhắn đó có nghĩa là gì. Nghĩa là anh ta muốn chúng tôi làm bạn tình (sex partner) sao? Không, vì anh ta đã có người yêu nên dùng từ "ngoại tình" có lẽ sẽ chính xác hơn.

Tôi nắm chặt điện thoại, thẫn thờ chìm vào suy nghĩ. Dáng vẻ sang chảnh của Lee Su Yeon với đầy đồ hiệu trên người và khuôn mặt của những đứa bạn cùng khóa đang mỉa mai tôi cứ hiện ra trong đầu như một thước phim. Và tiếp theo đó là hình ảnh Han Ju Eon với nụ cười cợt nhả.

Lời anh ta nói sẽ thay đổi số phận thấp kém của tôi, biết đâu đó lại là cơ hội được ban tặng cho tôi thì sao.

"...A."

Bất chợt, tôi giật mình kinh hãi rồi vội vàng xóa sạch tin nhắn. Con điên này, cơ hội cái gì chứ. Han Ju Eon đã có Lee Su Yeon rồi mà. Một gã đàn ông có người yêu rủ mình ngủ một đêm thì cơ hội nỗi gì. Tỉnh lại đi.

Tôi tự gõ vào đầu mình như để tự trách mắng. Dù có nghĩ thế nào đi nữa thì đây cũng là chuyện điên rồ. Không thể được.

Ai nhìn vào cũng thấy đây là việc sai trái về đạo đức, là hành động chắc chắn sẽ bị người đời chỉ trích. Cho dù tôi có nghèo khổ và hèn mọn đến đâu, ít nhất tôi cũng không muốn làm loại chuyện đó. Sau khi chấn chỉnh lại suy nghĩ, tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi.

Tôi hối hả vận động để xua tan những ý nghĩ vẩn vơ. Thế nhưng ngay cả khi đang dọn kho hay lau cửa kính, lòng tôi vẫn chẳng thể nào bình lặng nổi. Tất cả là tại Han Ju Eon.

Tôi chẳng biết mình đã giết thời gian bằng cách nào nữa. Không chỉ lau sạch bong toàn bộ cửa kính cửa hàng trong vô thức, tôi còn đang cắm cúi lau sàn nhà đầy vết chân khách thì có ai đó vỗ nhẹ vào lưng tôi.

"Chị ơi, em đến rồi đây!"

"Hả?"

"Thấy trời mưa to nên em đến sớm 10 phút. Mình thay ca thôi chị!"

Quay đầu lại, tôi thấy Ji-won, người làm ca sau, đang cười với mình. Gì cơ? Đã đến giờ giao ca rồi sao? Vì quá mải mê vận động mà tôi còn chẳng biết giờ tan làm đã cận kề.

"Để chị đi thay đồ đã nhé."

"Vâng, chị!"

Tôi bước vào kho với gương mặt còn ngơ ngác, cởi bỏ chiếc áo đồng phục màu xanh nồng mùi ẩm mốc. Đứng cả ngày khiến lòng bàn chân tôi đau nhức nhối. Khi tôi vừa xoa bóp tay chân mỏi nhừ vừa bước ra quầy thu ngân thì những hạt mưa rơi dày đặc hơn lúc nãy như đang chào đón tôi.

Tôi nhăn mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, Ji-won đứng bên cạnh lẩm bẩm như thể đang nói một mình.

"Dạo này trời hay mưa quá chị nhỉ. Ghét thật sự luôn!"

"Nhưng mà mưa to như hôm nay thì đúng là lần đầu em thấy đấy."

"Ừ, đúng thế."

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Chỉ mới tưởng tượng đến cảnh phải đội cơn mưa như trút nước này đi bộ ra bến xe buýt, rồi chen chúc leo lên chiếc xe chật ních người, là tôi đã cảm thấy rã rời cả thân mình. Nghĩ đến đôi giày thể thao sũng nước, rồi gấu quần ngấm nước mưa dính bết vào chân... tôi lại càng nản lòng hơn.

Tôi thẫn thờ nhìn xuống mũi giày thể thao dính đầy bụi đất của mình. Có lẽ Lee Su Yeon chưa bao giờ phải trải qua cảm giác này. Chị ta lúc nào cũng đi giày cao gót sang chảnh, ngồi xe hơi xịn...

Nhưng sao tự dưng tôi lại nghĩ đến bạn gái của Han Ju Eon vào lúc này nhỉ? Có lẽ bởi vì trong số những người phụ nữ tôi biết, chị ta là người xinh đẹp nhất, và trông "đắt giá" nhất.

Giữa lúc nỗi bi kịch ập đến, tôi thở dài một tiếng rồi ngẩng đầu lên. Tầm mắt tôi dừng lại nơi logo của khách sạn Lium đang tỏa sáng lấp lánh phía xa.

"A..."

Có lẽ thay vì băng qua cơn mưa xối xả này để về nhà, việc ngoan ngoãn tìm đến Han Ju Eon lại là một lựa chọn tốt hơn. Tiếng mưa rơi sắc lạnh đập vào cửa kính cửa hàng tiện lợi và bầu trời đêm u ám đã khiến tôi tự nảy sinh ý nghĩ đó. Đó chính là lý do tôi hướng về phía anh.

Han Ju Eon dường như đã biết trước tôi sẽ đến, anh thong thả chờ đợi tôi với thái độ đầy ung dung. Anh ngồi tựa lưng vào đầu giường, tay mân mê chiếc điện thoại, trông hệt như một thiếu gia nhà giàu kiêu ngạo. À... không phải trông như, mà anh đúng là một thiếu gia thực thụ. Tôi ngẩn ngơ nhìn chiếc đồng hồ lấp lánh trên cổ tay anh, thì anh cất giọng dịu dàng gọi tên tôi.

"Won à, lại đây."

Han Ju Eon vốn dĩ là người dịu dàng từ trong trứng nước, hay anh đang giả vờ như vậy để dụ dỗ tôi? Tôi không rõ, nhưng có một điều tôi cảm thấy ưng ý, đó là Han Ju Eon không phải loại rác rưởi chỉ biết có tiền. Tôi cởi giày để ngay ngắn rồi tiến lại gần, Han Ju Eon nheo mắt nở một nụ cười nhẹ nhàng.

"Tôi mới thấy có người vào khách sạn mà để giày ngay ngắn như thế đấy."

"Em được bố mẹ dạy bảo tốt thật nhỉ?"

Lời khen bất ngờ khiến đầu óc tôi trống rỗng. Kể từ khi lớn lên, tôi hiếm khi được nghe lời khen ngợi, và quan trọng hơn là tôi không hề ngờ tới Han Ju Eon lại nói ra những lời như vậy.

"...Tôi không có bố mẹ."

Có lẽ vì thế mà tôi đã đáp lại lời khen của anh bằng một câu nói không mấy lọt tai. Nghe tôi nói xong, Han Ju Eon lộ vẻ mặt thực sự bối rối.

"À... vậy à. Ừm..."

Anh đảo mắt liên tục với vẻ mặt hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào cho phải. Có vẻ anh đang suy nghĩ xem nên nói gì để không làm tôi tổn thương. Quả nhiên, anh không phải hạng người tồi tệ như tôi tưởng. Tôi nhìn ngắm vẻ mặt đó của Han Ju Eon một hồi rồi bật cười.

"Tôi đùa đấy."

Han Ju Eon, người vừa đứng hình như kẻ ngốc vì câu nói của tôi, liền bật cười khan với vẻ đầy cạn lời. Sau tràng cười nhỏ ban đầu, anh bỗng rung cả vai, cười lớn như thể có luồng gió vừa thổi qua phổi. Có gì buồn cười đến thế cơ chứ? Tôi chỉ biết nghiêng đầu khó hiểu nhìn anh, còn Han Ju Eon sau khi cười xong thì nhìn tôi với giọng điệu đầy thích thú.

"Em đáng yêu thật đấy, Won à."

Lúc này tôi nên đáp lại thế nào đây? Lời khen xinh đẹp thì tôi đã nghe đến phát chán, nhưng lời khen đáng yêu thì là lần đầu, nên tôi cảm thấy có chút ngượng ngùng. Trong lúc tôi còn đang mím môi không biết nói gì, Han Ju Eon đưa mắt nhìn quanh rồi cầm lấy một lon bia trên bàn.

"Em uống được rượu chứ?"

"...Tôi không thích lắm."

Tôi cũng từng uống rồi, nhưng không hẳn là thích thú gì. Cảm giác cơ thể nóng bừng lên chẳng dễ chịu chút nào, và hơn hết, cuộc sống của tôi không đủ dư dả để có thể ăn chơi bù khú với rượu chè. Tôi nhìn lon bia với vẻ mặt không mặn mà, nhưng anh đã tự tay bật nắp lon cho tôi.

"Dù vậy thì cũng nhấp một chút đi."

"Nếu cứ để tỉnh táo mà làm chuyện ấy thì em sẽ ngại lắm."

Hai chữ "chuyện ấy" khiến tôi tỉnh cả người. Hóa ra cái vị tiền bối này đúng là gọi tôi đến tận đây để làm chuyện đó thật... Dù đã đoán trước được phần nào nhưng khi nghe chính miệng anh ta nói ra, tôi lại càng thấy xấu hổ hơn. Tôi nhận lấy lon bia từ tay anh với gương mặt thẫn thờ.

Nên gọi việc này là có lòng quan tâm hay gì đây? Trước hành động khó hiểu của Han Ju Eon, tôi đảo mắt liên tục rồi nhấp một ngụm nhỏ để thấm giọng. Vị ga sủi bọt tê tê nơi đầu lưỡi bỗng thấy ngọt ngào lạ thường. Ngon hơn mình tưởng... Đây là loại rượu gì nhỉ? Trong khi tôi đang tò mò xoay xoay lon bia để xem nhãn hiệu, thì một tiếng rung bất ngờ vang lên trên giường.

Rừm, rừm... Tiếng rung đó phát ra từ chính điện thoại của Han Ju Eon.

Ju Eon liếc mắt nhìn màn hình rồi khẽ thở dài một tiếng. Sau đó, anh nháy mắt với tôi như muốn cáo lỗi rồi nhấn nút nghe.

"Ừ, Su Yeon à."

Khoảnh khắc đó, tim tôi như rớt thẳng xuống vực sâu. Tôi giật mình kinh hãi nhìn Ju Eon, nhưng anh vẫn thản nhiên đối diện với ánh mắt tôi. Trong đôi mắt ấy không hề lộ ra dù chỉ một chút cảm giác tội lỗi.

"Ừ, anh định ngủ đây. Anh đang ở nhà mà."

Lời nói dối tuôn ra một cách trơn tru khiến tôi không khỏi nhíu mày. Một cảm giác bài xích dâng lên từ tận đáy lòng. Nghĩ rằng chuyện này thực sự không ổn chút nào, tôi định đứng phắt dậy rời đi thì ngay lập tức, Han Ju Eon dùng lực mạnh nắm chặt lấy cổ tay tôi.

"Ăn tối á? Anh ăn từ đời nào rồi."

A...

Anh nắm giữ cổ tay tôi thật chặt để tôi không thể đi đâu được, rồi cứ thế điềm nhiên tiếp tục cuộc trò chuyện với Lee Su Yeon. Trên đời này sao lại có loại người điên khùng đến thế chứ? Tôi chỉ biết bàng hoàng chớp mắt, trong khi đó, anh vừa vuốt ve nhẹ nhàng lên làn da tôi vừa kết thúc cuộc gọi bằng giọng điệu cực kỳ dịu dàng.

"Ngoan, Su Yeon em cũng mau ngủ đi nhé, ừ."

Tạch. Cho đến tận khi Han Ju Eon cúp máy, tôi vẫn chỉ biết ngây ra nhìn trân trân vào mặt anh. Trong đời mình, đây là lần đầu tiên tôi thấy một kẻ trơ trẽn đến mức này.

Han Ju Eon nhìn tôi  kẻ đang bàng hoàng chớp mắt  rồi nở một nụ cười rạng rỡ và lên tiếng.

"Xin lỗi nhé, tôi tắt máy rồi."

"Sẽ không có chuyện Su Yeon gọi đến nữa đâu."

Tôi nên cảm ơn anh ta, hay nên mắng anh ta bị điên rồi đứng phắt dậy rời đi đây? Nhưng gương mặt đang cười hì hì của Han Ju Eon trông quá đỗi điềm nhiên, khiến tôi hoàn toàn không biết phải mở lời thế nào.

Thế nhưng, tôi không thể để mình bị anh ta cuốn đi dễ dàng như vậy được. Chuyện này rõ ràng là sai trái về mặt đạo đức. Tôi cố xoay cổ tay đang bị Han Ju Eon nắm chặt, gằn giọng đầy giận dữ.

"Anh điên rồi sao?"

"Anh đang hẹn hò với chị Su Yeon cơ mà. Tại sao anh lại đối xử với tôi như thế này? Anh đang rủ tôi ngoại tình đấy à? Anh mất trí thật rồi sao?"

Trước những lời mắng mỏ tuôn ra như súng liên thanh của tôi, Han Ju Eon chỉ mỉm cười nhẹ nhàng như thể đã đoán trước được. Nhưng câu trả lời sau đó của anh ta mới thực sự là "tuyệt phẩm".

"Chẳng lẽ em không biết là tôi đang rủ em ngoại tình sao?"

"......"

"Và tôi nghĩ em cũng chẳng tỉnh táo gì cho cam đâu. Nếu em là đứa có đầu óc bình thường thì ngay từ đầu đã không đến đây rồi. Tôi nói có gì sai không, Won à?"

Những lời nói đâm thẳng vào tim đen khiến mặt tôi đỏ bừng lên. Anh ta nói đúng ngay chóc. Tôi mạnh bạo hất tay anh ta ra rồi đứng bật dậy.

"...Tôi về đây."

Không ổn rồi, Heo Yae Won. Tỉnh lại đi. Chuyện này không được. Tuyệt đối không được.

Trong lúc tôi đang tự nhủ và định bước ra khỏi phòng, Han Ju Eon đã nhanh chóng đuổi theo giữ tôi lại, nhẹ nhàng xoay người tôi đối diện với anh ta. Rồi anh ta bắt đầu dỗ dành bằng một tông giọng đầy chín chắn.

"Đừng hành động theo cảm xúc, hãy suy nghĩ cho kỹ đi."

"Từ đầu đến chân em, tôi có thể thay đổi tất cả cho em."

"Căn hộ cao cấp, xe hơi, túi xách, giày hiệu, em chỉ cần nói một tiếng thôi. Tôi sẽ cho em tất cả."

Đó là những thứ tôi khao khát nhất, và cũng là những thứ chỉ Han Ju Eon mới có thể ban phát.

Tôi nhìn xoáy vào đôi đồng tử đen sẫm của anh ta, rồi thốt ra câu hỏi mà tôi luôn muốn hỏi kể từ khoảnh khắc anh ta gãi nhẹ vào lòng bàn tay mình.

"Rốt cuộc lý do anh làm thế này với tôi là gì? Tại sao chứ..."

"Tôi bắt đầu thấy tò mò về em."

"Còn tò mò hơn cả Lee Su Yeon."

"...Đồ điên."

Tôi nghẹn lời trước câu trả lời trơ trẽn đến tột cùng ấy. Tôi vô thức chửi thề một tiếng. Han Ju Eon không mảy may bận tâm, anh đặt tay lên chiếc áo blouse của tôi. Rồi không một chút do dự, anh bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo.

"Tôi biết chứ. Tôi biết mình là thằng điên mà."

"......"

"Nếu đầu óc bình thường thì đã không đi dụ dỗ một cô bé ngây thơ để làm chuyện này."

Tôi dùng đôi bàn tay run rẩy bao lấy mu bàn tay của Han Ju Eon. Phải đẩy ra, Heo Yae Won, đẩy ra ngay đi.

"Nhưng tôi đã bị em thu hút ngay từ lần đầu nhìn thấy."

"..."

"Tôi đã muốn bắt chuyện với em, muốn ôm em, và muốn ngủ với em đến phát điên đi được."

Thế nhưng, trước lời thú nhận đầy dạn dĩ ấy, đôi bàn tay đang bao lấy mu bàn tay anh ta bỗng buông thõng xuống giữa không trung. Tôi không biết gì nữa rồi. Ngay cả khi Han Ju Eon đang cởi cúc áo của mình, tôi vẫn đang tự huyễn hoặc bản thân và thầm tính toán những lợi ích mình sẽ nhận được.

Không phải tôi chủ động mồi chài Han Ju Eon. Thế nên sau này nếu cái trò vụng trộm này có vỡ lở, tôi vẫn còn đường lui. Dù sao thì ngọn lửa tình này cũng là do anh ta châm ngòi trước....

Và Han Ju Eon đã hứa sẽ đáp ứng mọi thứ tôi muốn. Đó chính là cái giá mà tôi sẽ bòn rút từ anh ta. Nhìn kiểu gì thì trong cuộc chơi này tôi vẫn là người chịu thiệt, thế nên phải làm sao để móc được thật nhiều tiền từ anh ta thì mới bõ công. Thú thật, tôi cũng vì cái ví tiền dày cộm đó của Han Ju Eon mà mới chấp nhận sáp lại gần.

Trong khi đầu óc tôi đang mải mê tính toán, Han Ju Eon đã tháo sạch cúc áo. Anh ta nhìn chằm chằm vào cặp vú đang phập phồng sau lớp áo lót của tôi bằng ánh mắt thèm khát.

"Quả nhiên tôi không nhìn lầm mà."

"Nhìn em là tôi biết ngay cặp vú này không phải dạng vừa đâu."

Rốt cuộc cái gã này đã tưởng tượng ra những trò đồi bại gì khi nhìn tôi vậy? Trong khi bên cạnh đã có một cô bạn gái cực phẩm như thế. Nhưng giờ chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, mạnh dạn ra điều kiện:

"Anh đã hứa là sẽ mua cho tôi bất cứ thứ gì tôi muốn rồi đấy, giữ lời đấy nhé."

Thấy tôi nói với vẻ mặt thách thức, Han Ju Eon nheo mắt cười đầy ẩn ý.

"Ừ, bất cứ thứ gì Won muốn, tôi chiều hết. Hứa luôn."

"......"

"Hay là mình ngoắc tay làm tin nhé?"

Anh ta đưa ngón út thon dài ra trước mặt tôi, đung đưa đầy cợt nhả. Thật là nực cười. Tôi gạt phắt tay anh ta ra rồi tiếp tục cảnh báo bằng ánh mắt sắc lạnh:

"Và nếu anh coi tôi như loại đàn bà người tình rẻ tiền thì đừng có trách. Tôi sẽ mách lẻo hết với bạn gái anh, lúc đó thì đừng có hối hận."

"…Chà, nghe sợ thực sự đấy."

Han Ju Eon rung vai cười, gương mặt chẳng có lấy một chút gì là sợ hãi. Có vẻ lời đe dọa của tôi đối với anh ta chỉ như gió thoảng bên tai. Ánh mắt anh ta vẫn không rời khỏi bộ ngực đang lộ rõ của tôi, rồi anh ta dắt tôi lại phía mép giường một cách đầy bản năng.

"Xong phần thương lượng rồi nhỉ, giờ để tôi ngắm vú một chút nào."

Vừa thốt ra lời nói thô thiển đó, anh ta vừa lùi lại rồi ngồi phịch xuống mép giường. Theo nhịp kéo của anh ta, tôi loạng choạng bước theo và nhanh chóng bị kẹp cứng giữa hai đùi của Han Ju Eon.

Anh ta dán chặt mắt vào ngực tôi vị trí vừa vặn ngay tầm mắt. May mà còn cái áo lót che lại, không thì nhục chết mất. Ngay lúc tôi đang mải nghĩ vẩn vơ, bàn tay anh ta vốn đang vuốt ve cổ tay tôi đã luồn ra phía sau lưng, chỗ có cái móc cài áo. Tôi giật mình trợn mắt, Han Ju Eon chỉ khẽ nhún vai đầy trơ trẽn:

"Tôi quan tâm đến nội dung bên trong hơn là cái vỏ bọc bên ngoài."

"…A!"

Anh ta tháo móc cài cực nhanh, rồi ngay lập tức dán chặt tầm mắt vào cặp vú vừa bị phơi bày hoàn toàn. Tôi quá bất ngờ nên chẳng kịp che chắn. Khi tôi cúi xuống nhìn hai bầu vú đang rung rinh của mình, cũng là lúc Han Ju Eon ngẩng lên, hai ánh mắt giao nhau. Anh ta nở nụ cười dâm đãng rồi buông lời:

"Mẹ kiếp, chết người thật đấy, Won à."

Lời khen thô thiển khiến mặt tôi nóng bừng lên. Chẳng biết là nên vui hay nên nhục nữa. Tôi đành kiếm chuyện bắt bẻ cách anh ta gọi tên mình:

"Anh gọi tôi là Yae Won không được à? Sao cứ Won này Won nọ mãi thế?"

Han Ju Eon khẽ nhíu đôi lông mày đậm, trả lời với gương mặt vô cùng nghiêm túc:

"Vì so với Yae Won, cái tên Won nghe dâm đãng và hợp với em hơn nhiều."

"......"

 

────୨ৎ────

HẾT CHƯƠNG 74

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86: 🔞
Chương 85: 🔞
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80: 🔞
Chương 79: 🔞
Chương 78
Chương 77: 🔞
Chương 76: 🔞
Chương 75: 🔞
Chương 74
Chương 73
Chương 72: Hoàn ngoại truyện Vol. 3
Chương 71: Ngoại truyện 5
Chương 70: 🔞 Ngoại truyện 4
Chương 69: 🔞 Ngoại truyện 3
Chương 68: Ngoại truyện 2
Chương 67: Ngoại truyện 1
Chương 66: 🔞 Hoàn Vol. 3
Chương 65: 🔞
Chương 64: 🔞
Chương 63
Chương 62: 🔞
Chương 61: 🔞
Chương 60: 🔞
Chương 59: 🔞
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55: Hoàn Vol. 2
Chương 54: 🔞
Chương 53: 🔞
Chương 52: 🔞
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45: 🔞
Chương 44: 🔞
Chương 43
Chương 42
Chương 41: 🔞
Chương 40: 🔞
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35: 🔞
Chương 34
Chương 33: 🔞
Chương 32
Chương 31: 🔞
Chương 30: 🔞
Chương 29: 🔞
Chương 28: 🔞 (Hoàn Vol. 1)
Chương 27
Chương 26: 🔞
Chương 25: 🔞
Chương 24: 🔞
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20: 🔞
Chương 19: 🔞
Chương 18: 🔞
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14: 🔞
Chương 13: 🔞
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9: 🔞
Chương 8: 🔞
Chương 7: 🔞
Chương 6: 🔞
Chương 5
Chương 4: 🔞
Chương 3: 🔞
Chương 2: 🔞
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.