VOL 3
CHUYỆN TÌNH (IF: MẤT TRÍ NHỚ)
HAN JU EON MẤT TRÍ NHỚ
────୨ৎ────
Chương 62
"A, địt mẹ..."
Han Ju Eon dường như chẳng thấy cái lỗ nhỏ đang bốc mùi hương dâm đãng kia là dơ bẩn, ngược lại anh ta còn hối hả mài hai hòn dái lên đó điên cuồng hơn. Chát, chát. Vùng bẹn của anh ta cọ xát nhớp nháp lên lớp lông mu đã bết lại của tôi. Tôi thở dốc, cửa mình cứ thế co thắt, mút chặt lấy vật bên trong. Han Ju Eon nhíu mày, phát ra những tiếng rên trầm đục.
Rõ ràng đây là một hành động dơ bẩn và tồi bại, nhưng cơ thể tôi vẫn không ngừng nóng ran lên. Tôi vứt bỏ hết mọi sự đoan trang, trượt tay quấn lấy cánh tay rắn chắc của Han Ju Eon. Rồi tôi bắt đầu vụng về cọ xát điểm giao thoa của cả hai.
Vì quá sướng nên tôi không tài nào nằm yên được. Mỗi khi hạt lựu đang sưng cứng bị bẹn của anh ta nghiền nát, trước mắt tôi như có những tia lửa đỏ rực nổ tung tí tách.
Thấy tôi phối hợp nhịp nhàng, anh ta vừa nắc hông vừa ghé sát tai tôi thì thầm những lời lẽ rác rưởi:
"Aaa, tôi hiểu tại sao tôi lại ngoại tình với em rồi."
"Hức, chú nói... cái gì, ưm, hự!"
"Làm sao mà bỏ được, khi em vừa trẻ lại vừa ngon thế này. Hả?"
Dứt lời, Han Ju Eon chống hai tay xuống hai bên đầu tôi, rồi dùng hết sức bình sinh nắc mạnh hông xuống. Uỳnh, uỳnh! Anh ta đâm thúc không một chút khoan nhượng, lực mạnh đến mức cơ thể tôi bị hất tung lên...
Tôi bị đẩy văng lên phía trên. Han Ju Eon liền quỳ gối tiến tới sát sạt, không ngừng thúc mạnh con cặc vào tận sâu bên trong tôi.
"Em từ đâu tới thế này? Cái đồ xinh đẹp này... Hộc."
Lời nói thì nghe có vẻ dịu dàng, nhưng phía dưới thì lại thô bạo đéo thể tả nổi. Con cặc đã cương cứng hết cỡ nong rộng và đâm xuyên qua ống tử cung chật hẹp một cách hung bạo. Mỗi khi anh nắc mạnh vào trong, cái đầu khấc to tướng như nắm đấm lại giã liên hồi vào cổ tử cung đang sưng tấy.
"A, a!" Nước mắt tự tuôn rơi, tôi run rẩy đầu gối và nức nở như một đứa trẻ. Cảm giác cái con cặc nóng hổi như đang thiêu đốt bên trong bụng mình thật kỳ quái, nhưng lại sướng đến sởn gai ốc.
Han Ju Eon chỉ chọn đúng những điểm cực khoái của tôi mà nắc xuống một cách tàn nhẫn. Chẳng rõ anh ta muốn làm tôi đau hay muốn đưa tôi lên đỉnh mà những cú thúc lại dữ dội đến thế. Cơn đau và khoái lạc cùng lúc thiêu đốt cửa mình tôi nóng rực.
"Hức, Han... Ju Eon. Ưm, hừ, a, hức."
Chảy, chảy. Tôi cảm nhận được dòng dâm thủy nhầy nhụa đang chảy tràn xuống tận hậu môn. Trong khoảnh khắc tôi co quắp ngón chân vì cảm giác ngứa ngáy kích thích và thắt chặt vách ngăn để ngậm lấy vật bên trong, Han Ju Eon phát ra tiếng rên rỉ khàn đặc rồi bắt đầu bắn những dòng tinh trùng nóng hổi vào sâu trong tôi.
"Ưa, a... ứm."
Ực, ực. Cảm giác tinh dịch tuôn trào khiến đầu óc tôi quay cuồng. Toàn thân tôi co giật liên hồi trước sự kích thích mãnh liệt. Han Ju Eon cũng không ngoại lệ. Anh ngửa cổ ra sau, cơ thể run lên bần bật và phát ra những tiếng rên rỉ trầm đục.
"Hộc, hà..."
Chỉ mới bốn ngày không làm chuyện ấy mà anh bắn ra nhiều kinh khủng. Sau khi xả hết sạch tinh dịch vào bên trong vách ngăn chật hẹp, anh vắt kiệt đến giọt cuối cùng rồi mới chịu buông tôi ra. Trái ngược với Han Ju Eon đang thở phào nhẹ nhõm, tôi nằm vật ra, người mềm nhũn, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập.
Hộc, hức. Chỉ mới mây mưa một trận mà phổi tôi đau nhói như vừa chạy đua cả trăm mét. Han Ju Eon nhìn tôi rồi bật cười khan, sau đó anh vùi mặt vào giữa hai háng tôi. Có vẻ như anh muốn lau dọn vùng dưới cho tôi.
Cảm nhận được những sợi tóc của anh đang làm nhột vùng đùi, tôi cẩn thận dạng chân ra. Ngay lập tức, Han Ju Eon đưa chiếc lưỡi rộng bản của mình ra, bắt đầu liếm láp và dọn dẹp đôi cánh hoa đang lem luốc đầy dịch cơ thể.
Sột soạt, sột soạt. Những cú lướt lưỡi nóng hổi và tinh tế khiến cả cơ thể tôi mềm nhũn ra như nước. Tôi vừa tận hưởng sự mơn trớn tỉ mỉ của Han Ju Eon, vừa khẽ cắn lấy đầu ngón tay mình.
A, hưm. Lúc anh ta nắc mạnh bạo bên dưới thì sướng thật đấy, nhưng cái cảm giác anh ta ngon lành mút mát cửa mình đã nhũn nát của tôi cũng tuyệt vời không kém.
Chắp chắp, chùn chụt. Trong khi cái lưỡi nóng rực đang liếm láp kỹ càng từng nếp gấp da thịt, anh ta đột nhiên dừng lại, phả ra hơi thở nóng hổi rồi lên tiếng:
"Mà nãy em vừa gọi 'Han Ju Eon' đúng không?"
"...Hả?"
"Ai cho phép em dám nói trống không hả? Hộc."
Thì ra dù đang mải mê liếm láp bên dưới, anh ta vẫn để ý đến chuyện đó. Tôi đưa tay vén nhẹ những lọn tóc đang lòa xòa trên trán Han Ju Eon ra sau.
"Từ xưa đến nay chú vẫn ghét bị 'kèo dưới' lấn lướt nhỉ? Chú già."
"Ờ. Mấy ông chú thì ai cũng thế thôi."
Gương mặt điển trai với vầng trán cao lộ ra trước mắt tôi. A, chú của tôi. Đúng là đẹp trai thật mà. Tôi nuốt ngược lời khen vào trong, rồi tinh nghịch đẩy nhẹ trán anh ta.
"Ghét thật đấy... đúng là già rồi."
"Cái đồ ranh con này, muốn bị phạt hả."
Dứt lời, Han Ju Eon nhướn mày rồi lại lao đầu vào vùng kín của tôi một lần nữa. A, aaaa! Anh ta dùng chiếc lưỡi nóng hổi của mình kiên trì cạy mở và liếm láp từng thớ thịt mềm mại nhớp nháp. Anh ta làm nồng nhiệt đến mức một bên chân tôi cứ thế giật nẩy lên bần bật như một con cún.
"A, thật là... chú ơi, ưm, hức, ư!"
Cơn hưng phấn mãnh liệt khiến tôi vô thức nắm chặt lấy tóc anh ta. Han Ju Eon vạch lớp lông mu đang ướt đẫm như rong biển lên, rồi bất ngờ ngậm chặt lấy cái hạt lựu đang sưng đỏ. Chùn chụt, chùn chụt. Tiếng mút mát vang lên rõ mồn một như thể anh ta đang dùng ống hút để hút sạch mọi thứ vậy. Ưm, hộc, hự. Tôi dùng đôi bàn chân trắng bệch cào loạn xạ lên ga giường.
Chắc chắn đến sáng mai, hạt lựu của tôi sẽ sưng vù lên đến mức không thể chạm vào mất thôi. Thế này thì lúc đi vệ sinh cũng đau lắm cho xem. Ngay khoảnh khắc tôi nhắm nghiền mắt vì cơn khoái cảm tê dại, anh ta đặt đầu lưỡi lên cái hạt lựu đang sưng tấy rồi xoay tròn thật nhanh. Mỗi lần cái hạt nhỏ đẫm nước bọt đó bị xoay vần, tầm mắt tôi lại mờ đi vì sướng.
"A hự, ưm, u... hộc!"
Rõ ràng lúc đầu chỉ là những cử chỉ âu yếm sau khi làm chuyện đó, nhưng cuối cùng tôi lại bị anh đưa lên đỉnh một lần nữa. Cùng với cảm giác nước nôi tuôn ra xối xả từng đợt, đôi môi dày dặn của Han Ju Eon áp chặt lấy cửa mình tôi. Anh bắt đầu uống lấy dòng nước trong vắt đang phun ra đó như thể nó là thứ nước thánh thần kỳ vậy. Ực, ực.Thậm chí yết hầu của anh còn chuyển động dữ dội theo từng ngụm nuốt.
Tôi nhắm nghiền mắt, điên cuồng vò nát mái tóc của Han Ju Eon. Thấy nhục nhã và xấu hổ đấy, nhưng trên hết là sướng, sướng vô cùng. Cảm giác đó tuyệt vời đến mức khiến tôi chẳng còn bận tâm đến bất cứ điều gì khác nữa.
Có vẻ như Han Ju Eon cũng vậy.
Anh dường như rất đắc ý với dòng dâm thủy đang tuôn ra không ngừng, đôi môi và cái lưỡi của anh cử động điên cuồng không nghỉ. Cảm giác như toàn bộ nước trong cơ thể tôi đều bị Han Ju Eon tước đoạt sạch sẽ. Anh ta còn bóp chặt hai cánh mông tôi, uống ừng ực cho đến giọt cuối cùng.
"Dừng lại, dừng lại đi mà... hức."
Dù chẳng còn gì để chảy ra nữa nhưng Han Ju Eon vẫn liên tục thúc ép tôi tiết thêm nước. Thấy tôi cứ cố khép chặt lỗ nhỏ lại, anh ta liền thọc cái lưỡi dày cộm của mình vào sâu bên trong, sục sạo khắp các ngóc ngách vách ngăn. Cảm giác cái lưỡi đó dính chặt lấy cửa mình tôi chẳng khác nào những cái xúc tu của loài bạch tuộc. Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi vừa đẩy trán anh ta vừa gào lên:
"Đừng mút nữa, không còn nước đâu... hức. Dừng lại, dừng lại đi!"
"A, cái mùi này thật sự rất thơm..."
"Dừng lại, a, hức!"
Sau một hồi giằng co, Han Ju Eon mới chịu rời ra, anh ta lau sạch khóe miệng đang ướt đẫm rồi chống người ngồi dậy. Đúng là cái loại người dai như đỉa. Tôi lấy chăn che đi cái lỗ nhỏ đang tê rát, trừng mắt lườm anh ta. Mặc kệ thái độ của tôi, Han Ju Eon đã lại dính lấy tôi như sam, bận rộn nắn bóp khắp nơi trên cơ thể tôi.
"Đừng chạm vào nữa!"
Tôi cố đẩy lồng ngực đẫm mồ hôi của anh ra nhưng anh ta chẳng hề xê dịch một ly. Ngược lại, anh ta còn vùi đầu vào ngực tôi, chà xát đôi môi lên đó một cách đầy dâm dật. Tôi bực bội vò tóc anh ta để trút giận, nhưng đương nhiên là Han Ju Eon chẳng thèm bận tâm.
"...Nghĩa là tôi và em đã hẹn hò với nhau thật sao."
"Thật mà, chúng ta đã là kiểu quan hệ 'như thế' đấy."
Han Ju Eon lẩm bẩm một mình với ánh mắt như thể đang mơ một giấc mộng hoang đường. Nhìn dáng vẻ đó của anh, tim tôi bỗng đập liên hồi. Thình thịch, thình thịch. Vì xấu hổ, sợ anh nghe thấy tiếng tim mình đập, tôi bèn túm chặt lấy tóc anh rồi buông lời trêu chọc:
"Chú tưởng chúng ta chỉ có hẹn hò bình thường thôi sao?"
"Thế thì còn gì nữa?"
Trước câu hỏi của tôi, Han Ju Eon tò mò xoay người lại, gối đầu lên đùi tôi. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh rồi thản nhiên tuôn ra một tràng:
"Nào là làm nhục, làm ngoài trời, đóng vai, rồi cả chơi với dầu nữa... cái gì chú thích chúng ta cũng làm tuốt rồi."
"Khụ..."
"Thật đấy, chẳng có cái trò gì mà chúng ta chưa thử qua đâu."
Han Ju Eon đang nằm trên đùi tôi bỗng giật nảy mình rồi ho húng hắng. Cũng phải thôi, bỗng chốc những sở thích biến thái trần trụi của mình bị lôi ra ánh sáng thì ai chẳng xấu hổ. Tôi mân mê vành tai đã đỏ ửng của anh, tinh nghịch nói tiếp:
"Vì là em nên mới chiều chú thôi đấy nhé. Chú mà gặp người khác là bị đá từ tám đời rồi."
"Cái đồ ranh con này, sao em lại hư hỏng thế hả?"
"Không phải em hư đâu, mà là chú đã vấy bẩn em đấy chứ."
"Chú còn chẳng biết gì cả."
Hà... Tôi nghe thấy tiếng Han Ju Eon thở dài vì chịu thua trước cái miệng dẻo kẹo của tôi. Mặc kệ anh, tôi vừa nghịch đôi lông mày điển trai của anh vừa đảo mắt nhìn quanh phòng bệnh ngột ngạt.
"Mà thôi, chú mau xuất viện đi."
"Ở đây khó đụ nhau lắm."
Trước câu nói táo bạo không chút nể nang của tôi, Han Ju Eon dường như không thể chịu đựng thêm được nữa, anh bật cười khì khì.
Sau một tháng nằm viện, Han Ju Eon cuối cùng cũng quay lại với cuộc sống thường nhật. Dĩ nhiên, anh vẫn chưa tìm lại được ký ức. Nhưng nhờ việc anh đã mở lòng hơn mà chúng tôi vẫn duy trì được lối sống như trước đây theo cách riêng của mình.
"A, phí giao hàng đắt cắt cổ luôn..."
Tôi vừa chờ Han Ju Eon đi làm về, vừa chăm chú lướt ứng dụng đặt đồ ăn. Nếu là Han Ju Eon trước khi mất trí nhớ, chắc chắn anh sẽ phát điên với mấy món giao tận nơi này, nhưng bây giờ thì sao nhỉ? Chắc anh sẽ tặc lưỡi bỏ qua thôi. Với suy nghĩ chủ quan đó, tôi bắt đầu bỏ hàng loạt món mình thèm vào giỏ hàng.
Sau khi thanh toán xong xuôi, tôi gửi một tin nhắn cho Han Ju Eon, người chắc hẳn đang trên đường về nhà.
[Chú ơi, về nhanh đi! Hay là em cứ cởi truồng hết ra chờ chú nhé? ㅋㅋ Chú thấy sao? >.< Phê lòi luôn.]
Tôi gửi đi với hy vọng nhận được một phản hồi đầy dâm dật, thế nhưng đáp lại chỉ là một sự ghẻ lạnh đầy phũ phàng.
Chú
[Won à... mặc quần áo vào đi;;; Làm ơn đấy.]
Đúng là những lúc thế này, tôi mới cảm nhận được một cách đau đớn rằng anh vẫn chưa hồi phục trí nhớ. Nếu là trước kia, chắc chắn anh đã bồi thêm một câu kiểu như "lo mà làm ướt sẵn lỗ lồn đi" rồi. Tôi bĩu môi trước phản ứng nhạt nhẽo đó rồi nằm vật ra giường theo hình chữ đại (大).
Phải chuẩn bị cho phỏng vấn tiếng Anh, rồi còn phải viết cả bản giới thiệu bản thân nữa, nhưng chẳng hiểu sao tôi không còn chút sức lực nào. Hay là do đói quá nhỉ? Tôi cứ xoa xoa cái bụng phẳng lì của mình một hồi lâu rồi thiếp đi lúc nào không hay.
""Ưm, ưm..."
────୨ৎ────
HẾT CHƯƠNG 62
💬 Bình luận (0)