VOL 3
CHUYỆN TÌNH (IF: MẤT TRÍ NHỚ)
HAN JU EON MẤT TRÍ NHỚ
────୨ৎ────
Chương 72
"Won đang thấy lạnh đây."
Han Ju Eon nắm chặt lấy những ngón tay tôi rồi đưa lại gần môi mình. Anh đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên mu bàn tay tôi. Nhận lấy nụ hôn dịu dàng ấy, tôi cười tít cả mắt.
"Yae Won à."
Đang mải mê cười đùa, tôi bỗng nghe thấy anh gọi tên mình bằng chất giọng trầm đục, nén xuống thật sâu. Anh gọi là "Yae Won" chứ không phải "Won". Ngay lập tức, tim tôi như ngừng đập.
"… Dạ?"
Lúc tâm trạng tốt anh sẽ gọi "Won", lúc khó chịu sẽ là "Yae Won". Khi giận đến tận đỉnh đầu thì là "Heo Yae Won", còn lúc không chịu nổi mà phát hỏa thì sẽ là "Này" (Mà thật sự thì từ lúc quen nhau đến giờ, tôi mới chỉ nghe anh gọi "Này" đúng một lần duy nhất).
Nói cách khác, tâm trạng chú Han Ju Eon hiện tại đang cực kỳ tồi tệ. Tôi rón rén quan sát sắc mặt anh, khẽ nuốt nước bọt cái ực. Đúng lúc đó, anh siết chặt lấy bàn tay đang nắm, đưa ra lời cảnh cáo bằng tông giọng đầy sát khí:
"Cẩn thận một chút đi."
"......"
"Em biết chú ghét nhất là mấy cái rắc rối liên quan đến đàn ông xung quanh em mà."
Tôi đã biết ngay là anh sẽ nói câu này mà. Thôi thì, kẻ tội đồ này còn biết nói gì thêm đây. Tôi im lặng gật đầu, rồi áp môi lên mu bàn tay anh như đang đóng dấu một lời hứa. Thấy vậy, cơn giận của Han Ju Eon mới dịu đi đôi chút, anh mỉm cười nhìn tôi.
Nhà hàng mà tôi và chú Han Ju Eon bước vào là một tiệm Omakase chuyên về bò Hanwoo. Ở đây người ta chọn lọc những phần thịt thượng hạng nhất và trực tiếp nướng tại chỗ, đúng nghĩa là thịt tan chảy ngay trong miệng. Tôi mải mê tống những miếng thịt sườn rút xương đẫm nước sốt vào miệng, đôi chân cứ thế đập xuống đất vì sướng. Nhìn bộ dạng thưởng thức ngon lành của tôi với vẻ đầy tự hào, Han Ju Eon nhấp một ngụm trà xanh nóng để thấm giọng rồi lên tiếng:
"Mà chuyến bay hôm nay thế nào?"
"Chú đừng nhắc nữa. Hôm nay có gã đàn ông nhìn như kiểu cả đời chỉ biết đi tập gym ấy, thế mà lại bắt em nhấc vali hộ. Gã bảo đó chẳng phải việc của em sao. Hà… đúng là cạn lời. Bắp tay lão ta to bằng cái đùi của em luôn chứ đùa."
Tôi cứ thế liến thoắng không ngừng. Han Ju Eon nhìn tôi đang xả hết nỗi uất ức thì thi thoảng lại bật cười khẩy như mọi khi, có lúc lại gật đầu với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
"Dù sao thì cũng may là chuyến bay ngắn, không chắc em ngất mất. Lúc hạ cánh chân em cứ run cầm cập lên ấy chú ạ."
Nghe những lời đầy vẻ cường điệu của tôi, anh đặt tách trà xuống, điềm tĩnh mở lời:
"Mệt thế thì nghỉ việc đi? Chú cũng vừa thăng chức rồi mà."
"......"
"Dư sức nuôi được Won nhà chú."
Lời của anh làm đôi đũa đang múa may của tôi khựng lại. Cũng đúng. Vài tháng trước, Han Ju Eon đã lấy lại được vị trí Giám đốc điều hành vốn bị vợ cũ cướp mất. Đó là thành quả của vô số đêm tăng ca và làm việc không ngừng nghỉ. Tôi nhìn vào những vết chai sần trên tay anh, khẽ lắc đầu.
"Bây giờ em chưa muốn nghỉ đâu. Chú cũng đang sống hết mình đấy thôi."
"Với lại làm tiếp viên hàng không là ước mơ từ hồi tiểu học của em đấy. Dù có mệt nhưng em thích cuộc sống hiện tại."
Han Ju Eon gật đầu với vẻ mặt như kiểu không thể thắng nổi tôi. Anh gắp một miếng thịt chín tới vào đĩa cho tôi, rồi đột nhiên nhướng mày nhắc đến Choi Pil Ho:
"Mà cái thằng tên Pil Ho hay gì đó là thế nào? Nó tán tỉnh em từ bao giờ đấy?"
A, bầu không khí đang tốt đẹp thế mà lại nhắc đến chuyện đó! Tôi vừa dè chừng sắc mặt của Han Ju Eon vừa cẩn thận mở lời.
"Cái gã đó á, phụ nữ nào gã chẳng thích. Thế nên chú không cần bận tâm đâu. Gã cũng không phải gu của em."
Nghe tôi nhắc đến hai chữ "gu của em", Han Ju Eon khẽ cười đầy thú vị.
"Gớm chưa. Trẻ con mà cũng có 'gu' đàn ông cơ à?"
"Hừ, chú tưởng em không có tiêu chuẩn chắc?"
"Nói chú nghe xem nào. Để chú xem mình có khớp không."
Han Ju Eon nở một nụ cười lươn lẹo rồi tựa lưng vào ghế. Tôi nhìn anh bằng vẻ mặt kiêu kỳ rồi thốt lên:
"Đầu tiên là em thích đàn ông biết đa dạng các tư thế khi làm tình. Có thêm trò nhập vai thì càng tốt."
"Tiền bạc là điều cơ bản... Với lại, nếu là một ông chú từng trải, sành sỏi mọi thứ thì lại càng tuyệt hơn nữa. Gu của em chỉ có thế thôi, đơn giản mà đúng không?"
"Nghe thì giống như đang khen đấy, nhưng sao chú cứ thấy nó cứ sai sai thế nào nhỉ?"
"Thì chú cứ tự mình mà suy diễn đi."
Thấy tôi cười tinh nghịch, Han Ju Eon đưa tay lên xoa trán như thể đang đau đầu lắm. Anh chớp mắt một hồi rồi ngẩng đầu lên, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chiếm hữu.
"Dù sao thì, được làm 'gu' của Won thì đúng là vinh hạnh cho chú quá."
"......"
"Gu của chú cũng là Won, nên chú chẳng còn mong đợi gì hơn nữa."
Trong lúc tôi còn đang ngẩn ngơ trước lời tỏ tình bất ngờ ấy, Han Ju Eon đột nhiên đưa tay về phía tôi.
"Hay là nhân tiện thế này, mình kết hôn luôn đi."
Đến lúc đó, tôi mới nhìn thấy chiếc hộp đựng nhẫn màu xanh đang nằm trong tay anh.
"Không phải chú bắt em cưới ngay bây giờ. Chú biết em còn bận rộn với công việc." "......"
"Em cứ đeo vào đi, đeo vào để mấy thằng ranh khác không dám đụng vào em nữa. Chỉ cần đeo thôi."
Han Ju Eon dường như không muốn tạo áp lực cho tôi, anh cứ lặp đi lặp lại rằng tôi chỉ cần đeo nó thôi là được.
"Còn chuyện kết hôn thì khi nào em sẵn sàng..."
Tôi bỏ ngoài tai những lời anh đang luyên thuyên, nhanh tay chộp lấy chiếc hộp anh vừa đưa. Mở nắp hộp ra, một viên kim cương cỡ lớn dưới ánh đèn rực rỡ của nhà hàng tỏa ra những tia sáng lấp lánh đến chói mắt. Nhìn viên kim cương vốn là sự kết tinh của mấy tháng lương của Han Ju Eon, tôi lảm nhảm trong sự xúc động:
"Cái này đắt lắm mà. Chú ơi... "
Trời ơi, đắt lắm đây. Cái này cực kỳ đắt luôn ấy chứ. Thậm chí mẫu này còn hiếm khi nhập về cửa hàng nữa cơ.
"E-em vốn định để dành tiền rồi tự mua..."
"Cái đồng lương còm cõi của em thì biết đến bao giờ mới mua nổi."
Han Ju Eon nhìn tôi đang run bần bật vì cảm động mà nở nụ cười mãn nguyện. Khi tôi đưa bàn tay run rẩy ra, anh cẩn thận lấy chiếc nhẫn rồi đích thân đeo vào ngón áp út cho tôi. Xoạch, chiếc nhẫn vừa khít như thể cuối cùng nó đã tìm thấy chủ nhân thực sự của mình. Tôi liên tục vẫy vẫy bàn tay để ngắm nghía, rồi hồn nhiên hỏi anh:
"Chú này, với vợ cũ, chú chưa từng tặng thứ gì thế này đúng không?"
"… Hả?"
"Em là người đầu tiên đúng không?"
Thấy tôi hỏi với đôi mắt long lanh, Han Ju Eon đờ người ra rồi đưa tay gãi lông mày đầy bối rối.
"Won à… Chuyện đó, nhất thiết phải so sánh với vợ cũ sao?"
Thế nhưng, giọng nói đầy sự ngượng ngùng của anh chẳng lọt vào tai tôi chút nào. Tôi đang bận giơ bàn tay đeo nhẫn ra xa, liên tục lấy điện thoại ra chụp ảnh.
"… Won à?"
Tách, tách, tách, tách. Cứ mỗi khi tiếng màn trập vang lên, viên kim cương lại lóe lên rực rỡ. Đúng là sức mạnh của đồng tiền, phát sáng đến phát điên luôn. Tôi vừa cảm thán, vừa không ngừng lẩm bẩm:
"Em sẽ khoe cho bằng hết, khoe rằng đây là món quà chú mua tặng em."
"Đã không có nhẫn đôi thì chớ, vậy mà còn dám bảo mình có 'mùi ngoại tình' à? Hừ, nực cười thật đấy. Lũ đó thì biết cái quái gì cơ chứ."
Bao nhiêu nỗi tủi hờn kìm nén bấy lâu nay bỗng tuôn ra như nước vỡ bờ. Nực cười thật đấy, tôi với chú bây giờ không còn là quan hệ kiểu "vui chơi qua đường" đâu nhé? Như để chứng minh cho mối quan hệ cao quý của chúng tôi, tôi điên cuồng nhấn nút chụp ảnh liên hồi.
"Ảnh đại diện! À đúng rồi, phải đổi cả ảnh đại diện nữa. Đấy, nhìn cho sướng mắt đi nhé."
Đăng ảnh đôi có mặt cả hai thì hơi áp lực, nhưng cỡ này thì ai cũng làm nên chắc không sao đâu. Trông chẳng giống ngoại tình tí nào, mà nhìn lại còn đẹp nữa chứ.
"Tấm này á? Không được. Em muốn lấp ló cả chìa khóa xe của chú nữa cơ..."
Trong lúc tôi đang thận trọng chọn lựa ảnh đại diện, tôi nghe thấy tiếng Han Ju Eon lầm bầm điều gì đó ở phía đối diện.
"… Hửm? Chú nói gì cơ?"
Ngay khoảnh khắc tôi ngẩng đầu lên với vẻ mặt ngơ ngác...
"Chú bảo là chú yêu em."
Han Ju Eon tỏ tình với tôi bằng gương mặt thản nhiên nhất thế gian.
"Dạ?"
"Em nghe thấy rồi còn gì."
Anh nheo mắt cười rồi ân cần nắm lấy bàn tay đang đeo nhẫn của tôi. Tôi cứng người ra như một con ngốc, lắp bắp mãi mới thốt nên lời:
"… Ai lại tỏ tình một cách đột ngột như thế chứ? Làm người ta run hết cả người đây này."
Nghe vậy, Han Ju Eon khẽ vuốt ve ngón tay đang lấp lánh viên kim cương của tôi.
"Thế nên em thấy run à?"
"… Vâng, run lắm."
Tôi gật đầu lia lịa. Ngay khoảnh khắc tôi còn không dám nhìn thẳng vào mắt anh, anh siết chặt lấy những ngón tay tôi rồi thong thả cất lời:
"Thật ra chú cũng run lắm, Won à."
"Ngay từ đầu, lúc nào chú cũng run cả."
Thật khó tin, nhưng tôi cảm nhận được sự rung động nhẹ trong tông giọng cuối của anh. Tôi im lặng nắm chặt lấy tay Han Ju Eon, gửi gắm vào đó tất cả tâm tình muốn được ở bên anh mãi mãi.
────୨ৎ────
HẾT CHƯƠNG 72
-Hoàn ngoại truyện vol 3-
💬 Bình luận (0)