Chương 49

VOL 2

────୨ৎ────

 

Chương 49

 

Rầm! Một tiếng động lớn như muốn xé toạc màng nhĩ vang lên, cánh cửa phòng bệnh đóng kín bị đẩy văng ra. Tiếng động lớn đến mức cả cửa sổ kính cũng rung bần bật. Tôi bàng hoàng quay đầu lại.

Và rồi, tôi chạm mắt với Han Ju eon người đang tái mét mặt mày như kẻ vừa bị mất hồn.

Cộp, cộp. Han Ju eon bước tới với đôi mắt tối sầm, trông anh ta không khác gì một tử thần vừa trở về từ địa ngục. Khí thế sát khí lần đầu tôi nhìn thấy khiến tôi run rẩy cả người. Gã giao hàng đứng bên cạnh dường như cũng cảm nhận được bầu không khí bất thường, hắn lắp bắp lên tiếng:

“Anh... anh là ai vậy?”

Han Ju eon lạnh lùng phớt lờ lời gã đó, anh ta đi thẳng đến chỗ tôi. Sau khi nhanh chóng kiểm tra gương mặt không một vết xước của tôi, anh ta mới quay đầu về phía tên giao hàng đang đứng ngớ ngẩn.

“Cái gì đây. Là mày hả?”

“... Dạ?”

“Mày là đứa tông vào cô ấy phải không?”

Giọng nói không chút tông cao thấp, lạnh đến sởn gai ốc khiến gã giao hàng sợ hãi vội vàng phân bua:

“Không phải... cái đó, không phải là tông trúng. Suýt, suýt tông thôi nhưng tôi đã kịp phanh lại cực kỳ chuẩn xác ngay sát sạt luôn đấy ạ?”

“Nhưng chị này tự nhiên trợn mắt lên rồi ngất xỉu... Ơ, sao anh lại...”

Chính lúc đó, Han Ju eon  người nãy giờ vẫn im lặng nghe những lời biện minh rẻ tiền  đột ngột giật lấy chiếc mũ bảo hiểm trên tay hắn.

Tôi còn đang nghiêng đầu thắc mắc trước hành động khó hiểu ấy, thì Han Ju eon đã giơ cao chiếc mũ bảo hiểm màu đỏ rực lên quá đầu. Cảm nhận được điềm chẳng lành, gã giao hàng định lùi lại. Thế nhưng Han Ju eon đã nhanh hơn một bước.

“Đại, đại ca... Sao tự nhiên... Á! Áaaa!”

Anh ta giơ chiếc mũ bảo hiểm lên rồi bất ngờ nện xuống đầu gã giao hàng liên tiếp.

Bốp! Chát! Những tiếng động vang lên hệt như tiếng dưa hấu bị đập vỡ khiến tôi há hốc mồm kinh ngạc. Han Ju eon nghiến răng ken két, trông giống hệt một kẻ phát điên vì phẫn nộ, ra sức nện gã giao hàng tơi tả.

“Ai cho mày lái xe kiểu rác rưởi thế hả? Mẹ kiếp, mày không nhìn đèn tín hiệu à?”

“Á! Áaaa! Đau!”

“Không nhìn phía trước à? Không giữ khoảng cách an toàn à?”

Han Ju eon mà tôi biết, dù quan niệm về lòng chung thủy có là rác rưởi đi chăng nữa, thì anh ta vẫn luôn là một người lịch thiệp và có chừng mực với tất cả mọi người. Ngay cả bây giờ cũng vậy. Với gã giao hàng vô ý thức này, anh ta vẫn rất "lịch sự" khi liệt kê từng lỗi sai... bằng những cú nện chí mạng.

Cái cách anh ta chậm rãi liệt kê các kiến thức giao thông trông thật giống một viên cảnh sát mẫu mực.

"Hà... mẹ kiếp..."

"Người quan trọng hơn hay xe quan trọng hơn? Trả lời!"

Bốp! Bốp! Những cú nện vang lên khô khốc. Mỗi khi chiếc mũ bảo hiểm nện vào đầu gã giao hàng, nó lại phát ra những âm thanh khiến người ta phải nổi da gà.

Thế nhưng, đôi tay đang dùng bạo lực kia thì lại hoàn toàn khác. Cái bộ dạng dùng chiếc mũ bảo hiểm rẻ tiền để đập nát đầu người ta trông chẳng khác gì một thằng côn đồ thứ thiệt. Tôi cứ ngỡ mình đã biết về Han Ju eon từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta thực sự phát điên đến mức này.

"Đồ khốn này, điên rồi, mày điên thật rồi!"

Gã giao hàng đang run bần bật, gào lên như đang thực hiện nỗ lực phản kháng cuối cùng.

"Tôi sẽ báo cảnh sát. Mẹ kiếp... hộc. Anh đánh người vô tội!"

Han Ju eon bật ra một tiếng cười khẩy. Gương mặt sát khí bỗng chốc thay đổi hoàn toàn, anh ta nở một nụ cười dịu dàng đến đáng sợ.

Anh ta chẳng thèm mảy may quan tâm đến địa vị xã hội của mình mà cứ thế vung chiếc mũ bảo hiểm. Đoạn, anh ta túm lấy cổ áo gã giao hàng đang sợ đến xanh mặt. Chẳng biết đã bị đánh kiểu gì mà mặt mũi gã đó giờ đã be bét máu mũi. Han Ju eon nhìn gương mặt đẫm máu ấy nhưng vẫn thản nhiên xoay xoay cổ tay.

"Trả lời!"

"Mấy thứ này đánh chẳng bõ bèn gì cả."

"Dùng mũ bảo hiểm xem ra vẫn chưa đủ thỏa mãn nhỉ."

"Thôi đi... Á! Cứu người với... hộc, hộc!"

Ngay khoảnh khắc anh ta kết thúc những lời nói lạnh lùng và siết chặt nắm đấm...

Tôi kinh ngạc nhìn cảnh tượng đó, định bụng sẽ gượng dậy khỏi giường. Có vẻ như tôi cần phải ngăn anh ta lại. Thế nhưng do hậu quả của cú ngã, việc cử động cơ thể không hề dễ dàng. Trong lúc tôi đang loay hoay cử động đôi chân thì Han Ju eon ném mạnh chiếc mũ bảo hiểm trên tay xuống sàn nhà. Rầm!

"Được rồi. Chú hiểu rồi, nên là trước mắt cứ để chú đánh cái đã."

"Sau đó chúng ta sẽ thỏa thuận ổn thỏa với nhau sau. Hiểu chưa?"

Tầm cỡ như Han Ju eon thì đời nào lại sợ mấy lời đe dọa báo cảnh sát. Anh ta hoàn toàn phớt lờ lời hăm dọa nhẹ hẫng ấy rồi lại giơ nắm đấm lên. Bộp, bộp! Tiếng nắm đấm nện xuống nghe lạnh lẽo đến rợn người.

"Á! Áaaa!"

Tôi thấy cứ đà này chắc chắn sẽ có án mạng mất. Cuối cùng, tôi phải lết đôi chân nặng nề đứng dậy, túm chặt lấy cánh tay của Han Ju eon.

"Dừng lại đi! Dừng lại ngay!"

"Báo... hộc, báo cảnh sát đi... Hự!"

"Chú ơi!"

Han Ju eon cứ như không nghe thấy lời tôi nói, anh ta vẫn điên cuồng vung nắm đấm.

Người đàn ông này điên thật rồi sao? Nhìn gương mặt gã giao hàng đang dần mất đi tiêu điểm, tôi cảm nhận rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Thật sự thì chính Han Ju eon mới là kẻ đến để hủy hoại cuộc đời tôi chứ không phải ai khác. Tôi vừa đánh vào cánh tay anh ta vừa bắt đầu gào lên hết cỡ:

"Dừng lại! Chú thôi ngay đi!"

"Mấy chuyện này cứ để người lớn như chú lo, em tránh ra đi!"

"Đ-đây mà gọi là cách hành xử của người lớn à? Chú tỉnh táo lại đi!"

Han Ju eon vừa lầm bầm những lời vô lý vừa không ngừng tay thực hiện "công việc" của mình. Tôi thấy gã giao hàng đang phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn rồi cuối cùng đổ gục xuống sàn.

Tim tôi hẫng đi một nhịp.

Chẳng mảy may bận tâm đến nỗi lòng của tôi, Han Ju eon còn ngồi hẳn lên bụng gã giao hàng rồi tiếp tục giã những cú đấm xuống.

Bốp, chát! Những âm thanh va chạm nặng nề khiến tôi nổi hết da gà. Chẳng lẽ sau này tôi phải sống cái cảnh vào tù ra tội để nuôi cơm Han Ju eon sao? Nghĩ đến viễn cảnh đó, tôi thấy tương lai mịt mù tăm tối. Không được, tuyệt đối không được để chuyện đó xảy ra.

"Chú ơi, dừng lại đi... Chú!"

Tôi quyết định đổi phương pháp, lao đến leo thẳng lên lưng Han Ju eon. Tôi cảm giác nếu không làm đến mức này thì chẳng tài nào cản anh ta lại được. Treo mình lủng lẳng trên tấm lưng rộng lớn ấy, tôi chẳng nể nang gì mà cắn thật mạnh vào vai anh ta.

Cảm giác răng mình lún sâu vào khối cơ bắp rắn chắc hiện lên thật rõ rệt. Đến lúc đó, tôi mới thấy nắm đấm của Han Ju eon khựng lại. Tôi dốc hết sức bình sinh để tách anh ta ra khỏi gã giao hàng rồi thở dốc nặng nề.

“Làm ơn dừng lại đi! Chú điên rồi à?”

“... Hà, mẹ kiếp.”

Anh ta nhìn tôi với gương mặt nhăn nhúm đầy giận dữ. Ngay khoảnh khắc đó, một luồng cảm xúc nóng hổi bỗng dâng trào nơi cổ họng tôi.

“Rốt cuộc chú là cái gì chứ? Giờ này còn đến đây xía vào chuyện của tôi làm gì…”

Tôi cố chấp nuốt ngược nước mắt vào trong rồi gào lên với Han Ju eon. Đến nước này rồi thì những hành động này còn có ý nghĩa gì nữa chứ? Mọi chuyện đã kết thúc rồi, giờ anh ta còn định làm cái gì nữa đây…

“Đừng bận tâm đến tôi nữa. Tôi… tôi sẽ tự mình giải quyết!”

Không nén nổi cơn giận đang sục sôi, tôi dùng sức đẩy mạnh vào lồng ngực anh ta. Ngay lập tức, Han Ju eon sải bước tới, nắm chặt lấy cánh tay tôi. Rồi bằng giọng nói tràn đầy sự phẫn uất, anh ta bắt đầu mắng nhiếc tôi:

“Mẹ kiếp! Sao cái gì liên quan đến em cũng chẳng có điểm nào vừa mắt chú thế này hả!”

“Cái nhà em ở, công việc em làm, đến cả đồ em ăn… không một thứ gì vừa ý chú cả. Hả? Heo Yae won, rốt cuộc em có làm được cái việc gì ra hồn không vậy?”

Thái độ của anh ta hệt như đang dạy dỗ một đứa trẻ không biết nghe lời.

“Em tưởng chú để em ở lại đây một mình là để chứng kiến cái cảnh tượng thảm hại này à!”

Trước tiếng quát tháo vang dội ấy, tôi giật mình co rúm vai lại. Đúng lúc đó, tiếng cửa mở vang lên và một y tá bước vào.

“Bệnh nhân ơi… Ôi trời đất ơi, chuyện gì thế này…”

Phòng bệnh hỗn loạn và gã giao hàng nằm sóng soài trên vũng máu. Nhận thức được mức độ nghiêm trọng của tình hình, cô y tá đánh rơi cả xấp bệnh án trên tay rồi hớt hải chạy ra ngoài cầu cứu.

"Mau gọi bảo vệ đi, nhanh lên!"

Tiếng bước chân chạy đi hớt hải vang vọng khiến mắt tôi tối sầm lại. Trái ngược với tôi đang lo lắng đến mức chẳng biết làm gì, Han Ju eon trông lại thản nhiên như vừa trút bỏ được gánh nặng. Anh ta thong thả buông vai tôi ra rồi tiến lại gần gã giao hàng đang nằm rên rỉ dưới đất. Rốt cuộc anh ta lại định làm cái trò gì nữa đây...

"À, đây rồi."

Han Ju eon lẩm bẩm một mình rồi rút ví từ trong túi áo vest ra. Anh ta kẹp một tấm danh thiếp trắng tinh, phẳng phím giữa hai ngón tay, rồi đặt nhẹ nhàng lên bụng gã giao hàng vẫn còn đang thở hổn hển. Điệu bộ của anh ta dịu dàng hệt như đang đặt một đóa hoa tiễn biệt vậy.

"Liên lạc nhé?"

"Để chúng ta thỏa thuận một cách thật 'hòa thuận' nào."

"Là tao thỏa thuận với mày, chứ không phải mày thỏa thuận với tao đâu."

Nói xong, Han Ju eon nắm chặt cổ tay tôi kéo ra khỏi phòng bệnh. Tôi lầm lũi đi theo sau mà không nói một lời nào, vì tôi biết thừa anh ta không phải hạng người dễ dàng buông tha.

Tôi chẳng nhớ nổi mình đã rời khỏi bệnh viện bằng cách nào. Chỉ đến khi đứng trước bồn hoa dưới ánh đèn vàng vọt, Han Ju eon mới chịu buông tay tôi ra. Ngay khi vừa được tự do, tôi lập tức thốt ra những lời mình đã nhịn nãy giờ:

"Chú ơi. Chú điên thật rồi à?"

"Chú định tính sao đây? Chú không suy nghĩ gì sao?"

Mặc cho tôi sỉ vả, Han Ju eon vẫn thản nhiên rút bao thuốc lá ra. Anh ta tựa hông vào hàng rào, điêu luyện châm một điếu thuốc. Cái thái độ thong dong đến mức quá đáng ấy khiến cơn giận trong tôi bùng lên dữ dội.

"Ừ, chú chẳng nghĩ ngợi gì cả."

"Dù sao thì cũng bị dán cái mác 'đàn ông ly hôn' rồi, nên từ giờ chú định cứ sống kiểu khốn nạn thế thôi."

Hả, giờ thì anh ta bắt đầu giở quẻ, chẳng còn kiêng nể gì nữa rồi. Tôi nhìn Han Ju eon đang hút thuốc với gương mặt nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng, rồi thản nhiên chìa tay ra trước mặt anh ta.

"Cho tôi một điếu."

"Vì ai đó mà tôi sắp nổ tung lồng ngực vì bực mình đây."

Nghe tôi nói, Han Ju eon bật cười khì một tiếng. Vẫn ngậm điếu thuốc nơi khóe môi, anh ta bất ngờ vỗ vỗ lên đùi mình.

"Chú đã bảo rồi mà, em ngồi lên đùi chú thì chú mới cho."

Đồ điên. Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh bỉ rồi chẳng thèm xin phép, cứ thế thò tay lục lọi túi áo vest của anh ta. Tôi lôi ra được bao thuốc lá đã hơi nhăn nhúm. Sau khi giật lấy cả cái bật lửa rồi châm thuốc, tôi nghe thấy anh ta khẽ thở dài một tiếng thật sâu.

Tôi cố tình phớt lờ tiếng thở dài đó rồi rít một hơi thuốc. Cảm giác như thứ gì đó đang đè nặng trong lòng bấy lâu nay cũng theo đó mà vơi đi đôi chút. Khi tôi nhẹ nhàng phả ra làn khói trắng, Han Ju eon nhìn tôi với vẻ mặt đầy nan giải.

"Chú toàn dạy em những thứ không tốt thôi."

"Chú đã nói chưa nhỉ? Bây giờ chú đang hối hận đến tận xương tủy đây."

Động tác tay của tôi khựng lại trong vô thức. Khi chạm mắt nhau, tôi nhìn thấy trong đồng tử của Han Ju eon đong đầy những nỗi nhớ nhung và hối hận khôn nguôi.

"Mỗi đêm chú đều tự hỏi, nếu lúc đó chú thành thật với em hơn một chút thì mọi chuyện sẽ ra sao."

"Nếu em cho chú một cơ hội cuối cùng, lần này chú thực sự có thể đối xử tốt với em mà..."

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta ngập ngừng, bỏ lửng câu nói như thế. Tôi nín thở, lắng nghe thanh âm trầm thấp của anh ta.

"Không thể được sao, Won à?"

"... Tôi không muốn, chú ơi."

“Tôi ghét chú đến mức rùng mình, tôi căm hận chú đến mức chẳng bao giờ muốn nhìn mặt thêm một lần nào nữa. Và rồi...”

Những lời tuôn ra theo quán tính ấy chẳng chứa đựng lấy một chút lòng thành nào. Và tất nhiên, một người tinh tường như Han Ju eon làm sao không nhận ra điều đó. Tách! Anh ta ném điếu thuốc đang kẹp giữa ngón tay xuống đất, đứng phắt dậy chắn ngay trước mặt tôi.

“Hai ngày qua em đã rất nhớ chú đúng không?”

Tôi nên nói là không phải, nhưng chẳng hiểu sao cổ họng lại nghẹn đắng. Trong lúc tôi còn đang lúng túng chẳng thốt nên lời, Han Ju eon khẽ mấp máy môi, cất giọng trầm thấp:

“Vì phải ở trong bệnh viện nên chú mới không đến được.”

“Tầm tuổi này rồi mà còn cố quá sức đi ăn canh sườn bò để rồi bị khó tiêu phải đi cấp cứu đấy. Chú đã khổ sở lắm mới nuốt trôi được thứ không hợp khẩu vị đó đấy, em biết không?”

Tôi trợn tròn mắt nhìn, còn Han Ju eon thì bật cười đầy thích thú.

“Chú vẫn ghét mùi nồng của thịt lợn lắm, Won à.”

Khác với trước đây, anh ta thản nhiên bộc lộ điểm yếu của mình một cách thành thật và giản dị. Rồi anh ta lấy điếu thuốc trên môi tôi ra, dùng mũi giày tây đen bóng giẫm nát mẩu thuốc ngắn ngủn dưới đất.

“Chúng ta dừng lại những việc xấu được chưa?”

“Dù là thuốc lá, hay là ngoại tình.”

Suýt chút nữa tôi đã gật đầu đồng ý. Han Ju eon chẳng mảy may bận tâm đến sự im lặng của tôi, anh ta vẫn nở một nụ cười vô cùng lịch lãm. Cứ như thể anh ta đã thấu thị hết tâm can tôi vậy. Nụ cười ung dung ấy vừa đáng ghét, nhưng cũng vừa nhen nhóm một ngọn lửa âm ỉ sưởi ấm góc khuất trong tim tôi.

“Giờ chúng ta hãy thành thật với nhau đi.”

Tôi vẫn biết lòng người vốn chẳng thể điều khiển theo ý muốn, nhưng không ngờ lại đến mức này. Tôi nhìn anh ta đang cười rạng rỡ mà cảm thấy một cơn choáng váng mơ hồ. Đó chính là cảm giác y hệt như lúc tôi nằm gọn trong vòng tay anh ta từ rất lâu về trước. Một sự đồng điệu kỳ lạ khiến trái tim tôi đập liên hồi.

Kể từ sau vụ hành hung gã giao hàng, Han Ju eon bắt đầu thâm nhập sâu hơn vào cuộc sống thường nhật của tôi. Tôi nhìn chiếc xe đen bóng loáng đỗ dưới cửa sổ học viện mà chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

“Nào, nếu em chọn đáp án số 3 ở câu này, nghĩa là em đã hoàn toàn bỏ lỡ trọng tâm của vấn đề rồi. Đáp án phải là số 1 vì…”

Dù còn tận ba mươi phút nữa mới tan học, nhưng dường như anh ta rất tận hưởng việc đóng vai tài xế đưa đón nên đã đến đợi tôi từ sớm.

Chẳng thà cứ đối xử tốt với nhau ngay từ đầu đi, sao đến giờ mới làm những việc này chứ? Trong lúc tôi đang nhìn ra cửa sổ với tâm trạng ngổn ngang, Hye Ji ngồi bên cạnh huých nhẹ vào tay tôi. Tôi nhìn xuống thì thấy dòng chữ nguệch ngoạc viết ở góc cuốn vở nháp:

Ông chú đó lại đến nữa à? Chắc luôn haha

Tôi cười ngượng ngùng rồi gật đầu. Đã tròn một tháng rồi. Anh ta cứ quanh quẩn bên tôi như thể một người đã thực sự vứt bỏ cả công ty vậy. Han Ju eon mà không có tiền thì chẳng quyến rũ chút nào đâu...

Tôi gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ rồi lại đưa mắt nhìn ra ngoài. Tôi thấy Han Ju eon đang tựa vào xe hút thuốc. Khoác trên mình bộ đồ hiệu cao cấp từ đầu đến chân, anh ta trông chẳng ăn nhập chút nào với khu phố học viện ồn ào này. Đúng như dự đoán, mấy em học sinh đi ngang qua cứ liếc nhìn trộm chỗ anh ta đứng. Han Ju eon chẳng mảy may bận tâm đến những ánh mắt đó, anh ta chỉ mải miết rít thuốc đến lõm cả má.

Tôi như kẻ mất hồn, bắt đầu ngắm nghía gương mặt anh ta. Những đường nét tinh tế và phong thái vương giả toát ra từ con người ấy hôm nay bỗng trở nên nổi bật lạ thường.

Tôi hiểu tại sao phụ nữ cứ phải ngoái nhìn anh ta như thế. Tự nhiên cảm thấy bực cả mình. Cứ ngồi yên trong xe không được à, sao cứ phải bước ra ngoài đứng như thế làm gì? Ngay khoảnh khắc tôi vô thức nhíu mày...

Han Ju eon gạt tàn thuốc rồi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm về phía tôi. Gì thế này? Anh ta thấy tôi từ vị trí đó sao? Trong lúc tôi còn đang chớp mắt nghi hoặc, Han Ju eon bất ngờ nháy mắt với tôi một cái. Tôi ngỡ ngàng đến há hốc mồm, còn anh ta thì cười đến rung cả vai đầy thích thú.

“... Đồ điên.”

 

────୨ৎ────

HẾT CHƯƠNG 49 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86: 🔞
Chương 85: 🔞
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80: 🔞
Chương 79: 🔞
Chương 78
Chương 77: 🔞
Chương 76: 🔞
Chương 75: 🔞
Chương 74
Chương 73
Chương 72: Hoàn ngoại truyện Vol. 3
Chương 71: Ngoại truyện 5
Chương 70: 🔞 Ngoại truyện 4
Chương 69: 🔞 Ngoại truyện 3
Chương 68: Ngoại truyện 2
Chương 67: Ngoại truyện 1
Chương 66: 🔞 Hoàn Vol. 3
Chương 65: 🔞
Chương 64: 🔞
Chương 63
Chương 62: 🔞
Chương 61: 🔞
Chương 60: 🔞
Chương 59: 🔞
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55: Hoàn Vol. 2
Chương 54: 🔞
Chương 53: 🔞
Chương 52: 🔞
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45: 🔞
Chương 44: 🔞
Chương 43
Chương 42
Chương 41: 🔞
Chương 40: 🔞
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35: 🔞
Chương 34
Chương 33: 🔞
Chương 32
Chương 31: 🔞
Chương 30: 🔞
Chương 29: 🔞
Chương 28: 🔞 (Hoàn Vol. 1)
Chương 27
Chương 26: 🔞
Chương 25: 🔞
Chương 24: 🔞
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20: 🔞
Chương 19: 🔞
Chương 18: 🔞
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14: 🔞
Chương 13: 🔞
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9: 🔞
Chương 8: 🔞
Chương 7: 🔞
Chương 6: 🔞
Chương 5
Chương 4: 🔞
Chương 3: 🔞
Chương 2: 🔞
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.