VOL 2
────୨ৎ────
Chương 41
Tiếp tục hành hạ tôi. Chụt, choẹt. Âm thanh của lưỡi và thành trong âm đạo ướt đẫm nước lồn dính vào nhau thật quá dâm đãng. Khoảnh khắc tôi vô thức hé mở cửa mình. Jeong Hwa Ik thở dốc và siết chặt đùi tôi.
"Mùi của cậu thật sự quá kích thích. Hự... làm sao đây?"
"Dừng lại, ưm... ư, ha, a! Không thích!" Dưới mắt tôi nóng rát vì xấu hổ. Dù tôi có vùng vẫy hay không, Jeong Hwa Ik vẫn nhét lưỡi vào sâu hơn một cách dính dấp. Thành trong của tôi hoàn toàn ẩm ướt vì chiếc lưỡi di chuyển như đang tôi luyện vậy.
Cậu ta còn chưa thỏa mãn nên cứ cố nhét nước bọt vào bên trong lỗ lồn đang phập phồng. Cơ thể tôi nhảy dựng lên vì hành vi mất vệ sinh đó.
"Không thích!" Tôi hét lên vì khoái cảm quái dị nhưng cậu ta chỉ liên tục đẩy nước bọt vào bên trong cửa mình. Tôi cảm thấy phần thịt nóng ran trở nên mềm nhũn và ẩm ướt.
"**Hãy ra thật nhiều, Won à."
"...A, á."
"Như thế tôi sẽ cảm thấy thật sung sướng. Hả?"
"Nhanh lên, hự... cứ làm đi, cứ làm đi... a hức!"
"**Được đâm vào không?"
Gật gật. Tôi vội vàng gật đầu. Dù không đủ, nhưng phần dưới cũng đã ẩm ướt một chút. Trước cái gật đầu của tôi, Jeong Hwa Ik vội vàng đứng dậy. Trong lúc Jeong Hwa Ik lấy cậu nhỏ ra, tôi thở dốc vừa hé mở cửa mình. Phần dưới thật khó chịu.
Tôi đang thở dốc một cách gấp gáp thì cậu ta đưa tay xuống dưới hai chân tôi rồi bế tôi lên. Sau đó cậu ta nhanh chóng gập đôi cơ thể tôi lại như thể đang thay tã vậy.
Âm hộ và hậu môn đang ẩm ướt nhanh chóng mở ra. Tôi cảm thấy gió lùa vào giữa hai lỗ đang mở. Tôi kinh hoàng vặn vẹo phần thân dưới. Cứ như thể tôi đã biến thành một con thú vậy.
"Jeong Hwa Ik. Tôi, tôi đã nói là tôi ghét tư thế này rồi mà, ư... hự!"
"Ừ. Cậu đẹp lắm."
"Cậu... hư, đừng cho vào nhé."
Tôi nhăn mặt một cách lộ liễu nhưng không thể ngăn được cậu nhỏ tiến đến gần cửa mình. Thân cậu nhỏ cứng lướt qua âm vật đang dựng đứng. Khoảnh khắc dịch lồn trong suốt chảy xuống đáy chậu. Jeong Hwa Ik ấn mạnh đầu khấc đang đội chiếc vỏ cứng vào.
"Sâu quá, a... quá sâu. A hức."
A hự, a. Mắt tôi mờ đi vì cơn đau đang lấp đầy bụng. Tôi vặn vẹo đầu gối bị đè nén một cách điên cuồng thì Jeong Hwa Ik dùng sức nặng đè xuống để tôi không thể cựa quậy được nữa.
"Thả lỏng đi, hả?"
Đầu gối bị giữ chặt trong bàn tay to lớn cứ run rẩy. Khụt, khụt. Cậu nhỏ thô to bắt đầu ra vào sâu bên trong cửa mình đang ẩm ướt. Mắt tôi đỏ hoe vì khoái cảm chóng mặt.
"...Nghẹt thở. Hự... bụng tôi sắp nổ tung rồi, ư... ứ."
Jeong Hwa Ik nhếch mép cười trước lời lẩm bẩm của tôi.
"A, tôi cảm thấy như cậu nhỏ sắp đứt rồi. Ha."
"Cậu thích cái này mà."
Đầu khấc nóng bỏng cứ chóc, chóc dính chặt vào thành âm đạo đang nhạy cảm và co rút. Cảm giác bụng dưới nóng lên vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Tôi không thể thả lỏng được nên cứ rên rỉ đau đớn thì cậu ta cọ môi vào má tôi.
"Cái gì, hư... cái gì?"
"Cái việc bụng cậu no vì cậu nhỏ tôi này."
Đó là lời lẽ dâm đãng như rác rưởi. Khoảnh khắc tôi bật giận định túm tóc Jeong Hwa Ik thì cậu ta dùng lực thắt lưng đâm mạnh cậu nhỏ vào. Mắt tôi trợn ngược trước góc độ đâm thẳng đứng. Cảm giác bụng phồng lên thật khó chịu. Jeong Hwa Ik cọ môi vào giữa hai lông mày đang nhăn lại của tôi vừa đẩy cậu nhỏ sâu hơn.
"Đúng là có cá tính."
Tôi lườm thì Jeong Hwa Ik ấn mạnh đầu gối tôi xuống và đâm sâu cậu nhỏ vào. Ư ư, a ưm! Tôi nghẹt thở vì cơn đau như thể tóc dựng lên.
Đầu khấc to như nắm tay em bé ấn mạnh vào lỗ tiểu, tạo ra tiếng chẹp chẹp của dịch lồn còn đọng lại. Jeong Hwa Ik tăng tốc thắt lưng vì bị kích thích bởi cảm giác nhét vào vừa dính lại vừa chật chội. Cửa mình ngậm lấy cậu nhỏ đang mở ra một cách lộ liễu.
"Chết tiệt, a... ha, ha."
Phần thịt lồn mềm nhũn bị nung chảy dính chặt vào cậu nhỏ cứng ngắc. Cậu ta gân cổ lên như thể đang sung sướng. Tôi cử động tay chân vừa nhận hơi thở nóng bỏng của Jeong Hwa Ik áp vào tai. Mỗi lần cậu nhỏ thọc vào bên trong cửa mình là bụng tôi lại nhói đau và co giật.
"A, ư ứ... ức, ư ư... á."
Thật kỳ lạ. Cơn đau mà lẽ ra phải nhanh chóng chuyển thành khoái cảm như mọi khi hôm nay lại chậm một cách bất thường. Jeong Hwa Ik, người không hề biết tình trạng của tôi, thở dốc và nhẹ nhàng xoay thân trên tôi sang một bên.
"Nằm nghiêng đi."
"..."
Ư ư, á! Cơ thể tôi nghiêng sang một bên ngay lập tức. Tôi đang há hốc phần dưới vừa áp má lên ga trải giường thì cậu ta nhanh chóng tóm lấy mắt cá chân tôi.
"Giơ chân lên."
Bàn chân run rẩy đặt lên vai Jeong Hwa Ik. Jeong Hwa Ik nắm chặt mắt cá chân tôi như muốn bóp nát rồi bắt đầu xâm nhập. Thịch, thịch, thịch. Bụng tôi rung lên ê ẩm vì những cú đâm không hề tiết chế lực.
"Lỗ dưới của cậu thật sự dai quá."
"Ha, ư... ư ứ, ức, hự."
"Mùi cũng tuyệt nữa. Hả?"
Cậu nhỏ đi vào từ bên cạnh còn đau đớn hơn bình thường. Tôi vừa gác một chân lên vai cậu ta vừa rên rỉ và lắc lư điên cuồng.
Đó là khoảnh khắc cậu nhỏ đang cương cứng hết cỡ đâm sâu vào thành trong đã bắt đầu nguội lạnh của tôi. Tầm mắt tôi trở nên trắng xóa và tay chân lạnh cóng lại. Tôi dùng bàn tay run rẩy cố gắng túm lấy cánh tay Jeong Hwa Ik một cách gấp gáp.
"Khoan đã, ưm... ức, đau, a!"
Tôi muốn nói là đau nhưng lại không đúng thời điểm. Cậu nhỏ đang cương bắt đầu thọc mạnh vào thành trong. Phập, phập! Âm thanh của việc đâm vào cũng dâm đãng và kích thích. Cái chân bị nhấc lên cao một bên thì đau, mà cậu nhỏ cứ nhô ra trên bụng cũng khó chịu.
"Ha, chết tiệt. A..."
"Ư, đã quá. Anh đây sắp chết rồi, Yae Won à. Đâm thêm chút nữa nhé."
Cậu ta nắm chặt mắt cá chân tôi rồi đẩy sâu hơn và khuấy động cậu nhỏ. Cảm giác cổ tử cung rung lên thật khó chịu. Tôi vùng vẫy trước cảm giác lạ lẫm đó thì chân bị nâng lên cao hơn một chút. Ư, ứ. Tôi siết cửa mình vì đau thì Jeong Hwa Ik thốt lên như một kẻ biến thái và thán phục.
"Bên trong cậu thật sự rất khít. Bây giờ cứ như trinh nữ, hả?"
"Khoan đã, a... ức, ứ."
Chẹp, chẹp. Tôi cảm thấy hai hòn dái phồng lên như quả óc chó cọ xát vào đáy chậu một cách ẩm ướt. Tôi sợ hãi đến mức nghĩ rằng chúng sẽ chui vào trong lỗ lồn mất.
Tôi rên rỉ vừa cọ má vào ga trải giường. Cú thúc không kiêng nể, hay những lời dâm đãng làm bẩn tai cũng không khác gì so với những lần làm tình trước đây.
Nhưng vấn đề là cơ thể tôi. Cứ như bị hỏng vậy, nó không thể dễ dàng chấp nhận. Khoái cảm bao trùm cơ thể có chút đau và khó chịu.
"Ác, hự a, a... á, hư."
Jeong Hwa Ik, người không hề biết tình trạng của cơ thể tôi, nắm chặt mắt cá chân và thúc mạnh cậu nhỏ một cách nhanh chóng. Đôi chân không còn chút máu cứ lắc lư điên cuồng. Vào lúc cửa mình nóng bỏng đến mức nhức nhối, Jeong Hwa Ik cọ môi vào mắt cá chân tôi và xuất tinh.
"Hự́c, ha ách!"
Tinh dịch nóng và ẩm ướt trào ra bên trong cổ tử cung. Tôi cắn ga trải giường và thở ra những hơi nóng. Jeong Hwa Ik hài lòng với màn làm tình dính dấp và ẩm ướt nên liên tục cọ xát phần dưới vào tôi.
"Làm thêm lần nữa nhé?"
Cậu ta, người đang cắn mắt cá chân tôi một cách nhẹ nhàng, mở lời với đôi mắt như bị thôi miên.
"Chắc là vì trời mưa. Làm tình với cậu thật sự quá ngon."
"...Tôi là cái bánh xèo à?"
Tôi đùa lại thì Jeong Hwa Ik cười khẩy và nói.
"Nằm úp xuống đi. Làm từ phía sau."
"Ơ, ơ..."
Mặc dù bụng tôi cứ nhói một cách kỳ lạ, nhưng vì cũng không phải là không có khoái cảm nên tôi cũng gật đầu đại rồi nằm úp xuống. Tôi vùi mặt vào ga trải giường và chờ sự xâm nhập, nhưng tay tôi cứ run rẩy nhè nhẹ. Tôi chỉ cố nuốt nước bọt thì Jeong Hwa Ik chồng người lên lưng tôi.
"Nhấc mông lên nữa."
"Ưm, ừ."
Chẹp, chụt. Đầu cậu nhỏ ẩm ướt đã bắt đầu cọ xát vào giữa cửa mình đang đóng chặt từ lúc nào không hay. Khoảnh khắc Jeong Hwa Ik đẩy hông về phía trước để xâm nhập.
Tiếng hét vỡ òa ngay khi đầu khấc vừa đâm vào.
"Khoan đã, ức. A. Hự... khoan đã."
Phần dưới đang ướt sũng bỗng khô ran ngay khi cuộc làm tình kết thúc. Trước đó tôi còn cố chịu đựng được, nhưng lần này thì hơi đáng sợ. Tôi vươn tay ra phía sau đẩy đùi Jeong Hwa Ik.
"Tôi, tôi cảm thấy bên trong bị khô rồi."
"Nghỉ một chút đã..."
Trước lời nói của tôi, tay Jeong Hwa Ik dừng lại ngay lập tức. Không khí trở nên lạnh lẽo trong khoảnh khắc. Tôi từ từ xoay người lại thì khuôn mặt của Jeong Hwa Ik đang cứng đờ đập vào mắt. Tôi phải* làm gì đây. Cuối cùng tôi đảo mắt và nhẹ nhàng ôm lấy má Jeong Hwa Ik.
"Hwa Ik à, dùng gel nhé?"
"Vậy thì có lẽ sẽ vào được."
Cậu ta chỉ nhìn vào mặt tôi mà không nói lời nào. Tôi vội vàng lục lọi ngăn kéo để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng. Kẹt, kẹt. Sau đó tôi tìm thấy hộp gel bôi trơn giấu dưới sách. Khuôn mặt của Jeong Hwa Ik cứng đờ khi nhận lấy gel bôi trơn.
"Sao lại dùng nhiều thế này. Thật là mất hứng."
Cậu ta lắc hộp lên xuống rồi lẩm bẩm nhỏ. Thực ra, việc chúng tôi cần gel bôi trơn không phải chỉ là chuyện của ngày hôm nay. Không biết là do việc học hay do làm thêm, nhưng việc tôi bị khô là sự thật.
"...Ha, chết tiệt."
"Cái đó..."
Jeong Hwa Ik dùng tay xoa lông mày với khuôn mặt mệt mỏi. Tôi chỉ dám nhìn lén với vẻ mặt ngượng ngùng thì Jeong Hwa Ik ném chiếc hộp gần hết xuống sàn rồi đứng dậy.
"Hôm nay cậu ngủ đi."
"Cậu nhỏ đang cương cũng xìu rồi."
Khác với sự nóng bỏng ban đầu, cái kết lại nhạt nhẽo hơn tôi nghĩ. Tôi thấy Jeong Hwa Ik mặc đại chiếc quần vừa rồi và lấy bao thuốc lá trên bàn.
"Này! Jeong Hwa Ik..."
"Hwa Ik à!" Tôi vội vàng định đứng dậy để níu cậu ta lại. Toang! Nhưng Jeong Hwa Ik nhanh hơn tôi, mở cánh cửa đang đóng và vội vàng ra khỏi phòng. Tôi nghe thấy tiếng tim mình như rơi xuống.
Đã gần nửa tháng kể từ khi Jeong Hwa Ik cắt đứt liên lạc. Tôi cứ thở dài thườn thượt vừa nhìn chằm chằm vào cánh cửa cửa hàng tiện lợi đang đóng chặt. Tôi có nên liên lạc trước không? Không, nhưng phải nói gì chứ?
"Haiz..."
Tôi đang xoa bóp đầu vừa nhai cơm nắm đã nguội lạnh thì nghe thấy tiếng cửa mở. Tôi tự động nhảy dựng lên như thể mông bị bắn lửa.
"Mời vào."
Tôi vừa lau môi dính nước sốt vừa thò đầu ra ngoài cửa. Thì thấy Jeong Hwa Ik đang đội chiếc mũ đen sì. Tôi lúng túng giơ một tay lên. Chào. Thấy vậy Jeong Hwa Ik cười như thể thấy điều ngớ ngẩn.
"Chào chết tiệt nhỉ, Won à."
"Cho tôi bao thuốc lá."
"...Gì vậy, cậu làm như thể sẽ không quay lại suốt đời mà?"
Tôi tìm bao thuốc lá mà cậu ta hay hút rồi đưa cho cậu ta, sau đó tôi lúng liếng hỏi.
Jeong Hwa Ik ngước nhìn tôi với vẻ mặt thấy thương hại.
"Làm gì có chuyện tôi bỏ cậu mà không quay lại suốt đời chứ."
"..."
"Muốn tôi nhớ cậu đến chết à?"
Sao cậu ta có thể nói những lời như thế một cách trơ trẽn như vậy chứ.* Má tôi đỏ bừng vì xấu hổ. Tôi chỉ đảo mắt thì cậu ta vươn tay ra gõ nhẹ vào má tôi rồi nói một cách nhẹ nhàng.
"Tôi sẽ đợi ở phía trước. Tan ca thì ra nhé."
"...Ừ, đợi tôi."
Tôi và Jeong Hwa Ik thỉnh thoảng cứ vô tư ngồi lê vỉa hè trước cửa hàng tiện lợi. Những chuyện vặt vãnh như ấn tượng đầu tiên về nhau là gì, thích phim gì.
Có lẽ hôm nay cậu ta cũng có ý định như vậy. Quả thật, không có gì tốt hơn để xóa tan sự khó xử của đêm hôm trước. Tôi nhìn cậu ta đang rời đi với khuôn mặt ngượng ngùng rồi nhai nốt cơm nắm còn lại.
Công việc làm thêm kết thúc đúng ba mươi phút sau đó. Nhờ Jeong Hwa Ik giữ kỷ luật nghiêm ngặt mà tôi có thể tan ca đúng giờ.
"Chị à, em đến rồi!"
Tôi nhanh chóng nhận ra Lim Cheol Woo vừa bước vào và vội vàng cởi chiếc áo gile có mùi khó chịu ra.
"Phần thanh toán chắc là không sai đâu. Kiểm tra một lần xem."
"Vâng, em biết rồi!"
Nói xong, tôi thu dọn đồ ăn vặt đã chọn trước khi tan ca và bia lon mà Jeong Hwa Ik thích.
"Nếu có gì sai thì cứ nói. Tôi sẽ ngồi với Hwa Ik ngay ngoài này."
Vâng! Ngay khi cậu ta vừa dứt lời, tôi đã rời khỏi quầy tính tiền.
Bụng tôi **cứ réo không ngừng vì bữa tối chỉ có một nắm cơm tam giác. Khi tôi xách túi ra ngoài, bên ngoài đã tối hẳn.
"A..."
Và theo thói quen, tôi bắt đầu tìm Jeong Hwa Ik. Khoảnh khắc tôi quay đầu sang trái, tôi phát hiện Jeong Hwa Ik đang ngồi nghiêng dưới chiếc dù và hút thuốc.
Cậu ta ngồi trên chiếc ghế nhựa xanh lè và ngậm điếu thuốc với vẻ mặt có gì đó cô đơn. Sự u ám phản chiếu qua làn khói trắng thật xa lạ. Jeong Hwa Ik cũng biết làm vẻ mặt như thế sao?
Tôi cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Tôi rón rén lại gần và đứng sau lưng Jeong Hwa Ik một cách im lặng. Sau đó, tôi tự nhiên rút điếu thuốc đang ngậm trên môi cậu ta ra.
"Cậu nói là bỏ thuốc rồi mà?"
"A, chết tiệt, bị bắt gặp rồi."
Tôi cảm thấy Jeong Hwa Ik giật mình trước giọng nói của tôi. Tôi ném điếu thuốc vừa cướp được lên gạt tàn trên bàn. Thấy vậy, Jeong Hwa Ik nhanh nhảu kéo tay tôi và đặt tôi ngồi xuống ghế.
"Mà này, mấy đứa khác nói câu đó thì họ còn hôn môi tôi nữa, còn cậu thì cứ làm xổng như thế."
"Điên à? Cậu muốn bị hôn ở đây sao?"
"Ừ, chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy kích thích chết đi được."
Đó là một lời hoàn toàn vô lý. Tôi lắc đầu nguầy nguậy rồi đổ đống đồ ăn đầy ắp trong túi ra bàn. Roạt roạt. Cùng với tiếng động ồn ào, những món ăn đủ màu sắc của cửa hàng tiện lợi lấp đầy cả cái bàn.
"Kích thích hay không thì kệ, tôi sắp chết đói rồi. Ăn cơm trước đã nhé."
Thanh chả cá nóng, mì xào cay, phô mai que. Quả nhiên, tôi nghe thấy tiếng thở dài của Jeong Hwa Ik.
"Haiz, làm ơn đổi khẩu vị đi. Anh đây xin đó."
"Cậu làm thế này thì thể diện của tôi cũng mất hết rồi."
"Cái thể diện đó chứ."
────୨ৎ────
HẾT CHƯƠNG 41
💬 Bình luận (0)