VOL 2
────୨ৎ────
Chương 47
Đối với một kẻ đã sống trong những kích thích cực hạn suốt một thời gian dài như tôi, chuyện đó chẳng mang lại mấy cảm xúc.
Mỗi khi thấy trống rỗng, tôi lại dùng rượu và thuốc lá để lấp đầy dục vọng. Bởi nếu không làm vậy, cuộc sống này chẳng còn chút thú vui nào nữa. Đôi khi, tôi cũng lén lút tự thỏa mãn. Tất nhiên, vẫn là trong khi nghĩ về Han Ju Eon.
Nghĩ về một người đàn ông có vợ, à không, một gã đàn ông đã ly hôn để thủ dâm, tôi đúng là một con đàn bà điên rồ không ai bằng.
Tôi thở dài trước hoàn cảnh nực cười của chính mình. Vừa định gục mặt xuống cuốn sách từ vựng thì tiếng chuông cửa vang lên, một gương mặt quen thuộc bước vào quán.
"Gì đây, khách cũng đông quá nhỉ?"
"Ơ... Em chào chị."
Đó là chị làm việc ở cửa hàng mỹ phẩm đối diện. Vì chị ấy ghé qua thường xuyên nên chúng tôi đã đủ thân thiết để chào hỏi nhau mỗi khi gặp mặt. Đúng lúc đó, chị phát hiện ra nhóm khách đang tụ tập ở góc quán...
Người chị đó lộ vẻ mặt hơi khó xử: “Hôm nay bị dồn đơn à? Chị đang cần ăn nhanh rồi đi ngay.” “Khách đông thật nhưng không bị kẹt đơn đâu ạ. Sẽ có ngay thôi chị.” “Thế thì cho chị một suất quốc-báp thập cẩm. Không cần đồ uống đâu.”
Tôi gật đầu trước yêu cầu gọn lẹ của chị ấy rồi chạy ngay vào bếp. Ngay cả sau khi chị ấy đã ăn sạch bát canh và rời đi, khách khứa vẫn cứ nườm nượp kéo đến. Đúng là không hổ danh ngày thứ Sáu. Tôi quay cuồng bưng bê món ăn rồi lại lau dọn những chiếc bàn bẩn. Lượng khách đổ về không ngớt khiến tôi cảm tưởng như mình sắp hồn siêu phách tán đến nơi.
Cuối cùng, khi sảnh chờ trở nên yên tĩnh và dòng người bắt đầu thưa dần, tôi khẽ rên rỉ, đưa tay đấm đấm vào cái lưng đã mỏi nhừ. Tôi bắt đầu lo lắng đủ thứ, chẳng biết với tình trạng này mình có lết nổi về đến nhà hay không nữa.
Trong cơn mệt mỏi rã rời, tôi lục lọi túi tạp dề theo thói quen. Tôi định lấy cớ đi đổ rác để ra ngoài rít một điếu thuốc. Ngay khoảnh khắc những ngón tay vừa chạm vào bao thuốc lá mỏng dính...
“Yae won à, chuẩn bị dọn hàng thôi em!”
Bà chủ, người nãy giờ vẫn đang mải mê buôn chuyện với dì bếp, đột nhiên gọi tôi bằng chất giọng lanh lảnh.
“… A, vâng!”
Tôi vội vàng nhét bao thuốc đang cầm trên tay vào lại tạp dề rồi hướng về phía quầy thu ngân. Vì vừa phải tất toán sổ sách, vừa phải dọn dẹp sảnh nên lòng tôi bắt đầu trở nên vội vã. Tôi buộc gọn mớ tóc rối bù lên cao, ngay khoảnh khắc vừa mở ngăn kéo đựng tiền ra...
Tạch!
Tiếng chuông cửa đáng ghét vang lên cùng lúc cánh cửa quán mở ra.
“Giờ còn đặt món được không em?”
Đó là một giọng nói quen thuộc đến mức khiến tôi phải nổi da gà. Đôi bàn tay đang lần mò trong két tiền bỗng khựng lại, tôi chậm rãi ngước mắt nhìn lên.
“Vì chú tới đây gấp quá nên vẫn chưa kịp ăn gì.”
Không biết có đúng là tới gấp thật hay không mà phần tóc mái vốn được vuốt ngược chỉn chu của người đó hơi rủ xuống lòa xòa. Tôi dùng ánh mắt vô hồn của mình, thản nhiên quan sát Han Ju eon.
Anh ta vẫn thế. Bộ suit sang trọng làm nổi bật phong thái, chiếc đồng hồ đắt tiền, và cả những đường nét gương mặt sắc sảo. Đúng là người đàn ông có bản lĩnh trong việc mê hoặc người khác. Tôi lạnh lùng quay đi.
“Đóng cửa rồi. Chú quay lại sau đi.”
Mặc cho lời nói tuyệt tình của tôi, Han Ju eon vẫn thản nhiên nắm lấy tay nắm cửa, đứng lỳ ra đó đầy trơ trẽn. Nhìn bộ dạng cố chấp đã lâu không gặp này của anh ta, cơn giận trong tôi lại bùng lên.
“Quán nghỉ rồi.”
“Chú không nghe thấy sao? Tôi bảo là hết giờ rồi.”
Ngay khoảnh khắc tôi vô tình cao giọng với Han Ju eon...
“Gì thế? Yae won à, có khách hả em?”
Bà chủ ló đầu ra từ trong bếp, nhìn tôi và Han Ju eon luân phiên.
“À, chuyện đó là...”
Tôi còn đang lúng túng không biết phải trả lời ra sao thì bà chủ đã lên tiếng trước:
“Một bát quk bap đúng không? Dẫn khách vào chỗ đi, Won à!”
“… Vâng.”
Dù sao thì chẳng có chuyện gì thuận theo ý tôi cả. Tôi uể oải đáp lời rồi dẫn Han Ju eon vào bàn phía trong. Anh ta cứ thế tủm tỉm cười theo sau lưng tôi như một kẻ không biết tự trọng.
Ngồi vào vị trí trong cùng, anh ta bắt đầu dùng khăn giấy ướt trên bàn lau đôi bàn tay khô ráo của mình. Tôi đứng quan sát bộ dạng đó một lát, định bụng quay lưng đi vào bếp thì Han Ju eon cất lời, như muốn giữ chân kẻ đang định trốn chạy là tôi:
“Cho chú xin chút nước đi, Won à.”
“Tự phục vụ đi chú.”
Trước câu trả lời gắt gỏng của tôi, anh ta khẽ bật cười:
“… Chú chỉ định nhìn mặt em gần thêm chút nữa thôi mà em chẳng chịu mắc bẫy gì cả.”
“Chú không đi chỗ khác được à? Việc chú cứ đường đột tìm đến thế này chẳng hay ho gì đâu.”
“Won à, em là chủ quán đấy à?”
“Tôi không muốn nói thêm nữa. Chú đi đi.”
Tôi đúng là kẻ ngốc khi kỳ vọng rằng có thể nói lý lẽ với anh ta. Sau khi lườm anh ta bằng ánh mắt dữ dằn, tôi quay bước đi về phía nhà bếp.
“Hà...”
Rốt cuộc Han Ju eon tìm đến tôi làm gì chứ? Đến giờ phút này rồi anh ta còn muốn đạt được điều gì nữa? Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến đầu tôi đau như búa bổ.
Tôi cố gắng quay lưng lại phía anh ta, bắt đầu dọn dẹp bát đĩa trong bếp. Đôi bàn tay tôi run rẩy. Tôi cảm nhận rõ ràng cơ thể mình vẫn đang bị Han Ju eon làm cho xao động. Tôi chán ghét chính bản thân mình lúc này.
Han Ju eon người dù đã mang danh ly hôn nhưng vẫn nhất quyết tìm đến tôi, và tôi kẻ vẫn chưa thể quên nên cứ mãi để tâm đến anh ta. Rốt cuộc trong hai chúng tôi, ai là kẻ thảm hại hơn? Đang mải suy nghĩ mông lung thì tiếng chuông báo món ăn đã xong vang lên.
“Won à, mang ra cho khách đi em!”
“… Vâng.”
“Bảo với người ta là khách cuối nên chị cho nhiều thịt thêm đấy nhé.”
Tôi nhấc khay đồ ăn lên với gương mặt thất thần. Bước chân tiến về phía Han Ju eon nặng nề như thể bị kéo ra pháp trường. Khi tôi đến gần bàn, anh ta thôi chống cằm, bắt đầu sắp xếp thìa đũa.
Cạch. Tôi đặt bát quốc-báp xuống với gương mặt không cảm xúc, rồi cất giọng lạnh nhạt:
“Của chú đây. Vì là khách cuối nên chủ quán bảo cho thêm nhiều thịt đấy.”
“Đúng là đến muộn vẫn có cái hay nhỉ. Gửi lời cảm ơn của chú tới bà chủ nhé.”
Cái vẻ vừa lả lơi vừa lịch sự một cách kỳ lạ của anh ta trông mới đáng ghét làm sao.
“Bình thường chú có thèm ăn mấy thứ này đâu, chú bảo nó nồng mùi hôi của thịt lợn mà.”
Chú không đi chỗ khác được à? Việc chú cứ đường đột tìm đến thế này, tôi chẳng thấy vui vẻ gì đâu.”
“Won à, em là chủ quán đấy à?”
“Tôi không muốn nói thêm nữa. Chú đi đi.”
Tôi đúng là kẻ ngốc khi kỳ vọng rằng có thể nói lý lẽ với anh ta. Sau khi lườm anh ta bằng ánh mắt dữ dằn, tôi quay bước đi về phía nhà bếp.
“Hà...”
Rốt cuộc Han Ju eon tìm đến tôi làm gì chứ? Đến giờ phút này rồi anh ta còn muốn đạt được điều gì nữa? Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến đầu tôi đau như búa bổ.
Tôi cố gắng quay lưng lại phía anh ta, bắt đầu dọn dẹp bát đĩa trong bếp. Đôi bàn tay tôi run rẩy. Tôi cảm nhận rõ ràng cơ thể mình vẫn đang bị Han Ju eon làm cho xao động. Tôi chán ghét chính bản thân mình lúc này.
Han Ju eon người dù đã mang danh ly hôn nhưng vẫn nhất quyết tìm đến tôi, và tôi kẻ vẫn chưa thể quên nên cứ mãi để tâm đến anh ta. Rốt cuộc trong hai chúng tôi, ai là kẻ thảm hại hơn? Đang mải suy nghĩ mông lung thì tiếng báo món ăn đã xong vang lên.
“Won à, mang ra cho khách đi em!”
“… Vâng.”
“Bảo với người ta là khách cuối nên chị cho nhiều thịt thêm đấy nhé.”
Tôi nhấc khay đồ ăn lên với gương mặt thất thần. Bước chân tiến về phía Han Ju eon nặng nề như thể bị kéo ra pháp trường. Khi tôi đến gần bàn, anh ta thôi chống cằm, bắt đầu sắp xếp thìa đũa.
Cạch. Tôi đặt bát cơm canh xuống với gương mặt không cảm xúc, rồi cất giọng lạnh nhạt:
“Cơm của chú đây. Vì là khách cuối nên chủ quán bảo cho thêm nhiều thịt đấy.”
“Đúng là đến muộn vẫn có cái hay nhỉ. Gửi lời cảm ơn của chú tới bà chủ nhé.”
Cái vẻ vừa lả lơi vừa lịch sự một cách kỳ lạ của anh ta trông mới đáng ghét làm sao.
“Bình thường chú có thèm ăn mấy thứ này đâu, chú bảo nó nồng mùi hôi của thịt lợn mà.”
“...”
“Hay là chú cứ thế mà đi ra ngoài luôn đi?”
Ngay khoảnh khắc lời nói hung hăng ấy vô tình thốt ra khỏi miệng tôi, anh ta người đang chuẩn bị đổ bát cơm trắng vào bát canh nóng hổi khẽ mỉm cười đầy trêu chọc.
“Em vẫn còn nhớ cơ à?”
“Chú lại cứ tưởng là em quên rồi chứ?”
A, chính là vì thế này đây mà tôi chẳng muốn đối mặt với Han Ju eon lâu chút nào. Chỉ mới trao đổi vài câu mà tôi đã bị cuốn vào nhịp điệu của anh ta mất rồi. Tôi nhăn mặt đầy khó chịu, vòng tay ôm chặt lấy chiếc khay. Tôi định bụng sẽ chui tọt vào bếp và không thò mặt ra ngoài cho đến khi anh ta rời đi.
“Ăn hay bỏ thì tùy chú. Chẳng liên quan gì đến tôi…”
Ngay khoảnh khắc tôi định quay lưng lạnh lùng bỏ đi, một giọng nói trầm thấp và lười nhác như không khí đêm khuya đã giữ chân tôi lại.
“Trước mặt em, vì muốn giữ kẽ nên chú mới không ăn thôi. Chứ với mấy lão cấp trên ở công ty thì thỉnh thoảng chú vẫn ăn mà.”
“Chú của em cũng chẳng có gì đặc biệt đâu.”
Bước chân tôi khựng lại như bị bỏ bùa mê. Khi tôi cúi xuống, Han Ju eon cũng đang ngước lên nhìn tôi. Đó là một ánh mắt chân thành và thẳng thắn đến mức tôi không thể né tránh hay chạy trốn.
“Cũng giống hệt như những gã đàn ông chỉ muốn tỏ ra bảnh bao trước mặt em thôi.”
Như để chứng minh lời mình nói không phải là nói dối, anh ta múc từng thìa sốt ớt đỏ rực cho vào bát nước dùng trắng đục. Nhìn cái cách anh ta khuấy đều cho gia vị tan ra trông có vẻ khá điêu luyện. Tôi đứng chôn chân tại chỗ như vừa bị dội một gáo nước đá, lặng lẽ quan sát Han Ju eon.
“Vì muốn trông thật ngầu trước mặt em mà có lần chú còn thay một bộ suit đắt tiền hơn rồi mới đến gặp em đấy, em biết không?”
“Won à, chuyện đó chắc em không biết nhỉ.”
Làm sao mà tôi biết được cơ chứ. Với tôi lúc đó, Han Ju eon chính là định nghĩa của một người trưởng trưởng thành. Dù anh ta mặc gì hay làm gì, trông cũng luôn dư dả sự điềm tĩnh và thuần thục như thể đó là bản năng thiên bẩm. Dĩ nhiên, đến tận bây giờ, tôi vẫn không hề phủ nhận ý nghĩ anh ta là "người lớn" hơn mình.
“Lúc đó... chú cứ ngỡ mình làm vậy là vì bản tính ghét sự xô bồ, lếch thếch thôi. Nhưng hóa ra không phải.”
Có lẽ bây giờ tôi nên rút lại nhận xét rằng anh ta là người luôn điềm tĩnh thì đúng hơn. Vẻ nôn nóng thoáng hiện trên gương mặt trắng trẻo ấy trông thật lạ lẫm.
“Là vì chú đã yêu em mất rồi.”
Tôi dán mắt vào bát cơm canh đang bốc khói nghi ngút, thầm nghiền ngẫm những lời anh ta vừa thốt ra. Yêu sao? Ý tôi là, đó chính là lý do Han Ju eon cất công tìm đến tôi vào đêm muộn thế này ư? Giữa mối quan hệ đầy những vết nhơ của chúng tôi, lời đó nghe có nực cười quá không? Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm một cách ngây dại, Han Ju eon khẽ bật cười.
“À, mấy lời này nói ở quán cơm canh thì không hợp cảnh lắm nhỉ? Dù sao thì cũng là như thế đấy.”
“Em mau làm nốt việc đi, để Won còn đóng cửa quán chứ.”
Nhìn anh ta khẽ nhún vai rồi nở nụ cười, đầu óc tôi trở nên choáng váng.
Suốt thời gian Han Ju eon dùng bữa, tôi dọn dẹp quán với gương mặt thất thần. Chẳng biết tôi đã đánh rơi cây chổi trên tay bao nhiêu lần nữa. Cạch! Tiếng chổi đập xuống sàn nhà vang lên liên hồi khiến anh ta không ít lần ngước nhìn tôi. Ánh mắt lộ liễu đó làm tôi thấy ngượng ngùng vô cùng.
Đến khi việc dọn dẹp dở dở ương ương của tôi kết thúc, cũng là lúc tôi nghe thấy tiếng Han Ju eon đứng dậy. Tôi cố tỏ ra thản nhiên nhất có thể, đứng trước mặt anh ta.
“Chú có cần lấy hóa đơn không?”
Trước câu hỏi đầy tính thủ tục của tôi, Han Ju eon lắc đầu. Khoảng thời gian chờ đợi thanh toán hoàn tất sao hôm nay cảm thấy dài dằng dặc đến thế. Trong lúc tôi đang dán mắt vào máy tính tiền như một sự phản kháng, Han Ju eon lại lên tiếng:
“Sau này chú sẽ ghé qua thường xuyên đấy. Em liệu mà biết trước đi.”
“Đừng đến nữa. Có đến cũng chẳng thay đổi được gì đâu.”
“Để xem chú có thể kiên trì đến chết được hay không.”
Dứt lời, anh ta còn nhón lấy viên kẹo bạc hà đặt trên quầy thu ngân cho tọt vào miệng. Khoảnh khắc ấy, tôi vì quá đỗi ngạc nhiên mà trợn tròn cả mắt.
Một Han Ju eon sạch sẽ đến mức ám ảnh cư xử như người mắc bệnh sạch sính, vậy mà giờ đây lại nhón lấy viên kẹo vốn đã chạm qua tay biết bao nhiêu người để ăn. Trước cái cảnh tượng gây sốc ấy, tôi chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc, còn anh ta thì mỉm cười như muốn hỏi tôi đang nhìn cái gì.
"Sao thế? Thấy chú cứ bốc đại đồ ăn thế này nên nhìn trông giống mấy ông chú lắm à?"
"Tự nhiên chú lại..."
Anh ta đáp lại bằng vẻ mặt dày dạn rồi nhìn tôi, đôi mắt cong lên cười. Để đuổi anh ta đi nhanh hơn dù chỉ một phút, tôi định đưa tiền lẻ trả lại. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Han Ju eon nhẹ nhàng đẩy tay tôi ra.
"Tiền lẻ coi như tiền tip cho em nhé."
Tôi ngơ ngác cầm số tiền lẻ, đôi mắt chớp liên hồi nhìn theo bóng lưng Han Ju eon đang thản nhiên rời khỏi quán. Vì quá đỗi vô lý nên tôi chẳng thể thốt ra nổi một nụ cười mỉa. Anh ta bảo sẽ còn quay lại ư. Giữa hai chúng tôi, những gì xấu xa tồi tệ nhất đều đã phơi bày ra cả rồi, đến nước này còn định làm gì nữa chứ.
Tôi mân mê tờ tiền anh ta để lại một hồi lâu rồi nhét đại vào túi áo. Lòng tôi rối bời như tơ vò.
Kể từ ngày đó, Han Ju eon bắt đầu lui tới quán như một gã lông bông không nhà không cửa. Đến mức bà chủ quán đứng quan sát cũng phải lắc đầu ngao ngán, tự hỏi rốt cuộc anh ta làm cái nghề gì mà lại ghé qua thường xuyên đến thế, hay là anh ta bị nghiện cơm canh thịt lợn mất rồi.
Cũng phải thôi, vì Han Ju eon ghé quán chúng tôi đều đặn mỗi tuần ba lần, như thể đã lên lịch sẵn. Chỉ có thời gian là đảo lộn lung tung.
Có ngày anh ta đến vào buổi sáng, có ngày lại đến vào buổi chiều, hoàn toàn tùy hứng. Với một người vốn nắm rõ lịch trình sinh hoạt của anh ta như tôi thì chuyện này vô cùng hoang mang.
Chẳng phải anh ta là người gần như sống dính lấy cái công ty sao? Hay là bị đuổi việc thật rồi? Tôi tựa người vào quầy thu ngân, nhìn Han Ju eon với gương mặt đầy vẻ nghiêm trọng.
Anh ta chẳng mảy may để tâm đến cái nhìn của tôi mà đánh chén sạch sẽ bát cơm canh. Đang nhìn cảnh tượng đó với vẻ cạn lời thì anh ta kéo ghế đứng dậy.
"À, ngon quá. Càng lúc nước dùng càng đậm đà thì phải."
"Chú về đây, Won à. Làm việc chăm chỉ nhé."
Gương mặt cười nói nhởn nhơ của anh ta trông thực sự giống một kẻ phát cuồng vì cơm canh vậy. Tôi ngẩn người nhìn theo bóng lưng Han Ju eon rời khỏi quán rồi mới vội vàng hoàn hồn. Không phải lúc để đờ đẫn thế này, tôi phải dọn dẹp thật nhanh trước khi khách khác vào. Tôi lật đật vớ lấy chiếc khăn lau đặt ở góc quán rồi tiến lại gần chỗ anh ta vừa ngồi.
"A, thật là...!"
Quả nhiên không ngoài dự đoán. Hôm nay trên bàn lại đặt mấy tờ năm mươi ngàn won.
Cái thứ tiền tip chết tiệt này, vứt đi không được mà giữ cũng không xong. Sao cứ đưa cho tôi mãi thế không biết. Tôi nhét số tiền anh ta để lại vào túi với gương mặt đầy hoang mang.
Nghĩ lại thì số tiền tip nhận từ anh ta đến nay đã vượt quá một triệu won rồi. Đúng là phong cách của kẻ tiêu tiền không ghê tay.
Mà thôi, anh ta có thế nào cũng chẳng còn là việc của tôi nữa. Tôi tặc lưỡi một cái trước quan niệm tiền bạc của Han Ju eon rồi nhanh chóng dọn dẹp quán.
Khi quán đóng cửa thì đêm đã về khuya. Tôi vừa rũ rũ mái tóc ám đầy mùi thức ăn vừa định bước ra phía lòng đường thì Han Ju eon gọi tôi lại.
"Xong rồi đấy à?"
────୨ৎ────
HẾT CHƯƠNG 47
💬 Bình luận (0)