VOL 3
CHUYỆN TÌNH (IF: MẤT TRÍ NHỚ)
HAN JU EON MẤT TRÍ NHỚ
────୨ৎ────
Chương 71
"Thì cứ cho là có đi, được thôi. Chuyện đó cũng bình thường."
Tôi phớt lờ tiếng lầm bầm phía sau của Choi Pil Ho, sải bước về phía bãi đỗ xe. Chắc hẳn chú Han Ju Eon đang đỗ xe chờ tôi ở đâu đó quanh đây…
"Nhưng mà làm bạn thì cũng đâu có sao đâu em."
"Không, có sao đấy."
"Tại sao?"
"Bạn trai tôi ghét chuyện đó."
Nghe tôi nói vậy, Choi Pil Ho đi theo phía sau liền đấm thình thình vào ngực như thể uất ức lắm.
"Thay mặt đàn ông, anh hỏi thật là bạn trai em bao nhiêu tuổi mà lại kiểm soát kiểu đó?"
"....."
"Ngột ngạt thật đấy, này, đó là thao túng tâm lý đấy biết không? Đừng có đâm đầu vào mấy loại đàn ông như thế. Thời buổi này mọi người đều yêu đương phóng khoáng, cứ thế mà gặp gỡ…"
"Ơ? Chú kia rồi."
Tôi tự nhiên cắt ngang lời Choi Pil Ho, vẫy tay rối rít về phía Han Ju Eon đang đứng tựa người vào chiếc xe đen tuyền.
"Ở đây, ở đây này!"
Han Ju Eon, người đang trưng ra vẻ mặt chán chường ngắm nhìn những chiếc máy bay trên bầu trời, khẽ nhếch môi cười khi nhìn thấy tôi.
"Yae Won à, vị này là ai thế?"
"Người đang yêu đương với..."
Chưa kịp nói hết câu, Han Ju Eon đã phát hiện ra Choi Pil Ho đang đứng cạnh tôi, nụ cười trên mặt anh vụt tắt trong tích tắc. Đôi chân dài sải bước, anh tiến lại gần chúng tôi với khí thế áp bức hệt như một gã thần chết.
"Ai bên cạnh em đấy?"
Giọng nói lạnh băng khiến tôi cứng họng ngay lập tức. Có phải tôi đã quá vô tư khi kéo theo cả Choi Pil Ho lại đây không? Anh vốn là người cực kỳ dị ứng với việc tôi dính dáng đến gã đàn ông khác mà.
"À, chuyện là... đây là đồng nghiệp làm cùng khóa với em."
Trong lúc tôi còn đang lúng túng đảo mắt liên tục thì Choi Pil Ho đã trưng ra nụ cười kinh doanh rồi thình lình ghé sát mặt vào.
"Anh là... anh họ của Yae Won ạ?"
"Hay là anh trai ruột?"
Cái thằng điên này!
"Này! Không phải như thế đâu..."
Tôi định cáu kỉnh quát lên thì Choi Pil Ho đã nở nụ cười quyến rũ dành cho khách hàng, đưa tay ra định bắt tay với Han Ju Eon.
"Chào anh. Tôi là Choi Pil Ho, đồng nghiệp cùng khóa với Yae Won."
"Rất vinh dự được gặp anh!"
Choi Pil Ho thậm chí còn cúi gập người chào hỏi Han Ju Eon. Có thể thấy gã chẳng hề có chút đề phòng hay thù địch nào của một kẻ tình địch. Gã đang thực sự tin rằng tôi và chú Han Ju Eon là quan hệ huyết thống.
Tại sao, rốt cuộc là tại sao chứ! Tại sao gã không hề nghĩ tôi và chú là một cặp?
"À."
Và tôi đã tìm ra câu trả lời khi nhìn vào Han Ju Eon và Choi Pil Ho đang đứng đối diện nhau.
Phấn nền, son bóng, rồi cả tạo khối. Một Choi Pil Ho ăn diện cầu kỳ như con công xòe đuôi đặt cạnh một Han Ju Eon lịch lãm với đồng hồ đắt tiền và khăn choàng cổ sang trọng sự chênh lệch tuổi tác hiện rõ ngay từ ngoại hình.
Dù Choi Pil Ho có tự đắc đến đâu đi chăng nữa, thì trước một người đàn ông vung tiền và quyền lực như Han Ju Eon, gã cũng chỉ như một tên sinh viên tập tành ăn chơi ngoài phố. Tất nhiên, đứng cạnh anh, tôi cũng chẳng khác gì một cô sinh viên có chút nhan sắc. Nhìn vào tổ hợp giữa tôi và chú Han Ju Eon, quả thật người ta khó mà nảy ra đáp án "người yêu" ngay được.
Có lẽ việc Choi Pil Ho không nghĩ chúng tôi là một cặp cũng là điều dễ hiểu. Dù rằng cảm giác đó chẳng mấy dễ chịu gì. Đúng như dự đoán, Han Ju Eon bước tới trước mặt Choi Pil Ho với nụ cười lạnh lẽo.
"Cậu Pil Ho. Tên hay mà mặt mũi cũng sáng sủa gớm nhỉ."
"C-cảm ơn anh."
Trước lời khen bất ngờ, Choi Pil Ho bối rối đến mức nói lắp bắp. Nhìn cái dáng vẻ nực cười đó, anh thong thả cất giọng:
"Mà nhắc mới nhớ, đám con trai dạo này thú vị thật đấy. Nhìn cách cậu trang điểm, đúng là khác hẳn thời của tôi."
"À..."
Trang điểm. Sau khi chỉ đích danh lớp phấn son trên mặt Choi Pil Ho, Han Ju Eon nheo mắt cười rạng rỡ.
"Dặm ít thôi. Kẻo dặm quá tay là rụng mẹ nó chim đấy."
"... Dạ?"
Câu nói thô tục khiến mặt Choi Pil Ho đờ ra. "Rụng chim" á? Đến cả tôi đang đứng nghe cũng phải giật mình trợn tròn mắt. Chú ấy điên rồi sao? Trong khi tôi và Choi Pil Ho còn đang ngây người nhìn, Han Ju Eon thản nhiên nhún vai.
"Haha, đùa thôi."
Phá tan bầu không khí im lặng như chưa có chuyện gì xảy ra, anh trơ tráo bước về phía tôi rồi tự nhiên choàng tay ôm chặt lấy vai tôi.
"Dù sao thì, chú thấy có lỗi với Pil Ho quá, phải làm sao bây giờ nhỉ?"
"Chú không phải là người nhà, mà là người tình của Won nhà chú cơ."
Won nhà chú, người tình. Nghe đến đó, sắc mặt Choi Pil Ho tái mét, gã đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa tôi và anh. Vẻ mặt gã hiện rõ sự bàng hoàng như thể không biết phải phản ứng thế nào cho phải. Tôi cũng chẳng khá khẩm hơn. Không ngờ Han Ju Eon lại có thể ra đòn tấn công thô bạo đến mức này, làm tôi lúng túng muốn chết.
Trong lúc tôi còn đang ngây người vì ngượng ngùng, Choi Pil Ho gãi gãi sau gáy rồi một lần nữa cúi gập người trước anh.
"X-xin lỗi anh. Là do tôi hiểu lầm ạ."
"Vậy tôi xin phép đi trước."
Nhìn bờ vai rúm ró của gã, ngay cả người ghét gã như tôi cũng thấy dâng lên chút lòng thương hại. Han Ju Eon nhìn Choi Pil Ho, nở nụ cười giả tạo như một người tốt bụng thực thụ:
"Ừ, cố gắng làm việc nhé. Còn trẻ mà đã phải đi kiếm tiền thế này thì vất vả quá."
Trời ạ, cái lão già này! Ai nhìn vào cũng biết đó là giọng điệu khinh khỉnh, coi thường gã đàn ông thấp kém hơn mình. Han Ju Eon lúc này trông thì có vẻ thanh cao đấy, nhưng thực chất ánh mắt anh đã bắt đầu "phát điên" vì ghen rồi.
Thấy không ổn, tôi định lên tiếng can ngăn thì đột nhiên anh buông vai tôi ra, ngoắc ngoắc ngón tay gọi Choi Pil Ho kẻ đang lủi thủi bước đi không hồn.
"A! Chờ chút."
"... Dạ?"
"Lại đây."
Choi Pil Ho như bị bỏ bùa, lờ đờ bước ngược trở lại phía anh. Chỉ chờ có thế, anh nhếch mép cười rồi thọc tay vào túi áo khoác. Sau một hồi lục lọi, thứ anh lôi ra là một chiếc ví da đen tuyền. Han Ju Eon một tay mở ví, chẳng thèm đếm xỉa mà cứ thế bốc đại một xấp tiền mặt rồi chìa ra trước mặt Choi Pil Ho.
"Cầm lấy mà đi xe về."
"Dạ? Không, chuyện này là sao..."
"Cứ cầm lấy."
Nhìn xấp tiền dày cộp, mặt Choi Pil Ho cắt không còn giọt máu, gã cuống cuồng xua tay. Trông gã lúc này chẳng khác gì một đứa trẻ đang được người lớn lì xì vào ngày Tết.
"Tôi cũng có đi làm mà. Anh không cần phải đưa thế này đâu..."
Ngay khoảnh khắc Choi Pil Ho định đẩy tay anh ra để giữ lại chút lòng tự trọng cuối cùng...
"Pil Ho à. Người lớn cho tiền thì không được từ chối đâu."
Cuối cùng, bằng sự ngoan cố và quyết liệt, anh đã nhét bằng được xấp tiền vào lòng gã rồi nở nụ cười thong dong, vỗ vỗ vai gã.
"Sau này ra ngoài xã hội làm việc thì nhớ lấy điều đó nhé."
Kèm theo đó là một lời khuyên mà chỉ bậc tiền bối hoặc cấp trên mới hay nói. Nghe câu đó, nụ cười gượng gạo trên mặt Choi Pil Ho hoàn toàn sụp đổ. Tôi không nỡ nhìn thêm cảnh tượng đó nên đã quay mặt sang hướng khác. Chẳng mấy chốc, tôi nghe thấy tiếng bước chân như đang bỏ chạy trối chết của gã.
Han Ju Eon với vẻ mặt khó đoán nhìn theo bóng lưng gã một hồi lâu, rồi thản nhiên kéo vai tôi lại.
"Won à, chúng ta cũng đi thôi nhỉ?"
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt kinh hoàng.
"Chú à, thật sự... chú có nhất thiết phải làm đến mức đó không?"
"Có chứ. Với mấy thằng định sán lại gần em thì chú phải làm đến mức đó."
Hơ. Tôi cạn lời vì sự ngang ngược của anh. Trong lúc tôi còn đang mấp máy môi chẳng thốt nên lời, anh đã trơ trẽn mở cửa ghế phụ cho tôi.
"Đừng có lải nhải nữa, lên xe đi."
Tôi từ bỏ việc tranh cãi và ngồi vào xe. Cạch! Sau khi đóng cửa một cách dứt khoát, anh thuần thục kéo chiếc vali của tôi đi về phía cốp xe.
Trong khi anh đang chất hành lý, tôi đưa mắt nhìn theo bóng lưng của Choi Pil Ho đằng xa. Bờ vai gã thõng xuống, co rùm lại hoàn toàn. Cũng phải thôi, Han Ju Eon không chỉ làm nhục mà còn dẫm nát lòng tự trọng của gã dưới gót giày, bị như vậy cũng là đáng đời.
Chậc, cái đồ đần này. Tôi lắc đầu ngán ngẩm. Đúng lúc đó, Han Ju Eon cất xong hành lý vào cốp xe, anh phủi tay rồi ngồi vào ghế lái.
"Em nhìn gì mà chăm chú thế?"
Đang thắt dây an toàn, Han Ju Eon thuận theo ánh mắt của tôi mà nhìn qua. Thấy bóng dáng Choi Pil Ho đang ủ rũ như đưa đám, anh chậc lưỡi một tiếng đầy khinh bỉ.
"… Đúng là cái lũ ranh dạo này đứa nào đứa nấy đều vô giáo dục như nhau."
Lũ ranh. Bất chợt, một khuôn mặt mà tôi đã cố quên bỗng hiện lên, nhưng tôi vội vàng xua tan nó đi rồi quay sang phía anh.
"Chú à, chú đang cáu đấy à?"
Vừa chỉnh lại chiếc gương chiếu hậu hơi lệch, anh vừa trầm giọng đáp:
"Một chút."
Nhìn không giống "một chút" tí nào cả... Tôi nhanh chóng bám lấy cánh tay anh, dùng ngón tay xoa nhẹ vào điểm giữa hai đầu lông mày đang nhíu chặt của anh.
"Đừng giận mà. Chú cứ thế là mau già, nổi nếp nhăn đấy nhé?"
"Hơ." Trước lời cảnh báo của tôi, anh bật cười một tiếng đầy bất lực. Đúng là chú, lúc nào cũng đầu hàng trước những giọt nước mắt và trò làm nũng của tôi. Ngay lập tức, anh giãn lông mày ra, vuốt ve má tôi rồi mấp máy môi:
"Hồi trước em bảo muốn ăn thịt bò Hanwoo đúng không? Chú đặt bàn trước rồi."
"Vâng, biết ngay chú sẽ đưa em đi ăn mà, nên lúc trên máy bay em cố tình ăn ít lắm đấy."
"......."
"Để còn ăn thật ngon với chú nữa chứ. Em giỏi không?"
"Sao phải làm thế làm gì. Cứ ăn nhiều vào chứ."
Nghe tôi nói, Han Ju Eon khẽ nhíu mày đầy xót xa. Anh bắt đầu ân cần vuốt ve từng ngón tay đang lạnh cóng của tôi.
"Đã vất vả đi kiếm tiền với đôi bàn tay nhỏ xíu này rồi..."
Trong mắt Han Ju Eon, có vẻ tay tôi lúc nào cũng bé xíu như mấy cọng giá đỗ. Chẳng biết bao giờ cái "kính lọc tình yêu" của anh mới chịu rơi ra nữa. Đôi khi tôi cũng thấy hơi hãi hùng trước sự bao bọc quá mức đó, nhưng dù sao thì việc được anh nhìn nhận một cách đáng yêu như vậy cũng không tệ chút nào. Tôi đan ngón tay mình vào tay anh, bắt đầu giở trò nũng nịu.
"Chú vuốt ve tay em đi này."
────୨ৎ────
HẾT CHƯƠNG 71
💬 Bình luận (0)