Chương 43

VOL 2

────୨ৎ────

 

Chương 43

 

"Biết thế là tốt. Từ giờ trở đi đừng có mà tùy tiện quyến rũ tôi nữa đấy."

Trước giọng điệu đùa giỡn đó, tôi không nhịn được mà bật cười. Khi thấy tôi cười, Jeong Hwa Ik cũng cười theo như thể cậu ta không còn cách nào khác. Thật may vì đây là một kết thúc không chỉ toàn những nỗi buồn.

 

Trời đẹp đến lạ lùng vào cái ngày tôi rời đi. Trước khi tôi đi, Jeong Hwa Ik nhất quyết dắt tôi đến một nhà hàng gần đó bằng được.

"Món ăn quý khách gọi đã lên rồi ạ. Tôi có thể giới thiệu qua một chút về món ăn được không ạ?"

"Không cần đâu, được rồi."

Xua tay với vẻ mặt đầy vẻ phiền phức, cậu ta kéo đĩa bít tết của tôi về phía mình. Tôi nhìn đống thịt đang được cậu ta cắt nhỏ rồi nâng ly nước lên. Đúng chất một nhà hàng cao cấp, tiếng nhạc cổ điển rót vào tai nghe thật tao nhã. Đang định thấm giọng cho đỡ khô thì Jeong Hwa Ik mở lời bằng một giọng điệu điềm tĩnh chưa từng thấy:

"Đây là nơi đắt nhất trong số những nhà hàng tôi biết đấy. Mẹ tôi cũng thích chỗ này lắm."

"Cỡ này thì mới đủ lấp đầy cái bụng của công chúa nhà ta chứ, không phải sao?"

Hết nói nổi, cậu ta chẳng bao giờ chịu nói năng cho tử tế cả. Tôi đón lấy cái đĩa cậu ta đưa qua rồi lườm một cái.

"...Cảm ơn nhé. Tôi sẽ ăn thật ngon."

Jeong Hwa Ik gật đầu vui vẻ trước lời cảm ơn của tôi rồi hỏi về nơi ở mới.

"Cậu tìm được nhà ổn rồi chứ? Lúc nãy tôi có xem qua địa chỉ thấy cũng tàm tạm."

"Ừ. Ngay gần học viện nên cũng không có gì nguy hiểm, bình thường thôi."

"Tìm được chỗ tốt đấy. Có chuyện gì thì cứ liên lạc nhé."

Cả tôi và Jeong Hwa Ik đều biết đó chỉ là lời khách sáo. Có lẽ sau khi tạm biệt ngày hôm nay, chúng tôi sẽ chẳng còn dịp nào gặp lại nhau nữa. Có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ đến việc sắp đi xa, lòng tôi cũng thấy nhẹ nhõm phần nào.

Bữa ăn cứ thế tiếp diễn. Chúng tôi vẫn không ngừng chí chóe nhưng lại dùng bữa rất vui vẻ.

"Lúc đầu nhìn thấy cậu á? Đương nhiên là tôi thấy cậu đẹp đến chết người rồi."

Jeong Hwa Ik thản nhiên kể về ấn tượng đầu tiên của mình về tôi.

"Lũ con trai đứa nào mà chẳng nghĩ giống tôi?"

Tôi đỏ bừng cả mặt trước lời nhận xét quá đỗi thật thà đó.

"Nhưng trông cậu lúc đó cứ như bị mất hồn ấy."

"Tôi làm sao cơ?"

"Thì cậu biết mà. Mỗi lần cậu nhắn tin với lão già đó là mặt cứ hớn hở ra. À, tự nhiên lại thấy cáu ngang."

Cậu ta nhấn mạnh vào hốc mắt như thể chỉ cần nghĩ lại thôi cũng thấy stress rồi.

"Dù sao thì lúc đó ấn tượng chỉ là 'một đứa con gái xinh đẹp', thế thôi. Chúng ta khi ấy làm gì có dịp nào mà nói chuyện với nhau chứ?"

"Nhưng nếu biết thế này thì tôi đã tấn công cậu sớm hơn rồi. Aish, càng nghĩ càng thấy uất ức."

Tôi không biết nói gì nên chỉ cười mỉm cho qua chuyện, Jeong Hwa Ik thấy vậy cũng lắc đầu như thể không còn cách nào với tôi.

Sau khi thu dọn xong căn officetel và bước ra ngoài, một luồng gió khá lạnh thổi qua. Thấy tôi rùng mình, Jeong Hwa Ik nhanh chóng mở cửa xe cho tôi. Nhờ cậu ta đã bật máy sưởi từ trước nên bên trong xe rất ấm áp. Trước khi khởi hành, Jeong Hwa Ik rút một điếu thuốc ra như thói quen thường lệ.

"Để tôi hút nốt điếu thuốc rồi mình đi."

"Ừ, được thôi."

“Haaa”

Trong lúc Jeong Hwa Ik mở cửa sổ và châm thuốc, tôi tựa đầu vào cửa kính xe, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang rối bời. Tôi chưa từng nghĩ mình lại rời khỏi đây nhanh đến thế.

Rời khỏi đây rồi thì phải làm gì đầu tiên đây? Phải đăng ký học viện, rồi phải tìm việc làm thêm nữa. Chỉ mới suy nghĩ thôi mà đầu óc đã rối tung lên. Ngay khoảnh khắc tôi định nhắm mắt lại vì mỏi mệt...

Tôi bỗng cảm thấy một luồng ánh sáng chói mắt từ đèn pha ô tô đâm thẳng vào mắt mình. Ngay sau đó là tiếng lốp xe rít lên, cào mạnh xuống mặt đường

 

Kététét!

Cả tôi và Jeong Hwa Ik cùng lúc ngẩng phắt đầu lên. Ngay phía đối diện, một chiếc xe vừa phanh gấp lại một cách thô bạo. Tôi nhìn ra ngoài khung cửa sổ tối tăm với gương mặt thản nhiên. Tôi biết, điều gì cần đến cuối cùng cũng đã đến.

"Cái thằng điên này lại..."

Ngay khi phát hiện ra Han Ju Eon  đang nắm chặt vô lăng đằng sau lớp kính xe, Jeong Hwa Ik đã buông lời chửi thề.

"Hà, thật sự là dai như đỉa nhỉ?"

Nói xong, cậu ta chậm rãi mở cửa xe. Tôi hít một hơi thật sâu rồi tiến về phía trước mặt Han Ju Eon .

"Tôi biết là chú sẽ đến mà."

"Vì tôi đã để lại tin nhắn để chú đến đây."

Gương mặt của Han Ju Eon  sau hai tháng không gặp trông tệ hơn tôi tưởng nhiều. Từ bầu không khí chẳng còn chút thong dong nào cho đến gương mặt nhuốm màu khổ sở, tất cả đều hiện rõ điều đó.

"Đợi chút. Để tôi ra đuổi hắn ta đi..."

Tôi nắm lấy cổ tay Jeong Hwa Ik khi cậu ta đang định lao ra ngoài như hỏa tiễn, rồi lắc đầu.

"Thôi đi. Là tôi gọi chú ấy đến đấy. Để nói chuyện lần cuối."

"Cái gì?"

"Cậu cứ ở trong xe đi cũng được."

"Cậu định đi đâu?"

"Cậu định bỏ tôi lại đây mà đi đâu hả? Won à!"

"Mà này, không phải cậu định đi cùng thằng khốn đó đấy chứ? Jeong Hwa Ik, cậu vẫn qua lại với nó à? Cậu định tiếp tục gặp nó sao? Cậu thật sự bị làm sao thế hả?"

Han Ju Eon sải bước tới và túm chặt lấy cánh tay tôi. Anh ta siết chặt như thể sợ rằng tôi sẽ bỏ chạy mất tăm rồi hét lên:

"Chú đã nói rồi mà. Nếu em cần tiền chú sẽ cho thêm, bất cứ thứ gì chú cũng sẽ làm cho em!"

Hóa ra Han Ju Eon cũng là người có thể thốt ra những lời khẩn thiết và nôn nóng đến nhường này sao? Một chút tò mò trỗi dậy nhưng rồi cũng nhanh chóng tan biến. Tôi mở lời bằng giọng điệu bình thản:

"Tôi gọi chú đến là để bảo chú mang hết tất cả những món quà chú từng tặng về đi. Tôi đã định gửi chuyển phát nhanh nhưng lại sợ vợ chú làm loạn lên nên không dám."

"Chú ly hôn rồi. Chú dọn dẹp sạch sẽ hết rồi, Won à. Người phụ nữ đó sẽ không bao giờ nói gì em nữa, cũng chẳng ai dám chỉ trỏ vào em đâu. Chú đã kết thúc tất cả trong êm đẹp rồi. Nhỉ?"

"Và em nghĩ bây giờ đống quà tặng đó quan trọng với chú chắc? Won à, thời gian chúng ta bên nhau ròng rã suốt ba năm trời! Vậy mà bây giờ chỉ vì đống quà đó mà em đối với chú..."

"Chẳng phải chúng ta là mối quan hệ gặp nhau chỉ để trao đổi tiền bạc sao?"

"Ngoài chuyện đó ra, chúng ta cũng đâu có làm gì khác."

Trước những lời lạnh lùng của tôi, gương mặt anh ta nhăn nhúm lại trong đau đớn.

"Đối với em, thời gian chúng ta bên nhau không là gì sao? Sao em lại coi mọi chuyện dễ dàng đến thế."

"Thật sự tất cả chỉ vì tiền sao? Không phải mà. Bây giờ em đang nói dối chú đúng không? Hả?"

Gương mặt và giọng điệu đầy vẻ cấp bách của anh ta trông thật xa lạ, cứ như một người nào khác vậy. Tôi không thèm nhìn vào mắt anh ta mà hạ thấp tầm mắt xuống mặt đất. Ngay lập tức, Han Ju Eon trút một hơi thở dài sườn sượt. Thứ duy nhất lấp đầy khoảng tĩnh lặng lúc này là tiếng cát lạo xạo dưới đế giày thể thao.

Người phá vỡ sự im lặng nặng nề đó không ai khác chính là Han Ju Eon.

"...Won à, đây là tình yêu."

“....”

"Nếu không phải là yêu, chú không thể gặp em như thế này được."

"Chú yêu tôi sao?"

"Ừ."

Anh ta không hề do dự dù chỉ một giây.

"Chú yêu em."

Tôi bật cười khan trước lời thú nhận đang rót vào tai mình. Tình yêu ư? Một người như Han Ju Eon mà lại yêu tôi sao? Thấy tôi cười, anh ta đưa tay vuốt tóc với gương mặt đầy rối bời.

"Chú biết những lời mình nói nghe thật nực cười. Chắc em thấy bực bội và không thể tin nổi. Chính chú cũng không biết. Chú chưa từng nghĩ rằng mình lại thích em đến thế."

Tôi cũng chưa bao giờ mảy may nghĩ đến việc Han Ju Eon sẽ thích mình. Tôi cứ ngỡ những gì anh ta dành cho tôi chỉ là sự thương hại và dục vọng, tất cả chỉ có thế. Vậy mà người đàn ông ấy giờ đây lại đang nói lời yêu với tôi. Thế nhưng, lòng tôi vẫn tĩnh lặng, chẳng mảy may gợn chút sóng gió nào.

Tôi lặng lẽ hất tay Han Ju Eon ra. Trước sự khước từ của tôi, gương mặt anh ta sụp đổ trong tuyệt vọng. Cuối cùng, tôi cũng cảm nhận rõ rệt rằng mọi chuyện thực sự đã kết thúc. Ngay khoảnh khắc tôi định bước đi với tâm trạng nhẹ nhõm hơn trước, một giọng nói trầm mặc lại níu chân tôi.

"Chú sẽ luôn ở bên cạnh bất cứ khi nào em cần."

"Chỉ cần em gọi, chú sẽ gạt bỏ tất cả để chạy đến bên em."

"Mất em rồi chú mới nhận ra, Won à. Công ty hay bất cứ thứ gì khác... đối với chú đều không quan trọng. Với chú... em là quan trọng nhất. Nhỉ?"

"Chú sẽ đặt em lên vị trí ưu tiên hàng đầu."

Anh ta mở lời như thể đang trút hết tất cả những tâm tư đã kìm nén bấy lâu nay.

"Sẽ không để em phải cô đơn thêm một lần nào nữa..."

Tôi nhận ra rằng nếu mình chỉ cần do dự thêm một chút nữa thôi, chắc chắn sẽ bị anh ta tóm chặt lấy không buông.

"Muộn rồi, chú ạ. Những lời đó chú nên nói từ lúc tôi còn yêu chú mới phải."

Tôi lạnh lùng cắt ngang lời Han Ju Eon, rồi hất cằm chỉ về phía những chiếc thùng carton đang chất đống trước cửa tòa nhà officetel.

"Những thứ tôi từng nhận coi như 'phí phục vụ', tôi đã để hết ở đằng kia rồi."

"Có một hai món tôi đã lỡ bán lấy tiền tiêu xài, nhưng chắc chú sẽ thấu hiểu thôi nhỉ? Giữa chúng ta mà?"

Cộp. Câu nói của tôi như đóng cái đinh cuối cùng vào quan hệ của cả hai, khiến đầu Han Ju Eon gục xuống bất lực. Có vẻ đến tận lúc này anh ta mới nhận ra rằng, chẳng còn lời lẽ nào có thể níu kéo được tôi nữa.

Tôi nhìn Han Ju Eon  người trông như sắp quỵ ngã đến nơi  rồi lại nhìn sang đống thùng carton đằng xa. Tình cảm của anh ta, thứ mà trước đây tôi chưa từng dám coi là tình yêu, giờ đây đang chất đầy trong đống đồ đó.

Han Ju Eon đã nghĩ gì khi mua những thứ đó để dâng tận tay tôi nhỉ?

Còn tôi, có lẽ khi ấy tôi chỉ đơn giản là thấy hạnh phúc. Dù là 'phí phục vụ' hay là tình cảm chân thành, dù là gì đi nữa, chỉ cần anh ta nghĩ đến mình là tôi đã thấy hạnh phúc rồi. Thế nhưng, tôi biết rõ những thứ đó giờ đây không còn dành cho mình nữa.

"Won à, chú... đã quá muộn rồi sao?"

"......"

"...Nói gì đi em."

Han Ju Eon đã mất đi những gì, và mất bao nhiêu sau cuộc chia tay với tôi nhỉ? Bất giác tôi tự hỏi liệu anh ta có đau đớn và khổ sở nhiều như tôi đã từng không. Nhưng không, giờ này còn cân đo đong đếm xem ai mất mát nhiều hơn thì có ý nghĩa gì nữa đâu.

Để lại yêu Han Ju Eon thêm một lần nữa, tôi đã phải nhận quá nhiều tổn thương, và đã đánh mất tất cả rồi.

Tôi giữ im lặng trước lời van nài của anh ta, cứ thế quay lưng bước đi. Kể từ khi gặp Han Ju Eon cho đến nay, đây là lần đầu tiên tôi là người chủ động quay lưng bỏ lại anh ta. Tôi cứ ngỡ đôi chân mình sẽ nặng trĩu không nhấc nổi, nhưng thật lạ, tôi bước đi nhẹ lòng hơn tôi tưởng.

Cuối cùng, khi cái kết thực sự đến, tôi mới cảm thấy mình có thể hít thở trở lại.



 

Việc sinh sống ở một nơi xa lạ không khó khăn như tôi tưởng. Có lẽ là nhờ kinh nghiệm thường xuyên phải chuyển chỗ ở từ hồi còn nhỏ. Môi trường mới và những con người mới. Tôi nhanh chóng thích nghi với tất cả và bắt đầu gây dựng lại cuộc sống của riêng mình.

"Mọi người đã vất vả rồi ạ!"

Hôm nay cũng là một ngày như thế. Ngay khi đồng hồ điểm 3 giờ, tôi treo tấm biển giờ nghỉ (break time) lên rồi bước vào bên trong quán. Sảnh quán lúc này đã vắng bóng khách, yên tĩnh đến lạ thường. Tôi bỏ chìa khóa quầy vào túi rồi ngồi nép vào một góc trong sảnh, trên tay là cuốn sách từ vựng tiếng Anh nhỏ xíu.

"Hà... sao thật sự chẳng thể vào đầu nổi từ nào thế này."

Kỳ thi thử đã sát nút vào tháng sau rồi mà trong đầu tôi vẫn chưa có chữ nào. Vốn dĩ đầu óc tôi cũng chẳng phải thuộc hàng xuất sắc gì, nhưng khi chuẩn bị cho kỳ thi chuyển hệ đại học, tôi lại một lần nữa thấm thía sâu sắc sự thật đó. Đang lúc mải mê đọc lẩm nhẩm để học thuộc lòng, tôi bỗng cảm thấy ai đó vỗ nhẹ vào vai mình.

"Heo Yae Won, lại học đấy à? Cái đồ lì lợm này... Haizz. Uống chút cà phê rồi hãy làm tiếp."

"...À."

Quay đầu lại, tôi thấy Hye Ji đang đứng đó với ly cà phê trên tay.

"Chú tớ bảo hôm nay khách đoàn đông nên mọi người đã vất vả rồi, chú mua mời cả quán đấy."

Hye Ji là cô bạn bằng tuổi học cùng học viện ôn thi chuyển hệ với tôi. Cậu ấy đã vui vẻ tìm giúp tôi công việc làm thêm này khi biết tôi đang cần việc. Tất nhiên, chuyện ông chủ quán là chú của Hye Ji thì mãi đến tận khi vào làm tôi mới biết.

"Cảm ơn nhé. Ông chủ đâu rồi? Tớ phải chào và cảm ơn chú một tiếng mới được."

"Thôi đi, để tớ nói giúp cho."

Sau khi đưa ly cà phê cho tôi, Hye Ji ngồi phịch xuống ghế bên cạnh. Dáng vẻ cậu ấy bốc ngô rang trên bàn ăn trông tự nhiên và quen thuộc cứ như thể chủ nhà vậy.

 

"Á, cứ ở trước bếp là tớ lại thấy thở không ra hơi. Ở đây mà cậu cũng nhồi chữ vào đầu được hả?"

"Tớ cũng chẳng muốn đâu, đang cố ép bản thân mình đấy chứ."

Tôi thở dài rồi tựa đầu vào tường. Thấy thế, Hye Ji bắt đầu xán lại gần, nở nụ cười nịnh nọt:

"Hay là thôi đi, làm xong bọn mình đi làm một ly nhé?"

"Cậu biết quán bia mới mở ở ngay phía trước không? Ở đó đang có chương trình giảm giá một nửa tiền mồi nhắm đấy. Đi với tớ đi, đi mà?"

"Không được. Tớ đã bảo là phải quyết tâm học hành rồi mà."

Tôi nắm chặt mép sách, lườm cậu ấy một cái nhưng chẳng ăn thua gì. Hye Ji bắt đầu dụi đầu vào vai tôi nài nỉ:

"Đi mà, đi mà. Hết hôm nay là hết đợt khuyến mãi rồi."

Hà... Tại sao quanh tôi lúc nào cũng toàn những người thích làm theo ý mình thế này nhỉ?

"Thật đấy, chỉ uống đúng mỗi đứa một ly bia tươi thôi, tớ bao!"

"...Tớ mà thi trượt đại học là hoàn toàn tại cậu đấy nhé."

Không, có lẽ lỗi là tại cái bản tính dễ bị cám dỗ của tôi thì đúng hơn. Ngay khi tôi đặt cuốn sách xuống, Hye Ji đã hét lên sung sướng rồi ôm chầm lấy tôi.

Đã bao lâu rồi tôi không đi nhậu, ký ức cũng mờ nhạt dần. Vì không biết nên gọi món gì, tôi cứ nhìn chằm chằm vào menu, lúc này Hye Ji ngồi đối diện mới lên tiếng trước:

"Mồi nhắm gọi gì đây? Nghe nói đồ chiên ở đây ổn lắm."

"Cứ gọi vài món rồi chia nhau ăn đi. Dù sao cả hai đứa mình đều chưa ăn tối mà."

Hye Ji gật đầu đồng ý. Hôm nay việc dọn dẹp lúc đóng cửa bận rộn lạ thường, đến thời gian ăn tối cũng không có, nên cảm giác bây giờ đến cái bát tôi cũng có thể nhai ngấu nghiến được.

"Trước tiên cho một phần gà viên tẩm gia vị ngọt với mì trộn ốc biển. Và cả..."

"Ừ, tớ cũng đang định gọi mì trộn ốc biển đây. Vậy để tớ gọi thêm mẹt đồ chiên tổng hợp nữa nhé."

Hai đứa tôi chụm đầu vào nhau chọn món rất hòa thuận. Sau khi chọn xong cả đồ uống, tớ vừa giơ tay lên là một cậu nhân viên dáng vẻ hơi "ngầu lòi" đang đứng ở góc quán đã nhanh chóng chạy tót lại.

"Tôi có thể giúp gì cho hai bạn ạ?"

"Cho tôi trước hai ly bia tươi với một chai Soju nhé. Loại thật lạnh ấy. Còn mồi nhắm thì..."

 

────୨ৎ────

HẾT CHƯƠNG 43 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86: 🔞
Chương 85: 🔞
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80: 🔞
Chương 79: 🔞
Chương 78
Chương 77: 🔞
Chương 76: 🔞
Chương 75: 🔞
Chương 74
Chương 73
Chương 72: Hoàn ngoại truyện Vol. 3
Chương 71: Ngoại truyện 5
Chương 70: 🔞 Ngoại truyện 4
Chương 69: 🔞 Ngoại truyện 3
Chương 68: Ngoại truyện 2
Chương 67: Ngoại truyện 1
Chương 66: 🔞 Hoàn Vol. 3
Chương 65: 🔞
Chương 64: 🔞
Chương 63
Chương 62: 🔞
Chương 61: 🔞
Chương 60: 🔞
Chương 59: 🔞
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55: Hoàn Vol. 2
Chương 54: 🔞
Chương 53: 🔞
Chương 52: 🔞
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45: 🔞
Chương 44: 🔞
Chương 43
Chương 42
Chương 41: 🔞
Chương 40: 🔞
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35: 🔞
Chương 34
Chương 33: 🔞
Chương 32
Chương 31: 🔞
Chương 30: 🔞
Chương 29: 🔞
Chương 28: 🔞 (Hoàn Vol. 1)
Chương 27
Chương 26: 🔞
Chương 25: 🔞
Chương 24: 🔞
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20: 🔞
Chương 19: 🔞
Chương 18: 🔞
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14: 🔞
Chương 13: 🔞
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9: 🔞
Chương 8: 🔞
Chương 7: 🔞
Chương 6: 🔞
Chương 5
Chương 4: 🔞
Chương 3: 🔞
Chương 2: 🔞
Chương 1: 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.