Chương 9

Lịch: Update liên tục hàng ngày. 

Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)

 

————————————————————

Biên dịch viên: Khạc Khạc

Chương: 9

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“――!”

Cuối cùng, Seo Ryeong nghiến chặt răng, bẻ mạnh tay lái. Kíttt―! Tiếng lốp sau trượt đi, tạo ra âm thanh chói tai cào xé màng nhĩ.

Vượt qua vạch kẻ đường trung tâm và quay lại hướng Nam, cô cố tình cán qua bàn chông sắt được rải trên mặt đất. Bùm―! Bùm―! Tiếng lốp xe nổ tung nghe sao mà vui sướng đến trào nước mắt.

Đến lúc đó, những luồng sáng mờ ảo mới bắt đầu lao tới với tốc độ chóng mặt. Bị ánh đèn pha chói lòa rọi thẳng vào mắt, cơ thể đang căng cứng của cô bỗng chốc rũ ra.

Những người lính nhảy xuống từ chiếc xe jeep, chĩa súng trường bao vây chiếc SUV.

“Lôi ra, lôi ra ngay!”

“Chủ xe biển số Gyeonggi 3714, bắt giữ khẩn cấp ngay tại thời điểm này!”

Cuối cùng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi cũng rời khỏi vô lăng. Chiếc xe bị nổ lốp không thể di chuyển được nữa, Seo Ryeong lặng lẽ mở khóa cửa. Ngay lập tức, những bàn tay thô bạo lôi xềnh xệch cô ra ngoài.

Seo Ryeong ngoan ngoãn để bị bắt, nằm úp mặt lên nắp capo như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Dù cánh tay bị bẻ quặt ra sau, cô vẫn không kìm được mà thốt lên:

“Sao các anh đến muộn thế…….”

Hai người đàn ông mặc vest bước vào phòng thẩm vấn.

Kể từ khi thị lực phục hồi, cô nảy sinh thói quen nhớ đến Kim Hyun đầu tiên mỗi khi nhìn thấy ai đó.

Cô tự ý so sánh chiều cao, vóc dáng, làn da, ánh mắt, hình dáng đôi môi của họ với anh. Đó vừa là sự kỳ vọng, vừa là sự ngờ vực.

Hai người vừa bước vào đều có điểm chung là khóe miệng có phần nghiêm nghị và đeo kính. Seo Ryeong quét ánh mắt lạnh lùng nhìn họ với tư thế không hề nao núng dù đã trải qua cuộc điều tra khắc nghiệt.

Bị quân đội bắt giữ, bàn giao cho cảnh sát, và trong lúc đang bị điều tra vì tội vi phạm Luật An ninh Quốc gia, thì chính hai người này đã bước vào sau một khoảng lặng dài đằng đẵng.

Là nhân viên Cục Tình báo.

Trực giác mách bảo khiến cô ngồi thẳng lưng dậy.

“Chúng tôi đến từ Bộ phận Điều tra Chống Cộng của Cục Tình báo Quốc gia.”

Đầu óc đang nặng trịch đau nhức bỗng chốc trở nên tỉnh táo.

“Chắc cô đã nghe rồi, cô Han Seo Ryeong đang bị tình nghi vi phạm Luật An ninh Quốc gia và phá hoại công trình quân sự. Cô đã lao xe vào cầu Thống Nhất, vượt qua cổng Nam trái phép và đi đến gần cổng Bắc. Cô còn đâm vào các thiết bị quân sự nữa. Có đúng không?”

“Vâng.”

“Được rồi, đến đây thì cô đã thừa nhận.”

Giọng điệu hoàn toàn mang tính công việc vang lên cùng tập hồ sơ dày cộm được lật sang trang.

“Cho đến khi cuộc điều tra kết thúc, toàn bộ các cơ sở lân cận sẽ bị đóng cửa. Hiện tại quân đội đang được điều động, tìm kiếm, mọi việc trở nên rất phức tạp. Nơi đây là điểm du lịch khá nổi tiếng, nhưng chỉ vì một mình cô Han Seo Ryeong mà lịch trình của các đoàn khách tham quan đều bị dừng lại hết đấy.”

“Tốt quá rồi còn gì.”

“Dạ?”

“Tôi thấy có một người lính bị co giật ngã xuống. Để được nhập viện nghỉ ngơi thoải mái thì thế này chẳng phải tốt hơn sao.”

“…….”

Đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm về phía này.

Đứng trơ ra đó ngay cả trong tình huống lẽ ra phải thấy có lỗi hay xấu hổ. Đó là vấn đề mà Seo Ryeong mắc phải từ nhỏ.

Bây giờ cũng chẳng khác gì lúc đó. Không thấy có lỗi, ngược lại còn thấy tiếc nuối hơn thôi.

“Cô Han Seo Ryeong, tốt nhất cô nên cẩn trọng từng lời nói của mình. Luật An ninh Quốc gia quy định trừng phạt ngay cả khi mới chỉ là hành vi phạm tội chưa thành. Mọi lời khai của cô Han Seo Ryeong sẽ ảnh hưởng rất lớn đến việc có khởi tố hay không.”

“…….”

“Động cơ muốn vượt biên của cô là gì?”

Seo Ryeong vẫn không hề nao núng. Nhân viên Cục Tình báo khẽ đẩy kính lên rồi day day sống mũi.

“Đổi câu hỏi nhé. Kim Hyun là ai?”

Khóe miệng cô giật lên như chỉ chờ có thế.

“Nghe nói trong quá trình điều tra của cảnh sát, cô chỉ trả lời như cái máy rằng đó là Kim Hyun rồi im bặt.”

“Là chồng tôi.”

“Không phải, trên giấy tờ cô Han Seo Ryeong vẫn độc thân.”

“Chúng tôi đã sống chung như vợ chồng thực tế được hai năm rồi.”

“……!”

Hai nhân viên khựng lại, trao nhau ánh mắt kỳ lạ. Seo Ryeong cắn nhẹ vào trong môi, cố xoa dịu nỗi đau trong lòng. Thật nực cười đến mức không nói nên lời khi khoảng thời gian từng là tất cả đối với cô giờ lại trở nên thảm hại thế này.

“Người đàn ông mà cô Han Seo Ryeong khăng khăng là đã biến mất gần đây cũng là Kim Hyun đúng không? Phải không?”

“Vâng.”

“Động cơ vượt biên là vì người đàn ông đó sao?”

Câu hỏi đáng mừng đây rồi. Giờ thì không cần phải im lặng nữa. Seo Ryeong nhanh chóng tuôn ra những lời cô đã nhẩm đi nhẩm lại trong đầu. Màn tung hỏa mù bây giờ mới thực sự bắt đầu.

“Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, Tư lệnh Tối cao Quân đội Nhân dân Triều Tiên, Lãnh tụ vĩ đại của nhân dân.”

“……!”

Bầu không khí đóng băng ngay tức khắc, những ánh nhìn lạnh lẽo phóng tới găm chặt vào cô.

Seo Ryeong hạ thấp người, nhìn sâu và xoáy vào mắt các nhân viên hơn nữa. Móng tay cô cào cào lên mặt bàn ken két.

“Tôi cũng vất vả lắm mới học thuộc được đấy. Vốn dĩ tôi định báo cáo gián điệp, nhưng ngặt nỗi tôi không biết tên thật cũng như mặt mũi của chồng mình. Có vẻ như tôi đã sống chung với một tên gián điệp thì phải.”

“……!”

“Vậy nên các ngài có thể đích thân tìm hắn giúp tôi được không?”

Cô kéo dài khóe miệng như đang quyến rũ. Không chớp mắt, không thở, cô chỉ quan sát phản ứng của họ như một con thú săn mồi. Trái ngược với thái độ nhẹ nhàng, cô chẳng thèm che giấu ánh mắt hung dữ. Lắng nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc, cô nói lại một lần nữa.

“Động cơ vượt biên chính là Kim Hyun đã mất tích. Nếu cứ để hắn thoát thì nguy to đấy. Không biết sẽ gây hại gì cho đất nước, nên nhà nước phải ra mặt bắt hắn về chứ.”

Đúng lúc đó, điện thoại ở đâu đó vang lên. Người đàn ông nãy giờ chỉ im lặng lắng nghe vội vàng sờ túi trong áo vest rồi bắt máy: “Vâng, thưa Phó Giám đốc.” Seo Ryeong không rời mắt khỏi hắn dù chỉ một giây.

Phó Giám đốc, Phó Giám đốc sao…. Nếu là Phó Giám đốc thì là chức vụ ngay dưới Giám đốc Cục Tình báo. Hắn ta với vẻ mặt nghiêm chỉnh liên tục vâng dạ, thi thoảng liếc nhìn Seo Ryeong.

Kết thúc cuộc gọi, người đàn ông thở dài thườn thượt day trán. Rồi hắn vỗ vai người nhân viên đi cùng, hất hàm về phía cửa.

Hai người đồng loạt đứng dậy. Seo Ryeong hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

“Thôi, cuộc điều tra đến đây là đủ rồi.”

“……!”

Gương mặt cô nhăn lại dữ dội. Đột nhiên thế này là sao…. Rõ ràng cô đã nắm thế chủ động cơ mà.

Rõ ràng là vậy mà. Sự ngăn chặn bất thường này càng thổi bùng lên ngọn lửa nghi ngờ trong Seo Ryeong.

Theo bản năng, cô trừng mắt nhìn vào tấm gương chiếm trọn một bức tường.

“Hành vi vượt biên chưa đạt sẽ được xử lý theo diện tâm thần yếu, nhưng vì tội phá hoại công trình quân sự nên sẽ bị phạt khoảng 10 triệu won. Cô Han Seo Ryeong, cô đã vất vả chịu sự điều tra rồi, giờ cô có thể về nhà.”

“……Các người biết Kim Hyun phải không?”

“Dạ?”

“Thấy các người cố sống cố chết che giấu thế kia mà.”

“…….”

“Bộ phận bắt gián điệp mà chỉ đến ngắm nghía mặt mũi người ta rồi đi về thế này được sao?”

Người đàn ông tặc lưỡi ngắn ngủi. Nhưng ánh mắt Seo Ryeong vẫn găm chặt vào phía sau tấm gương kia.

“Trước khi tôi đập nát cái gương đó thì bước ra đây.”

“…….”

“Có chơi trốn tìm thì cũng phải chơi cùng nhau chứ, ra chơi cùng tôi đi.”

“Haiz……. Cô Han Seo Ryeong, đùa thế đủ rồi đấy.”

Khoảnh khắc đó, Seo Ryeong tái mặt, cầm tập hồ sơ trên bàn ném mạnh vào tường. Tập hồ sơ đập vào gương rồi rơi xuống, giấy tờ bay lả tả.

“Người đang đùa giỡn bây giờ là các người đấy…! Rốt cuộc Kim Hyun là cái thá gì mà không thèm điều tra lấy một lần!”

“……!”

“Tại sao lại giấu hắn hả!”

Tiếng hét lạnh lùng vang vọng khắp phòng thẩm vấn. Cô cố giữ bình tĩnh nhưng không thể, hơi thở cứ hổn hển. Thấy vậy, người nhân viên còn lại lùi lại phía sau đầy cảnh giác.

“Cô có uống thuốc đầy đủ không đấy?”

“Gì cơ?”

“Chỉ cần uống thuốc đều đặn thì sẽ không ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày đâu.”

Lại nói nhảm gì nữa đây, cô cười khẩy quay đi.

“Nghe nói cô bỏ thuốc cũng khá lâu rồi. Chắc là chứng hoang tưởng về việc chồng mất tích cũng bắt đầu từ lúc đó đấy.”

“……Thuốc? Thuốc gì cơ.”

Seo Ryeong không theo kịp lời hắn nói, chỉ biết nghiến chặt răng hàm.

“Tôi không ốm đau gì thì uống thuốc cái gì!”

“Chúng tôi vừa xác nhận hồ sơ bệnh án từ bác sĩ điều trị của cô rồi mới đến đây đấy.”

“……Cái gì?”

Ánh mắt người đàn ông liếc xuống những tờ giấy vương vãi trên sàn. Dự cảm chẳng lành bò dọc sống lưng cô như một con bọ.

Seo Ryeong gần như bò rạp xuống sàn, bắt đầu kiểm tra từng tờ giấy rơi lộn xộn.

Và rồi……

“Bệnh viện Hanmaeum Punggyeong.”

Cô tìm thấy tập giấy chứa bệnh án của bác sĩ. Đôi mắt lạnh lẽo lướt nhanh qua nội dung.

Đơn thuốc chống loạn thần và bệnh án tâm thần phân liệt giống hệt nhau như photocopy, chỉ khác mỗi ngày tháng. Năm ngoái, năm kia, năm kìa…….

Không phải. Không thể nào.

Bệnh viện Hanmaeum Punggyeong là nơi Seo Ryeong đến khám từ nhỏ. Nơi có vị bác sĩ nhân từ và ấm áp, người đã uốn nắn cô nên người mỗi khi cô gây rắc rối.

Người ân sư duy nhất mà cô gửi thiệp mời cưới. Bệnh viện của người đó chính là Bệnh viện Hanmaeum Punggyeong mà.

“――!”

Có gì đó sai rồi. Chắc chắn là vậy. Bàn tay cầm tờ giấy run lên bần bật.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 16
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞
Chương 0: Mở Đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.