Chương 1:
Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞
Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞

Lịch: Update liên tục hàng ngày. 

Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)

 

————————————————————

Biên dịch viên: Khạc Khạc

Chương: 01

Tiêu đề: Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

CHƯƠNG 1

 

 

 

Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm. 

Thứ nóng hổi và cứng ngắc đang thúc liên hồi vào bên dưới không ngừng nghỉ. Nó miệt mài đâm sâu vào nơi ẩm ướt bên trong, khiến hai chân tôi tự động dang rộng hơn. 

Chắc chắn là anh ấy mất trí rồi. 

Nếu không thì người chồng vốn chỉ làm tình chậm rãi và tẻ nhạt trong suốt những năm qua sẽ chẳng thể thay đổi đột ngột như thế này. 

Tiếng nước lép nhép vang lên đầy hư hỏng từ nơi háng đang bị nghiền nát dữ dội. Anh cứ thúc mạnh vào sâu bên dưới như thể là một người xa lạ. Cả người tôi rung lắc theo từng cú va chạm thô bạo.

“Haa, ưm……!”

Cơ thể run lên bần bật và sống lưng co rúm lại. Khi anh cứ đâm mãi vào đúng điểm mẫn cảm của tôi, khiến tầm nhìn vốn đã kém lại càng thêm mờ mịt. Cảm giác như bị thiêu đốt khiến cổ họng khô khốc. Như thể anh đọc vị được điều đó, một chiếc lưỡi ướt át ngay lập tức quấn lấy lấy lưỡi tôi.

“Hức, ưm……!”

Anh liên tục xoay chuyển đầu lưỡi của mình, vội vã mút mát lưỡi tôi. Đó hoàn toàn không phải là kiểu hôn thường thấy của anh. Anh cuồng nhiệt đưa lưỡi mình vào sâu trong cổ họng, như thể muốn chiếm đoạt toàn bộ con người tôi vậy. 

Chẳng phải hôn là phải nhẹ nhàng sao? Seo Ryeong thấy rùng mình vì cảm giác thô bạo và hoang dã này. 

Chẳng biết đây là sướng hay là khó chịu nữa. Lạ thật, đúng là lạ quá đi mất. Nhưng hễ cô định cựa quậy chút thôi là chồng cô lại cắn vào cổ cô như để trấn áp. 

“Ư……!”

Anh đang đè chặt hai cổ tay để Seo Ryeong không thể cử động. Từ lúc bắt đầu làm tình đã thế rồi, kết cục là cổ tay của cô đau nhức và rát buốt. 

“Ư ư……, buông tay ra đi. Em đau…….”

Nhưng mặc cho tiếng rên rỉ khó chịu ấy, chồng cô vẫn chẳng bận tâm. Anh chỉ ngậm lấy đầu ngực đang dựng đứng và cắn mút nghiến ngấu như thể đang trừng phạt cô vậy.

Hành động này quá vô tâm so với người chồng chưa từng làm theo ý mình lần nào chỉ để lo nghĩ cho người vợ không nhìn thấy đường như tôi.

“Hức, ư ư, hức……!”

Anh luôn nhã nhặn và cẩn trọng. Chắc chắn không phải là người đối xử tệ với cô. Vậy mà con người ấy giờ lại thô bạo. Á…! Một tiếng hét ngắn ngủi bật ra từ miệng. 

“Hyun, haa……! Dừng lạ……!”

“Không được, không có thời gian đâu.”

Giọng nói khàn đặc và trầm thấp vang lên. 

Thời gian? Thời gian gì cơ?

Nhưng cô không thể suy nghĩ được lâu. 

Anh liên tục thúc vào hông cô. Dương vật to lớn và thô ráp đang khuấy đảo bên trong, và những cú thúc hông mạnh bạo của anh khiến cô cảm thấy như đang rơi xuống vực sâu. 

Chưa bao giờ làm chuyện giường chiếu thô bạo đến mức này nên người cô cứ liên tục giật lên từng hồi. Cảm giác nơi đó như đang bùng cháy. 

“Haa ư……!”

Cảm thấy nghẹt thở và trước mắt mờ đi, nước mắt tự nhiên trào ra. Hôm nay tôi mới biết là khi sướng đến tột cùng thì nước mắt sẽ bị ép phải chảy ra mà không kìm lại được. 

Hông của anh cứ va chạm liên tục không biết bao nhiêu lần. Sau những cú thúc mạnh bạo là cảm giác rơi tự do đến mức chẳng biết điểm cuối này là sống hay là chết. 

Có mấy khi làm tình mà mồ hôi ướt đẫm đến mức này đâu chứ? 

Hôm nay chồng tôi thật sự rất lạ. 

Thậm chí không nhớ rõ đã kéo dài bao lâu. Nơi dính chặt vào nhau lép nhép phát ra tiếng kêu, nóng hừng hực và cứ cọ xát liên hồi.

“Em không được làm trò này khi không có anh.”

Lúc ấy, Kim Hyun hạ thấp người xuống và dùng lưỡi liếm đi nước mắt của cô. 

“Không được dạng chân ra thế này đâu đấy.”

“Haa ư……! Anh đang nói gì thế……! Hức…….”

“Mẹ kiếp, haa…….”

Chồng tôi đang giữ chặt hông và thúc mạnh vào bên dưới lẩm bẩm câu chửi thề mà trước giờ anh chưa từng nói. 

“Haa, ư……! Lạ quá, Hyun à, anh cũng biết chửi thề…… Lạ quá đi.”

“Xin lỗi em, đêm nay em bỏ qua cho anh nhé, chỉ đêm nay thôi.”

“Ưm…….”

Anh cắn nhẹ môi dưới của Seo Ryeong rồi thọc lưỡi vào sâu bên trong khoang miệng. Seo Ryeong thấy hơi dịu lòng đi đôi chút nhờ mùi nước hoa mát lạnh chẳng khác nào mùi cơ thể của anh. 

“Thế thì ít nhất cũng…… buông tay em đã.” 

“Không thích.”

“Em bảo đau mà.”

“Phải đau thì dấu vết mới lưu lại lâu được.”

Anh nói những lời không thể hiểu nổi rồi lại càng thúc hông mạnh hơn nữa. Cứ như thể hôm nay là ngày cuối cùng vậy. Anh dụi trán vào vai Seo Ryeong, đặt môi lên môi cô, rồi đột nhiên cắn vào môi cô và rên rỉ đầy đau đớn. 

Những lúc thế này cô lại hận vì mình không nhìn thấy gì. Tôi muốn biết anh đang có biểu cảm gì. Muốn ôm trọn lấy người đàn ông mình không nhìn thấy ấy, nhưng tầm nhìn chỉ toàn một màu trắng xóa. 

Cùng lắm tôi chỉ cảm nhận được lờ mờ những cử động và đường nét cơ thể anh mà thôi.

Thị lực của cô đã mất đi vào một ngày nọ, một ngày bất hạnh. 

Nhưng sau khi gặp được chồng mình, tôi đã nghĩ cuộc đời đều có bù trừ cả. 

Dù bị nhốt trong tầm nhìn mờ mịt như ngục tù sương mù, nhưng đó lại là khoảng thời gian bình yên và mãn nguyện hơn bao giờ hết. 

Đằng nào thì trước khi mất đi thị lực, tôi cũng đã sống chật vật với tâm trạng mịt mù rồi…. Thế nên so với việc có được Kim Hyun, thì cái bệnh cỏn con này chẳng là gì cả.

Vì người đàn ông này xuất hiện và mọi thứ đã thay đổi.

“Hyun à…….”

Tôi đắm chìm vào sự quan tâm và tình yêu lần đầu tiên nhận được trong đời mà không hề kháng cự. Tôi đã cùng người đàn ông này trải qua thế giới mất đi ánh sáng. 

Mỗi sáng anh đều mang đến những bông hoa tươi rói, và tự tay mang giày cho tôi. Có lúc thì đút cơm, có lúc thì tắm rửa cho tôi. 

Khi mặt trời lên, những nụ hôn nhẹ nhàng thay cho chuông báo thức, còn khi đêm xuống, anh đưa tôi vào những cơn mê chậm rãi. 

Khi tôi bảo không thể nuôi con với cơ thể này, anh cũng hạn chế tôi đa việc quan hệ. Anh cũng không tin tưởng bao cao su lắm. Việc cho vào trong rất hiếm khi, chỉ tập trung hoàn toàn vào cơn khoái cảm của tôi mà thôi.

Hai năm hôn nhân của chúng tôi trôi qua thật yên bình như vậy.

“Haa… ức…! Haa…!” 

Bàn tay rắn chắc của anh túm chặt lấy gáy Seo Ryeong. Cùng lúc đó, Kim Hyun bắn ra một thứ gì đó nóng bỏng. Cả người cô cũng run lên bần bật vì luồng nhiệt đó.

Có lẽ do dư âm của cuộc ‘làm tình’ dồn dập liên miên, cơ thể cô rũ rượi. Cơ thể anh cũng nhẹ nhàng hạ xuống. 

Hai người chẳng ai bảo ai, cứ thế ôm lấy cơ thể ướt đẫm mồ hôi và trao nhau những nụ hôn gấp gáp. 

Trong lúc đó cái thứ vẫn chưa rút ra lại bắt đầu nặng trịch trở lại. Tôi cảm nhận rõ mồn một "cậu nhỏ" đang gồng lên ngay trong lòng mình. 

“Ư ư…….”

Chồng tôi lạ quá. Hôm nay thật sự rất lạ…….

 

* * *

 

Vừa mở mắt ra tôi đã buột miệng kêu lên một tiếng, đau như thể vừa bị xe tông vậy. 

Cuộc làm tình bắt đầu từ chập tối và kéo dài suốt qua đêm rạng sáng dai dẳng đến tận màn âu yếm sau cuối. 

Sau khi trận mây mưa dài và mệt mỏi kết thúc, chồng tôi vẫn không ngừng vuốt ve và để lại những dấu vết khắp cơ thể. Mỗi lần Seo Ryeong đang ngủ mà tỉnh giấc thì Kim Hyun vẫn đang mút mát da thịt cô. 

Phải nói chuyện xem đêm qua rốt cuộc anh bị con ma nào ám mà lại làm thế mới được……. 

Nhưng trước tiên việc chồng đi làm quan trọng hơn. 

Seo Ryeong rời khỏi giường mà không mặc quần áo. Vì dù cảm giác có hơi chậm chạp nhưng cô vẫn đủ sức cảm nhận vị trí đồ vật, nên trong căn nhà tân hôn, cô có thể đi lại tự do mà không cần gậy.

“…Hyun à.”

Khoảnh khắc giọng nói khản đặc thốt của cô thốt lên thì có tiếng động đậy. Tiếng vải cọ vào nhau sột soạt ngay trước mặt, chắc là anh đang thắt cà vạt trong phòng thay đồ. 

Nhận lấy nụ hôn nhanh chóng vào một bên má, Seo Ryeong cầm lấy chiếc cà vạt của anh như một thói quen. 

“Sao hôm nay anh không gọi em dậy?”

“Anh sợ em mệt nên muốn em ngủ thêm. Phải ngủ thêm chứ.” 

Anh liên tiếp hôn lên bờ vai mảnh khảnh của cô. Cô không để ý đến điều đó, tay vẫn thắt hoàn chỉnh chiếc cà vạt cho chồng mình. 

Sau khi kết hôn, Seo Ryeong nghỉ việc ở trung tâm chăm sóc người cao tuổi và chỉ ở nhà làm nội trợ. 

Lý do lớn nhất là do thị lực suy giảm, nhưng chính Kim Hyun cũng muốn cô ở nhà. Thế nên cô luôn là người chuẩn bị đồ cho chồng đi làm .

Có lẽ vì sống ở trại trẻ quá lâu nên việc tiễn và chờ đợi người nhà vẫn mang lại cảm giác không chân thực, khiến cô mỗi lần đều có cảm giác như đang mở cuốn truyện cổ tích ra xem vậy. 

Tất nhiên cái tâm lý ám ảnh muốn xác nhận, xác nhận mãi sự tồn tại của anh thì cô giấu kín mít.

Vì thầy đã dạy như thế mà. 

“Em không ngờ làm tình lại mệt và đau thế này đấy.”

“…….”

Bàn tay đang mân mê quanh xương quai xanh của cô khựng lại.

“Chuyện này nói sau đi. Anh mà cứ lề mề là muộn làm đấy anh Hyun à.”

Một tiếng thở dài nhẹ nhàng thoát ra từ miệng anh. Cảm nhận được ánh mắt đang dán chặt vào cơ thể trần trụi của mình, cô cười tít mắt.

“Em cũng muốn nhìn thấy cơ thể anh Hyun. Muốn nhìn cả mặt nữa.”

“Đừng buồn, em cứ sờ thoải mái đi.”

Anh kéo tay Seo Ryeong lên mặt mình. Tuy là người đàn ông có vóc dáng cao lớn và vạm vỡ, nhưng anh lại dịu dàng và vụng về đến mức không hề mang lại cảm giác áp bức chút nào. 

“Nhưng mà…. Có sờ mỗi ngày thì cả đời này em vẫn sẽ nhớ và muốn nhìn thấy anh. Sao anh không tìm đến em sớm hơn một chút? Thế thì em đã có thể nhìn thấy mặt anh Hyun rồi….”

“Anh xin lỗi.”

Những lúc thế này ý nghĩ muốn xé toạc màn sương mờ đục đang che phủ tầm mắt lại càng trở nên mãnh liệt hơn. 

Anh sẽ ở bên cạnh em mãi mãi chứ? Hãy cho em nhiều hơn cả tình yêu. 

Lời nói nhớp nhúa rằng “Em yêu anh đến chết mất” dâng trào lên tận cổ họng. Nhưng Seo Ryeong cắn răng, cố nén chặt thứ tình cảm đang muốn trào ra ấy xuống. Đây chính là cách không phạm sai lầm mà thầy đã dạy. 

Không được tạo áp lực cho đối phương, cảm xúc của mình thì mình phải tự tiêu hóa. Vì không được để người ấy sợ hãi.

 


 

Cài đặt

180%
14px
Chương 1: Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞
Chương 0: Mở Đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.