Chương 12

Lịch: Update liên tục hàng ngày. 

Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)

 

LOPPYTOON


Biên dịch viên: Khạc Khạc

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.



 

CHƯƠNG 12

 

“Này, cô Han Seo Ryeong!”

 

“Người đào tẩu Heo Cha Na đã giúp đỡ tôi”

 

“Câm mồm ngay!”

 

“Và ông anh rể hóa ra lại là cựu nhân viên Cục Tình báo nhỉ?”

 

Seo Ryeong cười, Jung Pil Gyu đỏ mặt tía tai, trợn mắt lên.

 

“Rốt cuộc cô muốn gì hả!”

 

“Không ngờ ông Jung Pil Gyu lại là người chung tình đấy.”

 

Bỗng nhiên cô nở nụ cười cay đắng và hỏi.

 

“Ông chăm sóc cho hai chị em người đào tẩu rồi nghỉ việc để kết hôn à?”

 

“Tôi không còn lý do gì để nghe nữa.”

 

Khi ông ta tức giận đứng dậy định quay đi.

 

“Ông không biết là nếu cô Chan Na bị nghi ngờ thì vợ ông cũng bị vạ lây sao? Đừng có quay lưng lại, ngồi xuống đi. Tôi chưa nói xong.”

 

Jung Pil Gyu thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng, nắm chặt tay. Ánh mắt nhìn Seo Ryeong chứa đầy sự ghê tởm và cảnh giác. Seo Ryeong thản nhiên đón nhận ánh nhìn đầy sát khí đó và chờ đợi.

 

“……Rốt cuộc cô muốn cái gì?”

 

“Việc làm.”

 

“Hả?”

 

Vầng trán nhăn nhúm của ông ta bỗng chốc giãn ra vì ngạc nhiên.

 

“Nghe nói công ty tư nhân đảm nhận việc bảo vệ khách hàng VIP nhiều nhất nước ta là Blast.”

 

“……!”

 

“Tôi đã đọc bài phỏng vấn của người đại diện. Nghe nói tại cuộc thi phòng thủ mạng năm nay, Phó Giám đốc Cục Tình báo đã đích thân trao giải. Và công ty Blast đảm nhận việc bảo vệ sự kiện đó.”

 

Seo Ryeong giấu kín ý đồ nguy hiểm, chỉ mỉm cười bình thường.

 

“Tôi đọc các luận văn liên quan đến quốc phòng thấy bảo Blast cũng là nhà thầu phụ của Cục Tình báo. Khi thiếu nhân lực cho các chiến dịch, họ sử dụng các công ty tư nhân một cách hợp lý.”

 

“Rốt cuộc…… tại sao cô lại tìm hiểu những chuyện đó?”

 

Sắc mặt Jung Pil Gyu đã trở lại bình thường, ông ta khoanh tay trước ngực.

 

“Cô muốn gì ở tôi?”

 

“Tôi đã nói rồi mà.”

 

Dù là lợi dụng vệ sĩ hay trực tiếp tiếp cận nhân vật VIP. Điều cô cần ngay lúc này là một công việc để ngụy trang.

 

“Việc làm sao? Cô bảo tôi tin điều đó à?”

 

“Vậy ông không tin thì làm được gì?”

 

“…….”

 

Jung Pil Gyu nghiến răng. Sự ngạo mạn theo kiểu 'ông không tin thì làm gì được tôi' khiến ông ta nắm chặt tay.

 

Hình ảnh người vợ, cô con gái nhỏ và cô em vợ rắc rối hiện lên. Nếu người phụ nữ này thực sự lôi Chan Na vào vụ vượt biên…….

 

Chỉ nghĩ thôi cũng thấy đau đầu. Nhưng ông ta chỉ ra điểm khó khăn trong thực tế trước.

 

“Công ty Blast chỉ tuyển dụng những người có kỹ năng quân sự. Xuất thân từ Bộ Quốc phòng, cựu nhân viên Cục Tình báo, đặc vụ, tình báo viên, cựu quân nhân. Nhưng cô Han Seo Ryeong thì……”

 

Ông ta nhìn cô với vẻ đau đầu.

 

“Cô đâu có kỹ năng gì.”

 

Công ty Blast là công ty con của Tập đoàn Sehwa, top 3 doanh nghiệp lớn nhất. Khởi đầu từ việc bảo vệ các giám đốc điều hành đi đấu thầu xây dựng ở nước ngoài, công ty đã sáp nhập với một công ty quân sự tư nhân (PMC) nước ngoài và phát triển mạnh mẽ.

 

Thời đại mà chiến tranh cũng là món hàng.

 

Trong bối cảnh biến động, suốt 20 năm qua họ đã gửi binh lính thuộc Blast đến các khu vực tranh chấp như Iraq, Libya, Afghanistan, UAE, Nigeria, và dựa trên những thành tích đó, họ đã trở thành công ty quân sự đại diện cho Đông Á.

 

Ngoài hoạt động tham chiến trực tiếp, họ còn cung cấp các dịch vụ quân sự rộng rãi như bảo vệ, an ninh, vận chuyển, điều tra, và chỉ riêng các hợp đồng ký với chính phủ các nước đã lên tới hàng trăm tỷ won. Các công ty tư nhân bắt đầu lấp đầy những khoảng trống mà Bộ Ngoại giao hay Cục Tình báo khó lòng bao quát hết.

 

Thậm chí đối tượng khách hàng cũng rất đa dạng. Từ những kẻ độc tài tàn bạo, quân nổi dậy tha hóa, các băng đảng ma túy, cho đến các quốc gia có chủ quyền hợp pháp, các tổ chức phi chính phủ nhân đạo (NGO), các tổ chức cứu trợ, phổ đạo đức trải dài vô tận.

 

Chính vì thế, thứ công ty cần là nhân lực cao cấp có kỹ năng chuyên môn…….

 

“Cô Han Seo Ryeong giỏi cái gì?”

 

Trước câu hỏi đó, Seo Ryeong chỉ nghĩ đến một điều duy nhất.

 

“Sát……”

 

“……Làm ơn đừng nói là sát nhân nhé. Vụ vượt biên là quá đủ rồi.”

 

Thấy ông ta ôm trán, Seo Ryeong điềm tĩnh lắc đầu.

 

“Không, sát trùng dọn dẹp (việc nhà) ạ.”

 

* * *

 

Những song sắt cứng nhắc rung lên bần bật. Mỗi khi cai ngục đi qua, những con người trần truồng lại bám vào song sắt chửi rủa và đập phá.

 

Trại giam tư nhân ở Campuchia giam giữ hàng trăm tù nhân trên mảnh đất chỉ bằng bàn tay.

 

Các tù nhân với cơ thể bóng nhẫy dầu mỡ vì không được tắm rửa, quấn lấy nhau đánh đấm, giết chóc, thậm chí là quan hệ ngay tại đó.

 

Ở nơi không hề tồn tại trật tự hay vệ sinh này, chỉ có một người đang nằm dài thảnh thơi ngắm nhìn bên ngoài cửa sổ.

 

Là mây kìa.

 

Trông y hệt con cú mèo chỉ có mỗi đôi mắt to tướng.

 

Mặc kệ đám tù nhân đang điên loạn, hắn ngáp dài đến sái quai hàm.

 

Không biết đã đấm đá bao nhiêu trận mà máu khô đóng cục trên mu bàn tay trông như màu da thật.

 

Đến đây nghỉ ngơi sau khi hoàn thành nhiệm vụ là một kiểu sự kiện thường niên. Người đàn ông ngủ li bì, không tắm rửa, và chán chường nhìn đám người thất học đánh nhau loạn xạ.

 

Phó Giám đốc luôn càm ràm về những hành vi kỳ quặc đó của Lee Woo Shin, nhưng hắn lại là người thấy thoải mái trong mớ hỗn độn này.

 

Biết đâu vì không có nơi nào để về nên hắn tìm đến bầu không khí quen thuộc này chăng.

 

Thế nên việc phải diễn một cuộc sống bình thường khiến hắn khó chịu đến mức nổi mề đay.

 

Một nhân viên văn phòng đi làm đúng giờ, một người chồng ân cần và tận tụy. Thậm chí phải ngủ trên đệm êm, ăn sáng đầy đủ mỗi ngày.

 

Dù là trước đây hay bây giờ, cứ nghĩ đến là hắn lại bật cười chua chát. Cuộc sống thường ngày với người vợ nội trợ giặt giũ đồ lót cho mình là nhiệm vụ quá sức chịu đựng đối với một kẻ làm điệp viên suốt mười năm như hắn.

 

Hơn nữa, cái thái độ mù quáng coi ‘Kim Hyun’ là cả thế giới đó nữa chứ. Nhớ lại thứ tình cảm ngột ngạt ấy, mặt hắn tự động nhăn lại.

 

Thà cắt cổ hắn đi còn hơn, cái việc nắm tay người đó đi dạo cùng nhau ấy…….

 

Hắn dùng móng tay ấn mạnh vào làn da đang ngứa ngáy. Đeo mặt nạ silicon lâu ngày thường bị như vậy.

 

Tính đến hôm nay là đeo được bao nhiêu ngày rồi nhỉ. Đôi mắt khô khốc chớp chậm rãi.

 

“……A.”

 

Đúng lúc đó, một chiếc răng hàm bắt đầu đau nhức từng hồi. Vầng trán phẳng lì đang hướng lên trời nhăn tít lại.

 

“Biết thế đập nát cái này từ sớm cho rồi.”

 

Hắn ôm cằm, một bên mặt méo xệch đi.

 

Nguyên nhân đau răng chỉ có một. Bên trong chiếc răng hàm đang có dòng điện yếu chạy qua là thiết bị được các điệp viên Black dùng mỗi tháng một lần để báo cáo còn sống.

 

Ấn mạnh vào đó là báo cáo còn sống, còn ngược lại, như thế này―.

 

Nhức, nhức nhức, nhức nhức nhức. Chiếc răng rung lên liên hồi. Đó vừa là quy luật, vừa là mật mã. Cơn đau dồn dập khiến đầu óc ong ong.

 

Lệnh triệu tập khẩn cấp.

 

Lee Woo Shin đưa cuộn tiền đô la tròn vo cho tên cai ngục. Vừa chào tạm biệt bảo đã nghỉ ngơi tốt, tên cai ngục đã giao dịch mấy năm nay nhe răng cửa ra cười tiễn hắn đi.

 

Vừa bước ra ngoài, lên chiếc xe đã chuẩn bị sẵn, việc đầu tiên hắn làm là lột mặt nạ.

 

Khác với những chiến dịch trước còn có thời gian thay đổi, lần này hắn để nguyên mấy tuần liền khiến da mặt đỏ ửng lốm đốm.

 

Hắn dội thẳng chai nước lạnh lên mặt. Rồi mở hộc để đồ, nhét tai nghe không dây vào tai. Vừa nổ máy, giọng nói quen thuộc đến đáng nguyền rủa vang lên.

 

―Lee Woo Shin, về nước ngay lập tức.

 

Bà ta có rất nhiều danh xưng. Phó Giám đốc thứ nhất trẻ nhất Cục Tình báo, nữ ủy viên duy nhất. Và là ứng cử viên sáng giá nhất cho chức Giám đốc Cục Tình báo Quốc gia nhiệm kỳ tới.

 

Hơn nữa, bà ta còn là cấp trên lâu năm đã đích thân chiêu mộ Lee Woo Shin, khi đó là đặc vụ UDT, vào mười năm trước.

 

“Tôi chỉ nhận liên lạc về việc chấp thuận đơn từ chức thôi.”

 

―Hai điệp viên tình báo của chúng ta ở nước ngoài vừa chết.

 

“Thế nên vì không gửi tiền phúng viếng mà bà chọc vào lợi của người còn sống theo cái kiểu này à?”

 

Lee Woo Shin không chớp mắt, đạp mạnh chân ga. Cáo phó của ai đó chẳng còn là chuyện gì đặc biệt nữa. Hắn vừa đánh lái một tay vừa xoa bóp cái cổ cứng đờ.

 

―Cứ về đi đã, về đây rồi nói chuyện.

 

“Về thì phiền phức, mà nói chuyện thì phát ngán rồi.”

 

―Tôi đã bảo cậu chờ cơ mà! Cậu tưởng nuôi một điệp viên như cậu dễ lắm à? Điệp viên mười năm đã hiếm như lá mùa thu, đằng này chết tận hai người đấy……! Trong tình hình này, cậu nghĩ tôi sẽ để yên cho cái răng hàm của thằng ranh viết nguệch ngoạc lý do ‘vì việc riêng’ rồi bỏ trốn à?

 

“Thế nên tôi đã giải thích thêm rồi còn gì.”

 

―……Ừ, bằng tin nhắn. ‘Bị bệnh tâm thần’.

 

Qua tai nghe, tiếng bà ta hít thở sâu vang lên rõ mồn một. Nghe vậy, Lee Woo Shin nhếch mép cười sảng khoái.

 

“Thế bà tưởng bấy lâu nay tôi bình thường chắc?”

 







 

Cài đặt

180%
14px
Chương 16
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞
Chương 0: Mở Đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.