Lịch: Update liên tục hàng ngày.
Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)
————————————————————
Biên dịch viên: Khạc Khạc
Chương: 2
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Seo Ryeong gắng đè nén sự bất an trong lòng để khoác lên mình vẻ mặt hiền lành, ngoan ngoãn. Cô muốn sống bình thường thì buộc phải trở thành một người phụ nữ bình thường.
“Hôm nay mấy giờ anh về? Không có liên hoan đúng không?”
Chỉ trong chốc lát, anh đã mang chiếc chăn mỏng đến và âm thầm quấn chặt quanh người Seo Ryeong. Cảm giác như anh cúi đầu định hôn nhưng rồi lại lặng lẽ lùi ra xa.
“Coi chừng cảm lạnh đấy. Nhỡ có người giao hàng đến cũng đừng mở cửa nhé.”
“Anh cứ nói mãi câu đó. À phải rồi, hình như có ai đó sắp chuyển đi đấy ạ.”
“Sao cơ?”
“Tại em thấy hơi ồn ào. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng huỳnh huỵch như đang dọn đồ ấy.”
“Em không thấy phiền chứ?”
Anh nhẹ nhàng vuốt ve tai Seo Ryeong. Dù là cử chỉ âu yếm nhưng chẳng hiểu sao lại buông ra nhanh hơn mọi khi.
“Em chỉ tò mò thôi. Vì khu chung cư nhà mình hàng xóm thân thiết với nhau mà.”
“Sắp yên tĩnh trở lại rồi.”
“Dạ?”
“Anh đi đây.”
Anh quay đi rất nhanh rồi xoay tay nắm cửa.
Ngay khoảnh khắc ấy, Seo Ryeong vội với tay gọi với theo: “Anh yêu!” Cô nuốt khan, buột miệng thốt ra tiếng gọi thân thương đầy khao khát.
Nhưng anh chỉ khựng lại một chút chứ không hề đáp lời. Không cười dịu dàng gọi lại cô như mọi khi, cũng chẳng trao cho cô nụ hôn vui vẻ nào.
“…….”
“…….”
Một sự im lặng kỳ lạ không thể diễn tả bao trùm lấy không gian.
Bất giác cô có linh cảm rằng mình vừa chạm mắt với anh.
Nhưng anh lại không cười.
Mỗi khi chồng cười đều phát ra âm thanh và dao động rất đặc trưng, điều đó dù không nhìn thấy thì cô cũng dễ dàng nhận ra. Vì là vợ chồng mà. Là vợ chồng đầu gối tay ấp cơ mà.
Từ đêm qua anh lạ lắm.
Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Nhưng cô lại sợ, không dám hỏi câu đó.
Cuối cùng cô đành lắc đầu, buông thõng tay xuống. Không có gì đâu ạ……. Dây thanh quản khàn đặc vì rên rỉ suốt đêm chỉ phát ra được tiếng gió.
Cạch, tít tít. Cánh cửa đã khóa. Vốn dĩ anh là người chồng lúc nào cũng chào “Anh đi nhé” cơ mà. Dù vẫn ân cần như thường lệ nhưng chẳng hiểu sao cô cứ thấy bứt rứt không yên.
Không…! Đừng lo lắng. Seo Ryeong liên tục lắc đầu. Bác sĩ từng cảnh báo rằng cứ so đo từng chút và nghi ngờ thế này là dấu hiệu không tốt.
Cô bước đi như muốn cắt đứt dòng suy nghĩ dai dẳng của mình.
―……Tan làm đây. Trước…… rút quân…… thôi.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân thong thả của anh cùng giọng nói vang lên xuyên qua cánh cửa sắt dày cộm.
Mình nghe nhầm à?
Giờ là đi làm chứ có phải tan làm đâu…….
Seo Ryeong cau mày rồi lại tự trách bản thân. Chắc là mình nghe nhầm thôi. Cô cố tình thở dài thườn thượt một tiếng rõ to.
Thế này thì đúng là bệnh thật rồi.
―Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy, cuộc gọi sẽ được chuyển sang hộp thư thoại và tính cước phí sau tiếng bíp.
Chắc điên mất thôi.
Bây giờ là 4 giờ sáng. Chồng không nghe máy.
Đã chín tiếng trôi qua kể từ khi mất liên lạc với người chồng vốn cứ đúng 7 giờ tối là tan làm chuẩn xác như cái máy.
Máu đã rỉ ra từ kẽ những móng tay bị cắn nham nhở lúc nào không hay. Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Seo Ryeong bắt đầu cắn móng tay bên kia một cách vô thức.
Sao chuyện lại thành ra thế này chứ?
Những suy nghĩ bắt đầu từ “Chắc là có chuyện gì đó thôi”, chuyển sang “Chắc công ty có việc gấp”, rồi đến “Chắc đột xuất phải đi công tác rồi liên hoan luôn”.
Cô cố gắng xâu chuỗi những suy nghĩ tích cực và bình thường nhất có thể. Nếu không làm thế, tâm trí cô sẽ lao dốc từ “Thấy chưa, chắc chắn là có con nào bên ngoài rồi” đến “Anh ấy không yêu mày đâu”.
Chính vì để không bị cuốn vào những hoang tưởng này mà suốt thời gian qua cô mới cần đến bác sĩ.
Seo Ryeong hít thở sâu, chờ đợi và chờ đợi. Chờ anh mở cửa bước vào trước. Chờ anh xua tan đi bóng tối đặc quánh này.
―Số máy quý khách vừa gọi không đúng hoặc đã bị chặn. Xin vui lòng kiểm tra và gọi lại…….
Nhưng khi số điện thoại công ty báo là số không tồn tại, cô hoảng loạn tột độ.
“Mẹ kiếp, cái gì thế này?”
Bất chợt một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên gương mặt cô. Chồng cô làm việc ở một công ty vừa và nhỏ chuyên sản xuất thiết bị y tế, và số điện thoại này là do chính anh đưa cho cô.
Hay là công ty phá sản rồi?
Thế nên…… a a, thế nên…….
Seo Ryeong lại hít một hơi thật sâu.
Nhưng cô không thể ngừng gõ cộc cộc xuống mặt bàn. Cô cố hình dung ra cảnh anh đang chạy đôn chạy đáo ở công ty.
Chắc chắn là anh đang bù đầu giải quyết công việc, cơm còn chẳng kịp ăn nữa là. Ừ, chắc chắn là vậy. Thế nên mình không được làm phiền anh. Những người vợ khác sẽ vui vẻ tin tưởng chồng mình thôi. Lẽ ra phải như thế mới đúng…….
Phải nghĩ đến những điều tốt đẹp thôi.
Seo Ryeong đi về phía bếp như người mất hồn. Cô muốn làm một cái gì đó. Cô định nấu sẵn nồi canh giá đỗ nóng hổi cho người chồng mệt mỏi trở về.
Seo Ryeong vốn nấu ăn rất ngon nhưng ít khi vào bếp vì chồng cứ than thở là nguy hiểm. Hầu hết việc nhà cũng được cô giải quyết xong xuôi trước khi anh đi làm về.
Trước tiên cứ rửa giá đỗ rồi thái ớt đã nhỉ?
Nhưng thời gian càng trôi qua, cô càng không thể bình tĩnh, hơi thở dồn dập, đôi tay cuống cuồng. Rồi đến khi cắt ớt, cô lỡ tay cắt vào thịt, tiếng rên “Á…!” buột ra khỏi miệng. Đầu ngón tay đau buốt.
Seo Ryeong chẳng còn tâm trí đâu mà mặc áo khoác, cô vớ lấy cây gậy, xỏ vội đôi dép lê rồi lao ra ngoài. Bên ngoài trời đang mưa rả rích. Tiếng gậy dò đường cộc, cộc, cộc vang lên gấp gáp.
Chồng mất tích.
Cuối cùng thì chỉ có ba chữ ấy xâm chiếm tâm trí cô.
“…Hình như chồng tôi bị mất tích rồi―”
Cơ thể ướt sũng vì mưa run lên bần bật. Giọng nói run rẩy thảm hại vì nỗi sợ hãi xa lạ ấy bé như tiếng muỗi kêu.
Nhưng ngay khi cô vừa đẩy cửa đồn cảnh sát bước vào, mấy anh cảnh sát bật dậy như lò xo, hét lớn bằng giọng đanh thép như thể đang quát tháo:
“Bỏ dao xuống!”
“…Dạ?”
“Máu của ai thế kia!”
Cảm giác như màng nhĩ sắp nổ tung. Bên trái thì tiếng bộ đàm rè rè, bên phải thì tiếng bước chân chạy rầm rập loạn xạ. Seo Ryeong lại bước thêm một bước về phía những tiếng động đang đến gần đó. Không phải, chồng tôi đang mất tí―!
“A a a―! Bỏ dao xuống! Cảnh sát Lee, khống chế đối tượng!”
Khi ai đó chuẩn bị lao tới, Seo Ryeong phản xạ vung gậy quật mạnh vào người đó.
Bốp―! Nghe tiếng va chạm thì có vẻ trúng ngay vai. Hự…! Nhân lúc người đó rên rỉ, cô lại hét lên lần nữa.
“Tôi bảo là chồng tôi hình như bị mất tích rồi mà!”
“Vâng, tôi biết rồi. Biết rồi nên… làm ơn bỏ con dao xuống trước đã!”
“……!”
Lúc ấy cô mới nhận ra mình vẫn đang cầm chặt con dao thái ớt lúc nãy và chạy tức tốc đến tận đây.
Cô ngượng ngùng chìa con dao ra. Cùng lúc đó, tiếng “Hú hồn!” của mấy chú cảnh sát vang lên như làn sóng. Sau khi giao nộp con dao an toàn, cô thở dài hối lỗi. Đúng là mất trí thật rồi.
Cô vuốt mớ tóc dài ướt nhẹp dính bết vào mặt sang một bên. Rồi khi cô lau nước trên mặt, chẳng hiểu sao cả căn phòng bỗng trở nên im phăng phắc.
……Gì vậy? Dù bây giờ đã hơn 4 giờ sáng nhưng bầu không khí lạnh lẽo trầm xuống này thật không bình thường.
“Máu…….”
“Dạ?”
“Này cô, người báo án. Cô bảo chồng cô bị mất tích đúng không?”
“Vâng…! Báo cáo mất tích ạ. Làm ơn làm thủ tục nhanh giúp tôi với…!”
“…….”
Tuy nhiên, đáp lại lời cầu khẩn gấp gáp ấy chẳng có phản ứng nào từ phía cảnh sát. Chỉ có tiếng xì xào bàn tán khe khẽ cứ tiếp diễn.
“Cô cứ ngồi xuống đây đã.”
Chiếc ghế sắt ma sát với sàn nhà tạo ra âm thanh chói tai.
“Chúng tôi sẽ tiếp nhận vụ việc trước. Tên người báo án là gì ạ?”
Viên cảnh sát không hề kích động, nhưng may mắn là cũng không tỏ ra thờ ơ. Giọng nói nghe như cơn buồn ngủ đã tan biến hoàn toàn.
Nhưng người vừa đi bộ đến đây vừa nghĩ đến đủ thứ chuyện tồi tệ như cô, khi đến đồn cảnh sát lại cảm thấy như tất cả những tưởng tượng đó đang trở thành hiện thực. Chỉ cần vài giây thôi là ruột gan cô như muốn sụp đổ.
“…Han Seo Ryeong ạ.”
“Vâng, cô Han Seo Ryeong. Cô bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi bảy ạ….”
“Đặc điểm nhận dạng của chồng cô thế nào?”
“À, trung sĩ ơi……!”
Giọng nói non choẹt có vẻ như vừa huých vào sườn người được gọi là trung sĩ khiến anh ta kêu lên “Á…!”. Seo Ryeong điềm nhiên nói:
“Không sao đâu. Như các anh thấy đấy, vì mắt tôi không nhìn thấy nên chồng tôi mặc đồ cố định theo từng ngày trong tuần. Hôm nay chắc là anh ấy mặc sơ mi trắng, vest xám và thắt cà vạt xanh lam. Với cả……”
Seo Ryeong nắm chặt cây gậy, cúi gằm mặt xuống. Cô cố nuốt trôi cơn chua xót đang dâng lên ứ nghẹn và nghiến chặt răng.
“Tôi không biết mặt anh ấy. Nhưng có ảnh, ở nhà có ảnh cưới ạ.”
“Cô mất liên lạc với chồng từ mấy giờ?”
“Khoảng chín tiếng rồi ạ.”
“Ừm…….”
Lúc này, giọng viên cảnh sát bỗng trở nên ngập ngừng vẻ khó xử. Có tiếng sột soạt như đang gãi đầu.
“Chúng tôi không thể hành động ngay được đâu ạ. Phải mất liên lạc với người mất tích tròn một ngày thì mới có thể tiến hành tìm kiếm.”
“…….”
“Đây là quy định do thực tế nhiều trường hợp người mất tích tự trở về sau khoảng 24 giờ……. Tuy nhiên, nếu có dấu hiệu liên quan đến vụ án hình sự thì chúng tôi sẽ hành động ngay.”
“Vụ án hình sự ạ?”
Giờ thì cả người Seo Ryeong run lên bần bật. Không biết là do bộ quần áo ướt sũng đang rút cạn thân nhiệt, hay vì cô đang nghe thấy tiếng chồng mình biến mất khỏi cuộc đời này rõ mồn một từng giây từng phút.
“Ví dụ như, cố tình ngụy tạo vụ án gây thương tích thành vụ mất tích chẳng hạn.”
“……!”
💬 Bình luận (0)