Chương 6

Lịch: Update liên tục hàng ngày. 

Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)

 

————————————————————

Biên dịch viên: Khạc Khạc

Chương: 6

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Đó là lời nói tàn nhẫn nhất mà cô từng nghe kể từ khi chồng mất tích. Thà rằng bảo cô là con điên mau đến bệnh viện đi nghe còn thấy dễ chịu hơn.

“Nếu cô định biểu tình một mình thì đừng hòng mơ. Cô có biết đã có bao nhiêu người biểu tình trước cổng Cục Tình báo không? Cô đã từng thấy bài báo nào nói về kết cục của họ chưa?”

“…….”

“Chính là như vậy đấy. Vì công việc của họ là thế. Chúng tôi xin rút lui tại đây. Chúng tôi làm ăn dưới sự cho phép của chính phủ, không muốn rước họa vào thân. Dù sao thì đến mức này cũng coi như đã làm hết trách nhiệm với số tiền nhận được rồi.”

Jung Pil Gyu như trút hết nỗi lòng, ngả người ra ghế sofa. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà lòng bàn tay ông ta đã ướt đẫm mồ hôi.

Ông nhìn Seo Ryeong đang ngồi bất động với vẻ thương cảm, rồi xách tai cô nàng Chan Na đang hậm hực bên cạnh đứng dậy. Trước khi đi, ông ném lại một câu cuối cùng.

“Người thường như cô làm sao tìm được điệp viên Black? Giỏi nhất của bọn chúng là giấu mặt, giấu tên, xóa sạch dấu vết. Hơn nữa, con trai bà Kim Yeon Mi cũng chẳng phải là cái đuôi của chồng cô đâu. Hắn ta chỉ là ngọn cỏ bị con tắc kè hoa giẫm qua thôi, chỉ đến thế là cùng.”

Seo Ryeong nén chặt những cảm xúc hỗn độn vào lòng, nhưng khi nghe câu nói ấy, cô buông xuôi tất cả.

Lý trí muốn cô hiểu và chấp nhận thực tại, nhưng nỗi ám ảnh mãnh liệt muốn gặp lại anh dù chỉ một lần vẫn bám riết lấy tâm trí cô.

Trái tim rách nát chỉ còn giữ được hình hài nhờ những vết sẹo chằng chịt.

“Tôi muốn hỏi ông một câu.”

Đúng lúc đó, Seo Ryeong giơ cây gậy chặn bước chân của Jung Pil Gyu. Cô gái nãy giờ vẫn ngồi im như tượng bỗng ngước đôi mắt lên nhìn thẳng vào ông.

“Cựu nhân viên Cục Tình báo được nhắc đến trong tờ rơi, có phải là ông Jung Pil Gyu không?”

“Vâng, đúng là tôi….”

Seo Ryeong gật đầu chậm rãi. Thế này là thu hoạch lớn rồi. Dù đầu óc vẫn ong ong vì những cú sốc liên tiếp, nhưng cô vẫn thấy may mắn vì đã đoán được thân phận của Kim Hyun.

Nhưng nếu không thể tìm được anh ấy….

Nếu thực sự là như vậy….

Sự do dự chỉ thoáng qua. Bằng cách thông thường, cô sẽ chẳng tìm được dù chỉ một sợi tóc của anh.

“Ông bảo anh ta là người tuyệt đối không để lộ đuôi, vậy nếu làm ngược lại thì sao?”

“Ý cô là……”

“Nếu tôi vẫy đuôi thì sao?”

“…Dạ?”

Trước sự ngỡ ngàng của ông ta, Seo Ryeong đổi câu hỏi một chút.

“Nếu tôi bị Cục Tình báo bắt đi thì sao?”

Vấn đề đơn giản thôi. Nếu không thể tìm thấy anh, thì hãy để anh tìm thấy tôi. Nếu không thể tìm thấy cái đuôi, thì đốt trụi cả khu rừng là xong.

“Nếu làm nhiều việc xấu… tôi có thể gặp được các điệp viên hiện trường không?”

Nếu anh ở tầng lớp cao nhất mà cô không thể với tới, thì cứ đánh từ dưới đánh lên là được.

Cứ đánh, rồi hỏi, rồi lại đánh, lại hỏi, kiểu gì chẳng đến lúc tìm ra anh.

Seo Ryeong thà làm đến mức đó, miễn là được gặp lại Kim Hyun.

Sự im lặng nặng nề bao trùm giữa ba người. Seo Ryeong vô cảm, còn hai nhân viên của Blast thì nhìn cô với vẻ mặt không thể tin vào tai mình.

Trong khi Jung Pil Gyu còn đang cứng họng không biết nói gì thì Chan Na đã phì cười, hét lên: “Cơm tù Cục Tình báo ngon lắm đấy…!” rồi bị đá vào bắp chân một cái rõ đau.

“Này cô Han Seo Ryeong, đừng có suy nghĩ lệch lạc.”

Cô không trả lời, quay lưng bước đi. Cây gậy trên tay đã bị cô ném thẳng vào thùng rác ngay sau đó. Mỗi bước đi lại càng củng cố thêm một niềm tin kỳ lạ.

Mắt tôi cũng là do các người làm, đúng không Kim Hyun.

Các người đã làm tôi mù.

Ánh sáng trở lại trong đôi mắt cũng là lúc trái tim cô nguội lạnh.

Seo Ryeong bắt đầu cười lớn. Tiếng cười sắc lạnh vang vọng khắp hành lang trống trải, đập vào tường rồi dội lại như tiếng vọng từ địa ngục. Nụ cười méo mó mãi không dứt.

Kim Hyun, chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau.

Vì anh sẽ là người phải đến bắt tôi trước.

 

Mỗi bước chân xuống cầu thang cũ kỹ, dáng đi của người đàn ông lại thay đổi.

Người nhân viên văn phòng hiền lành, thật thà của công ty vừa và nhỏ giờ đây đang bẻ cổ răng rắc, nới lỏng cà vạt.

Dáng đi ngay ngắn chuyển thành bước đi chậm rãi, ngông nghênh. Đôi mắt từng đọng đầy tình yêu giờ trở nên sắc lạnh, vô hồn.

Anh lần lượt cởi từng cúc áo sơ mi được cài gọn gàng, rồi xé toạc lớp da silicon từ xương quai xanh lên.

Ngay lập tức, khuôn hàm góc cạnh, đôi mắt một mí dài, hàng lông mày thưa thớt, sống mũi tẹt biến mất, để lộ ra gương mặt thật của người đàn ông.

Làn da rám nắng sần sùi giả tạo được thay thế bằng nước da trắng mịn đến mức tưởng như người nước ngoài. Đôi lông mày sắc nét, sống mũi cao vút chạy dọc từ giữa hai đầu mày xuống.

Đúng nghĩa là một người hoàn toàn khác.

Đặc biệt là chiếc cằm thon gọn đầy gợi cảm, chiếc mũi cao và đôi mắt sâu hút hồn trông quá nổi bật so với nét đẹp thuần Á Đông.

Không chỉ đơn thuần là đẹp trai, mà sự hài hòa giữa các đường nét trên khuôn mặt anh hoàn hảo đến mức tỏa sáng lấp lánh.

Tiếp đó, anh bóc nốt miếng dán hydrogel tròn ở cổ. (thiết bị thay đổi giọng nói)

“Eo ơi…. Nhìn kiểu gì cũng thấy ghê. Như rắn lột xác ấy. Nhìn tận mắt còn không tin nổi, mấy ông cựu điệp viên CIA cứ đăng video bóc trần hóa trang đặc biệt lên Youtube làm cái quái gì không biết.”

Hacker thuộc đội hỗ trợ hiện trường Cục Tình báo nhăn mặt khi kiểm tra lại CCTV thu hồi được từ một tháng trước.

Lúc này, người đàn ông đang bước xuống cầu thang liếc nhìn camera trên trần nhà. Đôi mắt với mí lót mỏng và đuôi mắt sắc lẹm bỗng cong lên đầy khiêu khích.

Dù trên mặt vẫn dính đầy những mảng da giả rách nát, anh ta vẫn tỏ ra vô cùng thong dong. Anh ta xoay chiếc mặt nạ silicon trên đầu ngón tay trỏ rồi tung hứng như đế bánh pizza.

Điên mất…. Chỉ có mình cậu, một hacker thuộc đội hỗ trợ hiện trường tội nghiệp phải đi dọn dẹp cho gã đàn ông tùy hứng này là sốt ruột thôi.

Điều may mắn duy nhất là nhiệm vụ này đã kết thúc.

“Hừm…….”

Làm sao có thể duy trì cái nhiệm vụ rùng rợn này suốt 2 năm trời được chứ. Không, tính từ lúc tiếp cận và hẹn hò với mục tiêu thì là 2 năm rưỡi.

Người đàn ông trong màn hình kia mỗi lần đều đeo mặt nạ silicon, gắn chip thay đổi giọng nói vào thanh quản và diễn vai ‘Kim Hyun’ một cách tỉnh bơ.

Mỗi lần thấy anh ta tiếp cận mục tiêu với vẻ chân thành và ngờ nghệch, cậu lại thót tim vì không phân biệt được đâu là diễn, đâu là thật.

Nhưng ngay khi lệnh rút quân được ban xuống, đến cả mùi của anh ta cũng thay đổi. Anh ta lột bỏ Kim Hyun không chút luyến tiếc. Giống như hình ảnh trong CCTV vừa rồi.

Dù biết rõ chiến tích lẫy lừng của anh ta, cậu vẫn không khỏi lè lưỡi thán phục như lính mới.

Cậu nhân viên ấn vào tai nghe và nói:

“Thế nào đội trưởng, anh chuồn êm đẹp chứ?”

Tiếng cười khẩy vang lên trong tai nghe.

―Ờ, chạy mà không dám ngoái đầu lại, sợ bị bắt muốn chết đây này.

Giọng nói trầm ấm, mượt mà buông lời than vãn giả tạo.

Điệp viên nằm vùng xuất sắc nhất với biệt danh ‘người trăm mặt’.

Mật danh Masca (Mặt nạ).

Thuộc Đội 1 không chính thức của Cục Tình báo Nước ngoài.

Với tính cách xảo quyệt và gian manh, là cao thủ trong các cao thủ chưa từng bị bắt thóp.

Điệp viên Black Lee Woo Shin, người chỉ hoạt động bí mật dưới trướng Phó Giám đốc thứ nhất.

Anh ta diễn giỏi đến mức người ta đồn rằng chỉ cần có sự hỗ trợ của Viện Nghiên cứu Khoa học Quốc phòng, anh ta có thể biến thành người già, người nước ngoài, con nghiện, thậm chí chuyển giới thành phụ nữ cũng được.

Chàng hacker trẻ tuổi, người đã hỗ trợ và quan sát Lee Woo Shin suốt 2 năm rưỡi qua, giờ đây tin sái cổ điều đó.

Bởi vì anh ta đã diễn vai người chồng tận tụy một cách xuất sắc đến rợn người.

“Mà chuyện anh nộp đơn từ chức là thật đấy à? Phó Giám đốc đang vò đầu bứt tai làm loạn lên kìa.”

―Biết chuyện đó làm gì?

“Em không theo đội trưởng thì theo ai?!”

Cậu đột nhiên thấy tủi thân.

Chàng trai trẻ có ông nội là người có công với đất nước, lòng đầy nhiệt huyết và thề trung thành khi chứng kiến những chiến công của anh.

Cách anh thu thập thông tin đối ngoại, đối Bắc ở nước ngoài, cách anh ám sát và xử lý những tên gián điệp bán nước mang bí mật quốc gia bỏ trốn.

Phải rồi, mình muốn đóng góp cho lịch sử hiện đại chứ đâu phải ngồi đây chỉnh sửa mấy cái bình luận vớ vẩn…!

―Won Chang à, cứ đà này khéo sau này cậu còn đòi lau chim cho tôi nữa ấy nhỉ?

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 16
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞
Chương 0: Mở Đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.