Chương 11

Lịch: Update liên tục hàng ngày. 

Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)

 

LOPPYTOON


Biên dịch viên: Khạc Khạc

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.



 

CHƯƠNG 11

 

Đã hai ngày rồi cô không ăn uống gì.

 

Những bộ quần áo Kim Hyun từng mặc, những cuốn sách anh từng đọc, những chiếc cốc và bát đĩa luôn có đôi có cặp, những chiếc khăn tắm dùng chung…. Lớp vỏ anh để lại vẫn còn sống động và đơn sơ đến thế.

 

Sau khi gặp vị bác sĩ, Seo Ryeong hoàn toàn kiệt sức, chỉ nằm im bất động giữa mùi hương còn vương lại của anh, mặc cho thời gian trôi đi.

 

Người đàn ông đã xâm nhập vào cuộc đời cô nhanh chóng như một cơn gió, phá hủy tất cả những gì cô gây dựng rồi biến mất.

 

Có lẽ Kim Hyun thực sự là một điệp viên tài năng, nghĩ đến đó, một nụ cười khô khốc trào ra.

 

Một người ngờ nghệch và đơn giản như Kim Hyun làm sao có thể làm ra chuyện này được cơ chứ. Anh là người đàn ông từng mếu máo kêu ca rằng làm cá đã khó, làm gà còn khó hơn cơ mà.

 

Seo Ryeong nhắm chặt hai mắt như một thói quen.

 

Khi bóng tối quen thuộc ập đến, có ai đó gọi tên cô: Seo Ryeong à―. Anh là người từng tường thuật lại từng khoảnh khắc vụn vặt nhất vì lo lắng cho người vợ khiếm thị của mình.

 

Seo Ryeong à, anh đang thay quần áo. Seo Ryeong à, anh đang xem điện thoại. Seo Ryeong à, anh đang mở tủ lạnh.

 

Seo Ryeong à, anh đang……

 

Chỉ đang nhìn em thôi.

 

Đôi mắt nhắm nghiền đau nhói như muốn nổ tung.

 

Leng keng― Tiếng chuông cửa quán cà phê vang lên đánh thức Seo Ryeong khỏi dòng hồi tưởng miên man.

 

Đó là một buổi chiều mùa thu trời cao và trong xanh. Đôi mắt của Chan Na ngồi đối diện đảo liên hồi như gặp bão tố.

 

Há hốc mồm dán mắt vào điện thoại, ngay khi bản tin kết thúc, cô nàng giật phắt tai nghe ra. Ánh mắt như muốn hỏi "Chị gây họa thật đấy à?".

 

“Người không bị thủng chỗ nào chứ ạ!”

 

“Người thì không sao nhưng tài khoản thì thủng rồi.”

 

“Dạ?”

 

“Bị phạt 10 triệu won mà.”

 

“Ư……!”

 

Giờ thì Chan Na nhăn mặt lo lắng cho cái tài khoản bị thủng.

 

Seo Ryeong đang ngồi ở đúng quán cà phê đó, đúng vị trí đó. Và ngay khi cô vừa mở miệng định nói vào việc chính, Chan Na đã lắc đầu lia lịa theo phản xạ. Vẻ cảnh giác dựng tóc gáy hiện rõ mồn một.

 

“Đừng bảo là…… hôm nay gọi tôi ra lại là chuyện đó nhé…….”

 

“Tại tôi chẳng có mối quan hệ nào trong lĩnh vực này cả.”

 

Haizz, biết ngay mà…! Chan Na lầm bầm rồi uống cạn ly nước vừa gọi.

 

“Tôi muốn bắt cóc một người.”

 

“……Dạ?”

 

“Bắt cóc xong tôi muốn giữ làm con tin vài ngày―”

 

“Khoan, khoan đã……! Chị bảo là chị định bắt cóc người á?”

 

“Chan Na à, cà phê chảy ra mép rồi kìa.”

 

Seo Ryeong thản nhiên đưa tờ khăn giấy.

 

Ý định bắt cóc người nảy sinh khi cô ở trong phòng thẩm vấn.

 

Khoảnh khắc cuộc điện thoại từ một người gọi là Phó Giám đốc gọi đến, và vụ việc bị ỉm đi một cách mập mờ.

 

Giá mà mình bắt giữ lão sếp sòng đó trong ba ngày thì tốt biết mấy. Chỉ có sự thôi thúc đó là sục sôi mãnh liệt.

 

“Cô có biết nếu trở thành kẻ bắt cóc con tin thì nhà nước sẽ phái chuyên gia đàm phán đến không? Địa vị xã hội của con tin càng cao thì bên này càng nắm đằng chuôi.”

 

“Thế thì khả năng bị bắn chết cũng cao hơn đấy!”

 

Chan Na đỏ mặt tía tai hét lên. Nhưng ánh mắt Seo Ryeong không hề gợn chút sợ hãi.

 

“Muốn bắt con ma không hình không bóng thì tôi cũng phải cược cả mạng sống chứ.”

 

Và điều kiện đàm phán của tôi sẽ là Kim Hyun.

 

Seo Ryeong muốn cái tên ‘Kim Hyun’ mà chồng cô đã dễ dàng dùng rồi vứt bỏ ấy lan truyền đến từng ngóc ngách của Cục Tình báo. Nếu phóng hỏa như thế, kiểu gì cũng có kẻ phải nhảy ra.

 

“……Cái, cái chị điên này rốt cuộc định đi xa đến đâu vậy hả!”

 

“Phải đi đến cùng chứ, cho đến khi bắt được người chồng bỏ trốn.”

 

Chan Na lau miệng thô bạo bằng khăn giấy, thở hồng hộc, nhưng Seo Ryeong, người vừa tuyên bố kế hoạch phạm tội, lại tỏ ra bình thản lạ thường.

 

Giọng nói không hề có chút do dự. Như thể cô đã sống chỉ để suy nghĩ về điều đó hàng chục, hàng trăm lần.

 

“Nói cho đúng vào chứ, không phải là bắt được mà là để bị bắt!”

 

“Cũng thế cả thôi. Khoảnh khắc bị bắt, tôi cũng sẽ cắn chặt người đó không buông đâu.”

 

“…….”

 

Và trước tiên phải gặp được đã thì mới làm gì thì làm chứ. Seo Ryeong nói thêm rồi cười nhếch mép.

 

Gương mặt vốn vô cảm, trống rỗng bỗng bừng sáng cảm xúc, gò má nhô lên đầy sức sống.

 

Dù chứa đầy oán hận và căm ghét, nhưng trông vẫn tốt hơn nhiều so với khuôn mặt vô hồn. Cuối cùng cũng giống một người đang sống.

 

“Vậy rốt cuộc chị muốn cái gì?”

 

“Tôi muốn biết về người được gọi là Phó Giám đốc Cục Tình báo.”

 

“Hả……!”

 

Chan Na ôm gáy với vẻ mặt không thể tin nổi.

 

“Đến con cái của cán bộ cấp cao còn chẳng biết chính xác bố mẹ mình làm gì nữa là…!”

 

Cô nàng hít một hơi thật sâu: Phù……. rồi nói tiếp.

 

“Với tôi thì việc điều tra thông tin cán bộ cấp cao còn khó hơn cả táo bón đấy…! Những người đó vì nguy cơ bị theo dõi nên xung quanh toàn vệ sĩ, địa chỉ cũng toàn là đồ giả để ngụy trang thôi…! Nhưng cứ cho là dùng phương pháp truyền thống theo dõi và tìm ra vị trí đi nữa……! Thì sau đó―”

 

Chan Na chống tay lên bàn hỏi.

 

“Chị có thể một mình dọn dẹp đám vệ sĩ và bắt cóc con tin trót lọt không?”

 

“…….”

 

“Chị có thể cắt đuôi đám truy đuổi, không bị phát hiện và thực hiện vụ bắt giữ con tin đàng hoàng không?”

 

Thấy Seo Ryeong im lặng suy nghĩ, Chan Na chớp thời cơ đổi hướng câu chuyện.

 

“Nếu không tự tin thì thà đi học lấy cái nghề đi!”

 

Chan Na mong người chị điên rồ chỉ toàn nghĩ chuyện nguy hiểm này sẽ chọn con đường an toàn hơn một chút.

 

Kiếm tiền một cách bình thường, gặp gỡ người đàn ông mới. Vẫn còn trẻ và xinh đẹp thế kia, cứ yêu đương tự do, cua hết mấy anh đẹp trai, cứ thế mà sống…….

 

Mong muốn cô được sống tự do, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, đó cũng là ước nguyện cô từng dành cho người chị thứ hai không thể cùng đào tẩu.

 

Dù nỗi nhớ gia đình đã chia ly có dâng trào không kìm nén được, cô vẫn mong cảm xúc ấy không níu chân mình lại.

 

Vì thế, cô không thể nào làm ngơ trước người phụ nữ lạnh lùng và sắc bén như tinh thể băng này.

 

“Về nguyên tắc thì tôi không được nói thế này đâu, nhưng gần mực thì đen gần đèn thì sáng mà?”

 

“Gì cơ―”

 

“Đằng nào cũng quyết tâm rồi thì hãy đen một cách có hệ thống đi! Muốn gây chuyện thì cũng phải có kỹ năng cơ bản chứ. Đi học nghề đi! Ở đó có đủ các loại chuyên gia đấy.”

 

“Ở đâu?”

 

“Công ty của chúng tôi ấy.”

 

Seo Ryeong khẽ cau mày. Công ty? Công ty Chan Na đang làm việc? Cái tên công ty cô từng nghe ở trung tâm thám tử cứ lởn vởn trong đầu. Hình như là Blast… Công ty Blast thì phải?

 

“Những kẻ chuyên giải cứu con tin thì chắc chắn cũng giỏi bắt giữ con tin mà.”

 

“…….”

 

Nói xong, Chan Na đảo mắt lảng tránh.

 

Càng ngẫm nghĩ càng thấy có lý. Bắt cóc con tin không chỉ cần người hỗ trợ mà còn cần cả kỹ năng. Hơn nữa, muốn bắt giữ một cựu nhân viên Cục Tình báo chứ không phải người thường, thì bản thân cô cũng phải có thể lực và năng lực tương xứng. Phải tiếp cận tự nhiên, nhưng cũng phải có sức mạnh dạn dày kinh nghiệm.

 

“Thế nên đừng nghĩ linh tinh nữa, trước mắt cứ vào đó mà chọn món ăn thỏa thích đi!”

 

Hơn nữa, Phó Giám đốc Cục Tình báo luôn có vệ sĩ vây quanh sao?

 

Công ty Blast à……. Mắt Seo Ryeong lóe sáng.

 

Đồng sàng dị mộng chính là lúc này đây.

 

* * *

 

Leng keng― Cửa quán cà phê lại mở ra, Seo Ryeong ngồi thẳng lưng dậy, dù lưng cô vốn đã rất thẳng.

 

Người đàn ông bước vào với vẻ mặt hầm hầm nhìn quanh, vừa thấy cô ngồi bên cửa sổ liền đanh mặt lại.

 

“Cô Han Seo Ryeong.”

 

Mỗi bước ông ta sầm sập bước tới, nếp nhăn giữa hai lông mày càng hằn sâu thêm.

 

“Chuyện liên quan đến Chan Na mà cô muốn nói là gì?”

 

Jung Pil Gyu chưa kịp ngồi xuống đã đi thẳng vào vấn đề. Vẻ mặt lộ rõ ý không muốn tốn dù chỉ một giây với cô.

 

Nhưng ông ta càng như vậy, Seo Ryeong càng thong thả. Cô chỉ điềm nhiên nhìn chằm chằm cho đến khi ông ta miễn cưỡng kéo ghế ngồi xuống.

 

Chắc trong lòng đang sôi sục lắm đây. Cô mỉm cười nhẹ nhàng.

 

Chuyện cô đe dọa Jung Pil Gyu để hẹn gặp mới diễn ra tối qua.

 

“Tôi nghe nói ông và cô Chan Na là người nhà. Là quan hệ anh rể em vợ.”

 

“…….”

 

Jung Pil Gyu nhăn mặt dữ dội. Ông ta có vẻ rất khó chịu khi cô biết về quan hệ gia đình của mình.

 

“Thế nên tôi mới liên lạc để ông Jung Pil Gyu cũng phải gặp rắc rối một chút.”

 

“Cái gì―”

 

Tuy nhiên, lời nói của ông ta bị cắt ngang bởi nút bấm điện thoại mà Seo Ryeong vừa chạm vào.

 

Khi giọng nói ai nghe cũng biết là Heo Chan Na vang lên: ‘Không phải chui gầm cầu đâu, đằng nào cũng bị bắt, đừng có hành xác nữa, đi ô tô đi.’ Seo Ryeong nói với vẻ mặt ngây thơ.

 

“Tôi định lần vượt biên tới sẽ kể chuyện về cô Chan Na một chút ấy mà.”

 

“……!”

 

Người đàn ông đang cau có bỗng chớp mắt liên tục.

 

“Tôi đã thử vượt biên và bị bắt. Nhưng người dạy cho tôi cách đó lại là cô Chan Na.”

 

“……!”

 

“Vốn dĩ vượt biên thì phải thử vài lần rồi bị bắt mới trở thành nhân vật cần chú ý. Tôi cũng là con người mà, bị Cục Tình báo dồn ép thì cũng sợ chứ.”

 

“Chuyện này bây giờ―”

 

“Lần đầu thì qua loa cho xong chuyện được, nhưng từ lần sau thì tôi không dám chắc đâu.”

 



 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 16
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞
Chương 0: Mở Đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.