Lịch: Update liên tục hàng ngày.
Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)
LOPPYTOON
Biên dịch viên: Khạc Khạc
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
Chương 15
Hai gã đàn ông lao vào cấu xé, giáng xuống những cú đấm nảy lửa. Âm thanh đấm đá nện uỳnh uỵch vào da thịt và xương cốt vang lên nghe đến rợn người.
"Á...!"
Trong lúc hỗn loạn, một bác gái nhà bếp đang bưng chồng khay thức ăn đi ngang qua vô tình hứng trọn cú cùi chỏ của bọn họ rồi ngã lăn ra đất.
Vài chiếc khay rớt xuống sàn loảng xoảng như muốn vỡ vụn, số khác thì xô vào nhau lạch cạch rồi đổ ập cả lên người bác gái.
Thế nhưng, mặc cho âm thanh ồn ào ầm ĩ, hai tên lính đã hoàn toàn mất trí kia vẫn điên cuồng tẩn nhau không ngừng nghỉ.
Bác gái tay ôm eo, mãi vẫn chưa thể gượng dậy nổi. Seo Ryeong vội vàng tháo găng tay cao su, toan bước về phía đó thì...
Bốp—! Một thứ gì đó nặng trịch nện thẳng vào đầu cô, trượt xuống vai rồi rơi uỵch xuống sàn.
"……!"
Bị chiếc khay ăn không biết từ đâu bay tới đập trúng, cô thậm chí còn chẳng buồn nhếch mép cười nhạt. Nước sốt thịt lợn chua ngọt đỏ au, đặc quánh chảy ròng ròng trên mặt, kim chi và rau trộn vương vãi rơi rụng từ trên tóc xuống. Chỗ trán hứng trọn cú va đập đang tê rần và nhức nhối.
Bất chấp mọi sự hỗn loạn ấy, hai gã đàn ông vẫn không chịu dừng tay, tiếp tục vật lộn trên sàn với khí thế như muốn đập nát mọi đồ đạc xung quanh. Nhìn cái bộ dạng phẫn nộ hừng hực không chút nguôi ngoai kia, dù thế nào cũng thấy bọn họ chẳng giống người bình thường chút nào.
Hóa ra vì thế nên mới gọi là bệnh nhân. Những con bệnh thừa testosterone. Cho đến lúc này Seo Ryeong mới gật gù ngầm đồng tình với lời gã phỏng vấn, đưa tay đỡ bác gái đang ngã dưới đất dậy.
"Sàn nhà hôm nay cứ để cháu dọn cho ạ."
"Hả?"
Nói rồi cô bước sang một bên, xách bổng thùng rác đựng đồ ăn thừa lên. Thấy sát khí đằng đằng bỗng tỏa ra từ cô, bác gái tái mét mặt mày, vừa thốt lên "Cháu xen vào làm gì cho rước họa..." thì...
Ào! Seo Ryeong đã hắt thẳng toàn bộ chỗ thức ăn thừa ấy lên người hai tên lính đang túm tụm cắn xé nhau.
"Giờ nghỉ trưa kết thúc rồi."
Mọi tiếng ồn bỗng chốc bặt tăm, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng bao trùm.
Seo Ryeong chẳng kịp tắm rửa tử tế, chỉ vội giũ sạch mớ đồ ăn bám trên người rồi bước vào thang máy.
Không rõ do bộ đồng phục trắng dính đầy vết bẩn hay do mùi hôi thối của rác rưởi mà mọi ánh mắt cứ đổ dồn vào cô mãi không thôi. Đặc biệt là những người đi chung thang máy, họ khẽ nhăn mũi rồi quay mặt đi chỗ khác.
"Phải rồi, nghe nói cô vừa đụng độ với bọn lính à..."
Nhận được lệnh triệu tập, Seo Ryeong giáp mặt lại với gã phỏng vấn sau một thời gian. Gã vẫn mang đôi mắt lờ đờ trũng sâu, buông tiếng thở dài lầm bầm.
Người đàn ông này nghe đâu là Trưởng bộ phận Hậu cần. Seo Ryeong che giấu biểu cảm chán ghét, khẽ cúi đầu. Lúc cuối buổi phỏng vấn mình đã nói cái quái gì nhỉ... Cảm giác gượng gạo vẫn chưa tan biến.
Vụ lùm xùm trong nhà ăn lan truyền nhanh như chớp. Những lời xì xầm to nhỏ về một "bà nội trợ" trẻ tuổi dám hắt cả thùng rác lên hai gã lính đang choảng nhau. Cái mẩu chuyện phiếm ấy lại được đem ra đàm tiếu rôm rả, trơn tru hơn hẳn so với chuyện Đội An ninh Đặc nhiệm đang thiếu người.
"Chuyện cô Han Seo Ryeong đây vừa gan lì vừa xấc xược thì lần trước tôi đã được lĩnh giáo rồi..."
"……."
"Tôi bảo cô nấu ăn cho tử tế, chứ có mướn cô dìm họ trong đống cơm cặn canh thừa đâu?"
Seo Ryeong càng cúi gằm mặt xuống. Chẳng phải để tỏ vẻ hối lỗi, mà những kinh nghiệm tích lũy bao năm qua đã dạy cho cô rằng: những lúc thế này, tốt nhất đừng chạm mắt với đối phương thì mọi chuyện mới mau chóng kết thúc.
Ai cũng vậy thôi. Hễ bắt gặp ánh mắt lạnh tanh vô hồn, không mảy may dao động của Seo Ryeong, người ta lại càng dễ nổi điên và tức tối hơn.
Cô thầm nhìn xuống mũi giày đã lấm lem rác rưởi từ lúc hắt thùng nước gạo.
"Thì... Thật ra lỗi ở mấy thằng ranh đánh nhau đó. Thấy bảo bọn nó đập phá cả ghế, giẫm nát cả khay cơm cơ mà. Tôi hiểu sự bức xúc của cô Seo Ryeong. Nhưng mà..."
"……."
"Trong hai đứa phang nhau hồi nãy, có một tên bản tính cực kỳ nóng nảy. Vốn dĩ tính tình nó đã tồi tệ như vậy rồi, nhưng hình như lúc này nó đang cay cú cô lắm đấy. Thế nên lập trường của bên mình giờ hơi khó xử. Cái bản mặt nhem nhuốc của nó khi gào thét đòi lôi cổ Han Seo Ryeong ra đây trông kinh khủng lắm."
À, cái thằng đó... Một tia sáng xẹt qua mắt Seo Ryeong.
Trong hai gã, có một tên cái miệng và nắm đấm đều thô bạo và ngông cuồng hơn hẳn. Khi lĩnh trọn "quả bom" thức ăn thừa, cả hai đều đứng hình mất vài giây, nhưng một thằng đã nhanh chóng hoàn hồn, lập tức chuyển hướng con mồi và lao tới túm cổ áo Seo Ryeong.
Đôi mắt dính nước rác cay xè liên tục chớp chớp, trừng lên đầy hung hãn. May mà lúc đó có mấy lính canh đi ngang qua xúm lại tách hai người ra, nếu không... Ánh mắt hằn học hừng hực lửa giận của gã ghim chặt lấy Seo Ryeong cho tới tận phút cuối vẫn khiến người ta khó mà quên được.
"Cô Han Seo Ryeong làm vậy là quá đáng rồi."
"……."
"Gặp tình huống đó chẳng ai hành xử như cô đâu. Bọn họ là lính chiến đấu đấy. Tập đoàn Blast là một công ty vận hành xoay quanh lực lượng ấy. Còn chúng ta chỉ là nhân lực hỗ trợ, làm bệ phóng cho họ thôi. Cô không biết nhìn mặt gửi lời à?"
Ồ... Ngay lúc đó, Seo Ryeong bỗng ngẩng cái đầu nãy giờ vẫn cúi gập lên.
"Có lẽ nên kiểm tra thắt lưng cho bác gái nhà bếp đi ạ."
"……Tình hình nước sôi lửa bỏng thế này mà cô còn nói ra câu đó được sao?"
"Đám lính đó cùng lắm chỉ bầm dập, rách môi một chút, nhưng thắt lưng của bác ấy thì còn lâu mới hồi phục được."
"Cô chả biết cái gì là quan trọng lúc này cả..."
Khóe mắt nhăn nhúm lộ rõ vẻ cáu bẩn. Vị trưởng bộ phận vò vò mái tóc vốn đã bù xù của mình cho rối tung thêm.
Ở đây không chỉ có những quân nhân xuất ngũ từ quân đội chính quy một cách gương mẫu, mà còn nhung nhúc những thành phần bất hảo gây rắc rối bị đuổi cổ. Chẳng biết có phải vì gom chung một chỗ toàn những kẻ cả đời chỉ biết học cách dùng thân thể để giải quyết vấn đề hay không, mà dăm ba bữa lại xảy ra ẩu đả không hồi kết.
Bản tính của lũ người này là chỉ chịu ngoan ngoãn cúi đầu trước giai cấp và kỷ luật quân đội, vậy nên một khi chúng nổi điên, mọi chuyện sẽ vô cùng phiền phức.
"Tuyển vào để dọn dẹp tàn cuộc cơ mà..."
Trưởng bộ phận tặc lưỡi, buông tiếng thở dài.
"Dù có chuyện gì cô cũng tuyệt đối đừng liên lạc hay chạm mặt riêng với tên đó. Nhớ đeo khẩu trang cẩn thận vào..."
"……."
"Nể mặt Trưởng nhóm Tình báo Jeong Pil Gyu nên tôi sẽ nhắm mắt cho qua lần này. Nếu không thì cái đinh lồi lên đã bị nhổ toẹt đi từ lâu rồi."
"Còn lưng của bác gái..."
"Ra ngoài đi!"
Gã xua tay xua đuổi như thể chẳng buồn nghe thêm chữ nào.
Seo Ryeong thật sự không hiểu tại sao gã lại nổi trận lôi đình đến thế. Cô khẽ nghiêng đầu, mang theo nỗi thắc mắc chưa lời giải đáp quay lưng bước đi.
Vừa lúc đó, giọng nói bực dọc lại bay tới.
"Lấy cái khăn đằng kia mang theo đi...!"
"Dạ?"
"Xem lại cái bộ dạng của cô xem, che chắn lại giùm cái."
Gã bóp nát chiếc cốc giấy rồi ném mạnh vào thùng rác, nhưng chiếc cốc đập trúng mép thùng rồi nảy ra ngoài. "Khỉ thật..." Tiếng chửi thề lí nhí lọt vào tai cô.
Trước khi khuất bóng sau cánh cửa văn phòng, Seo Ryeong vớ lấy chiếc khăn vắt tạm trên ghế. May thay, đó là một chiếc khăn mới tinh, không bị bốc mùi ẩm mốc.
Cô trùm kín chiếc khăn lên đầu rồi đứng đợi trước thang máy. Xuống tới nơi, việc đầu tiên là lau qua cái đầu, sau đó phải thay ngay bộ quần áo này ra. Tiếp đến là giải quyết nốt đống đồ giặt đang chất đống... Cô bình tĩnh mường tượng lại những việc cần làm trong đầu.
Ting—.
Cửa thang máy mở ra.
Vì chiếc khăn trùm từ đỉnh đầu rủ xuống che khuất tầm nhìn, cô chỉ nhìn thấy mỗi những đôi bàn chân. Bên trong thang máy chật ních những đôi bốt quân đội màu đen và một đôi giày da nam không tì vết.
Hết chỗ vào rồi. Với bộ dạng nhếch nhác này, cô chẳng có chút ý định chen chúc bấu víu vào đám người đông đúc kia. Ngay khi cô lùi lại một bước...
"Vào đi chứ."
Một giọng nói trầm thấp, chậm rãi ghim thẳng vào tai cô. Seo Ryeong khựng lại đôi chút, nhưng thay vì trả lời, cô lại lùi thêm một bước nữa.
"Thật sự không định vào sao?"
Dù có nghe lại lần hai, chất giọng kiên định kia vẫn khiến mọi lỗ chân lông trên người cô như sởn gai ốc một cách kỳ lạ.
Khi cánh cửa vừa chực khép lại, người đàn ông thong thả nhấn nút mở. Lọt vào tầm nhìn bị che khuất bởi chiếc khăn của cô là một bàn tay thô ráp cùng chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền.
Ngay lúc đó, một ý nghĩ hoang đường lóe lên trong đầu cô: dường như gã đàn ông kia đang chăm chú quan sát mình. Ánh nhìn dai dẳng bám riết khiến từ cằm, cổ cho đến tận cánh tay cô lần lượt ngứa ngáy khó chịu.
Seo Ryeong khẽ lắc đầu như muốn rũ bỏ ánh mắt dính dấp lấy cơ thể mình. Thấy vậy, bàn tay kia nhẹ nhàng buông khỏi nút bấm, làm như chưa từng mở lời mời mọc.
"……."
"……."
Sao cửa mãi chưa đóng vậy...
Hóa ra gã chỉ rút tay khỏi nút mở, chứ hoàn toàn không hề có ý định nhấn nút đóng cửa. Seo Ryeong bỗng thấy cổ họng khô khốc vô cớ, cô đành dán chặt mắt xuống sàn thang máy.
Đúng lúc ấy, gã đàn ông vốn đứng bất động nãy giờ bỗng dưng day day gót giày xuống sàn một cách mạnh bạo. Hình như thoảng qua trên đỉnh đầu cô là tiếng thở hắt ra nhàn nhạt đầy vẻ tự trào.
Mãi cho đến khi cánh cửa thang máy sắp sửa khép kín, Seo Ryeong mới khẽ vén chiếc khăn đang che tầm nhìn lên.
Bên trong, những lính đánh thuê khoác quân phục đen đang mải mê trò chuyện cùng một người đàn ông mặc vest bảnh bao. Dù chỉ nhìn thấy góc nghiêng, nhưng đường nét thanh tú toát ra từ khuôn mặt ấy cũng đủ để người ta lập tức khẳng định đó là một người đàn ông cực kỳ ưa nhìn.
Trông lạ lẫm thật đấy...
Seo Ryeong chẳng mấy bận tâm, xoay người bước đi. Thôi cứ đi thang bộ cho rồi. Những bước chân chán chường lại tiếp tục lê lết.
Thế rồi, linh tính mách bảo sau gáy có cảm giác nhức nhối kỳ lạ, cô bất chợt ngoái đầu nhìn lại. Đúng khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô vô tình va phải ánh mắt người đàn ông đang thì thầm to nhỏ với người bên cạnh.
Khoan đã, là ảo giác chăng? Vừa chạm mắt à, hay không phải?
"……."
Nhưng trước khi cô kịp đinh ninh điều đó, cánh cửa thang máy đã đóng sầm lại. Mang theo một chút ngẩn ngơ, Seo Ryeong cứ đứng thẫn thờ, tay vẫn nắm chặt tay nắm cửa của buồng thang bộ.
Ánh mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu tâm can, dẫu chỉ là lướt qua nhau trong tích tắc. Trái ngược hoàn toàn với chất giọng ung dung ban nãy, chính ánh mắt ấy đã khiến gáy cô thoáng chốc lạnh toát.
💬 Bình luận (0)